Edit: Lune
Qua sóng nước lấp loáng màu nắng, ánh mắt của Thư Chẩm Sơn lại lộ vẻ hung ác nham hiểm, tóc ướt rối tung trông chẳng khác nào một con ưng biển hung mãnh.
Một giây sau, hắn đổi hướng buồm, lao vút về phía du thuyền sang trọng, khơi dậy những tiếng hò reo phấn khích lần nữa.
Nhiễm Bộ Nguyệt bỗng cảm thấy ánh mắt vừa rồi mình chạm phải chắc là ảo giác, Tổng giám đốc Thư ra biển chơi cùng bao mỹ nữ vui vẻ thế kia chắc không rảnh để ý tới mình.
“Ủa, kia có phải là A Nhiễm với anh Diệu không?”
Hác Lạc hãm lại tốc độ, khoa trương phất tay về phía bọn họ, cưỡi thuyền buồm lướt qua như dòng bình luận chạy từ bên phải sang bên trái màn hình: “Sao hai người cũng ở đây? Trùng hợp ghê–“
Lý Diệu cũng vẫy tay với anh ta: “Trùng hợp thật!”
Hác Lạc bẻ lái, lại từ bên trái vèo một cái trượt sang phải: “Hai người có muốn qua chơi không — Đây là chuyến hạ thủy đầu tiên của du thuyền mới của cậu hai Trịnh đó –“
Lý Diệu nhìn chiếc du thuyền xa hoa, cao giọng đáp: “Được!”
Nhiễm Bộ Nguyệt: …
Anh à, muốn đi thì anh đi một mình đi.
Hác Lạc ra hiệu ok sau đó hô câu “Để tôi nói với anh Trịnh một tiếng” rồi phấn khích lao đi.
Lý Diệu quay sang hỏi Nhiễm Bộ Nguyệt: “A Nhiễm, em đi không?”
Nhiễm Bộ Nguyệt: “Ha ha, tôi không đi đâu, sếp Diệu cứ chơi vui vẻ nhé.”
“Không đi thật à? Tiệc du thuyền của nhóm thiếu gia tài phiệt chỉ có thể gặp chứ không thể cầu đâu.” Lý Diệu cười nói: “Cơ hội gặp Tổng giám đốc Thư đã ít, cơ hội gặp được hội tài phiệt thứ thiệt lại càng khó hơn.”
Nhiễm Bộ Nguyệt: “Tôi không có gì để nói với họ.”
Lý Diệu: “Cũng phải, họ đâu thiếu nhà thiết kế công nghiệp.”
Ở cách đó không xa, Hác Lạc bắt chước Thư Chẩm Sơn lao lên một con sóng, chao đảo giữa không trung rồi rơi xuống, chao qua nghiêng lại tí thì lật thuyền, vật vã mãi mới giữ được thăng bằng.
“Khó quá trời!” Hác Lạc khổ sở phàn nàn.
Lướt ván buồm là một môn thể thao đòi hỏi thể lực cực cao, kéo buồm cần dựa vào sức mạnh cánh tay và cơ xô, nhóm cơ core cũng phải cực kỳ khỏe mới có thể giữ được thăng bằng và điều khiển hướng buồm.
Ngoài thể lực ra thì còn cần tới khả năng quan sát và phán đoán nhạy bén về hướng gió, cũng như tình trạng sóng biển thì mới có thể dễ dàng lướt giữa sóng gió được.
Tóm lại, để chơi giỏi môn này không chỉ cần một cơ thể khỏe mạnh mà còn phải có một cái đầu thông minh nữa.
Thật ra Hác Lạc đã làm tốt lắm rồi, tiếc là so với Thư Chẩm Sơn thì vẫn còn kém xa.
Hác Lạc níu lấy cột buồm, trông như một con hải cẩu vừa mới nhảy lên bờ, lớn tiếng hỏi: “A Chẩm — cậu chơi xong rồi à?”
Thư Chẩm Sơn vẫy tay với Hác Lạc, ý bảo cậu cứ chơi tiếp đi.
Thư Chẩm Sơn đang thu buồm lên thuyền, bộ đồ lướt ván màu đen bó sát người hắn, phác họa rõ nét thân hình vai rộng chân dài, mái tóc ngắn ương ngạnh vểnh lên, trông hệt như con báo đen dũng mãnh mới đi săn trở về, tràn đầy sức sống hoang dã.
Nếu nhìn riêng vóc dáng của Lý Diệu thì cũng khá ổn, nhưng nếu đặt cạnh Thư Chẩm Sơn thì quả là chẳng đáng nhìn.
Vừa mới lên thuyền, Thư Chẩm Sơn đã được mấy cô người mẫu vây quanh. Nào là đưa khăn, đưa nước rồi đưa quần áo, náo nhiệt chẳng khác gì cảnh hotboy chơi bóng rổ trong mấy tiểu thuyết học đường cũ rích.
Thư Chẩm Sơn ung dung đón nhận sự săn đón của các người đẹp, hắn cầm khăn lau tóc, động tác gợi cảm vô cùng. Hình như hắn còn liếc thoáng qua bên này nữa thì phải, mà cũng hình như không.
Nhiễm Bộ Nguyệt cảm giác gió biển hơi lớn, thổi rát hết cả mắt. Còn sóng biển thì tròng trành làm bụng anh như ứa ra lửa.
Chẳng bao lâu sau, ca nô tiếp ứng do cậu hai họ Trịnh phái tới đã cập sát vào mạn du thuyền của bọn họ.
Lý Diệu cười hỏi: “A Nhiễm, em không đi thật à?”
Nhiễm Bộ Nguyệt chẳng biết sao lại đổi ý: “Tôi nghĩ lại rồi, phải đi chứ.”
Hai người ngồi lên ca nô, chạy về phía chiếc du thuyền xa hoa như tòa lâu đài kia, mấy cô nàng đứng trên boong không ngừng hôn gió với ném hoa về phía bọn họ, còn Thư Chẩm Sơn thì chẳng thấy bóng dáng đâu cả.
Ca nô tiếp ứng vừa cập chỗ neo thì có một cô nàng xinh đẹp ra nghênh đón: “Ngài Lý, ngài Nhiễm, xin mời đi theo tôi.”
Boong dưới có một hồ bơi bằng kính, nhìn qua đáy kính trong suốt có thể thấy làn nước biển xanh biếc bên dưới, nhóm trai xinh gái đẹp mặc đồ bơi gợi cảm đùa giỡn trong hồ cho nhóm khách quý thưởng thức giải trí.
Nhóm cậu ấm ngồi trên ghế sô pha chơi bài, Hác Lạc là một trong số đó. Hiển nhiên là anh ta mới lên thuyền không lâu, giờ đang được một cô nàng xinh đẹp lau tóc cho.
Vừa thấy bọn họ, Hác Lạc đã vẫy tay: “Hai người tới rồi à.”
Cậu hai Trịnh tùy ý làm động tác mời: “Bạn của A Lạc thì cũng là bạn của tôi, hoan nghênh.”
Giữa gấm hoa rực rỡ, Nhiễm Bộ Nguyệt liếc mắt đã thấy Thư Chẩm Sơn đang đứng tựa vào lan can, không biết gọi điện nói chuyện với ai mà trông vẻ mặt rất nghiêm túc, chân mày còn hơi nhíu lại.
Nhiễm Bộ Nguyên đã quá quen với dáng vẻ này của hắn rồi, hắn đang bàn chuyện công việc à?
Bộ đồ lướt ván bó sát người còn chưa thay, đuôi tóc vẫn nhỏ nước.
Thần kinh hả, tham gia tiệc tùng trên du thuyền mà vẫn làm việc, nhiều việc phải làm thế cơ à.
Đã bận như thế thì còn đến dự tiệc làm gì? Chơi cũng chẳng được vui vẻ thoải mái, điều này hoàn toàn trái ngược với nguyên tắc trước giờ của ngài Thư “Học tới chết mà chơi cũng tới chết”.
Lúc này Lý Diệu đã bắt đầu trò chuyện với nhóm thiếu gia kia rồi, vừa chơi bài vừa tán gẫu, thỉnh thoảng lại pha mấy câu đùa tục tĩu, đồng thời còn khéo léo thăm dò về phương diện làm ăn hết sức kín đáo tế nhị. Với những người ở vị thế thấp hơn thì kiểu tiệc tùng thế này cực kỳ tốn tế bào não, nó có thể là cơ hội một bước lên trời, nhưng cũng có thể chết lúc nào không biết.
Nhiễm Bộ Nguyệt không thích mấy kiểu tiệc tùng kiểu này, có vài người trong đây thế lực ngầm phía sau quá phức tạp, anh không muốn dính dáng tới chút nào nên chỉ yên lặng ngồi ở mép ghế sô pha ăn trái cây, phóng tầm mắt về phía đường chân trời tiếp giáp mặt biển. Còn Thư Chẩm Sơn thì chẳng qua là vừa khéo lọt vào tầm mắt anh thôi.
Ngồi được một lúc lại bắt đầu thấy say sóng, Nhiễm Bộ Nguyệt đẩy đĩa trái cây sang một bên.
“Cậu kia tên gì nhỉ… A Nhiễm à?”
Cậu hai Trịnh đột nhiên lên tiếng khiến tất cả mọi người dừng cuộc trò chuyện, đồng loạt nhìn về phía Nhiễm Bộ Nguyệt ngồi trong góc.
Nhiễm Bộ Nguyệt lễ phép nói: “Anh Trịnh.”
Cậu hai Trịnh cười híp mắt nhìn anh: “Đồ ăn không hợp khẩu vị à? A Nhiễm không nói chuyện gì với bọn tôi thế?”
Nhiễm Bộ Nguyệt: “Cảm ơn anh Trịnh quan tâm, mọi thứ đều tốt cả, tôi ngồi nghe thôi nhưng cũng học được nhiều điều lắm.”
Một cậu ấm khác hứng thú hỏi: “A Lạc nói em là nhà thiết kế à? Vậy em có biết thiết kế du thuyền không?”
Nhiễm Bộ Nguyệt khiêm tốn trả lời: “Biết một chút.”
“Vậy em thiết kế cho tôi một chiếc được không, phải to hơn, sang trọng hơn của anh Trịnh đấy! A Nhiễm đẹp thế này, du thuyền thiết kế ra chắc chắn cũng đẹp lắm.”
Nhóm cậu ấm cười khúc khích, người kia lại nghiêm túc nói: “Tôi nói thật đấy.”
Có người trêu anh ta “xui rồi”: “A Nhiễm đi cùng anh Lý mà, có khi lịch trình vài năm tới của A Nhiễm đều kín cả rồi, cậu đừng có chen ngang.”
Lý Diệu lập tức nói: “Đương nhiên phải xem A Nhiễm có hứng thú với dự án nào hơn rồi.”
Nhiễm Bộ Nguyệt không muốn làm phật lòng bên nào cả, đang nhanh chóng sắp xếp câu từ trong đầu thì bỗng có tiếng người vang lên từ phía sau: “Dự án gì?”
Là Thư Chẩm Sơn. Chẳng biết hắn đi tới từ khi nào.
Giọng hắn gần quá, Nhiễm Bộ Nguyệt bất giác rùng mình, vô thức tránh sang bên cạnh một bước.
Thư Chẩm Sơn thuận thế chen vào khoảng trống giữa Nhiễm Bộ Nguyệt với tên kia.
Cả đám người lập tức “ồ” lên một tiếng, quay mũi dùi về phía Thư Chẩm Sơn, trêu hắn “Khách quý hiếm khi ra ngoài chơi một chuyến mà vẫn còn làm việc”, “Đứng một góc gọi điện thoại ra vẻ đó hả”, rồi phạt hắn uống rượu khiến boong tàu nhất thời náo nhiệt vô cùng.
Ầm ĩ một hồi trên thuyền, cậu hai Trịnh vỗ tay, cầm lấy một chùm chìa khóa mô tô nước do quản gia đưa tới, hỏi: “Ra ngoài chạy một vòng không?”
Ở trên thuyền mãi cũng chán nên cả nhóm cậu ấm đều hưởng ứng nhiệt liệt.
Trên du thuyền xa hoa này có trang bị sẵn tám chiếc mô tô nước, ngoài mấy người đã ôm người mẫu vào phòng nghỉ rồi thì còn lại đúng tám người, bao gồm cả Nhiễm Bộ Nguyệt.
Nhiễm Bộ Nguyệt chưa kịp từ chối thì cậu hai Trịnh đã nhét một cái chìa khóa vào tay anh.
“Mỗi chiếc chở hai người.” Người nọ giơ hai ngón tay ra hiệu, sau đó đảo mắt nhìn quanh một lượt, cười khẽ, nói: “Mời các vị cứ tự nhiên.”
Ý là tất cả mỹ nhân trên thuyền này, thích chọn ai thì chọn.
“Chọn thẳng thế thì còn gì thú vị nữa, hay là đổi kiểu chơi khác đi.” Một cậu ấm đề nghị.
Gọi toàn bộ nhóm người mẫu tới, mỗi người một lá bài, khách chỉ định một lá bài, chọn trúng ai thì phải chở đúng người đó, không được phép bỏ cuộc, cũng không được đổi người.
Cả đám ngầm hiểu, luật chơi này là nhắm vào Thư Chẩm Sơn, nhóm cậu ấm nhanh chóng tỏ ý tán thành, ai nấy đều ngầm đưa mắt hướng về phía hắn.
Bình thường Thư Chẩm Sơn chẳng bao giờ tham gia những buổi tiệc chơi bời thế này, không ai biết hắn thích kiểu nào, hôm nay vất vả lắm mới bắt được nên đương nhiên phải tranh thủ trêu cho đã mới được, ai cũng háo hức muốn xem cảnh hắn chở một cô người mẫu trẻ đẹp ra biển sẽ thế nào.
Quản gia chia bài, ngoài hai con phăng teo ra thì 52 người mẫu mỗi người một lá.
Màn kịch hấp dẫn nhất đương nhiên phải để cuối cùng, đám cậu ấm ham vui chọn trước. Với bọn họ thì chọn ai cũng giống nhau, xinh đẹp cỡ nào cũng gặp rồi, chẳng có gì mới mẻ.
Có một người rút trúng một cô người mẫu trẻ trung có bộ ngực đầy đặn, đoạn duỗi tay kéo cô nàng vào lòng, tay mới buông lỏng thì chiếc chìa khóa đã rơi ngay vào khe ngực, bị kẹp giữa hai bầu ngực mềm mại.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng huýt sáo mập mờ, cậu hai Trịnh hóng hớt không chê to chuyện, quy định đây là bước bắt buộc, không kẹp bằng ngực được thì kẹp bằng chỗ khác.
Cảm giác say sóng kia lại trào lên, Nhiễm Bộ Nguyệt thấy buồn nôn, trong đầu còn nảy ý nghĩ muốn quăng cái chìa khóa xuống biển, nhưng lý trí lại bảo anh không được.
Nhìn Thư Chẩm Sơn thờ ơ xoay chìa khóa trong tay, dạ dày anh lại càng nôn nao.
Chẳng mấy đã đến lượt Nhiễm Bộ Nguyệt, tất cả mọi người đều hào hứng nhìn về phía anh.
Nhiễm Bộ Nguyệt rất xinh đẹp, lại còn để tóc dài, thoạt nhìn chẳng khác nào tiên tử hạ phàm, ghép đôi với mấy cô mỹ nữ ngực khủng có vẻ chẳng thú vị gì.
Thế là có người trêu ghẹo: “Có khi nào A Nhiễm rút trúng người mẫu nam cơ bắp không nhỉ?”
Lời vừa dứt đã khiến cả đám phá lên cười.
Rút trúng cmm. Nhiễm Bộ Nguyệt chửi thầm.
Nhiễm Bộ Nguyệt quyết định rồi, bất kể rút trúng ai thì anh cũng tuyệt đối không chơi cái trò thấp kém này.
Trước ánh mắt mong chờ của đám cậu ấm, Nhiễm Bộ Nguyệt chọn đại một lá bài: “Át cơ.”
Cả đám lập tức nhìn xung quanh, xem ai đang cầm lá bài này.
Nửa phút trôi qua, chẳng ai đứng ra cả.
Đầu cậu hai Trịnh hiện lên dấu hỏi: “Ai cầm Át cơ thế? Ra đây.”
Nhóm người mẫu quay sang nhìn nhau, vẫn không có ai đứng ra.
“Khoan, kia kìa.” Một cô người mẫu tinh mắt chỉ vào một chỗ: “Hình như rơi xuống sàn rồi.”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn sang phía đó, quả nhiên thấy một lá Át cơ rơi trên sàn, còn nằm ngay dưới chân ai đó, trông cứ như một trái tim bé xíu nhô ra từ đầu ngón chân vậy.
Vô số ánh mắt nhìn dọc theo gót chân, bắp chân săn chắc lên trên, qua vùng tam giác ngược được bộ đồ lướt ván ôm sát, lướt qua cơ bụng, cơ ngực, cổ, cuối cùng dừng trên khuôn mặt lạnh tanh của hắn.
“Thư… Thư, Thư Chẩm Sơn a ha ha ha ha ha ha!” Hác Lạc là người đầu tiên phá lên cười.
Ngay sau đó cả boong vang lên một loạt tiếng cười long trời lở đất.
Không ai quan tâm tại sao lá bài đó lại nằm dưới chân Tổng giám đốc Thư, bởi vì kết quả này còn thú vị hơn bất kỳ người mẫu nào.
Mặt Nhiễm Bộ Nguyệt cũng lạnh tanh: “…”
Tất cả mọi người đều cười, trừ hai người bọn họ.
“Hai người không được chơi xấu đâu đấy!”
“Đúng thế đúng thế, rút trúng ai thì phải đi với người đó.”
Giữa tiếng cười đùa ầm ĩ, hai người nhìn nhau, mặt ai nấy cũng lạnh như tiền.
“Soạt” một tiếng, Thư Chẩm Sơn vứt chìa khóa mô tô cho cậu hai Trịnh, lạnh lùng đi đến bên cạnh Nhiễm Bộ Nguyệt.
Cả đám: “Oa–“
Thư Chẩm Sơn: “Tuân thủ luật chơi.”
Trông sắc mặt Thư Chẩm Sơn, ai cũng biết hắn sắp chạm giới hạn chịu đựng rồi nên không ai dám đùa bảo hắn kẹp chìa khóa bằng cơ ngực hết. Bảo một nhà thiết kế trẻ đi sờ sờ bóp bóp ngực của người đứng đầu một tập đoàn thì đúng là quá trớn quá rồi.
Nhiễm Bộ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, Thư Chẩm Sơn chắc chắn kẹp được.
Hác Lạc vừa cười sặc sụa vừa bắt đầu lo lắng, nhớ lại lần trước Nhiễm Bộ Nguyệt làm ướt khăn của Thư Chẩm Sơn đã kết thù rồi. Giờ lại thêm quả này nữa, có khi nào Thư Chẩm Sơn sẽ quăng Nhiễm Bộ Nguyệt xuống biển cho cá ăn không nhỉ?
Trò chơi vẫn tiếp tục, sự chú ý của mọi người nhanh chóng chuyển sang những chuyện khác.
Nhiễm Bộ Nguyệt vô thức xoay xoay chìa khóa trong tay, trong lòng dâng lên một cảm giác căng thẳng khó hiểu, đang thầm tính toán lát nữa phải làm thế nào, hay là ném luôn chìa khóa cho Thư Chẩm Sơn nhỉ? Anh không muốn ở riêng với hắn tí nào.
Đột nhiên cổ căng ra, Nhiễm Bộ Nguyệt bị ai đó kéo nhẹ cổ áo lại từ phía sau.
Nhiễm Bộ Nguyệt: ?
Giọng của Thư Chẩm Sơn lại vang lên sát tai anh lần nữa, lạnh nhạt nói: “Cởi áo khoác ra, lát nữa phải mặc áo phao.”
Lúc này Nhiễm Bộ Nguyệt mới sực nhớ ra mình vẫn đang khoác áo khoác ngoài của Lý Diệu.
…
Lời editor: đúng như các bà nghĩ đó, công bộ này zú toooooo, zú to muôn nămmmmmm

