Chương 2: Hệ thống 0587 hân hạnh được phục vụ ngài

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit – Beta: Lune

Mùi dầu thơm ngậy lan ra, lượn quanh căn phòng rộng rãi tựa như sương mù, làm người ta lâng lâng.

Hướng Cẩm Dương nghe tiếng bàn tán xôn xao bên tai, khóe miệng không kìm được mà hơi cong lên, gã bước chậm rãi về phía Bùi Thanh Nguyên ở cuối đám đông, cảm giác như đang bước trên đám mây mềm mại.

“Cậu Bùi đừng đi vội thế, lâu rồi không gặp, hay là ngồi xuống ăn cùng nhau nhé?”

Dù sao ở đây cũng có nhiều người ngoài, khó lắm gã mới nhịn được cười, đổi sang dáng vẻ ân cần dối trá.

Bùi Thanh Nguyên quay lưng về phía gã, như kiểu không nghe thấy nhưng bước chân lại dừng tại chỗ.

Thấy vậy, Hướng Cẩm Dương càng cảm thấy sảng khoái trong lòng, gã gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt lúng túng nhếch nhác của đối phương.

Người từng luôn lộ ra vẻ mặt như vậy là gã – con trai quản gia của nhà họ Bùi. Gã lớn lên cùng Bùi Thanh Nguyên, cũng được coi như là họ hàng xa, nhưng gã chưa bao giờ thấy Bùi Thanh Nguyên tươi cười nhìn mình.

Lúc nào hắn cũng lạnh lùng, luôn tỏ ra khách sáo với gã giống như chưa bao giờ để đứa con trai của quản gia này vào trong mắt. Không biết bao nhiêu lần, Hướng Cẩm Dương đã bị ánh mắt lạnh nhạt kia châm cho nhoi nhói.

Giờ đây, cuối cùng cũng đến lượt Bùi Thanh Nguyên “được” hưởng sự đối đãi như vậy.

Không uổng công gã cố ý bảo người giới thiệu công việc làm thêm này cho Bùi Thanh Nguyên.

Trong khoảnh khắc lúng túng khi mọi người im lặng ban nãy, gã suýt nữa đã bật cười vì sung sướng.

Hướng Cẩm Dương đi càng lúc càng nhanh, gã gần như không chờ nổi để thưởng thức vẻ mặt của người đã từng là cậu chủ cao quý kia.

Mà ngay khi gã sắp để tay lên vai Bùi Thanh Nguyên, đối phương hình như cảm nhận được nên đã xoay người lại trước.

Gã bất ngờ trông thấy Bùi Thanh Nguyên đang bế một đứa bé có bộ dạng nhếch nhác bằng một tay.

Cậu bé có vẻ như vừa bị ngã, lúc này đang ngẩng đầu lên xụ mặt dạy dỗ người khác: “Tất cả là tại anh cứ cố đến thăm papa mama gì đấy, làm em đứng đợi một mình bẩn cả người thế này… Giờ anh tin chưa, bọn họ đều là người xấu, không muốn để ý đến anh nữa…”

Hướng Cẩm Dương nghe vậy thì giật mình.

Bùi Thanh Nguyên đã biết về bữa tiệc này từ trước?

Đứa bé này từ đâu xuất hiện?

Ánh mắt gã do dự quan sát hai người trước mặt, tuy quần áo cậu bé trông hơi bẩn thỉu nhưng dáng dấp lại rất đáng yêu, trong tay cầm một cái hộp tinh xảo, hai má phúng phính đang thúc giục Bùi Thanh Nguyên trở về.

“Mau đi đi mà, ở đây có gì tốt đâu, vừa bé xíu lại vừa ồn ào, còn chẳng to bằng phòng khách nhà em…”

Trên mặt cậu bé tỏ rõ vẻ ghét bỏ hoàn cảnh xung quanh, hiển nhiên là một đứa bé được sinh ra trong gia đình giàu có.

Bùi Thanh Nguyên vốn còn ngẩn người, nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra rồi khẽ gật đầu.

Thấy hai người muốn đi thật, Hướng Cẩm Dương đang đầy thắc mắc trong đầu, chưa kịp nghĩ gì đã mở miệng hỏi: “Cậu đang làm gia sư cho người ta à?”

Không ngờ Bùi Thanh Nguyên lại biết mình sẽ gặp cả nhà Bùi Ngôn khi nhận công việc làm thêm này.

Chẳng lẽ gã bị Bùi Thanh Nguyên lợi dụng ngược lại?

Sao Bùi Thanh Nguyên lại tìm được công việc gia sư kia?

Hướng Cẩm Dương siết chặt nắm đấm, tâm trạng vui vẻ ban nãy không cánh mà bay, lúc này gã chỉ cảm thấy cán cân chiến thắng đang nghiêng về phía bên kia.

Nhưng Bùi Thanh Nguyên còn chưa kịp trả lời, đứa bé có gia cảnh khá giả kia đã bất mãn trừng gã: “Sao anh lại chen ngang bừa bãi như vậy, thật không có gia giáo gì cả.”

Hướng Cẩm Dương bỗng cứng họng: “Tôi…”

“Anh Thanh Nguyên không muốn ăn cơm với anh đâu.” Cậu bé đột nhiên đáp lại câu nói đầu tiên của Hướng Cẩm Dương, còn làm mặt quỷ với gã: “Trông anh chẳng khác gì người xấu đầy mưu mô cả.”

Hướng Cẩm Dương: …

Đối mặt với một đứa bé như vậy, mặt gã đỏ rần, cũng không biết cãi lại thế nào.

“Chán thật đấy, em muốn về nhà.” Trước khi kéo Bùi Thanh Nguyên xoay người rời đi, Quý Đồng còn chủ động gọi Hướng Cẩm Dương đang hoài nghi cuộc đời lại: “Này, anh giúp em một việc được không?”

Hướng Cẩm Dương không thể tin nổi cái vẻ vênh váo hống hách như chuyện đương nhiên kia của cậu, ngay giây sau gã thấy đứa bé nọ chỉ huy Bùi Thanh Nguyên nhét cái đĩa màu bạc trong tay hắn vào ngực mình.

Gã còn chưa kịp hoàn hồn đã trơ mắt nhìn hai người kia nghênh ngang rời đi. Ngược sáng, cậu bé còn quay đầu cười với gã: “Cái đĩa này thích hợp với anh lắm đó~”

Âm cuối ngân dài khiến cả người Hướng Cẩm Dương run lên.

Sau khi rời khỏi phòng tiệc, Quý Đồng nhớ lại vẻ mặt của Hướng Cẩm Dương ban nãy, cảm thấy đắc ý cực kỳ.

Có khi trong lòng gã đang hừng hực lửa giận cũng nên.

Không biết trong khu cảm xúc của ký chủ bây giờ thế nào nhỉ? Tiếc là giờ không tiện vào xem trộm.

Trong phòng thay đồ không có ai, Bùi Thanh Nguyên đặt cậu xuống chiếc ghế dài. Quý Đồng ngoan ngoãn quay người lại, thuận tay mở cái hộp được đóng gói cẩn thận mà mình cầm chặt nãy giờ, tiếp đó vừa gặm miếng sườn cừu nóng hổi vừa chờ ký chủ thay đồ.

Thật ra cậu muốn nhìn lắm, nhưng ký chủ chưa đủ 18 tuổi nên sẽ bị tính thành vi phạm quy định.

Bùi Thanh Nguyên cởi bộ đồng phục nhân viên phục vụ cũng coi như tươm tất này xuống, gấp gọn lại để vào trong tủ, thay áo cộc tay cùng quần dài của mình vào, kiểu dáng màu sắc đơn giản, khác hẳn với bộ quần áo sang trọng của Bùi Ngôn hôm nay.

Nhưng hắn dường như không còn quan tâm nhiều nữa.

Bùi Thanh Nguyên quay đầu nhìn đứa bé đang co lại thành một quả bóng sau lưng mình, hắn ngửi mùi thịt ngày càng nồng trong phòng thay đồ, không nhịn được mà mở miệng nói: “Em biết Hướng Cẩm Dương ghét nhất bị người khác coi mình thành người giúp việc.”

Không phải câu nghi vấn mà là câu khẳng định.

Hắn và Hướng Cẩm Dương lớn lên cùng nhau, hắn biết rõ bản tính tự ti lại hay nịnh nọt của đối phương, cũng biết gã không phải hạng người lương thiện gì nên mới cố gắng giữ khoảng cách với gã.

Quý Đồng gật đầu: “Phân tích từ vẻ hả hê trên mặt anh ta thì rất có thể anh ta đã bảo người khác dụ anh đến đây làm thêm.”

Bùi Thanh Nguyên ngẩn ra, vô thức lên tiếng: “… Anh nghĩ đó chỉ là vô tình.”

“Đương nhiên không phải.” Thấy hắn thay quần áo xong rồi, Quý Đồng mới xoay người lại, chững chạc đàng hoàng đối mặt với hắn: “Về sau có thể anh sẽ gặp rất nhiều chuyện như vậy, nhưng em sẽ giúp anh thay đổi tất cả.”

Bùi Thanh Nguyên nhìn vết dầu mỡ còn dính trên khóe miệng cậu, khẽ hỏi: “Vậy nên em là ai?”

Quý Đồng đang định trả lời thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến, cậu ngẫm nghĩ một lúc, quyết định thay đổi chủ ý, lập tức nở nụ cười cực kỳ gian xảo.

“Không bao lâu nữa anh sẽ biết.”

Vừa dứt lời, cửa phòng thay đồ cũng bị đẩy ra, trưởng bộ phận phục vụ không gõ cửa đã vội vã đi vào, ông ta nhìn xung quanh: “Ừm thì… Tiểu Bùi, cậu đang ở đây à?”

Sau khi thấy Bùi Thanh Nguyên đã thay lại quần áo của mình, ông ta lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Cậu ở đây thì may quá, công việc hôm nay kết thúc ở đây nhé, tôi sẽ trả đủ một ngày lương cho cậu…”

Bùi Thanh Nguyên giật mình, lo lắng nhìn lướt qua người trưởng bộ phận phục vụ, sau đó vội vàng nhìn bốn phía.

Trên ghế dài trống rỗng, cậu bé biến mất, cái hộp cậu bé cầm ban nãy cũng biến mất.

Sắc trời ảm đạm tràn qua cửa thông gió, hắt từng tia sáng vụn vặt lên chiếc ghế không người, lờ mờ tỏa sáng.

Bùi Thanh Nguyên gần như nghĩ rằng mình đã có một giấc mơ.

Trong mơ, có một đứa bé xa lạ hỏi mình muốn khóc à. Đứa bé này không biết biến đâu ra một cái hộp, còn dùng những lời nói huênh hoang để đuổi Hướng Cẩm Dương muốn đến cười nhạo hắn đi, giữ thể diện cho hắn, sau đó còn cực kỳ tập trung ăn món gì đó.

Đây chỉ là ảo giác thôi sao?

Thấy Bùi Thanh Nguyên không nói gì, trưởng bộ phận phục vụ tỏ vẻ lúng túng, đang định nói gì lại đột nhiên hít mũi: “Sao ở đây lại có mùi thịt nướng?”

Trong lòng ông ta dấy lên nghi ngờ, nhìn xung quanh một lượt nhưng lại chẳng phát hiện ra điều gì.

Song ánh mắt Bùi Thanh Nguyên lại sáng rực lên.

Không phải ảo giác.

Đúng lúc này, một giọng nam trẻ tuổi vang lên trong đầu hắn.

“Xin chào, hệ thống 0587 hân hạnh được phục vụ ngài. Nghe thấy gì không? Này? Hello?”

Tiếp đó loáng thoáng nghe thấy âm thanh gõ vào micro.

Bùi Thanh Nguyên như hiểu ra điều gì, hắn không rảnh để nghĩ xem chuyện này ly kỳ đến mức nào mà vội vàng chào tạm biệt trưởng bộ phận phục vụ rồi bước nhanh ra khỏi khách sạn.

Khi tới trạm xe buýt không có người xung quanh, hắn mới thở hổn hển, hạ giọng hỏi lại một cách thận trọng: “Là em phải không?”

Quý Đồng còn tưởng ký chủ không nghe thấy mình nói gì, đang buồn rầu lật sổ hướng dẫn nghiệp vụ tìm nguyên nhân, nghe vậy cậu lập tức thở phào: “Là em, ký chủ có thể thử nói chuyện với em trong đầu, không cần phải tránh người khác.”

Bùi Thanh Nguyên học rất nhanh, trong lòng lặp lại khái niệm xa lạ kia: “Ký chủ?”

“Đúng vậy, anh là ký chủ của em, em là hệ thống nghịch tập phục vụ anh.” Quý Đồng vừa đi dạo cho tiêu hóa thức ăn vừa tự giới thiệu dựa vào sổ tay hướng dẫn: “Anh sống trong một quyển tiểu thuyết, ban đầu sẽ gặp nhiều chuyện không suôn sẻ về thân thế, nhưng dưới sự giúp đỡ của em, anh sẽ thay đổi được số phận, bước từng bước lên đỉnh cao đời người…”

Bùi Thanh Nguyên nghiêm túc lắng nghe, hắn không hề đưa ra bất cứ nghi vấn nào với đoạn giới thiệu khó hiểu này mà còn hỏi ngược lại cậu: “Em có phải là con người không?”

“Đương nhiên…” Lúc Quý Đồng đang định thuận miệng trả lời, đột nhiên nhớ đến lời nhắc trong sổ tay, lập tức ngoặt một cái: “Không phải!”

Trong sổ tay hướng dẫn nghiệp vụ có quy định, hệ thống do loài người đảm nhiệm không được để lộ thân phận thật sự với ký chủ, tránh gây ra ảnh hưởng khó lường với việc phát triển cốt truyện.

“Ký chủ có lẽ sẽ thấy ngạc nhiên với trình độ thông minh và nhân cách hóa của em.” Để tránh ký chủ nghi ngờ nên Quý Đồng bắt đầu nói bậy bạ: “Chuyện này rất bình thường, dù sao em cũng là AI thông minh nhất trong số các hệ thống, đã tích hợp sẵn rất nhiều mẫu tình huống có thể vận dụng linh hoạt, chỉ phục vụ riêng cho ký chủ.”

“Nhưng em có thể biến thành người.” Bùi Thanh Nguyên vô cùng nhạy bén: “Vừa nãy anh ôm em, nhiệt độ cơ thể rất chân thực.”

Quý Đồng nghe hắn nói, bỗng thấy hơi xấu hổ, cậu nhỏ giọng nói: “Hệ thống có chức năng tự do thay đổi hình dáng, hình dáng con người là một trong số đó, nhưng cái này quan hệ mật thiết với độ trưởng thành của anh. Hơn nữa, hình dáng cao cấp này cũng sẽ có nhiều hạn chế nên không thể coi là con người chân chính được. Hiện giờ hình dáng con người của em mới khoảng ba tuổi, mỗi ngày tính gộp lại cũng chỉ có thể duy trì một tiếng đồng hồ.”

Cho nên để tiết kiệm thời gian biến hình quý giá này, Quý Đồng lựa chọn quay về không gian ý thức của Bùi Thanh Nguyên để giới thiệu.

Như vậy, thời gian tiết kiệm được còn có thể chạy ra ngoài ăn một bữa khuya.

Sườn cừu nướng thơm ơi là thơm.

Bùi Thanh Nguyên không biết tính toán nhỏ nhặt trong lòng cậu, hắn bắt xe buýt về nhà, yên lặng nghe giọng nói đang lẩm bẩm trong đầu mình, giới thiệu mọi thứ tưởng chừng sẽ không bao giờ xảy ra này.

Xe buýt dừng lại, Bùi Thanh Nguyên trở lại khu nhà cũ quen thuộc, mái tóc rối dán vào trán, che đi gương mặt vẫn còn trẻ con đang chìm dần vào ánh chiều tà ngày càng mờ tối.

Đi vào tòa chung cư lụp xụp, tiếng bước chân của hắn vang vọng khắp hành lang bẩn thỉu dán đầy quảng cáo.

Khoảnh khắc sắp về đến nhà, Bùi Thanh Nguyên cuối cùng cũng đưa ra câu hỏi mình cất giữ trong lòng: “Em sẽ… biến mất sao?”

Quý Đồng ngẩn người, nhanh chóng giải thích: “Chúng ta đã trói chặt với nhau rồi, trừ khi thế giới này bị phá hủy, còn không em vẫn sẽ ở bên cạnh anh.”

Thế giới này bị phá hủy đồng nghĩa với việc Bùi Thanh Nguyên biến mất, sau đó cậu mới có thể nhận nhiệm vụ mới, nhưng không cần thiết phải nói điều này cho ký chủ biết.

Bùi Thanh Nguyên nghe thấy đáp án này dường như nhẹ nhõm hẳn, hắn cho tay vào túi lấy chìa khóa.

Quý Đồng đi dạo sau bữa ăn vừa vặn đến gần cánh cửa màu đen, cậu suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không thắng được lòng hiếu kỳ, lặng lẽ mở cánh cửa ra, nhìn trộm tâm trạng của ký chủ bây giờ.

Cơn lốc xoáy trước đó thổi cậu đến tóe cả điện giờ đã lắng xuống, đập vào mắt cậu là sa mạc mênh mông vô tận, thỉnh thoảng lại có đụn cát vàng. Người máy nhỏ Quý Đồng bám vào cửa thò đầu ra nhìn, bỗng cảm thấy người hơi nóng.

Cậu nhìn ra xa, thấy tận cùng sa mạc có một mặt trời nho nhỏ.

Giống như hoàng hôn buông xuống ngoài tòa nhà lúc này, không sáng lắm nhưng vẫn chưa tắt hẳn, cố chấp lập lòe ánh sáng màu vỏ quýt.

Bùi Thanh Nguyên hoàn toàn không biết những chuyện này, hắn chậm rãi xoay nhẹ ổ khóa giống như không muốn quấy nhiễu bất cứ người nào.

Mà khi đẩy cửa ra, hắn đã thấy La Tú Vân gầy gò ngồi trên ghế sô pha. Hình như bà đã ngồi đó chờ hắn từ sớm, chờ để chất vấn hắn.

Hắn vừa bị mẹ nuôi sai người đuổi đi, giờ lại nghe thấy giọng nói chứa đầy cơn giận như đã ấp ủ từ lâu của mẹ ruột.

Trong phòng khách chật hẹp, La Tú Vân đứng phắt dậy, giận dữ chất vấn hắn: “Hôm nay con đi đâu?”

Đôi lời từ tác giả:

Bùi Thanh Nguyên: Đi trộm sườn cừu.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Bé đẹp, anh muốn xem tivi
Chương 2: Hệ thống 0587 hân hạnh được phục vụ ngài
Chương 3: Nhiệm vụ đầu tiên mà ngài phải hoàn thành đó là -
Chương 4: Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?
Chương 5: Anh của em là Bùi...
Chương 6: Đây là lớp mà Bùi Ngôn từng học
Chương 7
Chương 8: Rất đơn giản, đó là phải điên cuồng
Chương 9: Hoa bào đồng vào mùa xuân rất đẹp
Chương 10: Khoảnh khắc quý giá của ký chủ
Chương 11: Cái đồ phản bội này!
Chương 12: Ai lại không muốn làm anh của cậu bé này chứ?
Chương 13: Bữa sáng bà ấy làm mới là thực phẩm rác!
Chương 14: Bươm bướm bay ra từ trái tim ký chủ
Chương 15: Một AI độc đáo riêng biệt
Chương 16: Mẹ sẽ xin lỗi con chứ?
Chương 17: Anh ơi, lần sau em lại đến bệnh viện cùng anh nha~
Chương 18: Chú chim bay đi
Chương 19: Bánh sừng bò nhân kem trứng siêu cấp!
Chương 20: Có một người yêu thương anh đã về rồi này
Chương 21: Bức họa báo xa xăm
Chương 22: Anh có muốn một ngôi nhà như vậy không?
Chương 23: Như thể hắn chưa từng xuất hiện
Chương 24: "Nhuyễn Nhuyễn, sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ."
Chương 25: Gia đình hạnh phúc
Chương 26: Cái tô có chân
Chương 27: "Em là độc nhất vô nhị."
Chương 28: ヾ(@^▽^@)ノ
Chương 29: Con vịt bông
Chương 30: Rất đáng tin cậy
Chương 31: Chuyện cười quá buồn cười nên biển cười rồi họ chết
Chương 32: Cánh cửa của thế giới mới
Chương 33: Bé Đẹp là độc nhất vô nhị
Chương 34: Hình tượng đẹp thế này cơ mà!
Chương 35: Thứ rất quan trọng, không thể thiếu trong cuộc đời hắn
Chương 36: Meo meo meo meo meo!?
Chương 37: Em Bùi khiêm tốn lắm
Chương 38:《Nhật ký thuần hóa ký chủ》
Chương 39: Bà đã lỡ mất ngày đặt tên con năm ấy
Chương 40: "Em cũng tin anh."
Chương 41: "Nấu ăn có vẻ dễ."
Chương 42: Nói hay lắm, lần sau đừng nói nữa
Chương 43: ヾ(@^▽^@)ノ
Chương 44: Quý Yến Hành
Chương 45: Cây non
Chương 46: Biến thành mèo cũng phải có nguyên tắc cơ bản
Chương 47: Mèo toàn năng
Chương 48: Phương pháp đánh giá theo vẻ ngoài
Chương 49: Không được yêu sớm
Chương 50: Thích là gì?
Chương 51: Đây là thử thách mà con người có thể hoàn thành được sao?
Chương 52: Não rất quan trọng, lần sau nhớ mang theo nhé.
Chương 53: Trên thế giới này luôn có rất nhiều điều chúng ta không hiểu.
Chương 54: Hoa và nấm
Chương 55: Thiếu niên trong mơ
Chương 56: Ở cùng nhau
Chương 57: Cuồng em trai!
Chương 58: Em có muốn chờ anh cùng lớn lên không?
Chương 59: Gọi anh đi
Chương 60: Ông nội
Chương 61: Gundam
Chương 62: Ký chủ của anh biết đọc suy nghĩ hả!?
Chương 63: Hoa Hoa thứ hai
Chương 64: Đây là điều mà hệ thống đã dạy cho hắn
Chương 65: Nghe nói tự dưng hắt hơi là có người đang nhớ mình
Chương 66: Phong thái của thiên tài ẩn dật
Chương 67: Bạn tên là gì?
Chương 68: Ôi, đau quá
Chương 69: Số phận
Chương 70: Phu nhân, cuối cùng cô cũng trở về!
Chương 71: Pháo hoa rợp trời cũng đang nhìn về phía cậu
Chương 72: Giữ kín bí mật của hệ thống
Chương 73: Đuôi khủng long
Chương 74: Cậu liên tục gọi tên tôi
Chương 75: Tiểu Bùi, em là Thủ khoa Đại học!
Chương 76: Gặp được em ấy là điều may mắn nhất trong cuộc đời em
Chương 77: Anh sẽ tìm được em
Chương 78: Mây hôm nay có hình gì?
Chương 79: Đừng có nghịch
Chương 80: Mình có thể xin thông tin liên hệ của bạn được không?
Chương 81: Cái tên thứ hai được lưu trong danh bạ của cậu
Chương 82: Một ly rượu có màu sắc rất đẹp
Chương 83: Đừng gọi anh là anh trai nữa.
Chương 84: Tựa như những đám mây mềm mại
Chương 85: Anh sẽ biến nó thành hiện thực.
Chương 86: ... Ký chủ hiểu cậu thật đấy
Chương 87: Mau dậy đi, chúng ta phải vào Đại học rồi.
Chương 88: Nhìn gái xinh
Chương 89: Không được đi
Chương 90: Ngủ
Chương 91: Em muốn trồng nấm
Chương 92: Anh là người không ai có thể thay thế
Chương 93: Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên nắm tay.
Chương 94: Thích
Chương 95: Thế còn bạn trai cậu?
Chương 96: Cuối cùng hắn cũng biết đáp án của bí mật này.
Chương 97: "Giờ anh ăn được hành rồi."
Chương 98: Sự nguy hiểm
Chương 99: Ngân sắc sinh tử luyến
Chương 100: Pháo hoa nở rộ giữa biển
Chương 101: Chỉ là anh không muốn cười nữa thôi.
Chương 102: Nói ngắn gọn, đầu óc rối ren
Chương 103: ... Tình yêu
Chương 104: Màu hồng nhạt
Chương 105: Lần đầu tiên chủ động leo lên ngón tay của hắn
Chương 106: Vâng, là hẹn hò ạ
Chương 107: Rương báu giấu ở tương lai
Chương 108: Đặc điểm nào cũng chạm đỉnh
Chương 109: Vẫn còn thời gian
Chương 110: Tựa như một nụ hôn trong thinh lặng.
Chương 111: Chưa bao giờ nghe thấy yêu cầu như vậy
Chương 112: Ma Dờ Phắc Cơ
Chương 113: Muốn nghỉ việc quá
Chương 114: Có lẽ đây là tiểu thuyết thế thân
Chương 115: 《Bí mật》
Chương 116: Mặt em trai mềm ghê
Chương 117: Gọi tiếng nữa được không?
Chương 118: Đôi bạn thân từ nhỏ
Chương 119: Hẹn gặp lại ở tương lai
Chương 120: Thuần hóa
Chương 121: Ham muốn chiếm hữu hiểu không?
Chương 122: Hôn
Chương 123: Thời gian để ngắm trăng
Chương 124: Thế giới này chắc chắn bị điên rồi!
Chương 125: Mối nguy AI
Chương 126: Đồ đôi
Chương 127: Sao ban ngày
Chương 128: Ý nghĩa quý giá nhất
Chương 129: Anh yêu em
Chương 130: Không được ngấp nghé hệ thống xinh đẹp!!
Ngoại truyện 1: Năm năm sau (1)
Ngoại truyện 1: Năm năm sau (2)
Ngoại truyện 1: Năm năm sau (3)
Ngoại truyện 2: Dáng hình hạnh phúc
Ngoại truyện về Tạ Dữ Trì
Ngoại truyện về Bùi Ngôn: Cảnh sắc trong sương
Ngoại truyện 3: Nguyện vọng
Ngoại truyện cuối cùng: Chuyện cổ tích
Lên đầu trang