Chương 9: Làm phiền rồi

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Hoạt động tiếp ứng trên cao ốc Cố thị vẫn tiếp tục, sự phấn khích xung quanh cũng không ngừng tăng lên. Cùng lúc đó, trên Weibo lần lượt xuất hiện ba hotsearch.

#Tiếp ứng trên Tháp Bầu Trời#

#Ân Mạc Thù ở cao ốc Cố thị#

#Fan bự của Bách Tâm Vũ đồng loạt trèo tường sang nhà Ân Mạc Thù#

Độ hot của hai hotsearch đầu tiên đương nhiên không phải bàn.

Cao ốc Cố thị là công trình kiến trúc mang tính biểu tượng của thành phố S, nổi tiếng khắp cả nước.

Du khách từ khắp nơi khi đến tham quan thành phố S đều muốn tới đây để check-in, lần đầu tiên họ được chứng kiến cảnh tượng tiếp ứng cho một ngôi sao là thế nào?

Gần như bất cứ ai khi nhìn thấy hai hotsearch trên đều bấm vào.

Nền kinh tế của thành phố S vô cùng phát triển, ánh đèn ban đêm rợp kín bầu trời, rực rỡ lấn át cả ánh sao, trong đó nơi bắt mắt nhất vẫn là tòa nhà Cố thị cao 826 mét kia.

Trên tòa nhà cao nhất thành phố, một người đàn ông trẻ tuổi đang mỉm cười quan sát biển đèn bên dưới.

Dưới hiệu ứng bầu không khí như vậy chắc chắn sẽ để lại ấn tượng vô cùng đặc biệt cho những cư dân mạng lần đầu tiên nhìn thấy Ân Mạc Thù.

Trên quảng trường hotsearch, fan cũng nhân cơ hội tung bức ảnh gốc đã chiếu trên màn hình ngoài trời của cao ốc Cố thị ra, bức ảnh này còn tinh xảo hơn hình phóng khổng lồ kia nhiều. Thời điểm toàn bộ cư dân mạng biết đến cái tên Ân Mạc Thù đã có vô số fan nhan sắc rớt hố.

(*) Quảng trường: Lúc bạn tìm ai đó trên thanh tìm kiếm của Weibo, trang chủ sẽ hiện ra một loạt bài viết có liên quan đến người kia, chỗ đó được gọi là quảng trường.

Đương nhiên cũng có người nghi ngờ nhưng điều đó không quan trọng.

Thương hiệu quay quảng cáo tối nay đã tận dụng triệt để cơ hội quảng bá cho hình ảnh của mình. Có người nói rằng hoạt động tiếp ứng lần này do cha đẻ của thương hiệu kia bày ra… nếu đúng như vậy thì người đại diện thương hiệu cũng được cưng chiều thật đấy.

Không phải người đại diện thương hiệu.

Nhưng bên thương hiệu không đính chính lại mà chỉ tranh thủ cơ hội này để quảng bá.

Quảng cáo vốn là để tuyên truyền, tự nhiên có hotsearch như vậy mà không lợi dụng để tuyên truyền thì quá lãng phí.

Bọn họ không nói lời nào nhưng Cố thị lại lên tiếng.

Khi toàn bộ mạng đều đang đổ dồn ánh mắt vào họ, trang Weibo chính thức của Cố thị đăng hai chữ: “Không phải.”

Không phải gì?

Điều này làm dấy lên một loạt các suy đoán.

Nhưng cho dù là chuyện gì thì hai hotsearch đầu tiên cũng đều mang đến độ hot cực lớn cho Ân Mạc Thù.

Hotsearch thứ ba khá thâm sâu làm cho người ta phải suy nghĩ.

Trước giờ chưa từng có hotsearch như vậy xuất hiện nên sau khi nhìn thấy nó, cư dân mạng không nhịn nổi tò mò mà bấm vào.

Không ít người đã nghe qua tên của Bách Tâm Vũ, biết đây là thần tượng đang hot, nhan sắc cùng dáng người càng khỏi phải bàn, cứ xem trình độ fan thích cậu ta điên cuồng là hiểu.

Vậy sao còn trèo tường tập thể?

Rất nhiều người không biết rõ chuyện trong giới nên trong hotsearch này còn giải thích cực kỳ chi tiết.

Là fan bự của Bách Tâm Vũ đương nhiên bọn họ đã từng tham gia rất nhiều hoạt động tiếp ứng nên cũng có kha khá ảnh chụp công khai.

Phía trước là hình ảnh bọn họ tham gia tiếp ứng cho Bách Tâm Vũ, bỏ tiền bỏ sức, thậm chí còn vì Bách Tâm Vũ mà chửi đồng đội của cậu ta.

Đồng đội này bao gồm cả Ân Mạc Thù.

Nhưng trong video mới nhất của hotsearch này, ngay trước cao ốc Cố thị bọn họ lại len lén chạy tới trước mặt Ân Mạc Thù hô “Ân Mạc Thù em yêu anh”, nhìn còn hăng hái hơn cả fan của Ân Mạc Thù.

Fan của Bách Tâm Vũ: “???”

Fan của Ân Mạc Thù: “? Ha ha ha ha ha ha!”

【Chửi chán xong quay ra yêu à, sức hút của Ân Mạc Thù quá kinh khủng!】

【Làm gì thế, tôi cười sắp vỡ bụng mất, cứu!!】

【Đây là năng lực dùng mặt để kéo fan nhà khác sang nhà mình trong truyền thuyết đấy hả?】

【Điều này nghĩa là Ân Mạc Thù còn quyến rũ hơn cả Bách Tâm Vũ phải không?】

【Fan nhà Bách Tâm Vũ chắc đang hoang mang lắm, ha ha ha!】

Cư dân mạng nhìn rõ tất cả những chuyện này thì hi hi ha ha, fan của Ân Mạc Thù còn bận tranh thủ giới thiệu tuyên truyền cho hắn, chỉ có fan của Bách Tâm Vũ là phát điên không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Một trong những fan bự của Bách Tâm Vũ đăng Weibo:【Mẹ kiếp, tôi không thích con cáo hay cười đó!】

Bình luận bên dưới nhiều nhất đều là【Đồ ăn ở hai lòng】cùng【Đây là yêu?】.

Rất nhiều fan của Bách Tâm Vũ náo loạn bên dưới.

Một loạt fan đổ xô ra chất vấn họ đang làm gì.

【Đừng nói là bọn cậu cầm tiền do chúng tôi góp vào hội hậu viện để đi tiếp ứng cho Ân Mạc Thù đấy nhé?】

【Cậu có xứng đáng với lòng tin của bọn tôi không, có xứng đáng với Bách Tâm Vũ không?】

【Nhường lại vị trí quản lý rồi cút khỏi fandom đi!】

Không chỉ dưới Weibo, nhiều fan trong các nhóm fan bự cũng tranh cãi và thắc mắc tạo thành một mớ hỗn độn.

Fan đang kích động thì rất khó để nói chuyện với nhau.

Lần đầu tiên họ cảm nhận được bạo lực ngôn ngữ đáng sợ đến mức nào, đặc biệt là khi họ bị oan, vừa uất ức lại đau khổ.

Một bên là fan của Bách Tâm Vũ chửi bọn họ là đồ phản bội, yêu cầu họ phải xin lỗi Bách Tâm Vũ, một bên là cư dân mạng ào vào cười nhạo Bách Tâm Vũ, mỉa mai cậu ta rằng ngay cả fan bự cũng trèo tường sang nhà Ân Mạc Thù.

Họ thật sự rất thích Bách Tâm Vũ, cũng vì Bách Tâm Vũ cùng hội hậu viện mà trả giá rất nhiều nên bọn họ lại càng ức.

Có một fan bự nhỏ tuổi không giữ được bình tĩnh nên đã đăng kế hoạch của họ cùng ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện trước đó vào nhóm để chứng minh sự chân thành của họ.

Vài fan chấp nhận, biết rằng đã đổ oan cho họ.

Nhưng lại có rất nhiều fan cảm thấy tam quan của mình trước đó của mình sắp sụp đổ đến nơi rồi, họ không thể chấp nhận được chuyện như vậy nên rất nhiều người đã rời khỏi nhóm ngay lập tức.

Bọn họ thích Bách Tâm Vũ nhưng không muốn làm bạn với những người như vậy.

Một nhóm đông người như thế làm sao có thể cam đoan không có người hai lòng hay giữ kín miệng được? Vì vậy chuyện này nhanh chóng bị tuồn ra ngoài.

Ai cũng không ngờ phía sau hotsearch #Fan bự của Bách Tâm Vũ đồng loạt trèo tường sang nhà Ân Mạc Thù# mang tính giải trí này lại có chuyện như vậy.

Hotsearch này chậm rãi leo lên hai bậc.

Hiện giờ có nhiều người quay sang mắng chửi nhóm fan này, thậm chí “fan của Bách Tâm Vũ” cũng trở thành một từ tiêu cực trên mạng.

Hotsearch lại chuyển hướng lần nữa, vô cùng náo nhiệt nhưng những người bên kia lại không biết gì hết, bọn họ vẫn đang chìm đắm giữa cảm xúc vui sướng cùng bàng hoàng.

Trưởng phòng quan hệ công chúng đích thân đưa Ân Mạc Thù, Lê Lan cùng đoàn đội quay phim lên tầng.

Đạo diễn còn chưa kịp bình tĩnh lại, đi gần đến thang máy nhận thấy bầu không khí im lặng quá, ông ấp úng mở miệng: “Ngài không phải tự mình dẫn chúng tôi đi đâu. Cứ để chúng tôi tự lên, tranh thủ quay xong rồi đi luôn, không cần làm phiền tới mọi người đâu.”

“Không vội không vội, tối nay tầng cao nhất đều là của mọi người.” Trưởng phòng quan hệ công chúng cười tủm tỉm.

Đạo diễn: “……”

Ông lại nhìn về phía Lê Lan cùng Ân Mạc Thù lần nữa… cuối cùng thì bọn họ có quan hệ gì với Cố thị!!

Biết trước thì ông cần gì phải thúc giục bọn họ?

Thang máy đến tầng một, đạo diễn buồn bực đang định tiến vào lại bị trưởng phòng quan hệ công chúng chặn lại, ông cười nói: “Chờ một người nữa.”

Người đó tất nhiên là Cố Cẩm Miên bị tụt lại phía sau.

Cố tiểu thiếu gia luôn u ám tự kỷ nên rất hiếm khi xuất hiện ở công ty, hôm nay là lần đầu tiên trưởng phòng quan hệ công chúng gặp cậu, toàn bộ quá trình đều nơm nớp lo sợ, vừa nhìn thấy vẻ mặt không biểu cảm của cậu từ xa đã sợ run cả người, giờ thấy cậu đang đi về phía này, cả người lập tức căng cứng.

Tuy nhiên, khi Cố Cẩm Miên đứng bên cạnh họ lại giống như một mặt trời nhỏ ấm áp, cậu nói rất nhẹ nhàng: “Làm lãng phí thời gian của mọi người rồi, chúng ta cùng lên thôi.”

Cậu dẫn đầu vào thang máy, tiếp theo là Ân Mạc Thù.

Đạo diễn muốn đi theo vào nhưng lại bị trưởng phòng quan hệ công chúng kéo ra, vẻ mặt đạo diễn dại ra quay đầu lại thấy người kia nở nụ cười hòa nhã: “Cậu cứ lên trước đi. Thang máy không chứa được nhiều người như vậy, hơn nữa thang máy bên cạnh cũng sắp xuống rồi.”

Đạo diễn cảm thấy người làm việc trong tập đoàn lớn toàn là một đám giỏi nịnh nọt.

Cố Cẩm Miên không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Cửa thang máy đóng lại, trong không gian rộng rãi khép kín chỉ có hai người bọn họ.

Cố Cẩm Miên lặng lẽ nhìn Ân Mạc Thù.

Gương mặt Ân Mạc Thù được trang điểm rất tỉ mỉ, đường nét trên khuôn mặt được phác họa càng thêm sắc nét, chiếc đinh tán bên tai phải lấp lánh dưới ánh đèn khẽ chạm vào đường cong dưới cằm.

Đẹp đến không tưởng.

Cố Cẩm Miên đang ngắm đến ngây người, đôi mắt sâu thẳm của Ân Mạc Thù bỗng liếc về phía này.

Cố Cẩm Miên bị người ta phát hiện cũng không thèm chột dạ, thậm chí còn bước gần đến Ân Mạc Thù, sau đó ngẩng đầu lên cười với hắn.

Nụ cười của cậu tuy vẫn hơi cứng nhắc và tốn sức nhưng phần nào đã có tác dụng làm người khác vui vẻ khi nhìn thấy.

Ân Mạc Thù cũng mỉm cười: “Sao cậu lại tới đây?”

Cố Cẩm Miên xoay vành mũ về phía sau, nói: “Em đến làm kỵ sĩ cho anh.”

Ân Mạc Thù sững sờ.

Mũ lưỡi trai đội ngược là một bài kiểm tra khá khó với phần lớn gương mặt, nhưng các đường nét trên khuôn mặt của cậu vẫn vô cùng mượt mà, mũ dán chặt trước trán, không những không bị mất điểm mà còn làm nổi bật đôi mắt sáng ngời trong trẻo kia.

Trên thế giới hỗn loạn này rất khó có được một đôi mắt sạch sẽ như vậy.

Cậu lại cười, không còn vành mũ che chắn nữa nên nụ cười lần này cũng trọn vẹn hơn nhiều.

“Em sẽ đuổi kẻ xấu và bảo vệ anh.”

Lông mi của Ân Mạc Thù cụp xuống, che khuất ý cười, yết hầu hơi cuộn: “Tôi không cần ai bảo vệ.”

Cố Cẩm Miên không đồng ý: “Cần chứ, làm gì có ai chiến đấu một mình mãi được. Ai trên đời này cũng đều cần có một kỵ sĩ.”

Ân Mạc Thù im lặng một hồi, nhìn chằm chằn vào cậu, tâm tình khó mà nói rõ được.

Cố Cẩm Miên nghĩ bây giờ có lẽ Ân Mạc Thù đã tiếp nhận mình được phần nào rồi… nhỉ?

Đang nghĩ thế, Ân Mạc Thù đột nhiên lùi về phía sau một bước.

Tòa nhà cao như vậy nên thang máy cũng không nhỏ, chân của Ân Mạc Thù lại dài nên một bước lùi về sau này khá xa.

Cố Cẩm Miên còn đang thắc mắc, bỗng có một nắm đấm mang theo luồng gió sắc bén lao thẳng vào mặt mình. Cậu vô thức đưa tay ra chặn, bàn tay kia lại đột nhiên chuyển hướng, giữ chặt cổ tay cậu kéo ra phía sau rồi đè cả người cậu lên vách thang máy.

Tay kia của Cố Cẩm Miên ngoặt về phía sau nhưng vẫn bị Ân Mạc Thù dễ dàng bắt được lần nữa.

Hai tay cậu đều bị hắn bắt chéo ngược ra sau lưng.

Ân Mạc Thù chỉ dùng một tay đã có thể giữ chặt cả người cậu, khiến cậu không thể phản kháng được chút nào.

Cố Cẩm Miên ngây người.

Cậu liếm môi, tuy không thấy vẻ mặt của người phía sau nhưng bị giam chặt trong thang máy kín thế này khiến cậu hơi căng thẳng.

“Cố tiểu thiếu gia.”

Cố Cẩm Miên cảm giác được Ân Mạc Thù đang nghiêng người áp sát vào lưng mình, đầu hắn kề gần vào tai cậu đến mức phần da thịt phía sau còn có thể cảm nhận được hơi thở của hắn.

“Cậu nói bảo vệ tôi?”

Vành tai của Cố Cẩm Miên khẽ giật giật, không chỉ bởi giọng nói cuốn hút của Ân Mạc Thù mà còn vì cảm giác lạnh lẽo mơ hồ xuất hiện trong đó.

Không khí trong thang máy như bị đông cứng lại.

Cố Cẩm Miên không nhìn thấy khuôn mặt của Ân Mạc Thù phía sau mình, cũng không biết nét mặt hiện giờ của hắn ra sao, nhưng cậu cảm nhận được Ân Mạc Thù đang nhìn chằm chằm vào cổ mình như thể một con thú sắp mất khống chế đang tập trung vào cổ họng của con mồi, khiến cậu vô thức nổi da gà.

Mạch máu trong vành tai cậu chảy như điên, cơ thể bắt được tín hiệu nguy hiểm nhanh hơn não.

“Sau này đừng nói những lời như vậy nữa.” Giọng của Ân Mạc Thù thấp xuống, giọng điệu cũng dịu hơn nhiều.

Cảm xúc trong chất giọng của hắn rất đặc biệt, khi nói chậm khiến người ta có cảm giác như đang trao đổi hay thậm chí là thỉnh cầu bên trong.

Loại thông điệp nguy hiểm tác động thẳng vào dây thần kinh kia lập tức biến mất, không khí cũng từ từ chảy trở lại.

“Được không?” Ân Mạc Thù nói thêm một câu như thể để xoa dịu tinh thần cậu.

Lông tơ dựng ngược trên người Cố Cẩm Miên mềm xuống, cậu nuốt nước miếng đang định gật đầu.

“Đinh…”

Cửa thang máy mở ra.

Bên ngoài thang máy đang có một đám người kinh ngạc nhìn bọn họ.

Cố Cẩm Miên thoáng nghĩ đến tư thế hiện giờ của mình.

“…”

Thư ký Cố mặc âu phục đi giày da dẫn đầu, đúng là không hổ đã theo Cố Lịch Phàm đi chinh chiến khắp nơi, đối mặt với cảnh tượng như vậy mà sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Anh ta khẽ đẩy gọng kính lên, ôm tài liệu trước ngực rồi cúi đầu xuống: “Làm phiền rồi.”

Đội ngũ thư ký phía sau anh ta vừa mới hoàn hồn từ trong hình ảnh khiếp sợ ban nãy, tuy không biết thiếu niên bên trong này là ai nhưng thấy sếp của mình làm thế nên bọn họ cũng vội vàng làm theo.

Bọn họ đồng loạt cúi đầu: “Làm phiền rồi ạ!”

Động tác đồng đều vô cùng dứt khoát, âm thanh vang dội khắp tầng.

“…”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Xuyên sách
Chương 2: Hà Bất Tẫn chó chết
Chương 3: Mặt đơ cười
Chương 4: Con trai
Chương 5: Mẹ kế
Chương 6
Chương 7: Suýt trở thành chồng chưa cưới
Chương 8: Chửi Hà Bất Tẫn lần thứ 5
Chương 9: Làm phiền rồi
Chương 10: Cậu muốn bao nuôi tôi ư?
Chương 11: Home
Chương 12: Anh là ai?
Chương 13: Không biết
Chương 14: Đoàn phim Hải Vương
Chương 15: Quê
Chương 16: Bé đậu ngơ ngọt ngào
Chương 17: Muốn ký với cậu
Chương 18: Không phải muỗi cắn
Chương 19: Ham muốn chiếm hữu
Chương 20: Cắn đi, đừng liếm
Chương 21: Không mất dấu được
Chương 22: Chỉ muốn tốt với anh
Chương 23: Ông trời thích cậu
Chương 24: Tâm như bàn thạch
Chương 25: Tôi mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách
Chương 26: Bông hồng trắng
Chương 27: Tác giả ngu ngốc nào viết tôi là nhân vật chính?
Chương 28: Nằm mơ cũng phải cười tỉnh
Chương 29: Cậu bé
Chương 30: Thành Chí đỉnh vãi nồi
Chương 31: Mày giỏi quá rồi đấy
Chương 32: Chúng tôi là một đôi trời sinh
Chương 33: Một vệt nước miếng lăn xuống mép
Chương 34: Cha mẹ chiến tranh lạnh thì phải làm sao?
Chương 35: Dùng dằng
Chương 36: Có khi nào là bố mẹ ruột của anh không?
Chương 37: "Mối tình" bại lộ
Chương 38: Máu chó tu la tràng
Chương 39: Tôi có được phép hôn em không?
Chương 40: Nổi tiếng chỉ qua một đêm
Chương 41: Cố Cẩm Miên, mời cậu thức thời một chút
Chương 42: Chồng ơi, cố lên
Chương 43: Mặt tiểu thiếu gia dăm ghê
Chương 44: Ân Mạc Thù là đứa con trai thất lạc nhiều năm của chúng tôi
Chương 45: Không kết hôn thì khó mà kết thúc lắm
Chương 46: Đợi tôi dẫn em đi đánh bọn họ nhé
Chương 47: Sau này tôi sẽ dựa vào em
Chương 48: Em đang chửi Hà Bất Tẫn
Chương 49: Ông già
Chương 50: Tự giới thiệu
Chương 51: Tôi là đồ ngu xuẩn
Chương 52: Tôi là Hà Bất Tẫn
Chương 53: Sao không ăn em
Chương 54: Vì nhân vật Cố Cẩm Miên này được tôi viết dựa theo em
Chương 55: Lúc ở riêng có thể gọi là Hà Bất Tẫn
Chương 56: Gặp em ngoài đời
Chương 57: Tôi chưa từng gặp đứa bé nào đáng yêu hơn em ấy
Chương 58: Anh ấy rất yêu anh
Chương 59: Mấy người mù quáng trong tình yêu đáng sợ thật đấy
Chương 60: Chúng ta kết hôn nhé
Chương 61: Cậu là nhân vật chính
Chương 62: Máy ăn "cơm chó" chạy bằng cơm
Chương 63: Cách cầu hôn có tỷ lệ thành công cao
Chương 64: Về chuyện thiệp mời hôn lễ
Chương 65: Lòng dạ đàn ông khi yêu đều sẽ nhỏ mọn
Chương 66: Tình yêu ấy sẽ luôn và ngày càng trọn vẹn với thời gian
Chương 67: Gặp mặt
Chương 68: Tại sao hơi thở của người nhà quê vẫn bủa vây cậu!
Chương 70: Chúng tôi ở bên nhau rồi
Chương 69: Thím
Chương 71: Gặp bố
Chương 72: Thừa hưởng tính thích làm nũng
Chương 73: Sự kiện ảo diệu nhất trong năm
Chương 74: Lúc tôi kết hôn
Chương 75: Tân hôn vui vẻ
Ngoại truyện 1: Bốn chàng độc thân nhà họ Cố
Ngoại truyện 2: Mối quan hệ gia đình có nguy cơ tan vỡ
Ngoại truyện 3: Quay về lúc nhỏ
Ngoại truyện 4: Nụ cười rạng rỡ
Lên đầu trang