Edit: Lune
Trần Minh Hàn đuổi tới, cấp 3 hắn không học cùng trường với Trì Tiểu Thiên nên mới nghe qua tên Tống Nghi thôi chứ chưa gặp lần nào. Vừa đến chỗ ngoặt thì phanh lại đột ngột, lập tức bắt gặp một người đẹp như tiên tử, khuôn mặt diễm lệ, vóc người cao ráo cân đối, phong thái lạnh lùng trong trẻo hút hồn.
Nói thật thì đúng gu hắn luôn, bảo sao Trì Tiểu Thiên lại theo đuổi suốt ba năm. Thế nhưng khi thấy khuôn mặt đỏ bừng như sắp bốc khói của Trì Tiểu Thiên, ánh mắt Trần Minh Hàn bắt đầu xoi mói Tống Nghi từ trên xuống dưới, giọng điệu nghe như nghiến răng nghiến lợi: “Cậu là Tống Nghi?”
Tống Nghi cũng chú ý tới Trần Minh Hàn, còn thoáng cảm nhận được địch ý vô cớ từ đối phương, anh hơi ngửa người ra sau, lùi lại hai bước: “Đúng vậy.” Anh không hỏi Trần Minh Hàn là ai, và cũng không quan tâm, anh khẽ rủ mắt nhìn Trì Tiểu Thiên, bình tĩnh hỏi: “Bạn Trì, người này đang làm phiền cậu à?”
Vẻ ngoài của bạn Trì rất xuất chúng, nhất là lúc này, khuôn mặt đỏ ửng đến tận mang tai, lông mi run run như cánh bướm, dáng vẻ luống cuống lại càng thấy đáng yêu khó tả.
Bạn Trì như vậy bị người khác quấn lấy làm phiền là chuyện đương nhiên.
Cậu rất xinh đẹp.
Trì Tiểu Tiểu xấu hổ cực kỳ, cậu vô thức muốn tránh né ánh mắt của Tống Nghi, nhưng lại cảm thấy mình không tránh được, dù sao cậu cũng làm rùm beng để thu hút sự chú ý của Tống Nghi suốt mấy năm cơ mà, thế là cậu lấy hết dũng khĩ ngẩng đầu lên: “Không đâu.”
Gương mặt sắc nét của Tống Nghi phản chiếu trong mắt cậu, hai má Trì Tiểu Thiên lại bắt đầu nóng lên, giọng cậu dịu dàng đến lạ: “Anh đừng lo, cậu ta không dám làm phiền em đâu.”
Người mê mặt như cậu không có sức chống cự với khuôn mặt đẹp như vậy đâu!
Trì Tiểu Thiên đơn phương quyết định: “Sau này tao với Tống Nghi chính là anh em ruột!”
Hệ thống biết xu hướng tính dục của Trì Tiểu Thiên từ trước rồi: “Phải là chị em chứ.”
Ánh mắt Tống Nghi vẫn luôn rất bình tĩnh, nghe Trì Tiểu Thiên nói xong một lúc lâu sau mới nhẹ giọng đáp: “Ừm.”
Sau khi nhìn Tống Nghi theo một góc độ khác, Trì Tiểu Thiên không đỏ mặt nữa, cậu bắt đầu phát huy đặc tính mê giai của mình: “Anh chuẩn bị lên lớp hả?” Trì Tiểu Thiên thích Tống Nghi, bám dính lấy là tuyệt chiêu sở trường của cậu: “Em đi học cùng anh nhé.”
Tống Nghi lúc trước chỉ muốn cách Trì Tiểu Thiên càng xa càng tốt, nhưng hôm nay biết tình cảm của Trì Tiểu Thiên đối với mình là thật lòng rồi, dù anh không thích Trì Tiểu Thiên nhưng cũng không còn ghét như trước nữa.
Hơn nữa, anh cũng không nhẫn tâm dập tắt niềm mong ngóng trong mắt Trì Tiểu Thiên.
Ngay khi Tống Nghi chuẩn bị mở lời đồng ý thì Trần Minh Hàn lại chen vào một câu: “Trì Tiểu Thiên, buổi chiều cậu cũng có tiết còn gì?”
Tống Nghi chớp mắt, nhìn Trì Tiểu Thiên với vẻ dò hỏi.
Ba năm theo đuổi mới bắt được cơ hội ở gần Tống Nghi, Trì Tiểu Thiên: “Trần, Minh, Hàn!” Cậu nổi cáu: “Cậu bị bệnh à!”
Quả nhiên là Trần Minh Hàn chẳng thay đổi gì cả, đồ đáng ghét, chỉ biết làm hỏng chuyện tốt của cậu.
Trần Minh Hàn dửng dưng như không, hắn khoanh tay, cười ngả ngớn: “Ừ.” Nói đoạn còn cười mập mờ với Trì Tiểu Thiên: “Mình quen biết nhau nhiều năm như thế, tôi có bệnh gì cậu lại còn không biết à?”
Trì Tiểu Thiên không chịu nổi cái điệu bộ lẳng lơ này của Trần Minh Hàn.
Cậu lập tức lùi lại tránh xa hắn ra, xoa da gà da vịt nổi đầy cánh tay, vẻ mặt ghét bỏ mà nói: “Cậu bình thường tí đi.”
Xem ra bọn họ rất thân thiết với nhau, Tống Nghi nhìn ra Trần Minh Hàn đang vừa khoe khoang vừa khiêu khích mình: “Bạn Trì.” Thấy Trì Tiểu Thiên nhìn lại thì nói tiếp: “Chiều cậu đi học đi.”
Người nọ lập tức ỉu xìu xuống, ánh mắt lộ vẻ buồn bã, cảm giác mấy lọn tóc vểnh trên đỉnh đầu cũng rũ cả xuống: “Ừm.”
Tống Nghi nhìn mà cong môi cười, đoạn kéo tay Trì Tiểu Thiên qua, lấy một cái bút bi mực đen viết một dãy số vào lòng bàn tay của Trì Tiểu Thiên. Lòng bàn tay Trì Tiểu Thiên hơi ngưa ngứa, thế là len lén ngước mắt nhìn Tống Nghi, người nọ da trắng, sống mũi cao thẳng, cảm giác cấm dục chết đi được: “Có gì cứ liên lạc với tôi, lần sau chúng ta sẽ đi học cùng nhau.”
Thanh âm êm tai man mát mùi bạc hà.
Tống Nghi nói xong thì rời đi, để Trì Tiểu Thiên đứng tại chỗ ngẩn người, nếu không phải biết rõ Tống Nghi không có ý kia với mình thì Trì Tiểu Thiên chắc chắn đã nghĩ Tống Nghi đang tán tỉnh mình rồi, nhưng kể cả thế cậu vẫn rú lên với hệ thống: “Anh ấy hấp dẫn vãi!”
Ngay cả người chỉ nằm dưới như cậu mà còn không chịu nổi.
Hệ thống hãnh diện nói: “Đương nhiên rồi, người ta là nhân vật chính cơ mà. Nhân vật tốt thí hạng 18 như cậu có thúc ngựa đuổi theo cũng không kịp.”
Trì Tiểu Thiên tự động lờ đi câu nói đằng sau của hệ thống. Nụ cười của cậu ngọt ngào đến độ ngứa cả mắt, Trần Minh Hàn lạnh giọng: “Cậu vui thế cơ à?”
Trì Tiểu Thiên bấy giờ mới hoàn hồn, ngạc nhiên nhìn Trần Minh Hàn: “Sao cậu vẫn chưa đi?”
Trần Minh Hàn: “…”
Cười cũng không thèm cười, hắn phất tay áo bỏ đi: “Cậu giỏi lắm!”
Trì Tiểu Thiên không thèm để ý, thậm chí còn mong Trần Minh Hàn nhanh cút đi: “Tôi lúc nào chẳng giỏi.”
Sắp 3 giờ rồi, hệ thống giục: “Đi nhanh lên, đến giờ rồi.”
Tiết này là tiết giảng đại cương, giảng đường lớn với hai trăm chỗ ngồi chật ních người, đưa mắt nhìn vào chỉ thấy một biển đầu người đen sì sì, thỉnh thoảng xen lẫn mấy cái đầu vàng chóe với xanh lè, làm Trì Tiểu Thiên không khỏi cảm thán: “Hôm qua còn chưa có cảm giác, hôm nay vừa tới lớp, hơi thở thanh xuân lập tức ùa tới đây thây.”
Tin tức trong giới thượng lưu lan truyền rất nhanh, hôm qua còn cảnh sa cơ lỡ vận nhưng nay đã ngẩng cao đầu trở lại, Thẩm Tung chẳng những đón Trì Tiểu Thiên về nhà mà còn cưng chiều đến mức đích thân đưa đi học.
“Anh Trì! anh Trì!”
“Bên đây, bên đây nè!”
Chỗ ngồi dãy thứ hai đếm ngược từ dưới lên, đám chân chó trước kia của Trì Tiểu Thiên cười như chưa có chuyện gì, tươi y chang hoa loa kèn mới nở.
Trì Tiểu Thiên bị tưởng tượng của mình chọc cười, thanh niên môi hồng răng trắng nhoẻn miệng cười, rất có vẻ kiểu cười xòa hóa giải ân oán, không thèm so đo với hành động “phản chủ” hôm qua của bọn họ, giọng cậu trong trẻo: “Tăng Cách, sách tôi đâu?”
Tăng Cách ngồi bên trên, nghe vậy thì cứng người, chậm rãi xoay xuống: “Anh Trì?”
Hôm qua hắn bỏ lại Trì Tiểu Thiên rồi chạy mất, hôm nay lại mặt dày dán tới. Hắn còn tưởng dù Trì Tiểu Thiên có không đánh mình thì cũng sẽ khiến mình khó xử, chẳng ngờ Trì Tiểu Thiên lại không có vẻ gì là muốn tính toán.
Đàn ông đàn ang mà giờ lại sụt sùi: “Hôm qua là em có lỗi với anh, hay là anh đánh em một trận đi cho hả giận!”
Tăng Cách cũng chẳng muốn mất mặt tới vậy đâu, nhưng hết cách rồi, Trì Tiểu Thiên ôm được cái đùi to là Thẩm Tung nên cha hắn bắt hắn phải được Trì Tiểu Thiên tha thứ cho bằng được.
So với Trần Minh Hàn thì Thẩm Tung còn đáng sợ hơn nhiều.
Trì Tiểu Thiên cảm thấy Tăng Cách là người rất có nghĩa khí, cũng hiểu cho hắn, bèn nói: “Đánh cậu hả giận?” Thanh niên ngân dài giọng, đuôi lông mày khẽ nhướng lên, cậu chỉ liếc Tăng Cách một cái rồi lại cúi đầu xoay bút, giọng biếng nhác: “Thế thì không cần đâu, nếu cậu thấy áy náy quá thì từ hôm nay đi xếp hàng mua bánh gừng cho tôi đi, mua đủ một tháng.”
Tán cây xanh um, từng tia nắng len qua kẽ lá chiếu xuống người Trì Tiểu Thiên điểm thành từng đốm sáng lập lòe, hàng mi cong của cậu như được viền bằng ánh sáng, rõ từng sợi.
Tăng Cách bỗng bối rối, trái tim trong lồng ngực đập kịch liệt, vành tai ngứa ran.
Giáo sư Quốc Ngữ giảng bài hài hước dí dỏm, lời nào cũng sắc sảo thú vị. Trì Tiểu Thiên như đắm chìm trong đại dương học vấn, không tài nào dứt ra được, mãi đến khi tiết giảng đại cương kết thúc, cậu đi vệ sinh xong lúc ra rửa tay mới sực nhớ chuyện Tống Nghi để lại một dãy số điện thoại cho mình.
Linh hồn vừa được thanh tẩy bởi văn chương tức khắc bị nhuốm bẩn trở lại, Trì Tiểu Thiên vội móc di động ra lưu số của Tống Nghi vào, miệng còn lẩm bẩm tiếc nuối: “Tay anh ấy vừa thon vừa dài, còn mát mát, sờ thích ghê.”
Mặc dù vẫn kém so với cảm giác tê tê như bị điện giật của chú Thẩm nhưng cũng là hàng cực phẩm rồi: “Công việc xuyên sách này quá đã!”
Hệ thống: “…”
Nó khinh bỉ nói: “Đồ dê già.”
Trì Tiểu Thiên cũng không khách khí: “Đồ lừa đảo!”
Mãi cho tới khi ra khỏi cổng trường, ngồi lên xe Thẩm Tung chuẩn bị cho mình rồi, một người một thống vẫn còn chỉ trích nhục mạ nhau.
Cuối cùng vẫn là hệ thống trưởng thành hơn một tí, kết thúc trận cãi cọ kiểu học sinh tiểu học này: “Thôi được rồi, đừng có nhao nhao nữa, cậu gửi tin nhắn cho Tống Nghi đi.” Trì Tiểu Thiên lấy được số của Tống Nghi lâu như thế rồi mà còn không nhắn nhủ làm phiền.
Để lâu nữa thì trái với thiết lập nhân vật quá.
Đúng là Tống Nghi đang chờ tin nhắn từ Trì Tiểu Thiên.
Anh tưởng cùng lắm là mười phút, không ngờ lại là hai tiếng đồng hồ.
Ảnh đại diện của Trì Tiểu Thiên là một chiếc xe thể thao siêu ngầu, là quà sinh nhật gần đây của cậu, cực kỳ chói mắt.
【Tai bay vạ gió: Chào anh, Tống Nghi. Em là Trì Tiểu Thiên.】
Hệ thống cười nhạo cách chào hỏi của Trì Tiểu Thiên: “Lại còn chào anh Tống Nghi? Học sinh tiểu học nhắn còn không khô khan bằng cậu.”
Mặc dù Trì Tiểu Thiên hay nứng, miệng lưỡi dẻo quẹo nhưng mà lịch sử tình trường vẫn trống hoác, một là do nghề nghiệp yêu cầu, hai là vẫn chưa gặp được ai thích hợp, cho nên cậu chưa yêu ai bao giờ, lý luận kiến thức thì phong phú cực kỳ, nhưng mà kinh nghiệm thực tế thì thiếu trầm trọng.
Cậu đỏ mặt, cầm điện thoại lẩm bẩm: “Ai cần mày lo.”
Tống Nghi bên kia.
Hiếm khi có lần anh dùng điện thoại giữa giờ nghỉ, thấy tin nhắn bắt chuyện của Trì Tiểu Thiên thì không nhịn được mà phì cười, cái cậu con nhà giàu trước kia rõ phiền, không ngờ tới khi tiếp xúc rồi mới biết lại ngây ngô như thế.
【Trường kiếm mười năm: Chào cậu, Trì Tiểu Thiên, tôi là Tống Nghi.】
Lòng bàn tay Trì Tiểu Thiên ra đầy mồ hôi, cậu rút tờ giấy ra lau: “Anh ấy nhắn lại kìa, tao nói gì bây giờ?”
Hệ thống bày mưu tính kế cho Trì Tiểu Thiên: “Nói mấy chủ đề mà anh ta thích này, rồi sinh hoạt thường ngày, khi nào thấy ổn ổn rồi thì có thể tiến thêm bước nữa, hẹn anh ta ra ngoài đi chơi hoặc ăn uống.”
Thứ Tống Nghi thích? Chắc là học rồi.
Trì Tiểu Thiên sửa lại ghi chú cho Tống Nghi rồi tiếp tục gõ chữ.
【Tai bay vạ gió: Anh đang trên lớp hả?】
【Tống Nghi: Ừ, chiều nay tôi kín tiết, còn một tiết toán cao cấp nữa.】
【Tai bay vạ gió: Toán cao cấp á? Em cũng có môn này mà nghe chẳng hiểu gì cả.】
【Tống Nghi: Cũng hơi khó thật, cậu không hiểu chỗ nào?】
【Tai bay vạ gió: À… Chỗ nào em cũng không hiểu.】
Trì Tiểu Thiên học dốt chính hiệu, vào được đại học hoàn toàn là do đập tiền vào.
Tống Nghi cũng nhớ tới chuyện này, Trì Tiểu Thiên theo đuổi suốt anh ba năm, đến cả lên đại học cũng nhất quyết thi cùng trường. Chuyện lúc đầu thấy rất phiền vậy mà giờ lại khiến trái tim anh mềm nhũn.
Trì Tiểu Thiên không nói dối, cậu ấy thật lòng muốn ở bên mình lâu dài.
Dù anh không thích Trì Tiểu Thiên thì cũng nên đáp lại tình cảm chân thành ấy theo cách nào đó.
【Tống Nghi: Tối có rảnh không? Tôi dạy cậu.】
Ý cười bên môi Trì Tiểu Thiên sượng ngắt, cậu vẫn còn là trẻ con, cậu không chịu được sự tàn phá của toán cao cấp đâu!
【Tai bay vạ gió: Dạo này em ở cùng chú, trong nhà có giờ giới nghiêm, sau 7 giờ tối không được ra ngoài.】
【Tống Nghi: Không sao, gọi video được mà.】
【Tai bay vạ gió: Em không mang sách về.】
【Tống Nghi: Tôi có.】
【Tống Nghi: Cậu không phải lo sẽ làm phiền tôi đâu.】
Trì Tiểu Thiên: “…”
Trong đầu cậu chỉ có đúng một câu.
Cứu với!
Cứu với! Cứu với! Cứu với!

