Chương 72

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

“… Hả?” Quý Miên thoáng sững người, nhưng cũng nhanh chóng bỏ qua câu hỏi chả hiểu ra sao này của Tạ Hành.

Cậu nói: “Vẫn đang ở trong lớp đấy, camera giám sát treo ngay trên tường kia kìa, các cậu chắc chắn muốn đánh nhau ở đây à?”

Tạ Hành vẫn nhìn chằm chằm vào cái tay đang đặt trên eo Hàn Ký, im lặng không nói.

Quý Miên thấy Hàn Ký không có dấu hiệu lao tới nữa nên chậm rãi thả tay ra: “Tạ Hành.”

“…” Tạ Hành ngước mắt lên.

“Sắp vào tiết sau rồi, còn phải đổi phòng nữa. Đi nhé?”

Cơ bắp căng cứng trên cánh tay Tạ Hành cũng thả lỏng: “Ừm.”

Vừa dứt lời, khí thế hung bạo trên người hắn cũng chậm rãi tan đi, chỉ có cảm xúc trong mắt vẫn hơi lạnh nhạt.

Tạ Hành quay về chỗ ngồi lấy ba lô.

Bầu không khí căng thẳng ngay giây trước chớp mắt cái đã biến mất, Tạ Hành lấy ba lô của mình xong thì đi tới chỗ Quý Miên, nói một tiếng “Đi thôi” với Quý Miên đang đứng sau lưng Hàn Ký, phản ứng bình thản như chưa từng xảy ra xung đột với Hàn Ký vậy.

Hàn Ký cũng không muốn gây chuyện, có thể đỗ vào Đại học A, chẳng ai ngu đến mức tự phá hỏng tương lai của bản thân cả. Nhưng bị chèn ép thế này vẫn khiến gã thấy mất mặt, gã chửi thầm mấy câu tục tĩu, trông cái vẻ tức mà chẳng làm gì được rõ buồn cười.

“Sao tự dưng cậu lại động tay động chân với Hàn Ký thế?” Sau khi rời khỏi giảng đường, Quý Miên vừa phàn nàn vừa thắc mắc hỏi người bên cạnh.

“…” Tạ Hành không trả lời.

Chính hắn cũng không hiểu tại sao lúc nãy mình lại xúc động như vậy, không giống tác phong bình thường của hắn gì cả.

Quý Miên không hỏi nữa.

Tạ Hành im lặng hơn nửa phút, khi mở miệng lại hỏi lại Quý Miên câu hỏi giống trước đó: “Cậu ôm nó làm gì?”

Quý Miên sững người, sau đó phì cười. Sao vẫn còn nghĩ đến vấn đề này vậy?

“Ôm gì mà ôm, nghe kỳ cục vậy. Tớ chỉ can ngăn thôi…” Cậu giải thích: “Cái tên Hàn Ký kia đã chẳng ra gì rồi, tớ mà không giữ cậu ta lại, lỡ cậu bị đánh thì sao?”

“…”

“Mà lại.” Quý Miên nói tiếp: “Tớ cũng có giữ được cậu đâu.”

Hình thể của Quý Miên với Hàn Ký tương đương nhau, nhưng Tạ Hành lại to cao hơn nhiều, đã thế hắn còn thường xuyên tập luyện, Quý Miên thấp hơn hắn nửa cái đầu, muốn kéo người lại đúng là hơi khó.

Nói xong, cậu vươn tay ra so chỗ eo Tạ Hành.

Tạ Hành thoáng chốc tưởng Quý Miên sắp ôm mình, cơ bắp vùng eo đột ngột căng cứng.

Nhưng cánh tay Quý Miên chỉ lắc hai cái bên eo hắn rồi thu về.

Lúc hai người tới phòng học, vừa khéo đụng phải Tống Ngọc ra ngoài lấy nước.

Khoảnh khắc đối mặt với Quý Miên, Tống Ngọc cười ngượng ngùng rồi lên tiếng chào hỏi Quý Miên.

Sau đó cậu ta vòng qua hai người, đi tới phòng lấy nước.

Từ lúc trông thấy Tống Ngọc, mắt Quý Miên đã sáng rực, Tống Ngọc đi rồi mà cậu vẫn lưu luyến ngoái đầu nhìn theo bóng lưng của người ta.

Như nghĩ tới điều gì, Quý Miên bỗng dừng bước, sau đó bỏ cái ba lô xuống rồi lấy cái cốc trống không nhét túi bên cạnh ra.

“Anh Hành, đại ân không lời nào cảm tạ hết được!”

Tạ Hành còn chưa kịp hiểu ý nghĩa của câu nói này, giây tiếp theo, trong tay hắn đã có thêm một cái ba lô.

Quay đầu lại đã thấy Quý Miên ôm cái cốc đuổi theo bóng dáng mảnh khảnh của người phía trước, đi sóng vai cùng với Tống Ngọc rồi.

【Điểm si tình tăng 120, người đóng góp: Tạ Hành.】

Ngoài các loại báo cáo hết môn ra thì sinh viên năm nhất cũng lần lượt bắt đầu bước vào kỳ thi cuối kỳ.

Năm nhất có nhiều môn học nhất, sinh viên ai nấy đều bị vắt kiệt sức vì tuần thi cuối kỳ sắp tới cùng đống tài liệu chất cao như núi.

Tạ Hành có nền tảng tốt từ trước nên gần đến kỳ thi cuối kỳ không lo mấy. Quý Miên thì khác, nhiều môn học hết tiết xong là thôi không quan tâm, cũng chưa từng nghĩ đến việc ôn tập củng cố, một học kỳ trôi qua, những kiến thức học từ đầu gần như đã quên sạch.

Nhất là môn thi đầu tiên trong tuần cuối kỳ, Kinh tế vi mô, chính là cái môn mà lúc trước Quý Miên bị Hà Trí Khải chửi thầm là “nịnh bợ” ấy, giờ cậu chỉ nhớ đúng nội dung của hai chương cuối trong quyển giáo trình.

Lúc ăn cơm với Tạ Hành ở căng tin, Quý Miên thuận miệng than thở vài câu về việc mình đã quên sạch các kiến thức học từ trước.

“Ôn tập cùng nhau đi, có gì không biết thì hỏi tôi.” Tạ Hành nói.

Quý Miên thoáng nghẹn ngào: “Tạ Hành, anh Hành…”

“Sao thế?”

“Có ai từng nói cậu là Bồ Tát tái thế chưa?”

Tạ Hành: “…”

Quý Miên cảm thấy có khi Tạ Hành là Bồ Tát tái thế cũng nên, trước thì ngày nào cũng không màng vất vả mà mang bữa sáng đến cho cậu, sau lại cho cậu ôm đùi ké bài tập lớn, giờ thậm chí còn nghĩ đến việc kéo một tên gà mờ như cậu ôn thi cuối kỳ nữa.

Tạ Hành không để ý đến mấy lời lung tung của Quý Miên, hỏi: “Chiều không có tiết, đến thư viện ôn tập nhé?”

“Được, nhưng 3 rưỡi được không?”

Giờ bọn họ ăn xong cũng chưa tới 12 rưỡi, về nghỉ một tiếng rưỡi cũng chỉ đến 2 giờ là cùng, 3 rưỡi thì hơi muộn.

Tạ Hành: “Được thì được, nhưng mà cậu muốn ngủ trưa à?”

“Không, mai tiết cuối môn Hệ thống quản lý doanh nghiệp rồi, Văn Bác sẽ lên thuyết trình, nhưng cậu ấy còn chưa chuẩn bị xong, tớ đã hứa trưa nay xem lại ppt với bài thuyết trình giúp cậu ấy rồi.”

Nhóm của Giả Văn Bác được xếp vào tiết báo cáo cuối cùng.

Hơn nữa ban đầu chia nhóm, các thành viên mà Giả Văn Bác tìm được đều là những bạn lạc đàn.

Thành ra nhóm này toàn những người sợ giao tiếp, Giả Văn Bác đã được tính là mức độ nhẹ rồi.

Cho nên cách bọn họ chọn người lên thuyết trình là đổ súc sắc. Giả Văn Bác xui xẻo là người có điểm số cao nhất.

Tạ Hành gật đầu.

Quý Miên: “Cậu đến thư viện học trước một lúc đi, tớ xem giúp Văn Bác xong sẽ tới tìm cậu sau.”

“Không cần đâu, tôi về ngủ với cậu cũng được.”

Bình thường thỉnh thoảng Tạ Hành cũng về, có lúc buổi trưa ít thời gian không kịp về căn hộ mình thuê thì sẽ đến ký túc xá nghỉ ngơi.

Hai cô nàng ngồi bàn bên cạnh nghe thấy thì quay ngoắt đầu lại, bốn con mắt sáng rực như đèn pha.

“…” Quý Miên tốt bụng nhắc nhở: “Anh Hành, câu này còn có nghĩa khác đấy.”

Tạ Hành mím môi, sửa lại cách nói: “Về ngủ trưa.”

Nhưng độ sáng của bốn cái bóng đèn kia vẫn không hề giảm bớt vì thế, chỉ là để tránh khiến bọn hắn xấu hổ nên hai cô nàng nhanh chóng quay đi chỗ khác.

Tạ Hành theo Quý Miên về ký túc xá.

Trần Húc không ở phòng mà đến thư viện rồi. Cậu ta chểnh mảng cả học kỳ nên phải tranh thủ tuần cuối cùng này thôi.

Trong phòng chỉ có Giả Văn Bác đang mở máy tính ngồi trước bàn, háo hức đợi Quý Miên về.

Tạ Hành vốn tưởng Quý Miên nói muốn giúp Giả Văn Bác sửa bài thuyết trình chỉ là gợi ý sơ qua thôi.

Nhưng không ngờ Quý Miên lại sửa rất chi tiết, cậu nêu ra từng chỗ lập luận không logic trong bài thuyết trình sửa lại.

Giả Văn Bác tập nói ba lần, dưới sự chỉ dẫn của Quý Miên mà tiến bộ thần tốc.

“Tớ thấy cũng tạm ổn rồi.” Quý Miên quay đầu, hỏi ý kiến Tạ Hành: “Tạ Hành, cậu thấy sao?”

Tạ Hành đứng dậy đi qua, xem qua nội dung một lần, nói: “Chức năng hơi ít nhưng tổng thể cũng được.”

“Anh Hành nói được thì nghĩa là ổn rồi!”

Quý Miên nhấc củi chỏ huých vai Giả Văn Bác. Người nọ lộ ra nụ cười thẹn thùng.

Tạ Hành nhìn cảnh này, không lên tiếng.

Người này đúng là đối xử với ai cũng tốt như nhau.

Bàn tay cầm chuột của Tạ Hành khựng lại, đột nhiên nhận ra một điều: Hắn với Giả Văn Bác giống nhau, với Trần Húc cũng vậy.

Quý Miên không chỉ tốt với riêng hắn mà ai cậu cũng đối như vậy.

Ngay từ ngày đầu tiên bước vào ký túc xá, Tạ Hành đã biết người ở giường đối diện với mình là một tên thích xen vào chuyện người khác. Nhưng suy nghĩ thoáng qua ấy vào thời điểm này bỗng rõ lên khác lạ, quanh quẩn mãi trong đầu hắn chẳng xua đi được.

Hắn nhìn nét mặt chăm chú của Quý Miên, hàng mày dần nhíu chặt.

Thế ra trong mắt người này, thật ra mình chẳng có gì khác biệt với người khác à?

Cảm nhận được ánh mắt của Tạ Hành, Quý Miên nghiêng đầu nhìn hắn.

Sau đó nhoẻn miệng cười với Tạ Hành một cái.

Nụ cười rạng rỡ kia cùng cả ánh sáng lấp lánh từ cái khuyên tai lọt vào mắt Tạ Hành bỗng trở nên chói mắt vô cùng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thế giới 2 - Cánh bướm
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59: Thế giới 3 - Mặt trời nhỏ
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Hết thế giới 3
Chương 87: Thế giới 4 - Anh trai & Em trai
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chuong 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114: Hết thế giới 4
Chương 115: Thế giới 5 - Tiểu thiếu gia
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149: Hết thế giới 5
Chương 150: 017
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168 - Chương cuối
Lên đầu trang