Chương 168 – Chương cuối

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Một tuần sau, Lục Vân Sinh xách một giỏ trái cây đứng trước cửa nhà Lâu Thăng.

Lâu Thăng đã xin nghỉ một tuần, không nói lý do gì. Nhưng với sự hiểu biết của Lục Vân Sinh về người bạn cuồng công việc này của mình thì nếu không phải sức khỏe không chống đỡ nổi nữa thì không thể nào không đến công ty nhiều ngày liên tiếp như vậy được.

Anh bấm chuông cửa.

Mười mấy giây sau, cánh cửa mở ra từ bên trong.

Lục Vân Sinh thấy rõ người mở cửa cho mình thì sững ra.

Người mở cửa là một thanh niên rất trẻ, khuôn mặt đẹp vô cùng, trong ngực còn ôm một con mèo trắng. Trông như vừa từ trong tranh bước ra vậy.

Anh nhìn Quý Miên, Quý Miên cũng đang nhìn anh.

“À, là anh Lục phải không?” Quý Miên mỉm cười với anh.

Cậu có ấn tượng rất sâu sắc với Lục Vân Sinh.

Hồi Lâu Thăng nhập viện, Lục Vân Sinh đã đến bệnh thăm hắn rất nhiều lần.

Trường Sinh nhìn thấy người lạ, vốn hơi sợ nhưng vì đang ở trong lòng Quý Miên nên không chạy mà chỉ vùi đầu vào ngực cậu thôi.

Lục Vân Sinh đứng ngây người ở cửa, lòng hoang mang. Anh đến nhầm nhà hả?

“Anh tìm Lâu Thăng ạ?”

“Ừm.” Lục Vân Sinh gượng gật đầu: “Cậu là…?”

Quý Miên khựng lại: “… Em là người yêu anh ấy.”

“…”

Lục Vân Sinh trợn mắt.

Người yêu á? Sao nhìn còn trẻ quá vậy, trông như sinh viên đại học ấy.

Anh mỉm cười lịch sự với Quý Miên, sau khi vào nhà thì ra vẻ thản nhiên hỏi tuổi của Quý Miên.

Quý Miên không nghĩ nhiều, nói: “Em 19 tuổi.”

Hô hấp của Lục Vân Tình như dừng lại mấy giây.

19 tuổi!? Gần bằng tuổi em trai anh.

Lúc này Lâu Thăng mới bận rộn trong bếp xong đi ra.

Ánh mắt Lục Vân Sinh như mũi kiếm đâm về phía hắn.

Súc sinh…

Lâu Thăng không hiểu ra sao nhưng vẫn đi qua. “Sao cậu lại tới đây? Công ty có việc gì à?”

“Không có việc gì cả, tớ tưởng cậu bị bệnh nên tới xem.”

Súc sinh.

Mời Lục Vân Sinh vào nhà xong, Quý Miên bế Trường Sinh về phòng rồi đi đun nước pha trà cho khách.

Lâu Thăng muốn giúp cậu nhưng ngặt nỗi ấm trà chỉ có mỗi một người cầm được.

Tác dụng duy nhất mà hắn đóng góp được là vướng chân vướng tay.

Lục Vân Sinh như thấy được cái đuôi chó đằng sau Lâu Thăng sắp lắc ra tia lửa luôn rồi, khóe miệng không khỏi giần giật.

Anh đến chỉ để xem Lâu Thăng có phải bị bệnh hay không thôi, thấy đối phương vẫn khỏe mạnh, hơn nữa còn rõ là đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt thì lập tức hiểu rõ tất cả.

Mấy phút trước Lục Vân Sinh còn đang lo có khi nào Lâu Thăng lừa sinh viên người ta không, nhưng giờ thì thấy mình lo hơi thừa.

Trông tình hình hiện tại thì nếu có bị lừa thì cũng chỉ có thể là Lâu Thăng bị lừa thôi.

Lục Vân Sinh ở lại, uống một tách trà với tâm trạng phức tạp.

Lúc về, Lâu Thăng tiễn anh xuống dưới.

Trước khi lên xe, Lục Vân Sinh bỗng mở miệng hỏi hắn: “Người cậu chờ mấy năm qua là cậu ấy hả?”

Lâu Thăng cất giấu rất nhiều bí mật. Nhất là chuyện tình cảm, cho dù người khác có hỏi thế nào thì hắn cũng tuyệt không nhắc tới. Từ hồi đại học đến giờ, những cô gái ưu tú theo đuổi hắn nhiều vô kể nhưng Lâu Thăng chưa từng để ý tới.

Dù là người bạn thân với hắn nhất thì Lục Vân Sinh cũng chỉ biết là Lâu Thăng đang đợi một người, đã đợi rất lâu rồi thôi.

Lâu Thăng gật đầu. “Ừ. Là em ấy.”

Lục Vân Sinh mỉm cười. Mấy năm trước người ta mới 15, 16…

“Súc sinh.”

Lâu Thăng: “…”

Mấy tháng sau, Lâu Thăng nhận được một tin nhắn chuyển phát nhanh.

Hắn thì gần như không mua đồ trên mạng bao giờ rồi, đoạn quay qua hỏi Quý Miên: “Miên Miên, em mua gì à?”

“Hả?” Quý Miên ghé sang nhìn: “Em có mua gì đâu…”

Hai người đứng chụm đầu vào nhau nhìn tin nhắn kia, cùng nhớ lại xem gần đây có đặt mua gì không.

“À——” Quý Miên bỗng nhớ ra điều gì đó.

“Chắc là ảnh ký tặng của hệ thống.” Lúc Hệ Thống rời đi, Quý Miên chưa có số điện thoại nên đã để lại số của Lâu Thăng.

Lâu Thăng vẫn chưa gặp hệ thống của Quý Miên, nói thật lòng thì hắn không muốn gặp lắm.

Đối phương cùng Quý Miên sớm chiều ở chung năm thế giới, thời gian ở bên nhau còn dài hơn cả hắn…

“… Ờ.”

“Em đi lấy.” Quý Miên muốn xem dáng vẻ lúc trưởng thành của Hệ Thống.

Lâu Thăng đương nhiên muốn đi cùng cậu.

Hai người tới trạm lấy bưu phẩm chuyển phát nhanh.

Quý Miên mở ra xem, bên trong quả nhiên là một tấm ảnh dày.

Trên ảnh là một gương mặt trẻ trung trông rất phóng khoáng, so với các thần tượng đang nổi thì không hề thua kém chút nào. Cậu ta hất cằm về phía ống kính làm động tác “yeah”, lông mày nhướng cao, nụ cười… mang tới cảm giác quen thuộc vô cùng, thậm chí còn có thể mơ hồ nhận ra tính cách hơi xốc nổi của Hệ Thống nữa.

Làm thần tượng sắp ra mắt mà quản lý biểu cảm cỡ này thì xem như khá thất bại rồi. Loại ảnh thế này chắc chỉ gửi cho mình Quý Miên.

Quý Miên ngạc nhiên nhìn hồi lâu.

Lâu Thăng cũng thấy, nhưng chỉ liếc mắt một cái rồi quay đi chỗ khác luôn, tránh cho mình không nhịn được bắt bẻ Hệ Thống trước mặt Quý Miên.

Phía dưới ảnh có một chữ ký bay bổng.

Nghệ danh Hệ Thống tự lấy cho mình nghe rất hay, nhưng có vẻ không hợp với bản thân cậu ta lắm, là một cái tên rất điềm tĩnh.

Quý Miên không nhịn được mà phì cười.

Trong thư còn kèm theo một tờ giấy, trên đó viết số điện thoại cá nhân, địa chỉ nhà của Hệ Thống, còn có tài khoản mạng xã hội chính thức của cậu ta nữa.

Quý Miên tìm kiếm tài khoản của hệ thống. Đã có mấy trăm fans rồi, chỉ là không biết trong đó có bao nhiêu là thật thôi.

Quý Miên bấm theo dõi, tên tài khoản của cậu là “009017”.

Mấy phút sau, trong tin nhắn riêng của cậu có một tin nhắn mới. Hệ Thống gửi cho cậu một dãy số.

132-0129.

Số hiệu trước đây của Hệ Thống, là ám hiệu mà chỉ mình Quý Miên đọc hiểu được.

Quý Miên bỗng chốc cảm thấy yên tâm hẳn.

Lâu Thăng, Hệ Thống, còn có Trường Sinh nữa, những sự tồn tại quan trọng nhất với cậu bây giờ đều sống cùng cậu dưới một bầu trời.

Cậu và Lâu Thăng không về nhà luôn, cả hai lấy ảnh ký tặng của Hệ Thống xong thì đi tới siêu thị gần đó mua đồ về nấu cho bữa tối.

Lâu Thăng xách một cái túi nặng trĩu, bên trong còn có đồ ăn vặt sấy khô vị mới mua cho Trường Sinh.

Trên đường về đi ngang qua cầu Tiên Duyên lại thấy những người bán hàng rong trên phố, trên sạp vẫn bày những thứ kia, đồ trang sức, hạt xâu vòng, nhưng không còn khóa đồng tâm nữa. Mấy năm nay người ta không cho treo khóa trên cầu Tiên Duyên nữa rồi.

Ánh mắt Quý Miên dừng lại trên đó thêm một lúc. Hồi đó cậu ở đây hỏi thêm một câu, Lâu Thăng liền mất một mạng.

Đầu đột nhiên bị ai đó ấn xuống.

Quý Miên quay đầu lại. “Anh?”

Lâu Thăng nhìn cậu chăm chú: “Đang nghĩ gì vậy?”

“Em…”

“Đừng nghĩ mấy chuyện kia nữa.”

“… Vâng.”

Bước lên cầu Tiên Duyên, Quý Miên khẽ mở miệng: “Em không nên nói dối như vậy phải không?”

Cậu nói với Lâu Thăng rằng sẽ đến muộn một chút. Rồi muộn tận ba năm.

Lâu Thăng dừng bước.

“Không đâu.”

“Nhưng em đã để anh đợi rất lâu.”

Lâu Thăng nhìn cậu chăm chú.

“017…”

Kể từ khi gặp được em, cuộc đời anh chỉ còn lại những điều đẹp đẽ.

Cho dù là những tháng ngày chờ đợi ấy, chỉ cần nghĩ đến một ngày nào đó trong tương lai em sẽ xuất hiện, thì ngay cả sự chờ đợi cũng trở nên tốt đẹp.

Những lời chưa nói hết của Lâu Thăng hóa thành một nụ hôn rơi trên khóe môi Quý Miên.

Quý Miên khẽ cụp mắt xuống.

Hồi lâu sau, cậu nói: “Chắc Trường Sinh đói rồi.”

“Ừm.”

Lâu Thăng dắt tay cậu.

Tay trái của Quý Miên cầm gói đồ chuyển phát nhanh, tay phải của Lâu Thăng xách túi thức ăn, hai bàn tay còn lại thì đan chặt vào nhau.

Bước trên đường chính là một cặp đôi bình thường nhất trên đời này.

“Về nhà thôi.”

Kết thúc rồi. Tạm biệt.ヽ(*^ー^)人(^ー^*)ノ

☘️

6 bình luận trong “Chương 168 – Chương cuối”

    1. Cảm ơn bồ đã ghé qua ủng hộ nha, nhưng nhà cửa có một mình mình thôi, với cả mình edit chứ không phải dịch đâu ý (*´▽`*)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thế giới 2 - Cánh bướm
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59: Thế giới 3 - Mặt trời nhỏ
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Hết thế giới 3
Chương 87: Thế giới 4 - Anh trai & Em trai
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chuong 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114: Hết thế giới 4
Chương 115: Thế giới 5 - Tiểu thiếu gia
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149: Hết thế giới 5
Chương 150: 017
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168 - Chương cuối
Lên đầu trang