Chương 180: “Xảy ra chuyện rồi.”

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Tiếng bước chân hỗn loạn vang khắp thôn, hai người trốn trong căn nhà lụp xụp không dám thở mạnh.

Tôn Trác Nhan mặt mũi giàn giụa nước mắt nước mũi bị Đỗ Dương bịt chặt miệng, hai mắt hắn vằn vện tia máu, đang nhìn chằm chặp ra ngoài qua cửa sổ cũ nát.

Tiếng người vang lên bên ngoài: “Người đâu rồi?”

“Không biết, mẹ nó mất dấu rồi.” Có thôn dân nóng nảy mở miệng: “Tôi vừa trông thấy hai đứa kia chạy hướng này xong, sao giờ nhoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu rồi.”

“Hồn thể không yên, chúng ta sắp gặp nạn rồi, còn ảnh hưởng mùa vụ năm sau nữa, không thể để như vậy được!”

Người kia nghiến răng: “Tìm tiếp, thôn chúng ta bé thế này, có thế nào cũng không thể để bọn chúng trốn thoát được!”

“Hiểu rồi!”

Tôn Trác Nhan và Đỗ Dương nấp sau tường, trán rịn mồ hôi lạnh, lúc này không phát ra nổi bất cứ âm thanh nào.

Nước mắt nước mũi giàn giụa, trong lòng Tôn Trác Nhan tuyệt vọng không thôi.

Ở phó bản này, cô sắm vai con gái của một hộ gia đình trong thôn, có hai người chơi vừa khéo ở nhà ngay cạnh nên bọn cô quyết định lập nhóm với nhau luôn. Sau khâu rút thăm lên núi, trong nhóm chết mất một người.

Rồi tới đêm qua, cô bị tiếng kêu gào thảm thiết của người còn lại trong nhóm đánh thức. Tiếng khí cụ kim loại sắc bén chém vào xương cốt lẫn tiếng máu phun cùng cả tiếng thét chói tai khiến cô co rúm lại trong góc phòng sát vách, suốt đêm không dám ngủ. Mà điều khủng khiếp nhất là đôi cha mẹ trong phó bản này lại đang nhìn chằm chằm về phía giường cô qua khe hở của cánh cửa gỗ.

Mắt họ đỏ ngầu, lẳng lặng đứng ngay ngoài cửa phòng cô, Tôn Trác Nhan phải gồng hết sức mới ép được bản thân không thốt ra tiếng.

Mãi tới khi trời vừa tờ mờ sáng, người mẹ kia đi tới phòng cô, dịu dàng nói: “Tiểu Nhan, giờ mẹ đi làm bữa sáng cho con, lúc nữa con ra ăn nhé.”

Thế nhưng khi nói mấy lời này, con ngươi của bà ta như sắp rớt ra khỏi hốc mắt.

Không thể ở lại căn nhà này thêm được nữa, quần áo không kịp thay, Tôn Trác Nhan đã lảo đảo chạy ra ngoài sân. Phía sau nhà là một cái hồ rất rộng, muốn ra ngoài được thì nhất định phải đi đằng trước rồi xuyên qua xuộng lúa, lúc rón rén ra ngoài, Tôn Trác Nhan vừa khéo trông thấy người mẹ bảo đi “Làm bữa ăn sáng” kia của mình đang mài dao.

Cô chạy một mạch ra ngoài, muốn tìm năm người chơi còn sống sót kia.

Tình huống bên Đỗ Dương cũng tương tự bên Tôn Trác Nhan, không biết do đâu mà những NPC kia lúc tối còn cười dịu dàng gọi con yêu mà đến đêm lại đứng canh ngay bên ngoài phòng bọn họ như thế.

Chẳng qua dù bọn họ có đần thế nào đi nữa thì việc bị thôn dân truy lùng cả buổi như thế này cũng hiểu thân phận người chơi của bọn họ đã bị bại lộ.

Dựa vào sự thù địch của những thôn dân này dành cho người chơi, bọn họ mà bị bắt được thì e là lành ít dữ nhiều.

【Thực sự là tôi xem mấy lần rồi mà vẫn chẳng hiểu thế nào ấy, so với mười lần mở trước đó thì từ ngày thứ ba là đã bắt đầu khác hoàn toàn rồi, kể cả có bị dị biến thì thế này vẫn thấy không hợp lý gì cả.】

【Sao đám NPC kia lại phát hiện bọn họ là người chơi được nhỉ? Lần đầu tiên tui xem mà kiểu vò đầu bứt tai như này luôn á.】

【Đám NPC này lạ thật, cảm giác khác hẳn năm ngày trước luôn ấy, kiểu như mới thức tỉnh cái gì đấy.】

【Hay streamer nào ra ngoài hy sinh thử phát đi? Cho bọn tôi suy luận cốt truyện xem nào?】

【Chậc chậc chậc, mọi người đặt cược đê, xem thử xem sáu người chơi này khi nào thì chết cả.】

【Không có khả năng chết hết đâu, lầu trên là người mới à? Phó bản này có nhiều người tham gia khảo hạch lắm, có cả giám khảo mà. Với cả phó bản bug đến mức này rồi, thường thì Hệ thống Chủ sẽ phái người tới xử lý bug thôi.】

Phòng livestream thì đang thảo luận sôi nổi, còn Đỗ Dương và Tôn Trác Nhan thì đang run như cái sàng.

Bọn họ đang trốn trong một căn nhà cũ sắp đổ sập, gạch ngói với đất cát rơi lả tả.

“Tiếng gì thế?” Một người trong đám kia nghe thấy tiếng động lạ đầu tiên.

Một người khác nói: “Tiếng ở bên kia.”

“Hình như phát ra từ căn nhà cũ đằng kia thì phải, để tôi đi xem thử.”

Lòng Tôn Trác Nhan chùng xuống, hệt như trông thấy giờ chết của mình.

“Cái nhà kia sắp sập đến nơi rồi, thỉnh thoảng rơi gạch ngói rồi phát ra tiếng cũng bình thường mà? Đi nhanh lên, chúng ta còn chưa tìm thấy người đâu.”

Nói xong, đám NPC kia vội vã rời đi.

Bỏ đi đơn giản như vậy à?

Đỗ Dương và Tôn Trác Nhan liếc nhau, cả hai vẫn ở yên như cũ không dám ra ngoài.

Quả nhiên ngay giây sau, một khuôn mặt xuất hiện trên cửa sổ. Cái đầu cứng đờ chậm rãi chuyển động, ngó nghiêng nhìn bên trong.

Mắt Đỗ Dương hằn đầy tơ máu, mồ hôi lạnh chảy từ trán xuống thái dương, sau đó mới trượt dọc xuống cằm.

Trước mặt bọn họ chỉ có một cái bàn, nếu người kia quan sát lâu hơn kỹ hơn thì kiểu gì hai người bọn họ cũng sẽ bị bắt được mất!

“Bác Đỗ.”

Bên ngoài vang lên giọng nói quen thuộc, nghe như đang cố nén lửa giận: “Tên chó chết kia đâu rồi?”

Bác Đỗ lập tức bị phân tâm, đoạn quay đầu lại: “Tên chó chết nào?”

“Thầy cúng.”

Bác Đỗ lầm bầm lầu bầu gì đó rồi dẫn người kia rời đi.

Mãi đến khi xác nhận bọn họ đã thật sự đi rồi, Đỗ Dương mới bỏ cái tay đang che miệng Tôn Trác Nhan xuống, nhắm mắt lại rồi nằm vật ra mặt đất như kiệt sức.

Tôn Trác Nhan lau nước mắt, chần chờ hỏi: “Vừa rồi, là Đỗ Thanh Dương à?”

Đỗ Dương: “Ừ.”

NPC kỳ quái không thích người chơi kia lại cứu hắn một lần nữa.

Tôn Trác Nhan bám lấy bệ cửa sổ, cẩn thận quan sát tình huống bên ngoài, trong lòng lại càng thấy khó hiểu.

“Sao, sao vừa rồi anh ta lại tức giận vậy nhỉ?”

Một đám NPC trói Ninh Hải Dương lại ném đến trước mặt thầy cúng: “Tìm được một tên, còn năm tên kia không biết trốn đâu rồi.”

Thầy cúng ban đầu còn khoác áo bào vàng, giờ đã cởi xuống: “Không vội không vội, trên người bọn chúng có bùa chú của tôi, tới khi mặt trời lặn thì sẽ biết chúng ở đâu thôi.”

Ninh Hải Dương cúi đầu, lúc này hô hấp khó khăn, ý thức cũng mơ hồ.

Hắn bị thương rất nặng, trên người đầy những vết cắt bằng khí cụ sắc nhọn do thôn dân gây ra, máu chảy ra đầy đất.

Trong mơ hồ chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện vốn còn bình tĩnh ngày càng trở nên gay gắt, hình như có ai đó mới xông vào.

“Chẳng lẽ tôi làm không đúng chắc? Tôi làm sai cái gì? Mỗi lần mở phó bản lại thiết lập lại cảnh lẫn ký ức, mãi đến ngày thứ năm mới dần nhớ lại, Đỗ Thanh Dương, cậu chịu được à?”

“Tôi không chịu được, nên tôi giết đám người chơi này thì có gì sai chứ!”

Ninh Hải Dương gượng mở mắt ra, trông thấy thầy cúng đang bị Đỗ Thanh Dương bóp cổ.

Đỗ Thanh Dương quay lưng về phía hắn, bàn tay còn lại buông bên hông siết chặt, đốt ngón tay trắng bệch hết cả. Còn tay kia thì đang bóp chặt cổ thầy cúng, móng tay ghim vào trong da khiến máu rướm ra ngoài.

Từ khi vào phó bản đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Ninh Hải Dương thấy NPC kia mất bình tĩnh đến vậy, cảm xúc “phẫn nộ” bộc lộ rõ trên người anh ta.

Thầy cúng nhìn đám thôn dân xung quanh: “Các người nói xem tôi làm sai chỗ nào? Tôi chỉ không muốn sống mãi như vậy thôi!”

Phần lớn các phó bản đều tiến triển theo dòng thời gian, khi phó bản không mở cũng sẽ phát triển theo thời gian trôi qua. Thỉnh thoảng cũng sẽ có điểm mấu chốt được thiết lập lại, chẳng hạn như trong [Lâu đài Ánh Trăng], nếu Lucifer bị phong ấn thì sau khi phó bản mở ra nó sẽ tự động thiết lập về trạng thái ban đầu, Lucifer được giải phong ấn.

Nhưng [Mai Táng] thì khác.

Phó bản [Mai Táng] cần người chơi tham gia tang lễ, nhưng tang lễ thì chỉ có một, cho nên bắt buộc phải thiết lập lại liên tục để lấy làm bối cảnh phó bản. Sau khi thiết lập lại từ đầu, ký ức của NPC cũng sẽ bị xóa sạch, đồng thời khi phó bản mở ra đến ngày thứ năm thì ký ức của NPC sẽ dần khôi phục lại cho đến lần mở phó bản tiếp theo.

Phó bản [Mai Táng] ban đầu không giống như bây giờ, tuy NPC không thích người chơi nhưng cũng sẽ không đến mức vừa thấy đã muốn giết.

Một sự kiện xảy ra một lần thì không có cảm giác gì, nhưng sau mười lần lặp lại thì sẽ biến thành sự thù địch. Thù địch với sự xuất hiện của người chơi, khắc sâu vào tận xương tủy, kể cả khi không có ký ức thì tiềm thức cũng sẽ cảm thấy thù địch.

Vẻ mặt thầy cúng vặn vẹo, ông ta cố gắng giãy giụa trong tay Đỗ Thanh Dương nhưng không làm sao thoát ra nổi.

“Ông muốn ra ngoài, đúng, nhưng mẹ tôi có lỗi gì?”

Đỗ Thanh Dương nheo mắt, giọng như tẩm độc: “Các người đến ngày thứ năm mới khôi phục ký ức, nhưng tôi thì chưa có lúc nào quên cả!”

Chứng kiến mẹ mình chết mười lần, chứng kiến mẹ mình được mai táng mười lần.

Trải nghiệm như thế, tròn mười lần.

Từ lần đầu gào khóc trằn trọc mất ngủ, cho đến lần cuối chỉ biết ngồi thất thần bên cạnh quan tài.

“Ông cho rằng tôi muốn sống mãi như thế à?”

Cho nên lúc nói chuyện với Nha Ẩn, hắn cũng đã nói thẳng rằng ngay từ đầu mình đã không đứng về phía “hắn” rồi.

Thầy cúng: “Vậy thì cậu càng nên ủng hộ tôi mới đúng…”

Đỗ Thanh Dương không khống chế được mà siết chặt lấy cổ ông ta: “Ủng hộ ông rồi nhìn phó bản dị biến, nhìn đất đai bị ô nhiễm bởi những người bị lệ quỷ giết à?”

“Hay nhìn phần mộ của các bậc trưởng bối trong thôn họ Đỗ trên núi bị lệ quỷ chiếm đóng?”

Lúc lên núi hắn mới phát hiện ra, rõ ràng trên núi chôn cất các bậc trưởng bối của mình, nhưng hắn lại không nhận ra nổi một hồn ma nào.

“Sự thay đổi trong miệng ông là đổi không gian sinh tồn của người dân trong thôn lấy sự tự do cho ông? Là sửa thời gian mai táng mẹ tôi?”

“Gà do ông thả, địa điểm do ông chọn, phần mộ cũng do ông làm sập.”

“Phó bản hỗn loạn phát sinh dị biến, trước khi được sửa chữa xong thì ông đã bị đám lệ quỷ kia giết chết rồi, mẹ kiếp, ngu xuẩn.”

“Ai bảo ông làm vậy?”

Mục đích làm vậy chẳng qua là để tạo ra một “người dẫn đường”, mà “người dẫn đường” này nhằm vào ai thì đã quá rõ ràng.

Thầy cúng sớm đã khôi phục lại ký ức, mà kẻ có năng lực làm chuyện này chỉ có thể là ——

Đỗ Thanh Dương gằn giọng: “Hệ thống Chủ?”

Trong lòng Ninh Hải Dương nổi bão, khiếp đảm nhìn về phía Đỗ Thanh Dương.

Thầy cúng cũng trợn trừng hai mắt.

“Xem ra tôi đoán đúng rồi.”

Mắt Đỗ Thanh Dương đỏ ngầu: “Đó chỉ là dục vọng ích kỷ của ông thôi, đừng có ra vẻ cao thượng như vậy, làm tôi buồn nôn.”

Những kẻ có thể trở thành Boss phó bản đều không phải người tốt gì, hắn chỉ quan tâm đến những người mình để ý.

Mà tên chết tiệt này lại động đến tất cả.

Tất cả mọi thứ đều đã nằm trong kế hoạch, thỏa thuận hợp tác cũng đã đạt được, hắn buộc phải diễn theo cốt truyện đã bị thay đổi, diễn cho “Hắn” xem.

Nhưng tên này lại tự cho mình là giỏi, ngu xuẩn chen ngang vào để nịnh nọt.

Đỗ Thanh Dương nghiến răng: “Đồ đáng chết.”

Thấy chuyện đã bị bại lộ, thầy cúng chẳng những không chịu thừa nhận mình sai mà còn ngửa mặt cười phá lên, yết hầu bị bóp chặt nên mặt cũng đỏ bừng.

“Phải, tôi đáng chết đấy!”

“Dù sao cũng có tên nhóc kia chôn cùng rồi!” Ông ta cười khằng khặc: “Một khi chú pháp vẽ xong thì dù nó có chạy xa đến mấy cũng sẽ bị kéo vào thôi!”

“Trên đường Hoàng Tuyền tôi cũng không cô đơn…”

Sắc mặt Đỗ Thanh Dương âm trầm, không khống chế lực nữa mà thẳng tay bẻ gãy cổ ông ta.

Một bên khác.

Đỗ Bạc Xuyên bị trói lại, trước ánh nhìn chăm chú của Nha Thấu, kim xà khổng lồ biến thành dáng vẻ Hứa Tri Nam, mà trên vành tai hắn vừa khéo có một cái khuyên kim xà nho nhỏ.

Hắn im lặng kẹp điếu thuốc giữa mấy ngón tay, cũng không châm lửa.

Tuy Đỗ Bạc Xuyên không nói hết nhưng sao Hứa Tri Nam không nghĩ ra được, đáp án quá rõ ràng.

Người dẫn đường được chọn là Nha Thấu.

Đỗ Bạc Xuyên không chịu thu hồi lĩnh vực nên Hứa Tri Nam chỉ có thể đứng ở cửa.

Nhóc con xui xẻo, tự dưng Hứa Tri Nam muốn vò tóc cậu ghê.

Đỗ Bạc Xuyên trào phúng: “Đám Đỗ Vọng Tân không muốn để lộ vị trí nên mới không dám tới, vậy mà mấy người lại mò tới.”

Hứa Tri Nam nhìn hắn: “Cậu tưởng không ai tới thì bọn họ không tìm được à?”

Nếu không phải chưa nghe Hứa Tri Nam chửi người khác bao giờ thì Nha Thấu cảm thấy đằng sau rất có thể sẽ là hai chữ “đồ ngu”.

Hứa Tri Nam đột nhiên quay sang nói với Tiểu Lộc: “Hạ Lộc, có cách nào mở lĩnh vực không?”

Nha Thấu ngẩn ra, ngỡ mình nghe nhầm. Là Hạ Lộc mà cậu nghĩ đó hả?

Tiểu Lộc, không, Hạ Lộc liếc nhanh qua qua Nha Thấu thì thấy cậu đang ngơ ngác nhìn mình: “…”

Bất ngờ bị bại lộ không kịp chuẩn bị gì cả.

Cô nhíu mày: “Tôi đâu phải con rùa trong hồ cầu nguyện, loại lĩnh vực này chỉ có Đỗ Bạc Xuyên tự mình mở ra được thôi.”

Nếu không phải vì cứu Nha Nha thì cô không muốn tiếp xúc với Hứa Tri Nam một chút nào hết.

 “Nhưng cô có thể thao túng hắn mà, giám khảo.” Hứa Tri Nam kẹp điếu thuốc: “Không thì tôi đã chẳng gọi cô đến làm gì.”

Hạ Lộc: “…” Mẹ anh.

Cô không vui: “Thao túng mấy NPC quan trọng trong phó bản khó lắm.”

Đang lúc căng thẳng thì Đỗ Bạc Xuyên dường như cảm nhận được điều gì đó.

Thân thể không cử động được nhưng ánh mắt lại liếc nhìn về phía khác.

Sắc mặt hắn trầm xuống, hạ giọng nói:

“Xảy ra chuyện rồi.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Rơi vào hang ổ của kẻ thù không đội trời chung
Chương 2: Cấm để lộ thân phận NPC game Hẹn hò
Chương 3: Vì trượt tay nên quay vào buff Nhan sắc
Chương 4: Rõ ràng người dính tin đồn với cậu là...
Chương 5: Điểm thiện cảm - 40
Chương 6: Đó là cách cậu quyến rũ người khác à?
Chương 7: Tìm kiếm thân phận thật sự của Ứng Tinh Uyên
Chương 8: Tìm thấy rồi nha
Chương 9: Chẳng hạn như... hôn hay gì đó?
Chương 10: Trai đẹp hạ mình vì yêu
Chương 11: Đừng nuôi một lũ chó vô dụng
Chương 12: Vậy nếu là cậu ấy thì sao?
Chương 13: Anh ta bắt nạt tôi
Chương 14: Bọn họ chăm sóc cậu như thế à?
Chương 15: Để anh vào trong
Chương 16: "Nha Nha, em không mặc gì bên trong à?"
Chương 17
Chương 18 
Chương 19: "Có thấy."
Chương 20: "Cuối cùng trò chơi cũng bắt đầu."
Chương 21: Thân phận: Người chơi
Chương 22
Chương 23: "Em ngủ với nó rồi à?"
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32: Chị, có thứ bắt nạt em
Chương 33: Sao mày lại ôm em ấy được?
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thân phận: NPC game Hẹn hò
Chương 37: Căn cứ người chơi
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46: Phía dưới núi tuyết hồng nhạt
Chương 47: Hắn là anh ngài
Chương 48: Nha Nha mở to ra chút nữa
Chương 49: Trà trộn vào đại bản doanh của Thợ săn, tìm ra "Nó"
Chương 50
Chương 51
Chương 52: Kiểm tra cánh
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Bé con chạy trốn rồi!
Chương 56: Làm huyết phó của ta nhé
Chương 57: Ngươi muốn ngủ với ai
Chương 58: Thập tự giá bằng bạc
Chương 59: Đôi mắt màu vàng
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64: Tai mọc ra rồi
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74 - Lucifer không muốn bị phong ấn là vì hắn vẫn đang tìm một người
Chương 75: 【Yêu cầu toàn thể người chơi tấn công Ma cà rồng!】
Chương 76: Khu Chinh phục Tình Yêu bọn em lắm chuyện thật đấy
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81: Lâu đài Ánh Trăng
Chương 82: Trăng sáng ngã vào lòng ta
Chương 83: Nơi trái tim hướng về
Chương 84: Căn cứ người chơi
Chương 85: Căn cứ Người chơi
Chương 86: Phó bản mới
Chương 87: [Người cá biển sâu]
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92: Criller
Chương 93: Cho em sờ đuôi cá của anh được không?
Chương 94: Không được sờ
Chương 95
Chương 96: Kaluya
Chương 97
Chương 98: Cơ sở nghiên cứu thí nghiệm Cory Morodo
Chương 99: Lần này thì ta biết rồi
Chương 100: Mượn tay Nha Nha chút nhé
Chương 101: Vì ngay từ đầu ta đã không chọn lên bờ vì một con người rồi
Chương 102: "Sao em lại cắn anh?"
Chương 103: Cái tên anh trai kia của em rốt cuộc là ai?
Chương 104: Muốn biến em thành người cá
Chương 105: Ấy chết, bị phát hiện mất rồi
Chương 106: Bắt được em rồi
Chương 107: Người biến mất rồi
Chương 108: Lên bờ
Chương 109
Chương 110: "Bên anh còn có dịch vụ khám tại nhà nữa à?"
Chương 111: Trình Tư Niên
Chương 112: Đã trưởng thành
Chương 113: Trở lại bờ biển
Chương 114: Con cá trước mặt ngài là Boss phó bản
Chương 115: Ra biển
Chương 116: Một mảnh bạc sáng lóa
Chương 117: Thích Nha Thấu nhất
Chương 118: Làm quan sát viên của mình em thôi
Chương 119: Tẩy não
Chương 120: Trái tim tôi ở trên người em ấy
Chương 121: Đâu phải chỉ mình anh ta có kỹ năng thiên phú
Chương 122: Nha Nha vốn là người cá mà
Chương 123: #####
Chương 124: #####
Chương 125: Cedles
Chương 126: Anh sẽ trở thành quân át chủ bài của em
Chương 127: Nếu có thể, xin em hãy yêu ta
Chương 128: Linh hồn đã tìm thấy chốn về
Chương 129: Ai là anh vợ của cậu?
Chương 130: Khóa chặt mục tiêu: Tạ Thầm
Chương 131: Kết thúc phó bản 3
Chương 132: Căn cứ người chơi
Chương 133: Yain - Nha Ẩn
Chương 134: Tiểu Lộc
Chương 135: Góa phụ
Chương 136: Lớn chưa?
Chương 137: Nhà tang lễ
Chương 138: Đỗ Bạc Xuyên
Chương 139: Đỗ Thanh Dương
Chương 140: Em hôn anh thêm cái nữa đi
Chương 141: Màu trắng, đáng yêu quá
Chương 142: "Hì hì..."
Chương 143: Tất cả người giấy đều có mắt
Chương 144: "Hay là em tắm ở nhà anh luôn đi?"
Chương 145: "Em lấy đâu ra vợ?"
Chương 146: Đỗ Tri Nam
Chương 147: Tiểu Lộc
Chương 148: Vậy hôm nay em đến nhà anh được không?
Chương 149: Thế anh nhanh lên
Chương 150: Quỷ Môn quan
Chương 151: "Chẳng phải em nói anh đến nhà em cũng được à?"
Chương 152: "Há miệng."
Chương 153: "Đút gì em cũng ăn à?"
Chương 154: Đỗ Nguyên Tu đến
Chương 155: Phía sau có ai à?
Chương 156: Buổi tối đi ngủ nhớ chốt hết cửa sổ lại
Chương 157: Muốn hôn môi em
Chương 158: "Vợ à mai chúng mình kết hôn được không?"
Chương 159: Phó bản dị biến
Chương 160
Chương 161: Nha Nha
Chương 162: Không có tên tôi phải không?
Chương 163
Chương 164: Lên núi
Chương 165: Nó vừa cử động
Chương 166: #####
Chương 167: Sao anh không có số hiệu thế?
Chương 168:【...】
Chương 169: "Nha Nha."
Chương 170: Anh vợ
Chương 171: Nha Nha cười cái nào
Chương 172: Tương Ngô về rồi!
Chương 173: Thích Nha Thấu
Chương 174: Hai người đăng ký kết hôn chưa?
Chương 175: Tại em trêu chọc anh trước
Chương 176: Có người muốn tôi dạy cho cậu một trận
Chương 177: "Không nghe lời gì cả."
Chương 178: "Chào em, Nha Nha."
Chương 179: "Đừng nhúc nhích."
Chương 180: "Xảy ra chuyện rồi."
Chương 181: Tử vong cũng là tân sinh
Chương 182: Căn cứ người chơi
Chương 183: Căn cứ người chơi
Chương 184: Căn cứ người chơi
Chương 185: Căn cứ người chơi
Chương 186: Căn cứ người chơi
Chương 187: Nha Nha, khế ước anh đi
Chương 188: Căn cứ người chơi
Chương 189: Phó bản 5 - Tận Thế Cuồng Loạn
Chương 190: Mục Hoài Viễn
Chương 191: "Cậu chết rồi à?"
Chương 192: "Ngồi lên đùi tôi."
Chương 193:【Thơm thơm.】
Chương 194: "Ừm, có chút tác dụng."
Chương 195: Xuống thế này
Chương 196: Vua xác sống
Chương 197: Ý anh là vậy phải không?
Chương 198: Chỉ vậy thôi
Chương 199: ?
Chương 200: Bôi thuốc
Chương 201: Mùi gì khó ngửi ghê
Chương 202: 【Nhiệm vụ chính 3: Thuận lợi đến được căn cứ khu A!】
Chương 203: Hắn thích mùi hương này
Chương 204: #####
Chương 205: Vậy ai kiểm tra đây?
Chương 206: Mục Hoài Viễn mới hư
Chương 207: Lừa đảo
Chương 208: Ứng Tinh Uyên
Chương 209: Diệp Sơ
Chương 210: Thẩm Trường Lâm
Chương 211: Tìm người giúp tôi
Chương 212: Nha Linh
Chương 213: Em trai Nha Linh
Chương 214: Mày bảo ai đi chết đi cơ?
Chương 215: #####
Chương 216: Cậu không thấy mình nói hơi nhiều rồi à?
Chương 217: ?
Chương 218: "Em đã thích ai chưa?"
Chương 219: Đến xin lỗi em
Chương 220: Nha Nha rất xinh đẹp
Chương 221: Hai anh bị hâm hả?
Chương 222: Nha Thanh
Chương 223: #####
Chương 224: Số phận nói rằng, bọn họ nhất định sẽ gặp lại nhau.
Chương 225: Theo anh về khu A
Chương 226: ####
Chương 227: Người nhập nhằng với cậu ta đâu chỉ có mình cậu
Chương 228: Đừng giả vờ đáng thương
Chương 229: Cậu tính đi chịu chết à?
Lên đầu trang