Chương 195: Xuống thế này
Edit: Lune
Đích đến của bọn họ cách lối vào chừng 200 mét.
Đêm hè oi bức, gió cuốn theo mùi hôi thối lẫn mùi máu tanh mang theo nguy hiểm thổi tới khiến ai nấy đều thấy khiếp đảm.
Nơi này có một con xác sống có cấp bậc rất cao từ cấp 6 trở lên, bọn họ không biết rốt cuộc nó đang trốn ở đâu, hay khi nào nó sẽ xuất hiện, cho nên trên đường đi luôn chú ý tới động tĩnh xung quanh.
Có điều cũng vì con xác sống cấp cao kia nên suốt dọc đường bọn họ không hề gặp phải bất cứ con xác sống nào khác.
Nơi đây chưa phải trung tâm thành phố, những căn nhà thấp bé không sập thì cũng nghiêng ngả.
Một năm rưỡi quá đủ để biến thành phố hoang phế đến mức không còn chút sức sống nào nữa, đâu đâu cũng tràn ngập vẻ tan hoang vắng vẻ.
Đường sá sụt lún hư hại, nứt ra vô số khe hở lớn nhở, giữa những cái khe ấy còn mọc ra một loại thực vật màu xanh lục. Nha Thấu chưa nhìn thấy loại thực vật này bao giờ, phần đầu nó khép chặt trông khá giống nụ hoa, cơ mà thân mọc còn không cao bằng giày của Nha Thấu nữa.
Mà lúc Lục Tự đi tới chỗ đám thực vật kia thì dừng lại một giây, sau đó hắn rút nhanh con dao găm dắt trên đùi ra chém xuống, chặt đứt rễ của chúng.
Toàn bộ quá trình chỉ mất nửa phút.
Chất lỏng màu vàng lục từ rễ cây chảy ra, đám thực vật trông giống nụ hoa này lập tức khô héo, còn có một viên đá nhỏ xíu màu vàng rơi ra nữa.
Siêu nhỏ, còn nhỏ hơn cả viên ngọc trai mà Nha Thấu từng thấy lúc trước.
Nếu không tại Nha Thấu tò mò về đám thực vật kỳ lạ kia thì khả năng cũng không phát hiện được bên trong sẽ rơi ra một thứ bé xíu thế kia. Mà kỳ lạ hơn nữa là phía trên viên đá nhỏ xíu kia lại hiện +1.
“…”
Cậu không biết nên ngạc nhiên khi thấy Lục Tự dắt con dao trên đùi trước, hay là hỏi 001 xem cái đám thực vật giống nụ hoa kia rốt cuộc là cái gì trước, cậu đứng hình một lúc lâu mới lắp bắp hỏi: “Con dao kia vẫn ở trên người anh ta suốt hả?”
【Đúng vậy.】
Mặc dù loài người sở hữu dị năng nhưng nó cũng có thanh mana giống như trong game vậy, sử dụng trong thời gian dài sẽ dẫn tới cạn kiệt năng lượng, bởi vậy sau khi tiêu hao năng lượng cần có một khoảng thời gian hồi phục. Thời gian hồi phục dài hay ngắn thì tùy thuộc vào thể chất cùng cấp bậc dị năng của mỗi người.
Hầu hết dị năng giả chưa đến thời điểm khẩn cấp sẽ không dùng dị năng, cho nên trên người luôn cài sẵn dao hoặc súng để đối phó với xác sống cấp thấp lúc bình thường hoặc là lúc đang hồi phục năng lượng.
Lúc trên xe mình ngồi nghiêng trên đùi Lục Tự, thế chẳng phải lỡ xê dịch thì sẽ bị dao chọc vào mông hả.
Nha Thấu mím môi, bỗng thấy may mắn ghê.
May mà mình không có xê dịch lung tung.
001:【Đúng là tôi không kiểm tra được hắn cất dao kiểu gì, nhưng Lục Tự đã để ngài ngồi trên đùi mình thì chắc chắn sẽ không để con dao làm ngài bị thương đâu.】
Nếu tiểu thiếu gia thấy khó chịu rồi xê dịch thì trước khi tới gần con dao găm Lục Tự sẽ duỗi tay ra ngăn lại.
【Đám thực vật vừa rồi bị hắn chém đứt là thực vật đã biến dị, hơn nữa còn biến dị qua nhiều vòng đời rồi, nếu không phải đang ban đêm, hơn nữa còn vừa mọc thì e là sẽ phải trải qua một trận ác chiến đấy.】
Trong tận thế, hiện tượng biến dị không chỉ xảy ra ở con người mà còn xảy ra trên thực vật với động vật. Đồng thời, do chu kỳ sinh trưởng của động thực vật ngắn hơn con người nhiều nên chúng đã biến đổi qua rất nhiều vòng đời rồi, đến tận lúc này thì đã không còn nhận ra chúng biến dị từ cái gì nữa.
【Thực vật biến dị khác với xác sống, năng lực công kích vào ban đêm của chúng sẽ bị giảm mạnh, phần lớn đều rơi vào trạng thái ngủ say, chỉ có một số ít thực vật mới có khả năng hoạt động trong đêm thôi.】
Hết xác sống lại tới thực vật biến dị với động vật biến dị. Ban ngày thì đối mặt với thực vật biến dị, tối đến lại đối mặt với xác sống, nghe thôi đã thấy khó sống rồi.
【Một năm sau tận thế giáng xuống, động thực vật mới bắt đầu biến dị nên số lượng hiện tại còn chưa nhiều lắm, đây là tin tốt duy nhất.】
Bên trong khu an toàn của các căn cứ sẽ trồng rau củ quả với nuôi nhốt các loại gia súc như lợn dê bò để đảm bảo nguồn cung cấp thức ăn, khu A từng có lần trồng mầm đậu hà lan, thân rễ của nó ghim sâu vào máu thịt con người, những người bị chúng bám vào đều đau đớn đến mức kêu thảm thiết. May mà thủ lĩnh khu A Thẩm Trường Lâm tới kịp nên tình hình mới không tiếp tục xấu đi.
Cũng từ lúc ấy, thông tin về việc động thực vật cũng biến dị được truyền tới các căn cứ khác, hạt giống lẫn con non khi được đưa vào khu an toàn cũng bắt đầu được kiểm tra nghiêm ngặt qua nhiều tầng.
“Ngươi có nhìn thấy con số hiện phía trên cái viên đá kia không?”
Cái “+1” kia trông như đang lơ lửng phía trên viên đá ấy, Nha Thấu chớp mắt mấy lần mà nó vẫn còn đó, không hề biến mất.
001 lắc đầu.
【Cái đó chắc là tinh thể, ngài có thể lấy một viên về xem thử.】
…
Có 200 mét nên đi mấy phút là tới.
Mãi khi đến nơi, con xác sống cấp cao kia vẫn chưa hề xuất hiện.
Cả nhóm dừng lại gần một căn nhà xây bằng gạch đỏ đã sập một nửa, Lục Tự ngồi xổm xuống, duỗi tay gạt sạch đống đá trên mặt đất.
Hắn không nói năng gì, một tay kéo tấm ván gỗ ra, tay còn lại ra hiệu cho bọn họ lại gần.
Lục Tự dẫn đầu nhảy xuống, xác nhận hoàn cảnh bên dưới không có gì thay đổi mới ra hiệu cho bọn họ xuống.
Mục Hoài Viễn xóc cánh tay làm tiểu thiếu gia đang nằm sấp trên lưng giật mình, Nha Thấu còn chưa mở miệng thì hắn đã thả cậu xuống.
Đầu Nha Thấu vẫn còn choáng, cho nên lúc bị thả xuống đột ngột, người cậu hơi lảo đảo, may mà được Mục Hoài Viễn đỡ mới không xuống.
Mục Hoài Viễn nhíu mày: “Sao người cậu yếu vậy?”
Hắn đang rất thắc mắc sao Nha Thấu ngồi trên đùi người khác bị xóc nảy có mấy cái đã say xe, cũng thắc mắc sao một người không có dị năng như cậu lại dám chạy ra khỏi khu an toàn, thắc mắc thật nên giọng hỏi cũng nghiêm túc, không hề nói kháy tí nào.
Nhưng Nha Thấu vẫn tức đến mức muốn cắn hắn.
“Lúc nữa cậu định xuống thế nào?”
Chỗ này không có thang, lối vào cách sàn nhà bên dưới phải hơn hai mét. Tiểu thiếu gia tay chân mảnh khảnh thế này mà nhảy thẳng xuống có khi sẽ bị trật chân, sau đó nhăn nhó ngồi xổm xuống xoa cổ chân.
Tiểu thiếu gia mặc quần dài, chân với cổ chân được che kín mít.
Chỗ hở ra duy nhất chỉ có đôi cánh tay kia. Khuỷu tay với đốt ngón tay đều hồng hồng, là kiểu hồng phấn tự nhiên trên làn da trắng như ngọc ấy.
Thế nên chỉ cần nghĩ thôi cũng biết những nơi trắng như ngọc khác sẽ như thế nào.
Mà theo như tính cách hư hỏng không động tay vào việc gì bao giờ của tiểu thiếu gia thì khả năng là tới khi đó sẽ xắn quần lên, hùng hồn duỗi chân ra trước mặt hắn rồi ra lệnh cho hắn xoa bóp cổ chân cho mình mà chẳng có tí gánh nặng nào cả.
Bóp nặng thì sẽ mắng hắn, mà nhẹ lại rầm rì kêu hắn nhẹ nhẹ như thế thôi.
Cực kỳ khó chiều, không vui thì nắm tóc hắn hay đập vai hắn, nhưng thực sự là sức lực của tiểu thiếu gia có chút xíu, lực đập hắn chẳng khác nào mèo cào.
Sau đó sang sáng ngày hôm sau sẽ bắt mình cõng.
Mục Hoài Viễn chưa gặp người kiểu này bao giờ, tính tình thì rõ ghê gớm, mà từ lúc đút thuốc tới giờ, đừng nói là tổ chức sau lưng hắn mà ngay cả tên hắn tiểu thiếu gia cũng không thèm hỏi.
“Đang nghĩ gì đấy?”
Nha Thấu đi tới trước mặt Mục Hoài Viên, duỗi tay ra trước mặt hắn rồi lay lay.
Do người đang khó chịu nên gương mặt nhỏ tái nhợt không còn chút màu máu nào, hai mắt nhìn hắn không chớp mắt.
Yết hầu Mục Hoài Viễn khẽ lăn: “Muốn tôi cõng cậu xuống…”
“Nha Thấu, qua đây.”
Lời Mục Hoài Viễn bị cắt ngang, Lục Tự đứng phía dưới gọi Nha Thấu.
Mục Hoài Viễn sững sờ, không ngờ mình lại biết tên người kia theo cách này.
Nha Thấu: “Sao?”
“Nhảy xuống đây.” Lục Tự ra hiệu, sau đó lại nói thêm một câu: “Tôi đón cậu.”
Nói xong câu đó, hắn dang rộng hai tay về phía trước, yên lặng nhìn Nha Thấu.
Lục Tự rất cao, hắn đứng ở đó mà chỉ cách chỗ tấm ván gỗ có một đoạn ngắn, cho nên rất đáng tin.
Mục Hoài Viễn cảm giác có cơn gió thổi qua người mình, thoáng cái đã chẳng còn bóng dáng tiểu thiếu gia trước mặt.
Tiểu thiếu gia được Lục Tự ôm trong lòng ngửa đầu nhìn hắn: “Xuống thế này.”
Bấy giờ Mục Hoài Viễn mới phản ứng lại Nha Thấu đang trả lời câu vừa nãy của mình.
…
【Mặt Mục Hoài Viễn vừa rồi đen như đáy nồi trông buồn cười quá, lần sau có muốn lấy lòng thì động tác nhanh một tí coi? Quả nhiên ít tuổi không đọ lại được với người sống lâu lắm thủ đoạn.】
【Hiệp 2 đại chiến giữa hai người, kết quả chung cuộc bị Lục Tự cướp được.】
【Ít tuổi thì làm sao! Dù gì Mục Hoài Viễn cũng là dị năng giả cấp 6, thể lực chắc chắn tốt hơn trước tận thế nhiều, cơ bụng chắc chắn cũng có rèn luyện qua rồi.】
【Vất vả mãi mới có một lần chủ động, ai ngờ vợ lại chọn một người khác ngay trước mặt, có khi nào cậu ta sẽ tha hóa không nhỉ?】
【Hình như Lục Tự đâu có ý kia nhỉ? Chỉ có Mục Hoài Viễn tự giận dỗi một mình thôi.】
Chờ mọi người xuống hết rồi, Lục Tự mới đóng tấm ván gỗ lại.
Dưới lòng đất rất ẩm thấp, ánh sáng lại không chiếu vào được nên nhìn qua hết sức ngột ngạt.
Mãi tới khi vào sâu hẳn bên trong, thần kinh căng cứng của mấy người mới buông lỏng.
Số 2: “Anh Lục, sao anh tìm được chỗ này vậy?”
“Nơi này từng là căn cứ sinh tồn của một nhóm người sống sót.”
Căn hầm được bố trí thành một căn phòng, bên trong có một ít đồ dùng hàng ngày, nến với bàn chải đánh răng, còn có một ít bánh quy với nước, để lộn xộn vào với nhau. Chính giữa có một cái giường, có điều phía trên chỉ có ván gỗ thôi, tiểu thiếu gia đứng một bên đắn đo, nghĩ xem mình có nên ngồi lên đó không.
Số 4: “Tin tức này đã truyền về được khu B, vậy nghĩa là nhóm người sống sót kia đã được cứu rồi phải không?”
Lục Tự không gật đầu, cũng không lắc đầu: “Chỉ cứu được một người.”
Bọn họ xuất phát từ khu B từ rạng sáng, đến tận tối vẫn chưa ăn gì cả, sau khi thần kinh thả lỏng rồi mới bắt đầu thấy đói.
Bánh quy lẫn nước chất đống chỗ kia đã hết hạn rồi, khi nào cực chẳng đã mới ăn thôi.
Ngày mai phải đi băng qua thành phố, hiển nhiên sẽ là một trận chiến khó khăn, không ăn gì sẽ ảnh hưởng đến thể lực.
Hơn nữa…
Lục Tự nghiêng đầu nhìn thoáng qua Mục Hoài Viễn.
Người này trước đó không biết giao chiến với ai mà trên người đầy vết thương, nhưng cũng toàn là vết thương ngoài da, cho nên nhìn qua hơi khiếp thôi chứ thực tế không nghiêm trọng lắm.
Hắn là dị năng giả cấp 6, mai mà tận dụng tốt thì sẽ là trợ lực mạnh nhất.
…
Trong đêm, tấm ván gỗ lại bị đẩy ra lần nữa, Lục Tự chống tay leo lên từ phía dưới, Số 2 theo sát phía sau.
Số 3 với Số 4 ở lại phía dưới trông chừng bảo vệ tiểu thiếu gia, còn Số 2 thì theo Lục Tự ra ngoài tìm vật tư.
Lúc Lục Tự nói muốn ra ngoài một chuyến, cả Số 3 lẫn Số 4 đều tỏ vẻ không muốn theo cho lắm.
Nếu bên ngoài là xác sống bình thường thì chắc chắn bọn họ sẽ theo ngay, nhưng phía ngoài lại là một con xác sống cấp 6. Vất vả mãi bọn họ mới tới được khu vực an toàn, bọn họ sợ ra ngoài sẽ gặp phải con xác sống kia, sợ mình sẽ chết.
Cho nên cuối cùng chỉ có Số 2 gan hơn một chút theo Lục Tự ra ngoài thôi.
Lục Tự vốn cũng chẳng bắt ép, hoặc là nói, hắn vốn không thèm để ý tới mấy người kia.
Sau khi thành phố H bùng phát virus xác sống thì hoàn toàn không tìm được đồ ăn chế biến sẵn nữa, siêu thị với hiệu thuốc gần nhất cũng phải cách hơn 300 mét.
Họ đi men theo đống đổ nát, khiến một quãng đường bình thường chỉ cần vài phút là tới giờ phải mất đến mười mấy phút.
Mà trong khoảng thời gian ấy, con xác sống cấp cao kia vẫn chưa hề xuất hiện.
Lục Tự nửa quỳ trên mặt đất, tay ôm súng, ẩn trong góc khuất nên Số 2 không thấy được nét mặt hắn.
“Vào trong nhớ cẩn thận.”
Số 2 gật đầu: “Ok.”
Bên trong siêu thị rất rộng, là siêu thị lớn nhất nằm ở rìa thành phố, trên các kệ hàng đã trống không từ lâu. Những mảng máu đã khô trải đầy đất khiến buổi đêm càng thêm âm u nặng nề.
Không có đèn, nhưng trong siêu thị có ánh trăng lờ mờ chiếu vào nên vẫn có thể thấy được hoàn cảnh đại khái bên trong.
Dị năng giả dù có bị xác sống cắn bị thương thì cũng sẽ không bị biến dị, bọn họ lập tức chia nhau ra hành động.
Số 2 đi tuần tra giữa các kệ hàng một mình, đoạn căng thẳng nuốt nước miếng. Đi tìm đồ trong hoàn cảnh áp lực thế này không phải chuyện dễ dàng, kể cả đã xây dựng tâm lý cho bản thân rồi nhưng trái tim của hắn vẫn không khỏi đập nhanh dồn dập.
Những kệ hàng bên ngoài siêu thị đã bị lấy sạch hết, những món còn lại thì đều đã hết hạn từ lâu, Số 2 tìm một hồi lâu, cuối cùng tìm được mấy gói mì ăn liền có hạn sử dụng hai năm.
Chúng bị rơi xuống khe giữa hai kệ hàng, những người khác chắc tìm vội quá nên không phát hiện ra mới bỏ sót lại đây.
Sắp được ăn mì rồi, Số 2 quay người muốn tìm Lục Tự nói mình tìm được đồ rồi, nào ngờ vừa xoay người lại thì hết hồn, tí thì ngồi bệt xuống đất.
Sau lưng hắn có một người đang đứng.
Yên ắng không một tiếng động, chẳng biết người kia đứng đó từ bao giờ nữa. Cảnh tượng hệt như mấy tình tiết trong phim kinh dị rất được các đạo diễn ưa thích, nhóm nhân vật trong phim vừa quay đầu là đối mặt luôn với ma quỷ.
—— Tóc đen mắt đỏ, trên người mặc một bộ quần áo rách rưới. Màu da tái nhợt, đang nghiêng đầu sang một bên, trên mặt còn dính máu.
Thoạt trông còn khá ít tuổi, giống như đang học cấp 3.
Là con người, nhịp tim dồn dập của Số 2 chậm lại phần nào: “Cậu là người sống sót hả?”
“Người sống sót?” Người trước mặt lặp lại.
Số 2 gật đầu: “Chỉ có mình cậu à? Những người khác…”
Hắn lập tức im miệng, nỗi sợ hãi thoáng chốc bao trùm lồng ngực.
Giờ hắn mới để ý thấy trên cánh tay phải của “người” trước mặt mình có vết thương, thế nhưng lại không hề có máu chảy.
Nơi đây là lãnh địa của con xác sống cấp cao kia.
Tay ôm súng của Số 2 nổi gân xanh, sự thật hắn không muốn đối mặt lúc này lại xuất hiện ngay trước mắt.
Người kia mỉm cười, duỗi tay ra chặn họng súng của Số 2, đoạn gằn từng chữ:
“Không phải nha.”
“Các ngươi làm phiền ta.”
Cho nên, đi chết đi.