Chương 196: Vua xác sống
Edit: Lune
Số 2 bị nắm cổ nhấc lên, hai chân lơ lửng cách mặt đất, cổ như sắp bị con xác sống trước mặt bóp gãy.
Con xác sống trước mặt đã hoàn toàn tiến hóa thành dáng vẻ con người, trên người cũng không có mùi hôi thối như những con xác sống khác.
Trong mắt xác sống cấp cao không có bất lực lẫn sợ hãi. Đây là thứ duy nhất nó học được từ loài người, nhưng nó không thích, đồng thời cũng cảm thấy loài người thật nhỏ bé đáng thương.
Khi con người tử vong chuyển hóa thành xác sống, vẻ ngoài sẽ dừng lại ở thời điểm kết thúc sinh mệnh.
Hiển nhiên là lúc con xác sống cấp cao này tử vong vẫn đang học cấp 3.
Một độ tuổi vừa vặn, thể chất cũng rất tốt.
Tóc đen mắt đỏ, sắc mặt tái nhợt, cực kỳ phù hợp với hình ảnh người sống sót còn ít tuổi đã phải tận mắt chứng kiến toàn bộ bạn bè của mình chết hết. Nếu không phải vết thương trên cánh tay của nó không chảy máu, hơn nữa lúc trước Lục Tự đã nhắc rằng có một con xác sống cấp cao đang ở gần đây thì chắc Số 2 đã không nhận ra sự khác thường rồi.
Nhưng nếu giờ là ban ngày thì kiểu gì Số 2 cũng sẽ phát hiện ra được, con xác sống trước mặt có làn da tái nhợt, còn có thể lờ mờ thấy được mạch máu chỗ cổ đã chuyển sang màu đen.
Chẳng biết nó lấy được bộ quần áo ở đâu mà trông rách rưới tả tơi vô cùng, mặt chẳng có biểu cảm gì, nhưng giọng điệu lại thể hiện rõ sự coi thường khó chịu.
Cổ bị bóp chặt không hít thở nổi nên mặt Số 2 đỏ gay, hai chân Số 2 đạp loạn giữa không trung, hắn cảm giác chỗ lồng ngực mình như sắp nổ tung rồi.
Từ khi phát hiện ra sự thật, bàn tay ôm súng của hắn đã bắt đầu run rẩy, hắn nghiến răng, giơ súng lên muốn nhắm bắn vào đầu con xác sống trước mặt.
“Rầm —— “
Trong siêu thị bỗng rầm một tiếng, các kệ hàng từ bốn phía đổ lại về phía này như domino, bụi trên đất bay tứ tung. Trước khi kịp nổ súng, cả người Số 2 đã bị ném bay ra ngoài, hắn đập vào kệ hàng rồi ngã sõng soài ra đất, hộc máu ra.
Trước mắt tối sầm, trong mắt Số 2 hiện vẻ hoang mang khiếp đảm, do sợ hãi tột độ mà giọng cũng lạc hẳn đi: “Anh Lục —— “
Hắn bị mất thị lực tạm thời nên không trông thấy cảnh tượng trước mặt. Lần nữa bị xách lên, toàn thân hắn đã cứng ngắc không cách nào cử động được.
Hắn cảm giác xương sườn mình gãy hết rồi, cả người chỗ nào cũng đau, chỗ miệng vết thương thì nồng mùi máu.
Trước mặt con xác sống kia, đừng nói là đánh trả, ngay cả động tác phản khảng cơ bản nhất hắn cũng không làm được.
Sức mạnh chênh lệch khủng khiếp, hệt như lạch trời không sao vượt qua nổi.
“Con người… Dị năng giả?”
Con xác sống nọ khẽ nghiêng đầu.
Có vẻ như nó chưa quen với những từ ngữ này lắm nên phải ngắt thành hai đoạn để nói.
Từ lúc con xác sống này xuất hiện cho tới giờ, nó không hề tỏ ý muốn giết Số 2 ngay mà trái lại còn có vẻ khá tò mò với Số 2.
Nhưng sự tò mò ấy lúc này lại không khác gì sét giáng xuống.
Cả người Số 2 đau đớn không thôi, trán toát đầy mồ hôi lạnh, mãi sau rốt cuộc thị lực cũng có lại, hắn trông thấy con xác sống kia duỗi tay chạm vào da mình.
Móng tay nó không dài nhưng cực kỳ sắc bén. Nó cứa rách da Số 2, máu lập tức chảy ra, lộ cả lớp thịt đỏ bên trong.
Giống như đang làm thí nghiệm vậy, nó rạch tay chân của Số 2 mỗi chỗ một đường, sau đó lôi Số 2 ra ngoài.
Đúng là con xác sống cấp cao này không có ý định giết Số 2 thật, nó chỉ muốn lôi Số 2 cả người đầy máu ra khỏi siêu thị, ném vào giữa bầy xác sống rồi quan sát xem dị năng giả của loài người có thể chống đỡ được đến lúc nào thôi.
“Đừng, đừng…”
Nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt, nỗi sợ hãi như dời núi lấp biển nhấn chìm cả người hắn. Số 2 điên cuồng lắc đâu, không còn bất cứ hình tượng nào nữa mà xin tha: “Đừng, đừng làm vậy, tôi không muốn chết!”
Anh Lục, cứu mạng…
Đúng lúc này, một sợi dây leo lao vút ra từ đống kệ hàng bị sập, nó trườn dưới sàn nhà trông hệt như con rắn, sau khi tìm thấy mục tiêu thì nhanh chóng lao tới.
Con xác sống kia tức tốc lùi lại, mà ngay khi nó lùi lại thì một viên đạn xé gió bay tới.
Bóng người đứng sừng sững trong tối giơ súng không lên tiếng.
Con xác sống có hình dáng thiếu niên kia lập tức nghiêng đầu, viên đạn lướt qua tóc nó, ghim thẳng vào bức tường phía sau.
Cùng lúc ấy, viên đạn vừa ghim vào tường đánh thức thực vật gai nhọn sớm đã ẩn sẵn trên bức tường phía sau, gai nhọn “sống lại”, cố quấn lấy cổ con xác sống trước mặt.
Bị tấn công từ nhiều hướng, con xác sống buộc phải buông Số 2 ra, sau đó nhanh nhẹn nhảy lên kệ hàng chưa đổ bên cạnh.
Số 2 bị ném xuống đất, hắn ho khan dữ dội, còn chưa kịp phản ứng gì thì dây leo đã quấn lấy cổ chân hắn kéo mạnh đi, Số 2 lập tức biến mất tại chỗ.
…
Số 2 bị dây leo lôi tới cửa, còn Lục Tự giẫm trên dây leo bám sát phía sau.
“Anh Lục!”
Quả nhiên là Lục Tự!
Số 2 khóc ròng, bị kéo lê dưới đất khiến mặt mũi lẫn quần áo của hắn dính đầy bụi đất lẫn đủ thứ linh tinh, hắn vừa khóc vừa ho khù khụ.
Lục Tự không trả lời, xuyên qua bóng tối lẫn một khoảng khá xa, ánh mắt hắn trông thấy con xác sống kia vừa “đùa nghịch” dây gai trong tay vừa thong dong đi tới cửa. Sau khi đón được bánh với mì ăn liền do dây leo ném ra, hắn lập tức giơ tay phong tỏa toàn bộ cửa vào siêu thị.
Hắn không nói lời nào, nhanh chóng xách cổ Số 2 lùi ra sau.
Số 2 bị thương cả tay lẫn chân, lại bị kéo lê suốt nên trông cực kỳ thảm hại. Mùi máu trên người hắn rất nồng, dây leo không cản được con xác sống kia, mà mùi máu của Số 2 lại chính là dấu vết lần theo tốt nhất.
“Chúng, chúng ta, về được không?”
Tay chân Số 2 bủn rủn, giờ phút này cực kỳ mong trở lại căn hầm kia.
Lục Tự lôi Số 2 chạy như điên: “Không về được.”
Giữa tiếng gió gào thét, giọng hắn nghe hơi khàn, còn có chút bực bội khó hiểu.
Theo như cấp bậc của con xác sống ban nãy, giờ mà về thì chính là toàn quân bị diệt.
Tay chân Số 2 vẫn còn cử động được, dưới ánh trăng, Số 2 lờ mờ nhận ra đây chẳng những không phải đường về mà còn là phía ngược lại.
Chạy thêm chừng 100 mét nữa, xác sống bắt đầu xuất hiện.
Mùi máu trên người Số 2 hấp dẫn đám xác sống xung quanh, đám xác sống ban đầu đang đứng yên tại chỗ hay lang thang vô định trên đường đều đồng loạt dừng lại.
Tay chân bị gãy, đầu khuyết mất một nửa, bộ dạng của chúng trông ghê rợn.
Tiếng gào của xác sống truyền đến từ bốn phía, con ngươi của Số 2 co lại, hắn không đoán được rốt cuộc Lục Tự định làm gì nữa.
Xác sống vây tới càng lúc càng đông, giả sử như muốn lợi dụng đám xác sống cấp thấp này để đối phó với con cấp cao kia, chưa nói tới việc đồng loại có thể tương tàn lẫn nhau hay không thì chỉ riêng việc chênh lệch cấp bậc đã biết hoàn toàn không có khả năng rồi.
Lục Tự ném người xuống đất, sau đó rút súng ra, nhắm vào khoảng đất trống bắn hai phát súng.
Giữa đêm, tiếng súng nổ vang rõ mồn một hệt như hồi chuông phát động chiến tranh, đám xác sống ở xa cũng lập tức thất thểu nhào tới.
Lại có mấy tiếng súng nữa vang lên, những cái đầu vốn đang gắn trên cổ xác sống đồng loạt nổ tung.
“Anh Lục! Đằng sau!”
Số 2 cuống cuồng nhắc nhở.
Lục Tự không quay đầu lại mà chỉ đưa tay ra sau lưng, bắn nổ đầu một con xác sống vừa chạy ra từ trong ngõ.
Đám xác sống ở gần xung quanh bị diệt sạch, Số 2 nằm rạp dưới đất bỗng cảm nhận được mặt đất đang rung nhẹ.
“Có đợt sóng xác sống sắp đến.”
Tinh thể của mấy con xác sống kia nhỏ xíu, màu cũng đục, Lục Tự không nhặt chúng mà lại duỗi tay xách hai con xác sống qua.
Lục Tự đi tới trước mặt Số 2, ném một cái xác tới trước mặt hắn.
“Nửa phút, giấu mùi máu đi.”
…
Bên căn hầm.
Trong căn hầm chỉ có bốn người, Số 3 với Số 4 do áy náy nên vẫn luôn chú ý tới lối vào, không dám lơ là chút nào.
Nha Thấu tìm trong ngăn tủ chốc lát, không ngờ lại tìm được một cái ga giường còn nguyên bọc, cậu đá đá Mục Hoài Viễn đang ngồi tựa chỗ tủ: “Này.”
Cậu đưa ga giường qua: “Trải đi.”
Mục Hoài Viễn tức nghẹn cả lồng ngực, đã thế cái cái người gây ra kia tới giờ vẫn chưa hề phát hiện ra, lại còn bảo hắn đi trải ga giường.
“Cậu không biết trải à?”
Nha Thấu sắm vai hết sức nhuần nhuyễn: “Không.”
Trên giường không có nệm, cũng không có bông hay mấy thứ đại loại thế, có đúng một tấm ván trơ trụi lại còn bảo trả ga lên nữa.
Mục Hoài Viễn sa sầm mặt, hắn xé gói bọc bên ngoài ra, trải xong ga giường cho cậu rồi lại ngồi xuống chỗ cũ.
Nha Thấu chọc chọc thử độ cứng của tấm ván, công nhận là cứng thật, dù là ngồi hay nằm ở trên cũng đều không thoải mái.
Có điều so với nằm nằm thẳng dưới đất thì cái này tốt hơn nhiều rồi.
Nha Thấu ngồi lên rồi nhích dần vào trong, sau đó nhỏ giọng thương lượng với 001: “Lần sau có thể chọn phó bản nào có điều kiện tốt hơn được không?”
Trong tận thế, đừng nói gì đến cái giường êm ái, e là đồ ăn lẫn nước còn chẳng đủ mà chia ấy. Tới khi đó vừa đói bụng lại còn không được tắm, Nha Thấu nghĩ thôi đã thấy ỉu xìu rồi.
001:【Được.】
Nó nói tiếp:【Ký chủ, giờ ngài nên cởi giày với tất ra thì hợp lý hơn.】
Nha Thấu: “?”
Cậu không hiểu: “Đi sẵn thì lúc chạy sẽ nhanh hơn còn gì?”
【Đây là thói quen sinh hoạt của “Nha Thấu” trước đó.】
【Theo như nhận thức của ngài thì hoàn cảnh trong căn hầm rất an toàn, xung quanh còn có người bảo vệ ngài, cho nên bây giờ ngài đang rất thả lỏng. Hơn nữa kể từ khi hạn mức vật tư phân phát ở căn cứ khu B giảm xuống, ngài chưa đêm nào được ngủ ngon giấc nên giờ ngài cũng đang rất mệt mỏi.】
【Cho nên suy nghĩ hiện giờ của ngài là nằm nghỉ trong khi chờ nhóm Lục Tự trở về, sau đó ăn cái gì rồi lại tiếp tục nghỉ ngơi.】
Từ khi chuyển từ khu chuyên biệt dành cho dị năng giả sang khu an toàn của dân thường, “Nha Thấu” càng nghĩ càng tức, còn sợ sẽ gặp phải một số người lòng dạ ác độc, cách âm của khu nhà cũng không tốt, ồn ào đến nỗi cả đêm không ngủ được.
Cuối cùng không biết nghe đâu tin anh họ mình đang ở khu A, máu nóng dồn lên não nên lập tức dẫn đám Lục Tự đến khu A.
Nha Thấu không biết tại sao Lục Tự lại đồng ý với yêu cầu ngu xuẩn này, chẳng lẽ cái thứ thuốc kia hữu dụng như vậy thật?
Nha Thấu thầm thở dài, ngoan ngoãn cúi người cởi giày cởi tất ra, sau đó nằm cuộn tròn trên giường.
“Liệu các anh trai của con có ở trong phó bản này không?” Cậu hỏi Hệ thống Tình Yêu.
Không có nệm, nằm trên giường chỉ lót tấm ván gỗ thế này thật sự quá khó chịu, Nha Thấu đành phải cuộn tròn người lại, cố gắng chiếm ít diện tích nhất có thể.
【Tạm thời chưa liên hệ được.】
Nha Thấu hơi thất vọng: “Vâng.”
Cả người co lại thành quả cầu, Nha Thấu nghiêng người nằm yên ở đó.
Sống lưng uốn cong, chân với cổ chân y chang như Mục Hoài Viễn tưởng tượng, cũng trắng như tay. Nhưng do đi bộ nhiều nên lòng bàn chân bị mài đỏ hết cả lên, trông nổi bần bật.
Đường cong dừng lại chỗ lưng dưới, sau đó vồng lên vẽ thành đường cong tròn trịa.
Mà chỗ kia lúc chiều còn ngồi trên đùi hắn.
【Sao chân vợ cũng đẹp như vậy chớ!】
【Buồn cười! Bé con cưng nhà bà làm gì có chỗ nào không đẹp? Mục Hoài Viễn, mắt cậu sắp rớt ra rồi kìa.】
【Móa! Mục Hoài Viễn, ranh con nhà cậu nhìn chằm chằm chân vợ ông thì thôi đi! Lúc sau cậu nhìn sang chỗ nào đấy? Nhìn mông vợ ông làm gì!? Cậu còn nhớ là mình bị trói bắt tới đây không hả!】
【Mục Hoài Viễn thuộc tổ chức nào phải không nhỉ? Hình như lúc trước xem Tận Thế Cuồng Loạn tôi từng trông thấy hắn rồi thì phải? Lúc đấy còn cảm thán tính nết tệ vch, giờ là như nào đây.】
【Đúng rồi, hắn có tổ chức mà, kết quả giờ nhiệm vụ thất bại không về tổ chức, ở ngoài trông thấy nhỏ xinh đẹp là quên luôn chuyện mình bị bắt.】
【Khả năng là về sau cũng sẽ không về tổ chức, cứ ở lại với vợ chuyên tâm liếm vợ là được.】
Chẳng biết qua bao lâu, chỗ lối vào truyền tới tiếng động.
Một mùi hôi thối từ cửa bay vào, Nha Thấu khó chịu ngồi dậy.
Số 3 và Số 4 cảnh giác giơ súng lên, trông thấy người tới là Lục Tự mới thở phào.
“Anh Lục.”
Lục Tự khẽ gật đầu.
Tay trái xách Số 2, còn tay phải thì kéo cánh tay của hai con xác sống, sau đó rất tự nhiên ném con xác sống tới trước mặt Số 3 và Số 4.
Con ngươi trong mắt Số 3 run rẩy, hết nhìn qua Số 2 bị thương nặng lại nhìn tới hai con xác sống đã chết. “Này…”
Trên người Số 2 ngoài mùi máu ra thì còn một mùi hôi thối khó át nổi, trong ngực còn ôm đồ ăn lẫn thuốc mà bọn họ tìm thấy được. Bị hành xác cả đường, lúc này hắn cười trông còn khó coi hơn cả khóc.
Số 4 lập tức hiểu ngay đã xảy ra chuyện gì, màu máu trên mặt cô rút sạch, trong lòng ngột ngạt không thôi: “Gặp rồi à?”
Lục Tự: “Ừ.”
Trên tay hắn còn đeo găng tay màu đen, lúc này dính đầy chất nhầy buồn nôn. Lục Tự bình tĩnh tháo găng tay xuống vứt bỏ rồi mới đi vào bên trong.
Lục Tự đưa bánh mà bọn họ kiếm được cho Nha Thấu.
Nha Thấu cẩn thận nhận lấy, cậu biết tình huống hiện tại không ổn nên ngồi yên trên giường không nói gì.
Số 2 bị ném văng ra ngoài đụng phải kệ hàng, may mà xương sườn không bị gãy, nhưng tay cầm súng thì va thẳng vào kệ hàng nên bị gãy xương rồi.
Ở đây không có trang thiết bị để chữa trị cho hắn, chỉ có lúc đi đường Lục Tự tìm được ít thuốc lẫn băng gạc mới tạm thời xử lý được vài vết thương bên ngoài cho hắn. Tay không cầm được súng, tỉ lệ sống sót trong tận thế giảm mạnh, hay là nói trong giai đoạn chồ Số 2 hồi phục, trong đội của bọn họ có hai cục nợ.
Sắc mặt Số 3 thay đổi liên tục như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng gã vẫn ngậm miệng.
Ra ngoài một chuyến, một người bị phế bỏ.
Mục Hoài Viễn cười nhạo một tiếng, ngồi tựa vào tủ hào hứng nhìn bọn họ.
Số 4 căng thẳng: “Liệu con xác sống kia có phát hiện ra chỗ này không?”
“Không chắc.” Lục Tự đi qua đá hai con xác sống đã chết kia tới: “Trước hết bôi vào đã, tạm thời át đi mùi trên người.”
Lấy thịt thối bôi lên người có thể tạm thời giấu được mùi của người sống. Cách này không kéo dài được lâu, hiệu quả lại lúc được lúc không, hơn nữa việc bôi thịt thối lên người lại quá mức kinh tởm, gần như không đến tình huống cực kỳ nguy hiểm thì không ai đi áp dụng cách này cả.
Để đảm bảo có hiệu quả, Lục Tự còn để rất nhiều thịt thối ở ngay cửa vào để che mùi.
Nha Thấu suýt thì cắn phải đầu lưỡi mình, cậu ngắc ngứ hỏi lại: “Bôi thịt xác sống lên người á?”
“Ừm.” Lúc nhìn qua thiếu niên, ánh mắt Lục Tự thoáng khựng lại, lời tới khóe miệng bỗng ngoặt một cái: “Không thì cắt ra rồi rải vòng quanh chỗ này cũng được.”
“…” Dù là cái nào thì cũng kinh khủng quá.
Nha Thấu lắp bắp nói: “Vậy cái sau đi.”
Động tác Số 3 với Số 4 rất nhanh, bọn họ rút dao găm moi tủy não của xác sống ra rồi vẩy ở chỗ cửa vào.
Nha Thấu bị cái mùi thối kia hun cho sắc mặt tái mét, bánh mì cắn được một cái thì không sao nuốt nổi nữa, gượng ngồi ở mép giường nhìn đám Lục Tự.
Bầu không khí hết sức căng thẳng, mặc dù không chạm trán trực diện với con xác sống kia, nhưng trông Số 2 bị thương nặng thế này, Số 3 với Số 4 cũng có thể đoán được đấy là một trận đơn phương nghiền ép.
“Con xác sống kia đã tiến hóa thành hình dáng con người hoàn toàn rồi, trước khi chết hẳn còn là một học sinh cấp 3.”
Lúc trông thấy con xác sống kia, Lục Tự cũng chưa phát hiện được ngay rằng nó không phải con người.
“Cánh tay nó bị thương, chắc mới đánh nhau với ai đó xong.”
Nếu không phải nó bị thương thì e là Lục Tự khó có thể cứu Số 2 được.
Lúc đụng phải đám xác sống cấp thấp kia, hắn bắn vài phát súng vào khoảng không chính là để đánh lạc hướng con xác sống cấp cao nọ, sau đó nhanh chóng giấu mùi trên người Số 2 đi thì mới có thể thoát ra ngoài.
Nếu con kia thông minh một chút thì sẽ biết được bọn họ không ngu đến mức chạy theo hướng ngược lại, nhưng sự thật là con xác sống cấp cao kia lại đi theo thật.
“Con xác sống kia có vẻ không thông minh mấy.”
Rất mạnh nhưng tư duy trì trệ, tóm lại là không được thông minh cho lắm.
Hoặc là nói, con xác sống kia không hiểu mấy thủ đoạn phức tạp vòng vo, nó muốn giết thì giết, thích giết thì giết thôi.
Đây là lần thứ hai bọn hắn đối đầu, so với lúc trước thì đã thông minh hơn rồi, nếu cho con xác sống kia thêm chút thời gian nữa thì e là sẽ đối phó hơn hiện tại nhiều.
Những lời này của Lục Tự lập tức kéo không khí xuống đáy vực, mà Mục Hoài Viễn nghe xong bỗng ngẩng đầu lên nhìn qua bên này.
Số 3 gượng cười: “Tiến hóa thành hình dáng con người hoàn toàn, thế chẳng phải nó có thể trà trộn vào giữa loài người mà không bị phát hiện à…”
Tiếng gã đột nhiên im bặt, gã bỗng nhớ ra đúng lúc lúc trước từng có trường hợp như vậy xảy ra rồi. Hồi đó, có một căn cứ đã đưa nhầm một con về, nếu không phải não bộ của con xác sống kia chưa tiến hóa hoàn toàn bị người trong căn cứ lừa một vố thì e là lần đó cả căn cứ đã bị diệt sạch rồi.
Mà sau sự kiện đó, căn cứ đánh giá con xác sống kia đã đạt tới cấp 8 đỉnh cao, chưa có một con xác sống nào theo kịp cấp bậc của nó.
Cho nên con mà bọn họ đụng phải hiện giờ là Vua xác sống.