Trang chủ ĐANG CHẠY Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc Chương 197: Ý anh là vậy phải không?

Chương 197: Ý anh là vậy phải không?

Edit: Lune

Con xác sống có cấp bậc cao nhất trong quần thể xác sống được gọi là Vua xác sống, sở hữu sẵn năng lực thống trị có thể áp chế những con xác sống có cấp bậc thấp hơn mình.

Danh xưng không chỉ định riêng cho bất cứ kẻ nào, kẻ nào cấp cao nhất thì kẻ đó là Vua xác sống.

Trong năm đầu khi tận thế buông xuống, loài người còn chưa thể xác định được con xác sống nào mạnh nhất, dị năng giả ra ngoài thu thập tin tức không trắng tay trở về thì cũng táng thân giữa bầy xác sống không còn mạng quay về.

Mãi đến tận ba tháng trước, trong một lần khu D tổ chức cứu viện, cả quá trình từ khi ra khỏi căn cứ cho tới việc cứu viện đều rất thuận lợi, trong suốt quá trình ấy chưa đụng phải con xác sống nào từ cấp 4 trở lên. Nhưng biến cố lại phát sinh ở thời điểm bọn họ chuẩn bị trở lại thành phố, một lượng lớn xác sống mai phục trên đường bọn họ quay về, lúc bọn họ vừa dừng xe nghỉ ngơi thì đồng loạt lao tới.

Mà cậu học sinh cấp 3 bọn họ tưởng sức khỏe yếu kia rốt cuộc cũng bộc lộ thân phận của mình vào ngay thời khắc này.

Điều đáng sợ hơn cả là toàn bộ dị năng giả cấp 5 có mặt ở đây hoàn toàn không thể đánh lại được con xác sống trông trẻ măng kia!

Máu tươi bắn tóe ra khắp nơi, nó đứng yên một chỗ, trong mắt không có sát ý, chỉ dửng dưng nhìn cảnh con người bỏ chạy hoặc ẩn náu.

Nếu không phải phút cuối thành công lừa được con xác sống đó tưởng bọn họ đã bỏ mạng trong biển xác sống thì bọn họ đã không thể thoát khỏi con xác sống quái dị kia rồi.

Bọn họ hoàn toàn không biết lúc cuối mình đã về kiểu gì, bọn họ chỉ biết sau khi mình mang tin tức này trở về căn cứ khu D, toàn bộ lãnh đạo căn cứ đã họp suốt một ngày một đêm, cuối cùng xác định ra cấp bậc lẫn danh xưng để lưu vào hồ sơ cho con xác sống học sinh cấp 3 này.

Cấp 8 đỉnh cao, có khả năng ra lệnh cho những con xác sống khác, hiển nhiên là Vua xác sống không cần bàn cãi.

Mà bên phía loài người thì chỉ có thủ lĩnh Thẩm Trường Lâm của khu A, thủ lĩnh Lệ Nhiễm của khu B, và thủ lĩnh của Devil đạt tới cấp 7 hoặc cấp 8 đỉnh cao.

“Giả, giả hay thật vậy?”

Sắc mặt Số 3 cực kỳ khó coi, bờ môi run rẩy vì sợ hãi. Ban đầu tưởng là một con xác sống cấp 6 đã khó đối phó rồi, giờ sự thật lại nói cho bọn họ biết, con xác sống này có thể là cấp 8, còn có thể là Vua xác sống nữa.

Hồi còn ở khu B, khi gã hay tin một tiểu đội của khu D ra ngoài làm nhiệm vụ suýt nữa bị diệt sạch, khi ấy gã còn mừng thầm mình không phải người khu D, cũng không nằm trong đội hình tham gia lần đó.

Ai mà ngờ bây giờ tình huống tương tự như thế lại xảy ra ngay trên người mình.

“Hay tại trời tối quá nên có khi nào nhìn nhầm không?”

Lòng gã chùng hẳn xuống, tay vô thức siết chặt cán súng, mắt thì nhìn đăm đăm vào Số 2 đang vật vã ngồi dưới đất nghỉ ngơi.

Nếu ban nãy gã không tỏ ý không muốn ra ngoài thì e là kết cục bây giờ của gã cũng sẽ thảm như Số 2.

Mặt Số 4 tái đi: “Anh đang nghi ngờ anh Lục đấy à?”

“Không phải, tôi không có ý…” Số 3 phản bác, rồi lại không cam lòng mà im bặt, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

Bầu không khí im lặng ngột ngạt lan tràn khắp căn hầm chật hẹp.

Oi bức ẩm thấp, còn có mùi hôi thối bốc ra từ thi thể xác sống, Số 4 cắn răng lấy dao chặt thi thể xác sống thành từng khúc nhỏ, sau đó đá chúng ra khắp phía để át đi mùi của mình.

Tin tức đụng phải Vua xác sống quá trí mạng đối với bọn họ, bình thường Số 4 có thể chém đứt cổ xác sống chỉ với một nhát mà giờ phải mấy nhát mới được.

Miệng vết thương trên tay chân Số 2 lẫn lộn cả máu, thịt thối với tủy não của xác sống, trông cực kỳ kinh khủng.

Số 3 cứng ngắc đứng tại chỗ, nhìn chòng chọc chỗ cửa vào, gã cảm giác tấm ván gỗ kia không khác gì tờ giấy, bất cứ lúc nào cũng có thể bị con Vua xác sống kia phát hiện.

Gã từng ra ngoài làm nhiệm vụ rất nhiều lần, cũng từng tận mắt chứng kiến cảnh đồng đội bị xác sống ăn thịt, hoặc là biến thành kẻ thù sau khi bị cắn, gã những tưởng cảm xúc của mình đã chết lặng rồi, nhưng hôm nay, sau khi biết tin trong thành phố H có một con xác sống cấp 6 trở lên, nội tâm gã vẫn hoảng loạn không thôi.

Trên đường cười đùa bao nhiêu phách lối bao nhiêu thì ngay khi xác định được thân phận của Vua xác sống lại sợ hãi bấy nhiêu. Khả năng điều khiển dị năng của Số 3 còn không mạnh bằng Số 2, vậy mà Số 2 còn biến thành dạng này, nếu gã bị bắt thì chắc chắn không sống sót được mất.

Ngày mai còn phải đi băng qua thành phố H, thứ bọn gã phải đối mặt không chỉ có mình Vua xác sống mà còn là cả một làn sóng xác sống trong thành phố nữa.

Những cảnh tượng máu me hiện lên trong đầu, mắt Số 3 trợn trừng như sắp lồi ra ngoài, lồng ngực gã chập trùng kịch liệt. Đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai khiến gã bị giật mình đến mức suýt thì hét ra tiếng.

“Anh căng thẳng quá rồi.”

Số 4 cười gượng: “Thả lỏng chút đi, nếu nó thật sự tìm được chỗ này thì chúng ta cũng chỉ có thể chờ chết thôi.”

“Nhưng tôi không muốn chết!”

Mắt Số 3 đỏ ngầu. Gã muốn sống tiếp, gã không muốn chết, sự tồn tại chỉ từng nghe qua lời truyền miệng tùy tiện ra tay đã có thể khiến Số 2 đau đến nỗi không muốn sống như Vua xác sống trở thành ngọn núi đè nặng người gã.

Áp lực tinh thần khiến Số 3 không chịu nổi nữa, sắc mặt gã nhăn nhó: “Giờ chúng ta quay về vẫn còn kịp!”

Xác sống trên đường lớn không nhiều, tuy cũng phải băng qua một thành phố nhỏ nữa nhưng xác sống ở đó đã bị người của căn cứ dọn gần hết rồi, nên việc bọn họ trở về được căn cứ là hoàn toàn khả thi. Đến lúc đó thủ lĩnh mà hỏi thì bọn họ có thể nói thẳng là tiểu thiếu gia bắt ép họ đi.

Số 4 khựng lại, giọng hơi ngập ngừng: “Chuyện này thì anh phải hỏi tiểu thiếu gia chứ, hơn nữa chúng ta ra ngoài…” Cô kịp thời dừng lại: “Anh muốn tay trắng trở về à?”

Nghe Số 4 nhắc nhở, nét mặt Số 3 cứng ngắc lại: “Nhưng nếu chúng ta đi tiếp thì sẽ chết hết!”

Nghe bọn họ nói chuyện, Nha Thấu biết dựa theo thiết lập nhân vật thì hẳn là giờ mình phải cố tình gây sự, nhất quyết đòi tiếp tục băng qua thành phố này mới hợp logic. “Cậu” đã quyết liệt với Lệ Nhiễm đến thế rồi, giờ lại ủ rũ quay về chẳng phải sẽ mất mặt lắm à.

Thế nhưng Nha Thấu thật sự lại rất nhát gan, hơn nữa cậu cũng biết bản thân mình không có dị năng cần được người khác bảo vệ, cho nên cậu không muốn gây thêm phiền toái gì cho họ cả. Nghe từ nãy tới giờ, cậu cũng biết tình huống trước mặt cấp bách cỡ nào, giữa hai lựa chọn đi tiếp hay quay trở về, hiển nhiên là lựa chọn sau dễ dàng hơn rồi.

Giờ nghĩ lại mới thấy ngay lúc trên xe, Lệ Nhiễm cũng đã cảnh báo trước qua cuộc gọi rồi.

Nha Thấu không lên tiếng, cậu dằn cảm xúc trong lòng xuống, giả vờ tỏ vẻ lạnh lùng nhìn Số 3 một hồi. Số 3 bị cậu nhìn như vậy thì bắt đầu ứa ra lửa, gã vừa định mở miệng thì bị Lục Tự cắt ngang.

Lục Tự nói: “Đi tiếp.”

Số 3 tưởng mình nghe nhầm, vẻ mặt không sao tin nổi: “Tại sao?”

Lục Tự bình tĩnh nói: “Giờ cậu vừa ra ngoài, tên Vua xác sống kia đã có thể phát hiện ra cậu rồi.”

Vua xác sống có khả năng gọi xác sống tới nên ở ngoại thành hay nội thành đều giống nhau cả. Ở phía Đông thành phố có xe bọc thép sinh hóa do nhóm dị năng giả để lại trong đợt bùng phát virus xác sống lần ba, chỉ cần tới được đó là bọn họ có thể nghiền chết đám xác sống rời khỏi thành phố được.

Lục Tự không muốn giải thích nhiều, hắn không thích giao lưu với người có cảm xúc không ổn định, hắn day nhẹ mi tâm, nói: “Cậu muốn về thì có thể tự về.”

Như lúc ra ngoài tìm vật tư cũng thế, Lục Tự không yêu cầu bọn họ phải theo mình, muốn đi cùng thì đi, không đi cùng Lục Tự cũng sẽ không nói gì hết.

Số 3 nghiến răng, cuối cùng vẫn ngồi xuống, cầm cái bánh gần như dùng mạng Số 2 đổi lấy lên rồi cắn một cái.

Lục Tự đi tới cạnh tủ, lấy chai nước khoáng đã hết hạn ra.

Mục Hoài Viễn đang ngồi tựa vào tủ thấy Lục Tự đến cũng chỉ nhìn thoáng qua, sau đó nhanh chóng quay đi.

“Sao cậu lại bị thương?”

Lục Tự lắc chai nước khoáng trong tay, thình lình hỏi ra câu này.

Mục Hoài Viễn: “Chuyện này cũng phải báo cáo cho anh biết à?”

Ý bảo Lục Tự quản rộng quá.

Lục Tự nghiêng đầu, hờ hững nhìn qua: “Cậu đang bực tức là vì ban nãy cậu ấy không để cậu bế xuống à?”

Lời hắn nói kéo ký ức về thời điểm nhảy xuống chỗ lối vào, “cậu ấy” được nhắc trong lời nói hiển nhiên là chỉ Nha Thấu đang co gối ngồi trên giường lúc này.

Lần đầu tiên Mục Hoài Viễn chủ động hỏi người khác có cần giúp không bị từ chối đã đủ khó chịu rồi, đã thế giờ tên Lục Tự này còn khơi lại nữa, giọng Mục Hoài Viễn lạnh hẳn xuống: “Liên quan gì đến anh.”

Ngữ khí hung hãn đấy, có điều Lục Tự lại chẳng cảm thấy gì, trái lại còn đưa chai nước tới trước mặt Mục Hoài Viễn: “Rửa đi.”

Mục Hoài Viễn bị thương chủ yếu ở trán với chân, cho nên lúc vừa gặp nhìn qua mới thê thảm vậy.

Mục Hoài Viễn cảnh giác nhìn đối phương, phòng bị hỏi: “Mục đích?”

Lục Tự trả lời lại chẳng khớp với câu Mục Hoài Viễn hỏi chút nào: “Không phải cậu thích tiểu thiếu gia à? Cậu ấy ghét bẩn lắm đấy.”

Sắc mặt Mục Hoài Viễn sa sầm, vô thức phủ định: “Ai thèm thích cậu ta.”

“Cũng đúng.”

“Chiều mới bị bắt lại ép uống thuốc xong mà tối đã thích thì…” Nửa câu sau Lục Tự nói chậm lại, giọng điệu rất bình tĩnh, nghe kỹ còn có cảm thấy hơi có tí trào phúng: “Đúng là quá vô dụng.”

Mục Hoài Viễn nắm chặt chai nước, chưa được bao lâu lại buông lỏng ra, tâm trạng hắn bực bội lạ thường: “Nói thẳng đi, rốt cuộc anh muốn nói gì?”

“Cậu đụng phải Vua xác sống.”

Không phải câu nghi vấn, giọng điệu Lục Tự cũng không có chút dao động nào, ngay lúc hắn nói ra đã khẳng định được rồi.

Nơi hắn bắt được Mục Hoài Viễn không phải nơi chuyên dùng để đỗ xe hay cung cấp nơi trú ẩn, vậy mà một dị năng giả cấp 6 bị thương lại xuất hiện ở đó. Ngoài điểm bất thường này ra thì lúc dây leo tới gần, hắn lại không hề phản ứng, mãi tới khi cổ chân bị trói lại rồi hắn mới phản ứng lại, phản ứng chậm chạp như vậy không nên xuất hiện trên người một dị năng giả cấp cao, cho nên rõ ràng là hắn mới trải qua một trận chiến sống còn, cả tinh lực lẫn dị năng đều đang trong trạng thái kiệt quệ.

Mục Hoài Viễn nheo mắt: “Nên?”

“Nên…” Lục Tự thoáng ngừng lại: “Làm trao đổi, sao nào?”

Hắn điềm tĩnh nói tiếp: “Cậu nói cho tôi biết toàn bộ quá trình cậu đụng phải Vua xác sống.”

Khóe miệng Mục Hoài Viễn giật giật: “Lý do?”

“Chúng ta sẽ chết.”

Con Vua xác sống kia có năng lực gọi thi triều tới, nếu phát hiện mình bị lừa, tâm trạng sẽ càng kém cỏi hơn. Cấp 8 đỉnh cao cộng với thi triều lên tới hàng nghìn hàng vạn con, bọn họ không thể nào trốn thoát được.

“Đổi lại tôi sẽ thu hồi cành khô trên tay cậu.”

Thoạt nghe thì có vẻ là một điều kiện hấp dẫn đấy, thế nhưng Mục Hoài Viễn nhớ rõ cái cành khô này do Lục Tự đích thân trói vào tay mình, vậy mà giờ thế nào lại thành thứ dùng để trao đổi của Lục Tự rồi?

Quả là, thảm hại thật.

Mục Hoài Viễn cười khẩy một tiếng: “Anh biết nguy hiểm thế, vậy sao cứ khăng khăng muốn đi tiếp?”

“Mấy lời kia anh chỉ lừa được bọn họ thôi.”

“Theo Nha Thấu ra ngoài, rốt cuộc anh định làm gì?”

Một người mang mục đích không rõ, cấp bậc dị năng cũng không rõ luôn, ở bên cạnh tiểu thiếu gia ngốc nghếch, lừa cậu ta quay như chong chóng. Trên đường lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng thờ ơ nhưng lại làm ra những hành vi mâu thuẫn khiến người ta không tài nào hiểu nổi.

Mục Hoài Viễn gằn từng chữ:

“Lúc ôm cậu ấy, anh thật sự không nghĩ gì hết à?”

Nha Thấu ngồi trên giường, thấy Mục Hoài Viễn thỉnh thoảng lại nhìn qua đây, bên tai cũng vang lên tiếng thông báo của Hệ thống Tình Yêu miết:

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn – 5, tổng điểm thiện cảm: 45.】

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn – 5, tổng điểm thiện cảm: 40.】

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn – 10, tổng điểm thiện cảm: 30.】

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn + 2, tổng điểm thiện cảm: 32.】

Tiếng thông báo vang lên liên tục, Nha Thấu không nghe thấy Mục Hoài Viễn với Lục Tự đang nói chuyện gì, chỉ có thể thấy sắc mặt Mục Hoài Viễn dần dần sa sầm xuống.

Điểm thiện cảm giảm liên tục thì thôi đi, lúc cuối sao lại tăng 2 điểm vậy?

【Chiều mới bị bắt lại ép uống thuốc xong mà tối đã thích thì, đúng là quá vô dụng (giọng điệu mỉa mai) (Lục Tự khoanh tay)】

【Người đứng dưới đón vợ tôi là ai!? Rốt cuộc là ai!? Lục Tự, lúc nói mấy lời này, ông có nghĩ tới lúc trước ông đã làm những gì không hả?】

【Hy vọng đừng có boomerang, nếu không sau này tôi không chỉ gọi ông là “Đồ vô dụng” đâu mà còn gọi ông là “Phế vật” nữa đấy.】

【Mục Hoài Viễn cũng thế, hy vọng sau này lúc cậu mê mệt người ta cũng đừng có quên cảnh cậu thẳng lưng nói câu này!】

Trong mắt Nha Thấu thoáng hiện vẻ hoang mang, cậu thấy Mục Hoài Viễn mở một chai nước đưa cho Số 2 để anh ta tự rửa vết thương.

Sau khi tiếng trò chuyện của Mục Hoài Viễn và Lục Tự dừng lại, trong căn hầm chỉ còn lại tiếng thở nặng nề cùng tiếng nhai nuốt bánh mì của Số 3. Số 4 cũng tới giúp Số 2 rửa vết thương, mặc dù rửa rất cẩn thận rồi nhưng Số 2 bị thương nhiều chỗ quá nên một chai nước không đủ dùng, thế là lại đi lấy thêm một chai khác.

Cũng may trong hầm tích trữ rất nhiều nước, tích trữ nhiều đến mức hết hạn rồi vẫn chưa uống hết.

“Này.”

Nha Thấu không biết rốt cuộc Mục Hoài Viễn nghĩ gì mà làm ra hành động khác thường thế kia nữa, nên lần này cậu không gọi hắn nữa mà quay sang gọi Lục Tự: “Anh lấy giúp tôi chai nước.”

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn – 2, tổng điểm thiện cảm: 30.】

Nha Thấu: “…” Bị hâm hả!

Cậu thấy bực thế không biết, mặt lập tức đỏ lên.

Lục Tự cầm chai nước lên, đi qua chỗ Nha Thấu trước ánh mắt châm chọc của Mục Hoài Viễn: “Muốn nước làm gì?”

“Rửa tay với chân.” Trả lời xong, tiểu thiếu gia mới nhớ ra là sao mình phải ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của hắn chứ, thể là cậu giả vờ nổi giận: “Ai cần anh lo.”

Số 3 đang nhai bánh thì dừng. Tâm trạng gã vốn đã bực bội sẵn rồi, bao nỗi sợ hãi cùng lo nghĩ không có chỗ để trút ra, giờ tiểu thiếu gia lại làm mình làm mẩy khiến tâm trạng gã càng kém hơn.

Gã nuốt miếng bánh trong miệng xuống: “Tiểu thiếu gia, hay ngài cứ đổ hết nước ra mà tắm luôn đi.”

“À không phải, chút nước này đâu có đủ để tắm. Lúc trước ở khu B ngày nào mà tiểu thiếu gia chẳng tắm, giờ ra ngoài rồi cũng nên tìm người tới chuyên hầu hạ mình chứ nhỉ.”

Nha Thấu ngẩn ra, không hiểu Số 3 đang phát điên cái gì nữa.

“Tìm một dị năng giả hệ nước hoặc dị năng hệ băng, đến lúc đó thì lúc nào cũng có nước để dùng rồi.”

“À còn cần thêm dị năng giả hệ lửa biến dị nữa, vừa có thể đun nước lại vừa còn thể nướng thịt cho ngài.”

“Cuối cùng là tìm một dị năng giả hệ thực vật để hắn trồng rau củ quả cho ngài ăn.”

“Đó, tốt thế cơ mà! Tôi nghĩ xong cho ngài rồi đấy!” Số 3 càng nói càng kích động: “Đông như thế thì gộp thành một tổ chức cũng được luôn kìa.”

Tuy gọi ngài nhưng nói chuyện rõ mỉa mai châm chọc.

Nha Thấu im lặng không lên tiếng, một hồi lâu sau mới lộ biểu cảm vỡ lẽ, khẽ mở miệng: “Hóa ra là thế.”

“Vậy nên giờ tôi không tắm được là tại các anh quá vô dụng, ý anh là vậy phải không?”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Không copy nha