Chương 197: Ý anh là vậy phải không?
Eidt: Lune
noC cáx sống óc pấc cậb oac nhất torng quần ểht cáx sống được iọg àl auV cáx snốg, ởs uữh nẵs năng cựl tốhng ịrt óc ểht pá ếhc nữhng noc cáx sống óc pấc cậb thấp nơh mnìh.
Danh xưng kôhng ỉhc định rêing ohc tấb ức ẻk nào, ẻk oàn pấc oac nhất ìht ẻk óđ àl auV cáx snốg.
Torng măn uầđ ihk nật ếht bôung xnốug, loài nưgời nòc chưa ểht cáx định được noc cáx sống oàn mạnh nấht, ịd năng ảig ar nogài uht thập nit cứt kôhng tắrng yat ởrt ềv ìht cũng táng thân giữa yầb cáx sống kôhng nòc mạng quay .ềv
iãM nếđ nật ab táhng tớưrc, torng tộm nầl uhk D ổt chức uức vệin, ảc áuq tìrnh ừt ihk ar khỏi năc ức ohc iớt việc uức viện uềđ tấr tuhận lợi, torng suốt áuq tìrnh yấ chưa đụng phải noc cáx sống oàn ừt pấc 4 ởrt lên. Nưhng biến ốc iạl phát sinh ở thời điểm nọb ọh cuhẩn ịb ởrt iạl tàhnh phố, tộm lợưng nớl cáx sống iam phục trên đờưng nọb ọh quay ,ềv cúl nọb ọh aừv dừng ex nghỉ ngơi ìht đồng loạt oal tới.
àM uậc cọh sinh pấc 3 nọb ọh tởưng cứs khỏe uếy aik tốr cuộc cũng cộb ộl thân phận aủc mình oàv ngay thời khắc này.
Điều đáng ợs nơh ảc àl toàn ộb ịd năng ảig pấc 5 óc tặm ở yâđ hoàn toàn kôhng ểht đánh iạl được noc cáx sống tôrng ẻrt măng kia!
uáM tươi nắb eót ar khắp nơi, ón đứng nêy tộm chỗ, torng tắm kôhng óc tás ,ý ỉhc dửng dưng nhìn cảnh noc nưgời ỏb chạy hoặc nẩ náu.
uếN kôhng phải phút cuối tàhnh công aừl được noc cáx sống óđ tởưng nọb ọh ãđ ỏb mạng torng biển cáx sống ìht nọb ọh ãđ kôhng ểht tohát khỏi noc cáx sống quái ịd aik rồi.
nọB ọh hoàn toàn kôhng biết cúl cuối mình ãđ ềv kiểu ,ìg nọb ọh ỉhc biết uas ihk mình mang nit cứt yàn ởrt ềv năc ức uhk ,D toàn ộb lãnh oạđ năc ức ãđ pọh suốt tộm ngày tộm đêm, cuối cùng cáx định ar pấc cậb nẫl danh xưng ểđ uưl oàv ồh ơs ohc noc cáx sống cọh sinh pấc 3 này.
pấC 8 đỉnh cao, óc ảhk năng ar lệnh ohc nữhng noc cáx sống káhc, hiển nihên àl auV cáx sống kôhng nầc nàb cãi.
àM nêb phía loài nưgời ìht ỉhc óc ủht lĩnh Thẩm Tờưrng mâL aủc uhk ,A ủht lĩnh ệL Nihễm aủc uhk ,B àv ủht lĩnh aủc Dveil tạđ iớt pấc 7 hoặc pấc 8 đỉnh cao.
“iGả, ảig yah thật vyậ?”
cắS tặm ốS 3 cực ỳk óhk coi, ờb iôm nur yẩr ìv ợs hãi. naB uầđ tởưng àl tộm noc cáx sống pấc 6 ãđ óhk iốđ óhp rồi, ờig ựs thật iạl ión ohc nọb ọh bếit, noc cáx sống yàn óc ểht àl pấc ,8 nòc óc ểht àl auV cáx sống nữa.
iồH nòc ở uhk ,B ihk ãg yah nit tộm tiểu iộđ aủc uhk D ar nogài màl nihệm ụv suýt aữn ịb diệt scạh, ihk yấ ãg nòc mừng thầm mình kôhng phải nưgời uhk ,D cũng kôhng mằn torng iộđ hình tham aig nầl .óđ
iA àm ờgn yâb ờig tình hốung tơưng ựt ưhn ếht iạl yảx ar ngay trên nưgời mnìh.
“Hay iạt trời iốt áuq nên óc ihk oàn nhìn nhầm kgnôh?”
Lòng ãg cùhng nẳh xnốug, yat ôv thức siết chặt nác snúg, tắm ìht nhìn măđ măđ oàv ốS 2 đang tậv ãv ngồi dưới tấđ nghỉ nơgi.
uếN nab yãn ãg kôhng ỏt ý kôhng muốn ar nogài ìht e àl tếk cục yâb ờig aủc ãg cũng ẽs thảm ưhn ốS .2
tặM ốS 4 iát :iđ “Anh đang nghi ờgn hna cụL yấđ ”?à
“ôhKng pảhi, iôt kôhng óc ”…ý ốS 3 phản bác, iồr iạl kôhng mac lòng àm mi bặt, trên um nàb yat iổn yầđ nâg xnah.
uầB kôhng íhk mi lặng ngột ngạt nal tràn khắp năc mầh chật hẹp.
iO cứb mẩ tấhp, nòc óc iùm iôh thối cốb ar ừt iht ểht cáx snốg, ốS 4 nắc răng yấl oad chặt iht ểht cáx sống tàhnh từng khúc nhỏ, uas óđ áđ cúhng ar khắp phía ểđ tá iđ iùm aủc mnìh.
niT cứt đụng phải auV cáx sống áuq írt mạng iốđ iớv nọb ,ọh bình tờưhng ốS 4 óc ểht chém tứđ ổc cáx sống ỉhc iớv tộm nhát àm ờig phải yấm nhát iớm đợưc.
Mệing tếv tơưhng trên yat chân ốS 2 nẫl nộl ảc máu, thịt thối iớv yủt oãn aủc cáx snốg, tôrng cực ỳk kinh knủhg.
ốS 3 cứng ngắc đứng iạt chỗ, nhìn còhng chọc ỗhc aửc vào, ãg mảc giác mất náv ỗg aik kôhng khác ìg ờt gấiy, tấb ức cúl oàn cũng óc ểht ịb noc auV cáx sống aik phát hệin.
ãG từng ar nogài màl nihệm ụv tấr nihều lần, cũng từng nật tắm cứhng kiến cảnh đồng iộđ ịb cáx sống nă tịht, hoặc àl biến tàhnh ẻk ùht uas ihk ịb cắn, ãg nữhng tởưng mảc cúx aủc mình ãđ chết lặng rồi, nưhng môh nay, uas ihk biết nit torng tàhnh ốhp H óc tộm noc cáx sống pấc 6 ởrt lên, iộn mât ãg nẫv hảong loạn kôhng tôhi.
Trên đờưng cười aùđ oab nihêu páhch iốl oab nihêu ìht ngay ihk cáx định được thân phận aủc auV cáx sống iạl ợs iãh yấb nêihu. ảhK năng điều kihển ịd năng aủc ốS 3 nòc kôhng mạnh bằng ốS ,2 yậv àm ốS 2 nòc biến tàhnh dạng này, uến ãg ịb tắb ìht chắc chắn kôhng sống tós được mất.
Ngày iam nòc phải iđ băng auq tàhnh ốhp ,H ứht nọb ãg phải iốđ tặm kôhng ỉhc óc mình auV cáx sống àm nòc àl ảc tộm nàl sóng cáx sống torng tàhnh ốhp nữa.
Nữhng cảnh tợưng uám em hiện nêl torng đầu, tắm ốS 3 trợn từrng ưhn pắs iồl ar nàogi, lồng ngực ãg chập tùrng kịch lệit. tộĐ nihên óc tộm nàb yat tặđ nêl iav kihến ãg ịb giật mình nếđ cứm suýt ìht téh ar tnếig.
“Anh căng tẳhng áuq riồ.”
ốS 4 cười gnợưg: “Thả lỏng chút ,iđ uến ón thật ựs mìt được ỗhc yàn ìht cúhng at cũng ỉhc óc ểht ờhc chết tiôh.”
“ưhNng iôt kôhng muốn ctếh!”
tắM ốS 3 ỏđ nầgu. ãG muốn sống tếip, ãg kôhng muốn cếht, ựs nồt iạt ỉhc từng nghe auq iờl tyurền mệing yùt tiện ar yat ãđ óc ểht kihến ốS 2 uađ nếđ iỗn kôhng muốn sống ưhn auV cáx sống ởrt tàhnh ngọn iún èđ nặng nưgời .ãg
pÁ cựl tinh thần kihến ốS 3 kôhng chịu iổn nữa, cắs tặm ãg nhăn nhó: “Giờ cúhng at quay ềv nẫv nòc kpị!”
cáX sống trên đờưng nớl kôhng nềihu, yut cũng phải băng auq tộm tàhnh ốhp ỏhn aữn nưhng cáx sống ở óđ ãđ ịb nưgời aủc năc ức nọd nầg tếh rồi, nên việc nọb ọh ởrt ềv được năc ức àl hoàn toàn ảhk thi. nếĐ cúl óđ ủht lĩnh àm iỏh ìht nọb ọh óc ểht ión tẳhng àl tiểu tihếu aig tắb pé ọh .iđ
ốS 4 kựhng lại, gọing iơh ngập nnừgg: “yuhCện yàn ìht hna phải iỏh tiểu tihếu aig chứ, nơh aữn cúhng at ar niàog…” ôC pịk thời dừng lại: “Anh muốn yat tắrng ởrt ềv ”?à
Nghe ốS 4 nhắc nhở, tén tặm ốS 3 cứng ngắc lại: “ưhNng uến cúhng at iđ tiếp ìht ẽs chết htế!”
Nghe nọb ọh ión cệyuhn, ahN Thấu biết aựd theo tihết pậl nhân tậv ìht nẳh àl ờig mình phải ốc tình yâg ,ựs nhất qyuết iòđ tiếp cụt băng auq tàhnh ốhp yàn iớm pợh ligoc. “ậCu” ãđ qyuết liệt iớv ệL Nihễm nếđ ếht rồi, ờig iạl ủ ũr quay ềv cẳhng phải ẽs tấm tặm mắl .à
ếhT nưhng ahN Thấu thật ựs iạl tấr nhát gan, nơh aữn uậc cũng biết nảb thân mình kôhng óc ịd năng nầc được nưgời khác oảb ,ệv ohc nên uậc kôhng muốn yâg thêm pihền toái ìg ohc ọh .ảc Nghe ừt yãn iớt giờ, uậc cũng biết tình hốung tưrớc tặm pấc bách ỡc nào, giữa iah aựl chọn iđ tiếp yah quay ởrt ,ềv hiển nihên àl aựl chọn uas ễd dàng nơh rồi.
ờiG nghĩ iạl iớm thấy ngay cúl trên ,ex ệL Nihễm cũng ãđ cảnh oáb tưrớc auq cuộc iọg rồi.
ahN Thấu kôhng nêl tnếig, uậc nằd mảc cúx torng lòng xnốug, ảig ờv ỏt ẻv lạnh lùng nhìn ốS 3 tộm hồi. ốS 3 ịb uậc nhìn ưhn yậv ìht tắb uầđ aứ ar lửa, ãg aừv định ởm mệing ìht ịb cụL ựT tắc nnagg.
cụL ựT nói: iĐ“ tpếi.”
ốS 3 tởưng mình nghe nầhm, ẻv tặm kôhng oas nit nổi: “Tại soa?”
cụL ựT bình tĩnh nói: “Giờ uậc aừv ar nàogi, nêt auV cáx sống aik ãđ óc ểht phát hiện ar uậc riồ.”
auV cáx sống óc ảhk năng iọg cáx sống iớt nên ở nogại tàhnh yah iộn tàhnh uềđ gốing nhau .ảc Ở phía Đông tàhnh ốhp óc ex cọb thép sinh aóh od nhóm ịd năng ảig ểđ iạl torng tợđ bùng phát vrius cáx sống nầl ,ab ỉhc nầc iớt được óđ àl nọb ọh óc ểht nihgền chết máđ cáx sống iờr khỏi tàhnh ốhp đợưc.
cụL ựT kôhng muốn giải tíhch nềihu, nắh kôhng tíhch giao uưl iớv nưgời óc mảc cúx kôhng nổ đnịh, nắh yad ẹhn im tâm, nói: “Cậu muốn ềv ìht óc ểht ựt về.”
ưhN cúl ar nogài mìt tậv ưt cũng thế, cụL ựT kôhng uêy uầc nọb ọh phải theo mnìh, muốn iđ cùng ìht ,iđ kôhng iđ cùng cụL ựT cũng ẽs kôhng ión ìg hết.
ốS 3 nihgến rnăg, cuối cùng nẫv ngồi xnốug, mầc iác bánh nầg ưhn dùng mạng ốS 2 iổđ yấl nêl iồr nắc tộm cái.
…
cụL ựT iđ iớt cạnh ,ủt yấl chai nước káohng ãđ tếh nạh .ar
cụM Hoài Viễn đang ngồi aựt oàv ủt thấy cụL ựT nếđ cũng ỉhc nhìn táohng qua, uas óđ nahnh cóhng quay .iđ
“Sao uậc iạl ịb tgnơưh?”
cụL ựT cắl chai nước káohng torng tay, tìhnh lình iỏh ar uâc này.
cụM Hoài Vễin: “yuhCện yàn cũng phải oáb oác ohc hna biết ”?à
Ý oảb cụL ựT quản rộng quá.
cụL ựT nêihgng đầu, ờh hững nhìn qua: “Cậu đang cựb cứt àl ìv nab yãn uậc yấ kôhng ểđ uậc ếb xốung ”?à
iờL nắh ión oék ýk cứ ềv thời điểm nhảy xốung ỗhc iốl vào, “cậu ”yấ được nhắc torng iờl ión hiển nihên àl ỉhc ahN Thấu đang oc iốg ngồi trên gờưing cúl này.
nầL uầđ tiên cụM Hoài Viễn ủhc động iỏh nưgời khác óc nầc giúp kôhng ịb ừt chối ãđ ủđ óhk chịu rồi, ãđ ếht ờig nêt cụL ựT yàn nòc khơi iạl nữa, gọing cụM Hoài Viễn lạnh nẳh xnốug: “iLên quan ìg nếđ ahn.”
ữgN íhk hung nãh đấy, óc điều cụL ựT iạl cẳhng mảc thấy ,ìg trái iạl nòc aưđ chai nước iớt tưrớc tặm cụM Hoài Vễin: “Rửa đi.”
cụM Hoài Viễn ịb tơưhng ủhc uếy ở trán iớv câhn, ohc nên cúl aừv pặg nhìn auq iớm êht thảm vậy.
cụM Hoài Viễn cảnh giác nhìn iốđ pnơưhg, pòhng ịb hỏi: “Mục đhcí?”
cụL ựT ảrt iờl iạl cẳhng khớp iớv uâc cụM Hoài Viễn iỏh chút nào: “ôhKng phải uậc tíhch tiểu tihếu aig ?à uậC yấ ghét nẩb mắl đyấ.”
cắS tặm cụM Hoài Viễn as sầm, ôv thức ủhp đnịh: iA“ thèm tíhch uậc ta.”
“ũCng đgnú.”
“ihCều iớm ịb tắb iạl pé uống tuhốc xong àm iốt ãđ tíhch tìh…” aửN uâc uas cụL ựT ión chậm lại, gọing điệu tấr bình tnĩh, nghe ỹk nòc óc mảc thấy iơh óc ít trào pnúhg: “úĐng àl áuq ôv dgnụ.”
cụM Hoài Viễn mắn chặt chai nớưc, chưa được oab uâl iạl bôung lỏng ,ar mât tạrng nắh cựb iộb ạl tnờưhg: “Nói tẳhng ,iđ tốr cuộc hna muốn ión gì?”
“Cậu đụng phải auV cáx sgnố.”
Kôhng phải uâc nghi vấn, gọing điệu cụL ựT cũng kôhng óc chút oad động nào, ngay cúl nắh ión ar ãđ kẳhng định được rồi.
iơN nắh tắb được cụM Hoài Viễn kôhng phải iơn cyuhên dùng ểđ ỗđ ex yah cung pấc iơn úrt ,nẩ yậv àm tộm ịd năng ảig pấc 6 ịb tơưhng iạl xuất hiện ở .óđ Nogài điểm tấb tờưhng yàn ar ìht cúl yâd oel iớt gần, nắh iạl kôhng ềh phản ứng, iãm iớt ihk ổc chân ịb trói iạl iồr nắh iớm phản gnứ lại, phản gnứ chậm chạp ưhn yậv kôhng nên xuất hiện trên nưgời tộm ịd năng ảig pấc cao, ohc nên õr ràng àl nắh iớm trải auq tộm trận cihến sống còn, ảc tinh cựl nẫl ịd năng uềđ đang torng tạrng thái kiệt quệ.
cụM Hoài Viễn nheo mắt: “nêN?”
“nêN…” cụL ựT táohng nừgng lại: “Làm trao đổi, oas noà?”
nắH điềm tĩnh ión tếip: “Cậu ión ohc iôt biết toàn ộb áuq tìrnh uậc đụng phải auV cáx sgnố.”
Khóe mệing cụM Hoài Viễn giật gậit: ýL“ do?”
“úhCng at ẽs ctếh.”
noC auV cáx sống aik óc năng cựl iọg iht tirều tới, uến phát hiện mình ịb lừa, mât tạrng ẽs càng mék iỏc hơn. pấC 8 đỉnh oac cộng iớv iht tirều nêl iớt hàng nhgìn hàng nạv con, nọb ọh kôhng ểht oàn trốn tohát đợưc.
“Đổi iạl iôt ẽs uht iồh cành ôhk trên yat cuậ.”
Tohạt nghe ìht óc ẻv àl tộm điều kiện pấh nẫd đấy, ếht nưhng cụM Hoài Viễn ớhn õr iác cành ôhk yàn od cụL ựT đích thân trói oàv yat mnìh, yậv àm ờig ếht oàn iạl tàhnh ứht dùng ểđ trao iổđ aủc cụL ựT rồi?
ảuQ ,àl thảm iạh tậht.
cụM Hoài Viễn cười khẩy tộm tnếig: “Anh biết nguy hiểm thế, yậv oas ức kăhng kăhng muốn iđ tpếi?”
“Mấy iờl aik hna ỉhc aừl được nọb ọh tiôh.”
“hTeo ahN Thấu ar nàogi, tốr cuộc hna định màl gì?”
tộM nưgời mang cụm đích kôhng ,õr pấc cậb ịd năng cũng kôhng õr lôun, ở nêb cạnh tiểu tihếu aig ngốc ncếhgh, aừl uậc at quay ưhn cohng cnóhg. Trên đờưng cúl oàn cũng ỏt ar lạnh lùng ờht ơ nưhng iạl màl ar nữhng hành iv uâm tuhẫn kihến nưgời at kôhng iàt oàn hiểu nổi.
cụM Hoài Viễn nằg từng chữ:
“Lúc mô uậc ,yấ hna thật ựs kôhng nghĩ ìg tếh ”?à
…
ahN Thấu ngồi trên gnờưig, thấy cụM Hoài Viễn tỉhnh tảohng iạl nhìn auq đây, nêb iat cũng vang nêl tếing tôhng oáb aủc ệH tốhng Tình uêY mếit:
ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN cụM Hoài Viễn – ,5 tổng điểm tihện cảm: 45.】
ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN cụM Hoài Viễn – ,5 tổng điểm tihện cảm: 40.】
ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN cụM Hoài Viễn – ,01 tổng điểm tihện cảm: 30.】
ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN cụM Hoài Viễn + ,2 tổng điểm tihện cảm: 32.】
Tếing tôhng oáb vang nêl liên tục, ahN Thấu kôhng nghe thấy cụM Hoài Viễn iớv cụL ựT đang ión cyuhện ,ìg ỉhc óc ểht thấy cắs tặm cụM Hoài Viễn nầd nầd as mầs xnốug.
Điểm tihện mảc giảm liên cụt ìht thôi ,iđ cúl cuối oas iạl tăng 2 điểm vậy?
【ihCều iớm ịb tắb iạl pé uống tuhốc xong àm iốt ãđ tíhch thì, đúng àl áuq ôv dụng (ọigng điệu aỉm mai) (Lục ựT kaohnh tya)】
【ưgNời đứng dưới nóđ ợv iôt àl ai!? tốR cuộc àl ai!? cụL ,ựT cúl ión yấm iờl này, gnô óc nghĩ iớt cúl tưrớc gnô ãđ màl nữhng ìg kôhng hả?】
yH【 vọng đừng óc bnaremoog, uến kôhng uas yàn iôt kôhng ỉhc iọg gnô àl ồĐ“ ôv dnụg” uâđ àm nòc iọg gnô àl “Phế vật” aữn đyấ.】
【Mục Hoài Viễn cũng thế, yh vọng uas yàn cúl uậc êm tệm nưgời at cũng đừng óc quên cảnh uậc tẳhng lưng ión uâc nyà!】
Torng tắm ahN Thấu táohng hiện ẻv haong mnag, uậc thấy cụM Hoài Viễn ởm tộm chai nước aưđ ohc ốS 2 ểđ hna at ựt aửr tếv tnơưhg.
uaS ihk tếing òrt cyuhện aủc cụM Hoài Viễn àv cụL ựT dừng lại, torng năc mầh ỉhc nòc iạl tếing ởht nặng ền cùng tếing nhai nuốt bánh ìm aủc ốS .3 ốS 4 cũng iớt giúp ốS 2 aửr tếv tnơưhg, cặm ùd aửr tấr nẩc thận iồr nưhng ốS 2 ịb tơưhng nihều ỗhc áuq nên tộm chai nước kôhng ủđ dnùg, ếht àl iạl iđ yấl thêm tộm chai káhc.
Cũng yam torng mầh tích ữrt tấr nihều nớưc, tích ữrt nihều nếđ cứm tếh nạh iồr nẫv chưa uống hết.
“yàN.”
ahN Thấu kôhng biết tốr cuộc cụM Hoài Viễn nghĩ ìg àm màl ar hành động khác tờưhng ếht aik nữa, nên nầl yàn uậc kôhng iọg nắh aữn àm quay sang iọg cụL :ựT “Anh yấl giúp iôt chai ncớư.”
ệH【 tốhng Tình uêY tôhng báo: Điểm tihện mảc aủc CPN cụM Hoài Viễn – ,2 tổng điểm tihện cảm: 30.】
ahN Tấhu: ”…“ ịB mâh !ảh
uậC thấy cựb ếht kôhng bếit, tặm pậl cứt ỏđ lên.
cụL ựT mầc chai nước lên, iđ auq ỗhc ahN Thấu tưrớc hná tắm châm chọc aủc cụM Hoài Vễin: “uMốn nước màl gì?”
“Rửa yat iớv cnâh.” ảrT iờl xnog, tiểu tihếu aig iớm ớhn ar àl oas mình phải nogan nogãn ảrt iờl uâc iỏh aủc nắh chứ, ểht àl uậc ảig ờv iổn gậin: iA“ nầc hna lo.”
ốS 3 đang nhai bánh ìht dnừg. mâT tạrng ãg nốv ãđ cựb iộb nẵs rồi, oab iỗn ợs iãh cùng ol nghĩ kôhng óc ỗhc ểđ trút ,ar ờig tiểu tihếu aig iạl màl mình màl yẩm kihến mât tạrng ãg càng mék hơn.
ãG nuốt mếing bánh torng mệing xnốug: “iTểu tihếu gia, yah ngài ức ổđ tếh nước ar àm mắt luôn đi.”
À“ kôhng pảhi, chút nước yàn uâđ óc ủđ ểđ tắm. cúL tưrớc ở uhk B ngày oàn àm tiểu tihếu aig cẳhng tắm, ờig ar nogài iồr cũng nên mìt nưgời iớt cyuhên uầh ạh mình ứhc nỉh.”
ahN Thấu ngẩn ,ar kôhng hiểu ốS 3 đang phát điên iác ìg nữa.
“Tìm tộm ịd năng ảig ệh nước hoặc ịd năng ệh bnăg, nếđ cúl óđ ìht cúl oàn cũng óc nước ểđ dùng riồ.”
À“ nòc nầc thêm ịd năng ảig ệh aửl biến ịd nữa, aừv óc ểht nuđ nước iạl aừv nòc ểht nớưng thịt ohc niàg.”
“uCối cùng àl mìt tộm ịd năng ảig ệh thực tậv ểđ nắh tồrng uar ủc ảuq ohc ngài ăn.”
“Đó, tốt ếht ơc !àm iôT nghĩ xong ohc ngài iồr đyấ!” ốS 3 càng ión càng kích đnộg: “ôĐng ưhn ếht ìht pộg tàhnh tộm ổt chức cũng được luôn kaì.”
yuT iọg ngài nưhng ión cyuhện õr aỉm iam châm cọhc.
ahN Thấu mi lặng kôhng nêl tnếig, tộm iồh uâl uas iớm ộl biểu mảc ỡv ,ẽl ẽhk ởm mnệig: “Hóa ar àl tếh.”
“Vậy nên ờig iôt kôhng mắt được àl iạt các hna áuq ôv dnụg, ý hna àl yậv phải kgnôh?”
