Chương 198: Chỉ vậy thôi

Edit: Lune

Tiếng nói không lớn lắm của thiếu niên vọng khắp căn hầm chật hẹp.

Nha Thấu ngồi trên giường, dáng ngồi bó gối ban nãy giờ đã đổi thành ngồi khoanh chân, eo lưng ưỡn thẳng lên, hai tay chống phía sau, bàn tay hơi siết lại, cậu nhếch môi hỏi vặn lại.

Đầu nhảy số khá nhanh, câu hỏi vặn lại của cậu lập tức quay ngược mũi dùi về. Số 3 không theo kịp, gã ngẩn ra chốc lát mới hay mình vừa bị mỉa.

Mục Hoài Viễn nhíu mày.

Mặt Số 3 đỏ gay, gã đang định lên tiếng phản bác thì lại nghe thấy thiếu niên nói tiếp: “Sao các anh vô dụng như vậy nha?”

Giờ bọn họ mới phát hiện ra tiểu thiếu gia lúc nói chuyện rất thích chêm trợ từ ngữ khí “nha” vào cuối câu, giọng điệu nghe như trách mắng nhưng vẫn cảm nhận rõ được sự mỉa mai lẫn châm chọc.

Đã thế giọng Nha Thấu khi nói mấy lời này lại hết sức chân thành, thoạt nghe như đang thật lòng thắc mắc ấy.

—— “Sao các anh vô dụng như vậy nha?”

—— “Nếu không phải tại các anh quá vô dụng thì tôi đã có thể tắm rửa mỗi ngày rồi, còn không phải ở trong căn hầm tồi tàn này chịu khổ.”

Với tính tình của tiểu thiếu gia thì bọn họ quá dễ đoán được câu tiếp theo.

【Bé con nói đúng lắm! Tất cả là tại bọn hắn quá vô dụng! Đi cùng đám người này, chặng đường đến khu A chẳng phải sẽ khổ chết à?】

【Từ lúc đi đường là tôi đã thấy khó chịu với cái tên Số 3 này lắm rồi, cảm xúc đã không ổn định thì thôi, lại còn đi châm chọc streamer. Thật sự đấy, nếu không phải tới được căn cứ rồi được căn cứ che chở thì kiểu người này còn lâu mới sống được tới giờ.】

【Vợ vợ, nhóm này vô dụng thì đổi nhóm khác đi, đổi sang nhóm nào hữu dụng vào, có thể tắm rửa mỗi ngày còn không phải lo sẽ bị xác sống cắn nữa! Còn Lục Tự với Mục Hoài Viễn thì cứ để cho bọn hắn tìm chỗ khóc đi.】

【Ủng hộ Nha Nha đổi! Toàn người gì không biết, bé con đổi sang tổ chức nào có full tính năng đi, đừng để mình chịu khổ. Ông không hiểu luôn đấy, đống nước kia đã không uống được rồi, Số 2 rửa vết thương cũng có dùng mấy đâu, tại sao không cho người khác dùng? Hơn nữa Mục Hoài Viễn cũng dùng đấy thôi, sao không nói hắn đi? Số 3 rõ là lấn yếu sợ mạnh!】

【Ầy, rất muốn chia sẻ là thật sự bên cạnh Nha Nha đã có sẵn rồi, nhưng mỗi lần nhắc tới là lại bị hệ thống kiểm duyệt che bỏ, lần đầu tiên muốn tiết lộ thông tin cho streamer mà lại bị ngăn cản.】

【Sắc mặt bé con kém quá, buồn ngủ rồi hả? Khi nào mới được ngủ trên giường mềm một chút đây? Lục Tự, không phải anh sở hữu dị năng hệ thực vật biến dị à? Có thể bện một cái giường bằng dây leo cho cục cưng nhà tôi ngủ không?】

Bão bình luận trong livestream đổi mới liên tục, tay Nha Thấu chống phía sau nắm chặt lấy ga giường, đúng là vừa rồi cậu bị giọng điệu mỉa mai của Số 3 làm cho hơi bực thật.

Nha Thấu thích sạch sẽ thật, nhưng cậu không phải người không biết nghĩ, cậu vẫn biết có một số việc phải tùy theo từng tình huống chứ. Chẳng hạn như lúc ở dưới biển trong [Người cá biển sâu], sau khi chắc chắn rằng Criller sẽ không làm gì mình và hoàn cảnh xung quanh an toàn tuyệt đối thì cậu mới bắt đầu hỏi thăm người cá cách tắm rửa dưới biển.

Mà bối cảnh phó bản hiện tại lại ở tận thế, tìm được cơ hội tắm rửa gội đầu là cực kỳ khó. Cậu chỉ muốn lấy một ít nước để rửa tay với chân thôi mà lại bị nói một tràng.

Cậu không vui, cậu cũng không muốn nhịn.

“Tôi vô dụng!?”

Hệt như chọc phải chỗ đau của Số 3, nghe Nha Thấu nói xong, Số 3 lập tức cao giọng nói vặn lại, gã tỏ vẻ rất bực tức đối với việc bị người khác nghi ngờ năng lực của mình nên nói không thèm lựa lời: “Tôi là dị năng giả cấp 4, còn cậu thì sao? Rốt cuộc là ai…”

Nha Thấu ngắt lời gã: “Vậy sao anh vừa nghe bên ngoài có Vua xác sống, tinh thần đã suy sụp thành như vậy?”

“Hơn nữa ai cho phép anh nói chuyện như thế với tôi?”

Trên mặt tiểu thiếu gia vẫn còn chút sắc đỏ lúc mắng Lục Tự ban nãy, biểu cảm bình tĩnh nói chuyện trái ngược hẳn với Số 3 càng khiến Số 3 trông giống tên điên không biết khống chế cảm xúc.

Tinh thần suy sụp nên Số 3 nhắm ngay người không có dị năng để trút.

“Nha Thấu” là đứa con mà cha cậu vất vả lắm mới có được ở tuổi trung niên, cho nên vẫn luôn yêu thương nâng niu cậu. Lúc biết mình không còn sống được bao lâu nữa đã giao loại thuốc có thể khống chế đám thuộc hạ dị năng giả cho con trai mình, để con trai mình có thể khống chế bọn họ.

Mà một trong số bị khống chế đó —— Lục Tự đang đứng bên giường, trên tay còn cầm một chai nước.

Nha Thấu không nhận.

Lục Tự ở gần cậu nhất nên dễ dàng thấy được gương mặt trắng nõn của thiếu niên hơi đỏ lên.

Số 4 không nhìn nổi nữa, muốn kéo Số 3 về lại quỹ đạo, sắc mặt cô lạnh tanh: “Anh nói ít thôi.”

Thính lực của Vua xác sống rất nhạy, nếu Số 3 cứ tiếp tục thế này thì việc Vua xác sống phát hiện ra chỗ này chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Việc này liên quan đến tính mạng của tất cả mọi người ở đây, Số 4 thấy Số 3 đúng là quá ngu xuẩn.

Bọn họ không có tên, chỉ dùng số hiệu để gọi nhau. Số hiệu của bọn họ gần trước nhất, cũng là nhóm đi theo ông chủ sớm nhất.

Trước tận thế từng được ông chủ cưu mang, trở thành thuộc hạ của ông ấy, tới khi tận thế buông xuống, cũng vì tầng quan hệ này nên bọn họ được cấp phát vật tư nhiều hơn những dị năng giả khác, cho nên tuy Số 4 không thích tiểu thiếu gia nhưng chưa bao giờ nói một lời không hay về cậu.

“Để Số 1 biết được…” Số 4 không nói tiếp nữa, cô đã nhắc nhở đến thế rồi, có nghe hay không là việc của Số 3.

Số 3 nghiến răng, vẫn muốn nói thêm gì nữa thì nghe thấy Lục Tự gọi mình: “Một năm rưỡi còn chưa quen?”

Hắn giương mắt nhìn: “Quên hết đợt huấn luyện chịu áp lực rồi à?”

Sau khi Lục Tự lên tiếng, Số 3 vốn đang nóng giận hệt như bị tạt một chậu nước lạnh, lý trí thoáng cái được kéo về, lúc trông thấy tiểu thiếu gia bất mãn nhìn mình cùng với một góc chai nhỏ màu đen lộ ra khỏi cạp túi, đầu óc gã lập tức tỉnh táo hơn một chút.

Gã mặt đỏ tía tai đứng cứng ngắc tại chỗ, đón nhận ánh mắt khinh khỉnh của tiểu thiếu gia: “Không, không phải.”

Lục Tự lẳng lặng nhìn gã, hắn không nói thêm lời nào nữa mà cúi người để chai nước xuống bên cạnh Nha Thấu, có điều chính như vậy, Số 3 lại càng thêm khó xử. 

Nếu con xác sống kia cấp 6 hoặc cấp 7, có Lục Tự ở đây thì ít ra bọn họ vẫn có hy vọng, nhưng cấp bậc của Vua xác sống lại quá cao nên chỉ còn sự tuyệt vọng không cách nào đánh thắng được thôi.

Lục Tự: “Xin lỗi.”

Số 3 siết chặt khẩu súng trong tay, cuối cùng vẫn cúi đầu xuống, hơi bực dọc nói: “Xin lỗi cậu.”

Cuộc cãi vã qua đi, bầu không khí yên tĩnh trở lại.

Sửa sang lại tâm trạng xong, Nha Thấu ngồi nhích ra mép giường rửa tay. Cậu đổ nước vào lòng bàn tay, do chỉ có ít nước nên cậu khum lòng bàn tay lại để nước không chảy qua kẽ ngón tay xuống đất.

Do phải cân nhắc không dùng tới nhiều nước quá nên cậu rửa rất chậm, kỳ mấy chỗ bẩn cũng cực kỳ kỹ. Ở đây ngoài ga giường ra thì không có thứ gì dùng để lau khô được, cho nên Nha Thấu đành phải xê dịch về sau, duỗi hai cái chân ra khỏi mép giường, chờ khi nào khô rồi thì lại rụt về.

Trên giường chỉ có mình cậu, Mục Hoài Viễn tựa ở cạnh tủ bên kia rửa vết thương.

Hắn bị thương chủ yếu ở chân với trán, trên lưng cũng có, đau lâu rồi nên giờ thành ra mất cảm giác. Tốc độ hồi phục của dị năng giả cấp cao nhanh hơn những dị năng khác nhiều, nhưng cũng chưa thể khép miệng vết thương ngay được, giờ rửa vết thương lần nữa, thế mà Mục Hoài Viễn còn thèm không chớp mắt lấy một cái.

Vết thương trên lưng thì tạm thời không làm sao rửa được, Mục Hoài Viễn thấy khá bực, hắn vừa giương mắt lên thì thấy Nha Thấu đang ngồi trên giường duỗi chân ra ngoài.

Thiếu niên ngồi ở mép giường, quần vén lên tận đầu gối, chỉ để hở mỗi cẳng chân ra ngoài. Đùi tì vào mép giường làm chỗ đó lõm nhẹ vào, chỗ mắt cá chân còn dính nước.

Từ góc nghiêng bên này còn thấy được sống lưng cong nhẹ nhìn gợi cảm vô cùng, vai hơi co lại, cổ áo thụng xuống khiến xương quai xanh trông càng thêm rõ nét.

Mà thiếu niên chẳng hề nhận ra điều gì, thậm chí có vẻ thấy chậm quá nên cậu còn giơ chân cao lên một tí, lắc lắc cho nước bám trên chân rơi xuống.

Đôi chân thon thả tách nhau ra, những khoảng tối dưới ánh sáng lờ mờ khiến người ta mơ màng.

Vẻ ngoài xinh đẹp luôn có thể bắt lấy ánh mắt của người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mục Hoài Viễn cũng không ngoại lệ.

【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Mục Hoài Viễn + 30, tổng điểm thiện cảm: 60.】

Cộng nhiều điểm hơn cả trước đó.

Nha Thấu nghe tiếng thông báo đột ngột mà sững người, động tác đong đưa chân cũng khựng lại theo.

【Mục Hoài Viễn, mắt nhóc con nhà cậu sắp lồi ra rồi kia kìa, không phải lúc trước thích giả vờ lắm à? Bảo không thích Nha Nha cơ, giờ khéo nghịch chân tiểu thiếu gia thế nào cũng nghĩ xong rồi ấy nhở.】

【Mu bàn chân còn ướt nước, cảm giác lòng bàn chân cũng mềm ơi là mềm. Chân kiểu này mà giẫm lên xxx thì phải gọi là quá đã, tưởng tượng cảnh chó hư sắp bùng nổ bỗng ghì chặt hai mắt cá chân của nhỏ lại rồi cọ nhanh tới khi bắn xem, cuối cùng nhỏ bị bỏng phải rụt cả chân về, bực bội lau sạch cái thứ dính vào chân mình nữa.】

Mặt Nha Thấu đỏ tới tận mang tai, nhỏ giọng thương lượng với 001: “Cái này thật sự không kiểm duyệt được hả?”

001:【Tôi cũng muốn lắm, nhưng không liên quan đến nội dung kịch bản thì không kiểm duyệt được.】

Nha Thấu muốn cho chân lên giường nhưng ngặt nỗi chân vẫn chưa khô, nếu làm ướt ga giường thì một chốc một lát sẽ không khô được, đạo cụ thì giờ không tiện đổi, cho nên cậu chỉ có thể dằn nỗi xấu hổ xuống nhích mông nhẹ về sau.

Nào ngờ cậu vừa nhích về sau thì thấy Mục Hoài Viễn cầm chai nước đi tới.

Trên mặt đất chỉ có ít nước đọng nhỏ xuống lúc Nha Thấu rửa chân, Mục Hoài Viễn hoàn toàn không nhận ra bản thân mình mất bình tĩnh, yết hầu cứ lên xuống miết.

Trước khi tận thế bùng phát, hắn còn đang đi học, sau tận thế hắn chỉ nghĩ tới việc giết xác sống thế nào, ngoài tính tình hơi kém ra thì hắn cũng được coi là một trong số ít người thuộc nhóm có tư duy bình thường trong tổ chức. Mà lúc này đây, trong đầu hắn lần đầu tiên có thêm những suy nghĩ ngoài những thứ kia. Những suy nghĩ hạ lưu, hình ảnh thiếu niên bị bắt nạt đến mức chỉ có thể nức nở nghẹn ngào trong tưởng tượng, hắn mới nghĩ thôi mà đã bắt đầu thở dốc muốn chửi thề rồi.

Trong túi bỗng rung rung, Mục Hoài Viễn không để ý tới.

“Này.”

Hình như có người gọi hắn, giọng điệu nghe hơi lạ: “Máy truyền tin của cậu kêu kìa.”

Cuộc khiêu khích ban chiều bị Lục Tự cắt ngang, nếu đối phương là một tổ chức lớn thì chắc chắn sẽ không nuốt trôi cục tức này, giờ lại gọi tới cũng là chuyện hợp lý thôi.

Cành khô trên tay Mục Hoài Viễn đã được thu về, hắn hoàn hồn, đoạn lấy máy truyền tin ra, nhìn tên người gọi đến mà không muốn nhận cuộc gọi chút nào.

Nhưng nhìn Nha Thấu, hắn nhớ lại cảnh cậu khiêu khích thủ lĩnh lúc ở trên xe, ma xui quỷ khiến thế nào Mục Hoài Viễn lại bấm nghe máy.

Kết nối thành công cũng không thấy bên kia lên tiếng ngay, Mục Hoài Viễn nhíu mày: “Sao?”

Nghe thấy giọng hắn, bên kia mới truyền tới âm thanh.

Nghe tiếng thì có vẻ là mấy người tụ lại một chỗ.

“Sao lại là cậu?”

Giọng nam nghe có vẻ mất hứng.

“Nhóc con bắt cóc cậu đâu rồi? Không ở đây à?” Đây là một người khác, Mục Hoài Viễn không hợp hắn.

“Đang làm gì?”

Giọng nói nghe rất trẻ, bị người xung quanh làm cho hơi mất kiên nhẫn. Mục Hoài Viên nhận ra được đây là người mới vào tổ chức kia. Năng lực rất mạnh, có thể áp sát vị trí của thủ lĩnh khi anh ta còn ở đây.

Sự bực dọc ban đầu lẫn cảm xúc khó hiểu đột nhiên dừng lại toàn bộ.

Cổ họng Mục Hoài Viễn khô khốc, im lặng không lên tiếng.

Bởi vì vô tình nhìn thấy chân của bé xinh đẹp nên bị váng đầu, chỉ vậy thôi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

Không copy nha