Edit: Lune
Trong siêu thị bỏ hoang không có đèn, cũng không có cửa sổ, ánh trăng muốn chiếu vào trong cũng khó.
Nha Thấu cố lắm mới nhìn ra được là có người đang đứng trước mặt mình, nhưng chỉ là một cái bóng đen mờ mờ thôi chứ cụ thể thế nào thì không nhìn rõ nổi.
Cậu không biết người này tới từ khi nào, cũng không biết hắn ta đã đứng đây nhìn bao lâu rồi, lại càng không biết thân phận cũng như mục đích của hắn khi tới đây.
Bàn tay lạnh buốt bóp lấy mặt Nha Thấu, giữa kẽ mấy ngón tay còn phính ra chút thịt mềm.
Đang là mùa hè, siêu thị thì kín gió nên càng thêm ngột ngạt oi bức.
Vậy mà tay của người kia lại mát lạnh, thậm chí còn lạnh hơn cả người Diệp Sơ. Nha Thấu cảm giác như có khối băng đang dán vào má mình ấy.
Tuy là bóp mặt nhưng cảm giác như hắn đang bóp cổ thiếu niên vậy.
Chỉ cần siết chặt thêm tí nữa là thiếu niên sẽ nức nở rơi nước mắt ngay, sau đó sẽ hoảng loạn rồi bắt đầu nghĩ cách trốn thoát.
Người kia đang chờ phản ứng của cậu.
Rõ là một câu nói chứa ý cười, ngay cả giọng điệu cũng thoáng vẻ bất đắc dĩ, thế nhưng nó lại nhuốm đầy sự ác liệt hệt như thân nhiệt của hắn, lấy ý cười làm bọc đường giả tạo bên ngoài.
Nha Thấu bị lạnh run cả người, đầu óc lơ mơ lúc mới dậy cuối cùng cũng tỉnh hẳn, bấy giờ mới chậm chạp nhận ra tình huống hiện giờ.
“Anh ưm ——!!”
Tiếng kêu cứu vừa thốt ra đã bị bàn tay to của người đàn ông nọ chắn lại.
Hổ khẩu tì ngay dưới mũi, bàn tay hắn che kín môi Nha Thấu, ngón cái với bốn ngón tay còn lại thì bóp hai bên má cậu. Hắn bóp khá mạnh làm chỗ má bị bóp xuống còn lún cả vào.
Từ lúc ngủ cho tới lúc tỉnh Nha Thấu vẫn nằm nguyên một tư thế, nằm nghiêm chỉnh lắm luôn.
Còn bây giờ tóc tai rối tung, do đang hoảng nên hai mắt cũng mở to tròn hết cỡ, hai cánh tay thì bị người kia ghìm chặt nên chỉ có thể nằm yên không nhúc nhích nổi.
Trông kiểu gì cũng thấy giống đạo tặc hái hoa hơn là mấy cảnh bắt cóc trong phim.
Cậu muốn gọi anh trai nhưng vừa mới mở miệng thì đã bị người nọ bịt kín.
Cứ như người kia biết cậu định làm gì nên chặn hết các động tác của cậu trước.
“Ngoan nào.”
“Bọn họ không có ở đây đâu.”
Sáng sớm mai sẽ có máy bay trực thăng từ khu A tới vận chuyển người sống sót, cho nên trong đêm cuối cùng này, tất cả các dị năng giả đều phải ra ngoài tuần tra, mà nhân vật chủ chốt như thủ lĩnh cũng phải đảm bảo việc kết nối liên tục với căn cứ.
Sau khi dỗ em trai ngủ say rồi, Nha Thanh với Nha Linh cũng bị cưỡng chế ra ngoài tuần tra vì nguyên nhân kịch bản, có điều do không yên lòng nên cứ cách 15 phút là cả hai lại thay phiên nhau về xem em trai thế nào.
Lòng bàn tay Nha Thấu rịn mồ hôi, thấp thỏm lo lắng nhìn cái bóng đen trước mặt.
Tuy giọng nói quen thuộc nhưng cảnh tỉnh giấc giữa đêm xong phát hiện có người lạ đột ngột xuất hiện ngay bên cạnh quá đáng sợ, thành ra trong chốc lát Nha Thấu chưa nghĩ ra nổi người trước mặt là ai.
Rõ ràng là đối phương cũng đang quan sát cậu, thậm chí sau khi nhận ra người cậu đang run nhè nhẹ, hắn còn thong thả ngồi xuống cạnh cậu nữa:
“Sợ à?”
Hệt như đang tán gẫu, nhưng sau vỏ bọc ấy lại là từng lời sắc như lưỡi dao.
“Lúc nghe máy thấy gan dạ lắm mà?”
…
Cảnh vật trong đêm yên ắng rợn người.
Lúc bị xách ra ngoài, Nha Thấu trông thấy dị năng giả đang tuần tra xung quanh, còn trông thấy cả Diệp Sơ đêm nay không đến đúng giờ nữa.
Hắn đang ngồi bên bờ ruộng liếm vết thương trên cánh tay phải, còn tay trái thì đang cầm hai viên tinh thể màu tím lam.
—— Là tinh thể của hai con xác sống mà Diệp Sơ nói trước đó.
Hắn muốn cầm tới tặng cho Nha Nha, nhưng có vẻ như hắn sợ bộ dạng bị thương của mình sẽ làm Nha Nha mơ màng tỉnh dậy bị dọa sợ, hoặc cũng có thể cho rằng thế này sẽ không ôm Nha Nha được nên mới ở ngoài xử lý toàn bộ vết thương sạch sẽ xong mới đi vào.
Bị xách kiểu này khiến Nha Thấy thấy khó chịu vô cùng.
Hệt như giai đoạn cuối cùng trong trò chơi mèo vờn chuột vậy, hết hứng rồi nên cũng chẳng thèm giấu giếm thân phận nữa. Thông tin trong câu cuối cùng mà người này nói đã quá rõ ràng nên Nha Thấu cũng dễ dàng đoán được thân phận của đối phương.
—— Thủ lĩnh Devil, Quân Chu.
Tóc bạc mắt vàng, lúc xách Nha Thấu ra còn cười nhạt nhìn cậu, chẳng những điệu bộ thong thả mà thỉnh thoảng còn dừng lại một lúc rồi mới đi tiếp.
Hiển nhiên là đang khiêu khích.
Giống như lúc đầu Nha Thấu cũng vậy với hắn —— bắt thành viên trong tổ chức của hắn, lúc hắn gọi điện tới còn bắt máy, khiêu khích.
Nha Thấu biết hắn đang đáp trả mình.
Xung quanh tối đen như mực, lại toàn là đất trống nữa chứ, đến cái cây cũng chẳng thấy. Cách trả thù thì có nhiều kiểu lắm, Nha Thấu mong Quân Chu ném mình vào giữa bầy xác sống là tốt nhất, thế thì cậu sẽ có cơ hội để bỏ trốn.
Nhưng rõ ràng là Quân Chu không làm vậy.
Hắn chậm rãi bước đi, trông chẳng có vẻ gì là sợ sẽ bị phát hiện hết, cánh tay rắn chắc vòng qua eo Nha Thấu, ôm cậu nhẹ nhàng như ôm con gà con.
Eo Nha Thấu gần như sát sạt với người Quân Chu, cơ bắp chỗ cánh tay với sườn hắn làm cậu bị đau. Còn ngực cậu thì tì ngay chỗ đùi hắn, đùi hắn đã cứng sẵn rồi lại còn thêm cả cái đai đeo nữa làm cấn vào rõ đau.
Cậu từng thấy cái đai này trên đùi Lục Tự rồi, chỗ đó thường là để dắt dao găm hoặc súng.
“Tôi đã cho cơ hội rồi.”
Kiểu cách tác phong rất chi là kỳ quặc, bắt người đi rồi lại còn lững thững ở lại cho người ta có thời gian phát hiện.
Như kiểu làm thế thì có thể lấp liếm cho hành vi xấc xược của mình vậy.
Thở dài một tiếng, Quân Chu đặt tay lên đỉnh đầu thiếu niên, có điều không phải xoa tóc giống anh trai cậu hay Thẩm Trường Lâm.
Mà chỉ vẻn vẹn là đặt trên đỉnh đầu thôi chứ không làm gì khác nữa.
Nhưng lại khiến người ta có ảo giác rằng bàn tay này sẽ đột ngột trượt xuống rồi tóm lấy cổ hoặc nơi nào khác của thiếu niên.
Dù sao thì 001 cũng từng nói rồi, nếu phải dùng một từ để miêu tả Devil thì nó chắc chắn là từ điên.
Nha Thấu không thể đoán được Quân Chu định làm gì.
“Cho nên ——”
Quân Chu thoáng ngừng lại, tầm mắt Nha Thấu lập tức chìm vào bóng tối.
Có bàn tay che khuất mắt cậu, mà sau câu nói trọn vẹn của hắn thì đầu óc cậu cũng bắt đầu mê man.
“Tôi sẽ đưa cậu đi.”
…
Ý thức Nha Thấu vẫn mơ màng.
Cậu lại chìm trong bóng tối quen thuộc, nhưng lần này không hề giống những lần trước đó.
Phía trên có một dải ngân hà vô cùng xinh đẹp, mà chẳng hiểu sao nó lại hội tụ về phía cậu.
Vầng sáng màu vàng quấn lấy nhau bện thành kim tuyến, sau đó nó chia thành ba sợi nhỏ hơn rồi bay về ba hướng khác nhau.
Nha Thấu vô thức chạy theo hướng chúng bay đi, mà xung quanh lúc này cũng chẳng hề yên lặng.
Bên tai như có tiếng cãi vã ầm ĩ làm đầu cậu ong ong.
Hình như có tiếng chân ghế bị kéo xềnh xệch, tiếng ai đó nói chuyện, rồi có cả tiếng của thứ gì đó trồi lên nữa.
“Cậu ta là nhóc con nghe máy lúc đầu đấy à? Đẹp nhỉ.”
“Tối thui thế này cậu nhìn thấy kiểu gì vậy?”
“Thì xích lại gần đó, cậu lại gần vào kiểu gì chẳng thấy?”
Dường như có người muốn lại gần nhưng qua chừng mấy giây lại bị kéo trở về.
Lần này thì giọng nói kia nghe có vẻ hơi ngượng: “Tiếc thật, cậu ta làm thủ lĩnh mất hứng rồi.”
… Tiếc cái gì vậy.
“Sao vẫn chưa tỉnh thế? Lỡ đâu tí nữa chết thật thì làm thế nào?”
“Thì còn thế nào được nữa? Chẳng lẽ lại bảo Mục đi cứu?”
“Xuỵt, đừng nói nữa, sắp bắt đầu rồi.”
Đang đuổi theo hướng kim tuyến bay đi thì xung quanh bỗng sáng bừng lên, Nha Thấu vừa mở mắt thì va phải ánh đèn chân không sáng rực trên đỉnh đầu, chói đến nỗi làm cậu phải giơ tay lên che mắt lại.
Đèn vừa bật sáng, cả phòng lập tức xôn xao!
Thiếu niên tóc đen ngồi bệt dưới đất giơ tay che mặt chỉ để lộ mỗi phần cằm thon bên dưới. Do nãy nằm trên đất nên mặt còn dính bụi.
Đôi chân thon dài co lại, trên ống quần cũng toàn là bụi đất.
Hai mắt nhắm tịt vì bị ánh đèn rọi vào đột ngột chờ một lúc quen rồi mới ngập ngừng mở ra lần nữa. Dáng mắt tròn tròn, con ngươi màu lam trong veo chứ không phải kiểu màu lam đậm, trông như viên đá quý vậy.
Mặc dù nhìn hơi chật vật nhưng vẫn xinh đẹp lạ thường, lúc này đổi cho cậu mặc váy công chúa thì có khi còn diễn luôn được vở kịch công chúa gặp nạn ấy chứ.
Xung quanh vang lên tiếng xì xào không ngớt.
“Bé con xinh thế!”
“Bảo sao, tiếc là Mục không giữ chặt!”
Nơi đây là một căn phòng cực kỳ rộng rãi, bốn phía toàn là người hóng hớt.
Miệng thì khen thiếu niên xinh đẹp nhưng ánh mắt lại đầy vẻ đùa giỡn, rõ là bộ dạng hào hứng ngóng xem kịch.
“Tôi không nhìn nổi cảnh hành hạ bé con thế này mất, tôi phải đi khuyên thủ lĩnh mới được.”
Nói thì nói thế nhưng bọn họ chẳng có vẻ gì là muốn đứng dậy khỏi ghế cả.
Trong phòng chỉ bật mỗi cái đèn rọi xuống đỉnh đầu Nha Thấu nên xung quanh sáng được phần nào thôi, Nha Thấu thấy được mỗi hàng người ngồi trước nhất chứ đằng sau thì không thấy.
Còn cậu thì hiện giờ đang ngồi trong một cái lồng, không có cách nào ra ngoài được.
Quân Chu không đích thân ra tay, người đàn ông cao lớn đứng gần lồng nhất cười nói với thiếu niên: “Chúng ta diễn một vở kịch nhé?”
Yêu cầu chẳng bình thường tí nào, trả thù cậu mà chỉ yêu cầu cậu diễn một vở kịch đơn giản thế này ấy hả, có điều thế này lại rất phù hợp với ấn tượng ban đầu của Nha Thấu dành cho Devil.
Một vở kịch, nói đơn giản là một trò chơi thôi.
Mà cậu là nhân vật chính của vở kịch nên mọi ánh mắt xung quanh cũng nghiễm nhiên đổ dồn vào cậu.
Thế nhưng đây chẳng phải là tin tốt gì.
Bởi vì dù là ai thì cũng có thể nhìn ra được trò chơi này sẽ không hề thân thiện với cậu.
“Tôi không muốn.”
Nha Thấu kiềm chế giọng nói run run, cố gắng để mình không tỏ ra sợ hãi.
Nhưng động tác kín đáo tới mấy thì vẫn lọt vào mắt Quân Chu, người vẫn quan sát cậu từ đầu tới giờ.
Thiếu niên lên tiếng từ chối diễn kịch khiến cả đám người xung quanh sững sờ, một hồi lâu sau thì đồng loạt bùng nổ tiếng cãi cọ.
“Ê, mấy cậu nghe thấy không? Cậu ta từ chối kìa!”
“Quả là một nhóc con gan dạ!”
Quân Chu ngồi bắt tréo chân gác lên một bên tay vịn, vẻ mặt chẳng hề tỏ ra không vui vì Nha Thấu từ chối yêu cầu, thậm chí trên mặt còn mang ý cười. Nghe Nha Thấu nói xong, hắn mới hờ hững giương mắt, nói: “Cậu bắt cóc thành viên trong tổ chức của tôi, ngang nhiên tắt máy, khiêu khích tôi.”
Vị thủ lĩnh thù dai chậm rãi kể lại một loạt những chuyện Nha Thấu đã làm, tay còn khi có khi không gõ nhẹ vào tay vịn của ghế.
“Kẻ cuối cùng từng làm mấy chuyện này đã chết rồi.”
“Giờ cậu muốn bị ném vào giữa bầy xác sống, hay là bị ném vào hầm băng cho chết cóng?”
Nha Thấu chẳng hề nghĩ ngợi đã đáp: “Ném vào giữa bầy xác sống.”
Dù sao thì đám xác sống cũng đâu có nhìn thấy cậu.
Có lẽ vì cậu trả lời dứt khoát quá nên Quân Chu vốn đang dửng dưng bỗng khựng lại chốc lát, sau đó chợt cười khẽ hai tiếng.
“Người chơi các cậu thú vị đấy.”
Nha Thấu không biết nên sốc vì chuyện Quân Chu đã phát hiện ra thân phận của mình trước, hay là thắc mắc chữ “các” trong lời nói của hắn trước nữa.
Bỗng có ánh mắt rơi vào người cậu.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn theo phía đó.
Chỗ sáng tối tiếp giáp nhau bên ấy có một người đeo mặt nạ mặc đồ đen đang ngồi đó. Không thấy rõ mặt, chỉ biết là hắn rất cao, dáng ngồi cũng ngạo nghễ vô cùng.
“Kỳ.”
“Anh thấy thế nào?”


1 tuần 2 chap được không huhu
Oki 🌼