Edit: Lune
Người đầu tiên phát hiện Nha Thấu biến mất là Thẩm Trường Lâm.
Trước lúc đó, hắn đang ở bên ngoài bàn bạc với Lệ Nhiễm cùng những người khác về quá trình bàn giao người sau khi trời sáng.
Khâu bàn giao trong ngày cuối cùng hết sức quan trọng, thông báo, sắp xếp thời gian cùng đủ thứ chuyện liên quan nữa, thành ra trong một chốc một lát không thể bàn bạc hết được.
Người sống sót đều đang nghỉ ngơi trong siêu thị nên bàn bạc những việc này ở trong đây không ổn cho lắm. Hơn nữa, tuy rằng mấy ngày gần đây không gặp phải đợt xác sống tấn công nào, thế nhưng liệu Vua xác sống có tấn công bất ngờ vào thời điểm mấu chốt hay không vẫn là một vấn đề cần phải lưu ý, cho nên tất cả dị năng giả đều được phái ra ngoài tuần tra, còn nhóm thủ lĩnh thì tụ lại một chỗ để thảo luận cho công tác chuẩn bị ngày mai.
Một đêm không ngủ.
Đang lúc nghỉ ngơi, Thẩm Trường Lâm ngồi dưới đất, một tay chống cùi chỏ lên đùi, tay kia thi thoảng lại sờ vào má.
Vừa rồi thảo luận, Thẩm Trường Lâm làm thủ lĩnh nên cần phải sắp xếp rất nhiều công việc, giờ rảnh rồi mới có thời gian nhớ tới nụ hôn dưới ánh sáng lờ mờ ban nãy.
Thiếu niên ngượng ngùng, thủ thỉ bảo hắn lại gần một chút, sau đó đột nhiên hôn hắn.
Cảm giác mềm mại như bánh bao sữa ấy, lúc lại gần còn ngửi được mùi thơm thơm ngọt ngọt nữa.
Lúc ra ngoài, Thẩm Trường Lâm cứ ngẩn người mãi, đến tận bây giờ, khi cảm giác mềm mại ấm áp trên má đã biến mất từ lâu rồi, hắn mới chậm chạp nhận ra rằng Nha Thấu đã hôn mình.
Tuy là hôn má nhưng trọng điểm là người ta chủ động!
Nếu chỉ đơn giản là đồng ý theo hắn về khu A thì đâu cần thiết phải làm thế, nhưng Nha Nha lại chọn cách này thì có khi nào ——
Nha Nha cũng rất thích hắn không?
Ý nghĩ thình lình xuất hiện này khiến Thẩm Trường Lâm sững sờ chốc lát, mặc dù lý trí muốn phủ nhận nhưng khóe miệng đã cong lên rồi, tay còn siết thành nắm đấm giơ lên che trước miệng, khóe môi cố mím xuống mà vẫn không được.
Dị năng giả nãy cũng tham gia thảo luận ngồi bên cạnh thấy vậy thì khá hoang mang, bèn nhỏ giọng hỏi Nguyễn Lam: “Anh Thẩm làm sao đấy chị?”
Tâm tư của Nguyễn Lam vốn tinh tế, cô quay đầu nhìn thoáng qua ý cười không giấu nổi của Thẩm Trường Lâm, đoạn quay lại nói: “Yêu rồi.”
“Hả?” Dị năng giả nọ ngẩn ra, lập tức bác bỏ: “Không thể nào đâu.”
Nguyễn Lam: “Sao lại không thể? Trước tận thế anh Thẩm ở trong quân ngũ, sau tận thế vẫn luôn bận chuyện ở căn cứ, cậu thấy anh Thẩm yêu ai bao giờ chưa? Hơn nữa yêu đâu có phạm pháp, sao lại không thể?”
Dứt lời, Nguyễn Lam nhìn cậu ta đầy trìu mến: “Tiểu Trương à, cậu không hiểu mấy chuyện này đâu.”
“Nhưng chính miệng anh Thẩm nói mà?” Dị năng giả Tiểu Trương cố gắng nhớ lại mấy lời mà Thẩm Trường Lâm nói trên xe lúc trước: “Anh ấy bảo không yêu là tốt nhất.”
Mấy lời Thẩm Trường Lâm nói sau khi cúp máy Lục Tự đó, cậu ta vẫn nhớ rõ lắm.
—— “Đơn giản là vướng vào lưới tình thôi.”
Lúc sau còn nói gì nữa nhỉ?
—— “Nhưng mà cậu nói đúng đấy, không yêu là tốt nhất.”
Tiểu Trương luôn ghi nhớ mọi lời Thẩm Trường Lâm nói: “Anh Thẩm còn bảo, loại như tình yêu này á, cho chó cũng không thèm.”
“Tôi không nói câu này.”
Thẩm Trường Lâm đột nhiên lên tiếng ngắt lời: “Tiểu Trương, cậu đừng có tung tin đồn nhảm.”
Tiểu Trương gãi đầu: “Thật ạ?” Cậu ta nghĩ lại mới thấy hình như anh Thẩm không nói câu này thật: “Nhưng câu trước anh nói thật mà?”
Thẩm Trường Lâm: “…”
Lời nói lúc trước giờ lại hóa thành boomerang bay về đập vào mặt hắn.
Hắn hắng giọng: “Thì là suy nghĩ lúc trước thôi, tuổi trẻ bồng bột là chuyện bình thường, giờ tôi nghĩ khác rồi.”
Tiểu Trương chỉ mạnh về năng lực thôi chứ đầu óc thì thẳng tuột, cậu ta cả kinh nói: “Thế là anh yêu thật rồi á!?”
“Với cả lời này anh mới nói hôm qua mà? Sao lại bảo tuổi trẻ bồng bột được?”
Từng lời Tiểu Trương nói ra hệt như mấy cái gai cắm vào người Thẩm Trường Lâm, Thẩm Trường Lâm cảm thấy mình bây giờ không khác gì con nhím.
Giờ đang là giờ nghỉ, cho nên bọn họ bên này chỉ cần hơi ồn ào một tí là người bên khu B sẽ nghe thấy ngay.
Lệ Nhiễm đang nhắm mắt nghỉ ngơi, trông vẻ mặt không thấy có gì khác thường cả, thế nhưng Thẩm Trường Lâm biết hắn đang nghe.
Trái tim đang rung rinh vì mới chớm mầm yêu, Thẩm Trường Lâm nghe Tiểu Trương nói thế thì tự dưng thấy hơi xấu hổ, đoạn hạ giọng nói: “Cậu nói nhỏ thôi được không?”
“Vâng vâng vâng, nhưng mà anh Thẩm, anh hẹn hò với ai thế?”
Nữ bên cậu ta chỉ có Nguyễn Lam với Tiểu Hà thôi, bình thường không thấy anh Thẩm với hai chị ấy thân thiết mấy, cùng lắm cũng chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, có giao lưu với nhau nhưng không thân. Tiểu Trương đăm chiêu, ngồi nhớ lại tất cả những người có tiếp xúc với Thẩm Trường Lâm gần đây, sau đó cậu ta đột nhiên trợn mắt, môi thì run run, chưa cần Thẩm Trường Lâm nhắc cậu ta cũng đã ghìm giọng mình xuống rồi: “Anh Thẩm, đừng bảo là anh đang hẹn hò với tiểu thiếu gia nhé!?”
“Chưa chính thức.” Giọng Thẩm Trường Lâm nghe hơi buồn: “Chuyện này đâu thể mình tôi nói là được? Mà cậu giải thích cho tôi xem, vẻ mặt cậu là thế nào đấy? Tôi với em ấy không được phép yêu nhau à?”
Tiểu Trương lắc đầu nguầy nguậy: “Nhưng tiểu thiếu gia là người khu B mà?”
Thẩm Trường Lâm lập tức bác bỏ: “Em ấy đã nhận lời theo tôi về khu A rồi.”
Thình lình có tiếng “két” vang lên, Tiểu Trương với Thẩm Trường Lâm cùng lúc quay đầu qua, đúng lúc nhìn thấy Lệ Nhiễm đứng dậy khỏi ghế.
Thẩm Trường Lâm nghĩ bụng, mọi khi thấy Lệ Nhiễm điềm đạm lắm mà, tự dưng làm cái gì mà giật cả mình.
Tiểu Trương ngồi ghé vào bên cạnh Thẩm Trường Lâm, đắn đo hồi lâu mới nói: “Nhưng tiểu thiếu gia là người Lục Tự muốn tìm mà? Hai người họ…”
Thẩm Trường Lâm lập tức ngắt lời cậu ta: “Hai người họ không có quan hệ gì cả, cảm ơn.”
“Không phải cậu nhớ hết lời tôi nói lúc đó à? Giờ cậu nhắc lại câu thứ hai tôi đã nói xem nào.”
Tiểu Trương há to miệng, thầm nghĩ lại còn có yêu cầu vô lý như thế này nữa, nhưng cậu ta vẫn thật thà nhớ lại.
—— “Sai, người ta với tiểu thiếu gia kia đã yêu nhau đâu.”
Tiểu Trương lập tức vỡ lẽ.
Thẩm Trường Lâm cảm thấy mình khi ấy lắm miệng thêm một câu lại có thể vớt vát được tình hình lúc này: “Quan hệ hai người họ cùng lắm là cấp trên với cấp dưới thôi.”
Còn một điều hắn chưa nói hết, tên Lục Tự này vừa nhìn đã biết là có mục đích không trong sáng với Nha Nha rồi.
Chủ đề của bọn họ vẫn luôn xoay quanh Nha Thấu, yết hầu Thẩm Trường Lâm lăn nhẹ, hắn đứng dậy, phủi bụi trên tay rồi nói: “Thôi, để tôi vào xem em ấy thế nào.”
“À vâng.” Bỗng nghĩ tới chuyện gì, Tiểu Trương chợt níu Thẩm Trường Lâm đang định đi lại: “Thế anh Thẩm, anh định nói thế nào với anh Nha Linh?”
Cậu ta mải nói nên không hề nhận ra vẻ mặt Thẩm Trường Lâm đã thay đổi: “Hình như còn một người anh trai nữa thì phải? Tên là Nha Thanh hay sao ấy? Thế anh định nói sao với anh Nha Thanh?”
“Hai người định lén lút hẹn hò hả?”
Thẩm Trường Lâm im lặng, nghĩ tới vấn đề này làm hắn cũng bắt đầu thấy căng thẳng, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh lắm, hắn rút vạt áo mình ra khỏi tay Tiểu Trương, đoạn nói: “Chuyện, chuyện này tôi tính hết rồi.”
Tính với chả toán, nếu tính hết rồi thì đã chẳng nói lắp như vậy.
Thẩm Trường Lâm sầu ơi là sầu, trông anh vợ có vẻ không thích mình cho lắm. Còn giờ hắn chỉ muốn vào thăm Nha Nha thôi, sợ Tiểu Trương lại giữ mình lại nên đi rõ nhanh.
Ngồi nghe hết cuộc trò chuyện, Nguyễn Lam cất giọng sâu xa: “Đã nói rồi, cậu không hiểu mấy chuyện này đâu.”
“Đừng đoán tâm tư đàn ông làm gì.”
Tối nay yên ắng lạ thường, qua chừng năm sáu phút sau, Nguyễn Lam trông thấy Thẩm Trường Lâm lúc nãy còn đang vui vẻ giờ lại sầm mặt đi ra ngoài. Sau đó hắn trao đổi gì đó với tiểu đội phụ trách tuần tra phía trong, đuôi lông mày với đuôi mắt đều rủ xuống, trong mắt đầy sát khí.
Nguyễn Lam loáng thoáng nghe thấy mấy chữ “tiểu thiếu gia” “biến mất rồi”, vừa giật thót thì trông thấy Nha Linh với Nha Thanh đã đi tới từ khi nào.
Nha Thanh nhìn ngoại hình đã thấy hung dữ khó gần rồi, giờ tức giận nên trông lại càng khủng bố hơn. Đuôi mày hắn nhướng cao, cặp mắt nheo lại kết hợp với quả đầu đinh, nhìn cơ bắp cuồn cuộn lúc hắn giơ cánh tay lên làm người ta có cảm giác chỉ cần một đấm là có thể khiến Tiểu Trương bay luôn lên cây được vậy.
“Cậu nói lại lần nữa xem!”
“Nha Nha biến mất rồi!?”
…
Trên chiếc giường sơ cua do Nha Linh với Nha Thanh trải cẩn thận đã không còn bóng dáng thiếu niên đâu nữa, sau khi phát hiện thiếu niên biến mất, Thẩm Trường Lâm lập tức tìm khắp bên trong siêu thị.
Dù tốc độ ban tối bị hãm lại chút đỉnh nhưng hắn kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lần vẫn không tốn tới một phút đồng hồ.
Lúc cuối lại kiểm tra kỹ càng lần nữa vẫn không thấy thiếu niên đâu cả.
Bọn hắn ở ngay bên ngoài cửa, nếu thiếu niên muốn đi vệ sinh thì không thể nào có chuyện cậu ra ngoài mà bọn hắn không biết được.
“Cậu ấy không tự ra ngoài, có kẻ đã bắt cậu ấy đi.”
Giọng Lệ Nhiễm lạnh xuống: “Mà kẻ này đã theo dõi chúng ta được một thời gian rồi.”
Cửa bên hông siêu thị đã bị bịn kín, cửa trước thì có đoàn xe vây lại, ra vào đều phải đi qua chốt kiểm tra, hơn nữa thủ lĩnh khu A với khu B còn ngồi ngay bên ngoài, cho nên siêu thị này vô cùng an toàn.
Thậm chí bọn họ còn bố trí một đội cứ cách nửa tiếng sẽ tuần tra phía trong một lần để đề phòng.
Đã vậy, Nha Thanh với Nha Linh cũng cách 15 phút lại về kiểm tra tình hình em trai thế nào.
Trước sự tuần tra dày đặc đan xen thế này mà vẫn có thể bắt được người đi thì hiển nhiên là đối phương đã lên kế hoạch cực kỳ chu đáo rồi.
Đội phụ trách tuần tra phía trong nói mười phút trước đi vào vẫn thấy Nha Thấu còn ở đây.
Nói cách khác, thiếu niên đã bị bắt đi trong mười phút này.
“Ga giường tuy có lộn xộn nhưng chưa lộn xộn đến mức như có người từng giãy giụa kịch liệt phía trên, cho nên hẳn là lúc bị khống chế Nha Thấu đang tỉnh. Cậu ấy không giãy giụa kịch liệt có thể là vì bị đe dọa, hoặc cũng có thể là vì thực lực của đối phương quá mạnh, cậu ấy chưa kịp phản kháng thì đã bị đánh bất tỉnh đưa đi rồi.”
Lệ Nhiễm cứ nói một câu là nắm tay của Nha Thanh lại kêu răng rắc một lần, nghe xong câu cuối cùng, hắn chẳng nói chẳng rằng đã lao xồng xộc ra ngoài, định đuổi theo kẻ đã bắt em trai mình đi.
Cảm xúc mà hắn kiểm soát vốn là phẫn nộ, cho nên những người ở gần hắn cũng sẽ chịu ảnh hưởng mà nổi cơn giận.
“Không phải đuổi theo.” Lệ Nhiễm gọi Nha Thanh lại: “Hắn đã theo dõi lâu như thế thì chắc chắn kế hoạch bắt Nha Thấu cũng đã được chuẩn bị rất kỹ càng, trong mười phút này e là hắn đã đến nơi mà chúng ta không bắt kịp được rồi.”
Nha Thanh tức đến độ tái mặt, mắt thì đỏ ngầu.
“Đương nhiên đây chỉ là suy đoán thôi.” Lệ Nhiễm thoạt nhìn cảm xúc rất ổn định, nhưng trông bàn tay siết chặt thành nắm đấm cùng gân xanh nổi trên cánh tay làm người ta không rõ rốt cuộc là cảm xúc hiện giờ của hắn bị Nha Thanh ảnh hưởng, hay vì việc Nha Thấu mất tích nữa.
“Giờ cần khoanh vùng những đối tượng khả nghi trước.”
So với Nha Thanh đang bị cơn giận át lý trí thì giọng Nha Linh nghe tỉnh táo hơn rất nhiều, hắn trải phẳng chỗ em trai mình từng nằm lại, động tác ôn hòa song lời nói lại hung tàn cùng cực: “Tìm được giết ngay.”
Lệ Nhiễm nhìn về phía Thẩm Trường Lâm: “Lục Tự chưa đến à? Lúc sau Nha Thấu vẫn luôn ở cùng với cậu, cậu có nghi ngờ ai không?”
Thẩm Trường Lâm trả lời cực nhanh: “Vua xác sống.”
Câu trả lời của hắn bất ngờ tới nỗi thấy rõ vẻ khó tin trong mắt Lệ Nhiễm.
“Vua xác sống đối với Nha Nha rất khác thường.”
Thời gian tiểu thiếu gia chạy ra khỏi khu B không lâu nên Thẩm Trường Lâm chỉ có thể nghĩ tới Vua xác sống Diệp Sơ mới bị mình khiêu khích trước đó thôi.
Mấy ngày gần đây không bị xác sống tấn công, dị năng bóng tối của Diệp Sơ lại có thể hoạt động tự nhiên trong đêm tối. Nếu là Diệp Sơ thật thì hắn hoàn toàn có thể bắt thiếu niên đi mà không ai hay biết.
Diệp Sơ phù hợp với mọi điều kiện.
“Không phải hắn.”
Lục Tự cuối cùng cũng đến: “Tôi vừa thấy hắn xong, hắn đang đuổi theo thứ gì đó, không thấy dẫn theo Nha Nha.”
Lệ Nhiễm: “Vậy lúc cậu ấy theo cậu ra ngoài có gây thù với ai không?”
Ngón tay Lục Tự co lại, hắn cụp mắt, nói: “Có.”
Đương nhiên là có, đã thế còn gây đúng thủ lĩnh Devil, Quân Chu.
…
Ở bên khác.
Cùng với bầu không khí dần trở nên nóng hừng hực thì còn có cảm giác ngạt thở nữa.
“Mặc dù con Vua xác sống kia không quá thông minh nhưng ngủ chung nhiều ngày như thế thì cũng đủ để hiểu được một số chuyện rồi.”
Khi nói lời này, Quân Chu nói cực kỳ chậm, chậm đến mức khác thường, khiến người ta bỗng không hiểu được ý mà hắn muốn diễn đạt thật sự là gì.
Sắc mặt Mục Hoài Viễn dần sa sầm xuống, còn Nha Thấu thì bị sốc vì không ngờ Quân Chu lại biết nhiều tới vậy.
【Thằng ranh nhà cậu sao biết lắm thông tin về đám đàn ông bu xung quanh bé con nhà tôi thế? Chắc là cậu theo dõi bé con nhà tôi suốt chứ gì?】
【Mẹ nó chứ, giờ chỉ muốn lao vào đấm vỡ mồm nó, cái thứ ngạo mạn!】
【Không sao, mỗi lời của hắn bây giờ sẽ trở thành chướng ngại vật sau này hết, sau này tới lúc khổ sở thì ngồi mà nhớ lại xem ông anh từng ăn nói ngạo mạn bố láo cỡ nào nhé.】
Nha Thấu thì hoảng muốn chết, lắp bắp hỏi 001: “Sao anh ta biết nhiều vậy?”
Không chỉ biết Dung Xích mà còn biết cả Ứng Tinh Uyên, thậm chí còn biết đêm nào Diệp Sơ cũng tới ôm cậu ngủ luôn.
001 nhìn chằm chằm sắc mặt ký chủ nhà mình, thấy cậu hình như không hiểu ẩn ý trong lời nói của Quân Chu mới thở phào:【Tôi đoán là hắn đã theo dõi ngài rất lâu rồi, có khi từ cái lúc ngài ngã xuống bầy xác sống là đã bắt đầu theo dõi ngài rồi.】
Lần đầu tiên Nha Thấu khiêu khích Quân Chu là do thiết lập nhân vật bắt buộc, còn lần thứ hai thì đơn giản là do cậu nổi hứng nhất thời.
Giờ cậu thật sự rất hối hận, hối hận sao mình lúc đấy lại tin chắc là trốn được rồi nên mới ngứa miệng đi khiêu khích người khác cơ chứ, ai mà biết lại chọc ngay tên không bình thường.
Tình huống với Ứng Tinh Uyên cũng y chang.
Nha Thấu muốn mở bảng thông tin chi tiết của Quân Chu ra để phân tích, thế nhưng tình hình trước mắt không cho phép cậu làm vậy.
Giờ cậu thấy tủi thân lắm, cơn buồn ngủ còn sót lại cũng bị nỗi sợ đè xuống, người thì lạnh đến mức mấy ngón chân trần giẫm trên đất co rúm hết lại.
Không biết bao giờ thì trò chơi này mới kết thúc nữa.
“Nghe bảo cậu còn muốn đưa cậu ta về đây rồi giấu đi, thế cậu có biết rõ cậu ta là người thế nào không? Biết cậu ta từng hôn bao nhiêu người không? Hay nói cách khác cậu biết cậu ta từng lên giường với bao nhiêu người không?”
Lần này không phải Quân Chu lên tiếng mà là người đàn ông kia. Hắn ta không chịu nổi cái tiến triển chậm như rùa bò thế này nên mới nóng lòng đẩy nó lên cao trào.
Nghe thế, Quân Chu nheo mắt lại nhìn hắn ta, có vẻ không đồng ý với hành động của hắn, nhưng cuối cùng cũng không ngăn hắn ta nói tiếp.
Ác ý không thèm giấu giếm, cũng chẳng thèm kiêng dè chút nào.
Nội tâm Mục Hoài Viễn bắt đầu dậy sóng, cảm giác như có thứ gì đó len lỏi vào trong cơ thể, ẩn náu dưới da rồi chảy dọc trong từng mạch máu của hắn vậy.
Hắn định bảo tên kia câm miệng thì bỗng nghe thấy giọng nói nhỏ xíu quen thuộc.
“Tôi không thế.”
…
Nha Thấu vào đây chẳng khác nào cừu con lọt vào bầy sói, bị dọa đến mức rụt hết cả móng lại.
Có lẽ vì lúc mới tỉnh ngủ Nha Thấu còn vô thức dụi má vào tay hắn, cho nên Quân Chu nghiễm nhiên cho rằng cừu con có tính cách thế này thì dù có bị móng vuốt của sói đè trên người, nó cũng chỉ biết tội nghiệp kêu be be cầu xin con sói tha cho mình thôi.
Thế nên khi cừu con lên tiếng phản bác, Quân Chu thấy khá bất ngờ.
Dù là ai thì khi nghe người khác lăng mạ mình cũng đều nổi giận hết, kể cả người hiền như Nha Thấu cũng không để yên cho người kia nói mình như vậy được.
Giọng cậu run run lặp lại lần nữa: “Tôi không như thế.”
“Anh có biết gì về tôi đâu, sao anh lại tự suy diễn rồi đi bịa đặt như thế?”
Thiếu niên tức đến mức tai đỏ bừng, đôi mắt lam tựa mặt hồ cũng bắt đầu gợn sóng do xúc động, trông sinh động hơn vẻ co rúm ban nãy nhiều.
Cũng xinh đẹp hơn nữa.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Quân Chu +3, tổng điểm thiện cảm: 23.】
Âm báo tăng điểm thiện cảm thình lình vang lên làm cơn giận vừa mới bùng lên của Nha Thấu chưng hửng lại, nếu không phải đang lạnh thì e là cậu đã nhịn đến mức mặt mũi đỏ gay rồi.
Điểm thiện cảm của Quân Chu toàn tăng vào lúc khó hiểu thế nhỉ.
001 lầm bầm:【Thì đã bảo hắn là tên điên mà.】
Nghe thiếu niên nói, cái đám ở Devil tự nhận chẳng phải người tốt lành gì bắt đầu đồng loạt ngẫm lại.
“Đại Lưu, cậu sai lè ra rồi kìa! Sao cậu lại nói người ta thế?”
“Bé nó vừa nhìn là biết được gia đình bao bọc cực kỳ kỹ rồi, có khi chẳng biết tí gì về mấy chuyện này ấy chứ, mồm miệng cậu bẩn thật đấy!”
“Mau xin lỗi người ta đi nhanh lên!”
Một bộ phận thành viên Devil dứt khoát quay súng lại bắn quân mình, người đàn ông tên Đại Lưu kia bị mắng cho một trận nhưng vẫn không hề lên tiếng.
Nha Thấu kiểm tra qua điểm thiện cảm của bọn họ, đều trên 60 hết, coi như ở mức khá rồi.
Cũng có nghĩa là sau này làm nhiệm vụ cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Khó đối phó nhất hiện giờ là Quân Chu cùng cái người tên “Kỳ” kia thôi.
…
“Sao anh cứ nhất quyết bắt em ấy về đây làm gì?”
Giọng Mục Hoài Viễn khàn đặc.
Kịch đã diễn xong, Mục Hoài Viễn không cần quỳ dưới đất nữa nên cũng dứt khoát đứng dậy, hắn đi tới muốn kéo tay Nha Thấu nhưng lại tóm hụt.
“Ngay lần đầu gọi tới tôi đã nói rõ rồi.”
“Cậu làm nhiệm vụ thất bại không về tổ chức, cậu ta tự tiện bắt giữ thành viên của Devil, còn ép uống thuốc độc, thêm hai lần khiêu khích, từng này đã đủ chưa?”
Cửa lồng giam đã được Quân Chu mở ra trước đó, lúc lại gần hắn còn đột ngột đá một cái vào đầu gối Mục Hoài Viễn.
Mục Hoài Viễn không đề phòng, bị đạp đau đến mức phải rên một tiếng.
Các thành viên khác của Devil thấy có vẻ như thủ lĩnh muốn đích thân ra tay thật nên lập tức im lặng hết, bầu không khí lại trở nên căng như dây đàn.
Tóc bạc mắt vàng vốn là những đặc điểm tượng trưng cho sự thánh khiết, nhưng giờ nó lại xuất hiện trên người một kẻ quái đản tàn nhẫn.
Quân Chu lại gần từng bước một: “Tôi còn chưa xử lý cậu đâu, Mục Hoài Viễn.”
Trong tổ chức hầu hết đều gọi theo mật danh, chỉ khi nào vào tình huống cực kỳ nghiêm trọng thì mới gọi tên thật thôi.
Mục Hoài Viễn: “Tội đâu tôi gánh thay em ấy, anh thả em ấy ra đi.”
Quân Chu nhíu mày: “Cậu còn dám mặc cả với tôi?”
Hắn là thủ lĩnh, là một trong những người đứng đầu nhân loại, ở cấp 7 đỉnh cao này cũng chỉ có một số ít người là đủ sức khiêu chiến hắn thôi.
Sức mạnh tượng trưng cho địa vị, Quân Chu có quyền lực tuyệt đối ở Devil.
Quân Chu có sự bận tâm nhất định tới Mục Hoài Viễn, thế nhưng nó chưa đến mức khiến hắn phải cân nhắc tới cảm xúc của Mục Hoài Viễn trước khi ra quyết định.
Mà cừu con trong cuộc thảo luận của bọn hắn lúc này lại mím môi, thình lình lên tiếng: “Các anh mới là đồ lừa đảo.”
“Các anh khiêu khích tôi trước mà.”
Quân Chu như bị gợi lên hứng thú, khẽ “à” một tiếng. Hắn rất tò mò xem nhóc con này sẽ nói gì.
Hắn bây giờ kiên nhẫn hơn hẳn bình thường, mấy lần cừu con lên tiếng phản bác đều không nổi giận.
Nha Thấu cụp mắt, nói: “Lục Tự với Mục Hoài Viễn đều là người của các anh, Lục Tự cũng là người chủ động nêu ra ý kiến bảo tôi cho Mục Hoài Viễn uống thuốc, các anh lừa tôi trước thì sao tôi không lừa lại được?”
Một câu đã dấy lên sóng to gió lớn, cảm giác lạnh toát như bị thổi bay lớp áo ngoài đột ngột bao trùm toàn thân Mục Hoài Viễn, giờ phút này rốt cuộc hắn cũng nhận rõ vấn đề mình đã bỏ qua trước đó —— đó là vì sao Nha Thấu không hề ngạc nhiên khi trông thấy hắn xuất hiện ở đây?
Bởi vì tiểu thiếu gia đã biết từ trước rồi.
Từ khi nào? Mục Hoài Viễn hoảng muốn chết, tay run run, giọng cũng run run gọi “Nha Nha”.
Hắn nhớ lại thái độ của tiểu thiếu gia đối với mình bỗng thay đổi từ lúc ở căn nhà cũ kia, có lẽ vào lúc đó tiểu thiếu gia đã biết thân phận của hắn rồi.
Nhưng khi ấy, trong đầu Mục Hoài Viễn chỉ toàn ý nghĩ dơ bẩn cho nên không nghĩ tới phương diện này.
Vậy tiểu thiếu gia biết Lục Tự là người của Devil từ khi nào?
Mục Hoài Viễn muốn kéo tay Nha Thấu nhưng lại bị Nha Thấu né đi lần nữa.
Nha Thấu nhìn thẳng Quân Chu, nói: “Anh nghĩ một mình tôi có thể bắt được Mục Hoài Viễn à? Không có người giữ anh ta thì tôi sẽ bắt anh ta uống thuốc được chắc?”
“Tôi giải thích như vậy đã đủ rõ chưa?”
Khiêu khích Quân Chu không phải là một lựa chọn sáng suốt, nhưng nếu không giải thích rõ ràng ra thì ai biết được hắn còn làm khùng làm điên gì nữa.
Cho nên cậu chỉ có thể cầm 23 điểm thiện cảm kia đi cược thôi.
Cược thắng thì cả nhà cùng vui, cược thua thì đã có Mục Hoài Viễn đệm lưng cho rồi. Giờ lòng áy náy của hắn đối với cậu đã chạm nóc nên dù Quân Chu có nổi giận thì Mục Hoài Viễn cũng có thể ngăn cản phần nào, Nha Thấu có thể tranh thủ khoảng thời gian này để chạy trốn.
Thật ra sau này Nha Thấu mới biết hai người này thuộc cùng một tổ chức thôi, thế nhưng miệng mọc trên người cậu mà, nên cậu bịa chuyện cũng có đầu có đuôi lắm.
Mặc dù cậu không giỏi nói dối nhưng do nhát gan nên mấy cử chỉ khác thường có thể đổ cho là vì đang lo lắng với sợ hãi.
Mà với chuyện này thì hẳn là Quân Chu không biết đâu.
Bởi vì cậu thấy sắc mặt hắn bỗng sững lại chừng một giây, sau đó thì khẽ nhíu mày rồi quay sang nhìn Mục Hoài Viễn đang hốt hoảng.
…
Quân Chu rời đi rồi.
Lục Tự với Mục Hoài Viễn hùa nhau đi lừa một tên nhóc trông còn không biết đã thành niên hay chưa, nghe thôi đã khiến mấy tên không được bình thường ở đây cảm thấy mất mặt rồi.
Nhưng Nha Thấu vẫn chưa được phép rời khỏi đây.
Cậu chủ động đi theo người tên “Kỳ” kia tới nơi mình sắp phải ở.
Khá chắc là Kỳ mắc chứng ám ảnh sạch sẽ. Ban đầu Nha Thấu đi theo hắn, nhưng chân hắn dài nên cảm tưởng bước nào của hắn cũng dài cả mét, Nha Thấu không theo kịp được thế là đành phải tăng tốc đuổi theo.
Kết quả là Nha Thấu càng tới gần thì hắn lại đi càng nhanh.
Cuối cùng không chịu được nữa, Kỳ đứng lại, nói: “Cậu cách xa tôi ra.”
“Người cậu bẩn lắm.”
Nha Thấu muốn cắn chết cái tên “Kỳ” này, chờ ra ngoài rồi kiểu gì cậu cũng phải tìm ra bằng được rồi đánh cho một trận.
001 đề xuất ý xấu:【Ký chủ, ra ngoài chưa chắc đã đánh được đâu, không thì giờ ngài dùng kỹ năng thiên phú gọi Tạ Thầm tới đánh người luôn.】
【Dù sao Tạ Thầm cũng là lãnh chúa, có khi Tạ Thầm tới sẽ biết đối phương là ai ngay.】
Nha Thấu nghe mà cũng hơi muốn thử.
【Mà Dung Xích cũng ở trong phó bản này, ngài cũng có thể để hắn nhận mặt xem, nhưng tiếc là giờ Dung Xích không có ở đây.】
Hẳn là Devil chiếm nguyên một tòa nhà làm căn cứ, phòng thì nhiều nhưng có phòng không có đèn, thậm chí đến cái giường cũng chẳng có luôn.
Nha Thấu đứng cách Kỳ một đoạn, kiễng chân ngó vào bên trong, chần chờ hỏi:
“Không có giường hả?”
Kỳ lạnh nhạt nói: “Muốn phòng tốt hơn thì phải dùng tinh thể đổi, ngày mai cậu có thể ra ngoài giết xác sống, gom tinh thể lại rồi mang đi đổi giường.”
Trong Devil còn có chế độ này nữa à, Nha Thấu bĩu môi.
Trong tay cậu còn một viên tinh thể cấp 7, nhưng cậu không định mang ra đổi phòng.
Đây là của Diệp Sơ cho, biết đâu nó có thể giúp Diệp Sơ định vị để tìm cậu thì sao?
Có lẽ là tại biểu cảm của cậu trông ỉu xìu quá nên lúc mở cửa Kỳ mới khựng lại, lên tiếng lần nữa: “Không thì cậu có thể sang phòng Mục ngủ, đêm nay cậu ta bị phạt nên không về đâu.”
Nha Thấu ấp úng nói: “Thế thì thôi.”
Cậu biết thích nghi lắm nha, lại hỏi Kỳ tiếp: “Vậy anh lấy cho tôi một tấm ga giường được không?”
Cừu con vừa thoát khỏi nguy hiểm nên thả lỏng hẳn, lúc nói chuyện, đôi mắt màu lam xinh đẹp cứ nhìn Kỳ đăm đăm, giọng còn nhỏ nhẹ mềm mại nữa.
Anh trai cậu từng nói rồi, lúc nói chuyện phải nhìn chăm chú vào người ta, như thế thì mới lễ phép.
Yết hầu Kỳ lăn nhẹ, Nha Thấu vểnh tai nghe xem hắn định nói gì, nào ngờ lại nghe thấy hắn bảo:
“Đừng giả vờ đáng thương.”
Nha Thấu: “?”
“Cũng đừng có làm nũng.”
Nha Thấu: “??”
Nhưng có vẻ như hắn tự cảm thấy mình nói hơi nặng lời nên lại nói thêm: “Vào trong chờ đi, lúc nữa tôi mang tới cho cậu.”


Hóngggggggggggggggggggg