Chương 147

Edit: Lune Cuối cùng Dụ Sấm vẫn kiềm chế một chút. Dù sao thức trắng đêm cũng không tốt lắm, ít ra cũng phải để người ta ngủ một lúc chứ, thế là lúc trời gần hửng sáng, hắn dừng không làm nữa, vệ sinh sạch sẽ giúp Quý Miên rồi chừa cho cậu một…

Chương 146

Edit: Lune “… Anh có cho em lục đồ của anh đâu.” Dụ Sấm chờ lời giải thích cả buổi, cuối cùng chỉ đợi được mình câu này. Hắn im lặng, lâu sau mới khàn giọng lên tiếng: “Nếu anh không nói rõ lý do giữ lại chiếc đồng hồ này, em sẽ hiểu lầm…”…

Chương 145

Edit: Lune Cả hai im lặng một hồi. Dụ Sấm kéo Quý Miên đi thẳng vào tòa nhà công ty. “Cậu làm gì đấy?” “Dẫn em vào xem một chút.” Nhìn Dụ Sấm đang đi trước mặt mình, Quý Miên thầm nghĩ rốt cuộc ai mới là người dẫn đường đây? Mấy phút sau, hai…

Chương 144

Edit: Lune Quý Miên quả nhiên đi muộn. Trong điện thoại có cả đống tin nhắn của Chu Kỷ và Tiết Tông Quang gửi đến, đều là chất vấn chuyện cậu kết hôn với Dụ Sấm. Đặc biệt là Chu Kỷ, một loạt tin nhắn thoại lẫn tin nhắn văn bản dài dằng dặc, kèm…

Chương 143

Edit: Lune Tuần sau đó, mấy ngày liền Quý Miên đều về nhà rất muộn, do căn nhà ở khu Ly Thủy Tân Uyển cách công ty quá xa, đi đi về về đã hơn một tiếng đồng hồ rồi nên cậu dứt khoát về nhà mình gần công ty luôn. Tối thứ Tư, Quý…

Chương 142

Edit: Lune Chỗ xương quai xanh của Quý Miên bị Dụ Sấm xoa nắn đến mức ửng đỏ cả một mảng, mãi đến tối lúc tắm xong chuẩn bị đi ngủ rồi vẫn chưa mờ đi. Tắm xong bước ra thấy Dụ Sấm vẫn ở trong phòng ngủ của mình, còn ngồi ngay vị trí…

Chương 141

Edit: Lune Ngày hôm sau, Quý Miên đợi Dụ Sấm đến đón ở địa điểm đã hẹn. Mặc dù công ty đã đổi tên rồi khó nhận ra nhưng vì nơi Quý Miên ở gần tòa nhà công ty quá nên cậu vẫn dậy từ sớm, cố ý bắt xe đi tít sang chỗ khác…

Chương 140

Edit: Lune Còn chưa nghĩ ra nguyên nhân thì Dụ Sấm bỗng kéo mạnh Quý Miên đến trước mặt mình. “Nếu anh cầu xin tôi, nói rằng muốn nó thì tôi sẽ trả lại cho anh.” “…” Cái giá để nhục mạ cậu hình như hơi tốn kém thì phải. Quý Miên nói: “Cậu tưởng…

Chương 139

Edit: Lune Dụ Sấm đứng nhìn theo chiếc xe cho đến khi khuất bóng, bấy giờ Lâm Sóc mới đuổi kịp, thấy sếp mình đang ngẩn người thì nhất thời không biết phải mở miệng thế nào. Lâm Sóc thầm nghi hoặc, anh đoán người có ngoại hình xuất chúng ban nãy là người quen…

Chương 138

Edit: Lune “…” Ánh mắt của Dụ Sấm quá mức rõ ràng, Chu Kỷ tức thì cảm thấy tê hết cả da đầu. Cảm giác áp lực anh cảm nhận được trong phòng họp hôm nay còn chẳng mãnh liệt bằng lúc này. Dụ Sấm nghiêng người về phía trước, hỏi dồn: “Anh ấy làm…

[active_visitors text="Hiện có" suffix="người đang online" icon="yes"]

Không copy nha