Edit: Lune Về đến nhà đã là 9 giờ tối. Hồi trước Quý Miên vào phòng Lạc Dã học thường cũng chỉ 9 giờ là về phòng mình, thế nên giờ không cần qua đó nữa. Tắm xong, Lạc Dã ngồi vào bàn học nửa tiếng, 10 giờ thì đứng dậy cầm cốc nước ra…
Edit: Lune Quý Miên và nam sinh cao gầy vừa đi được mấy chục mét, nam sinh kia quay đầu nhìn lại, thấy mấy đứa nhóc cấp hai kia đã đi rồi, cuối cùng không nhịn được nữa mà lên tiếng: “Móa, Hạng Niệm, cậu nói gì với mấy đứa nhỏ vậy? Hơi dữ rồi…
Edit: Lune Chẳng bao lâu sau, có lẽ vì tư thế để tay không được thoải mái nên Lạc Dã nhấc cánh tay lên rồi vòng ra sau gáy Quý Miên, có điều vẫn không ngẩng mặt lên. Cổ Quý Miên áp sát vào mái tóc mềm mại của Lạc Dã, cảm nhận được sự…
Edit: Lune Hạng Thần đi rồi, căn nhà rộng lớn bỗng trở nên trống trải. Hôm nay bác Lâm nghỉ phép về nhà chuẩn bị đón Tết, mùng 5 Tết mới quay lại. Mà mấy ngày trước Tết lại là thời điểm công ty bận rộn, Hạng Ngạn Minh và Lạc Chỉ Thư không khéo…
Edit: Lune Đang nhìn nhân vật hoạt hình trên màn hình, Quý Miên bỗng cảm giác có ánh mắt đang nhìn mình. Vừa nghiêng đầu qua trái thì người lén lút nhìn anh đã quay mặt đi rồi. Một lúc sau, Lạc Dã lên tầng cất nắm sô cô la mà Hạng Thần cho mình…
Edit: Lune Sau khi nhìn khắp một lượt, cuối cùng Quý Miên cũng tìm được đứa nhỏ nhà mình đang núp trong hàng ngũ khối lớp năm. Anh đi tới, lên tiếng gọi một câu “Lạc Dã” với giọng không được kiên nhẫn cho lắm. Giáo viên chủ nhiệm của lớp 5A5 vừa thấy cách…
Edit: Lune “…” Lạc Dã lật trang đáp án cuối cùng ra, hai mắt cậu trợn tròn, thế mà là C thật. “…” Tay nắm cái bút chặt hơn, qua mấy giây rồi mà cậu vẫn chưa hoàn hồn. Tâm thế của Lạc Dã luôn bình thản, ngay cả khi bị cướp mất chai sữa…
Edit: Lune Đợi Lạc Dã lên tầng rồi, nam sinh bên cạnh mới lên tiếng: “Cậu thân thiện với con nhà người ta tí đi.” Một người khác cũng nói: “Đúng đấy, ngày trước ở cùng Hạng Thần, cậu dịu dàng lắm còn gì?” Quý Miên liếc xung quanh một lượt, xác nhận Lạc Dã…
Edit: Lune Khi bóng lưng Quý Miên sắp biến mất khỏi tầm mắt, Lạc Dã mới phản ứng lại: Anh ta coi mình như người vô hình. Cậu chần chờ một lúc rồi mới giẫm từng bậc thang đi xuống. Phòng ngủ trên tầng hai đều có phòng vệ sinh riêng bên trong nên chắc…
Edit: Lune Lạc Dã ôm cặp sách, ngẩng đầu nhìn Quý Miên, không hề mở miệng gọi “anh trai”. Hai người một lớn một nhỏ đều im lặng nhìn nhau. Lạc Chỉ Thư hơi lúng túng, tuy trước đó có đoán hai anh em hẳn chưa thể thân thiết với nhau nhanh được, nhưng bà…