Lông mi Nha Thấu run rẩy không ngừng, tâm trạng cậu chùng hẳn xuống, thấp thỏm đứng ngồi không yên. Hắn định khai mình ra à? Cố Dung Thời chỉ mới nói nửa câu nhưng Nha Thấu đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất theo thói quen, cho nên lúc này cậu đã bắt đầu…
Còn 15 phút nữa là vào tiết tự học buổi sáng, những NPC đi trên đường lúc này đều không có ý thức tự chủ, chỉ biết máy móc tiến lên phía trước, thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Cái chết của 4 NPC trong ký túc xá đã để lại bóng ma tâm…
Nha Thấu sững người hồi lâu, thầm mắng câu biến thái. Tìm đồ trong bóng tối hơi khó, cậu lần mò trong phòng mãi mới tìm được quần áo mới cùng đồ lót được cất ở ngăn dưới cùng trong tủ quần áo. Vì bố trí theo kiểu giường trên bàn dưới nên giường không…
Trong phòng ngủ yên tĩnh khác thường. Ngay cả trong tối cũng có thể thấy rõ sự hoảng sợ và xấu hổ đột nhiên hiện lên trong mắt thiếu niên, rặng mây hồng trên má lan tận đến mang tai. Trong ánh sáng lờ mờ, nó tựa như một chiếc lông vũ gãi nhẹ vào…
Tốc độ của Hứa Dã quá nhanh, trước khi Nha Thấu kịp đóng cửa lại nhét một bàn tay vào khe hở của cánh cửa, sau đó cố chen vào như thể không cảm thấy đau. Cảm giác người ngoài kia lại đẩy mạnh hơn, Nha Thấu không nghĩ được nhiều đã lập tức dán…
Quả nhiên ngay giây sau đã nghe thấy hắn nói: “Sao lại đốt nội quy của người chơi?” Khả năng nhìn trong đêm của Cố Dung Thời rất tốt, dù thiếu sáng nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ đôi mắt mở to vì kinh ngạc của thiếu niên, hơn nữa vẫn hơi ửng đỏ…
Nhìn bóng người thì có vẻ là một người đàn ông trưởng thành, vóc dáng cao to, không biết đứng bên ngoài cửa sổ từ bao giờ. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Nha Thấu. Mỗi lần cậu đốt một tờ giấy đều ngẩng đầu lên quan sát một hồi, cho nên cực kỳ…
Thiếu niên không biết được chăm sóc thế nào mà làn da trắng mịn như được ngâm trong sữa, sờ thích tay vô cùng. Ngay cả đầu gối cũng không bị tăng sắc tố da, nhìn tổng thể đều rất đẹp. Cổ chân mảnh dẻ, dấu tay màu đỏ xuất hiện thình lình bên trên…
Trên đường toàn là học sinh vội vã chạy về phía phòng học với khuôn mặt vô cảm. Giữa lúc ấy có một học sinh chạy nhanh quá nên bị ngã sấp xuống, thế nhưng lại không có ai đến giúp đỡ cả. Lạnh băng, cứng ngắc, giống như con rối không có linh hồn…
Nha Thấu nghẹn lại. Cậu biết rõ Hứa Dã sẽ lại nói chuyện với mình, nhưng không ngờ hắn lại thẳng thắn thành khẩn thế này. Nha Thấu không biết nhiệm vụ chính của NPC mà bọn họ nói đến là gì nhưng cũng không dám đi hỏi, đành phải yên lặng theo dõi kỳ…