Edit: Lune
Mùa Đông ở Los Angeles thường đầy nắng ấm, thế nhưng hôm nay lại có mưa nhỏ, mây đen giăng kín trời.
Check-in, trượt đường băng, cất cánh.
Máy bay lên cao, xuyên qua tầng mây xám xịt đến với biển mây xanh thẳm bên trên, chở Nhiễm Bộ Nguyệt rời khỏi nơi đất khách quê người anh đã sống tám năm qua.
“Ở đây có hết mấy bộ phim mới nhất luôn này, anh muốn xem gì?” Điền Tiểu Triết thò đầu sang ghế bên cạnh, đoạn kinh ngạc thốt lên: “Sao anh vẫn còn làm việc vậy?”
Người được gọi chẳng phản ứng gì, vẫn cúi đầu viết viết vẽ vẽ gì đó trên máy tính bảng, mái tóc dài rủ xuống, chỉ lộ ra cái cằm nhọn lạnh lùng.
Điền Tiểu Triết đã quen với việc bị phớt lờ từ lâu rồi, cậu ta nghiêng người vỗ nhẹ vào anh, cao giọng: “Sếp à, nghỉ ngơi lúc đi!”
“…”
Người nọ quay đầu lại, lộ ra khuôn mặt gầy gò tái nhợt.
Quả thực là một chàng trai phương Đông khiến người ta nhìn một lần là khó mà quên được, khuôn mặt đẹp đến mức làm người ta ngẩn ngơ, toát lên vẻ hờ hững chán đời. Vẻ mặt lúc này trông hơi mất kiên nhẫn, giống như con rắn bị quấy rầy khi đang ăn vậy.
Điền Tiểu Triết đau lòng: “Sếp à, anh nghỉ việc rồi mà, có còn là trâu ngựa của người ta nữa đâu, sao vẫn tự đeo hàm thiếc cho mình vậy?”
“?”
Nhiễm Bộ Nguyệt nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai, lộ ra tai nghe đang đeo.
Điền Tiểu Triết: “…”
“Cậu nói gì?”
Nhiễm Bộ Nguyệt nghiêng cằm qua một góc nhỏ, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào máy tính bảng, giọng hờ hững, thái độ qua loa rõ rệt.
… Nói rõ nhiều, hóa ra chẳng nghe được câu nào.
Điền Tiểu Triết vừa thương vừa bực mà mắng: “Đúng là đàn gảy tai trâu!”
Mắng cũng vô dụng, từ khi trở thành trợ lý của Nhiễm Bộ Nguyệt ba năm trước, Điền Tiểu Triết đã gảy đàn cho cái tên cuồng công việc này suốt ba năm rồi.
Ban đầu Điền Tiểu Triết còn suýt nữa bị cái kiểu liều mạng của Nhiễm Bộ Nguyệt làm cho sợ mất vía, sợ một ngày nào đó anh sẽ đột tử trong văn phòng, Điền Tiểu Triết khuyên bao lần nhưng không khuyên nổi ông sếp điên cuồng của mình.
Dần dà về sau, Điền Tiểu Triết đành bỏ cuộc. Điều duy nhất cậu ta làm được là lúc tăng ca đến nửa đêm, nhân lúc sếp Nhiễm không để ý thì lén đổ cốc cà phê nóng hổi trên bàn anh đi.
Điền Tiểu Triết vừa bất đắc dĩ vừa cảm thán, với cái đầu óc sự nghiệp cỡ này thì làm gì mà chẳng thành công.
Hơn nữa Nhiễm Bộ Nguyệt không chỉ liều mà anh còn cực kỳ tài giỏi, những thiết kế của anh đều rất có hồn, đúng kiểu tài năng được trời phú.
Ngay từ thời đại học Nhiễm Bộ Nguyệt đã giành được vô số giải thưởng với một loạt tác phẩm phong phú. Còn chưa tốt nghiệp đã nhận được hàng tá offer, 22 tuổi tốt nghiệp chuyên ngành kỹ thuật của đại học M, sau đó gia nhập vào một công ty tư vấn thiết kế hàng đầu ở vùng vịnh.
Hai năm sau, Nhiễm Bộ Nguyệt được một tập đoàn quốc tế lớn mời về với mức lương cao, phụ trách phát triển một dòng sản phẩm hoàn toàn mới. Nhiệm vụ ban đầu mà sếp giao cho là hoàn thành trong vòng hai năm, nhưng không hiểu sao Nhiễm Bộ Nguyệt lại làm được. Chỉ trong vòng một năm, anh đã dẫn dắt đội ngũ hoàn thành toàn bộ quá trình, từ thiết kế ý tưởng cho đến sản xuất sản phẩm, vượt mặt các đối thủ cạnh tranh để đưa sản phẩm ra thị trường trước, gây được tiếng vang vô cùng ngoài mong đợi. Thiết kế của Ran đã giành được vô số giải thưởng danh giá trong năm đó, đồng thời trở thành mẫu thiết kế kinh điển của dòng sản phẩm này, được các thương hiệu khác đua nhau học theo.
Kể từ đó, Nhiễm Bộ Nguyệt dần tỏa sáng trong ngành đúng như ý nghĩa cái tên tiếng Trung của anh, trở thành nhà thiết kế công nghiệp trẻ nổi bật nhất những năm gần đây.
Nhưng, ngay khi mọi người cho rằng Nhiễm Bộ Nguyệt sẽ tiếp tục tỏa sáng tại vùng vịnh thì anh lại đưa ra một quyết định khiến mọi người phải sững sờ — nghỉ việc.
Nhiễm Bộ Nguyệt từ bỏ mức lương hậu hĩnh, phúc lợi và cổ phần mà bao người mơ ước, cũng từ bỏ mọi thứ đã tự mình gây dựng ở nước ngoài bao năm qua, dự định về nước mở studio riêng.
Rất nhiều người khuyên Nhiễm Bộ Nguyệt nên suy nghĩ thêm, công ty cũng ra sức giữ anh lại. Vì suy cho cùng đà phát triển của anh đang mạnh, nền móng lại chưa vững, tốt hơn là chờ tới khi làm được thêm nhiều tác phẩm, tạo dựng được danh tiếng vững chắc đã rồi ra làm riêng cũng chưa muộn.
Tiếc là Nhiễm Bộ Nguyệt lại chẳng phải người chịu nghe lời khuyên, giữ nguyên quyết định nghỉ việc.
Có người hỏi sao anh lại đưa ra lựa chọn ngu ngốc thế, Nhiễm Bộ Nguyệt ôn hòa hỏi lại, sao dưới mũi cậu lại mọc thừa cái lỗ thở vậy?
Có người tiếc nuối lắc đầu, nói Ran mới 26 tuổi, quả nhiên vẫn còn trẻ, bồng bột xốc nổi, rồi anh sẽ hối hận thôi.
Thực ra Điền Tiểu Triết cũng không hiểu sếp mình nghĩ thế nào, cậu ta chưa bao giờ có ý định tìm hiểu cấu tạo não bộ của thiên tài hết. Dù sao sếp Nhiễm của cậu ta đã quyết chí muốn về nước nên Điền Tiểu Triết cũng khóc lóc van nài bám theo về.
“Chào mừng quý khách lên máy bay, xin hỏi hai vị muốn dùng gì ạ?” Tiếp viên lịch sự đưa thực đơn cho bọn họ.
Điền Tiểu Triết đói lắm rồi, hào hứng gọi hết các món, quay sang thì thấy Nhiễm Bộ Nguyệt đã đưa trả thực đơn, chỉ gọi mỗi salad rau quả.
“Anh ăn có tí thế thôi á?” Điền Tiểu Triết không tin nổi, hạ giọng nói: “Sếp à! Đây là khoang hạng nhất đó, anh không tận dụng quyền lợi của nó à? Hơn nữa toàn là quyền lợi của anh mà.”
Nhiễm Bộ Nguyệt vẫn giữ dáng ngồi như cũ, không ngẩng đầu đáp: “Không đói.”
Điền Tiểu Triết bất lực thở dài.
Đây là tật xấu trước nay của sếp cậu ta, không thích ăn.
Là một người ham ăn, Điền Tiểu Triết thật sự không thể hiểu nổi sao trên đời lại có người không thích đồ ăn ngon như thế. Đúng là không hiểu nổi!
Yêu cầu của Nhiễm Bộ Nguyệt về ăn uống thấp đến mức làm người ta tức lộn ruột, bình thường toàn ngồi ở bàn làm việc ăn mấy miếng là coi như xong một bữa.
Ban đầu Điền Tiểu Triết tưởng Nhiễm Bộ Nguyệt vì bận quá nên không có thời gian ăn cơ, sau này cậu ta mới phát hiện, dù là lúc nghỉ phép đi du lịch sau khi kết thúc dự án thì Nhiễm Bộ Nguyệt cũng chẳng có hứng thú với đồ ăn ngon, vẻ mặt mỗi khi ăn uống đều tỏ ra nhạt nhẽo, hoàn toàn không thấy được tí cảm giác hạnh phúc khi thưởng thức đồ ăn ngon nào trên mặt anh.
— Đấy, lại thế rồi. Cái vẻ bình thản hờ hững kia.
Điền Tiểu Triết nhìn Nhiễm Bộ Nguyệt chậm rãi nhét salad vào miệng, ngay cả miệng cũng lười há to, từ tốn nhai từng miếng nhỏ như động vật ăn cỏ chậm chạp nào đó.
Hầy, bảo sao sếp Nhiễm lại gầy như thế, áo mặc trên người cứ lùng bà lùng bùng.
Điền Tiểu Triết không khỏi xót xa nghĩ, nếu bố mẹ anh ấy mà thấy con trai mình vất vả ở nước ngoài ra nông nỗi này thì chắc là đau lòng lắm?
“Ánh mắt cậu kiểu gì đấy?” Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn cậu ta.
Điền Tiểu Triết lấy khăn lau nước mắt: “Con à, mẹ thương con quá đi mất!”
Nhiễm Bộ Nguyệt: “…”
Không ngờ chuyện khiến Điền Tiểu Triết càng đau lòng hơn còn ở phía sau kìa.
Mấy tiếng sau, máy bay gặp phải nhiễu động không khí, cabin tối om, không khí ngột ngạt, cả đám người bị xóc nảy lên xuống.
Điền Tiểu Triết thì coi như ngồi tàu lượn, còn nói đùa: “Mỗi lần thế này, em toàn nghĩ xong di ngôn rồi…”
Còn chưa nói hết câu thì giọng đã thay đổi đột ngột: “Sếp, anh sao thế? Sao lại nôn? Anh say máy bay à?”
“Ọe –“
Nhưng chẳng nôn ra cái gì, trong dạ dày gần như trống không.
“Sao anh không nói với em? Em đâu có biết anh say máy bay.” Điền Tiểu Triết tự trách: “Em mà biết trước thì đã chuẩn bị sẵn thuốc say máy bay cho anh rồi.”
“Uống thuốc cũng vô dụng.” Nhiễm Bộ Nguyệt chậm rãi nhả từng chữ: “Bệnh nan y.”
“Lần trước đi máy bay anh có bị gì đâu!”
“Chuyến ngắn thì không sao, chuyến dài thì hên xui.”
Điền Tiểu Triết nói ok, em nhớ rồi.
Nhiễm Bộ Nguyệt toàn thế, cứ thỉnh thoảng lại lòi ra thói quen nhỏ hay bệnh vặt gì đấy, hệt như đầu của con quái thú nhỏ đột nhiên mọc thêm cái sừng vậy.
Hơn ba năm rồi, Điền Tiểu Triết vẫn chưa biết hết tập tính của Nhiễm Bộ Nguyệt, luôn còn thứ cậu ta chưa biết.
Khả năng mấy nghệ sĩ thiên tài đều khiến người ta khó đoán như vậy cả.
Tiếp viên cũng bị tiếng hét của Điền Tiết Triết thu hút sự chú ý, ánh mắt cô dừng trên khuôn mặt của Nhiễm Bộ Nguyệt mấy giây, vô thức nói nhẹ hơn như sợ làm vỡ món đồ sứ quý giá: “Thưa anh, xin hỏi anh cần giúp gì không?”
Nhiễm Bộ Nguyệt lắc đầu bảo không cần nhưng tiếp viên vẫn mang nước ấm tới cho anh, trải giường cho anh, dưới sự thúc ép của Điền Tiểu Triết, Nhiễm Bộ Nguyệt đành phải lên giường nằm đắp chăn.
“Không được nhìn máy tính bảng nữa!”
Nhiễm Bộ Nguyệt vừa mới cầm máy tỉnh bảng lên thì bị Điền Tiểu Triết quát, đành nghe lời bỏ xuống: “Vâng thưa mẹ.”
“Nhiều việc đến nỗi phải làm ngay bây giờ à?” Mẹ Điền bất lực: “Cứ nhìn máy tính bảng thế dễ say máy bay lắm.”
Nhiễm Bộ Nguyệt thầm thở dài trong lòng, thằng nhóc này chẳng nghĩ xem mở studio riêng phải chuẩn bị bao nhiêu là việc phải làm, bao nhiêu giấy tờ phải ký, địa điểm còn phải sàng lọc kỹ từng nơi, khách hàng tiềm năng phải nói chuyện trao đổi từng người, xuống máy bay là cả đống việc ngập đầu, giờ ngủ làm sao được.
Ít nhất cũng phải kiếm đủ tiền trả lương cho trợ lý chứ?
Điền Tiểu Triết nghiêm khắc nói: “Xuống máy bay là anh phải đến dự tiệc sinh nhật của Tổng giám đốc Hác luôn rồi, giờ tranh thủ nghỉ ngơi tí đi, ít ra cũng phải chỉnh lại múi giờ chứ!”
À, còn chuyện này nhỉ, Nhiễm Bộ Nguyệt suýt nữa thì quên mất.
Tổng giám đốc Hác, tên đầy đủ là Hác Lạc, gia đình kinh doanh đồ điện gia dụng, quy mô công ty rất lớn.
Mấy năm trước, lúc Nhiễm Bộ Nguyệt vẫn còn hì hục cày quốc bên B từng nhận được đơn hàng của Hác Lạc, hoàn thành vừa nhanh vừa đẹp, thiết kế nổi bật vừa mới lạ lại vừa đảm bảo tính thiết thực. Về sau, sản phẩm này đã giúp họ mở rộng hoàn toàn thị trường quốc tế, Hác Lạc còn đích thân bay sang California để cảm ơn Nhiễm Bộ Nguyệt.
Năm đó, Hác Lạc vừa mới tiếp quản gia nghiệp, hơn Nhiễm Bộ Nguyệt một tuổi, tính cách hoạt bát, lúc nào cũng vui vẻ tươi cười y như cái tên vậy, nếu làm bài kiểm tra phân loại tính cách gì kia thì chắc E phải 99%.
*Bài kiểm tra phân loại tính cách MBTI (Myers-Briggs Type Indicator): E – Extraversion (Hướng ngoại)
Hai người qua lại vài lần, cũng coi như có quan hệ cá nhân.
Nhiễm Bộ Nguyệt biết rõ mình với vị thiếu gia này hoàn toàn không cùng đẳng cấp, chẳng qua là từng “hợp tác” thôi chứ không thể nào leo lên mối quan hệ thân thiết được.
Nhưng Hác Lạc lại dường như thật sự coi anh là bạn, hoặc có thể là vì Hác Lạc hướng ngoại quá nên thích kết giao bạn bè rộng rãi.
Ngày mai Hác Lạc tổ chức sinh nhật 27 tuổi, vừa nghe nói Nhiễm Bộ Nguyệt về nước liền nhiệt tình mời anh đến tham gia.
Vì thời gian gấp quá, Nhiễm Bộ Nguyệt vốn định từ chối cơ, nhưng Hác Lạc lại “ui” một tiếng, bảo anh cứ đến đi, đảm bảo không để cậu ra về tay trắng đâu! Cậu mới về nước, thiếu gì nhất nào? Khách hàng, kênh phân phối, tiền đó! Bên anh thiếu gì thì thiếu chứ không bao giờ thiếu tiền! Có nhiều ông tổng ngốc nghếch lắm tiền đang muốn làm sản phẩm mới này, thầy Nhiễm, cậu không đến chọn à?
Nói cứ như đang bán đại hạ giá trên livestream ấy.
Nói tới mức này rồi nên Nhiễm Bộ Nguyệt không tiện từ chối thêm nữa.
Huống chi trong danh sách cuộc đời của Nhiễm Bộ Nghiệp, sự nghiệp vĩnh viễn đứng ở vị trí đầu tiên.
“Khụ khụ, sếp à, hay để em kể chuyện cho anh nghe nhé.” Điền Tiểu Triết nói.
Nhiễm Bộ Nguyệt hoàn hồn, nghi hoặc nhìn cậu ta.
Điền Tiểu Triết rút đại một quyển tạp chí từ ngăn sách báo: “Anh nằm yên nhắm mắt nghe đi, phân tán sự chú ý thì sẽ không bị say máy bay nữa đâu, nghe một lúc là ngủ luôn.”
Nhiễm Bộ Nguyệt: …
“Ồ, đây là số mới nhất của《Global Fortune》nè. Để em xem có chuyện nào hợp để ru ngủ không…”
Điền Tiểu Triết quen không nghe được câu trả lời lâu rồi, cậu ta mở mục lục: “Ui! Sếp ơi, đây là tờ tạp chí phỏng vấn anh lần trước này.”
Nhiễm Bộ Nguyệt nghe tên tạp chí là biết có mình ở bên trong rồi, bình thản “ừ” một tiếng.
Bài phỏng vấn từ mấy tháng trước, lúc đó anh chưa nghỉ việc. Sau khi đăng tải, bọn họ còn gửi cho Nhiễm Bộ Nguyệt một bản mẫu nhưng anh chẳng buồn mở ra xem.
Lười xem, chẳng có ý nghĩa gì.
Điền Tiểu Triết hào hứng đọc to cả bài phỏng vấn, tấm tắc khen hết lời, nào là sếp ơi, anh chụp ảnh này đẹp quá! Rồi câu này của anh truyền cảm hứng quá! Trời ơi sao trên đời lại có lối tư duy thiết kế khéo léo tài tình thế này cơ chứ, sếp ơi, anh đúng là thiên tài…!
Nhiễm Bộ Nguyệt không nói lời nào, ngồi dậy lấy túi.
Điền Tiểu Triết hoảng: “Anh lại muốn nôn nữa hả?”
Nhiễm Bộ Nguyệt mệt mỏi nhắm mắt lại: “Nghe mà buồn nôn.”
Ha ha ha! Điền Tiểu Triết cười trên nỗi đau của người khác, sếp à, anh giỏi thật mà, chấp nhận mình giỏi đi.
Thấy sắc mặt Nhiễm Bộ Nguyệt sa sầm xuống, Điền Tiểu Triết lập tức dừng cương trước bờ vực: “Được rồi được rồi, em không đọc bài phỏng vấn của anh nữa, em đọc của người khác nha. Để xem mục lục nào… Ồ, nhân vật trang bìa đi! Ui, cái tiêu đề này còn khoa trương hơn của anh nữa,《Đế chế thương nghiệp chục tỷ được gây dựng thế nào, người đứng đầu trẻ tuổi nhất của tập đoàn Nghiễn Xuyên –》”
Vẻ mặt Nhiễm Bộ Nguyệt không đổi nhưng nhịp tim lại đột nhiên tăng tốc, đập thình thịch vào lồng ngực.
“– Thư Chẩm Sơn.”
Roạt.
Cả người như rơi xuống nước, oxy trong phổi bị hút cạn, cảm giác ngạt thở xông lên não.
“Mấy năm nay em thấy tên anh ta xuất hiện trên đủ loại tin tức lớn luôn ấy, anh ta khủng thật sếp nhỉ.”
Điền Tiểu Triết hệt như AI, tóm tắt sự nghiệp rực rỡ của Thư Chẩm Sơn–
Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành kỹ thuật của đại học M thì lập tức về nước, vào công ty của gia đình, làm việc trong lĩnh vực bất động sản thương mại hoàn toàn không liên quan đến chuyên ngành đã học… Dùng sáu năm để cải tổ toàn diện doanh nghiệp gia đình truyền thống từ thương hiệu cho đến mô hình kinh doanh… Khiến vốn hóa thị trường tăng gấp mấy lần… Tuổi còn trẻ đã nắm quyền lớn… Giờ còn chưa tới ba mươi tuổi… Hầy, sao mà khoảng cách chênh lệch giữa người với người còn lớn hơn cả giữa người với lợn vậy…
Nhiễm Bộ Nguyệt nhắm mắt nghe, chìm vào dòng sông ký ức, xuôi theo dòng chảy.
Từ câu từng chữ liên quan tới Thư Chẩm Sơn như lướt qua tai, tiếng nước róc rách lúc xa lúc gần, vừa mơ hồ lại vừa lạ lẫm.
Dòng sông này đã lên xuống bao lần, Nhiễm Bộ Nguyệt đi bộ bên bờ trong giấc mơ, thứ làm ướt anh không còn là những con sóng của sáu năm trước nữa.
Thư Chẩm Sơn.
Nhiễm Bộ Nguyệt rất ít khi gọi tên họ đầy đủ của hắn như vậy, đa số đều gọi hắn là Shu theo các bạn khác.
Bạn bè Trung Quốc thân với Thư Chẩm Sơn sẽ gọi hắn là “Anh Chẩm” hoặc “A Chẩm”, nhưng Nhiễm Bộ Nguyệt không thân với hắn, cũng chẳng phải bạn hắn nên chưa từng gọi như vậy.
Chỉ khi bị dồn đến ranh giới gần như sụp đổ, Nhiễm Bộ Nguyệt mới gọi tên đầy đủ của hắn là “Thư Chẩm Sơn”, khóc nghẹn ngào, run rẩy cầu xin hắn dừng lại, nhưng hiệu quả lại luôn trái ngược.
Sau này Nhiễm Bộ Nguyệt nhận ra, dù mình có gọi tên hắn hay không, gọi tên tiếng Trung hay tên tiếng Anh, dù bảo dừng hay chậm lại thì Thư Chẩm Sơn cũng đều chẳng nghe, khiến Nhiễm Bộ Nguyệt bị hành hạ đến khổ sở.
Tên Thư Chẩm Sơn nghe thì cổ kính tao nhã, cử chỉ lúc nào cũng rất lịch thiệp ôn hòa, nhưng Nhiễm Bộ Nguyệt biết hắn tàn nhẫn ngấm tận trong xương.
Thông minh từ nhỏ, thù dai, thủ đoạn tàn nhẫn, để đạt được mục đích có thể bất chấp tất cả, biết tranh đoạt cũng biết buông bỏ, giỏi thao túng cục diện, là lãnh đạo kinh doanh trời sinh, có thể làm nên việc lớn.
— Cũng là kiểu người Nhiễm Bộ Nguyệt ghét nhất.
Nhiễm Bộ Nguyệt gọi tên đầy đủ của hắn lần cuối: “Thư Chẩm Sơn, chúng ta dừng lại ở đây đi.”
Lúc nói lời này, Thư Chẩm Sơn đang ngồi trên giường của Nhiễm Bộ Nguyệt, khắp cơ bắp trần trụi bên ngoài đều là dấu răng lẫn vết cào mới, trên môi còn dính máu, mắt hắn đỏ ngầu.
Hệt như vừa đánh một trận ác liệt xong.
Câu nói vừa dứt, Nhiễm Bộ Nguyệt thấy lồng ngực Thư Chẩm Sơn phập phồng dữ dội như thể một giây sau sẽ nổi điên mất khống chế.
Thậm chí Nhiễm Bộ Nguyệt còn tưởng Thư Chẩm Sơn sẽ lao tới bóp cổ mình, nhưng cuối cùng hắn chỉ im lặng đóng sập cửa lại rồi bỏ đi, ngay cả áo cũng không mang theo.
Thư Chẩm Sơn, chúng ta dừng lại ở đây đi.
Đây là câu nói cuối cùng giữa bọn họ.
…
Điền Tiểu Triết như thể phát hiện ra lục địa mới, chỉ vào tạp chí, ngạc nhiên nói: “Ui, anh Thư với sếp là bạn cùng trường này, cùng chuyên ngành luôn, nhưng mà hơn anh mấy khóa. Chắc hồi đó anh ấy là nhân vật nổi tiếng trong trường nhỉ!”
Không có tiếng trả lời.
Điền Tiểu Triết kiên trì lại gần: “Này, sếp ơi, hai người có quen nhau không?”
“Ồ, anh ta hả.” Nhiễm Bộ Nguyệt thờ ơ dời mắt: “Nghe qua thôi.”

