Chương 11: Lặng lẽ giằng co

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Tự dưng Nhiễm Bộ Nguyệt chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa.

Từ lúc gặp lại đến bây giờ, dù là trước mặt người khác hay khi chỉ có hai người họ thì Thư Chẩm Sơn đều cố ý né tránh quá khứ của họ. Nói không biết anh, nói bọn họ chỉ là đồng hương rồi bạn học cùng trường.

Hắn như thể đã quên sạch chuyện họ từng bên nhau, từng thân mật với nhau, từng cãi nhau suốt đêm trong phòng thí nghiệm chỉ vì một linh kiện nhỏ vậy.

Nhiễm Bộ Nguyệt từng gợi lại chuyện cũ nhưng Thư Chẩm Sơn chưa bao giờ đón ý cả mà chỉ liên tục tỏ rõ thái độ giữa hai người chẳng liên quan gì đến nhau.

Có lẽ từ sáu năm trước, lúc Thư Chẩm Sơn bất ngờ rút khỏi đội nghiên cứu robot khiến bao tâm huyết chung của cả hai đổ sông đổ bể, quyết định từ bỏ sự nghiệp chế tạo robot để về nước kế thừa gia nghiệp thì Thư Chẩm Sơn của ngày xưa ấy đã hoàn toàn biến mất rồi.

Mà quá khứ của họ không khác gì dòng nước nhỏ bốc hơi giữa sa mạc, chẳng để lại chút dấu vết nào trong cuộc đời của một kẻ đứng đầu tập đoàn như hắn.

Có khi chẳng phải Thư Chẩm Sơn đang trốn tránh đâu mà là hắn thật sự đã quên rồi.

Sáu năm lăn lộn trên thương trường, làm ông tổng tập đoàn thì còn cảnh nào mà hắn chưa từng thấy qua nữa, bấy nhiêu đó cũng đủ để hắn quên sạch những tháng ngày nhạt nhẽo tẻ nhạt trước kia rồi.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Nhiễm Bộ Nguyệt đột nhiên cảm thấy mọi chuyện thật vô vị.

Cứ coi như bọn họ chỉ quen sơ trong bữa tiệc mà thôi.

“Muốn về chưa?” Thư Chẩm Sơn hỏi.

Nhiễm Bộ Nguyệt nói “Ừ” rồi để hai tay lên tay lái.

“Để tôi lái cho.” Nói rồi, Thư Chẩm Sơn để tay vào phía ngoài tay Nhiễm Bộ Nguyệt. Tư thế này trông chẳng khác nào hắn đang ôm trọn Nhiễm Bộ Nguyệt vào lòng.

Nhiễm Bộ Nguyệt khẽ nhíu mày, dịch người về phía trước một chút để tránh mọi động chạm mập mờ không rõ kia.

Ai mà biết được hắn từng ôm bao nhiêu người như thế này rồi.

Thư Chẩm Sơn điều khiển tay lái rất nhẹ nhàng, chẳng mấy chốc đã lướt nhanh trở về chỗ du thuyền.

Hầu hết mọi người đã trở lại du thuyền rồi, mô tô nước xếp thành hàng trong kho.

Sau khi cởi áo phao cứu sinh ra, Nhiễm Bộ Nguyệt mới phát hiện quần áo mình đã ướt sũng từ lúc nào, không khác gì mới vớt từ dưới biển lên. Còn Thư Chẩm Sơn thì có vẻ đã tính trước, hắn mặc đồ lướt ván nên có ướt cũng nhìn không ra.

Vừa bước lên boong đã bị sâm panh vẩy thẳng vào người, mấy cô nàng xinh đẹp ùa tới kéo Nhiễm Bộ Nguyệt với Thư Chẩm Sơn vào bữa tiệc.

Trên boong tàu tràn ngập hormone không chỗ phát tiết sau cuộc rượt đuổi mô tô nước, nhạc điện tử sôi động vang khắp du thuyền, cô nàng dj buộc tóc hai bên vừa nhai kẹo cao su vừa điều khiển bàn dj, cả đám người mẫu vây quanh nhóm cậu ấm giữa sàn nhảy, áo của đám đàn ông thì chẳng biết đã bay đi đâu, thịt kề thịt nhảy nhót tưng bừng, mấy cô gái thì dây áo bikini cũng bị cởi sạch, mảnh vải ít ỏi đong đưa trên người, đúng kiểu thà không mặc còn hơn. Đám trai gái điên cuồng đến mức chẳng còn ra hình người, tựa như lễ hội hoang dâm trụy lạc bước ra từ tác phẩm siêu thực nào đó.

Hác Lạc ngả người trên sô pha cạnh sàn nhảy, vẫy tay gọi họ: “A Chẩm, A Nhiễm!”

Nhiễm Bộ Nguyệt như được cứu, lập tức rời khỏi đám đông hỗn loạn, ngồi xuống cạnh Hác Lạc, Thư Chẩm Sơn cũng theo tới ngồi xuống bên còn lại cạnh Hác Lạc.

“Thợ bánh nhà anh ta làm Paris Brest ngon lắm, hai người ăn thử không?” Hác Lạc thỏa mãn ợ một cái, trước mặt bày ít cũng phải năm cái đĩa to to nhỏ nhỏ.

Nhiễm Bộ Nguyệt nhìn cảnh tượng xa hoa trụy lạc bên cạnh rồi lại quay sang nhìn Hác Lạc, hồi lâu mới bật ra một câu: “Anh đúng là đói thật.”

Hác Lạc tay trái kéo Nhiễm Bộ Nguyệt, tay phải kéo Thử Châm Sơn, hai mắt rưng rưng, nói: “Thế nào rồi? Hai người ra ngoài lượn một vòng tận hưởng thế giới riêng, giờ có hiệu ứng cầu treo, hóa giải hiềm khích, biến chiến tranh thành tơ lụa chưa?”

“…” Nhiễm Bộ Nguyệt cạn lời: “A Lạc, tôi thấy anh hơi say rồi đấy.”

Thư Chẩm Sơn: “Cậu ta ăn năm cái pudding caramel whisky rồi.”

“Vớ vẩn, tôi ăn sáu cái cơ!” Hác Lạc nắm chặt tay bọn họ: “Thế rốt cuộc hai người thế nào rồi?”

Nhiễm Bộ Nguyệt cười nhạt: “Tổng giám đốc Thư vẫn bắt tôi phải đền.”

Thư Chẩm Sơn: “Chẳng lẽ em không nên đền à?”

Nhiễm Bộ Nguyệt: “Đương nhiên là nên chứ, là tôi sai trước, làm hỏng bộ quần áo quan trọng của tổng giám đốc Thư mà.”

Thư Chẩm Sơn: “Đền xong coi như chúng ta không còn nợ nần gì nữa.”

Không còn nợ nần gì nữa.

Toàn bộ những chuyện mập mờ trong đời Nhiễm Bộ Nguyệt đều gắn với Thư Chẩm Sơn, ấy thế mà Tổng giám đốc Thư lại dễ dàng nói ra được mấy chữ “không còn nợ nần gì nữa” với anh.

Nhiễm Bộ Nguyệt cố gắng giữ chút khách khí cuối cùng: “Vậy thì làm phiền tổng giám đốc Thư gửi hóa đơn cho tôi sớm một chút.”

Giọng điệu cả hai đều rất bình tĩnh, nhưng cứ anh một câu tôi một câu đáp trả nhau gay gắt không ai chịu nhường ai, Hác Lạc đau đầu lẩm bẩm: “Tôi chẳng hiểu hai người thế nào nữa, có cái chuyện bé tí như hạt vừng mà sao hai người cãi nhau mãi không xong thế…”

Thư Chẩm Sơn thầm nghĩ, cậu thì biết cái gì.

Hơn nữa hạt vừng này cũng đâu có bé.

Không khí giữa ba người có phần ngột ngạt, hoàn toàn trái ngược với sự điên cuồng trên sàn nhảy. Cậu hai Trịnh tinh ý nhận ra, đẩy mấy cô người mẫu trong lòng mình ra, bảo bọn họ kéo ba người kia vào đây, dự tiệc của bản thiếu gia mà không nhảy nhót, không uống rượu, còn trưng vẻ mặt lạnh tanh như kia là có ý gì? Quá là không nể mặt nhau gì cả!

Mấy cô nàng xinh đẹp tựa như bươm bướm bay tới, kéo người trông có vẻ nhút nhát nhất là Nhiễm Bộ Nguyệt vào giữa vườn hoa.

Chẳng biết là tên cậu ấm nào hưng phấn hô môt câu: “Phạt rượu! Phạt rượu!” Những người khác cũng hô theo đòi phạt Nhiễm Bộ Nguyệt uống rượu. Nhiễm Bộ Nguyệt thấy Lý Diệu cũng ở trong đám hô hào, mặt mũi đỏ bừng, đoán chừng bị chuốc không ít rượu.

Nhà thiết kế vĩ đại Ran của chúng ta mới từ Mỹ trở về còn gì? Bên Tây chơi còn bạo hơn chúng ta nhiều, phạt rượu thế thì chán lắm, chơi Dentist’s Chair đi!

Dentist’s Chair! Dentist’s Chair! Cả đám hô to.

Đang là tâm điểm ánh nhìn, Nhiễm Bộ Nguyệt liếc thoáng qua ai đó rồi hướng mắt về phía cô người mẫu cầm chai rượu, hờ hững ngoắc ngón tay, ý là lại đây đi.

Cả đám lập tức hét lên, A a ——

Cô nàng xinh đẹp chậm rãi bước tới, giơ cao chai rượu sáng lóng lánh cho mọi người xem, OVAL Swarovski Crystal Vodka phiên bản giới hạn, thân chai được nạm 7000 viên pha lê Swarovski, nồng độ cồn 45%.

Nhiễm Bộ Nguyệt ung dung ngồi xuống ghế ở quầy bar, ngửa đầu há miệng phối hợp với cô nàng.

Rượu mạnh rót ra từ vòi kim loại đổ thẳng vào miệng Nhiễm Bộ Nguyệt.

Cái tên “Ghế nha sĩ” được bắt nguồn từ đây, người bị rót rượu phải há to miệng giống như đang được nha sĩ kiểm tra ấy, cho nên mới có cái tên này.

Cô nàng rất biết cách tạo hiệu ứng, cố ý nâng cao chai lên để rượu tràn ra khóe môi Nhiễm Bộ Nguyệt, nhỏ từ cái cằm trắng ngần xuống làm ướt cả mảng áo, chảy dọc xuống theo rãnh ngực.

Chiếc sơ mi trắng vốn đã ẩm ướt dính sát vào da giờ ướt sũng hoàn toàn, lớp vải mỏng gần như trong suốt lộ ra đường nét cơ bắp mờ mờ, vừa ngây thơ lại vừa phóng đãng, đẹp đến nỗi khiến người ta không tài nào dời mắt được.

Tiếng hét chói tai vang lên không ngớt, Nhiễm Bộ Nguyệt chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo, làn da trắng muốt lấp ló, mái tóc đen dài ướt nhẹp dính vào ngực, trông chẳng khác nào một con hải yêu mới ngoi lên khỏi mặt nước, khiến cả đám điên cuồng gào thét.

Hác Lạc ngồi thẳng dậy, trợn mắt: “Má… A Nhiễm chơi ác thật.”

Thư Chẩm Sơn ngồi im từ nãy tới giờ thình lình ném cái nĩa bạc trong tay xuống, đứng phắt dậy.

“Ấy, cậu làm gì thế?” Hác Lạc nuốt cái pudding caramel whisky thứ tám xuống, muốn kéo Thư Chẩm Sơn lại nhưng kéo được.

Giọng Thư Chẩm Sơn lạnh tới mức nghe mà rợn người: “Đi chuốc rượu.”

Hác Lạc tỉnh cả người, gào to không được đâu không được đâu!

Thêm vòng nữa! Thêm vòng nữa! Đám đông gào không ngừng.

Cô nàng dùng ánh mắt hỏi ý Nhiễm Bộ Nguyệt, Nhiễm Bộ Nguyệt hào phóng cười với cô nàng, chủ động há miệng, đầu lưỡi đỏ au lấp lánh ánh nước, trông như viên kim cương đính trên lưỡi vậy.

Ba giây rót rượu, từng giây như được kéo dài vô tận.

Tiếng hét chói tai như muốn xé rách màng nhĩ cùng vị cay nồng của rượu mạnh tràn vào cơ thể, Nhiễm Bộ Nguyệt nhắm mắt lại, không ngờ lại cảm nhận được cảm giác sảng khoái mà đã lâu không có.

Vô số ánh mắt rơi vào người mình, anh chẳng còn bận tâm liệu có ánh mắt của ai đó hay không nữa.

Giữa cơn choáng váng cuộn trào, Nhiễm Bộ Nguyệt chậm rãi mở mắt ra, nhìn lướt qua đám đông cuồng nhiệt nhưng lại chẳng thấy bóng dáng người nọ đâu.

Chỉ thấy Lý Diệu hò hét hăng say, nhìn khẩu hình thì chắc là “Lại đi, lại đi”.

Uống liên tục ít nhất hai ounce rượu mạnh, cơn say nhanh chóng ập tới, Nhiễm Bộ Nguyệt cảm giác mình cần phải nghỉ một chút nhưng tinh thần hưng phấn lại không kiềm chế được, giữa tiếng hò hét vang trời, anh há miệng lần nữa, ra hiệu cho cô nàng kia rót tiếp vòng thứ ba.

Cô nàng vừa nghiêng chai rượu thì bị một bàn tay giữ chặt lấy thân chai.

Nhoáng một cái, chẳng biết bằng cách nào mà chai rượu đã nằm trong tay Thư Chẩm Sơn.

Nhiễm Bộ Nguyệt ngửa đầu, bất ngờ trông thấy khuôn mặt đang nén giận cực độ của Thư Chẩm Sơn thì bỗng cười rộ lên, trong mắt anh long lanh sóng nước.

Thư Chẩm Sơn đứng chắn trước mặt Nhiễm Bộ Nguyệt, thân hình cao lớn che kín người anh.

Hắn cúi xuống bóp cằm Nhiễm Bộ Nguyệt, ép anh phải ngẩng mặt cao lên, hơi thở nóng rực nguy hiểm như dã thú phả vào tai Nhiễm Bộ Nguyệt khiến anh nổi hết da gà.

Thư Chẩm Sơn cầm chai rượu cách xa ra, nói với âm lượng chỉ đủ hai người nghe được, nghiến răng nhả từng chữ: “Nhiễm Bộ Nguyệt, em muốn chết phải không.”

Nhiễm Bộ Nguyệt bật cười vui vẻ, hỏi lại: “Ồ, hóa ra tổng giám đốc Thư cũng biết tên tôi à?”

Thư Chẩm Sơn khàn giọng nói: “Bọn họ có thể chuốc chết em thật đấy.”

Nụ cười của Nhiễm Bộ Nguyệt càng rạng rỡ hơn, nhẹ giọng hỏi: “Tổng giám đốc Thư, tôi uống rượu của tôi, liên quan gì đến anh?”

Thư Chẩm Sơn mím môi không đáp, bàn tay siết lấy chai rượu thoáng run lên.

Hai người đối mặt nhau ở khoảng cách cực gần, giằng co không ai chịu nhường ai.

“Ấy ấy ấy, tổng giám đốc Thư lao lên làm gì thế!” Cậu hai Trịnh bất mãn nói.

Hác Lạc như con chuột đồng lách qua đám đông, vội la lên: “Cậu ta muốn chuốc A Nhiễm! A Chẩm, cậu bình tĩnh chút đi, A Nhiễm không chịu nổi nữa đâu!”

Với trình độ của Thư Chẩm Sơn, chuyện bóp cổ người khác chuốc rượu suốt một phút hắn cũng từng làm rồi, xong việc người kia còn bị đưa thẳng vào bệnh viện luôn, cho nên Hác Lạc thật sự rất sợ hắn quá tay rồi xảy ra án mạng. Tên kia thì đáng chết thật, chứ Nhiễm Bộ Nguyệt đâu có thù oán gì với Thư Chẩm Sơn đến mức ấy.

“Ồ —— Hóa ra là tổng giám đốc Thư muốn chuốc rượu tôi à.” Nhiễm Bộ Nguyệt ra vẻ vỡ lẽ: “Vậy anh cứ rót thẳng đi là được, lắm lời làm gì?”

Nói xong, Nhiễm Bộ Nguyệt đưa tay với lấy chai rượu trong tay Thư Chẩm Sơn, nhưng anh càng với, Thư Chẩm Sơn lại càng giơ chai rượu cao hơn khiến anh không sao với lấy được.

Nhiễm Bộ Nguyệt nhíu mày, mất kiên nhẫn vòng tay ôm lấy cổ Thư Chẩm Sơn, hơi nhấc người khỏi ghế cao, cả người như quấn lấy người hắn, hai chân kẹp chặt lấy vòng eo rắn chắc của Thư Chẩm Sơn như con rắn nước siết chặt con mồi.

Những ngón tay thon dài trắng trẻo bám vào cánh tay màu lúc mạch săn chắc, hai cánh tay với sắc thái đối lập chồng lên nhau tạo nên sự tương phản rõ rệt.

Khoảnh khắc làn da hai người chạm vào nhau, sắc mặt Thư Chẩm Sơn bỗng thay đổi, sau đó lùi lại một bước như bị điện giật.

Nhiễm Bộ Nguyệt sững người trong chốc lát, cười tự giễu.

Mình làm vậy để làm gì cơ chứ, không cam lòng thăm dò cả buổi đổi lại được câu trả lời như thế này đây.

Phản ứng bài xích theo bản năng cơ thể thì sao mà giả vờ được.

Cậu hai Trịnh lúc này đã ngà ngà say, hùng hổ nói: “Chai đó là của tôi, muốn chuốc rượu cũng phải để tôi chuốc chứ, Shu, tránh ra cho tôi!”

Trên lồng ngực trần trụi của anh ta vẫn còn in dấu hôn của cô người mẫu nào đó, cứ thế phơi ra lộ liễu.

Thư Chẩm Sơn xoay người, chống tay lên quầy bar sau lưng Nhiễm Bộ Nguyệt, biểu cảm đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh như gió thoảng mây trôi: “Rượu của cậu nên tôi không chuốc được?”

Khí thế bất ngờ toát ra từ người Thư Chẩm Sơn khiến cậu hai Trịnh phải hạ giọng xuống: “Muốn chuốc thì cũng phải để tôi chuốc trước chứ, cậu nói phải không?”

“Hay để tôi trước đi?” Thư Chẩm Sơn cười, thương lượng với anh ta.

Cậu hai Trịnh đỏ mặt tía tai: “Dựa vào đâu?”

Thư Chẩm Sơn ân cần nói nhỏ: “Hình như cậu quên mất lần trước nhà họ Trịnh lấy được mảnh đất ở Thiền Thành bằng cách nào rồi nhỉ?”

Mọi người chỉ thấy Thư Chẩm Sơn bình tĩnh nói một câu gì đó, sắc mặt cậu hai Trịnh lập tức trở nên khó coi vô cùng.

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì khoản đền đáp cậu hứa lúc đó đến giờ tôi vẫn chưa thấy đâu.”

Cậu hai Trịnh sững người, anh ta đột nhiên nhận ra câu “Chuốc trước” mà Thư Chẩm Sơn nói hình như là chuốc mình chứ không phải Nhiễm Bộ Nguyệt.

Thậm chí việc hôm nay Thư Chẩm Sơn nể mặt đến dự bữa tiệc chúc mừng chuyến ra khơi đầu tiên của anh ta e rằng cũng đã có tính toán từ trước.

Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, cậu hai Trịnh cố gắng lấp liếm cho qua chuyện, cười làm lành: “Tổng giám đốc Thư, xin mời, ngài chuốc trước đi, chuốc bao nhiêu cũng được. Tôi còn ba chai nữa, đính hẳn 7000 viên kim cương thật đấy.”

Thư Chẩm Sơn gật đầu, ôn hòa nói: “Tốt, vậy mang hết ra đi, mọi người cùng nhau uống. Đã chơi thì phải vui vẻ chứ, cậu nói phải không?”

Tác giả nhắn lại: 

Tổng giám đốc Thư cuồng công việc: theo đuổi vợ, tiện thể đòi nợ ^^

Thư: cứng

Nhiễm: Phản ứng bài xích theo bản năng cơ thể thì sao mà giả vờ được [khóc to]

☘️

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Nghe qua thôi
Chương 2: Hắn từng sờ qua vô số lần rồi
Chương 3: Gặp lại
Chương 4: Người yêu cũ thành người lạ
Chương 5: Uống rượu độc giải khát
Chương 6: Đánh mất chính mình
Chương 7: Hội chứng chim non
Chương 8: Thiên sứ hạ phàm
Chương 9: Tuân thủ luật chơi
Chương 10: Linh hồn như muốn bay lên
Chương 11: Lặng lẽ giằng co
Lên đầu trang