Edit: Lune
Lần đầu tiên trong đời đi xe bus, Lục tiểu thiếu gia ngồi với bạn cùng bàn của mình là Giang Bạch Du suốt năm bến. Sau khi xuống xe, Lục Toản nằng nặc đòi Giang Bạch Du dạy cách quét mã thanh toán rồi hai người mới chia tay nhau ở ngã tư đường.
Bấy giờ mặt trời đã gần lặn, vầng dương đỏ cam buông xuống cuối con đường, phủ lên các tòa nhà xung quanh một lớp màu ấm.
Lục Toản đứng bên biển báo trạm xe bus, nhìn bóng lưng của Giang Bạch Du khuất dần tới khi không còn trông thấy nữa, cậu mới chạy chậm đuổi theo, đổi sang góc nhìn khác rộng hơn.
Cậu nhìn thiếu niên kia khoác cặp sách trên vai, ánh hoàng hôn kéo bóng hắn dài ra.
Sau đó, bóng tối trong con hẻm nuốt chửng cả hắn lẫn cái bóng của hắn. Lục Toản nhìn hắn bước từng bước đi xa dần, tới khi sắp thoát khỏi ánh sáng ấm áp của hoàng hôn, Lục Toản mới không kìm được mà mồm nhanh hơn não, gọi tên hắn:
“Giang Bạch Du!!”
Xa xa, bước chân Giang Bạch Du dừng lại, quay đầu nhìn.
Bọn họ cách nhau quá xa, Lục Toản không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt hắn, nhưng cậu đoán có lẽ Giang Bạch Du lại đang nhíu mày rồi.
Lục Toản nhoẻn miệng cười với hắn, giơ tay vẫy vẫy:
“Hôm nay cảm ơn cậu nha! Mai gặp lại!!”
Gió đưa tiếng nói của cậu đến bên tai Giang Bạch Du, hắn chỉ lẳng lặng nhìn cậu, không phản ứng gì cả.
Hai thiếu niên cách nhau rất xa, nhìn nhau trong giây lát, cuối cùng Giang Bạch Du là người rời mắt trước.
Hắn kéo sát quai cặp lại, lúc xoay người thì giơ tay vẫy qua loa với Lục Toản.
Lục Toản đứng tại chỗ nhìn hắn đi, cho đến khi bóng lưng hắn sắp biến mất ở cuối hẻm, cho đến khi phía sau truyền đến tiếng xe bus phanh lại, cậu mới hoàn hồn, cõng nắng chiều rồi chạy lên xe.
Nhưng sau khi Giang Bạch Du đi rồi, chặng đường về nhà của Lục Toản không được thuận lợi cho lắm.
Cậu ngồi một mình trên xe chán ơi là chán, chờ xe chậm rãi rời xa khu trung tâm thành phố, người lên xuống cũng ngày càng ít, bên ngoài cửa sổ cũng không còn náo nhiệt nữa.
Lục Toản ngồi lắc lư trên xe, ngủ thiếp đi, ngủ một mạch đến tận điểm cuối cùng, bị nhân viên lay mới tỉnh. Cậu mơ màng xuống xe, rồi lại mơ màng nhờ nhân viên trạm giúp đỡ, bắt chuyến quay ngược về, cuối cùng mới thành công xuống ở điểm gần nhà.
Thế là sau một phen trắc trở, lúc Lục Toản cuối cùng cũng về đến cửa nhà thì trăng đã treo cao trên bầu trời đen thăm thẳm rồi.
Lục Toản héo rũ bò lên bậc thang đá cẩm thạch, vừa đẩy cửa ra đã ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của đồ ăn, bụng cũng rất phối hợp mà kêu “ọt ọt”.
Cậu lao tới phòng ăn, nhìn cả bàn đồ ăn kia, lại nhìn cả nhà ba người quây quầy bên bàn ăn tối yên bình, cuối cùng nhìn lại chính mình chật vật như người dưng:
“Ôi, món cá cay mà con thích nhất, thế mà mọi người không thèm đợi con về đã ăn rồi.”
“Sao? Con vẫn chưa về à? Gọi mãi không thấy lên tiếng, mẹ còn tưởng con không xuống ăn tối nữa chứ.”
Hứa Tri Lễ nhìn đứa con trai út đột nhiên xuất hiện thì ngạc nhiên lắm thôi, cảm khái một câu như vậy rồi mới bảo cô giúp việc lấy thêm một bộ bát đũa.
Lục Toản rưng rưng nước mắt.
Cậu lấy điện thoại từ trong túi ra, bấm mở màn hình thì thấy có một cuộc gọi nhỡ đến từ China Telecom.
Cậu không muốn bận tâm nữa, uể oải nói:
“Con ngủ quên trên xe bus, đi nguyên một vòng mới về được đến nhà nên mới muộn. Đùa chứ, bố mẹ, chị, một người sống sờ sờ như con thế này mà mọi người còn không biết con có ở nhà không hả, con còn suýt nữa bị lạc đường đây này, thế mà ngay cả một cuộc gọi hỏi thăm từ người thân cũng không có, sao con đáng thương thế không biết.”
Lục Toản than vãn, thực ra thì cậu đã quen với tình huống này từ lâu rồi.
Cậu là con trai út nhà họ Lục, trên còn có một chị gái lớn hơn bảy tuổi, tên là Lục Trác.
Năm đó, sau khi chị gái ra đời, bố mẹ cậu không có ý định sinh thêm nữa, còn về phần Lục Toản thì hoàn toàn là ngoài ý muốn. Thậm chí ban đầu Hứa Tri Lễ còn không muốn giữ cậu, cuối cùng là nhờ một câu nói của Lục Trác mà nhà này mới có thêm một đứa em trai.
Trong khi một đống thế gia vọng tộc đua nhau sinh con trai, cháu trai, hết lòng bồi dưỡng người thừa kế nam thì hai phụ huynh nhà họ Lục lại đi ngược lại. Chị Lục Trác từ nhỏ đã được coi là người thừa kế duy nhất của nhà họ Lục, mà so với sự ưu tú và tự giác của chị gái thì Lục Toản sống chẳng khác nào linh vật, suốt quá trình trưởng thành đều được nuôi thả, điều cậu nghe thấy nhiều nhất chính là “Vui là được”.
Mặc dù cách nuôi dạy khác nhau nhưng tình yêu của bố mẹ dành cho hai đứa con không phân biệt ai nhiều ai ít, Lục Toản lớn lên trong một cái lọ đầy tình yêu thương, quả thực rất vui vẻ.
“Chậc, một thằng con trai lớn xác mà vẫn lạc đường được? Đừng lo, chờ khi nào em mất tích đủ 24 tiếng, chị sẽ lập tức đi báo án.”
Lục Trác gắp một miếng thịt cá, nhặt bỏ hết xương rồi cho vào bát của Lục Toản, coi như an ủi đứa em trai đáng thương của mình một chút.
Cô để tóc dài, lúc này búi gọn ra sau đầu, chỉ có vài lọn tóc xoăn lượn sóng rủ xuống hai bên má. Cô rất xinh đẹp, khuôn mặt giống với Lục Toản bảy phần, chỉ có điều Lục Toản trông ngu ngơ tưng tửng, còn Lục Trác thì chín chắn và trưởng thành hơn nhiều.
Khoảng cách này lớn cỡ nào nhỉ, nói nghiêm túc thì có thể so như giữa một con chó husky với một con sói thuần chủng.
Lục Toản không thèm để ý đến sự trêu chọc của chị gái mình, cậu ném cặp sách sang bên cạnh, rửa tay qua loa rồi ngồi xuống đối diện với chị gái, bắt đầu càn quét.
Cách ăn của cậu không được trang nhã cho lắm, nhưng mọi người đều biết cậu đang đói bụng nên không ai nói gì. Mãi đến khi cậu gần ăn xong, cha Lục Thiếu Hoa mới lên tiếng hỏi:
“Thường ngày chẳng phải bác Lý đón con à? Sao hôm nay lại đi xe bus?”
Lục Toản ăn nhanh quá nên suýt nghẹn, phải uống một ngụm nước mới trả lời:
“Ôi, bác Lý đến xong đỗ chình ình cái xe trước cổng ấy, thế thì phô trương quá rồi, làm con chẳng khác nào con khỉ đang biểu diễn trong sở thú. Con không muốn thế đâu, con đi xe bus hay taxi cũng ổn mà, cùng lắm thì mua cho con cái xe đạp để con đi cũng được?”
“Con? Đi xe đạp?”
Hứa Tri Lễ không nhịn được bật cười, sau đó lắc đầu:
“Ôi chà, vậy mẹ đoán phải sáng sớm con mới về nhà ấy nhỉ. À không, về uống ngụm nước xong lại đi ngay, không thì lỡ mất tiết tự đọc buổi sáng mất.”
“…”
Đối mặt với lời mỉa mai công khai của mẹ ruột, Lục Toản không muốn nói gì.
“Bố nghe nói gần đây trường các con có kỳ thi đầu kỳ, có điểm chưa, thế nào rồi?”
Lục Thiếu Hoa hỏi.
“Chẳng ra gì ạ, toán với tổ hợp tự nhiên toàn đề Olympic hết, con chẳng biết gì cả, đành phải đóng vai người mù chữ suốt buổi thôi.”
Lục Toản thản nhiên nói khiến Lục Thiếu Hoa nhíu mày.
Ông lại hỏi:
“Những môn khác thì sao?”
“Chỉ có hai môn ngôn ngữ là đạt thôi, Ngữ Văn khoảng 112 gì đó? Tiếng Anh chắc hơn 140.”
Hai môn này vốn là sở trường của Lục Toản, lần này đề khó, với Lục Toản lại hơi vượt chuẩn nên Ngữ văn không được lý tưởng cho lắm, còn Tiếng Anh thì coi như phát huy bình thường.
“Được rồi, năm nay con lên 11 rồi, tranh thủ thời gian ôn luyện IELTS với TOEFL đi. Việc nào cần chuẩn bị thì chuẩn bị từ sớm, mà con cũng nên chú tâm hơn, đừng chỉ lo chơi cả ngày như thế nữa.”
“Vâng, vâng, con đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Hai cha con trò chuyện một lúc, chờ cho chủ đề cuối cùng kết thúc, Hứa Tri Lễ mới lên tiếng hỏi:
“Tiến độ học tập của lớp A1 chắc nhanh lắm phải không? Nghe nói đề thi toàn là đề Olympic, con theo kịp được không? Không được thì chuyển sang lớp khác nhẹ nhàng hơn cũng được.”
Nghe vậy, Lục Toản thoáng khựng lại rồi mỉm cười xua tay:
“Không cần chuyển đâu ạ. Con thích A1 lắm, con trai mẹ gặp mạnh càng mạnh, con cũng có chí tiến thủ mà.'”
“Chỉ có chí tiến thủ thôi thì chưa đủ đâu, nếu lần nào thi cử cũng bị đánh bại thảm hại thì lòng tự tin của con sẽ bị tổn thương đấy.”
“…”
Một lần nữa, Lục Toản lại bị lời nói của mẹ khiến không thốt nên lời.
“Không sao.”
Cuối cùng, người lên tiếng bênh vực là Lục Thiếu Hoa:
“Nó cũng đâu cần tham gia thi đại học, năm cuối rồi, muốn làm gì thì tùy nó đi.”
Đây là nguyên tắc “Vui là được” điển hình mà họ dành cho Lục Toản.
Lục Toản cong mắt cười, gật đầu lia lịa, thấy vậy, Hứa Tri Lễ không nói gì thêm nữa.
Thấy mẹ không nhắc đến chuyện chuyển lớp nữa, Lục Toản mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu hơi áy náy cúi đầu tiếp tục ăn, nhưng khi vừa cúi đầu xuống, ánh nhìn vô tình bắt gặp Lục Trác đang ngồi đối diện.
Lục Trác bắt tréo chân, tựa lưng vào ghế, ánh mắt hướng về phía cậu với vẻ trầm ngâm.
Đối diện với ánh mắt của chị gái, trong lòng Lục Toản giật thót.
Chị gái cậu đã xinh đẹp lại còn xuất sắc, ánh mắt còn cực kỳ tinh tường. Sợ Lục Trác nhìn ra điều gì đó, nửa sau bữa tối cậu đã dùng hết tài năng diễn xuất cả đời mình để che giấu sự chột dạ, nhưng cuối cùng vẫn chỉ tốn công vô ích.
Bởi ngay khi bữa tối kết thúc, lúc Lục Toản xách cặp sách về phòng, Lục Trác cũng ung dung bước theo sau cậu.
Quả nhiên, mới leo được nửa cầu thang, cậu đã bị gọi lại.
“Lục Toản.”
Lục Trác có thói quen ngừng một chút mỗi khi gọi tên cậu, cứ mỗi lần nghe vậy là Lục Toản lại giật mình.
Đây là cảm giác áp lực từ mối ràng buộc huyết thống.
Thực ra từ nhỏ cha mẹ đã chiều chuộng Lục Toản, trong gia đình này, chính Lục Trác mới là người kiềm chế em trai nhiều nhất.
Ngọc không mài không thành khí, nghĩa tựa như tên bọn họ vậy, để A Toản thành tài, với tư cách là chị gái, nhiều khi Lục Trác còn phải đóng vai cha mẹ nghiêm khắc, không cho Lục Toản có cơ hội vượt quá nguyên tắc và ranh giới.
“Dạ, tiểu nhân đây.” Lục Toản nghe Lục Trác gọi mình liền run lẩy bẩy, cố rặn ra một nụ cười nịnh nọt:
“Chị gái có gì dặn dò không?”
“Em tự khai hay để chị vạch trần?”
Lục Trác khoanh tay tựa vào tay vịn cầu thang, liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới.
“Mẹ bảo em chuyển lớp, em còn nói mớ gì mà chí tiến thủ, chị còn không biết em là người thế nào chắc? Em là đứa thích học hành lắm hả?”
“…” Lục Toản đau khổ:
“Hiểu biết của chị về em vẫn chưa đủ sâu sắc.”
“Sai.” Lục Trác tàn nhẫn ngắt lời cậu:
“Chính vì hiểu em quá rõ nên chị đoán rằng điều giữ chân em không phải kiến thức mà là một ai đó, phải không? Em đang hẹn với ai đúng không? À… Bảo sao em lại giả vờ nghiêm chỉnh, nói muốn trải nghiệm không khí gấp rút của cấp ba, bảo bố nhân lúc quyên góp thư viện tiện thể nhét em vào, hóa ra là có mưu đồ khác.”
Nụ cười của Lục Toản hoàn toàn cứng đờ.
Thỉnh thoảng cậu thực sự nghĩ rằng, chị gái mình không đi làm thám tử thì đúng là lãng phí tài năng.
“Không, có hẹn hò gì đâu…”
“Vậy cũng gần giống thôi, chưa nhưng người em thích đang ở lớp A1 chứ gì?”
Lục Trác không bị mánh khóe của Lục Toản mê hoặc, không cho cậu đường lui.
Sau khi nói ra những lời này, chị thu lại vẻ mặt trêu đùa, biểu cảm trở nên nghiêm túc hơn hẳn:
“Lục Toản, chị không quan tâm em nghĩ gì, nhưng chị cảnh cáo em trước. Gia đình nuôi dạy em theo kiểu nuôi thả nhưng không có nghĩa là em có thể buông thả bản thân, đừng học theo thói xấu của đám bạn bè chơi bời kia, cũng đừng để chị nghe thấy bất cứ tin đồn nhăng nhít nào, nếu không chị sẽ đánh gãy chân em đấy.
Hãy nhìn nhận về mình rõ hơn, đừng làm phiền người mà em biết chắc là không thể có kết quả, nếu bạn kia học ở A1, vậy em phải biết bạn ấy là một trong những đứa trẻ xuất sắc nhất Bắc Xuyên. Em không phải chịu áp lực thi đại học, tới khi ấy em bỏ đi, chẳng phải sẽ lãng phí thời gian lẫn tinh lực của người ta à.”
“Lục Toản, nếu vì em mà quỹ đạo cuộc đời của người khác bị lệch hướng, nếu vì yêu em mà bỏ người ta phải bỡ tương lai tươi sáng nhất của mình thì em sẽ không bù đắp được đâu, không ai có thể bù đắp được cả.”
Lục Trác thốt ra những lời này với giọng điệu hết sức nghiêm khắc. Lục Toản lắng nghe, lòng thầm thở dài.
Cậu nghĩ, bọn họ quả đúng là chị em ruột.
Lục Toản hiểu rất rõ những lời Lục Trác nói, cũng đang dùng nó để cảnh tỉnh bản thân. Chính vì những lo ngại ấy mà cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc phát triển mối quan hệ vượt quá giới hạn bạn bè với Giang Bạch Du.
Chỉ là, mặc dù Lục Trác nói thấu suy nghĩ của Lục Toản, nhưng lại bỏ sót mất một khả năng.
Thực ra tình huống của Lục Toản còn phức tạp hơn thế, nhưng cậu không định tiết lộ với Lục Trác. Cậu thầm nghĩ, nếu chị gái biết được người mình thích không chỉ là ứng cử viên thủ khoa khối tự nhiên mà còn là con trai, liệu ngày mai mình còn có thể bình an bước qua cổng trường Số Một nữa không.
Vì vậy, Lục Toản giả vờ trầm ngâm gật đầu, ngoan ngoãn đồng ý, với hy vọng nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn không cam tâm. Sau khi leo lên vài bậc cầu thang, cậu quay lại nhìn Lục Trác, ra vẻ nghiêm túc nói:
“Chị à, những gì chị suy đoán về em khiến em đau lòng lắm.”
“?” Lục Trác nhướng mày.
“Em chưa bao giờ có ý định làm hại ai cả. Và em cũng không phải là kẻ phong lưu chơi bời như chị nghĩ đâu. Xin chị hãy nhớ điều đó…”
Lục Toản giơ tay chào cô một cái, trông trẩu cực kỳ:
“Em, là chiến thần tình yêu thuần khiết.”
“…?”
Lục Trác không nhịn được mà trợn mắt.
Đồ hâm này!

