Edit: Lune
Mặc dù động tác và biểu của Giang Bạch Du đều giống như đang làm nhiệm vụ, nhưng khi nhìn hắn, trong lòng Lục Toản lại thấy giống như bị thứ nhỏ bé gì đó khẽ cào một cái, ngưa ngứa.
Sự nhượng bộ nho nhỏ này của Giang Bạch Du khiến Lục Toản lại gan hơn một chút, cậu cong mắt cười nhìn Giang Bạch Du, tìm chuyện nói:
“Không ngờ cậu còn biết vẽ nữa? Vẽ cũng đẹp ghê.”
“Không biết.”
“Vậy cái này…”
“Ninh Tuyển.”
“Hả?”
Lục Toản thực sự không ngờ cái này lại do Ninh Tuyển làm cho, dù sao người ta cũng ở A2, xét từ cuộc thi báo tường thì cũng coi như là đối thủ cạnh tranh của A1 rồi còn gì.
Lục Toản chép miệng.
Chắc là Ninh Tuyển muốn giúp Giang Bạch Du làm xong sớm để cùng nhau về nhà, hoặc cũng có thể là vì lý do khác, nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì người được hưởng lợi lớn nhất vẫn là chủ trì làm báo tường Lục Toản. Cậu cảm thấy mình cần phải bày tỏ lòng biết ơn, thế là cậu khẽ hích cùi chỏ vào Giang Bạch Du:
“Vậy cậu cảm ơn bạn ấy giúp tớ với nhé, không có bạn ấy thì tớ thực sự không thể hoàn thành nổi cái thứ xấu xí này mất, trẻ con nhìn cũng muốn khóc luôn ý.”
Nghe cậu nói như vậy, Giang Bạch Du hơi nhíu mày lại.
Hắn cụp mắt nhìn xuống chỗ vừa bị Lục Toản chạm vào, há miệng như muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp lên tiếng thì đã bị một giọng nói khác cắt ngang:
“A Toản!”
Trương Nhạc Kỳ mang theo cặp sách hùng hổ chạy vào, vừa chạy vừa nói:
“Tin động trời tin động trời! Chiều qua lúc tan học, thầy Ngưu đã bắt được một đôi đang hôn nhau trên con đường rợp bóng cây ấy, trời ơi, thầy ấy giận tím người luôn á! Thầy ấy còn thề sẽ tăng cường nỗ lực để tóm gọn tất cả các đôi, triệt để dẹp bỏ hiện tượng yêu sớm trong trường nữa!”
Trương Nhạc Kỳ vừa chạy vừa nói, trông hệt như người bán báo rong trên phố hồi xửa xừa xưa.
Cậu ta mệt đến nỗi thở không ra hơi, đợi đến khi chạy đến gần mới nhận ra bên cạnh Lục Toản còn có Giang Bạch Du đang cùng ăn sáng thì lập tức sững sờ.
Trương Nhạc Kỳ hít một hơi thật sâu, lời còn chưa nói xong đã kẹt cứng trong cổ họng.
Lục Toản chớp mắt nhìn cậu ta, thấy cậu ta đang lúng túng bèn kẹp một cái bánh bao đưa cho cậu ta, muốn giúp cậu ta giải vây phần nào.
Trương Nhạc Kỳ không hề câu nệ, lập tức cầm lấy cắn hai miếng hết cái bánh, sau đó vỗ ngực thở phào, khen một câu:
“Ngon quá, mua ở đâu vậy?”
“Cô bữa sáng nhà tớ làm.”
“? Sao lại gọi là cô bữa sáng?”
“À, vì cô ấy phụ trách bữa sáng nên gọi là cô bữa sáng ấy mà.”
“Nhà cậu có tận ba cô giúp việc phụ trách ba bữa hả?”
“Cũng không hẳn, còn có cô đồ ngọt, ba cô chú nấu món Tứ Xuyên, Quảng Đông, với…”
“Dừng!”
Trương Nhạc Kỳ cảm thấy như có cái gì đó đang kìm hãm trí tưởng tượng của mình, vì vậy cậu ta kịp thời dừng chủ đề này lại:
“Thôi bọn mình quay lại tin đồn vừa rồi đi.”
Lục Toản gật đầu, uống một ngụm sữa đậu nành rồi mới hỏi:
“Công nhận là tin hot, nhưng có liên quan gì đến tớ đâu? Có bắt cũng chả đến lượt tớ, tớ đâu có…”
Tớ đâu có yêu sớm.
Lục Toản không nói hết câu nói sau, vì khi nói được một nửa, cậu bỗng nhớ ra điều gì đó mà quay sang nhìn Giang Bạch Du.
Chuyện này đúng là không liên quan gì đến cậu thật, nhưng ở đây đang có một người yêu sớm nè.
Ánh nhìn của Lục Toản làm bầu không khí trong góc lớp học trở nên cứng đờ.
Cậu với Trương Nhạc Kỳ đều nhìn chằm chằm vào Giang Bạch Du, ánh mắt sáng rực như đèn pha khiến Giang Bạch Du không chịu nổi, hắn chau mày, nhướng mày lên như muốn hỏi: Làm sao?
Lục Toản há miệng như muốn nói gì đó, nhưng trước khi mở miệng đã bị Trương Nhạc Kỳ cắt ngang.
Trương Nhạc Kỳ vội vàng thu dọn hộp cơm giúp cậu chủ Lục:
“Sắp đến giờ tự học sớm rồi mà còn ăn à, thu dọn xong rồi về chỗ đi, thầy sắp đến rồi đó.”
“À ờ.” Tuy không hiểu đang xảy ra chuyện gì nhưng Lục Toản biết Trương Nhạc Kỳ không muốn cậu nói, cho nên cực kỳ phối hợp im miệng.
Cậu dọn hộp cơm xong, trước khi đi còn nói với Giang Bạch Du:
“Tớ đi đây.”
Đúng như dự đoán, Giang Bạch Du không hề trả lời cậu.
Trái lại là Trương Nhạc Kỳ bước tới chỗ ngồi rồi hạ giọng hỏi Lục Toản:
“Báo tường trên bảng đen cuối lớp là do cậu với Giang Bạch Du vẽ đấy à? Đẹp phết… tớ chỉ vắng mặt có một lúc, sao cậu đã ngồi ăn sáng ở chỗ Giang Bạch Du rồi??”
“Báo tường? À cái này chủ yếu là do cậu ấy với Ninh Tuyển vẽ, tớ chỉ làm mấy cái râu ria thôi. Còn chuyện ăn sáng… lúc sáng vẽ xong bảng tin rồi ăn sáng cùng nhau thì có gì lạ đâu nhỉ.”
Lục Toản cảm thấy thái độ của Trương Nhạc Kỳ có vẻ hơi lạ.
“Gì chứ! Đây là Giang Bạch Du đó!”
Trương Nhạc Kỳ phản ứng cực kỳ dữ dội, cậu ta uống hớp nước cho bình tĩnh lại rồi nói tiếp:
“Cậu ấy mắc chứng ám ảnh cưỡng chế với ưa sạch sẽ, rất ghét người khác ngồi chỗ mình làm này làm nọ, nhất là ăn uống. Học kỳ trước, có một lần trong giờ ra chơi, Đại Thông ngồi vào chỗ cậu vừa ngồi ấy, vừa ăn khoai tây chiên vừa nói chuyện với người khác làm rơi vụn xuống bàn. Cậu không biết đâu, lúc ấy ánh mắt Giang Bạch Du nhìn Đại Thông khủng khiếp lắm, như muốn giết người ý. Say đó Đại Thông phải cầm khăn ướt lau bàn cho cậu ấy tận ba lần mới xong chuyện đấy.”
“… Hở?”
Lúc này Lục Toản mới nhận ra bản thân mình vừa làm gì.
Điều đáng sợ là chuyện này vẫn chưa kết thúc.
“Cậu ấy cũng không bao giờ ăn đồ của người khác đâu, có phải vừa nãy cậu định chia sẻ đồ ăn với cậu ấy đúng không? Cậu ấy sẽ từ chối, từ chối nhiều lần mà vẫn tiếp tục còn phiền phức hơn, lúc cậu ấy mất kiên nhẫn hung dữ lắm.”
“… Hở??”
Quào.
Lục Toản đơn giản nhớ lại.
Cậu vừa nãy đúng là đang nhảy disco trên bãi mìn của Giang Bạch Du mà.
Cậu thở dài, ỉu xìu xìu.
“Nói muộn rồi, tớ chia sẻ nhiệt tình lắm, cũng bị mắng luôn rồi.”
“Mắng thế nào?”
“Bảo tớ đừng làm phiền người khác, sau đó dưới sự tấn công đáng ghét của tớ mà cố uống một ngụm sữa đậu nành tớ chia sẻ cho cậu ấy.”
“… Trâu bò.”
Trương Nhạc Kỳ biết người anh em này nhiệt tình đến mức nào, cậu ta không biết nói gì hơn, chỉ có thể giơ ngón tay cái cho Lục Toản:
“Cậu ấy không đuổi cậu đi đã đỉnh lắm rồi, cũng có thể là hôm nay cậu ăn uống ở đó không rơi vãi gì ra bàn ra ghế nên vẫn nằm trong phạm vi khoan dung được.”
“Vậy thì phải cảm ơn cô bữa sáng không làm bánh sừng bò sáng nay rồi.”
Lục Toản chân thành cảm thán một câu, rồi lại áy náy quay đầu nhìn về phía Giang Bạch Du, chăm chú nhìn xem có để rơi vãi hạt cơm hay vết dầu nào không.
Sáng sớm nay cậu đã giẫm vào đủ điều Giang Bạch Du khó chịu, giờ nghĩ lại thì ánh mắt của Giang Bạch Du khi ấy hình như đều chứa đầy lửa giận kiềm chế với ghét bỏ nồng nặc.
Liệu có thể tiếp tục kết bạn với cậu ấy không đây?
Lục Toản hơi lo lắng.
Cậu rầu rĩ nghĩ xem lần sau nên dùng lý do gì để nói chuyện với Giang Bạch Du, cứu vớt độ thiện cảm, và xem có cơ hội nào đó để đến gần cậu ấy một cách hợp lý hay không.
Đây là một vấn đề nan giải, may là Lục Toản không phải đau khổ quá lâu, cơ hội đã tự động đến với cậu.
Chuyện xảy ra vào tiết học cuối cùng vào sáng hôm đó. Tiết Toán, Vu Diệu vừa bước vào lớp đã công bố thứ hạng điểm thi đầu kỳ, sau đó điều chỉnh lại chỗ ngồi theo thứ hạng và tình hình học tập.
Ban đầu Lục Toản tưởng chuyện này không liên quan gì đến mình, vì cậu chỉ là một học sinh chuyển trưởng yếu ớt bất lực.
Nhưng Vu Diệu lại nhìn cậu đầu tiên.
“Lục Toản, em chuyển xuống ngồi cùng với Giang Bạch Du.”
“?” Đột nhiên bị nêu tên, Lục Toản tròn mắt ngơ ngác.
Trương Nhạc Kỳ ngồi trước cũng quay lại, trong mắt có ba phần không nỡ, ba phần chúc phúc và bốn phần muốn nói lại thôi.
“Lục Toản, cô không cần biết em vào đây bằng cách nào, nhưng đã vào lớp A1 rồi thì em chính là một thành viên của A1, phải tuân theo quy tắc của A1. Tiến độ của A1 quả thực rất nhanh, ban đầu em không theo kịp cũng dễ hiểu, nhưng cô hy vọng em có thể cho cô thấy thái độ cố gắng học tập của mình. Nếu không hiểu bài thì hãy hỏi nhiều hơn, nghe nhiều hơn và làm bài tập nhiều hơn. Cô gửi gắm Giang Bạch Du cho em, em có thể cho cô thấy tiến bộ trong lần thi tiếp theo không?”
Vu Diệu khẽ nhíu mày.
Lục Toản lập tức cất lại vẻ đùa cợt, ngồi nghiêm chỉnh lại, chào một cái:
“Em hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Vu Diệu gật đầu, rồi lại nhìn về phía góc cuối cùng của lớp:
“Giang Bạch Du, em cố gắng giúp đỡ bạn cùng bàn mới nhé, trong trường hợp không ảnh hưởng đến bản thân, nếu bạn ấy có bất cứ câu hỏi nào, em hãy kiên nhẫn giải đáp cho bạn ấy được không.”
Giang Bạch Du khẽ lên tiếng đáp.
Vu Diệu gật đầu, lúc này mới rời mắt, bắt đầu sắp xếp cho các bạn khác, mà Lục Toản thì thu dọn cặp sách với tốc độ ánh sáng, nói với Trương Nhạc Kỳ một câu “Anh đi đây” xong vọt xuống hàng cuối.
Trương Nhạc Kỳ sững sờ, đang tính mở miệng nhưng đã quá muộn, Lục Toản đã trên đường lao đến chỗ ngồi mới của mình rồi.
“Lục Toản!”
Có điều Lục Toản chưa chạy được mấy bước, Vu Diệu đã gọi cậu lại:
“Giờ đang trong tiết học, cô đổi chỗ là em đổi luôn bây giờ à? Em vội vàng gặp bạn cùng bàn mới thế hả?”
Lời nói này khiến cả lớp cười ồ lên.
Tai Lục Toản đỏ bừng, cậu ôm cặp sách đứng giữa lớp không biết nên làm gì, vừa định ủ rũ quay về chỗ cũ thì thấy Vu Diệu nhướng mày xua tay:
“Đi được nửa đường rồi còn quay lại làm gì? Mau biến xuống ngồi đi.”
Lục Toản như được đại xá, hớn hở đáp lại:
“Vâng!”
Thế là cậu xách balo lao xuống chỗ bên cạnh Giang Bạch Du cắm rễ.
“Lại gặp nhau rồi, chào bạn cùng bàn mới nha.”
Lục Toản tựa như một cơn gió thoảng qua, lúng túng đặt sách xuống.
Giang Bạch Du xoay nắp bút trong tay, khẽ liếc cậu một cái, không ừ hử gì.
Chỉ là nắp bút tuột khỏi tay rơi xuống bàn, phát ra tiếng lạch cạch.
Việc điều chỉnh chỗ ngồi không mất quá nhiều thời gian, sau đó là phần chữa bài thi.
Vì đã hứa với Vu Diệu là sẽ cố gắng học tập và tiến bộ nên Lục Toản nghe giảng rất chăm chú, nhưng kiến thức nền tảng của cậu quả thực chênh lệch quá nhiều so với những “quái vật” chuyên giải đề thi đấu trong lớp A1 này, thành thử dù cậu đã nghiêm túc lắng nghe từ đầu đến cuối song vẫn có câu chẳng hiểu gì.
Lục Toản đành phải chép lại quá trình giải bài của Vu Diệu rồi tự mình suy ngẫm từng bước một. Thế nhưng có một bài từ bước cuối đến khi ra đáp án hệt như ảo thuật vậy, Lục Toản vắt óc suy nghĩ mãi mà vẫn không tài nào hiểu được nó đã được giải ra như thế nào.
Không còn cách nào khác, cậu chỉ có thể nhờ đến sự giúp đỡ từ bạn cùng bàn mới của mình.
Đúng lúc này, tiếng chuông hết tiết vang lên, Giang Bạch Du đang tháo kính để cất vào hộp.
Lục Toản tranh thủ thời gian muốn hỏi hắn một câu, nhưng chưa kịp mở lời thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên giữa tiếng ồn ào của giờ ra chơi:
“Giang Bạch Du!”
Lục Toản lần theo phía giọng nói vang lên, thấy Ninh Tuyển đang dựa vào cửa theo tư thế giống hệt chiều hôm qua, chờ Giang Bạch Du ra ngoài.
Quả là một mối duyên phận kỳ diệu…
Lục Diên mím môi.
“Nói đi.”
Đúng lúc này, Giang Bạch Du ngồi bên cạnh lên tiếng hỏi cậu.
“Hả…”
Lục Toản chần chờ một lúc.
Cậu nghĩ rằng chiều qua đã vì chuyện của mình mà khiến người ta phải về nhà muộn rồi, giờ nếu lại vì mình mà khiến hai người họ ăn trưa muộn thì quá là không ổn.
Thế là Lục Toản nhìn Ninh Tuyển rồi lại nhìn Giang Bạch Du một cái, sau đó lắc đầu:
“Không có gì, không có gì đâu, cậu đi đi.”
Giang Bạch Du nhíu mày.
Nhưng hắn không nói gì nữa, chỉ đứng dậy vòng qua Lục Toản đi về phía Ninh Tuyển.
Lục Toản nhìn hắn, bất giác nghĩ đến tin đồn mà Trương Nhạc Kỳ nói sáng nay.
Với tư cách là bạn cùng bàn mới và cũng là bạn thân tương lai, cậu cần nhắc nhở hắn.
Vì thế Lục Toản mở miệng:
“Giang Bạch Du.”
“?”
Giang Bạch Du quay lại nhìn cậu.
“Dạo này thầy Ngưu hay bắt học sinh yêu đương lén lút lắm, hai cậu… cẩn thận chút.”
Lục Toản cảm thấy lời nói của mình không có vấn đề gì, gợi ý cũng rất đúng chỗ, nhưng phản ứng của Giang Bạch Du lại hết sức kỳ lạ.
Cậu rất khó hình dung ánh mắt Giang Bạch Du nhìn mình lúc này, giống như hắn đang nhìn một con khỉ đội mũ ngược đang nhào lộn trước mặt vậy.
Và Lục Toản chính là con khỉ đó.
Hơn nữa cậu có linh cảm rằng mình sắp bị mắng.
Quả nhiên:
“Có thời gian thì làm thêm bài tập đi, đừng nghe mấy chuyện vô bổ, cũng đừng có quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn.”
Giọng điệu của Giang Bạch Du lạnh tanh, ánh mắt như thể đang kìm nén cơn giận, lời nói chẳng hề nể nang chút nào.
“…”
Vẻ mặt Lục Toản đờ đẫn, mãi đến khi Giang Bạch Du quay lưng đi mới nhớ nổi giận.
Lòng tốt lại bị coi thành lòng lang dạ thú!!
Lúc này Lục Toản mới hiểu tại sao Trương Nhạc Kỳ lại nói Giang Bạch Du “hung dữ”, rõ ràng mình tốt bụng nhắc nhở, kết quả lại vô cớ bị mắng một trận, thế ai mà chịu được?
Ít nhất là Lục Toản không chịu được, cậu tức chết đi được, mãi cho đến lúc đến căng tin rồi vẫn còn tức.
Cậu kể lại chuyện ban nãy cho Trương Nhạc Kỳ nghe, nào ngờ lại nhận được một tràng cười nhạo vô tình:
“Đùa chứ Lục Toản, sao lần nào cậu cũng chọc trúng cái Giang Bạch Du ghét thế? Tớ chỉ nói một câu thôi! Cậu ấy rất rất rất ghét người khác xen vào chuyện của mình.”
“Im lặng, im lặng!”
Lục Toản bưng khay cơm phẫn nộ:
“Tớ sẽ biến bi phẫn thành cảm giác thèm ăn, mau tìm chỗ trống đi. Ăn xong về lớp lại biến đau thương thành sức mạnh, cố gắng học hành, không dựa vào Giang Bạch Du!”
“Có chí khí.”
Nếu không phải Trương Nhạc Kỳ đang bưng khay thì nhất định phải giơ ngón tay cái cho cậu.
Cậu ta không làm được gì cho Lục Toản, chỉ có thể rướn cổ lên tìm chỗ trống cho cậu, nhưng chưa được bao lâu, ánh mắt cậu ta đã ghim chặt vào một chỗ nào đó, kinh ngạc thốt lên “Vãi”.
“Giang Bạch Du, Ninh Tuyển, thầy Ngưu!”
Trương Nhạc Kỳ sợ mất mật.
Nghe thấy ba cái tên này, Lục Toản cũng rùng mình.
Cậu vội vàng nhìn sang, thấy thầy Ngưu đang đứng trước một cái bàn, mà cái bàn đó chỉ có đúng hai người Giang Bạch Du và Ninh Tuyển đang ngồi.
“Hai người kia bị bắt rồi hả? Không thể nào. Xong rồi, cậu nghĩ thầy Ngưu có tha cho bọn họ không? Nếu tha thì khó lòng thuyết phục được mọi người, mà không tha thì sẽ bị kỷ luật nặng, hai học sinh giỏi này sẽ tiêu đời mất!”
Trương Nhạc Kỳ ở đây sốt ruột đến độ nghĩ linh tinh, như thể người bị bắt vì yêu sớm chính là mình không bằng.
Nhưng cậu ta lập tức nhận ra mình nghĩ nhiều quá, vì cảnh tượng đánh đôi uyên ương mà cậu ta tưởng tượng không hề xảy ra.
Thầy Ngưu có vẻ như chỉ đứng bên bàn hỏi hai người kia mấy câu sau đó mỉm cười rời đi.
Tha dễ như vậy hở?
Không nên thế chứ.
Trương Nhạc Kỳ cứ thấy quai quái, mà Lục Toản cũng chẳng hiểu ra sao.
Hai người cùng không hiểu ra sao quyết định đích thân đi tìm hiểu sự thật.
Tình cờ trong căng tin cũng chỉ có mỗi bàn của Giang Bạch Du là còn chỗ trống, thế là cả hai bưng khay đi tới.
“Cho tớ hỏi chỗ này có ai ngồi chưa thế?”
Lục Toản đi đến bên cạnh Ninh Tuyển, hỏi.
Ninh Tuyển thoáng ngẩn ra rồi lắc đầu.
“Không có ai đâu, các cậu ngồi đi.”
Lục Toản hồi hộp ngồi xuống bên cạnh Ninh Tuyển.
Bữa cơm này, cậu ăn cực kỳ giày vò, Trương Nhạc Kỳ ngồi đối diện cứ ngập ngừng muốn nói mãi.
Đến cuối cùng, có lẽ là Ninh Tuyển không thể nhìn nổi nữa, cô nàng mới nửa đùa nửa thật hỏi:
“Cậu này, cậu có chuyện gì muốn nói hả? Cậu ăn một bữa cơm mà nhìn tớ những năm lần, cậu làm vậy làm tớ lo lắm.”
Bị phát hiện rồi nên Trương Nhạc Kỳ không giả vờ nữa.
Cậu ta gật đầu:
“Đúng thế, là… là, chuyện kia…”
Cậu ta ấp úng mãi, có lẽ là vì bên cạnh có hung thần Giang Bạch Du nên mãi không dám mở miệng.
Cuối cùng vẫn là Lục Toản không nhịn được nữa, gấp gáp hỏi:
“Muốn hỏi vừa rồi hai cậu có bị thầy Ngưu mắng không ý? Có nghiêm trọng lắm không? Liệu có bị ghi vào học bạ không? Có cần giúp đỡ làm chứng gì không?”
“…”
Nghe thấy lời này, Giang Bạch Du ngồi đối diện đột nhiên dừng đũa.
Hắn ngước mắt nhìn Lục Toản, vẫn là ánh mắt nhìn tên con khỉ ngốc nghếch kia, sắc bén đến mức có thể giết người.
Lục Toản rùng mình, còn Ninh Tuyển vẫn chẳng hiểu gì, cô mờ mịt hỏi lại:
“Sao cơ? Bọn tớ làm gì sai à? Sao lại bị ghi vào học bạ?”
“Hả?”
Thấy phản ứng của cô nàng như vậy, Lục Toản bắt đầu không chắc lắm.
Cậu ngập ngừng hỏi:
“Ừ thì… yêu sớm?”
Lần này thì trong căng tin ồn ào, bốn người ngồi bàn này bỗng chốc lặng phắc.
Vài giây sau, Ninh Tuyển là người bật cười đầu tiên.
Cô cười đến nỗi suýt vỗ bàn, cười đến nỗi khiến Lục Toản và Trương Nhạc Kỳ cảm thấy mình giống như mấy thằng hề.
“Đùa à? Tớ với Giang Bạch Du? Hai bọn tớ yêu sớm?”
Ninh Tuyển như nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời.
“Ừm, chẳng lẽ không phải…”
Lục Toản không chắc chắn liếc nhìn kẻ chuyên môn truyền bá tin đồn kiêm fan cp Trương Nhạc Kỳ:
“… Hả?”
“Hả cái gì, các cậu không biết quan hệ của hai bọn tớ à? Giang Bạch Du chưa nói qua hả?”
Ninh Tuyển khoát tay: “Được rồi, chắc anh ấy không nói mấy chuyện này với mọi người đâu, vậy để tớ tự giới thiệu một chút, là thế này, Giang Bạch Du là…”
Ninh Tuyển chỉ vào Giang Bạch Du rồi lại chỉ vào mình, cố gắng nhịn cười, long trọng tuyên bố thân phận của hắn:
“Anh tớ.”
“?”

