Edit: Lune Cuối cùng Lận Tuy vẫn không uống hết ly chanh leo kem cheese kia, bởi vị giác của hắn kháng cự. Hắn cũng không lấy lại từ tay Yên Tần nữa, mặc cho y cầm đến trường. Trên đường đi, Yên Tần vẫn luôn nhìn ly nước rồi ngẩn người, còn Lận Tuy…
Edit: Lune Kèm câu “Ra ngoài tự kiểm điểm”, cả Yên Tần lẫn chăn đều bị thiếu gia đuổi ra ngoài. Yên Tần đứng trầm tư ngoài cửa một lúc, sau đó trải chăn xuống làm giường, lúc nằm rồi vẫn còn thất thần. Trong bóng đêm, y chạm nhẹ vào môi mình, vẻ mặt…
Edit: Lune Toàn bộ học sinh lớp 12-1 cộng thêm giáo viên chủ nhiệm, trong vòng mười phút kể từ khi tiểu thái gia chuyển lớp đã được chứng kiến sự kiêu căng ngạo mạn của hắn trong truyền thuyết. “Nhờ thầy gọi xe cứu thương cho mấy bạn ấy rồi tiếp tục tiết học…
Edit: Lune Trong căn phòng rộng rãi ngập tràn ánh sáng, ánh nắng dịu dàng chiếu xuống mặt sàn gỗ, rèm cửa không được kéo kín làm nổi rõ đường ranh giới giữa sáng và tối. Chiếc vòng tay kiểu dây xích ánh lên màu vàng kim đẹp đẽ dưới nắng, ôm lấy cổ tay…
Edit: Lune Lận Tuy nằm trên giường một lúc, đợi cái nóng giảm bớt mới ngồi dậy. Rất tốt, nếu đổi lại là cơ thể hắn ở tu chân giới, không vào phòng tắm một chuyến thì rất khó giải quyết. Hắn đi tới bên cạnh bệ cửa sổ, nhìn bóng lưng thiếu niên đang…
Edit: Lune Ánh nắng lúc 3 giờ chiều chiếu xuyên qua cửa sổ phòng, tia sáng ấm áp rơi xuống mặt sàn. Thế nhưng Yên Tần lại không hề thấy ấm áp, cảm giác lạnh lẽo lan từ dưới lên trên, thấm dần vào tận xương tủy của y. Lận Tuy đã bỏ ra một…
Edit: Lune Lận Tuy không tiếp tục để ý tới hệ thống đang lải nhải trong đầu mình nữa mà kéo Yên Tần vào trong phòng. Bàn tay nho nhỏ như thể được chạm khắc tỉ mỉ từ dương chi bạch ngọc thượng đẳng, tương phản rõ rệt với bàn tay thô ráp đầy vết…
Edit: Lune Hiệu suất của Yên Chu nhanh hơn Lận Tuy nghĩ nhiều, tối hắn về nhà đã thấy người được đưa đến. Thiếu niên kia được sửa sang một chút, mặc một chiếc áo sơ mi trắng bằng vải đắt tiền, có điều vết thương trên mặt cùng với sự im lặng thường ngày…
Edit: Lune Tháng Bảy ngày dài, ánh mặt trời chiếu vào trại nuôi ngựa vùng ngoại ô, nóng đến mức làm người ta trở nên nóng nảy. Thiếu gia mặc áo sơ mi đen ngồi chỗ râm mát tận trong cùng, sắc mặt u ám khiến không ai dám tới gần, cảm giác như thể…
Edit: Lune Tự dưng Nhiễm Bộ Nguyệt chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa. Từ lúc gặp lại đến bây giờ, dù là trước mặt người khác hay khi chỉ có hai người họ thì Thư Chẩm Sơn đều cố ý né tránh quá khứ của họ. Nói không biết anh, nói bọn họ chỉ…