Chương 3

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit – Beta: Lune

Quý Miên giả vờ lơ đãng đứng dậy, chậm rãi đi qua đường cái tới gần chỗ thanh niên tóc đỏ. Hai phút sau, Quý Miên đã tới sau lưng hắn, trở thành một người qua đường không đáng chú ý.

Kinh nghiệm ăn trộm của nguyên chủ vô cùng phong phú, cho nên sau khi trở thành “Quý Miên”, Quý Miên cũng kế thừa năng lực này của cậu ta.

Thanh niên tóc đỏ đi về hướng Mặt trời, cái bóng ngắn bị kéo lại phía sau, cái bóng của Quý Miên cũng bị kéo lại phía sau như hắn.

Cậu nín thở, bước chân nhẹ như mèo, đồng thời còn phải giả vờ ra vẻ đường hoàng để tránh người qua đường nghi ngờ.

Nhìn qua khe hở của khóa kéo trên chiếc túi da đeo vai của thanh niên tóc đỏ, tim cậu đập mạnh một nhịp, cậu nhìn thấy — trong đó có một cái túi màu đen, tuy chỉ lộ ra một góc nhưng Quý Miên rất chắc chắn đó là ví tiền.

Chờ thanh niên đi vào một tiệm bán bánh thịt, Quý Miên cũng theo vào.

Mùi thơm của bánh thịt, mùi thơm của bột mì lẫn thịt xộc vào mũi cậu, thơm đến nỗi làm bước chân cậu lảo đảo.

Phía trước còn có người đang xếp hàng, thanh niên tóc đỏ đứng cuối hàng, giọng oang oang: “Bà chủ! Cho hai cái bánh thịt hương hà! Đóng gói mang đi, mỗi cái một túi nhé.”

Tiếng đáp sảng khoái của bà chủ truyền ra: “Được.”

Quý Miên nghĩ lệch đi: Bánh thịt hương hà… nghe đã thấy ngon rồi, có lẽ còn ngon hơn bánh trứng gà rau bina với Oden nữa.

【Ngẩn người cái gì, mau làm việc đi!】Hệ thống thúc giục nói.

Quý Miên đáp một tiếng rồi đứng xếp hàng sau thanh niên, tay phải lặng lẽ mò qua, kéo khóa túi của hắn xuống thành một khe hở khoảng mười cm.

Bàn tay xoay chiều dọc nhẹ nhàng thò qua khe hở, không hề chạm vào túi da.

Lúc này, ngón tay của Quý Miên đã sờ thấy cái ví da trong túi, không chê vào đâu được.

Hai ngón tay kẹp lấy cái ví rồi co lại vào lòng bàn tay.

Động tác của Quý Miên dừng lại.

Cái ví trong tay rất dày, nếu độ dày này là của mình thì Quý Miên sẽ cảm thấy yên tâm cực kỳ, nhưng cậu lại không phải chủ nhân của nó nên cậu chỉ thấy sợ hãi thôi.

Nhiều, nhiều quá! Cậu chỉ cần ít tiền để bắt xe thôi mà.

Quý Miên vô cùng bất an, có cách nào chỉ rút một ít rồi trả lại không nhỉ?

【… Trả cái gì mà trả!】Hệ thống chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:【Ăn trộm còn chê nhiều tiền à?】

【Thế lúc nữa anh ta không có tiền để trả thì làm thế nào?】

【Cậu quan tâm làm gì!】Hệ thống tức sắp biến thành con cá nóc đến nơi:【Nghĩ nhiều như thế, sao cậu không nghĩ thành lỡ đây là tiền để người này cứu mạng mẹ mình đang nằm trên giường bệnh luôn đi!?】

Nó tiện mồm nói, nhưng sắc mặt Quý Miên lại thay đổi vì coi là thật.

Cũng… cũng không phải là không có khả năng này.

Tay Quý Miên lập tức run một cái, không ngờ cậu lại trộm tiền cứu mạng của người ta!

Móc túi quan trọng nhất là phải giữ tay cho vững, tay móc túi mà run thì đồ ăn trộm đang cầm cũng sẽ rung theo, khiến mục tiêu phát hiện.

Quý Miên run tay, hỏng rồi. Ví tiền vô tình va vào mặt trong của túi da, rung động nhỏ xíu kia khiến thanh niên quay đầu lại.

“Thằng oắt này làm gì đấy!” Thanh niên tóc đỏ vừa thấy Quý Miên thì quát to.

Hắn quát to ngay bên tai Quý Miên làm màng nhĩ cậu đau nhói.

【Xong rồi…】Hệ thống thở dài.

Sao lại gặp phải người nhận nhiệm vụ như vậy chứ?

Lúc oán tránh Quý Miên, nó cũng không nhịn được mà tự oán tránh mình: Vừa rồi lắm mồm nói thêm một câu làm gì không biết?

“Trộm đồ của ông?” Tóc đỏ híp mắt lại.

“Tôi…”

Quý Miên lắp bắp, không nói ra lời.

Dù sao tay của cậu vẫn còn đút trong túi người ta.

Bà chủ nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì ra khỏi bếp, vừa thấy Quý Miên thì lập tức nhíu mày: “Trời ạ, lại thằng nhóc này nữa!”

“Còn là kẻ tái phạm?”

Tóc đỏ nhếch miệng, đột nhiên siết chặt cổ tay của Quý Miên, lực siết mạnh đến mức Quý Miên không thể nào rút ra được.

Lúc này cậu mới thấy trên mặt người này có một vết sẹo nhỏ dài, nhìn qua đã biết thứ dữ rồi.

“Xin, xin lỗi.” Quý Miên từ bỏ việc rút tay ra: “Anh muốn đưa tôi đến đồn cảnh sát à?”

Tóc đỏ nhíu mày, phát hiện giọng điệu của thằng nhóc này vẫn bình tĩnh lắm.

“Đồn cảnh sát?” Hắn toét miệng cười: “Ông mày thích tự giải quyết hơn.”

“…”

Tóc đỏ tóm chặt cổ tay Quý Miên, kéo xềnh xệch ra bên ngoài.

Quý Miên lại bị đánh.

Nắm đấm của Tóc đỏ không nhẹ hơn mấy cú đạp của người đàn ông lần trước là bao, từng đấm thấm vào thịt, vết thương cũ của Quý Miên chưa lành hẳn, thỉnh thoảng Tóc đỏ lại đấm trúng vết thương cũ làm cậu đau đến nỗi không thốt ra tiếng.

Lần này đến cả hệ thống cũng không đành lòng, không nhịn được lẩm bẩm với cậu:【Tôi đã nói gì nào, lòng tốt bừa bãi không được đền đáp. Lần sau ra tay dứt khoát một tí.】

Quý Miên bị đánh nhưng vẫn trả lời nó:【Nhưng anh nói kia là tiền cứu mạng mà?】

【… Tôi sai rồi.】Sai vô cùng.

Không thể nói đùa với tên ngốc không có ký ức này được. Hệ thống tự nhắc nhở bản thân.

Lúc nắm đấm tiếp theo của Tóc đỏ giáng xuống thì bỗng có một giọng nói cắt ngang hắn —

“Anh bảo cậu đi làm việc này à?”

Đó là giọng nói của một người đàn ông, trầm thấp, ngay cả khi không vui cũng có vẻ hờ hững.

Tóc đỏ ngẩng đầu nhìn người đến, cánh tay giơ lên từ từ hạ xuống. Một tay hắn vẫn nắm lấy cổ áo của Quý Miên, nhưng người lại đứng thẳng lên, nói với người đến: “Đại ca, anh xuống đây làm gì?”

Đại ca…

Từ khi đến thế giới này, trong đầu Quý Miên để ý đến hai từ nhất: Một là “Đại ca”, hai là “Đại tỷ”.

Cậu muốn ngẩng đầu lên để nhìn vị “Đại ca” này một chút nhưng không được.

Chỉ nghe thấy vị “Đại ca” kia nói với giọng thờ ơ: “Bảo đi mua bánh mà hết cả buổi, đi đánh người à?”

“Không phải… Đại ca.”

Tóc đỏ cười cười như thể gặp được chuyện gì đó thú vị lắm, hắn đổi tay nắm tóc Quý Miên dựng cậu dậy rồi xách đến trước mặt người kia.

Hắn nói: “Em đi mua bánh nhưng đụng phải ăn trộm.”

Đã thế trình độ ăn trộm của tên trộm này còn cùi bắp nữa.

Quý Miên gần như bị Tóc đỏ đẩy đến trước cổ “Đại ca”. Đôi mắt sưng húp của cậu hé ra, chỉ thấy được khuôn cằm góc cạnh và yết hầu nam tính của “Đại ca”.

Hóa ra “Đại ca” rất trẻ.

Cậu khó khăn mở to mắt, muốn nhìn rõ mặt mũi của “Đại ca”.

Ngay sau đó, ánh mắt Quý Miên va vào một đôi mắt đen láy ẩn dưới hàng mi như mực, lạnh như băng.

Ồ. Hóa ra “Đại ca” rất đẹp trai.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thế giới 2 - Cánh bướm
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59: Thế giới 3 - Mặt trời nhỏ
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Hết thế giới 3
Chương 87: Thế giới 4 - Anh trai & Em trai
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chuong 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114: Hết thế giới 4
Chương 115: Thế giới 5 - Tiểu thiếu gia
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149: Hết thế giới 5
Chương 150: 017
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168 - Chương cuối
Lên đầu trang