Chương 6

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit – Beta: Lune

Quý Miên nhận lấy chén canh gà mà Mục Ngữ Mạn đưa cho. Canh gà thơm nức, thịt gà được chế biến khéo léo, vừa mềm vừa trơn.

Cậu uống một ngụm, canh nóng hổi chảy vào bụng, cậu mới nhận ra không biết từ lúc nào mình đã đói đến mức không chịu nổi.

Không đến mức đó chứ nhỉ… Trưa nay cậu có ăn một ít mà.

Hệ thống nói:【Nhìn đồng hồ trên tường.】

Quý Miên ngẩng đầu, theo hướng dẫn của hệ thống nhìn vào chiếc đồng hồ treo trên tường, ngày tháng hiển thị trên đó là “Ngày 20 tháng 8”, thời gian vừa qua 10 giờ tối.

【Cậu hôn mê cả ngày, giờ đã là tối ngày hôm sau rồi.】

Quý Miên gật đầu, lại uống một ngụm canh nóng.

【Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của nguyên chủ.】Hệ thống nói tiếp.

【Thế à?】

【Cậu không có ký ức, nghiêm chỉnh mà nói thì cơ thể này cũng là sinh mạng mới của cậu. Cho nên sinh nhật của nguyên chủ cũng có thể coi là sinh nhật của cậu.】Hệ thống im lặng một lúc:【Chúc mừng sinh nhật.】

【Cảm ơn anh.】Quý Miên nói.

Có điều, thực ra cậu không hiểu rõ ý nghĩa cụ thể của sinh nhật. Sinh nhật có gì đặc biệt hơn những ngày khác à?

【Tiện thể nói luôn, theo cốt truyện ban đầu thì “Quý Miên” tỏ tình với Mục Ngữ Mạn vào năm cậu ấy mười tám tuổi. Tốt nhất cậu nên dựa theo mốc thời gian này để tránh cốt truyện đi chệch hướng.】

Quý Miên gật đầu.

Một lúc sau, hệ thống nhắc nhở cậu:【Cậu có thể ước điều mình muốn vào ngày sinh nhật.】

Quý Miên hỏi:【Điều ước trong ngày sinh nhật có thể trở thành sự thật à?】

【Không biết, nhưng con người đều làm vậy.】

Quý Miên nghĩ một lúc, nhận ra mình dường như chẳng mong muốn điều gì cả, thế là cậu thầm ước:【Mong thế giới hòa bình.】

Hệ thống:【…】

Được rồi, tùy cậu vậy.

Quý Miên dưỡng thương ở nhà Mục Ngữ Mạn vài ngày.

Sau bốn ngày, cậu cảm thấy ngại quá nên sáng ngày thứ năm đã đề nghị với Mục Ngữ Mạn muốn rời đi.

“Em muốn về nhà hả?” Mục Ngữ Mạn dịu giọng hỏi.

“Nhà ạ?”

Quý Miên nghĩ một lúc rồi nói: “Không ạ, em muốn đi theo anh Đoàn.”

“Sao không về nhà?”

“Em không biết về đâu.”

Mục Ngữ Mạn im lặng, không hỏi thêm gì nữa.

Nhiều cậu bé ở độ tuổi này thường có tính nổi loạn, nhưng cô nghĩ đứa trẻ như Quý Miên nên về nhà. Cậu rất ngoan, có thể nhìn ra cậu đã được dạy dỗ rất tốt, cô không hiểu nổi tại sao một đứa trẻ như vậy lại đến nơi này.

Cô đứng dậy, nói: “Em đi theo chị.”

Quý Miên không hỏi cô muốn làm gì, chỉ ngoan ngoãn đi theo.

Quý Miên theo Mục Ngữ Mạn ra khỏi nhà đến khu phố bên ngoài, đi bộ khoảng năm phút thì đến trước một tiệm điêu khắc đồ gỗ thủ công. Quý Miên nhớ lại, đây là chỗ Tôn Tề đỗ xe ngày hôm qua.

Nhưng hôm nay chiếc Volkswagen màu xám đã không còn ở đó, có lẽ là Đoàn Chước ra ngoài làm gì đó rồi.

“Hai ngôi nhà này đều là của em trai chị. Hầu hết các phòng đều cho thuê rồi.”

Mục Ngữ Mạn nói xong lại giải thích thêm: “Em trai chị là Đoàn Chước. Nhiều người gọi nó là “Đại ca” nhưng thực ra nó chỉ được cái cao to với biết đánh nhau thôi.”

“Nó trông vậy thôi nhưng thực ra tốt lắm.”

Quý Miên đáp lời, ngẩng đầu nhìn hai ngôi nhà mà Mục Ngữ Mạn đang chỉ. Hai ngôi nhà không cao, tính cả tầng trệt thì chỉ có ba tầng. Ngôi nhà bên trái có diện tích nhỏ hơn một chút.

Quý Miên vẫn chưa hiểu rõ việc sở hữu được hai ngôi nhà cao tầng có ý nghĩa gì. Cậu chỉ thấy ao ước vì Đoàn Chước có nhiều chỗ ở thôi.

“Ngôi nhà bên trái là do ông ngoại của Đoàn Chước để lại cho nó, còn ngôi nhà bên phải là do nó đi làm tích góp tự mua được. Làm công việc nặng nhọc, càng ra sức làm thì càng kiếm được nhiều tiền. Vài năm trước giá nhà rẻ hơn bây giờ gần một nửa, hơn nữa khu này lại xa trung tâm nên làm cật lực năm sáu năm xong thì nó về đây mua lại.”

Mục Ngữ Mạn khẽ thở dài: “Mặc dù Đoàn Chước không đi học được mấy năm nhưng nó rất thông minh, thông minh hơn hầu hết những người chị từng gặp.”

Tuy giá thuê nhà trong khu phố này không cao nhưng cũng không thể coi thường việc sở hữu hai ngôi nhà cao tầng được, hơn nữa chưa biết chừng đến lúc nào đó lại được quy hoạch xây dựng lại. Đoàn Chước đi làm vất vả vài năm, coi như đã kiếm đủ tiền cho cả đời.

Nhưng Đoàn Chước còn chưa đến tuổi chỉ sống dựa vào tiền thuê nhà. Anh chỉ cho thuê một ngôi nhà, chính là ngôi nhà bên phải tự mua được kia, mỗi tầng có hai phòng, một phòng ngủ và một phòng khách, thu nhập hàng tháng của ba tầng cộng lại cũng phải đến mười nghìn tệ.

Còn ngôi nhà của ông ngoại để lại thì Đoàn Chước giữ lại để ở. Tầng một là tiệm điêu khắc đồ gỗ thủ công —— ông ngoại để cho anh. Đoàn Chước học được sáu bảy phần tay nghề của ông ngoại, thỉnh thoảng cũng thích đẽo gọt thứ gì đó, thế là dứt khoát mở cửa hàng. Mặc dù chẳng kiếm được bao nhiêu tiền nhưng anh thích dành thời gian trong đó.

Đoàn Chước ở một mình trên tầng hai, anh không thích xử lý những mối quan hệ lặt vặt với hàng xóm nên tầng ba vẫn chưa cho thuê.

Mục Ngữ Mạn đưa Quý Miên lên tầng ba, mở cửa — chìa khóa này do Đoàn Chước đánh thêm đưa cho cô lúc trước. Cô bước vào, quay đầu thấy Quý Miên vẫn đang đứng bên ngoài bèn bảo: “Vào xem đi.”

Quý Miên không hiểu tại sao mình lại phải vào xem chỗ ở của Đoàn Chước, nhưng cậu vẫn dạ một tiếng rồi đi vào.

Đây là căn hộ hai phòng ngủ, hai phòng khách. Nội thất khá đơn giản nhưng được sắp xếp gọn gàng, không có dấu hiệu của người ở, rất sạch sẽ.

Mục Ngữ Mạn nhìn cậu, nói: “Nếu thấy ổn thì ở đây đi.”

Quý Miên ngẩn người. Cậu không ngờ Mục Ngữ Mạn dẫn mình đến đây là có ý như vậy.

Cậu khẽ mím môi, trong lòng đương nhiên là cảm động. Nhưng…

Cậu không nói vâng hay không mà chỉ hỏi: “Chị Ngữ Mạn, anh Đoàn đồng ý cho em ở lại đây ạ?”

Mục Ngữ Mạn cười: “Không sao đâu, chị nói với nó một tiếng là được, nó nghe lời chị mà.”

“…” Quý Miên im lặng một lúc, cậu lắc đầu rồi lùi lại một bước ra ngoài cửa, bảo sao cũng không chịu đi vào bên trong.

Mục Ngữ Mạn không hiểu, hỏi: “Sao vậy?”

“Em nghĩ em nên tự nói với anh Đoàn. Nếu anh ấy đồng ý cho em ở lại, chỉ cần cho em một chỗ ngủ thôi thì bảo em làm gì cũng được.”

Mục Ngữ Mạn hơi sững người: “Em không cần…”

“Em không muốn ở đây miễn phí, lại còn phiền chị lo liệu mọi thứ cho em nữa.”

“…”

Mục Ngữ Mạn nói không nên lời, trong lòng thấy rõ ê ẩm.

… Thằng bé ngoan ngoãn đến vậy.

Nghĩ đến vết thương trên người Quý Miên, cô lại càng trách Đoàn Chước.

Lúc Tôn Tề đánh người, sao nó lại không ngăn cản chứ?

Hồi lâu sau, cô nói: “Chắc một lúc nữa là Đoàn Chước về thôi, em cứ chờ ở tầng hai nhé.”

“Nếu nó không chịu cho em ở lại thì em đừng cứng đầu. Ở đây lời nói của chị vẫn có tác dụng lắm.”

Quý Miên cười: “Em hiểu rồi ạ. Cảm ơn chị Ngữ Mạn.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thế giới 2 - Cánh bướm
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59: Thế giới 3 - Mặt trời nhỏ
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Hết thế giới 3
Chương 87: Thế giới 4 - Anh trai & Em trai
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chuong 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114: Hết thế giới 4
Chương 115: Thế giới 5 - Tiểu thiếu gia
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149: Hết thế giới 5
Chương 150: 017
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168 - Chương cuối
Lên đầu trang