Chương 71: Pháo hoa rợp trời cũng đang nhìn về phía cậu

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit – Beta: Lune

Phương Hạo vừa nói xong, xung quanh bỗng chốc im ắng đến lạ, Quý Đồng quyết định chôn trong ngực Phó Âm Âm làm con đà điểu nhỏ, để lại sự lúng túng cho người khác.

Sau mấy giây giật mình ngắn ngủi, Phó Âm Âm bất đắc dĩ nở nụ cười, cô nhìn Phương Hạo trước mặt đang cực kỳ nhập vai, nhịn không được mà nhỏ giọng nói: “Ngu ngốc.”

Quý Đồng hết sức tán đồng, gật đầu phụ họa nói: “Học sinh tiểu học ngu ngốc.”

Đứa bé nhà hàng xóm với mẹ nó đứng xem bên cạnh đều há hốc mồm kinh ngạc, đứa bé còn há to miệng thốt lên “Oa”.

Nó cũng không biết mình oa cái gì nhưng luôn cảm thấy mình nên oa.

Nó quay đầu lại, vẻ mặt tò mò hỏi mẹ mình: “Mẹ ơi, phu nhân đã trở về là sao?”

Trong đầu mẹ đứa bé đang hiện ra những đoạn phim truyền hình máu chó, cô vô cùng phấn khích, vừa nhìn chằm chằm vào người phụ nữ bên cạnh chiếc xe sang trọng vừa hạ giọng nói với con mình: “Để lúc nữa mẹ kể cho con sau.”

Đứa bé: …

Sao mẹ lại trưng ra vẻ mặt say mê lúc xem phim không dừng lại được rồi.

Đứa bé thở dài quay đầu lại, tiếp tục hóng hớt say sưa.

Hóa ra em nhỏ kia đang chờ cha mẹ trở về thật, mẹ của em ấy xinh thật đó.

Phó Âm Âm đã sớm rèn luyện được tố chất tâm lý cứng cỏi trong thế giới Tu La Tràng nên không quan tâm đến những ánh mắt xung quanh. Dựa theo hướng dẫn của Quý Đồng đi vào trong khu chung cư, tài xế xách theo đống túi to nhỏ đằng sau lập tức cất bước đuổi theo.

Phương Hạo cực kỳ tự giác cầm lấy vài hộp từ tay tài xế cũng đang hơi ngơ ngác, thề sẽ hoàn thành chức trách vệ sĩ của mình đến cùng.

Có vẻ như không còn tin đồn gì để nghe nữa.

Trong lòng đám đông vây xem không khỏi nảy sinh cảm giác tiếc nuối.

Chẳng qua gia đình trông có vẻ rất giàu có, ai nấy cũng đều có ngoại hình nổi bật, trông còn đẹp hơn cả diễn viên trong phim.

Khi cả nhóm đi ngang qua Bùi Thanh Nguyên vừa xuống tầng đang đi ra cổng khu chung cư, Bùi Thanh Nguyên chợt hoàn hồn lại rồi yên lặng đi theo.

Hắn cũng hỏi Quý Đồng ở trong đầu: “Phu nhân đã trở về là sao?”

Quý Đồng ngẫm nghĩ, cậu cảm thấy nếu nói thật là kịch bản ôm bầu bỏ trốn thì xấu hổ quá.

Cậu bỗng nảy ra một ý, nghiêm túc trả lời: “Chắc chắn là Tiểu Hạo bị thế giới huyền huyễn ngấm vào người rồi, thời cổ đại chẳng phải hay gọi những người phụ nữ mạnh mẽ giống như chị Âm Âm là phu nhân gì gì đó à? Chắc là cậu ấy kích động quá nên buột miệng gọi vậy đó.”

Lý do quá hoàn hảo, đến cậu nghe mà cũng sắp tin luôn rồi.

Quý Đồng quả thật bị choáng váng vì sự nhanh trí của bản thân.

Bùi Thanh Nguyên nghe xong, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy anh có phải gọi theo như thế không?”

“… Không cần!” Quý Đồng quyết định nhanh chóng: “Ký chủ cứ gọi chị Âm Âm giống em là được.”

Cậu muốn tránh xa kịch bản ôm bầu bỏ trốn máu chó trong giới thượng lưu.

Một kịch bản đoàn tụ gia đình đơn giản trong dịp Tết Nguyên Đán là đủ rồi.

“Ừ.”

Đi đến cửa nhà, Bùi Thanh Nguyên lấy chìa khóa mở cửa ra rồi mời khách vào trước.

Phương Hạo và tài xế xách hàng tết Phó Âm Âm chuẩn bị vào, cô cúi người đặt Quý Đồng xuống, chuẩn bị đổi giày cao gót.

Quý Đồng nhanh nhẹn lấy đôi dép mới để bên cạnh cho cô.

Phó Âm Âm xoa đầu cậu như thể khen ngợi.

Trông hai người họ như đôi mẹ con thật sự.

Bùi Thanh Nguyên ngạc nhiên nghĩ vậy.

Không hiểu sao hắn cảm thấy Quý Đồng hình như đang rất tận hưởng khoảnh khắc này.

Giống như cậu thật sự có một người mẹ.

Chờ tài xế đi rồi, Phương Hạo lập tức ngồi xổm xuống trước những túi mua sắm này, háo hức cực kỳ: “Chị Âm Âm, sáng nay chị truyền tống đến xong rồi đi mua đồ Tết hả?”

Phó Âm Âm – người mới được lên chức mẹ không chút thương tiếc mà nhét một hạt dẻ vào miệng cậu ta, đáp: “Ừ, chủ yếu là đồ ăn, các em mở ra xem thích không.”

Phương Hạo ôm đầu không dám phản kháng, Quý Đồng kéo ghế nhỏ đến ngồi bên cạnh cậu ta, hai người cùng nhau lục lọi túi xách đồng thời líu lo không ngừng: “Thế nên chiếc xe sang trọng vừa rồi là thuê hả? Đẹp hơn cả cái anh em mình đi họp phụ huynh lần trước.”

“Chắc chắn rồi, chị Âm Âm có nhiều tiền tích góp lắm, lấy một ít ra cũng đổi được khối tiền ở đây.”

“Hâm mộ ghê, bao giờ anh mới giàu được như thế nhỉ.”

“Xem nào, đây là combo hạt khô, kẹo hỗn hợp, cái này là hộp bánh trung thu, còn có bánh chưng, bánh mochi nữa…”

Không chỉ có đồ Tết thông thường, Phó Âm Âm còn mua rất nhiều loại đồ ăn phổ biến trong các ngày lễ truyền thống cùng đủ loại quà thường dành để đến thăm người thân.

Bùi Thanh Nguyên đi rót nước cho khách, Phó Âm Âm mỉm cười tự giới thiệu: “Xin chào ký chủ của Tiểu Đồng, tôi là hệ thống số 0214, cậu cũng có thể gọi tôi là Phó Âm Âm.”

Bùi Thanh Nguyên vẫn nhớ số hiệu của Quý Đồng là 0587, còn Phương Hạo là 0499.

Theo số hiệu thì Phó Âm Âm quả thật thâm niên hơn hai người họ rất nhiều.

Hắn lịch sự đáp lại, trong lòng đang nghĩ xem nên nói chuyện thế nào với Phó Âm Âm để có thể biết thêm chuyện liên quan đến hệ thống.

Trong nhà được trang trí ấm cúng, chất đầy hộp quà cùng đồ ăn vặt, ngoài ra còn có ba cái hộp được đóng gói đặc biệt hơn chưa được mở ra, trên từng hộp đều được đính nơ xinh xắn.

Phó Âm Âm cầm cốc nước ngồi trên ghế sô pha, dáng vẻ thanh nhã vô cùng, Hoa Hoa vốn dễ bị sắc đẹp mê hoặc nằm ngoan ngoãn trên đùi cô. Cô lên tiếng: “Đây là quà cho ba người các em, mỗi người một hộp.”

Hiếm khi mới đến một chuyến nên đương nhiên phải mua đủ quà.

Hai mắt Quý Đồng và Phương Hạo cùng lúc sáng rực lên, còn Bùi Thanh Nguyên thì hơi ngạc nhiên, không ngờ mình cũng có.

Sau khi mở hộp đầu tiên, hộp quà bán trong suốt với hoa văn siêu ngầu lộ ra, bên trong hộp là một mô hình robot có vẻ ngoài tinh xảo trông cực kỳ khí phách.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là quà của Phương Hạo.

Trong phút chốc, Phương Hạo từ một vệ sĩ cao lớn biến về học sinh tiểu học trẻ con: “Đẹp quá, cảm ơn chị Âm Âm!”

“Cái này trông giống Gundam mà anh từng thấy trên TV.” Quý Đồng bình luận.

“Ừm!” Phương Hạo cầm lấy con robot yêu thích không buông tay, trong ánh mắt hiện lên chút hoài niệm.

Bùi Thanh Nguyên không biết Gundam là gì, nhưng hắn nhớ Gundam được xếp cùng với Viên Kẹo trong câu đối dán ở cửa bếp, cho nên hắn nghĩ đây có lẽ là một loại máy móc bí ẩn của một thế giới khác.

Trong hộp thứ hai là một cái áo, nhìn kích cỡ thì rõ ràng không phải là của Quý Đồng, Phương Hạo đưa luôn cho Bùi Thanh Nguyên.

Bùi Thanh Nguyên nói cảm ơn với Phó Âm Âm xong thì khá tò mò mở túi nhựa bên trong lấy áo ra.

Sau đó hắn thấy một cái áo hình con khủng long có màu xanh trắng xuyên suốt cả cái áo.

Không ngờ lại là chiếc áo hoodies khủng long trưởng thành mà Quý Đồng nhớ mong mãi.

Phó Âm Âm nhìn nét mặt bỗng cứng đờ của cậu học sinh cấp ba với vẻ thích thú rồi nói thêm: “Tôi không biết cậu thích gì, nhưng tôi nhớ Tiểu Đồng từng nói rằng cậu rất muốn có một chiếc áo hoodies khủng long, nói là lúc bảo cậu đoán quà thì thứ đầu tiên cậu đoán là nó.”

Bùi Thanh Nguyên: … Hắn thật sự không có ý đó.

Nhưng trước ánh mắt phấn khích của Quý Đồng, hắn không nói được lời nào để phản bác.

“Ký chủ, chúng ta có thể mặc nó cùng nhau!” Quý Đồng lập tức lên kế hoạch: “Mặc hôm đi công viên trò chơi thì sao? Màu này cũng hợp với khăn quàng thêu nấm lắm!”

“… Ừ.”

Cũng may giờ đang là mùa đông nên có thể mặc thêm áo khoác bên ngoài để che đi con khủng long quá mức trẻ con này.

Bùi Thanh Nguyên bình tĩnh cất món quà đi.

Hộp quà cuối cùng kia đương nhiên là của Quý Đồng.

“Sẽ là cái gì nhỉ? Đồ ăn vặt? Cần câu cá? Gấu bông?” Phương Hạo đoán càng lúc càng kỳ quặc: “Giày tăng chiều cao? Bát khổng lồ?”

Nghe vậy, Phó Âm Âm vuốt ve cái đầu lông xù của Hoa Hoa, cười nhạt: “Nhóc ấu trĩ.”

Ban đầu Bùi Thanh Nguyên cũng muốn đoán thử, bởi vì quà của Phó Âm Âm đều được dựa trên sự hiểu biết của cô về mỗi người, rất có lòng, tiếc là giờ trong đầu hắn chỉ toàn nấm với khủng long.

Quý Đồng lúc này không thèm tranh cãi với Phương Hạo, cậu nhìn chiếc hộp tinh xảo trước mặt, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác hoài niệm.

Bạn nhỏ thấp bé ngẩn người hồi lâu mới cẩn thận tháo nơ rồi chậm rãi mở hộp ra.

Là một chiếc máy ảnh màu đen nhỏ gọn tinh tế.

Phó Âm Âm giải thích: “Loại dành cho mới vào nghề, không đắt lại khá nhẹ, em có thể dùng ngay trong dáng vẻ hiện giờ, dù có rơi vỡ cũng không tiếc.”

Quý Đồng lập tức cười cong mắt: “Cảm ơn chị Âm Âm, em thích món quà này lắm.”

Trong hộp còn có sách hướng dẫn và một sợi dây có thể đeo máy ảnh trên cổ. Bùi Thanh Nguyên thấy Quý Đồng cầm quyển sách hướng dẫn lên rồi nghiêm túc đọc nó.

Ánh nắng từ ban công tràn vào phòng khách, chiếu sáng cái bóng nhỏ đang cúi đầu chăm chú đọc quyển sách trên tay.

Bùi Thanh Nguyên có cảm giác mình đã từng thấy cảnh này ở đâu đó rồi.

“Em thích là được.” Phó Âm Âm như khẽ thở phào, sau đó nói đùa: “Dù sao thì em cũng là hệ thống sử dụng chức năng quay video thường xuyên nhất trong hai tháng qua nên chị đoán là em rất thích chụp ảnh, chứ không chỉ để kiểm tra cốt truyện.”

Bùi Thanh Nguyên lặng lẽ nhớ kỹ lời cô nói.

Hắn biết Quý Đồng thường xuyên quay video, nhưng hắn tưởng rằng tất cả các hệ thống đều như vậy.

Hóa ra đây là sở thích riêng của Quý Đồng.

Phương Hạo lại gần: “Hiệu ứng chụp ảnh thế nào? Qua đây chụp cho em với Gundam một bức đi.”

Quý Đồng đọc xong sách hướng dẫn, cậu nhìn Phương Hạo đang giơ Gundam lên nghịch, bĩu môi: “Không được, phải giữ bức ảnh đầu tiên lại.”

“Giữ lại làm gì?”

“Không nói cho em.”

Ngày hôm sau. Chiều ngày cuối năm, Bùi Thanh Nguyên đang cởi tạp dề xuống, Phương Hạo đang bưng đồ ăn còn nóng hôi hổi từ bếp ra bàn ăn, Phó Âm Âm thì đang xếp bát đĩa, còn mèo Hoa Hoa ngồi lên ghế đầu tiên.

Người máy nhỏ màu xanh lá đeo chiếc máy ảnh màu đen mới tinh trên cổ đứng trong phòng khách, bàn tay vuông vắn nâng máy ảnh lên trước mặt, những ngón tay máy tròn trịa vụng về bấm xuống nút chụp.

Đây là bức ảnh đầu tiên.

Trong ảnh, tất cả mọi người đều đang làm việc của mình. Phương Hạo đi rất nhanh nên xung quanh còn có chút bóng mờ, trên bàn là những món ăn gia đình đủ màu lẫn vị. Ánh tà dương màu vàng nhạt chiếu vào trong phòng để lại một vệt sáng ấm áp.

Cậu thích bức ảnh này.

Người máy nhỏ hài lòng nhìn mọi người lần lượt ngồi xuống.

Bởi vì hình người của Quý Đồng chỉ có thể duy trì năm tiếng nên mọi người quyết định ăn một bữa tối đơn giản trước theo lịch trình ăn cơm Tất Niên, rồi đến quảng trường trung tâm để xem màn trình diễn pháo hoa bắt đầu vào 19 giờ hơn, sau đó trở về nhà vừa ăn bữa đêm thịnh soạn vừa thức đêm, năm tiếng vừa đủ để vượt qua 0 giờ và đón năm mới.

Ban đầu Quý Đồng định thử giở trò cũ, bắt chước cách mình đã làm vào sinh nhật của ký chủ, dùng dữ liệu oanh tạc Máy Chủ để đổi lấy quyền hạn dùng hình thái cao cấp cả ngày, nhưng Máy Chủ ngã một lần khôn hơn rồi nên đã chặn lại chỗ sơ hở kia, không nhận bất cứ dữ liệu không rõ nào, vì vậy cậu chỉ đành chấp nhận thực tế.

Khi trời tối hẳn, ba thống một người một mèo xuất hiện đúng giờ tại quảng trường trung tâm. Quảng trường này thực chất nằm trên một bán đảo nhỏ, ba mặt giáp hồ, Giao Thừa hàng năm đều có bắn pháo hoa nên rất đông người đổ về đây.

Xem pháo hoa là một trong những hoạt động được Quý Đồng lên kế hoạch từ sớm, tất cả mọi người đều đồng ý. Hôm nay không có tuyết, thời tiết quang đãng rất thích hợp để xem pháo hoa.

Trong đám đông chen chúc, nhóm của cậu vô cùng nổi bật.

Phó Âm Âm khoác áo màu đỏ rượu vô cùng có khí chất đang dịu dàng ôm mèo Hoa Hoa, hôm nay nó mặc một chiếc áo len màu kem để che kín trái tim trên mông mình, diễn giải một cách hoàn hảo về hình ảnh đại tiểu thư quý phái và con mèo trắng của mình.

Một tay của Bùi Thanh Nguyên bế bạn nhỏ có khuôn mặt trắng nõn, tay còn lại cầm một cái túi, có lẽ là dùng để đựng máy ảnh. Còn Quý Đồng lúc này đã cao ngang với người trưởng thành đang cúi đầu loay hoay với máy ảnh trong tay, cũng diễn giải một cách hoàn hảo về hình ảnh em bé đáng yêu và xế riêng hình người của mình.

Phương Hạo đứng giữa với khuôn mặt điển trai siêu ngầu, lạnh lùng nhìn những du khách đang chen chúc xung quanh, diễn giải một cách hoàn hảo… lúc không nói gì trông cậu ta vẫn đẹp trai lắm.

Những khuôn mặt xa lạ tràn ngập hân hoan lướt nhanh xung quanh, Quý Đồng giơ máy ảnh lên chụp lại.

Khi bông pháo hoa đầu tiên bung nở trên bầu trời đêm, tất cả mọi người đều mỉm cười.

Trong không khí náo nhiệt đan xen giữa tiếng reo hò cùng lời chúc mừng, pháo hoa rực rỡ thắp sáng bầu trời đêm, phản chiếu sắc màu lộng lẫy trên mặt sông lấp lánh, rọi sáng cả những đôi mắt sáng ngời.

Quý Đồng nhìn bầu trời đầy màu sắc với chiếc máy ảnh trên tay, cùng những gương mặt được pháo hoa chiếu sáng của bạn mình vào lúc này.

Cậu nghe thấy giọng nói của ký chủ vang lên bên tai: “Năm nay sắp kết thúc rồi.”

“Ừm.” Cậu gật đầu: “Ký chủ sắp thêm một tuổi mụ rồi.”

Kỳ thi đại học vào bốn tháng sau đang đến gần, bước chân trưởng thành cũng thình lình dồn dập kéo đến.

Quý Đồng rất muốn lớn lên, nhưng cũng rất muốn thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này.

Lớn lên rồi thì có thể phục vụ ký chủ tốt hơn, nhưng cậu vẫn chưa trải nghiệm đủ về thế giới vô tư đầy hạnh phúc của trẻ con cũng như cuộc sống cấp ba muôn màu muôn vẻ của ký chủ.

Quý Đồng dọn sạch chút buồn bã trong lòng, chợt nghe thấy giọng nói hơi mơ hồ của ký chủ.

“Anh còn chưa tặng quà cho em.”

Quý Đồng giật mình.

Hình như ký chủ không cần tặng quà cho hệ thống AI phục vụ mình.

Cậu đang muốn lắc đầu từ chối thì liếc thấy chiếc khăn màu xanh đậm có thêu hình nấm trắng ở mép khăn trên cổ ký chủ, cậu lập tức hiểu rõ.

Cậu là người tặng quà cho ký chủ trước, mà ký chủ lại là người rất lịch sự.

Thế là Quý Đồng buông máy ảnh ra mặc cho nó rũ trên cổ mình, sau đó xòe bàn tay ra, tò mò hỏi: “Ký chủ muốn tặng gì cho em thế?”

Cậu hơi khó có thể tưởng tượng được một học sinh cấp ba như ký chủ sẽ tặng quà gì.

Chẳng lẽ là chiếc mũ len đồng bộ với khăn quàng cổ?

Trong tiếng ồn ào tràn ngập khắp hòn đảo nhỏ, Quý Đồng nghe thấy rõ tiếng túi giấy lay động, Bùi Thanh Nguyên lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ trong túi mang theo mình, để vào trong tay cậu.

“Là một món quà đơn giản.” Hắn nói.

Món quà này khá nặng, gói quà đã được chuẩn bị kỹ càng từ trước nên bóc ra rất dễ dàng, chỉ cần mở nắp hộp là được.

Sau khi mở nắp hộp, chiếc hộp màu trắng đã được ký chủ cầm đi, một thứ rực rỡ lập tức sa vào ánh mắt Quý Đồng.

Đó là một quả cầu pha lê trong suốt, bên trong có một cậu bé tí hon đang mỉm cười, trước mặt có một người tuyết vừa mới đắp xong.

Cậu nâng quả cầu pha lê trong suốt long lanh này lên, những bông tuyết vốn đang nằm im trên mặt đất bắt đầu lay động tạo nên một trận tuyết bất ngờ trong thế giới nhỏ bé kia.

Quý Đồng vô thức nín thở, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chăm chú vào cậu bé đắp người tuyết trong quả cầu pha lê. Giữa những bông tuyết bay lả tả, pháo hoa rợp trời cũng đang nhìn về phía cậu.

Tuyết trắng dệt với pháo hoa, trong khoảnh khắc rực rỡ ấy, thời gian mà cậu yêu quý dường như đã thật sự dừng lại.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Bé đẹp, anh muốn xem tivi
Chương 2: Hệ thống 0587 hân hạnh được phục vụ ngài
Chương 3: Nhiệm vụ đầu tiên mà ngài phải hoàn thành đó là -
Chương 4: Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?
Chương 5: Anh của em là Bùi...
Chương 6: Đây là lớp mà Bùi Ngôn từng học
Chương 7
Chương 8: Rất đơn giản, đó là phải điên cuồng
Chương 9: Hoa bào đồng vào mùa xuân rất đẹp
Chương 10: Khoảnh khắc quý giá của ký chủ
Chương 11: Cái đồ phản bội này!
Chương 12: Ai lại không muốn làm anh của cậu bé này chứ?
Chương 13: Bữa sáng bà ấy làm mới là thực phẩm rác!
Chương 14: Bươm bướm bay ra từ trái tim ký chủ
Chương 15: Một AI độc đáo riêng biệt
Chương 16: Mẹ sẽ xin lỗi con chứ?
Chương 17: Anh ơi, lần sau em lại đến bệnh viện cùng anh nha~
Chương 18: Chú chim bay đi
Chương 19: Bánh sừng bò nhân kem trứng siêu cấp!
Chương 20: Có một người yêu thương anh đã về rồi này
Chương 21: Bức họa báo xa xăm
Chương 22: Anh có muốn một ngôi nhà như vậy không?
Chương 23: Như thể hắn chưa từng xuất hiện
Chương 24: "Nhuyễn Nhuyễn, sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ."
Chương 25: Gia đình hạnh phúc
Chương 26: Cái tô có chân
Chương 27: "Em là độc nhất vô nhị."
Chương 28: ヾ(@^▽^@)ノ
Chương 29: Con vịt bông
Chương 30: Rất đáng tin cậy
Chương 31: Chuyện cười quá buồn cười nên biển cười rồi họ chết
Chương 32: Cánh cửa của thế giới mới
Chương 33: Bé Đẹp là độc nhất vô nhị
Chương 34: Hình tượng đẹp thế này cơ mà!
Chương 35: Thứ rất quan trọng, không thể thiếu trong cuộc đời hắn
Chương 36: Meo meo meo meo meo!?
Chương 37: Em Bùi khiêm tốn lắm
Chương 38:《Nhật ký thuần hóa ký chủ》
Chương 39: Bà đã lỡ mất ngày đặt tên con năm ấy
Chương 40: "Em cũng tin anh."
Chương 41: "Nấu ăn có vẻ dễ."
Chương 42: Nói hay lắm, lần sau đừng nói nữa
Chương 43: ヾ(@^▽^@)ノ
Chương 44: Quý Yến Hành
Chương 45: Cây non
Chương 46: Biến thành mèo cũng phải có nguyên tắc cơ bản
Chương 47: Mèo toàn năng
Chương 48: Phương pháp đánh giá theo vẻ ngoài
Chương 49: Không được yêu sớm
Chương 50: Thích là gì?
Chương 51: Đây là thử thách mà con người có thể hoàn thành được sao?
Chương 52: Não rất quan trọng, lần sau nhớ mang theo nhé.
Chương 53: Trên thế giới này luôn có rất nhiều điều chúng ta không hiểu.
Chương 54: Hoa và nấm
Chương 55: Thiếu niên trong mơ
Chương 56: Ở cùng nhau
Chương 57: Cuồng em trai!
Chương 58: Em có muốn chờ anh cùng lớn lên không?
Chương 59: Gọi anh đi
Chương 60: Ông nội
Chương 61: Gundam
Chương 62: Ký chủ của anh biết đọc suy nghĩ hả!?
Chương 63: Hoa Hoa thứ hai
Chương 64: Đây là điều mà hệ thống đã dạy cho hắn
Chương 65: Nghe nói tự dưng hắt hơi là có người đang nhớ mình
Chương 66: Phong thái của thiên tài ẩn dật
Chương 67: Bạn tên là gì?
Chương 68: Ôi, đau quá
Chương 69: Số phận
Chương 70: Phu nhân, cuối cùng cô cũng trở về!
Chương 71: Pháo hoa rợp trời cũng đang nhìn về phía cậu
Chương 72: Giữ kín bí mật của hệ thống
Chương 73: Đuôi khủng long
Chương 74: Cậu liên tục gọi tên tôi
Chương 75: Tiểu Bùi, em là Thủ khoa Đại học!
Chương 76: Gặp được em ấy là điều may mắn nhất trong cuộc đời em
Chương 77: Anh sẽ tìm được em
Chương 78: Mây hôm nay có hình gì?
Chương 79: Đừng có nghịch
Chương 80: Mình có thể xin thông tin liên hệ của bạn được không?
Chương 81: Cái tên thứ hai được lưu trong danh bạ của cậu
Chương 82: Một ly rượu có màu sắc rất đẹp
Chương 83: Đừng gọi anh là anh trai nữa.
Chương 84: Tựa như những đám mây mềm mại
Chương 85: Anh sẽ biến nó thành hiện thực.
Chương 86: ... Ký chủ hiểu cậu thật đấy
Chương 87: Mau dậy đi, chúng ta phải vào Đại học rồi.
Chương 88: Nhìn gái xinh
Chương 89: Không được đi
Chương 90: Ngủ
Chương 91: Em muốn trồng nấm
Chương 92: Anh là người không ai có thể thay thế
Chương 93: Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên nắm tay.
Chương 94: Thích
Chương 95: Thế còn bạn trai cậu?
Chương 96: Cuối cùng hắn cũng biết đáp án của bí mật này.
Chương 97: "Giờ anh ăn được hành rồi."
Chương 98: Sự nguy hiểm
Chương 99: Ngân sắc sinh tử luyến
Chương 100: Pháo hoa nở rộ giữa biển
Chương 101: Chỉ là anh không muốn cười nữa thôi.
Chương 102: Nói ngắn gọn, đầu óc rối ren
Chương 103: ... Tình yêu
Chương 104: Màu hồng nhạt
Chương 105: Lần đầu tiên chủ động leo lên ngón tay của hắn
Chương 106: Vâng, là hẹn hò ạ
Chương 107: Rương báu giấu ở tương lai
Chương 108: Đặc điểm nào cũng chạm đỉnh
Chương 109: Vẫn còn thời gian
Chương 110: Tựa như một nụ hôn trong thinh lặng.
Chương 111: Chưa bao giờ nghe thấy yêu cầu như vậy
Chương 112: Ma Dờ Phắc Cơ
Chương 113: Muốn nghỉ việc quá
Chương 114: Có lẽ đây là tiểu thuyết thế thân
Chương 115: 《Bí mật》
Chương 116: Mặt em trai mềm ghê
Chương 117: Gọi tiếng nữa được không?
Chương 118: Đôi bạn thân từ nhỏ
Chương 119: Hẹn gặp lại ở tương lai
Chương 120: Thuần hóa
Chương 121: Ham muốn chiếm hữu hiểu không?
Chương 122: Hôn
Chương 123: Thời gian để ngắm trăng
Chương 124: Thế giới này chắc chắn bị điên rồi!
Chương 125: Mối nguy AI
Chương 126: Đồ đôi
Chương 127: Sao ban ngày
Chương 128: Ý nghĩa quý giá nhất
Chương 129: Anh yêu em
Chương 130: Không được ngấp nghé hệ thống xinh đẹp!!
Ngoại truyện 1: Năm năm sau (1)
Ngoại truyện 1: Năm năm sau (2)
Ngoại truyện 1: Năm năm sau (3)
Ngoại truyện 2: Dáng hình hạnh phúc
Ngoại truyện về Tạ Dữ Trì
Ngoại truyện về Bùi Ngôn: Cảnh sắc trong sương
Ngoại truyện 3: Nguyện vọng
Ngoại truyện cuối cùng: Chuyện cổ tích
Lên đầu trang