Edit: Lune
Trông thấy Vua xác sống có mặt trong đội ngũ người sống sót rõ ràng là nằm ngoài dự liệu của Thẩm Trường Lâm.
Khi ấy hắn đang bế một thiếu niên theo sát người dẫn đường, so với thiếu niên kia thì có vẻ như Vua xác sống chẳng hề thèm bận tâm tới chuyện mình sẽ bị lộ.
Còn thiếu niên trong ngực hắn thì hóa trang quá vụng, dán mỗi tấm da giả rõ dày lên mặt làm da mặt với da tay trông lệch hẳn nhau.
Từ đầu tới giờ, Vua xác sống chưa thả thiếu niên đứng xuống lần nào, đã vậy còn ôm rất chặt, vui vẻ hay căng thẳng gì cũng có thể thấy rõ bằng mắt thường. Thành thử ban đầu Thẩm Trường Lâm còn đoán thiếu niên kia cũng là xác sống cấp cao, có cùng cấp bậc với Vua xác sống.
Để mà nói thì Vua xác sống mới thực sự lộ diện mấy tháng gần đây thôi, Thẩm Trường Lâm là thủ lĩnh của khu A nên nhiệm vụ cứu hộ cũng nhiều hơn những dị năng giả khác nhiều, hắn thường xuyên phải ra khỏi căn cứ tìm kiếm người sống sót nên khó tránh khỏi đụng độ với Vua xác sống mấy lần.
Hung hãn, thù dai, có thể ra lệnh cho toàn bộ xác sống, có khả năng giao tiếp nhưng xưa nay chỉ đánh chứ không mở miệng nói bao giờ. Khác hẳn với những con xác sống cấp cao khác, Vua xác sống không có hứng thú gì với máu thịt, còn phong cách hành động thì tàn nhẫn một cách ngây thơ.
Vậy mà giờ lại ngoan ngoãn đi bế người khác, hơn nữa trông hắn còn có vẻ thích cực kỳ.
Bác sĩ nhân lúc này chủ động tiến tới thăm dò, chẳng biết nói sai cái gì mà làm Vua xác sống phản cảm. Vỏ bọc cảm xúc dần vỡ vụn, Thẩm Trường Lâm quan sát tới đây cuối cũng đi tới ngăn cản.
Chưa xác định được thân phận của thiếu niên trong ngực Vua xác sống, mà tiếp xúc trực tiếp lại là phương pháp kiểm tra tốt nhất.
Vua xác sống rất hung dữ, Thẩm Trường Lâm cảm thấy sát ý của hắn lúc này còn mãnh liệt hơn cả ban nãy, nơi góc khuất đã có tay súng bắn tỉa cùng dị năng giả sẵn sàng chiến đấu, có thể ứng phó với tình huống bất ngờ phát sinh bất cứ lúc nào.
Nơi đây toàn là người sống sót, ban đầu bọn họ định đưa Vua xác sống tới địa điểm đã mai phục sẵn, nhưng xem tình hình trước mắt thì sợ là Vua xác sống sẽ có thể nổi điên lên bất cứ lúc nào, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tình huống tệ nhất.
Thẩm Trường Lâm ngoài mặt thì mỉm cười, nhưng thực tế tay phải đã bắt đầu âm thầm tạo lưỡi ánh sáng rồi.
Nhưng bỗng có một bàn tay mềm mại chủ động luồn vào bàn tay kia của hắn, làn da ấm áp mịn màng, mạch đập dưới da ẩn chứa nguồn sức sống vô hạn.
Nhóc con này là yếu tố không xác định.
Thẩm Trường Lâm chưa thấy khuôn mặt thật trước khi hóa trang của cậu, nhưng trông khuôn mặt sau khi hóa trang rồi thì thấy cũng khá đáng yêu. Các nét vẫn còn đó, mắt, môi hay tai thì không thể nào thay đổi được, đôi mắt màu lam dưới nắng xinh đẹp đến mức khiến người ta không tài nào dời mắt nổi.
“Cậu thả tôi xuống, tôi muốn làm kiểm tra.”
Giọng nghe hơi giống ra lệnh, nói đoạn thiếu niên còn vỗ vai Vua xác sống đang giả vờ như không nghe thấy: “Cậu nghe thấy không đó?”
“Cậu mà không nghe thì sau này tôi sẽ không thèm để ý tới cậu nữa.”
Hờn dỗi hệt như trẻ con, ngay cả điều kiện đưa ra cũng chỉ là không để ý tới người ta nữa, ấy vậy mà Vua xác sống lại trúng chiêu này, lập tức nghe lời để cậu tới làm kiểm tra. Chẳng qua hắn chỉ nghe lời một nửa, chứ vẫn không chịu buông thiếu niên ra.
Quá kỳ lạ, mọi hành động của Vua xác sống hôm nay đều không phù hợp với suy đoán của những căn cứ lớn đối với hắn.
Bao gồm cả lúc trên xe, Vua xác sống phản ứng khác thường khi nghe thấy tên “Nha Thấu” xuất hiện trong cuộc đối thoại của hắn với Lục Tự.
—— “Không nhớ rõ.”
—— “Hình như em ấy từng học ở Hồng Lâm.”
Xác sống còn được gọi là “Người chết sống lại”, là thứ mà con người biến thành sau khi vết thương bị nhiễm virus xác sống. Bọn họ không hoàn toàn tử vong, chẳng qua cho dù còn sống thì bọn họ cũng không thể nhớ được bất cứ chuyện gì khi còn là con người.
Theo quá trình tiến hóa tự thân của xác sống, trí lực của chúng cũng sẽ được đồng bộ tăng lên, đồng thời còn có thể giao tiếp đơn giản. Nghiên cứu viên trong căn cứ suy đoán rằng xác sống sẽ dần có lại ký ức theo mức độ tiến hóa, nhưng số lượng xác sống cấp cao mà bọn họ bắt được quá ít, cho nên không đủ dữ liệu để chứng minh giả thiết này.
Mà bây giờ, thông tin chứng thực phần nào đã hiện ngay trước mắt, Thẩm Trường Lâm cụp mắt xuống, đứng tại chỗ hồi lâu.
Hắn biết trường cấp 3 Hồng Lâm, ngôi trường này nằm ở ngay trung tâm thành phố H.
Thành phố có mức độ nguy hiểm cực cao từng trải qua ba lần bùng phát virus xác sống.
…
“Ngươi nghĩ rằng sau khi biết ngươi là xác sống rồi, cậu ấy còn chịu cho ngươi ôm nữa à?”
Đầu Nha Thấu vang “ầm” một tiếng, thoáng cái trống trơn. Bàn tay ghì sau lưng còn nóng hơn thân nhiệt cậu nhiều, ngay cả khi cách một lớp áo rồi thì nó vẫn làm Nha Thấu vô thức tránh né.
Cái người thoạt nhìn có vẻ rất ôn hòa bỗng trở nên sắc bén, bầu không khí căng thẳng xung quanh lẫn áp lực trên người Thẩm Trường Lâm khiến Nha Thấu không thở nổi, chỉ biết ngơ ngác nhìn về phía Diệp Sơ.
【Anh đã dặn vợ thế nào!? Đừng có tin tưởng đàn ông! À nhầm! Xác sống! Cuối cùng vợ ngốc cũng phát hiện ra rồi.】
【Thẩm Trường Lâm, cậu lập công lớn rồi đấy, móa nó, cái phó bản này sao mà kiểm duyệt lắm thế không biết, hễ bình luận gợi ý cho vợ là y như rằng bị Hệ thống Chủ kiểm duyệt sạch.】
【Diệp Sơ coi như xong luôn rồi hả? Vừa thích vợ đã bị tên đàn ông khác đâm cho một nhát.】
【Buồn cười ghê, công nhận là Vua xác sống thông minh hơn lúc trước nhiều, nhưng mà hình như hắn còn chưa biết giấu cảm xúc nhỉ? Chữ lo lắng viết rõ trên mặt luôn rồi kia, chắc trong đầu đang chạy dòng “Vợ không cho mình ôm làm sao bây giờ” hả? Thẩm Trường Lâm đánh rắn còn biết đánh bảy tấc nữa.】
【Xoa đầu vợ, tất cả là tại Diệp Sơ lừa người ta hết, vợ đừng buồn nha.】
【Nhưng nói thật thì Diệp Sơ cũng có lừa gì đâu, hắn không giấu giếm gì mà, ai bảo vợ ngốc quá thôi. Nhưng mà dù có nói thế nào thì cũng làm vợ không vui! Diệp Sơ, sau này nhớ phải dỗ dành vợ nhiều vào biết chưa.】
Thẩm Trường Lâm ít nhiều cũng hiểu được tại sao tên Vua xác sống có sức mạnh nghiền ép hết thảy kia lại thích ôm nhóc con mắt lam này.
Cả người chỗ nào cũng mềm, vì giật mình mà toàn thân cứng đờ, hoàn hồn lại thì bám chặt cánh tay hắn rồi bắt đầu giãy giụa. Lúc sau biết chuyện rồi thì từ từ dừng lại, nhưng vẫn bám chặt cánh tay hắn không lên tiếng.
Ôm trong ngực nhưng chẳng thấy nóng tí nào, trái lại còn giống cục bông trắng mềm mại thích bóp thế nào thì bóp thế ấy.
Mà động tác này hiển nhiên đã chọc giận Vua xác sống.
Nha Thấu chưa từng thấy vẻ mặt này của Diệp Sơ trước đó, nào còn dáng vẻ ngoan ngoãn khi nói chuyện với cậu hay nghe cậu sai bảo nữa, hắn duỗi một tay tóm lấy tấm lưới dệt từ dị năng ánh sáng. Lúc nhìn qua đây, vẻ mặt hắn lạnh tanh không cảm xúc, giữa hàng mày bộc lộ rõ sát ý không kiềm chế, dù biết sát ý ấy không hề nhắm vào mình nhưng Nha Thấu vẫn bị dọa đến mức mặt mũi tái nhợt.
Ánh sáng chói lòa đạt đỉnh dưới mặt trời, đang lúc hai luồng sức mạnh va chạm nhau thì bỗng có tiếng ù ù khổng lồ truyền tới.
Từng mảng bóng tối dần lan rộng ra từ nơi tiếp xúc, chỉ chốc lát đã cuốn lấy dị năng ánh sáng của Thẩm Trường Lâm hòng nuốt chửng nó từng chút một.
Thẩm Trường Lâm cúi đầu nhìn thoáng qua sắc mặt tái nhợt của thiếu niên, cậu cắn môi không lên tiếng, hắn cảm nhận rõ người trong tay mình đang sợ hãi, cơ thể cũng hơi run run nữa.
Không có dị năng, nhưng lại là mục tiêu mà Vua xác sống muốn đưa đi.
Thẩm Trường Lâm xách cậu lên, giọng nói qua máy truyền tin truyền rõ vào tai từng dị năng giả.
“Theo kế hoạch đã bàn.”
…
Cảnh vật trước mắt không ngừng lùi về sau, giọng Thẩm Trường Lâm nghe hơi trầm thấp.
“Nhắm mắt lại.”
Nha Thấu tự động làm theo, gió lạnh ập vào mặt, tới giờ cậu vẫn chưa hết sốc trước thân phận thật sự của Diệp Sơ.
Cậu ấm ức níu 001 lại: “Sao kêu dị năng của ta khiến xác sống không thể phát hiện ra mà?”
Do dị năng mất hiệu lực hay là nó xóa Diệp Sơ ra khỏi phạm vi xác sống rồi nhỉ?
001 ngập ngừng:【… 】
【Cũng có thể là tại Diệp Sơ đặc biệt.】001 thều thào:【Dù sao người ta cũng là xác sống có cấp bậc cao nhất mà, Vua xác sống có tí đặc quyền cũng là bình thường.】
Nha Thấu nhìn nó: “Có phải ngươi biết từ lâu rồi không?”
001:【… Ừm.】
Nó vội vàng giải thích:【Nhưng chuyện này liên quan đến cốt truyện nên tôi không thể tiết lộ được.】
Nói xong, nó lập tức kéo người khác xuống nước:【Hệ thống Tình Yêu cũng biết đấy.】
Hệ thống Tình Yêu:【?】
Nhìn ánh mắt lên án của cục bông nhà mình, Hệ thống Tình Yêu kiên nhẫn giải thích:【Sợ nói rồi con phản ứng lớn quá sẽ khiến Diệp Sơ có phản ứng khác thường.】
Diệp Sơ chạy từ thành phố H tới đây, vừa mới tìm được chỗ chuẩn bị nghỉ ngơi thì làn sóng xác sống kéo tới đâm sập tòa nhà hắn đang ở, làm hắn cũng bị vùi luôn dưới đống đổ nát.
Mãi hắn mới bò ra ngoài được, lúc đấy Hệ thống Tình Yêu có kiểm tra, dù là chỉ số tức giận hay chỉ số ức chế của Diệp Sơ khi ấy cũng đều rất cao, chọc giận hắn ở thời điểm này không phải là một lựa chọn sáng suốt. Còn lúc được Diệp Sơ bế đi, nếu nói cho Nha Thấu biết thì chắc chắn cậu sẽ phản kháng, tới khi đó Diệp Sơ bắt người đưa thẳng về ổ xác sống cũng chưa biết chừng.
【Ta chưa hiểu gì về hắn nên không dám mạo hiểm.】
Nha Thấu ỉu xìu hít mũi một cái: “Ò.”
Thẩm Trường Lâm ôm bụng cậu nhấc cả người đi như ôm bao gạo, thành thử người cậu cũng gần sát túi quần hắn, mà lúc này trong túi hắn bỗng truyền tới tiếng ong ong.
Ngay sau đó, tốc độ của Thẩm Trường Lâm chậm lại, hắn lấy máy truyền tin ra: “Sao?”
“Anh Thẩm!”
Nha Thấu nghe được, đây là người nói chuyện với Thẩm Trường Lâm lúc trước.
“Các cậu tới đâu rồi?” Thẩm Trường Lâm hỏi: “Đến chỗ tị nạn chưa?”
“Chưa!” Bên kia gào lên: “Vừa rồi có một làn sóng xác sống kéo tới! Bọn em vừa mới chạy thoát xong! Anh Thẩm, tình hình bên anh thế nào rồi? Em nghe Tiểu An nói đụng phải Vua xác sống hả!? Cần bọn em tới chi viện không?”
“Không cần.” Thẩm Trường Lâm bị cậu ta hét muốn điếc cả tai, nhưng vẫn tốt tính nói: “Tôi đưa một người tới chỗ tị nạn trước, các cậu đến nơi thì nhớ để ý tới cậu ấy.”
Ngụy Duy ngồi kế bên ghế lái lập tức hỏi: “Dị năng giả đặc biệt à?”
“Không. Còn đặc biệt hơn thế.”
Não Ngụy Duy đứng máy mất một giây rồi tiếp tục đoán: “Dị năng giả đặc biệt đặc biệt?”
Thẩm Trường Lâm muốn đập cho cậu ta một cái: “Có liên quan tới Vua xác sống.”
Hắn ra ngoài chỉ là vì muốn đưa nhóc con này tới khu an toàn trước, sau đó lại trở lại phối hợp với đồng đội làm Diệp Sơ bị thương nặng.
Cấp bậc Vua xác sống quá cao, bắt sống hoặc giết chết là chuyện không thể, tình huống tốt nhất cũng chỉ dừng ở mức khiến hắn bị thương nặng thôi.
Thời gian gấp rút nên hắn không nói thêm nhiều nữa: “Giải thích với cậu sau, các cậu đến nơi nhớ trông chừng cậu ấy.”
“À ok, tên gì vậy? Trông ra sao? Nói rõ để em còn tìm được chứ.”
Thẩm Trường Lâm: “Tóc đen mắt lam, tuổi không biết nhưng trông giống chưa thành niên lắm, tên thì… sự việc còn chưa rõ nên cũng tạm thời chưa chắc về tên được.”
Nha Thấu bất mãn lầm bầm: “Tôi thành niên rồi.”
Sắc mặt cậu vẫn còn tái nhợt, giọng nhỏ xíu, chẳng biết Thẩm Trường Lâm có nghe thấy không nữa.
Nhưng bên kia máy truyền tin thì lập tức truyền tới tiếng xe phanh gấp, còn kèm theo một loạt tiếng má nó.
“Đậu má cái phanh! Mì của tao đổ hết rồi!”
“Mày vẫn may chán, tao còn đâm đầu thẳng vào kính đây! Mai kiểu gì đầu cũng sưng cục to đùng mất!”
Giữa tiếng cãi nhau truyền tới một giọng nói không thể nào quen thuộc hơn được nữa với Nha Thấu.
“… Nha Nha?”
Nha Thấu cảm giác sau cả đống chuyện bực mình cuối cùng cũng có một chuyện làm cậu vui vẻ rồi.
Thẩm Trường Lâm thấy nhóc con mở to mắt, đôi mắt vốn đã đẹp rồi giờ lại càng thêm chói mắt, cậu mừng rỡ gọi một tiếng: “Anh trai!”
Là anh trai cậu!!!
Giọng hay ghê, dù tín hiệu máy truyền tin không tốt nhưng Ngụy Duy vẫn cảm thấy bên kia chắc chắn là một người rất đẹp. Trong xe vốn đã ồn ào nên cậu ta không nghe thấy câu của Nha Linh, cứ tưởng thiếu niên bên kia gọi mình nên còn vui vẻ đáp lại: “Ừm em trai.”
Ngay sau đó gáy bị ăn một đập, Nha Linh lạnh lùng liếc Ngụy Duy, đoạn lấy máy truyền tin từ trong tay cậu ta.
“Chờ anh tới.”
Còn chưa nói thêm được câu nào bên kia thì lại vang lên một loạt tiếng má nó.
“Má nó, đại ca à, anh lái chậm lại được không? Mì em mới vớt lên lại đổ rồi!”
“Em trai ơi anh sắp đến rồi đây!”
“Em trai cậu đâu mà gọi!? Thích nhận bừa không!?”
“Em trai của Nha Linh thì cũng là em trai của bọn em mà! Mọi người đều là đồng đội với nhau, sao phải…”
Nha Linh: “Tôi không thân với cậu.”
“Để tôi nghe thấy cậu gọi bừa lần nữa, tôi sẽ cho mình cậu đi xử lý xác sống cấp 7.”
Thẩm Trường Lâm: “…”
Hắn tắt máy rồi thả thiếu niên xuống, sau đó dò xét trên dưới một lượt, đoạn nêu hết mấy thông tin mấu chốt ra: “Em trai Nha Linh, Nha Nha, tóc đen mắt lam.”
Nha Thấu thầm nghĩ không ổn rồi.
Thẩm Trường Lâm chậm rãi bổ sung nốt câu cuối:
“Có phải anh nên gọi em là Nha Thấu không?”
Nói xong, hắn còn lại gần:
“Em tới thành phố H kiểu gì?”

