Chương 42

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Một quyết định cực kỳ thực tế.

Không hề xảy ra xung đột gay gắt như tưởng tượng, Phương Sam đứng nhìn thành phố chìm trong sương chiều ngoài cửa sổ, trong lòng cũng gợn lên một lớp sương mù.

Tự lừa dối chính mình là một hành vi bản năng xấu xa, không chỉ con người mà ngay cả hệ thống cũng có. Nếu bảo Phương Sam chưa từng nghi ngờ thân phận của Ngụy Tô Thận thì đúng là hơi giả. Trong tiềm thức cũng không phải là y chưa từng ôm tâm lý đâm lao thì phải theo lao.

Y cúi đầu cười khẩy một tiếng: “Còn nhớ hồi mới gặp nhau anh lạnh lùng cỡ nào không, thế mà giờ còn biết nói đùa.”

Ngụy Tô Thận kéo ngăn bàn, lấy một tấm thẻ hội viên từ bên trong ra, tiện thể còn bật cả máy tính cho y xem lịch sử thanh toán.

Sắc mặt Phương Sam hơi khó coi: “… Anh đi đăng ký khóa bơi lội thật à?” 

Ngụy Tô Thận: “Cũng là một khóa huấn luyện rất cần thiết.”

Dù không vì Phương Sam thì có thêm kỹ năng thoát hiểm dưới nước cũng tốt.

Phương Sam tinh mắt trông thấy một dòng nhỏ xíu dưới thông tin đơn hàng: “Bậc thầy thoát hiểm, thế cái gì đây?”

Ngụy Tô Thận bình tĩnh nói: “Luyện mở khóa dưới nước.”

“…”

Cuộc đối thoại của hai người im bặt, đến tận lúc chìm vào giấc ngủ rồi cũng không thèm giao lưu với nhau. Sau khi tắt hết đèn đi, khoảnh khắc bóng tối bao trùm, thế nào mà Phương Sam lại có cảm giác nhẹ nhõm lạ thường.

Trong bóng tối, đôi bên không ai thấy mặt ai khiến nỗi bất an trong lòng cũng giảm bớt.

Sáng sớm hôm sau, Phương Sam tỉnh lại với cái đầu rối bù như tổ quạ, mắt thầm quầng, khuôn mặt trái xoan đầy xuân sắc mọi khi nay trông hơi húp, trông chẳng khác nào một mỹ thiếu niên bị hành hạ cả đêm.

“Đêm qua tôi mơ thấy ác mộng.” Y nhìn Ngụy Tô Thận với ánh mắt u oán: “Trong mơ, ký chủ thật sự chất vấn tôi là tại sao không đi tìm anh ta.”

Ngụy Tô Thận đã mặc xong quần áo: “Nghĩa trang ở ngoại ô phía Tây cách đây vài dặm, giờ đi vẫn còn kịp thắp nén nhang trước năm giỗ thứ hai đấy.”

Phương Sam nhảy từ trên giường xuống, cả người mặc nguyên bộ đồ màu đen, trước ngực còn cài thêm bông hoa màu trắng: “Tôi quyết định để tang anh ta ba năm.”

Ngụy Tô Thận: “Trong thời gian để tang không được uống rượu, lấy vợ chung giường, dự tiệc…”

Phương Sam bình tĩnh rút bông hoa cài trên ngực áo xuống rồi bóp nát.

Quan điểm của cả hai có phần tương đồng với nhau, vẻ mặt Phương Sam bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường: “Chúng ta nói chuyện nghiêm túc với nhau đi.”

Ngụy Tô Thận: “Cậu muốn chết theo à?”

Phương Sam trừng mắt: “Đương nhiên là không rồi.”

Ngụy Tô Thận thản nhiên nói: “Tôi nhớ từng bàn tới chuyện n ày rồi, trước khi thành lập khế ước hệ thống có quyền đi ăn máng khác.”

Phương Sam đứng yên lặng chốc lát, thình lình hỏi: “Tại sao không nhân cơ hội này mà đường ai nấy đi luôn?”

Trong quá trình tiếp xúc, y không chỉ một lần cảm nhận được sự bất lực cạn lời của Ngụy Tô Thận, mà tình huống hiện giờ là một cơ hội cực kỳ tốt.

Ngụy Tô Thận lạnh lùng đáp: “Tại cậu trêu chọc tôi trước, nhưng đúng là mấy trò xiếc của cậu quả thực đã thành công thu hút được sự chú ý của tôi.”

“Đưa tay tôi xem thử.”

Nhưng Ngụy Tô Thận vẫn đút tay trong túi, trông điệu bộ rất chi là lạnh lùng.

Phương Sam chẳng nói chẳng rằng, rút tay hắn ra xem, quả nhiên trông thấy chi chít chữ nhỏ trong lòng bàn tay.

“…”

Không ai xuống ăn sáng cả, Phương Sam thở dài, đoạn nhìn hắn đầy mong đợi: “Tôi biết ký chủ cố ý chọc cho tôi vui.”

Ngụy Tô Thận không phủ nhận, không vui là bắt hắn nhảy sông cùng, cái giá này lớn quá hắn không trả được.

Vẻ ủ rũ trên mặt dịu hẳn, trong mắt Phương Sam bỗng lập lòe, cô gái kia xuất hiện trùng hợp quá, cứ như thể đang cố tình nhắc nhở mình chuyện đã tìm nhầm ký chủ vậy.

Bản thân Ngụy Tô Thân thì vốn đã là một kẻ dã tâm nhiều mưu mô rồi, nên cũng nhận ra được điểm này: “Có bao nhiêu hệ thống tồn tại?”

Biết hắn đang nghĩ gì, Phương Sam lắc đầu: “Bình thường thì một vị diện sẽ chỉ có một hệ thống tồn tại thôi, mỗi loại mỗi khác, đụng nhau thì gây ra hỗn loạn lắm.”

Ngụy Tô Thận để ý ngay tới chữ “bình thường”, đoạn hỏi: “Nghĩa là có trường hợp ngoại lệ?”

Phương Sam thoáng chần chờ: “Lúc trước từng xảy ra chuyện như vậy, hệ thống sống lại và hệ thống xuyên qua thời không đụng phải nhau, sau đó đấu đá tới nỗi ngươi chết ta sống.”

Giữa hệ thống với nhau không có cảm xúc đồng loại gì, liên quan tới thưởng cuối năm thì việc cạnh tranh kịch liệt lại càng không thể thiếu.

Ánh mắt Ngụy Tô Thận tối xuống: “Thế các cậu có cảm giác được sự tồn tại của nhau không?”

Phương Sam bỗng nói với giọng đầy sâu xa: “Ai bảo là đồng loại thì sẽ có cảm ứng, không quen biết nhau thì càng đáng tin cậy hơn chứ.”

Ngụy Tô Thận lại im lặng lần nữa, ánh bình minh dìu dịu rọi vào mắt hắn chiếu ra vẻ phức tạp bên trong.

Ngay lúc Phương Sam muốn lên tiếng phá vỡ sự im lặng này thì Ngụy Tô Thận lại để giấy với bút xuống trước mặt y: “Viết đi.”

Phương Sam ngẫm nghĩ một lúc rồi vung tay viết xuống mấy chữ “Thư bỏ vợ”.

Mặt Ngụy Tô Thận đen sì, hắn lật tờ giấy lại, nói: “Viết danh sách kẻ thù của cậu ra đây.”

Phương Sam lầm bầm: “Tôi hòa đồng lắm, lấy đâu ra kẻ thù.”

Một chai rượu bày ở trước mặt.

Phương Sam nuốt nước miếng: “Rượu vào lời ra, chờ tôi uống xong tôi viết liền.”

Ngụy Tô Thận chỉ cho y uống một nữa, còn nói rõ là viết xong rồi mới cho uống nốt chỗ còn lại.

Ban mai dần trôi, tuy giờ đã sang thu nhưng ánh nắng ban chiều vẫn khá là gắt.

Ngụy Tô Thận giữ nguyên một tư thế hồi lâu không nhúc nhích, sau khi kim giờ nhích thêm một nấc, hắn mới liếc mắt nhìn Phương Sam, nói: “Tôi bảo cậu viết danh sách chứ không bảo viết sách.”

Một xấp giấy chất bên cạnh tay phải Phương Sam, hai mặt viết kín mít, quá đủ để đúc thành một quyển tiểu thuyết dài cỡ trung rồi.

Lúc viết, Phương Sam ngồi rất nghiêm chỉnh, y mở miệng đáp, giọng nghe còn rõ tủi thân: “Đây là những người tôi nhớ vẫn còn sống, đã bớt nhiều lắm rồi.”

Ngụy Tô Thận chưa bao giờ nghĩ kẻ thù của một người lại nhiều tới độ như có thể lập thành một quốc gia như thế này.

Phương Sam kiên nhẫn giải thích: “Ban đầu tôi chỉ đắc tội một tên thôi, nhưng có nhiều kẻ không biết điều đứng ra bênh vực tên đó, tích lũy lâu ngày thế là tự nhiên thành nhiều.”

Ngụy Tô Thận nhắm mắt tựa ở góc tường, lúc sau đột nhiên đứng dậy, đi tới trước mặt Phương Sam, tìm kiếm gì đó trong chồng giấy cao như núi.

Phương Sam: “Anh tìm gì thế?”

“Tờ thư bỏ vợ lúc đầu kia.”

Phương Sam lập tức dùng cánh tay gom hết đống giấy lại, trợn mắt trừng hắn: “Sao ký chủ bạc tình bạc nghĩa thế?”

Ngụy Tô Thận trầm giọng nói: “Nói rõ xem nào, rốt cuộc cậu có bao nhiêu kẻ thù?”

Phương Sam lại bỗng đi ra ngoài, lúc quay lại thì cầm theo một cốc trà sữa còn nóng hổi để xuống trước mặt Ngụy Tô Thận, mọi thứ không cần nói cũng hiểu ——

Làm hệ thống bao nhiêu năm, mỗi năm lại lòi ra mấy chục kẻ thù, nối vòng tay lớn khéo còn đi được bảy võng rưỡi quanh Trái Đất.

Ngụy Tô Thận: “… Đi thong thả, không tiễn.”

Phương Sam giả vờ không nghe thấy gì, chọn phương diện tích cực phân tích cho hắn nghe: “Kẻ thù đâu mà kẻ thù, là ký chủ tôi từng làm việc cùng thôi, hơn nữa bọn họ cũng không biết mặt mũi của tôi thế nào.” Nói đoạn, y ngừng một lúc mới rề rà nói tiếp: “Dù sao cũng chỉ có mình anh không thích cho ở ké trên người thôi.”

Ngụy Tô Thận nhìn y chằm chằm hồi lâu, chỉ thấy trên thân người này từ trên xuống dưới chỗ nào cũng viết rõ hai chữ “chết người”.

Phương Sam lại như hiểu được suy nghĩ của hắn lần nữa, đoạn nhoẻn miệng cười rất chi là quyến rũ: “Đó, hấp dẫn chết người.”

“…”

Phương Sam đâu phải người dốt nát, trái lại, khả năng bày mưu tính kế người khác lại thuộc hạng nhất ấy chứ, cho nên thái độ của y với chuyện này cực kỳ thận trọng: “Nhất định phải điều tra kỹ xem em gái của nguyên chủ thật từng tiếp xúc với ai, với cả…”

Nói rồi, y cúi người xuống lục lọi dưới ngăn bàn, lôi hết đống đồ chơi tình dục mới tịch thu của Ngụy Tô Bùi ra: “Quy tắc cũ, nhiệm vụ trên hết.”

Thế là hai con chó độc thân bắt đầu đi nghiên cứu ——

Ngụy Tô Thận mặt mũi lạnh lanh, siết tay chặt một cái, món đồ đang rung trong tay rơi mất một cái linh kiện.

Phương Sam thì chọn một cái trông kiểu dáng cực kỳ lạ mắt, loay hoay một lúc vẫn không hiểu nó là cái gì: “Đây là cái gì nhỉ? Dùng để mát xa à?”

Nói xong còn lăn qua lăn lại trên lưng Ngụy Tô Thận: “Thích không?”

Ngụy Tô Thận nghiêm túc đánh giá: “Không bằng giẫm lưng.”

Tự dưng lại nhớ dáng vẻ em bé bụ bẫm của Phương Sam ghê.

Nghiên cứu chẳng đâu vào đâu cả, Phương Sam bèn tìm kiếm thông tin trên mạng rồi đối chiếu với từng cái để xem.

“Bữa sáng không ăn, chẳng lẽ trưa cũng nhịn luôn à?” Ngụy Tô Bùi gõ tượng trưng một cái, sau đó đẩy cửa hé ra: “Mẹ ra lệnh cho em gọi anh xuống ăn cơm.”

Bốn mắt nhìn nhau, mắt to nhìn mắt nhỏ.

Cái má phúng phính của nhóc béo khẽ giần giật, nó nhìn Phương Sam mắng trước: “Anh…”

Tức đến mức không nói ra lời, hồi lâu sau mới nhả thêm được chữ nữa: “Các anh!”

Phương Sam gỡ một cái hạt từ trên thứ mình đang cầm xuống rồi tung hứng: “Cái này làm ám khí được đấy.”

Nhóc béo lên án: “Rõ ràng là các anh mua đồ online, thế mà lại đổ cho em!”

Ngụy Tô Thận tiện tay gạt đồ gọn vào một bên, nói với Phương Sam: “Xuống ăn cơm trước đã.”

Nhóc béo níu Phương Sam đi phía sau lại: “Anh không sợ có ngày tôi cũng bị anh ép cho tha hóa luôn à?”

Phương Sam nghiêm túc trả lời: “Thế tha hóa xong cậu thêm được kỹ năng gì?”

“… Ăn thêm mấy bát cơm?”

Phương Sam cười khẩy, rút tay về.

Trên bàn ăn, chờ tới khi mọi người ăn gần xong rồi, Ngụy Diệp mới chậm rãi lên tiếng: “Dạo này con hơi lạ.”

Phương Sam không để tâm đến cuộc trò chuyện của hai cha con nhà này, y sờ mặt bàn đá cẩm thạch, chẳng biết bên trong có pha lẫn ngọc hay không mà vừa mịn vừa lạnh ghê.

Bảo sao lại thất bại.

Chậm rãi thở dài một tiếng, không lo ăn mặc, gia cảnh ngay từ đầu đã là ước mơ cả đời của bao người rồi.

Chẳng biết Ngụy Tô Thận nói gì mà mặt mũi Ngụy Diệp cứ lạnh tay, thế nhưng người cuối cùng bị mắng một trận vẫn là nhóc béo.

Phương Sam cắn đũa nhìn quanh một lượt, quả là sự tàn khốc của chuỗi thức ăn.

Trước khi ra khỏi cửa, Ngụy Diệp lại dặn một câu: “Nghe nói nhà họ Phương đang cho người điều tra hành tung của con thời gian này.”

Đầu tiên là làm giáo viên, sau lại tới quán cà phê, sau lại là chữa vô sinh hiếm muộn, đừng bảo nhà họ Phương mà ngay cả Ngụy Diệp cũng muốn biết rốt cuộc hắn định làm cái gì.

Ngụy Tô Thận gật đầu tỏ ý đã biết.

Ngụy Diệp còn nghiêm khắc nói: “Dù con làm gì thì ta cũng chỉ có một yêu cầu thôi… đừng để liên lụy gì tới ta.”

Không biết tên chết tiệt nào khởi xướng cái trò chụp ảnh màn hình cái đoạn phỏng vấn Ngụy Tô Thận trên tivi xong làm ảnh đại diện kèm dòng chữ “Mỗi người góp chút yêu thương”, thế là về sau cả đống người bắt chước theo. Đến nỗi lần nào mở vòng bạn bè ra , Ngụy Diệp cũng cảm thấy tim mình sắp về hưu đến nơi.

Ngụy Tô Thận đồng ý ngay tắp tự, nhưng khi tiếng đóng cửa vang lên thì mọi hứa hẹn đều bị gió thổi bay đi hết.

Đống sắt vụn ngổn ngang dưới đất đã được dọn dẹp sạch sẽ từ lâu, kính cũng đã thay mới hoàn toàn.

Phương Sam ngạc nhiên nhìn nhà máy bỏ hoang nay đã đổi mới.

Ngụy Tô Thận: “Arthur cho người qua dọn dẹp.”

Phương Sam: “Trợ lý của anh chu đáo thế.”

Ngụy Tô Thận còn cho người bí mật vận chuyển một ít nguyên liệu dùng để sản xuất đồ chơi tình dục đến.

Phương Sam: “Ký chủ cứ làm đi, việc quảng cáo cứ để tôi.”

Chỉ cần là hàng hóa, dù chất lượng ra sao thì muốn nổi tiếng cũng phải có kênh bán hàng trước đã.

Sau khi được Ngụy Tô Thận ngầm đồng ý, Phương Sam đến cửa hàng in ấn in một xấp danh thiếp, chờ tối đến, y mới đến khu vực gần quán bar để phát, chủ yếu là phát cho mấy chiếc xe đang chờ đèn tín hiệu giao thông.

Chẳng mấy chốc đã phát xong hơn một trăm tấm danh thiếp, sau khi Phương Sam đi rồi, một bóng người bước ra từ con hẻm, đi tới nhặt một tấm danh thiếp bị ném xuống đất lên bỏ vào trong túi.

Nhà họ Ngụy.

Một người đàn ông mặc đồ đen đứng cúi đầu trước mặt Ngụy Diệp, Ngụy Diệp hỏi: “Điều tra được gì rồi?”

“Cậu Ngụy quá cảnh giác, rất khó theo dõi, còn người kia thì đang, đang…”

Ngụy Diệp mất kiễn nhẫn gõ xuống bàn.

Người đứng báo cáo nắm chặt tấm danh thiếp lòe loẹt trong túi, nhớ tới cái dòng “Bạn có cô đơn không” kia mà đành nghiến răng nói: “Đang kiếm khách.”

“…”

☘️

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Hệ thống từ trên trời bay tới
Chương 2: Hệ thống từ trên trời bay tới.
Chương 3: Bắt đầu là đề cho điểm.
Chương 4: Bắt đầu là đề cho điểm.
Chương 5: Cưng chiều tiểu ký chủ nhà giàu
Chương 6: Cưng chiều tiểu ký chủ nhà giàu
Chương 7: Lối đi của ai lả lướt hơn
Chương 8: Lối đi của ai lả lướt hơn
Chương 9: Máy bay chiến đấu mang tên gà trống
Chương 10: Máy bay chiến đấu mang tên gà trống
Chương 11: Tất cả đều là lỗi của sự giàu có
Chương 12: Tất cả đều là lỗi của sự giàu có
Chương 13: Thế giới đen như quạ
Chương 14: Thế giới đen như quạ
Chương 15: Giữa không vội nhưng bận hai đầu
Chương 16: Giữa không vội nhưng bận hai đầu
Chương 17: Say khướt sa trường, chớ cười ta
Chương 18: Say khướt sa trường, chớ cười ta
Chương 19: Ra vẻ
Chương 20: Ra vẻ
Chương 21: Em là quả táo nhỏ của tôi
Chương 22: Em là quả táo nhỏ của tôi
Chương 23: Quay cuồng tìm người trong muôn vạn
Chương 24: Quay cuồng tìm người trong muôn vạn
Chương 25: Thời khắc quan trọng như xe bị tuột xích
Chương 26: Thời khắc quan trọng như xe bị tuột xích
Chương 27: Trên không ngay thẳng dưới ắt làm càn
Chương 28: Trên không ngay thẳng dưới ắt làm càn
Chương 29: Giang sơn đời nào cũng có anh tài
Chương 30: Giang sơn đời nào cũng có anh tài
Chương 31: Vừa vào giang hồ năm tháng thúc giục
Chương 32: Vừa vào giang hồ năm tháng thúc giục
Chương 33: Nơi đâu là nhà
Chương 34: Nơi đâu là nhà
Chương 35: Vừa nhập Đạo, Đạo sâu như biển
Chương 36: Vừa nhập Đạo, Đạo sâu như biển
Chương 37: Thiên hạ có người nào không biết quân
Chương 38: Thiên hạ có người nào không biết quân
Chương 39: Khai thác sáng tạo cái mới làm giàu
Chương 40: Khai thác sáng tạo cái mới làm giàu
Chương 41: Sự thật gõ cửa
Chương 42
Lên đầu trang