Chương 26: sốt ruột gian phu ( cốt truyện )
cáB ĩs năv pnòhg, ýuQ Tờưrng Kahnh ởm cửa, iđ nếđ nàb màl việc nêb cnạh, oék ar ngăn oék međ ựd pòhng tắm kính yấl ar iớt mang lên.
ỳK cụD kôhng ờhc ủhc nhân ión cệyuhn, liền cíhnh mình ngồi xốung ở trên ôs pha, nắh iớm aừv xốung ihp ơc liền iớt iồr bệnh vệin, yât tarng giày ,ad nêb nogài nòc ộb lược hiện thân ĩs uàm neđ oá gió, trên yat mầc khăn gấm, chậm iãr àhc ual trên quần oá tinh tinh điểm điểm tinh dcịh.
yaM nắm hiện iạt àl nghỉ trưa thời gain, bệnh viện mi gnắ kôhng nưgời iđ lại, àm Đờưng Đờưng pòhng bệnh yl ýuQ Tờưrng Kahnh iác yàn ủhc ịrt y ưs năv pòhng cũng kôhng ,ax bằng kôhng ờhc nếđ buổi cihều iđ màl bệnh viện tất ảc iọm nưgời ẽs biết nắh ỳK Dục, iớm ar mék ởrt ềv liền ôv cùng ol lắng ở pòhng bệnh cùng nhân aig chơi tình úht paly.
ưhN yậv nhgĩ, ỳK tổng tặm càng đen, duỗi yat ual yat oá tợưhng mang theo ngọt ịn ịv bạch tọrc, nàh tắm lạnh lùng àt tưrớc tắm tặm ngồi ở ếhg têrn, oá ũm cỉhnh ềt cáb ,ĩs mât ión yàn ẹm ón muốn thật àl nắh chơi ìht tốt rồi, muốn thật ,àl nắh cũng kôhng nầc thấy tưrớc tắm iác yàn tốs ruột gian phu.
“Bác ĩs ýuQ oảh ủht đoạn ”.a ỳK cụD međ khăn mén ở trên bàn, lạnh lùng nói.
ýuQ Tờưrng Kahnh ỡđ ạh tắm kníh, cười nô nậuhn, ỳK“ tổng áuq kehn, ngài os iớv ,at nưhng ỉhc óc nơh ứhc kôhng kmé.”
ỳK cụD iớt iộv vnàg, nyugên nảb kôhng chút uẩc ảht iợs cót cũng ũr xốung iàv iợs ở giữa tárn, nắh ũgn quan đứng tnẳhg, nàh tắm cắh tầrm, nghe yậv cười nhạo tộm tnếig, aựt tấc giấu nhuệ íhk pohng đao, “Nói tộm chút iđ cáb ĩs Quý, nếđ tột cùng ưhn ếht nào, nưgơi iớm bằng lòng năl ax tộm ctúh.”
tấB đồng iớv ỳK cụD công kích tníh, ýuQ Tờưrng Kahnh tớưng oạm năv nhã, ịb ôv kuhng tắm kính ehc yậđ noc nưgơi àl thực tihển uàm ổh pcáhh, iơh iơh mỉm cười gian pảhng phất aưm tuhận óig hoà, ỳK“ tnổg, ngài iờm at iớt thời điểm cũng õr ràng at áig ịrt noc nờưgi, at ýuQ Tờưrng Kahnh yut os ar mék ỳK tổng aig iạđ nihgệp đại, nưhng os nhân mcạh, at cũng àl kôhng ,ợs cẳhng auq at tíhch Đờưng Đnờưg, nưgơi cũng póhng kôhng được tay, uến ưhn vậy, cúhng at àh tất tộm iah phải ác chết lưới rách đ…uâ…”
ýuQ Tờưrng Kahnh tháo xốung tắm kníh, chậm ìr ìr àhc lau, iạl nói: “ốuHng cih…… Cúhng at uềđ àl cỡưng bách giả, uềđ nòc kôhng óc được nếđ nắh tâm, nơh aữn iởb ìv phía tưrớc Đờưng Đờưng nữhng iác óđ kôhng tốt trải qua, nẫd iớt nắh iộn mât càng thêm khát vọng ịb ,iá ohc nên tốr cuộc àl lỡưng iạb uâc tnơưhg, nẫv àl uềđ thối iul tộm bớưc, yậv muốn mex ỳK tổng ý tứ.”
iaH nưgời trầm cặm iốđ dệin, uas tộm cúl uâl kôhng ión ,ìg ỳK cụD tặm càng ngày càng óhk coi, nắh kôhng ểht kôhng thừa nhận yàn ọh ýuq iờl ión óc iàv phần oạđ ,ýl càng àl óc qyuền ếht nưgời càng ợs cếht, àm ýuq tờưrng 20 sanh 35 sanh 63 kahnh ịb ựd ìv tợưhng ếđ tay, àl yàn óđ ãx iộh tợưhng uưl iọm nưgời nhất kôhng nghĩ iđ cắđ iột tộm loại nờưgi, tốr cuộc ia cũng kôhng biết ềv uas cíhnh mnìh, iạl hoặc àl thân uữh óc ểht yah kôhng óc tộm ngày dùng nếđ yàn song tợưhng ếđ tay.
“ưgNơi nói, Đờưng Đờưng phía tưrớc kôhng tốt trải auq àl ỉhc iác gì.” ỳK cụD điểm điếu tốuhc, hcá gọing ión hỏi.
ýuQ Tờưrng Kahnh nớưhng yàm sao, gốing ưhn óc chút kinh ngạc nắh ếht nưhng kôhng õr ràng lắm, tấb áuq ngay uas óđ hiểu ,õr ión cũng ,àl uến ỳK cụD biết Đờưng Niệm iốđ Đờưng Đờưng ãđ màl nữhng iác óđ ,ựs cũng ẽs kôhng màl nắh óc nấs ưh àm nhập ơc hội.
nắH oék ar ngăn kéo, ừt nêb torng yấl ar ồh ơs iút tặđ ở trên bàn, yẩđ nếđ ỳK cụD tưrớc mặt, nói: “Nơi yàn àl at màl nưgời art ưt lệiu, năc ức ưt liệu iớt xem, Đờưng Đờưng chân tơưhng cũng kôhng phải nogài ý mnốu.”
ỳK cụD nhìn nắh tộm cái, međ ồh ơs iút ởm ,ar pihên tarng gấiy, međ măn óđ aik tàrng ừt ghen ghét nẫd phát thảm kịch từng uâc từng ữhc mex ở torng mắt.
Phần 81
“ahPnh ”——
cáB ĩs ýuQ iác nàb oáb hnỏg, ỳK cụD màh dưới tyuến căng cặht, yàm kiếm pấg gáp, cắh trầm noc nưgơi tắg oag nhìn chằm chằm nữhng iác óđ ưt lệiu, óc ền pến năv ựt kôhng viết ar được thảm kịch uas lưng iùm uám tơưi, nắh uađ lòng iợl hại, nưhng măn óđ tihếu niên iớm mười nốb tổui, tihên ưt trác tệyut, ở trên nâs khấu gốing ngôi oas gốing nhau phát ar qnaug, nưhng hiện iạt iạl ợs iãh ỉhc óc ểht ngồi ở trên ex lăn, hảong ợs ộđ nậht.
ýuQ Tờưrng Kahnh biểu tình nhàn nạht, iạl nói: “ờưĐng Niệm mât ơc thâm tầrm, phía tưrớc iớt bệnh viện thăm bnệh, ión tấr nihều ựt tás má chỉ, nẫd iớt Đờưng Đờưng yấm ngày yan mât ýl đánh áig ịd tờưhng nguy hểim, tấb áuq at tirền nắh yấm nàgy, nắh nẳh àl kôhng rảnh yus nghĩ khác sự.”
ỳK cụD trầm cặm tộm iác chớp mắt, mầc yấl trên nàb ưt liệu đứng dậy, thân ĩs óc ễl nói: n“ tình yàn at ỳK cụD từha, Đờưng Niệm ựs giao ohc ,at giải phẫu ựs liền pihền toái cáb ĩs Qýu.”
yâĐ àl páđ gnứ iồr cuhng sống àoh bnìh, ýuQ Tờưrng Kahnh cũng kôhng ở kiến nghị ỳK cụD tộm ộb cíhnh cung ưt táhi, cười nạht: “Hẳn ,àl ỳK tổng káhch kíh.”
ỳK cụD óc ệl tậg tậg đầu, iđ nahnh iờr iđ năv pnòhg.
……
Tơưhng ụv phố, Đờưng Niệm nă cặm thân tinh oảx quần ,oá đang ở ax aoh quán àc êhp cùng iah iác ũv oạđ đoàn bằng uữh ión cyuhện pếihm.
“Ai, Niệm Nệim, kôhng phải at nói, nưgơi ệđ ệđ ếht nưhng uềđ uâc nẫd nưgơi man nâhn, nưgơi nòc óc ểht chịu đựng hắn? nòC pấc ịrt câhn? aựD oàv iác ìg ”.a tộM iác tuổi cùng Đờưng Niệm kôhng ias biệt mắl tahnh niên uĩb môi, nhắc iớt Đờưng Đờưng torng tắm tràn yầđ chán géht.
tộM iác khác út íhk tahnh niên cũng tậg uầđ ụhp họa, “úĐng yậv đúng vậy, nưgơi nạb trai ưhn yậv óc tiền nòc ưhn yậv sáoi, kôhng oảh oảh mắn chắc nòc muốn tiện nghi Đờưng Đờưng iác aik kôhng màng luân tờưhng nihgệt củhng soa?”
Đờưng Niệm giữa yàm ộl ar iỏm mệt, nắh bưng nêl yl àc êhp nhấp tộm nụgm, tahnh mâ chua xót, “ằBng kôhng at óc ểht màl oas yâb giờ? aiK ùd oas cũng àl at ệđ đ…ệ…”
iốĐ diện iah iác tahnh niên càng thêm cứt gậin, đang muốn hùng hùng ổh ổh iđ bệnh viện giúp Đờưng Niệm mìt bãi, liền thấy ab iác cắh y tárng náh ừt quán àc êhp aửc tiến vào, đờưng kính nếđ nọb ọh iác nàb nêb cnạh, iah nưgời mồm pém giật gậit, mắng chửi nưgời ión chợt kôhng tếing đnộg.
yàN ab nưgời aừv thấy liền kôhng phải tihện tra, torng quán àc phê, hná tắm iọm nưgời ốc ý ôv tình hớưng Đờưng Niệm aik nàb nhìn lại.
“Xin iỏh óc cyuhện ìg soa?” Đờưng Niệm bôung iác ,yl nghi hoặc hỏi, torng lòng iạl náo cộđ náo tárch nữhng nưgời yàn iớt thật kôhng phải thời đểim, nắh đang ờhc mang yàn iah iác ugn xuẩn iđ Đờưng Đờưng pòhng bệnh màl nồ ,oà tốt nhất oảh chạy nahnh màl nắh iác aik ệđ ệđ iđ mìt cếht.
“ưgNơi cíhnh àl Đờưng Nmệi?” mầC uầđ man nhân trên dưới đánh áig nắh liếc tắm tộm cái, ừt torng iút cóm ar cứb hnả nhìn nìhn, cáx định àl nảb nâhn, iớm iốđ phía uas pấc dưới nâng nâng cằm, àL“ hắn, mang đi.”
iaH iác yat mấđ pậl cứt liền tiến nêl nhéo Đờưng Niệm ổc lnãh, muốn međ nưgời mang .iđ
iA“ ia ,ia các nưgơi màl gì!” aiK iah iác ũv oạđ đoàn tahnh niên chạy nahnh kinh ôh ar tnếig.
Đờưng Niệm cũng uac yàm giãy gụia, nưhng ở cắh y iạđ náh torng yat yàn cựl oạđ liền cùng àg noc dờưng như, “ôuBng ,ar các nưgơi àl ia ,a ưhn ếht oàn yùt tiện trói niờưg,”
Quán àc êhp nưgời cũng hảong ,ợs đang cúl nưgời phục ụv iah iùđ nur rẩy, tihếu chút aữn oáb nguy thời đểim, nẫd uầđ yấl ar tộm phần pợh đnồg, mén ohc aik iah iác ũv oạđ đoàn tahnh nêin, kihnh tờưhng nói: nỒ“ oà iác ,ìg yâđ àl Đờưng Niệm cùng sáng ếht ỳK tổng ýk tếk oab dỡưng hiệp ước, nưhng nhân aig ỳK tổng liền ủgn cũng chưa ủgn áuq hắn, yàn đơưng tiểu mat liền mád tắrng trợn oát oạb ohc nhân aig nạb trai mìt pihền táoi, nhân aig kôhng kiên nẫhn, hiệp cớư ởrt tàhnh ếhp tảhi, phía tưrớc àhn nắh tihếu ạh tiền ừt cíhnh nắh tahnh toán tềin, cúhng at hyunh ệđ ùd oas cũng phải nă mơc ?iđ ohC nên ohc nắh mìt iác oảh iơn đi.”
iờL yàn aừv ,ar quán àc êhp nữhng iác óđ mex oán nihệt nờưgi, cứt khắc hná tắm kihnh tờưhng nhìn ềv phía ịb nưgời ngăn chặn Đờưng Nệim, aik hná tắm ưhn châm ưhn thứ, màl Đờưng Niệm ảc nưgời phát run, nhìn aik phân oab dỡưng hiệp cớư ỉhc mảc thấy tés đánh giữa trời qnaug.
iaH iác tahnh niên ỉt ỉm nhìn hiệp ước, ýk nêt đích cáx thật àl Đờưng Niệm ,ựt uấd yat cũng ,óc thậm íhc nẫd uầđ nòc óc tộm phần ihg .mâ
Phía tưrớc mắng Đờưng Đờưng tahnh niên ởm ot iah tắm nìhn, ỷuq uêk lên, “Cái gì!! iáC aik ỳK cụD kôhng phải Niệm Niệm nạb trai soa?”
“yuX,” nẫd uầđ man nhân cười nhạo tộm tnếig, “Làm mộng tởưng oãh hyuền uâđ ?iđ tấB áuq nghe ión ỳK tổng nạb trai gốing ưhn uêk Đờưng Đnờưg, nẫv àl iác yàn Đờưng Niệm ệđ ,ệđ iạl ión tiếp uến kôhng phải iác yàn đơưng ac ac màl iạh ệđ ệđ chặt tứđ câhn, ỳK tổng cũng ẽs kôhng liền nòc tộm ộb phận tnềi.”
Kôhng ểđ ý iớt torng óig nỗh nộđ iah iác tahnh nêin, nẫd uầđ nưgời giật giật ,ổc lười nhác nói: “ihTếu ợn ìht ảrt tềin, tihên kinh aịđ nĩhga, được rồi, kôhng cùng các nưgơi ,ảx mang đi.”
“gnôhK!” Đờưng Niệm mớs kôhng óc nô uhn gơưng tặm giả, ộb tặm ữd nợt àm iớm aừv téh nêl tộm tnếig, ãđ ịb man nhân bưng ník mnệig, trực tiếp oék ar quán àc phê.
Thấy nạb tốt biến cắs tặm iah nưgời iah tặm nhìn nahu, nọb ọh nhìn trên nàb aik phân oab dỡưng hiệp ước, ớhn iớt Đờưng Niệm phía tưrớc châm ngòi nói, tộđ nihên mảc tấhy, nọb ọh gốing ưhn tưrớc yan kôhng chân cíhnh thấy õr áuq hnắ……
……
ỗL tôhng gió, ỳK cụD liễm cắh trầm noc nơưgi, iah ngón yat gian pắg năc cậb aửl tuhốc ,ál èhn ẹhn sơưng khói pihêu nát pấc man nhân thâm thúy tặm yàm thêm iàv phần thấy kôhng õr khói ,ùm côuhng điện tohại tahnh đánh ỡv yàn tộm iác chớp tắm trầm tnĩh, nắh cyuhển được điện tạohi, lạnh lùng nói: “ờưĐng Niệm tắb đcợư?”
“hTực hảo, nắh tộm iôđ câhn, at mau.”
【 cát aig tởưng iờl nói: 】
năL nộl náb mpj.hnag, auc auc tiểu tihên ứs nhóm yud ìrt ~
iÁ các nơưgi, ip im
náB mình năV íL nàt tật ệđ ệđ
