Chương 39: nghe nói mỹ ngọc chân dài chạy ( cốt truyện )
【 áig :ảc 06677.2】
Đờưng ửT Kihêm kohác oá káohc, nhìn ềv phía nogài aửc ổs ôv biên hná tnărg, thừa tớưng bệnh ểht trầm tnọrg, cúl yàn tyuết tắrng yat oá rộng turng vươn bạch nếđ torng suốt tay, mắn yấl aửc ổs cữu, nẩ nẩ thất tầhn.
Trầm ahk tơưhng bnệh, nẫv luôn aựd ugN Tiêu hyuết nô dnỡưg, iớm óc ểht ởht dốc, nắh nhắm mắt, ếđ vơưng xuất cnihh, y ảig yấl máu, tớưng quân mìt dợưc.
iạL ión tiếp cũng buồn cờưi, ab nưgời toàn tihên ihc kiêu ,ửt àl nưgời turng long pnợưhg, hiện iạl ìv nắh iác yàn uam chết nưgời oal mât oah nổt tinh tầhn.
“Đốc cốđ ”—— aửc ổs ịb õg vang
Đờưng Đờưng ởm tắm ,ar mạđ tahnh nói, “iTến voà.”
aửC ổs ịb tộđ nihên yẩđ ,ar tộm oạđ thân hnả nhảy nêl tới.
pắS tiến xâun, nưhng yàn pohng nẫv àl lnãh, Đờưng Đờưng ịb ehc iôm ụhk iah tnếig.
cắH y nhân muốn iđ uìd hắn, iạl nắc chặt rnăg, hồng tắm aửn quỳ, êht thảm nhgẹn nàgo: “Chủ ,ửt nầc phải !iđ Tiểu hàong ếđ oảb thủ, nắh kôhng nit nàgi, ngài kôhng thẹn iớv tiên hnàog, kôhng thẹn iớv Ngụy qốuc, óc ểht màl uềđ làm, tỉhnh ủhc ửt ”—— nắh pậd đầu, tahnh mâ nhgẹn nàgo, “Cho cíhnh mình uưl điều sinh ộl đi.”
Đờưng Đờưng liễm mắt, ết kôhng ểht iơh àm than ẹhn tộm tnếig, “ôhTi, mìt tộm ơc iộh međ ệb ạh êm ,iđ màl cúhng at nưgời túr khỏi hàong cgnu.”
cắH y nhân uậs àm nẩgng đầu, yut tấb nãm nòc muốn iđ uức aik vong nâ ụhp nhgĩa tiểu hàong ,ếđ nưhng ủhc ửt ãđ páđ gnứ iờr ,iđ nẫv àl màl yàn ờhk aóh nhạc a cắh cắh cắh mắng màh răng tắrng cờưi.
nắH ở pậd đầu, cắl mình nhảy ar aửc ,ổs biến tấm ở mênh mang torng bóng đêm.
Đờưng ửT Kihêm hná tắm oảđ auq yàn torng iạđ điện uềđ ịb tinh ết ỹm ngọc tậv tarng trí, cùng tộm tí hiếm ạl ổc quái tiểu chơi ứng, cuối cùng mầt tắm dừng ở nàb tnợưhg, ừt mênh mang tyuết nơs ar ior thúc ngựa aưđ iạl đây, iửg yấl tởưng niệm ihc tình ưht ,ừt torng lòng ũgn ịv pạt tàon.
Nihếp ếĐ lòng óc khâu hác, ủht đoạn yut rằng nàt nẫhn, nưhng u cá tính kôhng ,óc các áb tánh os tiểu hàong ếđ iạt ịv ihk càng ìv ưht táhi, tớưng quân tahnh danh hiển hcáh, àl tộm oađ tộm tơưhng tắhng được tới, biên cảnh ud cụm óc nậb tâm, kôhng mád iớv “ùBi” ựt quân ỳk ạh hành động tihếu yus nhgĩ.
cáC áb tánh na ưc cạl nệihgp, thừa tớưng cũng ừt ỏb phục quốc ý nệim, nưhng Đờưng ửT Kihêm nưgời này, óc nâ tất báo, óc ùht náo cũng tất báo, nắh ýl kôhng õr yàn tộm cuộn ỉhc rối, ỉhc nyugện ừt biệt iôđ đnờưg, iỗm nêb iuv .ẻv
……
“ôhKng được rồi, aịđ oal cyáh!” Tiểu cung ữn cót nộl nộx ,àm ét ãgn iạl òb dậy, nớl tếing uêk .ot
“Cái !ìg Mau, uam iớt nưgời uức ảoh ”.a
iĐ“ yấl nớưc, iđ yấl ncớư!”
aịĐ oal nêb cạnh yut ôv cung đệin, nưhng aoh ỏc yâc iốc phồn ,ađ khói cặđ tộm ổc tộm ổc àm mạo, hàong cung pậl cứt iốr loạn ,ộb các cung nhân xách theo tùhng mầr mầr hớưng nêb aik cạhy.
uếN cúl này, óc nhân mât sinh cảnh giác iạl iđ mìt torng máđ nưgời uêk iọg tiểu cung ,ữn ợs àl mìt cũng mìt kôhng thấy nờưgi.
Nihếp nếY ihC năc ơc cuhng yuq ở iạĐ Hnằg, nắh pắs iớt iộv vàng pấc thừa tớưng mìt dợưc, torng cung aửr sạch cũng kôhng sạch ,ẽs yàn trời iux tấđ kếihn, ếht nưhng màl Đờưng Đờưng nưgời ểđ iạl tộm ộb pậhn.
Phần 23
iốT măt aịđ đạo, yảb mát iác cắh y nhân toàn thân căng cặht, biểu tình ềđ pòhng àm ehc ởhc thừa tớưng iđ ar nàogi, Đờưng Đờưng muộn tahnh oh khan iàv tnếig, nơưng ạd minh châu mỏng manh qnaug, nhìn ịb cắh tộm kêihng nợl chết mén khắp iơn trên iav tiểu hàong ,ếđ ẹhn nàhng cong cong môi.
Thân ệv yut tếihu, iạl iỗm nưgời yàn yâđ tộm địch mười óc ểht mới, điệu ổh yl sơn, 63 ,ếk thừa tớưng dùng cực ỳk tàhnh tạho.
Nyugên văn, thừa tớưng àl đứng nắđ iác tiểu iav ,cá Đờưng ửT Kihêm yut chết sớm, nưhng kôhng chịu iổn các tuhộc ạh iổn điên iđ má tás hàong ,ếđ uến ưhn kôhng phải tiểu hàong ếđ xuất ỳk tấb ý međ nắh chém oe iớv iạđ đệin, ỉhc ợs ủht đoạn khác uềđ tơưhng kôhng nếđ thừa tớưng aửn pầhn.
……
“Cái ìg iọg nưgời biến mtấ,” Nihếp nếY ihC tặm yàm mâ ,u tahnh mâ lạnh lẽo: “Phế vtậ.”
mấC quân máđ má ệv ỳuq yầđ đất, thân ểht nur rẩy.
ugN Tiêu cắs tặm cũng óhk coi, nắh máx tịx trốn iồr thừa tớưng iàv têihn, tặm tốt kôhng ias biệt lắm, nưhng uhp nhân nưgời kôhng !óc
Nnơưg.
Nihếp nếY ihC yàn mãng phu! meĐ nắh pohng uưl póhng knáohg, ngọc ụht mâl pohng tặm uất uềđ kôhng gốing ác nâhn, tởưng ngày ,yấ ugN Tiêu cíhnh tohải iám ễd chịu hởưng ụht ỹm hệyut, oảđ tắm liền thấy pém gờưing uưl il kính phản ạx ar mặt.
êT ——
aiK thật đúng àl thảm kôhng ỡn nìhn, y ảig ợs iớt cứm toàn ộb nur lên, hùng năc đơưng tờưrng liền tiết iđ ar nàogi.
ugN Tiêu nhgẹn kấuht, nihgến rnăg, nạgnh sinh sinh nhịn yấm ngày kôhng óc mềm hơưng nô ngọc ổhk nhật ,ửt íhk tihếu chút aữn mầc cộđ châm ởht hồng cộh àm iđ cùng hàng mêđ sênh ac ếđ vơưng đồng yuq uv tận.
iĐ“ tìm, mìt kôhng thấy nờưgi, các nưgơi cũng đừng ởrt liạ.”
ếĐ vơưng mâ lãnh lãnh tahnh mâ màl ỳuq nưgời tộm nur run.
“àL!”
……
aửN táhng sau, tộm thôn tarng nhỏ.
“ờưĐng ửT Kêihm, nưgơi kihến ohc trẫm nă loại yàn mơc hoe!” Ngụy irT nâT tộm thân oá tnag, kôhng ểht nit tởưng àm nhìn trên nàb cháo lãong lơưng khô, “naBg” qăung ãgn cihếc đũa.
yàN thái ộđ màl thay hna nông nâd quần oá iàv ịv thân ,ệv áb àm đứng lên, hná tắm nặng ền àm nhìn kôhng biết tốt uấx tiểu hàong ,ếđ qaunh thân iùm uám tươi nồng đậm, nậh kôhng ểht međ nắh ngay iạt ỗhc giết cếht.
Ngụy irT nâT iạl kôhng ,ợs tộm thân iảv ôht oá tnag, iạl ưhn ũc oac oac iạt tợưhng àm ễb nhgễ, nắh ừh ẹhn tộm tnếig, “Này aửn táhng trốn đông trốn tây, thừa tớưng cẳhng ẽl àl kôhng nghĩ phục quốc kôhng thnàh?” yảB năm, nắh áuq hiểu biết iác yàn ngụy quân ,ửt ìv oáb páđ ụhp hàong nơ irt ngộ, Đờưng ửT Kihêm ôv luận ưhn ếht oàn uềđ ẽs kôhng iốđ nắh xốung tay.
Nưhng tiểu hàong ếđ kôhng bếit, Đờưng Đờưng nưhng cớư ìg nắh mìt đờưng cếht.
Thừa tớưng liễm mắt, nhìn trên nàb lơưng khô, mạđ tahnh nói, “orTng cung cíhnh từng àhn mìt kiếm oàđ pạhm, cúhng at uềđ àl sinh gơưng mặt, kôhng nên ar caử.” ugN xẩun, ưhn ếht oàn kôhng iớt iác trời oac tứv tậv pạt chết nưgơi đâu.
iạL àl óc ,ệl Ngụy irT nâT nẩ nẩ đoán được Đờưng Đờưng kôhng muốn ợrt nắh phục qốuc, tộm quốc aig tihên ửt uưl cạl nếđ nật đây, nắh Đờưng ửT Kihêm kôhng phải páđ gnứ áuq tiên hàong ẽs cihếu ốc oảh nắh sao? ìV iác ìg kôhng giúp hnắ!!
Ngụy irT nâT tộm kahng náo độc, tộđ nihên đứng lên, torng nơc giận ữd àm cốx iác bàn!
tắM thấy tình hốung kôhng đnúg, cắh lạnh lùng mặt, torng yat áđ “àRo” đánh túrng cánh tay, Ngụy irT nâT tộđ nihên trên yat êt rần, iác nàb kôhng cốx iđ ar nogài kôhng nói, chén aũđ nòc “Bùm bùm” pạt nắh tộm tâhn, ngay ảc torng nồb nóng bỏng cháo tnắrg, uềđ tất ảc tưới ở nựgc.
áĐ tốc trên tặm tấđ mầt tờưhng năl iàv vnòg, nẩ uâs công cùng dnah.
Đờưng Đờưng na na nổ nổ sững ờs ở iạt chỗ, mât ión tyu…… yuT rằng kôhng cao, nưhng yàn ờhk aóh cũng áuq irt ỷk cúht?
A“ ”——
Đau! Xyuên mit đau, Ngụy irT nâT cắs tặm nhăn nhó, thấm ồm iôh àm oék ar quần ,oá kiều dỡưng ar tộm thân ad tịht, kảohnh khắc し sanh Sň pòhng gian năng ar tộm máđ tiểu tọb nớưc.
Đờưng Đờưng hná tắm trầm xnốug, yàn cháo cúl tưrớc cíhnh àl hớưng ềv phía nắh tặm .iđ
Thân ệv nhóm khóe tắm muốn tứn ,ar yàn uẩc hàong ếđ thật noc ẹm ón cá độc!
cắH tộm trảo ụrt Ngụy irT nâT tạv ,oá cười thấm nờưgi, “ôCng ,ửt at mang theo ệB“ ”ạh iđ y quán aum tốuhc, uas óđ liền hiồ.”
Ngụy irT nâT iah chân treo knôhg, ýl írt uht iồh uas ồm iôh lạnh “àRo” àm ừt sống lưng chảy xốung tới, nắh hớưng nôh đầu, mẫd nếđ yàn óđ mãng uhp điểm uấm ctốh!!
Tiểu hàong ếđ iôm lưỡi nur run, giãy giụa muốn ực tệyut, ôht pár nàb yat ot ehc iạl nắh mnệig, cắh quay nưgời lại, međ nưgời oék ar tiểu vệin.
“……” Thân ệv nhóm na tĩnh ưhn àg đứng ở iạt chỗ, nêy lặng pấc oãl iạđ dựng ngón cái.
Đờưng ửT Kihêm cắs tặm ẽhk bếin, “Đi, međ cắh tộm uêk ởrt ,ềv hiện iạt thời buổi iốr lạon, chạy lung tung iác gì!”
“àL,” hna nông nâd ộb dáng thân ệv mô mô qềyun, iuv iuv ẻv ẻv iđ pấc oãl iạđ ệđ oađ chôn tâhy, nưgời nihều cựl lợưng iạđ sao, cắh cắh hắc, chạy nahnh ửx ýl tớr tiểu hàong ,ếđ thật mớs chút ởrt ềv nă cơm.
……
cắH tộm aik tặm ar điểm đờưng ,ẽr nắh iớm aừv aừv ar thôn ãđ ịb nưgời aủc tirều đình tắb được aừv vặn, song qyuền óhk địch nốb tay, nắh ịb tắg oag nấ ở trên tặm đất, giãy giụa kôhng táoht, qyuết mât muốn ựt sát.
iớM aừv xốung ngựa iùB Diên yàm kiếm tộm cọhn, yat tắm lanh ẹl tiến lên, át cằm.
Ngụy irT nâT quần oá tấb cnỉhh, cháo tắrng nỗh ổht dính nhớp ở trên nờưgi, ở kiều nộn úhp ýuq uềđ tấr gốing nưgời nix cơm, tấb áuq tiểu hàong ếđ iuv ẻv ãđ cếht, iởb ìv iùB Diên pohng uưl lang tnahg, ảht iốđ nắh nòc óc kôhng ểht ión mât ,ưt Ngụy quốc man pohng hưng tnịhh, yut ión tộm quốc aig tihên ửt mằn dưới uầh ạh nưgời khác óc chút àhc pạđ cíhnh mnìh, tấb áuq iùB tớưng quân nớl nêl hảo, ngày sua…… Ngày uas ión kôhng cừhng nòc óc ểht giúp nắh đoạt iạl Ngụy qốuc.
Ngụy irT nâT aửs aửs tóc, tahnh mâ oac nạgo, “Bùi Dêin, nưgơi kôhng phải nẫv luôn tởưng được nếđ at sao? ỉhC nầc nưgơi giúp at giết Đờưng ửT Kêihm, at liền páđ gnứ cùng nưgơi yâm maư.”
nếĐ iỗn àl iác ìg màl Ngụy irT nâT óc iác yàn oả gáic, aik nòc muốn ừt Nihếp ếĐ uêk nắh iđ ựgN ưhT Pòhng ngày óđ tắb đầu, ngày ,yấ iùB iạđ tớưng quân tộm chân èđ nặng tiểu hàong ếđ hành ,ễl uas xách theo nắh ar aửc thời đểim, Ngụy irT nâT õr ràng phát hiện iùB Diên quần oá ạh hùng năc dâng tàro.
Ngụy irT nâT uấx ổh àv giận ữd àm iợl hại, aik iớm tiếp cúx tộm tál sau, iùB iạđ tớưng quân liền nạgnh ỳk cục, kẳhng định àl iốđ nắh mớs ãđ óc mât .ưt
“……” iùB tớưng quân iớm ừt tyuết nơs ởrt ềv kôhng lâu, tộm thân kihnh uừc cưỡi nựga, nghe yậv lạnh lùng àm liếc hắn, nói: “Như ếht nào, Ngụy hàong thất mât pohng kôhng tnàhh? naB ngày nab tặm màl iác ìg mộng đpẹ.”
“…cốhP…”
Phía uas binh lính uềđ àl iùB Diên thân ,ệv kôhng yuq ủc nihều ưhn vậy, nghe yậv uềđ ih ih ah ah àm cười nêl tnếig.
“ớưTng quân oảh pohng ưt ,a kôhng ểht tởưng được tấm nước quân vơưng uềđ ỳuq iốg tớưng quân dưới hnág, ah ah ”ah
ợS“ kôhng phải biết cúhng at tớưng quân aik ỗhc cực đại, thèm liền tấm nước ihc ùht cũng kôhng ểđ ý ?iđ A?.”
iA“ ia ,ia các nưgơi yàn óđ ờhk hóa, cúhng at cíhnh àl giúp tớưng quân mìt cứt ụhp đâu! yàN óđ ô ngôn ếu ữgn nạv nhất màl thừa tớưng nghe tiến ỗl tai, mex tớưng quân iáb kôhng tộl các nưgơi da.”
“ắHc! Cũng kôhng phải ,àl yàn thừa tớưng pấc dưới uềđ iạt đây, pỏhng cừhng nưgời cũng kôhng ,ax uềđ quản oảh ựt mình mnệig, đừng ión cyuhện lung tung ”.a
Ngụy irT nâT hná tắm ngốc sáp: “gnôhK…… Kôhng óc ảhk năng ,a nưgơi kôhng phải tíhch at sao? ưhN ếht noà…… cáC nưgơi ưhn ếht oàn uềđ tíhch iác aik ngụy quân t!ử!”
nắH kuhôn tặm nặv vẹo, gốing ẻk điên gốing nhau al ,ot kôhng biết ìv iác ,ìg Ngụy irT nâT hảong tốh gian mảc thấy kôhng đnúg, kôhng nên àl iác dạng này, nắh kôhng nên àl iác dạng này!
“Nếu Ngụy hàong ưhn yậv tởưng uầh ạh man nâhn, nảb tớưng quân cũng kôhng phải kôhng ểht tàhnh toàn niơưg.”
oaC nớl uàm neđ tuấn ãm đánh iác phát ar tếing ìhp ìhp torng mũi, iùB Diên ở tyuết nơs đỉnh ngây nưgời yấm tnáhg, tộm bước tộm iác uấd chân bước auq mênh mang tyuết tnắrg, iỗm nưgời hyuền nhai trên vách áđ mìt dợưc, thật tấv ảv khải hoàn iồh tềiru, liền nghe ión ỹm ngọc chân iàd cạhy?
nốV ĩd liền pihền lòng iợl hại, kôhng muốn nihều lời, gơưing gọing nói: “ưgNời tới, međ Ngụy hàong mén iớt man pohng qnáu.”
Hàong nôh aửn lạc, Ngụy irT nâT tahnh mâ oàg rống kôhng mac lnòg, iùB Diên cưỡi nựga, hná tặm trời nấs nếđ iạĐ tớưng quân pohng thần tuấn lnãg, nắh hná tắm nặng ền àm nhìn ềv phía nâd ưc thưa thớt thôn móx nhỏ, tộđ nihên nếhch mệing cờưi.
Đờưng ửT Kêihm, nưgơi iạl chạy !a
【 cát aig tởưng iờl nói: 】
ổC iạđ năV íL mố uếy thừa tớưng
