Chương 290: chủ nhân, ta đau ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 0.85124【giá cả: 0.85124】
Hàong cnug, ựgN ưhT Pnòhg.
“ưgNơi ión iác gì?” Long ụD ếĐ giữa yàm aừv níhu, nắh nă cặm ũgn trảo mik long tirều phục ngồi ở nàb sau, bôung ýuQ ihp aưđ iớt chè, kôhng vui: “Kia ốC Hoài ,uD ịb Đờưng aig tiểu ửt pấc oảb ạh tiớ?”
aoH nA međ uầđ thấp tộm tấhp.
“ừH,” cụm đích kôhng tạđ tnàhh, Long ụD ếĐ cắs tặm óc chút kôhng tốt lắm, vuốt nhẫn nab ỉhc yus ưt thật uâl sau, nói: “Hắn ở Đờưng aig áuq nếđ ưhN ếht noà?”
Tihên ạh ihc ủhc ữgn íhk bình đạm, aoH nA iạl nghe ar nguy hiểm ý ,ứt biết ủhc ửt mât tình kôhng tốt, nắh cười mủt mỉt nói: ệB“ ạh giải sầu, ôn iàt nghe ión ,a yàn Đờưng tiểu công ửt môh auq iớm tởưhng ốC Hoài uD tộm nốđ roi, nếđ iỗn phạt quỳ, kôhng ohc thức ,nă cũng uềđ tờưhng thấy tcựh.”
Long ụD ếĐ ảuq nihên mât tình tohải mái, giữa yàm gian nàt nhẫn tiêu tán, cười “agN?” tộM tnếig. nắH iốđ Đờưng Đờưng kôhng cọh nấv kôhng nghề nihgệp thực aừv lnòg, oab ,ỏc nă chơi trác tnág, vĩnh viễn os nưgời tôhng minh uêk nắh nêy tâm.
aoH nA nâc nhắc ủhc ửt mât ,ưt chọn ễd nghe nói: “Lần yàn Đờưng tiểu tihếu aig cùng uầH tihếu aig iốđ ncịhgh, àm ihk iọm nưgời tặm ihn ión ốC Hoài uD àl nắh dỡưng cẩu, y ôn iàt iớt xem, tiểu tihếu aig nẳh àl mảc thấy uầH tihếu aig iơr xốung tặm iũm aủc hắn, cúl yàn iớm ữig nìg ốC Hoài Du.”
Long ụD ếĐ tởưng tnợưg, cũng ,àl hốung ồh aik Đờưng aig nă chơi trác táng bệnh tật mố yếu, kôhng cừhng ngày oàn óđ liền kôhng ,óc Hàong uậH aik cộđ ụhp iạl tấc giấu nảs nệihgp, nắh phái nưgời iđ tìm, ếht nưhng mìt kôhng thấy tung tcíh, nạv nhất ngày óđ yàn oab ỏc nă chơi trác táng ãđ cếht, hàng măn tiền cạb kôhng piảh……
Nghĩ vậy, nắh tĩnh tĩnh tâm: “níTh, uến trẫm međ nưgời aưđ ohc hắn, thật àl ưhn ếht oàn ửx trí, liền ừt cíhnh nắh định đoạt đi.”
aoH nA vuốt mông nựga: “áhTnh Tợưhng hna mhni.”
“Ân, đúng riồ.”
Long ụD ếĐ nhìn thấy nàb tợưhng ýuQ ihp thân ủht ohc nắh uấn chè, ýuQ ihp yut aig ếht kôhng tốt, iạl iốđ nắh nô uhn irt .ỷk nâC nhắc luôn iãm qyuết định ìv nnàg, ìv nọb ọh iàh ửt tól đnờưg: “Lần yàn pơưhng cắb tyuết iat nihgêm tnọrg, ộb phận uưl nâd oàv rừng màl cớưp, uêk iạĐ hàong ửt mang binh tiến nếđ trấn áp.”
aoH nA đồng :ý “úĐng vyậ.”
……
>Hệ thốngthỉnh ký chủ, mau chóng công lược Cố Hoài Du, nếu không, hệ thống đem thu hồi quang hoàn【thỉnh ký chủ, mau chóng công lược Cố Hoài Du, nếu không, hệ thống đem thu hồi quang hoàn】
Đờưng Ninh irT ở ồH id nơưng ỗhc ở uống trà, nghe muội muội cùng nơưng thêu hoa, thảo luận àhn ia tihếu aig công ửt kham ìv lơưng xứng khi, tộđ nihên nghe được ệh tốhng lãnh khốc ôv tình yám cóm .mâ
Nhắc iớt kôhng ềh tiến tirển nihệm ,ụv Đờưng Ninh irT cắs tặm chợt óhk coi, ệh tốhng thúc giục gốing thời khắc treo ở nắh trên ổc trát đao, kôhng biết ihk oàn liền ẽs iơr xnốug.
Muội muội uír rít, tihếu ữn hoài xuân tahnh mâ nồ ,oà oảs Đờưng Ninh irT bôung chén trà, phát ar bang àm tộm tếing giòn vnag, nẫd iớt Đờưng ưD Nihgên cùng ồH id nơưng nghi hoặc nêihgng uầđ mex hắn.
“Ca, nưgơi màl oas vyậ?” Đờưng ưD Nihgên mộng pẹđ ịb àhn mình ac ac đánh gãy, tấb nãm ión tầhm: “Mùa đông khắc nệihgt, ưhn ếht oàn aỏh íhk ưhn ếht điạ.”
Nghe nàng náo gậin, Đờưng Ninh irT torng lòng cười lnạh, tặm nogài cũng lãnh lãnh mạđ đạm: “Lúc tưrớc ụhp thân muốn međ nưgơi đính nôh pấc pấc dưới aig ihn ,ửt iạl uêk nưgơi tarng bnệh, ión iác ìg cũng kôhng chịu ,ảg hiện ờig auq măn ãđ óc ểht mười bảy, iớt iớt aửc àb iốm óc yấm cái? uềĐ àl tộm tí nôm àhn noèhg.”
ữN ửt mười măl pậc ,êk óc ểht mìt kiếm lơưng dêyun, Đờưng ưD Nihgên nă tết liền mười bảy, oàv cúl yàn ãđ tính tuổi cát đại. Nàng bôung torng yat thêu pẩhm, mât íhk oac kiều tnahh: “Phụ thân cùng ổt uẫm mìt nưgời at iớm ioc tnờưhg, ứht ữn ưhn ếht nào? Bằng at tớưng mạo, nòc uầs ảg kôhng thnàh?”
“……” Đờưng Ninh irT phải ịb me iág cùng ẹm cứt cếht, ữgn íhk thập phần kôhng hảo: “Chỉ bằng kuhôn mặt, nưgơi nòc muốn ảg huân tước ếht aig kôhng thnàh?”
aT“ ưhn ếht oàn k…gnôh…”
“Hảo hoả,” ồH id nơưng đánh yãg khắc kẩhu, tặm yàm mang cười ab pảhi:
“Con at nêy tâm, ờhc nơưng tàhnh bình thê, được quản aig ,ựs međ aik tiểu nihgệt cús mớs chết nơưng uưl iạl aủc iồh nôm màl ar iớt cúht, Nihgên ihN mang theo thật yàd aủc iồh môn, chưa chắc kôhng ểht xứng huân tước ếht gai.”
Nàng hná tắm iơh lóe, ỉn non: “Đến nỗi, muốn ưhn ếht oàn màl iạđ aig kôhng rảnh nậb mât yàn óđ aủc iồh nôm iơn ,iđ aik óđ àl nơưng s…ự…”
Torng có ệh tốhng nẫv luôn ở thúc giục nắh iđ xoát oảh mảc ,ộđ Đờưng Ninh irT pihền lòng uac mày, kôhng nghe thấy nàng đang ión iác ,ìg cuối cùng thật ựs ịb oảs óhk cịhu, đứng yậd iđ mìt ốC Hoài .uD
……
Đờưng Đờưng iớm ừt Tuhần aóH Trai ar tới, iđ iồr kôhng ax tộđ nihên dừng lại, Nêhgnh Xuân yấm nưgời iộv vàng iỏh hắn, óc phải yah kôhng iơn oàn kôhng tohải mái.
Nưhng tiểu tihếu aig iạl nhấp môi, kôhng biết ưhN ếht oàn ởm mệing dờưng như, mằc tiêm uềđ iùv oàv oá lông cồhn. nắH mô mấ ồh ồh òl sưởi tay, ỗl iat pảhng phất àl ịb đông lnạh, iạl càng ưhn àl ịb ỏđ bnừg.
Bình tĩnh nói: “ôhKng óc việc gì.”
ốC Hoài uD đứng ở nắh tặm sau, nhìn ỹk liền minh bcạh, nắh mêđ auq lộng tiểu ủhc nhân tộm lần, yut rằng ỉhc óc ưhn yậv tộm lần, xong việc cũng ohc nắh tợưhng dợưc, nưhng iạl kôhng tárnh được thân ểht uađ nứhc.
Nghĩ vậy, cá óhp kôhng khỏi ởht dài, mât ión ủhc nhân ưhn ếht kiều khí, ngày uas nên ưhn ếht oàn iđ thừa nậhn, nắh yàn “ừTng qyuền turng tâm” đâu?
Nghe được nắh tếing lòng Đờưng Đnờưg: “……” Nhịn kôhng được trừu trừu khóe mnệig. nắH nầl yàn túr ar iah iác ỹk nnăg, uềđ àl cúl tưrớc chưa oab ờig pặg qua.
tộM iác àl song sinh ửt cộng cảm, nòc óc tộm iác áhc…… àL tuhật cọđ tâm. ảhT nầc tihết cùng iah nưgời hoan hảo, iớm óc ểht ởm ar cọđ mât ưt ccáh.
mêĐ auq uẩc ồđ tậv lộng nắh màl ohc áuq nàt nẫhn, nắh môh yan oe uađ chân mỏi, nốv định uêk ốC Hoài uD iốb nắh ởrt ,ềv iác aik nẫv luôn khóa ỹk năng liền “eLng kneg” nhảy ar tới.
>Hệ thốngleng keng —— thuật đọc tâm quyền hạn lấy mở ra ( tối nay xuyên hắc ti vẫn là bạch ti? Làm ta nghe…… Thảo, chán ghét, thế nhưng muốn chữ Đinh (丁) sao )【leng keng —— thuật đọc tâm quyền hạn lấy mở ra ( tối nay xuyên hắc ti vẫn là bạch ti? Làm ta nghe…… Thảo, chán ghét, thế nhưng muốn chữ Đinh (丁) sao )】
“??……?”
Đờưng Đờưng ôh pấh cứng lại, tởưng mắn ệh tốhng ổc oá yal đnộg, màl ón pấc ỹk năng giới tihệu xyuên iác quần đi!! Thật tấv ảv kôhng lòi, liền nghe thấy ốC Hoài uD uâc này, “ừTng qyuền turng tmâ”.
…… yuT rằng từng qyuền turng mât cùng muốn uht thập nắh cũng kôhng xung đột. ùD oas Đờưng Đờưng àl kôhng tin, nắh međ ốC aig hyunh ệđ đơưng uẩc giẫm đạp, ỉhc màl yàn iah óhc điên thao tộm nầl liền óc ểht ôv iột póhng tcíhh.
Nihều mắl ừt ửt hnìh, biến tàhnh chết hãon. Nag…… ởM tiệc cihêu iãđ ựs ảhk năng ẽs iạl giảm tợưhng yấm năm, mót lại, đờưng ờm tịm iạl ax xôi.
ốC“ Hoài Du,”
Kôhng turng pihêu iổn nêl bông tếyut, tiểu tihếu aig bỗng nihên ởm mnệig, ỏđ bừng iôm ởht ar tộm chút khói tnắrg, nắh phía uas kohác oá lông cồhn, pủhng ạm vàng òl sưởi yat nộn tay, ịb nihệt íhk huân thấu pấhn, xinh pẹđ cắh nuhận tắm nhìn ềv phía ốC Hoài ,uD ữgn íhk kiêu cnăg:
“Lại yâđ iốb ta.”
Nưgời ọn đứng ở cạl tyuết tnurg, kiều dỡưng úhp ýuq aoh ihn dờưng ưhn nhận nờưgi, ốC Hoài uD lẳng lặng mex nắh iàv gâiy, iđ auq iđ cong ạh .oe
Kôhng oab lâu, iốb tợưhng iơr xốung kôhng tính tọrng cựl đạo, tặm sườn oảđ auq tớư tá ôh hấp, nhàn nhạt iùm aoh chui oàv iác mũi.
nắH hná tắm iơh iơh iốt mầs tộm iác chớp mắt, iôđ yat ôc ủhc nhân câhn, đứng nêl hớưng ỗhc ở iđ đến. Thơm oht mềm iạm tiểu ủhc nhân éhg oàv iốb tnợưhg, cánh yat tùng tùng mô ổc hắn, ốC Hoài uD uầh tếk óhk nhịn năl lộn, ịb yàn iùm thơm aủc ơc ểht cùng mềm iạm cúx mảc màl ohc mât viên ý ãm lên, nưhng ốc tình ủhc nhân liêu nhân kôhng ựt bếit, ở nêb iat nắh cười hỏi.
“Cẩu ồđ vật, at trầm kôhng tmầr.”
ôH pấh dừng ở nẫm mảc ỗl tai, ốC Hoài uD ơc pắb căng tnẳhg, cõng tiểu ủhc nhân hớưng phía tưrớc ,iđ hná tắm u má cười cờưi: “ôhKng tmầr.”
Đờưng Đờưng ưhn ếht oàn kôhng mảc giác được nắh nhẫn nại, cứt khắc chơi mât iổn lên, tộm chút kôhng yus téx liêu áuq mức, nắh buổi iốt nòc óc yah kôhng mệnh .ở iớM aừv iồr međ òl sưởi ohc Nêhgnh Xâun, yàn iàv bước yat liền lnạh, nắh duỗi yat nhéo nhéo ốC Hoài uD .ổc
ừH :ừh “ôhKng trầm nưgơi banh ưhn yậv khẩn màl iác ?ìg Nạgnh bang bnag, uềđ tặđ ta.”
yaT àl iơh lnạh, nád ở nắh áuq cứm nihệt nàl ad tnợưhg, nhéo nắh căng chặt ad tịht, mệnh nôm ịb nưgời mắn ữig ở torng tay, ốC Hoài uD ảc nưgời kôhng kohẻ, ôh pấh uềđ cụđ loạn ảc lên.
nắH thầm nhgĩ, thật àl ỳk qáui, õr ràng aik ỉhc bạch mềm yat lãnh iợl hại, dừng ở nắh ổc chỗ, iạl pảhng phất iơr xốung aỏh dờưng ưhn uâc nnâh……
nêB nogài iơr xốung tyuết đâu, nắh ìv nẩ nhẫn kôhng cơưng cnứg, nihệt thái dơưng uềđ ar hãn, thật tấv ảv iđ iớt cửa, iạl đụng iớt Đờưng Ninh irT ơig ,ùd đứng ở tyuết turng đẳng nọb ọh auq .iđ
ốC Hoài uD bước chân iơh đốn, ơS ạH nhìn kôhng tỉhnh ựt đến, náo giận mẩl mẩb tộm uâc iác ,ìg Đờưng Đờưng cũng nhìn thấy Đờưng Ninh Tri, ừh lạnh mệnh lnệh: “ahNnh nêl ,iđ nưgơi tởưng đông chết ta?”
“……” ịhN công ửt iạl chịu iat yab ạv gió, nắh cõng tiểu ủhc nhân auq ,iđ nốv định lướt auq Đờưng Ninh Tri, nưhng nưgời ọn iạl ngăn nảc nọb .ọh
“ờưĐng Đgnờư,” Đờưng Ninh irT kohác oá cnàohg, ơig tộm phen ùd gấiy, aùm đông khắc nihgệt póm oém ãđ uâl oạt hnìh, lãnh tặm cũng chưa hyuết sắc.
nắH màl ộb uađ lòng ốC Hoài uD iàt năv cnơưhg, kôhng ểht pặg nắh ịb nă chơi trác táng art tấn, dùng hná tắm biểu tạđ nix lỗi, theo uas nihgêm cút nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg, iờl ión iốd áh mồm liền tới: “Nhị công ửt cúl tưrớc páđ gnứ iồr ,at iđ cặM Nihgên Hiên giáo ụht nađ tnahh, ịhn đệ…… Tính at uầc nơưgi, óc kôhng međ ịhn công ửt màl cùng ta?”
“……”
yàN công nihên cùng nọb ọh đoạt nờưgi, yấm iác ịht ữn uềđ óc chút kôhng pẫhn, ốC Hoài uD ịb phía uas ”A“ àm cười lạnh màl ohc uas ổc lạnh ảc nờưgi, nắh nhìn tưrớc tắm Đờưng Ninh Tri, torng lòng nén giận nếđ cực đểim.
cúL này, mắn uas ổc tay, vòng nếđ phía tưrớc pób chặt ổc hắn, thon iàd ngón yat ịb đông lạnh pihếm hnồg, pób nắh ổc iơh iơh dùng sức.
ốC Hoài uD chợt ôh pấh gian nan, nghe thấy nêb iat óc nưgời cá liệt cờưi: aT“ ión iồr iác ìg tới, nòc mád iốđ nưgời khác yẫv điôu…… aT liền yủh iđ nưgơi óhc haong xơưng cốt, ốC ịhn công ,ửt ihk at ión cệyuhn, àl ở uậđ nưgơi iuv ẻv ntộ?”
“ờưĐng Đnờưg, nưgơi màl iác gì!” Đờưng Ninh irT biết Đờưng Đờưng 0゛00゛333 ẽs phát gậin, nưhng kôhng nghĩ iớt nắh iạl àl ưhn yậv nàt nẫhn, iộv vàng quát nớl nắh bôung tay.
Muốn iđ giúp ốC Hoài ,uD iạl ịb ơS ạH yấm iác ahn hoàn pấc ngăn nảc xốung dớưi, ỉhc óc ểht yàb ar nôn nóng ưt táhi, uac yàm cùng Đờưng Đờưng gảing oạđ .ýl
Đờưng Đờưng kôhng thèm ểđ ý iớt hắn, oév càng khẩn tộm cúht.
Tiểu tihếu aig nôung cihều ừt ,éb kôhng óc yat kôhng pób chết nưgời cựl đạo, nưhng dùng tếh toàn cựl cũng óc ểht màl ốC Hoài uD mảc thấy uađ cùng tihếu oxy, nắh gian nan ôh hấp, biện gảii: aT“ chưa ión áuq iờl nyà.” Chưa xong thấp syuễn tộm tnếig, ẹhn nàhng mang theo ởht cốd nói: “Chủ nnâh…… aT đua.”
póB nắh ổc cựl oạđ ẽhk bôung lnỏg, uầh tếk ịb bạch mềm yat kôhng chút ểđ ý àm aox xoa, tiểu ủhc nhân ở nêb iat nắh hỏi: “hTật ựs chưa ión qáu?”
ốC Hoài uD ổc ịb lộng ,ỏđ uầh tếk kôhng ựt giác àm năl lộn, thấp thấp nói: “gnôhK.”
“ừH,”
Đờưng Đờưng éhg oàv nắh iốb tnợưhg, ừh lạnh nắc nắh ổc sờưn, uưl iạl tươi pẹđ uấd rnăg, iớm giãy giụa ừt trên nưgời nắh nhảy xốung .iđ
nắH mog iạl iơh loạn oá lông cồhn, nẩgng uầđ nhìn thân xyuên hyuền ,y pohng thần tuấn tậd ốC Hoài ,uD ohc nắh tộm iác đuổi pịk hná mắt.
ốC Hoài uD biểu tình tấb bếin, iđ theo tiểu ủhc nhân iđ oàv àhn ,ở iãđ aửc pòhng đóng iạl sau, kôhng biết ý ìg ẹhn gọing iỏh hắn.
“Chủ nhân iạl muốn phạt ta?”
nắH kiêu căng tiểu ủhc nhân iởc ỏb oá lông cồhn, mén oàv ếhg aựd nêb cnạh, nghe yậv liếc tắm nhìn hắn, nói: iĐ“ nêb torng qỳu.”
ốC Hoài uD trầm cặm thật uâl sau, tắb yấl treo nêl iớt ior iđ nếđ Đờưng Đờưng phía tớưrc, iôl oék nắh yat mầc ior bníh, ữgn íhk ẹhn àm hãon: “Kêu ủhc nhân kôhng vui, nên đhná.”
Phần 353
nắR cộđ ưhn ếht kính nẩc nghe theo ộb dnág, uêk Đờưng Đờưng mâ thầm tíh oàv tộm hơi, ad uầđ êt iạd phía uas lưng chợt lnạh, nòc phải mẫd nêl đờưng yâd oac ếht nhảy Dcsio.
nắH mén aik roi, nhìn ốC Hoài uD cá liệt cười cờưi: aT“ lười nếđ đánh niơưg.”
“íhCnh mình iđ quỳ, đừng iớt pihền ta.”
Tiểu ủhc nhân đứng yậd iờr iđ pòhng ngủ, pòhng ủgn nôm ịb đóng lại, iàd dòng na tĩnh auq ,iđ aik cá óhp ehk ẽhk ởht dài.
“Chủ nâhn, at sinh kíh.”
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
Tiểu tihếu aig mô yấl ỏhn uếy đáng tơưhng iạl tấb cựl cíhnh mnìh, mầr :ìr aT kôhng nit màl ohc nọb ọh thao tộm lần, nọb ọh àl óc ểht bôung aht .at
ốC iạđ công ửt mô nắh hớưng pém gờưing :iđ Scáh, ihk oàn thao ủđ iồr mười nạv lần, oãl ửt liền kôhng cùng nưgơi os .ođ
ốC ịhn công ửt tậg uầđ đuổi kịp: iạĐ ac ión tấr đnúg.
ếhT aig năV íL kiêu căng tihếu aig
