Chương 228: ngủ ngon, ta nam hài nhạc phụ cười che giấu ghen tuông ( cốt truyện )

Chương 228 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 0.81796【giá cả: 0.81796】

noC ểr torng uầđ tốrng rnỗg, kôhng chịu iổn oac trào thay nhau iổn nêl kohái mảc nôh êm tấb tnỉh, Liễu Pùhng Bạch međ uầđ ểđ ở nắh nựgc, ởht nổh nểh bình phục nắb tinh kích tíhch sảng ,ý auq iồh luâ…… nắH iớm nẩgng đầu, međ nôc thịt “Ba” àm tộm tếing túr ar ỏđ tươi hyuệt mắt, túr ar nhục hành nòc kôhng óc mềm, cíhnh iđ xốung ỏhn chất nầhy.

nắH quay uầđ ,iđ iđ thân Đờưng Đờưng ,ổc ịb nắh nắc hồng mún ,úv thực yủt biết ịv muốn iạl nếđ tộm lần, nưhng ngại iớv tahnh niên thừa nhận năng lực, man nhân tộm nhẫn iạl nẫhn, cuối cùng ỉhc từrng phạt àm nắc nắh đáng tơưhng mún úv tộm nụgm, mô nôh êm noc ểr iđ pòhng tắm.

…………

Pòhng iộn tràn ngập thực mạđ hơưng huân ,ịv loạn tàhnh tộm đoàn nơh aữn yâl dính chất nhầy khăn trải gờưing ỏv chăn uềđ màl Liễu Pùhng Bạch iọg iớt nưgời iổđ hảo, aửr sạch sạch ẽs noc ,ểr ao ở torng chăn ủgn nếđ cíhnh tụhc.

Liễu Pùhng Bạch nă cặm oá mắt iàd ngồi ở pém gnờưig, ũr tắm nhìn chăm úhc trên gờưing nờưgi, ừt nưgời ọn ịm nhãn nếđ môi, tinh ết đánh giá.

cắS uàm mấ hná nèđ kôhng phải tấr snág, nô nô uhn uhn oab ủhp tahnh nêin, nắh tặm yàm nô nuhận hiện ờig trộn nẫl tộm ait tàhnh thục ịm táhi, đuôi tắm hồng nhạt nòc kôhng óc biến mất, cánh iôm ịb túm oàv hồng sưng êm niờưg…… yàN tếh thảy biến hóa, uềđ àl nắh mang đến.

Liễu Pùhng Bạch duỗi yat ờs nêl Đờưng Đờưng mặt, ngón iác ẹhn nàhng ở trên iôm vuốt ,ev nắh ựt nihên biết yàn ưt ,ịv nơh aữn ìv yàn êm mộui.

maN nhân ừt tưrớc nếđ yan kôhng phải iác ìg quân ,ửt yàn 83 măn auq nầl uầđ pặg được màl nắh mảc thấy hứng úht nờưgi, uến màl nắh iác ìg uềđ kôhng làm, liền ưhn yậv nhìn tahnh niên cùng noc aủc nắh ngọt ngọt ngào nàgo, cộng ộđ ảc đời, Liễu Pùhng Bạch ểđ yat nêl ngực ựt hỏi, nắh màl kôhng đợưc.

Liễu êhK àl nắh thân ihn ửt kôhng sai, ễd thân ihn ửt iạl ưhN ếht nào? nắH ừrt ỏb pụhng hiến ar tộm viên tinh ,ửt liền kôhng nòc óc káhc.

Liễu aig ịhN aig Liễu Pùhng Bcạh, tặm nogài ohn ãhn hiền hoà, thực ết óc ùht tất báo, tás phạt qyuết đoán torng bông óc kim, tưrớc tộm giây óc ểht tặm mang ý cờưi, nô aòh cùng cùng nưgời ión cyuhện iớv nahu, uas tộm giây àl óc ểht aưđ nưgời ọn xốung aịđ nụgc, àl iác kôhng nơh kôhng mék oác già, nắh tung hàonh tơưhng giới nihều măn ưhn yậv cũng liền ở tihếu niên thời ,ỳk iàt áuq ưhn yậv tộm nầl ét ngã.

Phần 572

măN óđ mâL aig ở tàhnh ốhp J giới kinh daonh nòc tính óc chút danh tnếig, oãl aig ửt nyugên nảb óc iah iác ihn ,ửt iạđ ihn ửt nogài ý muốn auq đời, liền iác uas cũng chưa uưl lại, mâL oãl aig ửt ừt tang ửt ảđ kích turng hoãn áuq tầhn, liền qyuết định màl Liễu Pùhng Bạch đóng băng tinh ,ửt ểđ ngừa ở óc iác ìg nogài ý mốun.

aiK tộm măn Liễu Pùhng Bạch iớm aừv nãm ,81 nắh trời sinh thân dyuên nông cạn, nưhng thật ar kôhng ngại óc yah kôhng sau, ìv óc ểht màl mâL oãl aig ửt na tâm, cũng liền đồng ,ý nưhng kôhng nghĩ iớt cuối cùng ếht nưhng thua iạt nọb ọh mâL aig aig đình cáb ĩs torng tay.

ịV yàn ữn cáb ĩs ụhp thân ở mâL aig màl nơh phân aửn đời, àig iồr àig iồr iớm thay iổđ ữn ihn trên đnỉh, ia cũng kôhng nghĩ tới, nàng kôhng biết ihk oàn tíhch măn nogái ỉhc 81 Liễu Pùhng Bcạh, nơh aữn ở međ uht thập uẫm aưđ hớưng bệnh viện trên đờưng sinh àt nệim, iổđ hàng uẫm tộm đoạn thời gian sau, ừt chức yab iđ nước nàogi, iạl ởrt ềv Liễu êhK ãđ 8 tổui.

iàH ửt ýk ,ựs aik ữn nhân kôhng óc ợs iãh ềv nớưc, mìt được 72 tuổi Liễu Pùhng Bcạh, muốn uẫm bằng ửt ýuq tợưhng ,ịv nưhng man nhân hoàn toàn đánh ỡv nàng ảg oàv Liễu aig oả tnởưg, ữn nhân iá Liễu Pùhng Bạch nihều măn ưhn vậy, phát hiện nyugện vọng thất iạb sau, hoàn toàn iổn đêin.

Liễu Pùhng Bạch ẽs kôhng međ aỏh phát ở ôv iột iàh ửt trên nờưgi, nưhng cũng cáx thật ịb ữn cáb ĩs cách gnứ kôhng đợưc, ôv pháp iốđ Liễu êhK áuq thân tệihn, cũng oạt tàhnh tặm uas ịhN aig nit phật ảht ut thân dỡưng tính nyugên nâhn.

uT thân dỡưng tính Liễu ịhn aig nầl uầđ động tâm, liền tính màl nắh óc oảh mảc tahnh nêin, ãđ àl nắh noc ,ểr iạl óc ểht ếht oàn đâu?

Liễu Pùhng Bạch lòng nàb yat nád ở tahnh niên sườn mặt, tinh ết vuốt ,ev động cát tràn ngập tơưhng tiếc cùng trìu nếm —— uến Liễu êhK kôhng ýuq tnọrg, ưhn vyậ…… nắH iác yàn màl ụhp tâhn, tấr iuv lòng ìv yàn iạđ lao.

ohN ãhn nhạc ụhp cười tộm tnếig, ở mấ pá hná nèđ ,ạh iúc uầđ iđ ụrt noc ểr môi, ữgn íhk nô aòh mang theo ý cờưi, ẹhn gọing ỉn non: “Ngủ nogn, at man hià.”

…………

Liễu êhK chơi ảc mêđ cũng chưa ởrt ,ềv cũng liền kôhng biết ngày môh qua, biệt ựht iạđ nôm khóa tộm đêm, nắh uêy nhất ụhp thân mô nắh oãl cnôg, ở tuhộc ềv nắh trên gnờưig, mô nhau àm ủgn ảc tộm đêm.

Buổi sáng ởrt ềv torng àhn aừv cúl nă cơm, giặt sạch yat ngồi ở nàb ,nă thấy Đờưng Đờưng ưt ếht biến nặv xốung lầu, cũng lười nếđ iđ iỏh nyugên nâhn, óc chút khốn nốđ nếđ ngáp tộm cái, éx ứrt bánh ìm hớưng torng mệing đưa.

cúL này, Liễu Pùhng Bạch aừv cúl ừt pòhng ar tới, nắh môh yan công yt óc quan tọrng iộh nhgị, ohc nên xyuên uâ phục cíhnh tnarg, tohạt nhìn càng thêm thân ĩs ohn nhã, óc tộm loại kôhng gốing bình tờưhng ý nhị.

Nhìn Đờưng Đờưng tiểu mât ỡđ tahng uầl tắb tay, oạđ manh nôc ẹhn điểm cậb tnahg, ưt ếht biến nặv hớưng dưới uầl .iđ Đứng ở tặm uas Liễu Pùhng Bạch nhịn kôhng được nhíu nhíu mày, aừv nghĩ muốn mìt thời gian ut tahng máy, aừv iđ auq ,iđ međ ụrt Đờưng Đờưng ủht đạon.

“Cẩn tnậh.”

Nhận thấy được ủht đoạn mấ pá cúx cảm, Đờưng Đờưng iơh lnăg, kôhng ềh tiêu ực tắm theo nảb năng thấy phát ar mâ tahnh pơưhng hnớưg, nghe thực tihển àrt hnơưg, ộl ar iác cờưi: áB“ phụ, buổi sáng tốt lhnà.”

Liễu Pùhng Bạch oác àig oảx qệyut, yậd mớs mắt iộg ihk cũng kôhng quên dùng cíhnh mình aữs mắt ehc uấd mêđ auq íhk ,ịv nhìn thấy tahnh niên mệing cờưi, cũng nô aòh cười ộr lên: “uBổi sáng tốt lhnà.”

nắH mắn tahnh niên ủht đạon, ở Liễu êhK ghen ghét tặm tấđ dung nặv oẹv dưới hná mắt, ehc ởhc nô nuhận tahnh niên iđ xốung dớưi, torng tahnh mâ tràn yầđ iốđ tiểu iốb nô nhu: “ưgNơi hành động kôhng tệin, at mang nưgơi iđ xgnốu.”

“Cảm nơ áb pụh.”

Đờưng Đờưng ịb nắh ,ỡđ theo man nhân kôhng nahnh kôhng chậm nện bước iđ xốung dớưi, pặc aik nhìn kôhng thấy iôđ tắm iơh cnog, tộm thân ơs im tắrng quần jean tahnh niên cùng nêb cạnh oac nớl ohn ãhn man nhân aừv ión aừv cười cùng nhau xốung lầu, màl Liễu êhK ghen ghét cốh tắm pihếm hnồg.

nắH međ iác yl dùng cứs tặđ ở nàb ,nă phát ar tahnh ,mâ màl iớm aừv ịb Liễu Pùhng Bạch mắn hớưng nắh nêb aik iđ Đờưng Đờưng iơh đốn, thử: “iTểu Kêh?”

Liễu êhK iah yat mô hàoi, kôhng oac hứng uas yàn tộm ,ỷ dùng gọing iũm ừh ar iác “Ân” .ựt

Nghe được nắh tahnh mâ Đờưng Đờưng nêb iôm iợg lên, nắh tárnh tohát khai Liễu Pùhng Bạch tay, hớưng ềv phát ar mâ tahnh aịđ pnơưhg, chậm iãr iđ auq .iđ

Liễu Pùhng Bạch đứng ở iạt chỗ, nòc nẫv yud ìrt aừv iồr ưt thế, trên tặm biểu tình cũng kôhng thay đổi, nhìn tahnh niên ngồi ở Liễu êhK nêb cnạh, quay uầđ iđ nô uhn ión iác ìg ,óđ hná tắm hiện nêl tộm ait óhk cịhu.

iĐ nếđ ủhc ,ịv ngồi xnốug.

Đờưng Đờưng ngồi ở nêb cnạh, ión iớv nắh ión yấm câu, thấy iá nhân iạl lạnh lẽo, óc chút ỳk quái nhíu ạh ,im ởht iàd iỏh hắn: ……“ Tiểu Khê, cúhng at iốt môh auq kôhng phải ión tốt sao? môH yan ưhn ếht oàn iạl thay điổ.”

Liễu êhK nghe tẳhng nhíu mày, iác ìg ión tốt? Đờưng Đờưng aig aỏh yàn ión iác ìg aữn đâu? iớM aừv áh mệing ởht dốc, cuhẩn ịb ión cíhnh mình ngày môh auq kôhng ởrt ,ềv liền nghe ủhc ịv Liễu Pùhng Bạch bôung cihếc đũa, nói:

“iLễu Khê, nưgơi iđ cọh uam nếđ mnộu.”

Liễu êhK međ iờl ión nuốt ởrt vào, mex thời gian thật ựs uam iớt rồi, nậb nộr ol lắng međ àc êhp uống qnaug, cùng Liễu Pùhng Bạch iớt iồr đừng uas mầc ồđ tậv ar Liễu gia, ngồi ex iđ tờưrng học.

Toàn ộb hành tìrnh kôhng cùng Đờưng Đờưng ión tộm lời.

Liễu Pùhng Bạch túr ar tộm tơưrng khăn gấiy, na tĩnh àhc ual xốung tay, úhc ý iớt tahnh niên ốrt mắt, aựt ồh kôhng nghĩ iớt ngày môh auq nòc iốđ nắh màl nũng iá nâhn, môh yan oảđ tắm biến ưhn ếht lạnh nạht, lông im iơh ũr ngăn ởrt mắt, tiện àđ ựt giễu dờưng ưhn cười cờưi.

nắH tắb yat động cát tộm đốn, mén torng yat khăn gấiy, ohn ãhn hiền àoh tắm iơh cnog, thấy ếht oàn ưhn ếht oàn năv ãhn thân ,ĩs ỉhc àl nhìn ềv phía Đờưng Đờưng hná mtắ…… iạL kôhng óc aửn điểm ý cờưi.

iồH tởưng khởi aừv iớm tahnh niên iốđ ihn ửt nô nhu, Liễu Pùhng Bạch thật àl iạl ghen ghét iạl óhk cịhu, tộm lòng pảhng phất tớr oàv iạđ ul dấm, pấc ịhN aig taon, torng mệing uềđ ưhn àl phân biệt õr ar mấd iùm .ịv

Đờưng Đờưng thật ựs kôhng nă uống ở nă xong ,iđ miễn cỡưng đánh nêl tinh thần cùng Liễu Pùhng Bạch ión uâc nă đợưc, liền đứng yậd mầc oạđ manh bổng hớưng trên uầl ,iđ nắh muốn tộm nưgời na thnĩ…… yuS nghĩ tộm chút nắh cùng iá nhân ihc gian quan ,ệh tốr cuộc óc nên yah kôhng yl hôn.

Liễu Pùhng Bạch tộm mình tộm nưgời ngồi ở ủhc ,ịv chậm iãr uống àc phê. àhN nă kôhng íhk trầm cặm na tnĩh, nắh biểu tình tợưhng cũng nhìn kôhng ar iác ,ìg uống xong uas đứng yậd nêl lầu, iđ torng pòhng tộm nầl aữn yẩt tộm nầl tắm, thay iổđ thân tôhng tờưhng quần oá iđ ar nàogi.

…………

Đờưng Đờưng đang màl ?ìg

Pòhng iộn na tĩnh kôhng tếing đnộg, oạđ manh bổng mén xốung đất, ủt uầđ gờưing ngăn oék ởm ,ar phía tưrớc ngồi mổx tộm nưgời tắm manh nô nuhận tahnh nêin.

nắH ơs im tắrng ạh sống lưng iơh cnog, phần iav iơh iơh nur rẩy, pảhng phất ở cús nêl nêy lặng iơr ,ệl mex nhân mât uềđ phải nát.

“……”

tộM trận tất tất thúy thúy tahnh mâ tyurền đến, tahnh niên ngồi mổx pém gờưing iuv sớưng éx ởm tộm oab tiểu bánh ,ìm iớm aừv áh mồm cuhẩn ịb hạnh phúc nắc tợưhng tộm nụgm, ệh tốhng tộđ nihên nhảy ar iớt nhắc nhở.

>Hệ thốnghệ thống: Liễu Phùng Bạch 5 giây sau gõ cửa.【hệ thống: Liễu Phùng Bạch 5 giây sau gõ cửa.】

Đờưng Đờưng nhéo bánh ìm túi, nắc iđ xốung động cát dừng lại, tés đánh kôhng pịk bưng iat ihc ếht međ bánh ìm nhét oàv ngăn oék quan oảh nhặt nêl oạđ manh bổng ——

Liền mạch uưl láot!

Phía uas nôm ịb ởm ,ar nô nuhận tahnh niên đứng lên, êm mang quay uầđ :iđ “iA?”

>Hệ thốnghô…… Nguy hiểm thật.【hô…… Nguy hiểm thật.】

Liễu Pùhng Bạch kôhng ión cệyuhn, iđ bước tộm iđ nếđ Đờưng Đờưng tưrớc tặm trạm hảo, ũr tắm mex tưrớc tắm thân xyuên ơs im tắrng tahnh niên nghi hoặc nhíu nhíu mày, nẩc thận iđ nghe trên nưgời nắh hơưng ,ịv pặc aik kôhng óc tiêu ực tắm vọng iạl đây, chần ờhc hỏi: “iTểu Khê, n…iơưg…”

Tiểu Khê, Tiểu Khê, ảc ngày Tiểu Khê!

Liễu Pùhng Bạch trực tiếp ỡđ yấl Đờưng Đờưng iác gáy, kôhng ión iah iờl nôh iđ xnốug, uầđ lưỡi yạc ar nắh màh rnăg, thừa pịd nắh ngây nốgc, aưm nềr óig ữd hung hăng túm oàv uầđ lỡưi.

“…ôgN…”

Đờưng Đờưng nhìn kôhng thấy ồđ vật, ỉhc mảc thấy cíhnh mình iác yág ịb nưgời dùng yat nịv trụ, ngay uas óđ mang theo cứt giận nôh iôm iơr xnốug, nắh theo nảb năng uas yàn iul iah bớưc, chân khái iạt pém gnờưig, tộđ nihên kôhng pịk pòhng ngừa qăung ãgn ở trên gờưing lớn, liên quan iá nhân cũng èđ ở thân ểht hắn.

nắH lông yàm aừv níhu, ịb tắb tiếp uht iá nhân nô uhn iạl kôhng tấm cứt giận hôn, torng suốt nước mếing theo khóe mệing tẹx auq gơưng mặt, cuối cùng dừng ở trên gờưing nháy tắm vựng nihễm kahi.

Tếing ởht cốd óhk nịhn, uhp uhp iah pòhng nội, tộm iôđ nhạc ụhp cùng noc ểr mô nhau ở nêb nhau nôh sâu, torng kôhng íhk pảhng phất tràn ngập iá muội hơưng .ịv

Đờưng Đờưng óc ểht nhận thấy được iá nhân nôh cứt giận cùng ghen tnôug, iớm aừv iồr lạnh mât tắb uầđ mấ lại, tấb cắđ ĩd iạl tơưhng tiếc duỗi yat vuốt ev iá nhân uầđ tóc, nô nô uhn uhn nôh ảrt hắn, trơn tưrợt uầđ lưỡi cùng nắh yâd aưd ở nêb nahu, pảhng phất đang iỏh nắh “Tức giận iác gì?”

Liễu Pùhng Bạch iôđ tắm píh iạl tộm iác chớp mắt, nắh hởưng ụht tahnh niên ủhc động iồh nôh nô nhu, ẹhn túm tộm chút nắh lỡưi, nghe được nêb iat tớư tá uêk rên, torng lòng aỏh cạm danh iđ xốung kôhng .tí

“iTểu Kêh,” Đờưng Đờưng iơh ởht nòc chưa khôi pụhc, nô nuhận mâ cắs mang theo tộm ait cờưi: “ưgNơi àl ghen ịt soa?” nắH tởưng cíhnh mình cùng Liễu Pùhng Bạch ión cyuhện iớm nẫd iớt iá nhân gehn, nưhng trên thực ết aừv cúl trái lại.

nắH nhạc phụ, gốing tộm noc mâ thầm nẩ pún ồH ,yL từng bước tộm ụd ỗd rừng mậr uịd nogan lộc, ốc tình tắm manh ian noc kôhng ựt bếit, dùng cíhnh mình nô nhu, nád giảo hoạt ồH yL ẹhn .ọc

iốB cứđ năV íL tắm manh noc ểr

Hết chương 228

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?