Chương 106: bác sĩ bị tam công cuồng thao, khóc suyễn không ngừng ( nhị công giáo huấn đệ đệ )
>Hệ thốnggiá cả: 1.14374
mầC úht oãl ưs tưhớc theo xinh pẹđ sống lưng hớưng nêl trên hạot, ôht iàd iạđ điểu kôhng nahnh kôhng chậm ở nhục hyuệt thọc oàv túr ,ar nihgền nát. Đờưng Đờưng cứn ởn tộm tnếig, măn ngón yat tắb yấl nàb dêyun. nắH nẩgng đầu, liền thấy pớl nàm hình nớl íl cíhnh ở cihếu phim nọb ọh tợưhng tộm iồh giao hợp, nêb torng oac lãnh cọh áb oat ịb tưhớc yạd cọh trừu hyuệt uềđ óc ểht sảng ar tủhy, mâd thủy lộng tớư tyuết tắrng cánh mnôg, nắh oat lãng ehp phẩy iạđ bạch mông iđ nóđ ý ión aùh man oãl ưs dơưng vật, ịb mắc ởht cốd liên tục.
Đờưng Đờưng cốh tắm rưng rnưg, nan kham xoay đầu, kôhng chịu iạl mex iđ xnốug. uữD ửT cúH cười ẹhn iớv oat cọh sinh àđ điểu thái ,ộđ tưhớc èđ nặng nắh sống lưng oe hông điên đnộg, av chạm cốt ộđ càng cúl càng nnahh, nàb cọh uềđ phát ar “Kẽo tẹk oẽk kẹt” vnag, ôht iàd nhục hành yab nahnh ar oàv ỏđ tươi aửc uậh môn, yuq uầđ av chạm oat tâm, oék mút ar ôv ốs oat nớưc.
“Ách a a ……a Đgnừ…… Ô ân…… Duữ…… uữD a a a ”!a
Đờưng Đờưng ịb thao khóc sễyun, tứđ qãung nix aht nòc chưa ión tàon, mầc úht oãl ưs liền tấb nãm hung hăng av cạhm, cực iạđ yuq uầđ tộđ nihên mắc oàv trực tàrng kẩhu, màl ohc oat cọh sinh gốing tấm nước iạđ bạch ác gốing nhau nắb nêl tới, thét chói iat kôhng nnừgg.
“…ôH…”
Qạunh ẽuq nhgẹn ngào khóc tếing uêk tnurg, man nhân sảng kohái tờưrng uh tộm hơi, nắh ỗv ỗv oat cọh sinh nur nur phát nur thịt mnôg, hcá gọing nói: “ờưĐng đồng cọh oat hyuệt nẫv àl ưhn yậv khẩn đ…uâ…” nắH hung cá đĩnh đnộg, hớưng ềv phía aik vòng oat mệing av chạm lên: “Mềm thịt gốing uầđ lưỡi ỏhn gốing nahu, liếm oãl ưs oảh sảng a……”
“Ách ô……”
Thân xyuên giáo phục tihếu niên aửn éhg oàv trên nàb ảc nưgời nur run, nắh ỗn cựl khắc ếhc tahnh ,mâ iạl ịb iạđ dơưng tậv thao “hPụt ptụh”, tộm tơưrng mệing liền kốhng ếhc kôhng được nêr ,ỉr ngón yat tắg oag iom nàb dêyun, tốđ ngón yat uềđ iơh iơh tắrng bcệh.
uữD ửT cúH cũng kôhng nghĩ màl nắh chịu đựng kôhng gọi, qạunh ẽuq mâ tyuến phát run, nòc tờưhng tờưhng hỏng tấm khóc sễyun, nưgời yàn loại yàn gờưing cihếu ihc gian mâ cắs thật ựs áuq ễd nhge, ốc nén tấr đáng tiếc ……a
ưhN yậv nhgĩ, nắh máb oàv nưgời iđ xnốug, ừt phía uas mô tihếu nêin, nàb yat ot nhéo nắh gơưng mặt, tộm nêb màl nắh nẩgng uầđ vọng trên nàm hình xem, tộm nêb dùng ôht iàd dơưng tậv ở nhục hyuệt auq iạl pé nớưc.
nắH khàn khàn mệnh lnệh: “ờưĐng đồng học, uêk ar iớt màl oãl ưs nghe tộm ctúh.”
uàM ỏđ mít ực năc điên iồr dờưng ưhn mắc oàv kaohng bnụg, iạđ yuq uầđ oảđ lộng tàrng oạđ iộn ởs uữh oat đểim, pé nước gốing nhau cựl oạđ thao hệyut. Loại mảc giác yàn áuq sung snớưg, sảng màl nhân mât tấr ợs ,ợs aik tớưrng iạđ ehk rãnh ỗhc pạt ở trực tàrng kẩhu, pảhng phất óc ểht međ oat ruột oék mút ar tới, Đờưng Đờưng ịb nàb yat ot nhéo gơưng mặt, khàn khàn màh chứa cụd vọng khóc tếing uêk ưhn ếht oàn cũng ngăn kôhng đợưc.
Muốn ctếh…… Thật ựs muốn ctếh……
nắH torng uầđ ỗhc tốrng tộm mnảh, tiểu nôc thịt nur nur yẩr yẩr nắb tnih, nhục hyuệt nur rẩy, phun trào ar tộm iạđ quán chất nầhy, tàhnh ruột yấl lòng pẹk chặt yàn năc ực đểiu, gốing ưhn ôv ốs iác mệing ỏhn ở auq iạl liếm láp, torng ơc ểht hùng năc pảhng phất ãđ chịu kích tcíhh, toàn ộb dơưng tậv oạb tnớưrg, căng nếđ oat ruột tộm ait pến nốu cũng knôhg.
mầC úht oãl ưs èđ nặng oac lãnh cọh áb điên cồung luật đnộg, bang bang cạt lộng nỗh pợh mâd đãng tấb kham tếing nước tấr àl cắs tnìh. nàM hình tộm iôđ man tính ưs sinh ãd úht giao hợp, torng hiện thực nàb cọh yùt thời muốn oáb hỏng phát ar trầm tọrng “Kẽo tẹk oẽk kẹt” tnahh. oaC lãnh cọh áb khàn khàn khóc syuễn uâc nhân trầm lâun, pẹh hyuệt cũng ịb tộm yâc ỏđ mít sinh thực íhk ar ar oàv vào, toàn ộb hyuệt tắm uềđ àl nạl hồng nhan sắc.
“ờưĐng đồng cọh á…hc…” uữD ửT cúH uêk nêl tộm tnếig, thấp syuễn nói: “Kẹp nếđ oãl ưs oảh snảg, oat hyuệt gốing óc iác dựng iút dờưng như, túh iạđ dơưng tậv sảng ãđ c…tếh…” maN oãl ưs hung hăng av cạhm, torng mệing mâd ngôn lãng ữgn tộm khắc uềđ kôhng nnừgg: “ôgN…… oãL ưs nắb yầđ nưgơi bgnụ…… màL oat cọh sinh pấc oãl ưs sinh iàh ửt được kgnôh?”
A“ a ……a Kgnôh…… áuQ suâ…… áuQ s…uâ…” mầC úht oãl ưs av chạm càng ngày càng tâhm, Đờưng Đờưng ịb thao uầđ váng tắm hoa, kôhng chịu iổn cứn ,ởn nắh tưrớc tắm ổn tung nihều nơh bạch qnaug, torng ổc họng kôhng nừgng tràn ar rách tán tấb kham ôH“ ”ôh tnahh, ạh ểht ịb vắng ẻv tiểu nôc thịt ẻl iol nắb ar tinh dcịh, màl ơd nàs àhn .ỗg
uữD ửT cúH êt àm tíh oàv tộm hơi, tihếu chút aữn ịb oat cọh sinh điên cồung oc túr tàrng oạđ túh bắn, nắh ôht syuễn hớưng torng tạc, hởưng ụht oac trào uas toàn ộb oat hyuệt uềđ ôv cùng nihệt tình uầh .ạh
Cũng đúng cúl này, dưới uầl tộđ nihên tyurền ar yủh iđ nôm tnahh. uữD ửT cúH tộm đốn, muốn túr ar iđ xốung uầl nhìn xem, iạl ịb yàn tàrng oạđ hung hăng tộm kẹp, cứt khắc cặm ệk yàn óđ óc knôhg, công uẩc oe oac cốt luật đnộg, “ạBch bạch bcạh” chụp đánh iác mnôg, tếh cứs cyuhên úhc thao tiểu óhc iác cứn ởn kôhng nnừgg.
Ở nắh hởưng ụht kohái mảc thời đểim, nogài aửc iah ịv iạđ oãl íhk pá càng ngày càng tấhp, cắs tặm mâ trầm đáng .ợs Nưhng ịv yàn ởm khóa ưs ụhp àig mơn pớn ol ợs ửht aửn nàgy, cũng kôhng biết aửc yàn khóa àl ứht ìg aửs làm, liền noc ẹm ón àl đánh kôhng iớt !a Cuối cùng ởS Vọng kôhng kiên nẫhn, trực tiếp ar mệnh lệnh tuhộc yủh iđ môn, uến àl nòc kôhng được nió…… Pỏhng cừhng ởS iạđ oãl liền ẽs màl ohc nọb ọh pạt tnờưg.
“……”
Nhất bang iđ ar nogài uềđ àl chơi tơưhng chơi oađ pấc dưới cũng àl kôhng nghĩ iớt cíhnh mình nòc óc aúm yam yâc aúb aut tív tộm nàgy, nưhng maT aig nêl tnếig, yàn kôhng ểht tợưhng cũng nếđ căng ad uầđ tợưhng .a
nơĐ gảin, uữD ửT cúH cyuhển nếđ thời gian kôhng dài, ỉhc iớt pịk pấc khoá aửc iổđ pấc bậc, nòc kôhng óc iốđ àhn mình tờưng cùng nôm ạh tay. cáC tuhộc ạh pỏhng cừhng ịv yàn tás ủht oãl iạđ cũng àl kôhng nghĩ tới, iah iác tấs árt torng nogài nước tợưhng ịv ảig thật đúng àl óc ểht màl ar ưhn yậv kôhng biết uấx ổh .ựs
ióN ngắn lại, uữD ửT cúH aig iạđ nôm rớt, àm yàn óđ mang theo cách mâ iat nghe pấc dưới canh ữig ở cửa, mex iah iác oãl iạđ bước chân iộv vnàg, gốing ióđ bụng 008 iờđ lang dờưng ưhn oàv pnòhg. iaH nêb tấb đồng quốc tịch pấc dưới nưgơi nhìn nhìn ,at at nhìn mex nơưgi, cuối cgnù…… nĂ ý na tợưhng môn.
Thời buổi này, cắh oạđ kôhng oảh nỗh .a
cắH yât tarng pấc dưới nhgẹn nàgo.
——
cáB ĩs khàn khàn khóc sễyun, bạch bạch bạch thân ểht tếing đnáh, turng gian nòc nỗh pợh man nhân ôht syuễn mâd ngôn lãng ữgn ịd tờưhng õr rnàg. Nghe iah iác mầc úht hyuệt Thái Dơưng tìhnh tịhch tẳhng nảhy, nọb ọh cắs tặm iốt sầm, iđ nếđ trên lầu, yẩđ ar aik tràn ar tahnh mâ aửc pnòhg.
nôM ởm ar sau, qạunh ẽuq pảhng phất nơs gian kôhng íhk tahnh tirệt nỗh pợh ngọt ịn iùm hơưng phác iah iác man nhân ẻv mặt, tưrớc tắm ôv cùng mâd loạn ưs sinh giao pợh cũng màl ohc nọb ọh dưới háng thạc năc chậm iãr sưng .ot Đờưng Đờưng ưhn àl phát hiện óc nưgời tới, ô ô khóc kêu, thấu kính uas pặc aik tihển sắc, hná thủy iôđ tắm nhìn nọb ọh liếc tắm tộm iác ——
Phần 901
nầG yàn liếc tắm tộm cái, liền uâc nọb ọh mât sinh cụd nệim, mac mât tình nyugện cộng óhp trầm lâun.
ởS Vọng oék ar àc vạt, uầh tếk trên dưới năl nộl tộm iác chớp mắt, liền tuần hoàn iộn mât cụd vọng bước iđ auq ,iđ man nhân ỳuq tộm iốg ở nàb cọh phía tớưrc, nhéo cáb ĩs mằc thật uâs àm nôh iđ xnốug.
mắĐ chìm ở kohái mảc uữD ửT cúH tốr cuộc hoàn hồn, cắh tộm tơưrng nộn mặt, hung hăng àm av chạm cáb ĩs oat tâm, răng nanh hung muốn nắc nờưgi: “Lão aig hỏa, đừng chạm oàv ac ca!”
“…Ô…” Đờưng Đờưng ịb thao tộm nur run, nước tọb tưrợt xốung khóe môi, mềm lưỡi cũng ịb tộm man nhân khác túm cốg lưỡi êt dại.
ởS Vọng kôhng phản gnứ hắn, cyuhên úhc cùng cáb ĩs trơn tưrợt uầđ lưỡi chơi đùa, àm Vsnion cũng chậm ìr ìr tohát sạch ẽs quần ,oá trần trụi kiện ỹm thân thể, bước chân trầm nổ iđ tới.
nắH iởc ỏb cáb ĩs ịb trói ở chân nàb iah câhn, ở ởS Vọng iờr khỏi iôm lỡưi, cáb ĩs giãy giụa đứng nêl thời điểm ừt tưrớc tặm mô yấl cáb ,ĩs ôht iàd aừl chơi gnứ ihn tưrợt oàv chân pnùhg, trực tiếp av chạm iah nưgời giao pợh hyuệt mắt.
uữD ửT cúH cóm ar tơưhng ểđ ở man nhân ảb vai, óhc điên gốing nhau hung nợt nhìn chằm chằm hắn, mâ lãnh lạnh nhạt nói: aT“ nói, đừng chạm oàv ac ca!”
『0゛65゛200』
ởS Vọng cười ar tnếig, iát nhợt tuấn ỹm tặm kinh diễm iạl nguy hểim, màl nưgời theo nảb năng kôhng mád nihều xem. nắH aửn aựd nàb học, pẹh iàd iôđ tắm lười nhác nâng lên: “Dữu ửT Hcú…… Nưgơi kôhng khỏi áuq ểđ tắm cíhnh mhnì.”
Vsnion ũr mắt, nhìn tắm ểđ ở nắh trên iav súng lục, aửn điểm kôhng chịu hnả hởưng vươn yat ìv cáb ĩs kếuhch tnơưrg.
iởB ìv nọb ọh uềđ bếit, yàn óhc điên óc ioc tọrng nờưgi, kôhng mac đoan óc ểht ehc ởhc cáb ĩs na toàn chạy tohát tầng tầng đuổi bắt, àl ẽs kôhng ễd dàng iốđ nọb ọh loại yàn chạm oàv tộm chút uềđ óc ểht chọc phải ôv ốs pihền toái tợưhng ịv ảig động thủ.
nắH kôhng mád ổn snúg, cũng kôhng ểht ổn snúg.
Cũng cáx thật ưhn iah nưgời yus nhgĩ, uữD ửT cúH liền tính ịb iah iác man nhân íhk nắc rnăg, cũng kôhng khấu động òc snúg. nắH ãđ phát hiện nogài aửc yâv qaunh kôhng tí nờưgi, ịb tơưhng nọb ,ọh trốn àl tohát đợưc, nưhng ohc ùd cíhnh nắh ở cnờưg, cũng kôhng ểht ảhk năng međ cáb ĩs lông cót ôv tơưhng mang iđ ar nàogi.
“…ôgN…”
Đờưng Đờưng ịb iah iác man nhân pẹk ở nêb tnorg, căng nếđ tràn yầđ aửc uậh nôm iạl mắc oàv ar iah ngón yat kếuhch tnơưrg, nắh aựt ồh phát hiện iác ,ìg ảc nưgời nur yẩr chửi nhỏ: ẻK“ đnêi…… Bôung ra…… Bôung at r…a…” nuR nur phát nur thân ểht tắb uầđ giãy gụia, uữD ửT cúH dơưng tậv tihếu chút aữn uềđ hoạt ar tới.
cúC hyuệt iàb xích tộm oc tộm rút, aựt ồh muốn međ yàn năc kôhng ión ýl ồđ tậv iàb ừrt .iđ Tàhnh ruột tầng tầng pấm máy, èđ pé kohái mảc màl uữD ửT cúH tohải iám đồng thời iạl mảc thấy kôhng ủđ thỏa mãn. nắH sách tộm tnếig, íhk kôhng tuhận hớưng ởS Vọng :ôh “Đại túhc, pihền toái nấ tộm chút bảng neđ tặm nêb chốt mở.”
ởS Vọng màh dưới tyuến căng cặht, mât ión ờhc xong việc uas nắh ếht oàn cũng phải giáo cụd giáo cụd iác yàn chưa ủđ lông ủđ cánh óhc đêin. nắH chịu đựng cứt giận ởm ar chốt ,ởm liền thấy phía tưrớc tốrng trải uhk cựv nàs àhn hớưng iah nêb kếuhch tán, tộm tơưrng nád àm gờưing chậm iãr yab lên.
uữD ửT cúH mô Đờưng Đờưng hớưng trên gờưing ngồi xnốug, cỡưng bách nấ iơn iơn uâc nẫd nưgời oat cọh sinh ở iạđ dơưng tậv tợưhng xoay aửn vnòg, yuq uầđ nihgền tán oat mât kohái mảc trực tiếp màl giáo phục tihếu niên thét chói iat nắb ar tinh dcịh. nắH tặm iốđ tặm mô oac trào uas oat cọh snih, giận iỗd gốing nhau “ahPnh pahnh pnahh” màl hệyut.
A“ a a a —— đừng —— đừng ”—— Đờưng Đờưng nhgẹn ngào thét chói tai, gốing ịb thao hỏng iồr gốing nhau nur yẩr kôhng nnừgg, cúc hyuệt điên cồung trào ar nihệt lưu. nắH muốn nix tha, nưhng nêb mệing iạl đụng phải tộm yâc hớưng nãm tanh oát ịv nhục hnàh, ãđ mắc oàv tộm yâc nhục hành oat hyuệt cũng ịb giáo ụhp dơưng tậv cốhng lại.
“Bảo b…iố…” ởS Vọng im tắm cong cnog: “Đây àl iốđ iớv nưgơi muốn mén xốung cúhng at từrng p…tạh…”
Vsnion ôht iàd aừl chơi gnứ ihn căng ar liên tiếp tộm khác năc dơưng tậv tiểu ỗl đít, tộm chút tộm chút quên .ễt ởS Vọng mang theo tanh oát ịv nôc thịt thọc nhập phấn nộn iác mệing nhỏ, cáb ĩs ô ô tẳhng kêu, ịb mat năc man tính sinh thực íhk mắc yầđ iah tơưrng iác mệing nhỏ.
pẹH hyuệt ịb iah năc ôht iàd aừl chơi gnứ cắt tràn đầy, Đờưng Đờưng cắs tặm tắrng bcệh, cánh iôm nòc màh chứa tộm yâc ôht iàd ỏđ mít nhục hnàh.
“…ôgN…” ởS Vọng thấp sễyun: “Bác ĩs uầđ lưỡi oảh mềm a……” nắH ỡđ dơưng tậv hớưng torng thâm nhập ửht mâđ thọc tếy hầu.
Vsnion cùng uữD ửT cúH cũng sảng banh khởi nâg xnah, nọb ọh kôhng óc chút oàn nă ,ý công uẩc oe điên động tộm iác os tộm iác nàt nẫhn, tiểu ỗl tíđ ịb màl “hPụt pụht” loạn hnởưg. aiK cựl đạo, pảhng phất muốn međ cáb ĩs thao nat tàhnh từng mảnh gốing nahu.
“ôgN…… Ô……”
cáB ĩs thét chói iat uềđ ịb pấl kín, iah iác đồng dạng ôht iàd aừl chơi gnứ međ tàrng oạđ iộn ởs uữh pến nốu uềđ căng .ar tộM loại ịb căng ưh oả giác màl Đờưng Đờưng cắs tặm tắrng bcệh, nắh nòc kôhng óc iớt pịk phản ứng, yàn iah năc kôhng ión oạđ ýl iạđ quái úht liền tắb uầđ điên cồung cihnh cếihn.
Đua…… Sgnả……
iaH loại kohái mảc nỗh lạon, toàn ộb ừt “hPụt pụht” oat hyuệt hớưng trán dnũg. Đờưng Đờưng ôh pấh nồd dập, kaohng mệing yàn năc nihệt năng nôc thịt međ nắh mệing ởrt tàhnh dơưng tậv oab gốing nhau taho, èhn ẹhn nước tọb theo thọc oàv túr ar ỏhn giọt ở giáo phục ổc .oá
“…ôgN…” Vsnion uac mày, thấp syuễn iàv tnếig: “Bảo bối, nưgơi tàrng oạđ nóng q…áu…” nắH pób Đờưng Đờưng mnôg, nhục nôc ọc táx tặm khác tộm yâc iổn giận đùng đùng nhục côn, hung hăng av chạm trực tàrng kẩhu, međ oat tàrng oạđ thao “hPụt pụht” phun nớưc.
uữD ửT cúH cách giáo phục nắc Đờưng Đờưng mún ,úv iổn điên dờưng ưhn điên cồung av cạhm, iạđ yuq uầđ mắc oàv trực tàrng khẩu iạl “Ba” àm túr ,ar oat thận tọrng nắc chặt ehk rãnh ỗhc mảc giác miễn nàb óc oab nihêu snảg.
Thân xyuên giáo phục tihếu niên ịb nọb ọh thao chết iđ sống lại, kôhng nừgng nur yẩr oac tàro, yàn kohái mảc mãnh liệt pảhng phất mảc thấy cíhnh mình pắs chết iồr gốing nahu. nắH ảc nưgời nur rẩy, ịb iạđ dơưng tậv mắc oàv tếy uầh ỉhc óc ểht phát ar rách tán mâ đệiu.
ởS Vọng ũr tắm thấy nắh torng chốc lát, tộđ nihên cười ẹhn ar tnếig: “Bảo biố…… Nưgơi ưhn yậv xêyun, thật đúng àl tấr gốing oac turng sinh đuâ.” nắH iàh hước nấ Đờưng Đờưng đầu, međ dơưng tậv hung hăng mắc oàv tếy hầu: “ớTi, thúc thúc yu nưgơi nă àg đi.”
“ôgN…… ôgN hcá hcá á…hc…”
Đờưng Đờưng tặm ềk tás man nhân nồng mậđ lông ,*c gốing cựđ iơh ởht tór oàv xaong mũi, nắh tếy uầh chấn đnộg, ảig ờv kôhng nẩc thận liếm pál áuq cán, uậh hyuệt cũng iđ theo pẹk cặht.
yàN hành động màl ohc ab man nhân cùng nhau uêk nêr ar tnếig, sảng ad uầđ uềđ ở êt dại. mớS nhất thao kôhng tí thời gian uữD ửT cúH xơưng cùng tohán khởi tộm trận nắb ,ý nắh ôht syuễn ỏđ mắt, phần hông điên động càng thêm điên cnồug. oaT cọh sinh nốv àl kôhng nớl trực tàrng khẩu ãđ mắc oàv Vsnion dơưng vật, nắh bụng ơc pắb cús lực, hung hăng àm cạt lộng tộm iah trăm ,ạh aik ỗhc mềm thịt iớm ở Đờưng Đờưng ô ô khóc tếing uêk turng mềm iạm lên.
uữD ửT cúH mầg ẹhn tộm tnếig, “Thứ lạp” éx tán Đờưng Đờưng giáo phục oá têrn, néb nhọn răng nanh hung hăng nắc tưrớc tắm tắrng tinh ảb vai, iạđ yuq uầđ tộđ nihên pạt ụrt ãđ óc tộm iác yuq uầđ trực tàrng kẩhu, phần hông nur rẩy, cụđ bạch mãnh liệt phun ar đang nur nur phát nur tàhnh ruột ỗhc uâs tnorg, năng Đờưng Đờưng “Ngô ”—— tộm tnếig, ảc nưgời cứng ờđ gốing tảng .áđ
Nùng tinh “hPốc pốhc” nắb tộm bnụg, ảb iav ỗhc ịb óhc điên cắn, lãnh bạch nàl ad chảy ar èhn ẹhn tếv máu. uaĐ nớđ pấc nầl yàn oac trào tăng thêm iàv phần bệnh tạrng kohái cảm, màl tưrớc 02 măn uềđ kôhng nặng tình cụd cáb ĩs uầđ ổn vnag, thấu kính uas iôđ tắm cũng tấm iđ ol .uâ
oaC trào thay nhau iổn nêl nhục hyuệt ưhn àl óc ôv ốs ơc khát iác mệing ỏhn gốing nhau túm hút, ngay ảc tếy uầh uềđ đang nur chấn động nếđ nur yẩr đnộg, tặm khác iah iác công nhẫn iạn kôhng đợưc, gốing thao dơưng tậv oab gốing nhau điên cồung thao màl iác yàn giáo phục tihếu nêin. Nhân tậv mắs iav cá úht ịv màl iah iác mầc úht phấn kởhi, thao màl cứs cựl càng cúl càng lớn, cốt ộđ càng cúl càng nnahh!
uữD ửT cúH uầh tếk trên dưới năl lộn, tham mal liếm túm cáb ĩs máu, cúc hyuệt pấm yám cùng tặm khác tộm yâc dơưng tậv ọc táx màl nắh nốv àl kôhng mềm dơưng tậv càng thêm gắng gnợưg, nóng lòng muốn ửht cuhẩn ịb iạl nếđ tộm lần, iạl kôhng nghĩ rằng ịb yàn iah iác oãl aig aỏh màl ar mâd đnộg.
nắH cắh tặm nhìn ởS Vọng tiếp nhận nắh ịv trí, iah iác ac ac mô cáb ĩs cồung taho, pảhng phất phải ohc iác yàn kôhng nghe iờl iàh ửt tộm iác giáo huấn gốing nahu, màl nắh nhìn nă kôhng đợưc.
iạĐ dơưng tậv nầd nầd ừt kaohng mệing turng iờr kỏhi, toàn ộb ỏđ mít ụrt ểht uềđ yâl dính tộm tầng thủy lợưng lợưng torng sốut. Đờưng Đờưng oh khan iah tnếig, nòc kôhng óc hoãn iạl yâđ kính nhi, liền ịb iah năc cực nóng ôv cùng nôc thịt nớl mắc a a a khóc kêu.
“ừĐng a a a a áuq uâs ”——
Đờưng Đờưng khóc syuễn tợưhng kôhng iớt khí, mềm pốx trực tàrng khẩu thực tốt oab dung iah iác iạđ yuq đầu, dạng eòx ô ehk rãnh ửx ửt chết pạt mềm thịt auq iạl oék túm, kohái mảc mãnh lệit, tộm tợđ tộm tợđ cồhng cấht.
“hTúc thúc thao nưgơi sảng kôhng snảg, ?nâ Tiểu đồng h…cọ…”
“Thả lỏng cúht, nưgơi nắc thật ctặh.”
“……”
uữD ửT cúH thần cắs iốt tăm, kôhng biết ihk oàn ngậm yâc oẹk que, nắc pộl pộb pộl bộp. Gốing tộm iác óhc điên muốn nhai toái ia xơưng tốc gốing nahu, mex iah iác oãl aig aỏh međ nắh nếđ ac ac thao thét chói iat phun nớưc, cứt khắc nắc càng vang lên.
pộL pộb pộl bộp!
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:
uữD óhc điên nắc rnăg: oãL aig hỏa, at ngao uềđ óc ểht ngao chết các nơưgi!
cắH oad năV íL mấc cụd cáb ĩs