Chương 313: nói thêm gì nữa khả năng phải bị ngày nở hoa nhi ( cốt truyện bốn nhãi con khi còn nhỏ trứng màu )
nầG nhất Thật Nihgệm oac nưgời cáx thật phát hệin, iộđ tởưrng iộđ bóng ổr cùng iùB ủhc tịch ab nưgời nháo uâm tẫuhn, knôhg, phải ión àl nắh nơđ pơưhng nháo uâm tẫuhn, tặm khác ab nưgời ưhn ũc iốđ nắh thực hảo, oảh nếđ tình tạrng ?ìg óĐ àl óc ểht màl ộb phận ữn sinh mô nựgc, hưng phấn uêk khái iớt iồr nông nỗi.
nếĐ iỗn khái nếđ kia, ia cũng kôhng bếit.
Nưhng Ninh tậD Hưng iạl kôhng ohc àl đnúg.
nắH nghe ión Đờưng Đờưng kôhng ỉhc óc vạch trần nếY Tahnh Việt iá xyuên ữn tarng mađ ,êm màl iạh nếY Tahnh Việt tưrớc tặm iọm nưgời tấm mặt, nòc cùng aik ab nưgời đánh tộm tậrn.
uềĐ ưhn vậy, ión nọb ọh torng lòng kôhng óc tấb luận iác ìg khúc mắc, ia tin?
cúL tưrớc Ninh tậD Hưng tởưng mẫd nêl Đờưng Đờưng tợưhng ,ịv cùng iùB Hành ab nưgời páđ tợưhng quan ,ệh iạl ừt ừt uưm tníh, cướp iđ Đờưng Đờưng bằng uữh cùng ợrt lực.
Nưhng bước uầđ tiên liền kôhng óc ểht iđ xốung ,iđ Đờưng Đờưng cúl tưrớc aik pihên iờl ión màl iạđ aig ohc rằng nắh muốn mô đùi, nẫd iớt nắh ở torng nab thực uấx ,ổh ỉhc óc iốđ Đờưng Đờưng óc ý kiến kôhng ếht oàn iàb xích hắn.
nếĐ iỗn ịb đồng cọh iờm nếđ quán bar, àl thật ,ựs ịb ạh dược iạl àl nắh ốc ,ý nắh màl uẫm thân ohc nắh đánh phối hợp, cíhnh àl ìv tưrớc páđ tợưhng nếY Tahnh Vệit, ừt nắh iơn yàn xốung tay. Thậm íhc ngày óđ Đờưng ụhp pấc Đờưng Đờưng iọg điện tohại cũng àl nắh yàb uưm tặđ ếk uẫm thân iđ thổi nêb iốg pnohg, ìv chọc giận Đờưng Đnờưg.
màL nắh ộl ar ữd nợt oạb cựl tộm mặt, tộđ hiện cíhnh mình nô nhu, tihện lnơưg.
Ngnưh……
Ninh tậD Hưng ồh nghi àm nhìn ềv phía iôl iôl oék kéo, năc nảb kôhng ểđ ý iớt nắh iah nờưgi, kôhng biết oàn màl lỗi, đành phải cihếu nyugên ếk hạoch diễn iđ xnốug.
nắH mắn chặt torng yat ồđ unốg, màl ar tộm ộb ịb nếY Tahnh Việt ảđ kích nếđ ộb dnág, miễn cỡưng cười cười tiếp cụt nói: “hnahT…… nếY đồng học, at ỉhc àl tởưng mảc nơ nưgơi ngày óđ ợrt gúip, nơh n…aữ…”
Ninh tậD Hưng dừng tộm cúht, tiểu mât iạl kihếp mảđ nhìn nhìn Đờưng Đnờưg, nô nô uhn uhn tihện giải nhân :ý
“Hơn aữn at nghe ión nưgơi ữn tarng ,ựs ịb nọb ọh tyurền pấh tấp, nọb ọh thật ựs thật áuq đnág, at óc chút ol lắng niơưg…… ỳK thật loại yàn uêy tíhch kôhng óc ,ìg nưgơi kôhng nầc ểđ ý nữhng nưgời khác ý tgnởư.”
nắH àrt íl àrt íhk châm nògi, đnờưg. uầĐ ỏs yâg tội. Đờưng nghe được iờl này, nầd nầd đình ỉhc cùng nếY Tahnh Việt iôl iôl oék kéo, cắl cắl iác tặm liếc hớưng nêb cạnh nếY Tahnh Vệit, phát hiện nếY Tahnh Việt cắs tặm cũng tấr cụl đến.
Đờưng Đờưng nghĩ tầhm, nếY nhãi noc hiện iạt torng lòng kôhng cừhng PMM tír gào, ia ẹm ón óc yàn uêy tcíhh!
Pcốh……
nắH tihếu chút aữn kôhng cười ar tnếig, iộv vàng nắc răng màh sau, căng tẳhng ad mặt, ngăn nảc pắs COO iuv sớưng ihk nưgời pặg họa.
yàN giới iav cíhnh ụht hành ,a mẫd iôl ỹk tuhật nhất lưu.
ỳK thật cũng kôhng tárch Ninh tậD Hưng nghĩ nềihu, ia màl cúl tưrớc nếY Tahnh Việt iđ uức nắh xyuên cíhnh àl tộm thân ữn tarng đâu, nắh nưhng kôhng phải oàv tưrớc àl chủ.
nếY Tahnh Việt thật tấv ảv ừt ãx chết turng hoãn iạl đây, hiện ờig iạl ịb tiểu àrt xanh chọc nếđ tếv sẹo, pohng uưl tuấn ỹm tặm cắs tặm cụl chít cíht, nắc răng nơh aửn ngày iớm dùng iác iũm iàb ừrt tộm iác :ừh
“ôhKng nhọc ngài nhọc lnòg, cúhng at kôhng thục nếđ nước này, ia iá ión ia nói, at xyuên ữn tarng àl ohc at nạb trai xem, iạl kôhng phải sung sớưng đgnừ…… ,iA Đờưng Đờưng nưgơi mẫd at màl gì.”
nắH iờl ión nòc chưa ión xnog, ãđ ịb iộđ tởưrng iộđ bóng ổr hung hăng mẫd tộm câhn, uađ êt tộm tnếig.
Đờưng Đờưng kôhng cuhẩn uấd vết, én tárnh Ninh tậD Hưng pỏhng đoán mầt mắt, nãm nhãn cảnh oác nếđ nhìn ềv phía yủ yủ kuhất kuhất nếY Tahnh Vệit, nogài cười nưhng torng kôhng cười nói: “Làm nưgơi tỉnh tỉnh uầđ ,có tạh iuv aùđ iác ìg yậv đâu, ủhc nihệm khoa kôhng phải uêk nưgơi óc việc ìg knôhg? Chạy nahnh iđ đừng màl ohc oãl ưs cờh.”
nếY Tahnh Việt uĩb môi, biết cíhnh mình ión thêm ìg nữa, yàn ỉhc kôhng ễd chọc iạđ miêu liền iạl muốn cạt mao, đành phải nuốt xốung nòc iạl nói.
nắH mầc oá nogài iđ tưrớc siêu ịht pấc Đờưng Đờưng aum thủy ởrt ,ềv ninh oảh iác pắn aưđ nếđ torng yat hắn, ở aux aux yat iđ năv pnòhg.
nếY Tahnh Việt iđ rồi, Ninh tậD Hưng iồh tởưng iah nưgời nọb ọh ỗh đnộg, óc điểm hoài nghi nọb ọh quan ,ệh nưhng mex khác tẳhng man cũng ưhn vậy, thậm íhc nòc càng áuq mức, ih ih ah ah mô nôh gió.
nắH miễn cỡưng pá xốung torng lòng hoài nhgi, ý óc điều ỉhc àm yấl iờl ión iđ õg Đờưng Đnờưg, ión iớm aừv iồr nhìn nếđ nắh khấu ,ổr ữgn íhk sùng iáb khen nắh iợl hại, ơl đãng úhc ý iớt nêb nogài tiểu qyuển oam thần sắc, torng lòng aừv động iạl ión nắh kôhng ỉhc óc cihêu các ữn sinh tíhch đâu, gốing ưhn nòc óc man shni……
iờL ión nếđ iơn yàn dừng lại, nắh cười tộm tnếig, ý ịv thâm tnờưrg: “Nam cùng n…ma…”
Đờưng Đờưng tặm càng ngày càng đen.
ờhC Ninh tậD Hưng mảc thấy ỹm nãm iờr ,iđ Đờưng Đờưng cắs tặm iớm biến ởrt ềv tới, nhìn Ninh tậD Hưng bóng dnág, kôhng biết ìv oas khóe iôm iơh cnog.
“ờưĐng ac !—— iớT tiếp cụt đánh ,a trạm ỗhc óđ ưhn yậv aửn ngày liêu iác ìg đuâ?”
óC nưgời cười ìh ìh uêk hắn.
iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr ý cười uht lễim, khóe iôm iơh pé xnốug, giữa yàm ninh kởhi, màl ar tộm ộb ịb nưgời khác chọc iớt ộb dnág, xoay nưgời iđ ởrt ềv nâs bnóg, tếing iòc vang lên, nắh đánh càng thêm hung .cá
iùB Hành óđ àl cúl yàn tới, nắh đứng ở nâs bóng nạogi, hớưng torng xem.
Lạnh băng thấu kính sau, tắm neđ cihếu ar trên nâs bóng chạy iộv thân ảnh, nắh nầg nhất óc iác toán cọh iht đua, aừv iồr ịb oãl ưs uêk iđ ión cệyuhn, ngày iam liền phải iđ iht đấu, tởưng tưrớc ihk iđ ở nihều nhìn mex Đờưng Đnờưg.
Bỗng nêihn, nắh nhíu nhíu mày, ưhn àl phát hiện Đờưng Đờưng phát tiết uấđ páhp, mảc thấy ưhn yậv tấr nguy hểim, ở nắh cuhẩn ịb uêk đình khi, nhảy dựng nêl khấu ổr Đờưng Đờưng iơr xốung tấđ uas kôhng đứng vững trẹo câhn, oảl oảđ ãgn ngồi trên tặm đất, bóng ổr nắb iàv iác nahnh ưhn chớp trốn .iđ
“Làm oas yậv màl oas vậy, međ chân yu ?a nòC óc ểht đứng nêl soa?”
Chơi bóng nưgời mênh mông yâv iđ lên, iùB Hành torng lòng nhảy dnựg, lướt auq máđ nưgời iđ nếđ Đờưng Đờưng nêb nờưgi, ngồi mổx xốung iđ chạm chạm nắh câhn.
Đờưng Đờưng túh khẩu íhk lnạh, nẩgng uầđ nhìn nếđ hắn, theo nảb năng nói: “Sao nưgơi iạl iớt đyâ?”
Kôhng ờhc iùB Hành ảrt lời, nắh yùt tiện yẫv yẫv tay, ôv mât kôhng phổi cùng nữhng nưgời khác nói: “ôhKng óc việc ,ìg uềđ đừng ở ỗhc yàn ihn yâv qnauh, at iđ pòhng y ết lộng điểm dợưc, ual ual àl đcợư.”
nắH nói, đứng lên, yâv qaunh uầc ủht nảt ,ar óc tởưng iốb nắh iđ pòhng y ết nhìn xem, uềđ ịb nắh ghét ỏb àm ực tệyut, ión nắh iạl kôhng phải què, óc ểht cíhnh mình iđ nếđ pòhng y .ết
Phần 283
iùB Hành nghe kôhng ểht nhịn được nữa, thấu kính uas hná tắm óc ểht đông chết nờưgi, nhìn chăm úhc nòc đang ión cyuhện nờưgi, bước ar bước chân trực tiếp hớưng nắh iđ auq .iđ
iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr kôhng phát hiện nguy hểim, nắh àl thật mảc thấy cíhnh mình óc thể, ực tyuệt ol lắng các bằng hữu, nhìn nếđ iùB Hành nêhgnh diện iđ tới, tộm nêb yấl hná tắm iỏh nắh màl ,ìg tộm nêb cẳhng ềh ểđ ý àm nói: “ưĐợc rồi, mât ý lnãh, nưhng kôhng nầc phải ,a at cũng kôhng phải qèu…… iA ngọa toà!”
ióN nếđ tộm bên, iùB Hành bỗng nihên međ nắh kêihng ở trên vai, Đờưng Đờưng ịb nắh ảb iav đỉnh uêk nêl tộm tnếig, ẻv tặm mộng cứb nẩgng uầđ nhìn ềv phía na tĩnh nâs bnóg, phát hiện iọm nưgời trợn tắm áh cốh mồm nhìn nọb .ọh
“……”
nắH tặm chợt oạb hnồg, thấy iùB Hành kêihng nắh ,iđ nòc muốn ohc nắh ãx chết nếđ nêb nàogi! pậL cứt ở nắh trên iav kôhng nừgng pcịhh.
“gNọa toà…… Ngọa oàt iùB Hnàh, iùB Hành nưgơi iạđ gia, bôung at ra!! Bôung r!a!”
“ôhKng bỏ.”
iùB Hành ữgn íhk bình tĩnh ực tệyut, međ giãy giụa iùđ nưgời pấc khóa trụ, hớưng trên iav điên đêin, liền ưhn yậv bước ar bước chân iđ ar nàogi.
Hiện iạt àl nat học, cọh sinh kôhng ,tí iạđ aig cíhnh tắm nhìn tấhy, thân xyuên Thật Nihgệm Turng uàm neđ ếhc pụhc, trên iũm áig ôv kuhng tắm kníh, chân mẫd ad neđ giày gốing iác tặm nưgời ạd úht iùB ủhc tcịh, trên iav kêihng cặm uàm ỏđ đồng pụhc, uưl loát cót ngắn iơh iơh tớư ,tá tậm cắs nàl ad iộđ tởưrng iộđ bóng .ổr
ẹhN nnàhg, bình tĩnh uư ãhn àm hớưng pòhng y ết ,iđ nạb trai cựl oạb lều.
iĐ nagng auq đồng cọh kôhng tộm kôhng quay uầđ lại, kinh ngạc nhìn nọb ,ọh Đờưng Đờưng tặm ỏđ ổc cũng hnồg, ngón yat dùng cứs nhéo iùB Hành phần lưng quần ,oá iơh mék kôhng éx xốung tộm khối iảv dệt. tắM thấy nưgời càng ngày càng nềihu, nắh uầđ gno ong, nậh kôhng ểht oàđ iác động međ cíhnh mình iùv oàv .iđ
Cuối cnùg, tịb iat trộm côuhng nếđ oék yấl quần .oá
Gốing àđ điểu međ uầđ chui oàv tạh tác đôi, dùng cánh yat cùng quần oá ehc tặm lên, ỉhc ộl ar nỗh nộđ cót nắgn, cùng oe bụng pihếm ồm iôh ad tịht.
…e…mm giáo áb nòc óc điểm đáng yêu.
iọM nưgời mầt tắm cyuhển auq phía dớưi, giáo áb ộl ar tộm tiết thon chắc tràn ngập cứs tậb vòng ,oe pihếm tầng nhàn nhạt tậm sắc.
iùB Hành phát hiện các nàng mầt mắt, cắs tặm cắh muốn mnệh, cánh yat chặt ẽhc thít chặt Đờưng Đờưng iah câhn, aừv iđ tộm nêb mút nắh quần ,oá tởưng međ aik tiết oe pấc ehc kấuht: “ưgNơi ohc at međ quần oá cặm ttố!”
“gNọa oàt at kôhng mcặ!”
Đờưng Đờưng tắg oag ehc kuhất cíhnh mnìh, phản nịhgch àm buột mệing thốt ,ar phát hiện iùB Hành ở ảx quần ,oá cứt khắc ộh càng thêm kẩhn.
iĐ nagng auq cọh sinh phân phân quay uầđ lại, ơrt tắm àm nìhn, yàn iah tộm iác túm, tộm iác ,ộh iđ oàv pòhng y .ết
ẹM“ ,ón oảh ngọt ntộ.”
Kôhng biết ia kích động ôh câu, Đờưng Đờưng cùng iùB Hành nòc kôhng biết môh yan auq iđ trên diễn đàn, nọb ọh đồng nhân năv ưhn măng cọm uas mưa.
—
ýK cút .áx
ởS Kiêu ẽv tarnh nếđ tộm nửa, nếY Tahnh Việt iớm aừv oàv nhà, cuhẩn ịb yẩt mắt rửa, iùB Hành liền áuq iav vớưng kêihng Đờưng Đờưng oàv cửa, iah nưgời nọb ọh tộm iác cắh mặt, tộm iác ịb kêihng hùng hùng ổh ,ổh tắm ác chân nòc tộc yấl băng vải.
aC“ ac màl oas vyậ,”
ởS Kiêu bôung túb ,ẽv ngón yat kôhng nẩc thận nihễm điểm uàm ỏđ tuhốc màu, ờhc iùB Hành međ Đờưng Đờưng tặđ ở trên gnờưig, hỏi: “Vặn ịb tgnơưh?”
iùB Hành “Ân” tộm tnếig.
nếY Tahnh Việt kôhng rảnh ol mắt rửa, tộm nầl aữn cặm tốt quần ,oá nhìn Đờưng Đờưng tắm ác chân nhíu mày: aT“ iđ thời điểm nòc oảh hảo, liếc tắm tộm iác mex kôhng đợưc, nưgơi àl óc ểht međ cíhnh mình biến tàhnh ưhn vyậ.”
nắH nogài mệing iờl ión kôhng xuôi tai, torng tắm ol lắng nưhng tộm chút kôhng ,tí iỏh iùB Hnàh: “Xem auq cáb ĩs knôhg, óc nihgêm tọrng kôhng ”?a
iùB Hnàh: “ôhKng ias ,ịv ơc pắb oék ịb tnơưhg, tạm yấm ngày dược àl đcợư.”
nọB ọh ab yâv qaunh Đờưng Đnờưg, Đờưng Đờưng ngồi ở ạh phô, ihc iác aik tắm ác chân đánh băng iảv câhn, kôhng iuv mô cánh tay, ớhn iớt môh yan Ninh tậD Hưng nói, càng thêm kôhng iuv mím môi.
ióN cyuhện thực hnớưg: “Uy, các nưgơi ab óc ý ứt sao, međ at đơưng tiểu ôc nơưng đuâ?”
iùB Hành ab nưgời sửng sốt.
Đờưng Đờưng cựb iộb iãg iãg tóc, ừt iốg uầđ nêb ờs auq tộm pộh yên, túr ar tộm yâc ngậm ở torng mnệig, ũr tắm nấ xốung tậb lửa, ngọn aửl hná nắh tặm yàm ãd kính ihn óc chút lạnh nạht, nắh túh tộm ngụm nêy uas phun ,ar nắc nắc nêy mnệig, iờl ión tihếu chút aữn màl ohc nọb ọh iổn đêin.
aT“ cuhẩn ịb uêy đnơưg, các nưgơi cũng đừng ở at trên nưgời íhp mât tư.”
“……”
nắH ión ar iờl yàn torng nháy mắt, ởS Kiêu hná tắm cắh thấu kôhng tiến qnaug, iôm cắs tihên hnồg, iát nhợt tặm ởrt nên càng bcạh, gốing iốt măt uâl iàđ ổc ỷuq túh máu, iạl gốing điện hnả giết nưgời mìt niềm iuv biến thái nghệ tuhật gia.
nếY Tahnh Việt tặm ôv biểu tnìh, pohng uưl uưl lyuến ồH yL tắm mang nêl cựl công kcíh, pảhng phất sinh oàđ nhân mât uềđ ẽs kôhng chớp tộm cúht.
iùB Hành àl tưrớc tếh yấl iạl tinh tầhn, ỡđ tộm chút trên iũm tắm kníh, ehc yậđ torng tắm mâ ,u trầm thấp tahnh mâ bỗng nihên ởrt nên thực nhẹ.
“iKa, nưgơi tởưng cùng ia uêy đgnơư.”
Đờưng Đờưng ihc lăng câhn, ưt ếht ảht lỏng ngồi ở trên gnờưig, biểu tình tấb bếin, trái mit tắb uầđ “aBng bnag” kinh hnàog, gốing nhận thấy được nguy hiểm tiểu động tậv điên cồung uêk oàg tohát ,iđ nắh miễn cỡưng nổ định cíhnh mnìh, nhìn ỹk mex pẹk nêy yat aựt ồh uềđ ở nur èhn nhẹ.
nắH biết cíhnh mình ión thêm ìg aữn ảhk năng ẽs ịb ngày ởn aoh nhi, nưhng aựd theo nhân tếiht, nghe được Ninh tậD Hưng nếđ aik pihên iờl ión sau, nắh nầc tihết màl ar iác thái ,ộđ tuhận tiện cũng óc ểht ốh iav cíhnh ụht tộm pehn.
Nưhng yàn kôhng iạđ biểu nắh kôhng ợs hãi.
Taho, nắh cặt àg ihn ợs oảh soa!!
