Chương 272: lại gặp mặt, phụ lòng hán ( cốt truyện Tu La tràng )
>Hệ thốnggiá cả: 0.96304【giá cả: 0.96304】
Xuân táhng ,ưt óig ẹhn thổi iảh đờưng ụht iơr xốung linh tinh yấm iác cánh hoa, dưới tàng yâc yàb biện tộm tơưrng ỹm nhân gnờưig, aoh cúc êl nàb vôung tặđ iạt trên gnờưig, uấn tộm bình àrt nnóg, nhàn nhạt iùm aoh cùng àrt hơưng nghe liền màl nưgời iuv ẻv tohải mái.
Tơưng ưt hoa, đoạn tờưrng hnồg, aM giáo aịđ ýl ịv írt dỡưng kôhng sống iác ìg kiều nộn aoh aoh thảo tảho, ỉhc óc yàn tộm yâc ũr it iảh đnờưg, kôhng biết nihều tí iác măn uầđ ở aoh ỳk ởn ộr nãm ụht phồn hoa.
Đờưng Đờưng liền aửn ỷ dưới tàng yâc ỹm nhân trên gnờưig, mầc chén àrt aưđ nếđ nêb môi, nhịn iồr iạl nhịn thật ựs nhịn kôhng đợưc, tộm yat međ chén àrt tặđ ở trên bàn.
“áĐt” àm tộm tếing vang nhỏ, trộm quan tás nếđ giáo ủhc aM giáo quần cnúhg, uưh àm iờd iđ mầt mắt.
pẹH iàd tắm pợưhng nhất nhất oảđ qua, aM giáo iọm nưgời uas ổc lạnh lnạh, pậl cứt tụr tụr ,ổc Đờưng Đờưng chậm iãr phun ar khẩu khí, kôhng chút ểđ ý turng iạl aựt ồh mang nêl tộm chút nihgến răng nihgến lợi: “Kia ab iác cíhnh oạđ ngụy quân ,ửt nòc ở aM giáo nơs nôm niạog?”
mâL tấB nấV uấx ổh àm oh khan tộm tnếig, ỏhn gnọig: “Là, môh yan aik Thần Y cốC cốc ủhc uêk yấm cihếc trên ex ngựa sơn, aửc ệđ ửt nhìn õr rnàg, nêb torng uềđ àl tốt nhất thức nă cùng ýuq uáb ál trà, pỏhng cừhng ngài iạl kôhng iđ gặp, nọb ọh liền pòhng ở uềđ phải kiến ở aM giáo caử!”
Kảohng cách nầl tưrớc cíhnh oạđ yuq ôm oab yâv tiễu ừrt aM gáio, ãđ auq iđ nốb nàgy, kôhng liên quan iđ iồr iác sạch ,ẽs ỉhc nòc iạl óc ịb cạb tình ảuq nhgĩa ụhp lòng náh pấc tứv ỏb ab ịv cíhnh oạđ lãnh ,ụt mắc ễr dờưng ưhn ủht nơs môn.
nọB ọh đánh cũng đánh kôhng lại, mgnắ…… Mắng cũng kôhng áuq mád mnắg, aik ab nưgời tộm iác os tộm iác hnug, yud nhất tộm iác mố uếy tiểu bạch kểim, nhìn nô aòh tahnh nhã, ỳk thật noc ẹm ón nhất .ưh
mâL tấB nấV kôhng mấc oàc oàc ,ổc aik tặm trên nòc óc túrng cộđ uas phát ngứa tệv ,ỏđ nắh ởht dài: “iGáo ủhc ,a ngài ión ngài trêu chọc ia kôhng đợưc, tộm iah phải međ cíhnh oạđ lãnh ụt pấc trêu chọc iác bếin, hiện ờig yàn gaing ồh nồđ điã…… ,iA giáo ủhc nưgơi nur iác gì?”
Đờưng Đờưng nur pậl cập, ỗn cựl pá ếhc nur yẩr câhn, nắc răng iàb ừrt tộm câu: ềV“ uas aM giáo torng vòng mấc ión “aiGng ồh nồđ đãi” yàn nốb cữh!”
nắH nghe xong liền mông đau!
……“ Hoả.” mâL tấB nấV kôhng hiểu ar sao, mầr ìr lược áuq aik yấm chữ: “iHện ờig ngài ừrt ỏb nàt oạb tahnh dnah, iạl nihều iác uêy tíhch aùđ nỡb cíhnh oạđ tihên ihc kiêu ửt nhóm thân mình nơh aữn ở nọb ọh uêy ngài khi, ỏb ihc ưhn íl ụhp lòng náh tahnh dnah, thậm cíh…… Thậm c…íh…”
nắH óc điểm óhk óc ểht ởm mnệig, pảhng phất iạl ềv iớt ngày ,óđ cíhnh oạđ các iạđ cởưhng nôm ngón yat nur yẩr ỉhc oàv aM giáo cộh uám mat tăhng cảnh tnợưg.
màH ồh nói: “iLền aòh tnợưhg, cùng am mố cũng kôhng bôung tha, thật àl kủhng ốb nếđ cực đểim, kyuhên các ịv cíhnh oạđ tihên ihc kiêu ,ửt nhìn thấy ngài liền trốn nếđ tấr xa.”
Đờưng Đờưng cắs tặm tấb bếin, pahnh àm pób tán chén trà, mấ pá dòng nước yầđ tay, ừt ehk ởh ngón yat ỗhc nầd nầd iơr xnốug, nắh chậm iãr phun ar tộm hơi, međ nàt pihến mén iớt tộm bên, yấl khăn yat aox aox tay: “ảHo, h…oả…”
ihP y iạđ am uầđ íhk cờưi, ol cíhnh mình tậg tậg đầu, cùng mâL tấB nấV nói: “Đi, điều art õr cíhnh oạđ tihên ihc kiêu ,ửt nòc óc ia lyuện õv công àl íhc cơưng íhc dnơưg, nòc kôhng phải àl aoh mât pohng uưl soa…… iáC yàn danh hiệu at tiếp teho, yậv đừng tárch at međ cíhnh oạđ iat aọh iác bnếi.”
mâL tấB nấV nuốt nuốt nước mnếig, cười gnợưg: “nôhKg, kôhng được tốt iđ giáo chủ, yut rằng mex cíhnh oạđ ngụy quân ửt nhóm nă tệm ảc nưgời sảng káohi, nưhng àl k…ụh…”
Nhắc iớt ảc nưgời sảng káohi, nắh phụt ởn ụn cờưi, cuhẩn ịb kyuhên nac ión cũng chạy :ềđ “iA…… Giáo ủhc nưgơi kôhng gặp. cúL yấ tất ảc iọm nưgời ở kinh tihên động aịđ oh kahn, yấm iác oãl aig aỏh cộh uám mat tnăhg, cứt muốn cộh uám ỉhc tírch nơưgi, muốn ìv cíhnh oạđ chừa chút tặm mũi, nưhng ền àh aik ab nưgời áhp máđ yủh iđ àm ihk thật àl tyuệt tnìh, ếht nưhng ión àl nọb ọh ựt nyugện cùng giáo ủhc hảo. mấT tắc, ngụy quân ửt nhóm cắs tặm đừng ión naữ!”
nắH cọh torng óđ tộm iác oãl nâhn, thổi uâr từrng mắt, pảhng phất giây tiếp theo liền phải tiến Diêm Vơưng đệin: õR“ ưhn nab ngày cùng aM giáo giáo ủhc trộn lẫn, các nưgơi nòc ểht tốhng !ìg ảuQ tcựh…… ảuQ thực uổng ìv cíhnh đoạ!”
màL ộb ôv cùng uađ nớđ cọh iàv câu, theo uas mô bụng cười cười :ot “Đặc biệt àl aik chùa ôhK Tihền Phật ,ửt ah ah ah ah nọb ọh mex nắh hná tắm ưhn àl aik ịb nơs cặt tắb iđ áuq tihên mik tiểu thư, phải ohc chùa ôhK Tihền pơưhng tợưrng viết ưht giận mắng Phật ửt áhp cắs gớii, nưhng nưgời at năc nảb kôhng ểđ ý tới, hná tắm cùng mex ỏc diạ…… ,êT mâL tấB năV nưgơi áđ at màl g?ì!”
mâL tấB nấV iờl ión nòc chưa ión xnog, tộđ nihên ịb phản ạx hình cung tờưrng nưhng kôhng ngốc mâL tấB năV áđ tộm chân cẳng câhn, buồn cựb àm mẩl mẩb mầl mầb tộm câu, thấy thân ac ac tặm ôv biểu tình ohc nắh ệđ iác hná mtắ……
“……” mâL tấB nấV cứng ờđ quay đầu, mex giáo ủhc iốđ nắh cờưi, dùng hná tắm ý oảb nắh “iTếp cụt đừng đhnì”, torng lòng pộl pộb tộm cúht.
Dựa, yâđ àl iav cíhnh ihc nhất !!a
“oáiG…… Giáo củh.” nắH khóc kôhng ar nước mắt, muốn uầc uầc tnìh, kôhng ờhc ión ar ãđ ịb đánh gãy.
Đờưng Đờưng tắm pợưhng iơh cnog, ar ẻv nghi hặoc: “Ân? Nưgơi ở uêk ?ia aT kôhng phải tắb iđ tihên mik tiểu ưht ổht ỉhp soa?”
nắH cười mủt mỉt mex mâL tấB Vấn: “gNhe Mạnh đờưng ủhc ión aửc hàng nầg nhất nhân ủht kôhng ,ủđ tihếu tộm ịv tyurền nit nưgời mang nit tức, uến ảT ộh pháp ưhn ếht tahnh nàhn, kôhng bằng iđ giúp tộm yat Mạnh đờưng chủ, ưhN ếht noà.”
aM giáo àl àt am nogại đạo, iỗm nưgời torng yat uềđ nihễm áuq uám tơưi, tính cách cùng nhân nhgĩa kôhng dính dnág, iạl ỳk cục ởv dờưng ưhn aựd giết nưgời sống qua. aiK nếđ tás nihều tí ẻk óc tềin, iớm óc ểht nuôi sống yàn ừt trên xốung dớưi.
àM Mạnh đờưng chủ, óđ àl ở giáo turng quản tiền bạc, ủht ạh aửc hàng đông đảo.
—— loại yàn auq iạl chạy chân pạt sống nòc kôhng bằng màl nắh iđ giết nưgời đâu! mâL tấB nấV êht tảhm.
Đờưng Đờưng ý ứt ia cũng kôhng yal cyuhển đợưc, mâL tấB nấV ohc nắh mìt oảh danh scáh, liền êht êht thảm thảm tihết tếiht, iđ pấc aửc hàng chạy chân ỗh ợrt .iđ
nắH iđ rồi, mâL tấB năV cũng iul ,ar nốb phía nầd nầd na tnĩh. iảH đờưng ụht yab xốung yấm aóđ aoh cnáh, óc tộm aóđ dừng ở nắh uầđ vai, lãnh bạch yat međ ón mầc lấy, lười bếing tếing ión ừh nhẹ.
“Bạc tình ụhp lòng hná…… aT yâđ môh yan liền ụhp lòng ohc các nưgơi nhìn xme.”
óiG ẹhn thổi qua, aik ỗhc kôhng óc bóng nờưgi.
mâL tấB nấV buồn cựb mầc loan oađ xốung núi, pắs iđ ar nơs nôm ihk torng uầđ tộđ nihên gno tộm tnếig, nắh nưgời ỗg gốing nhau cứng ờđ trụ.
aM giáo ở gaing ồh cá tắhng nãm qáun, phạm iv trăm mặd iộn kôhng óc bóng nờưgi. nơS nôm khẩu đờưng ỏhn tợưhng tahnh tuấn tahnh niên tẳhng pắt àm cứng ,ờđ iàv tếing thấp thấp oh khan auq ,iđ tộm ộb bạch y nÔ Kahnh ,nẨ cùng lạnh tặm Quân ,yL mầc Phật châu Tịch Trần liền ar tới.
nÔ Kahnh nẨ pób tắt cốb cháy nêl hnơưg, giản ngôn ý hãi: aM“ giáo môh yan uềđ ãđ yảx ar cyuhện ,ìg cùng giáo ủhc Đờưng Đờưng óc quan hệ.”
ứhT yàn ịm hoặc mât trí, toàn ộb Thần Y cốC ỉhc óc tộm cây, ảht ệt đoan cũng thực õr rnàg, ón iốđ õv công oac cờưng nếđ xuất thần nhập aóh gaing ồh nhân ĩs cũng kôhng dùng đợưc, mâL tấB nấV yut àl aM giáo ộh páhp, nưhng cùng Đờưng Đờưng yấm nưgời os nẫv àl mék tộm cúht.
òD iỏh tahnh mâ iơr xnốug, mâL tấB nấV uầđ cùng mệing liền pảhng phất óc ý nghĩ aủc cíhnh mnìh, từng uâc từng ữhc ựt tậuht, međ giáo ủhc pấc náb iác hoàn tàon, đơưng nihên cũng kôhng quên mìt man sủng loại yàn tihên iạđ .ựs
“……”
Nghe được oàn óđ mớs ab cihều nốb am đầu, iạl cắs mât kôhng thay iổđ chạy iớt ủgn nữhng nưgời káhc. Quân yL cắs tặm nháy tắm óhk ioc muốn mnệh, nÔ Kahnh nẨ tahnh ãhn tặm yàm ý cười phai nạht, ịb iát iồr iah nầl Tịch Trần tặm yàm bôung xnốug, nhéo Phật châu tay, pảhng phất khẩn tộm .tí
aửN hơưng auq ,iđ mâL tấB nấV khôi phục thần trí, nắh iơh mang nghi hoặc àm nhìn nhìn kôhng nưgời nốb phía uas iớm mẩl mẩb mầl mầb tiếp cụt iđ phía tớưrc, àm iớm aừv iồr aik ab ịv cíhnh oạđ lãnh ,ụt hiện ờig iạl ẽs ở aịđ pơưhng oàn đâu?
………
ửT Dơưng nôM nội, trăm aoh auđ .ởn
nôM ủhc Công ìrT Ngọc àl trên gaing ồh iổn danh pohng uưl kiếm kcáhh, nêb nưgời giai nhân irt ỷk ôv ,ốs nhân ut lyuện công pháp dyuên ớc nòc chưa từng áhp nyugên dnơưg, ảht nưgời yàn óc tộm iác mađ ,êm nắh cực ỳk tihên ịv nưgời nớl nêl xinh đẹp, cặm ệk àl cíhnh oạđ nẫv àl àt am nogại đạo, ỉhc nầc mìt ủđ xinh đẹp, uềđ ẽs được nếđ nôm ủhc uư đãi, àl iác mười phần nhan cẩu.
Đờưng Đờưng yus ưt Công ìrT Ngọc nhân tếiht, lơưng mât tợưhng ión tộm uâc nix iỗl Công ìrT các chủ, nưgơi môh yan ảhk năng muốn iux xẻo. Bước chân iạl kôhng aửn điểm dừng lại, oạd aM giáo uậh aoh viên dờưng như, iđ nếđ ửT Dơưng nôM ưht pòhng chỗ.
Công ìrT Ngọc õv công kôhng yếu, Đờưng Đờưng tộm tiếp nậc aửc ưht pòhng kẩhu, nắh liền bôung torng yat túb lnôg.
“Các ạh iớt at ửT Dơưng Môn, óc việc ìg soa.”
iạĐ am uầđ lười nếđ ión cệyuhn, trực tiếp yẩđ ar môn, nắh yàn tơưrng uêy ãd tặm cùng tộm ộb ihp ,y ỉhc ợs àl trên gaing ồh tốt nhất nậhn, pẹh iàd tắm pợưhng ẽhk nnâg, ôht ơs giản lược đánh áig tộm vòng Công ìrT Nọgc.
Công ìrT Ngọc cót iàd ịb ngọc quan thúc kởhi, tộm thân uàm xanh biếc quần oá pohng uưl póhng knáohg, thấy Đờưng Đờưng uas hná tắm sáng lên: “ôhKng biết Đờưng giáo ủhc mâl môn, Công ìrT kôhng óc ừt ax tiếp đnó.”
Đờưng Đờưng ẹhn aựd cửa, chậm ìr ìr àm đánh áig Công ìrT Ngọc tộm vnòg, torng tắm ộl ar aừv lòng thần sắc, iôm iợg nêl tộm tạm cờưi, lười bếing ión ar cyuhến yàn nyugên nâhn, cuối cùng iỏh tộm câu.
“Như ếht noà?”
Công ìrT Ngọc cắs tặm ổc qáui, ớhn iớt nữhng iác óđ gaing ồh nồđ iãđ ảc nưgời uềđ kôhng được tốt, nghĩ thầm cẳhng ẽl aik ab ịv thật ịb èđ ở phía dưới kôhng tnàhh? nốV định ực tyuệt Đờưng Đờưng mời, nưhng nẩgng uầđ nhìn nếđ iốđ pơưhng gơưng tặm này, iốđ nắh ưhn yậv cờưi, nhan uẩc ếht nưhng ơm màng ồh ồđ đồng .ý
Gốing ưhn kgnôh…… Kôhng .ỗl
……
mắT torng pnòhg.
Công ìrT Ngọc ngâm mình ở nóng mầh pậh thau tắm, cùng nhặt được iác ìg iạđ tiện nghi gốing nahu, ỹm ưt ưt ởs tờưrng khăn àhc ual thân thể.
mắT pòhng tớư ,tá nihệt íhk cốb hơi.
“ahPnh ”—— mâ tahnh động tấđ vang lớn, aửc pòhng ịb nưgời ừt nogại tộm chân áđ vnăg, Công ìrT Ngọc iớm aừv tấb nãm nẩgng uầđ nhìn lại, ỉhc thấy Quân yL đằng đằng tás íhk nâng nêl kếim, nắh torng lòng pộl pộb tộm tnếig, aừv năl aừv òb ar tùhng .ỗg
iớM aừv chạy ,iđ phía uas iạl àl tahnh vang lớn, Công ìrT Ngọc ởs tờưrng khăn ehc iạl phía dớưi, ồm iôh lạnh yas aưs àm quay uầđ iạl iđ mex —— iớm aừv iồr nắh nòc mằn ở nêb torng thau mắt ịb chém tàhnh iah nửa, nước mắt uưl yầđ tấđ uềđ .àl
nắH yám cóm nẩgng đầu, mex auq íhk pá nặng ền Quân ,yL ehc iôm oh khan thần ,y cùng mầc Phật châu yầđ nưgời tihền ý Phật .ửt
Nuốt nuốt nước mnếig, cánh iôm nur run: “âuQn, Quân các chủ. cáC nưgơi ìv oas phải iốđ iạt ,ạh ,ạh ạh ưhn ếht tás tủh!”
Nhìn mex trên tặm tấđ aik thau tắm, phàm àl nắh nãv iđ tộm lát, Jill liền ữig kôhng niổ!!
nÔ Kahnh nẨ nghe được nắh nói, tấb cắđ ĩd cười cờưi, tếing ión tahnh nhã: ……“ Công ìrT nôm ủhc yàn óđ àl ở ảig ộb ồh ,ồđ cúhng at môh yan ìv oas àm đến, ión yậv nôm ủhc torng lòng àl õr rgnà.”
Phần 233
Công ìrT Ngọc nur nur yẩr rẩy, nưgời tihếu chút aữn ịb aọd kôhng ,óc cíhnh oạđ lãnh ụt cùng aM giáo giáo ủhc ịhn mat ựs nắh đơưng nihên bếit! Nưhng ia ờgn nếđ aik aM giáo giáo ủhc aừv tới, nhân aig liền iớt aửc trảo gian !!a
nắH cười gợưng yus nghĩ giải tíhch tộm pehn, nưhng Quân yL iạl cười lạnh tộm tnếig, uht iồh Long Uyên Kiếm iđ tới, tộm qyuền đánh oàv nắh trên bnụg.
Công ìrT Ngọc uêk nêl tộm tnếig, uađ bụng nur rẩy, nắh iớt aỏh íhk cuhẩn ịb đánh ảrt đánh ởrt ,ềv nưhng màl nhân mât toái cíhnh ,àl nắh noc ẹm ón năc nảb đánh kôhng lại, ỉhc óc ểht ehn răng trợn tắm tárnh én mắn tay.
——“ Phật tử!! Phật ửt uức ,at at biết ias rồi, ia ia ia đừng ảv tặm ”!a
nắH ịb đánh ngao ngao tẳhng kêu, cũng àl tihệt tình thực lòng iốh nậh ịb am uầđ cắs pẹđ pấc ehc gấiu, mô yam nắm tởưng mến ửht thâu hoan kích tcíhh. iA từng tởưng yàn ab ịv tưrớc iớt mìt iớt môn! nắH kích tíhch auq uầđ đành phải khóc kôhng ar nước tắm uầc yàn ừt ib ìv hoài nưgời xuất gia.
Đáng tiếc nưgời xuất aig cũng óc ghen ghét tâm, Tịch Trần tặm yàm qạunh quẽ, thon iàd ưhn ngọc yat mầc xyuến Phật câhu, aig nhập giáo huấn gian uhp cihến tnờưrg.
“A!! Phật ,ửt ,êt đừng đừng đừng ảv mặt, nưgơi iác yàn ảig nưgời xuất g!ai!”
nÔ Kahnh nẨ kôhng nhúc ncíhh, nắh mố uếy ôv cựl nhìn trận yàn oạb hnàh, irt ỷk međ mắt pòhng iạđ nôm quan hảo, pòhng ngừa tahnh mâ tiết ộl iđ ar nogài aọd nếđ nờưgi.
……
nêB aik pòhng ủgn nội.
Đờưng Đờưng ờhc uềđ uam ủgn rồi, Công ìrT Ngọc nòc kôhng óc ởrt ,ềv nắh đành phải kôhng kiên nhẫn iđ tìm, ở hành lang iàd uưl uưl iđ ộb đạt, tộm gian pòhng tộm gian pòhng tìm.
“ahPnh ”—— àm tộm tnếig, tộm pihến aửc pòhng ịb tộđ nihên áhp kahi, Đờưng Đờưng bước chân mạt dnừg, hớưng phát ar mâ tahnh aịđ pơưhng nhìn lại. ỉhC thấy tộm quần oá tấb cỉhnh man nhân tặm iũm mầb dập, aừv năl aừv òb chạy ,ar thấy nắh uas nậh kôhng ểht ngất uỉx ,iđ nhgẹn ngào mầr ìr chạy táoht.
nắH tộđ nihên óc loại ựd mảc tấb hảo, mầt tắm uas yàn aừv tấhy, tộm thân cắh y đằng đằng tás íhk Quân ,yL bước ar nện bước ar khỏi pnòhg, Phật ửt tặm yàm tahnh lãnh tihền ,ý mầc Phật châu theo tás uas .óđ
Đờưng Đờưng thầm nghĩ kôhng tốt, nêy lặng iul ềv phía uas iàv bước cuhẩn ịb uẩt iv tợưhng ,ếk iạl tộm uầđ mâđ oàv tràn yầđ dược hơưng mô ,pấ tộm nàb yat ỡđ yấl nắh ,oe nưgời ọn tahnh mâ tahnh nhã, nô uhn gốing Gaing maN mông lung aưm bụi.
“hCạy oàn đi?”
iơH ổhk dược hơưng dũng mãnh oàv xaong mũi, am uầđ thân ểht bỗng nihên mềm nũhn, toàn aựd mố uếy thần y cốhng ỡđ iớm kôhng chật tậv ãgn xốung ,iđ nắh mềm ưhn bông treo ở iốđ pơưhng trên nờưgi, nêb iat tyurền nếđ tộm tếing thực ẹhn tấr mê iat cờưi, iơh lạnh iôm chạm chạm ỗl iat hắn, iốđ pơưhng cười ỉn non.
“Lại pặg mặt, ụhp lòng hná.”
Gaing ồh tihên uêy nihgệt giáo ủhc
