Chương 161: muốn sủng hắn cả đời ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 1.02986【giá cả: 1.02986】
Đờưng ộgN nA trái mit uađ muốn mnệh, nắh međ Đờưng Đờưng mô oàv torng nựgc, yat phải ỡđ yấl nắh iác gáy, iạl iúc uầđ ở nắh trên cót iơr xốung tộm hôn, tahnh mâ khàn kàhn: “nôhKg, Đờưng Đờưng kôhng phải ưh iàh tử.” nắH ỡđ Đờưng Đờưng iác yág yat nur èhn nhẹ, gọing ión gốing ịb iác ìg ngăn cặhn, gian nan nói: àL“ thúc thúc ias rồi, àl cúhng at ias riồ.”
nắH torng lòng dâng nêl óhk óc ểht miêu ảt iốh hận, cúl tưrớc Đờưng ộgN nA ở Đờưng aig ơs pặg được ýL Nhạc tậD thời đểim, àl óc nhận thấy được nắh óc tộm tí kôhng tíhch hợp, cũng biết ịv yàn “Bạn chơi cnùg” ảhk năng cũng kôhng phải mât ưt tuhần tihện nờưgi.
Nưhng ýL Nhạc tậD màl nạb Đờưng Đờưng thời gian áuq dài, Đờưng Đờưng yàn mười mát măn tới, ỉhc óc nắh yàn tộm iác bằng hữu, nơh aữn bệnh ựt ỷk hnả hnởưg, nọb ọh oas óc ểht nhẫn mât chọc áhp iác yàn nhìn ưhn tốt pẹđ ảig iốd tọb bểin. nốV ĩd tởưng từng bước một, tưrớc međ nắh màl ar Đờưng gia, ờhc Đờưng Đờưng hoàn toàn quên iác yàn nạb chơi cnùg, ở ừt Đờưng Kiêu iđ oảh oảh thẩm nấv tộm pehn.
uếN kôhng tàhnh nấv ,ềđ aik mex iạt yâđ mười yấm măn phân tnợưhg, nọb ọh ẽs ohc ýL Nhạc tậD nên được iồb tnờưhg, uến óc nấv ,ềđ kihến ohc ịv yàn “Bạn chơi cnùg” ảrt áig nầc tihết hoàn iạl iạđ gớii, ỉhc àl nọb nắh ia cũng chưa nghĩ đến, iác yàn kôhng ịb nọb ọh ểđ oàv tắm uẩc ếht nưhng nẫv àl ỉhc tham mal linh cẩu, thậm íhc ở cuối cùng thời điểm nòc muốn ỷuh hoại nọb ọh oảb bối!
Đờưng ộgN nA iúc thấp uầđ xnốug, nắh ỡđ Đờưng Đờưng iác yág yat nòc ở nur rẩy, uầh tếk rung đnộg, gọing ión pảhng phất ngăn chặn ôv ốs bnôg, nắh iốh hận, nắh iốh nậh kôhng ở biết ýL Nhạc tậD kôhng tíhch pợh thời điểm liền tưrớc tiên lộng chết hắn.
aiK iàh ửt ưhn yậv êm mnag, ưhn yậv ổhk ởs iỏh nắh óc phải yah kôhng cíhnh mình màl sai, trời xnah, nắh uềđ màl iác ìg !!a
maN nhân mô iác ìg pắs tấm iđ trân oảb dờưng như, càng ngày càng dùng sức, ib ia iơh ởht màl nưgời mảc thấy nắh ổhk ởs pắs chết mtấ……
nắH yat ở run, thân ểht cũng ở kốhng ếhc kôhng được nur rẩy, Đờưng Đờưng ờm tịm ao ở tiểu thúc thúc torng lòng nựgc, mệing tơưrng tnơưrg, tộđ nihên tộm ổc tớư nóng ộđ mấ nháy tắm hoàn toàn iđ oàv ờb iav aủc hắn, chậm iãr vựng nễihm.
Tiểu thúc thúc kóhc.
Đờưng Đờưng ngậm mệing lại, nắh iơh iơh mím môi, ửht àm hớưng tiểu thúc thúc torng lòng ngực ao ,ao vươn tộm nàb yat tùng tùng àm iồh mô hắn, tộm iác yat khác ẹhn nàhng vuốt ev tiểu thúc thúc pảhng phất ịb ứht ìg pá yus pụs gốing nhau sống lnưg, pảhng phất ở hống tộm iác khóc thút thít iàh .ửt
“hTúc thúc màl ias ựs soa?” maN iàh iỏh hắn.
“iKa, muốn cùng Đờưng Đờưng nix lỗi, nơh nữa, kôhng được ở óc nầl sua.”
Đờưng Đờưng kuhôn tặm ỏhn tứrng ọc ọc nắh nựgc, iạl ờs ờs thúc thúc nur yẩr sống lnưg, nyuhễn tahnh mềm gnọig.
aT“ aht ứht nưgơi lpạ.”
ịB Tiểu Vơưng ửt na iủ man nhân thân ểht cứng ,ờđ tộm tếing kôhng tàhnh điều nhgẹn ngào tràn ar ,iđ nhgèo túng ộb dnág, kôhng gốing nô ãhn Đờưng aig maT gia.
iA cũng kôhng biết nắh óc oab nihêu ợs iãh tấm iđ torng lòng ngực man hài, nắh thật nẩc tậhn, muốn ảc iờđ uềđ pủhng ở lòng nàb yat tước nhi.
……
Đờưng aig ưht pnòhg.
Trên uầđ nèđ treo thủy tinh sáng lên, tuhốc ál sơưng khói pấc torng pòhng mông tầng iơh mỏng khói tnắrg, óc ểht thấy được torng pòhng nưgời nếđ tột cùng trừu nihều .tí
Đờưng Thừa Nihgên nòc nă cặm sang ýuq yât tnarg, nắh ngồi ở ná ưht uas oãl nảb ghế, iôđ yat cốhng iác tárn, cót ãđ iơh iơh nỗh độn, iác yàn ở tơưhng giới gốing ưhn quân vơưng man nhân pảhng phất torng nháy tắm tấm iđ ễb nghễ tihên ạh ựt tin, ngạo cốt, gốing ưhn óhc àhn óc tang ũr đầu.
Cách óđ kôhng ,ax sơưng khói lượn ,ờl tậb aửl tahnh mâ vang nhỏ.
Đờưng Kiêu ngồi ở ôs pha, ũr mắt, ohc cíhnh mình điểm tộm yâc yên, ngọn aửl liếm áuq uầđ uẩm tuhốc ,ál cũng cihếu sáng man nhân iỏm tệm mặt.
Trên nàb trà, tạg nàt tuhốc iộn mớs ãđ chứa yầđ mếđ kôhng õr nàt tốuhc, tốrng kôhng pộh tuhốc mén xốung đất, man nhân tấm iđ sinh íhk ộb dnág, màl nữhng iác óđ pấc dưới thấy uềđ ẽs hảong ợs nghĩ tầhm.
yàN nẫv àl giết nưgời kôhng chớp tắm Kiêu aig sao?
“Nhị tcúh.”
Đờưng Kiêu ỉhc gian pẹk tộm yâc yên, iơh ũr uầđ ưt thế, nắh tưrớc uas kôhng nẩgng uầđ lên, ỉhc nhìn aik uầđ uẩm tuhốc ál tợưhng tộm tạm cốb cháy nêl iớt hồng qnaug, tếing ión iởb ìv trừu áuq nihều yên, nhgẹn ngào iợl hại: “úhCng at cúl tớưrc, nên giết hnắ.”
Gốing ưhn tạhch aóh gốing nhau man nhân bôung tay, nắh nẩgng đầu, torng uầđ kôhng nừgng iạl iồh póhng aik hkcaer ión auq nói.
Đúng vậy, nắh Đờưng Thừa Nihgên tính iác ìg quân vnơưg? nắH ẹm ón tính iác ứht .ìg
nắH liền tộm iác iàh ,ửt uềđ ộh kôhng tốt.
ýL“ Nhạc tậD trảo ãđ ởrt iạl soa.”
maN nhân lông im iơh ,ũr tahnh mâ lãnh màl ohc nưgời at ợs hãi.
Đờưng Kiêu túh điếu tốuhc, uầh tếk năl lăn, ịb sơưng khói bỏng cháy áuq nếđ gọing ión ôhk kốhc, gốing ưhn sinh nuốt tộm ảuq lưỡi dao, nắh hiện iạt tahnh mâ óhk nghe muốn mnệh: “rTảo ãđ ởrt lại, hiện iạt ịb nhốt ở pòhng thẩm vnấ,” nắh uầđ ngón yat điểm điểm tuhốc ,ál nhìn khói iụb uâs ník yab xnốug, ẹhn gọing ẹhn ngữ: aT“ ohc nắh cuhẩn ịb tộm phần ễl vật, yh v…gnọ…… nắH óc ểht cốhng được at auq ,iđ ựt mình cihêu điã.”
……
Pòhng thẩm nấv tyurền nếđ êht thảm nếđ cực điểm thét chói tai, tộm tếing tộm tnếig, gốing ưhn cá ỷuq gốing nahu.
“!A!! Giết !at Giết t!a!”
“Ha… aH ah ,ah có…… óC Đờưng Đờưng ohc at màl bạn, at chết cũng đáng a a a!!”
A“ uađ q!áu!! Giết !at ,iĐ tárnh !ar !A Đừng nă ,at đừng ô ô ô at ias rồi, uầc các nưgơi a a a!!”
iớT thời gian đoản iác aik man pấc dưới nẫv àl kôhng tíhch ứng, nắh ốc nén êhg tởm, kinh nồh táng mảđ quay uầđ iđ iỏh nưgời mạv :ỡv “ơưVng ,ac ịv yàn kôhng phải tiểu tihếu aig iác aik nạb chơi cùng sao? ưhN ếht noà…… ưhN ếht oàn uưl cạl nal 呏 nếđ tếk cục nyà.”
nắH nhịn kôhng được nhìn nhìn nêb torng cảnh tnợưg, phía uas lưng uềđ aọd ar ồm iôh lnạh: ……“ yàN ẹm ón cúl tưrớc iác aik mằn vùng uềđ phải thảm ”.a
Nưgời mạv ỡv ừh cười tộm tnếig: “Hắn ……a yãH ờhc xem, thảm iạh nơh nòc ở phía uas đuâ.” tắM thấy nêb torng mắng tahnh mâ uềđ mỏng mnah, iạđ náh đứng yậd ỗv ỗv qầun, nấ xốung iọg lnih, ờhc yấm iác cáb ĩs ộh ĩs xốung dưới cúl uas chậm ìr ìr nói: “iKêu aig công đạo, đừng màl ohc nắh chết luâ.”
“úĐng vyậ.”
nôM ịb ởm ,ar yấm uầđ hná tắm cús ãd tníh, nêb mệing lông ơt nòc mang theo hếyut, mắng răng nanh iạđ óhc năs ịb nưgời tắd ar tới.
Cúhng ón ũr iác đuôi hồng hộc, mang theo hyuết nước mếing tích trên nàs nhà, nẫd iớt nưgời mạv ỡv sách àm tộm tnếig, hớưng nêb torng nhìn táohng auq ãđ tàhnh hyuết ồh ôl tihếu nêin, ghét :ỏb “ưgNơi nhìn nhìn các nưgơi yấm cái, nă tộm chút uềđ kôhng đoan tgnar.”
yấM iác óhc năs noc nưgơi u lợưng u lnợưg, màl ar màl ar nẩ pún ưt thế, torng ổc họng phát ar ãd úht tahnh ,mâ nóng lòng muốn ửht muốn phác nờưgi.
Nưgời mạv ỡv hùng hùng ổh :ổh “hNìn iác ìg àm nìhn? Đang mex oãl ửt ahn ohc các nưgơi ẻb xốung diớư.”
iớM iớt tiểu thái êk ihn pấc dưới iah iùđ nur run, ãđ tắb uầđ điên cồung tás ồm iôh lnạh.
Kuêi…… Kiêu aig thật đúng àl noc ẹm ón kôhng phải ia uềđ óc ểht cùng
ợS iãh QaQ.
……
àL đêm.
Pòhng nôm ịb lặng nêy kôhng tộm tếing động ởm ,ar Đờưng Thừa Nihgên iđ auq ,iđ nắh na tĩnh đứng ở pém gnờưig, ũr tắm thấy trên gờưing nớl mô àc tốr mô iốg ủgn yas nogan ihn ,ửt nghe nắh nhợt nhạt ôh hấp, ức ưhn vyậ…… Kôhng biết đứng oab lâu.
hnÁ tặm trời iơh lnợưg, trên gờưing ủgn nếđ cíhnh thục man iàh gốing ưhn óc chút nệiht, nắh đặng đặng chân áđ văng trên nưgời căhn, àc tốr mô iốg cũng bánh ex iớt iồr tộm bên, man iàh iơh iơh nhíu iạl ,im nhắm tắm iạl lung tung aúm yam tay, trên khăn trải gờưing oảh tộm iồh tạh .ờs
Đứng tộm đêm, gốing ưhn oảb ộh thần gốing nhau tạhch aóh ở pém gờưing man nhân tốr cuộc đnộg, nắh kôhng rảnh ol toàn thân nhức iỏm óhk cịhu, mầc yấl ơc ồh muốn treo ở pém gờưing iác aik uàm ỏđ mac àc tốr mô gối, ẹhn nàhng nhét ởrt iạl Đờưng Đờưng torng lòng nựgc, kôhng ờhc trừu tay, man iàh tộđ nihên xoay nưgời međ nắh pợh iớv mô iốg cùng nhau uâl iđ lên, giữa yàm giãn ,ar auq iạl ọc tộm .ọc
Đờưng Thừa Nihgên động cát cứng ,ờđ nắh cớư cừhng cứng ờđ yấm chục gâiy, uầh tếk iơh iơh năl lộn, iúc uầđ ở man iàh iợs cót mềm ẹhn àm iơr xốung tộm hôn, mâ cắs ôv cùng khàn kàhn: “Bảo bảo, ab ab ias riồ.”
maN iàh mô torng lòng ngực mô gối, ôh pấh nhợt nạht, kuhôn tặm ỏhn ủgn nếđ phấn phác páhc.
nắH iúc thấp uầđ xnốug, thấy kôhng õr iác ìg thần sắc, ỉhc àl tahnh tyuến óc chút run: aB“ ab iá niơưg.”
iaH uâc yàn iờl ión tahnh mâ thực nẹh…… Thực nẹh…… Nưhng nêb torng tình ý iạl tấr tgnọr…… Thực tnọrg.
maN nhân nẫv yud ìrt cung thân ểht ưt thế, uas tộm cúl lâu, nắh chậm iãr ừt ủgn yas ihn ửt torng lòng ngực túr ar nảb thân tay, oék auq ịb áđ nếđ phía dưới chăn mnỏg, dùng biên giác ehc iạl Đờưng Đờưng bnụg, iớm iạm động nhức iỏm óhk nhịn câhn, iđ ar pnòhg.
Torng pòhng yám theo iõd sáng lên, tộm iác khác iah iác pnòhg, cũng óc nưgời tắrng mêđ ôv mêin.
Nưhng nọb nắh ia cũng chưa úhc ý tới, ủgn yas man iàh mô chặt torng lòng ngực àc tốr mô gối, non aửn kuhôn tặm chôn ở tặm sau, iơh iơh cong cong môi.
……
Đờưng aig turng uht nếy iộh cuối cùng ôv tật àm cếht, tấb áuq ngày óđ “iGèm pah”, ơc ồh ở torng vòng tyurền kắhp, torng kảohng thời gian ngắn kôhng biết óc oab nihêu nưgời iuv sớưng ihk nưgời pặg họa, thậm íhc nẩ nẩ phát nêl tộm loại nắh Đờưng Thừa Nihgên cũng tấb áuq ưhn ếht ý tnởưg.
Nưhng kôhng nghĩ tiớ…… nầG tộm vnòg, Đờưng Thừa Nihgên yấl iôl đình ihc ếht tưrớc pấc Đờưng aig iớt tộm iác iạđ tahnh tẩy. Nữhng iác óđ lòng mang ý xấu, kôhng óc oảh ý toàn ộb ịb chặt tứđ iàt sản, đuổi ar Đờưng gia, tặm khác chửi iớb áuq iác aik noc nuôi íx nihgệp liên tiếp áhp sản.
ếĐ vơưng giận ,ữd thây phơi ngàn dặm, nữhng iờl yàn cũng kôhng phải àl ión yàn cơhi, Đờưng Thừa Nihgên dùng hyuết gốing nhau ív ,ụd ión ohc iọm nưgời tộm oạđ .ýl
aT ohc nưgơi mặt, nưgơi àl ác nâhn, at kôhng ohc nưgơi mặt, nưgơi tính iác ứht .ìg
tặM káhc, óc nôm oạđ nghe được áuq nit tức, Đờưng Kiêu cũng ìv iác aik tiểu tihếu aig phát đêin, nghe ión nắh međ iác aik lòng lang ạd iós nạb chơi cùng pấc yủh .iđ
Đối, kôhng sai, cíhnh àl tộm yâc xơưng tốc tộm yâc xơưng tốc sống yủh !iđ nơH aữn nghe ión ìv tárnh ohc yủh iđ nếđ tộm aửn nưgời ọn liền uađ chết auq ,iđ Đờưng Kiêu nòc ohc nắh tór oàv nhất định lợưng tuhốc ,êt màl tộm iộđ cyuhên nihgệp cáb ĩs ộh ĩs ở nêb cạnh iợđ mệnh uức gúip, ịv aik nạb chơi cùng pắs chết thời đểim, Đờưng Kiêu nòc ý cười daonh daonh iỏh hắn, cíhnh mình tổng cộng yủh iđ yấm cây.
cúL tưrớc nghe ếht nit cứt thời điểm tộm tí lòng mang ý uấx uềđ aọd điên rồi, pẹk chặt iác đuôi pún vào, cũng kôhng mád đang màl iác .ìg
nọB ọh uềđ khắc uâs nhận irt đến, toàn ộb ihn Đờưng aig nhất kôhng ểht chọc kôhng phải Đờưng Thừa Nêihgn, cũng kôhng phải Đờưng Kêiu, àm àl ịv aik tiểu tihếu gia.
Đờưng Đnờưg.
…………
Đờưng gia.
Đờưng Đờưng ngồi ở nàb ẽv tớưrc, óc tộm chút kôhng tộm chút ồđ tuhốc màu, nêb cạnh óc yám tính tahnh ,mâ àl ab ab ở ửx ýl công yt ựs ,ụv ac ac ngồi ở ôs ahp kiều chân mex id đnộg, thúc thúc ngồi ở uưh nhàn ếhg nhìn thư, uống àc phê.
Phần 581
tếH thảy uềđ na tĩnh iạl tốt đẹp, nưhng cúhng at Tiểu Vơưng ửt kôhng vui, nắh chậm iãr pồhng ám nêl ,ửt “naBg” àm bôung túb ,ẽv tớv áuq nêb cạnh àc tốr mô gối, ổđ íhk iỏh iác yàn yấm man nâhn: “Các niơưg…… cáC nưgơi kôhng nầc chữa bệnh soa?”
Đờưng Thừa Nihgên õg nàb phím yat tộm đốn, Đờưng Kiêu chân tắb chéo kôhng nur lên, Đờưng ộgN nA pihên ưht động cát cũng iơh iơh dừng lại.
iàD dòng na thnĩ……
Tiểu Vơưng ửt càng kôhng vui, nắh gơưng tặm ốc yấl tộm tiểu kốhi, màh ồh nói: “Kia Đờưng Đờưng sinh bnệh, muốn ab ab thúc thúc cùng ac ac tịr.”
nơĐ tuhần Tiểu Vơưng ửt nầg nhất nêhgnh nóđ tàhnh thục ,ỳk iỗm ngày aửn mêđ uềđ phải màl pấc ab ab thúc thúc cùng ac ac chữa bệnh mnộg, tỉnh iạl uas tiểu quần tól uềđ mẩ ướt, phía tưrớc tặm uas uềđ mẩ ướt.
nắH nốv ĩd nợưgng nùgng nói, iỗm nầl màl xong mộng uềđ nogan nogãn mầc tiểu băng ếhg cíhnh mình ở pòhng mắt aox quần lót, nưhng ờhc ahn chờ, ab ab nọb ọh cíhnh àl kôhng iớt chữa bnệh, uềđ nạgnh bang bang cũng kôhng nầc chữa bnệh.
,ừH thân nắh mệing thời điểm cũng kôhng duỗi uầđ lỡưi, oảh sinh khí.
Đờưng Đờưng yủ kấuht, đáng tơưhng ôv cùng mô àc tốr mô gối, nảb thân giận dỗi.
Đờưng Kiêu ởht iàd auq ,iđ tộm yat međ Tiểu Đờưng ệđ mô oàv torng nựgc, ngồi ở ếhg têrn, thân thân uầđ aủc hắn, ở thân thân mềm pụm kuhôn mặt, nói: “ogNan nãogn, phía tưrớc ab ab thúc túhc, nòc óc ac ac uềđ ãđ màl ias cệyuhn, ãđ quên ión ohc nogan nogãn chữa bệnh ứht này, ỉhc óc iá nhân ihc gian iớm óc ểht lmà…… Cúhng at đang iợđ ngày óđ nogan nogãn minh bcạh, đồng ,ý hoặc l…à…” nắH cười cờưi, kôhng ión thêm ìg nữa.
Hoặc àl nưgơi kôhng ở nyugện ý thấy cúhng ,at cúhng at yâđ ẽs yấl hiện iạt thân pậhn, iồb nưgơi áuq xong ảc đời, sủng nưgơi ảc iờđ này, ohc ùd kôhng óc nhục cụd yâd dưa, cúhng at cũng ưhn ũc iá nơưgi.
Đờưng Đờưng nghe kôhng ,õr nắh nẩc thận nghĩ nhgĩ, nẫv àl kôhng hểiu, tứd kohát iôl oék ac ac quần ,oá nỡưgng uầđ nihgêm cút hỏi: “aiK…… yậV các nưgơi iá Đờưng Đờưng soa?” nắH tấr ỏhn àm iao tộm chút đầu, iạl hỏi: “hTực iá Đờưng Đờưng soa?”
nắH khóa ngồi ở Đờưng Kiêu trên đùi, nỡưgng xinh nắx kuhôn tặm ỏhn nhi, nihgêm cút iạl cyuhên úhc ờhc tộm iác ảrt lời, iạl mmề…… iạL đáng yêu.
nọB ọh oas óc ểht kôhng uêy hắn.
Đờưng Kiêu mô tás torng lòng ngực mềm iạm nogan nogãn àm ngửa đầu, dờưng ưhn ở cát nôh Tiểu Đờưng ,ệđ hná tắm uềđ àl iốđ nắh kôhng aòh nat được uưl lyuến uhn tnìh.
iúC đầu, cánh iôm khắc ếhc mà…… ẹhN nàhng àm chạm chạm nắh chóp mũi, tếing ión khàn khàn iợl hại: “úĐng vậy, cúhng at thực iá Đờưng Đ…gnờư…”
“hTực ,iá thực ái.”
Kôhng biết ìv iác ,ìg Đờưng Đờưng nêb iat óc điểm ,ỏđ nắh nợưgng nùgng iúd uầđ oàv ac ac mấ pá ễd chịu iạl cúx mảc siêu tốt iạđ ơc nựgc, ẹhn nàhng ,ọc muộn tahnh muộn khí: “ờưĐng Đgnờư…… Đờưng Đờưng cũng tíhch ab ,ab tíhch thúc túhc, tíhch ac ,ac cũng tgnởư…… Muốn các nưgơi pấc Đờưng Đờưng chữa bhnệ.”
nắH ữgn điệu mềm mại, tiểu tahnh tiểu íhk ưhn àl ở tôhng báo: “ờưĐng Đờưng tíhch các nơưgi, mô pấ thực tcíhh, nôh iôm ab cũng thực thcíh.”
cáC man nhân ơgn ngẩn sững ờs ở iạt chỗ, nọb ọh pảhng phất torng kảohng thời gian ngắn tấm iđ ởs uữh ngôn ngữ, iạl ưhn àl ịb ôv iột cặđ áx ửt hình pạhm.
Đờưng Thừa Nihgên nhắm iah tắm lại, tíh sâu, Đờưng ộgN nA yat ở run, ộl ar gốing ưhn khóc tươi cờưi, Đờưng Kiêu duỗi yat bưng ník cíhnh mình aửn nêb mặt, ảb iav nur èhn nhẹ.
iạĐ tyuết ịb yàn tộm ảuq tiểu thái dơưng pấc phơi nếđ aòh tan, ổht aịđ pihếm hná tặm trời íhk ,ịv toát ar giòn nộn cành cây.
yàN ộđ mấ áuq ,mấ áuq màl nưgời tham lếyun.
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
Đờưng Đờưng nogan nogãn nỡưgng kuhôn tặm nhỏ, mềm iạm nói: “Kia uam iớt thao at đ…i…” ( pấg kôhng ờhc nj.iổpg )
( ô ô ô ô thực nix iỗl > nưgời < at nòc àl kôhng óc ểht nưgợc iđ xnốug, nẫv àl muốn Tiểu Vơưng ửt ảc iờđ uềđ àl ịb sủng iá Tiểu Vơưng ửt )
oàH nôm năV íL bệnh ựt ỷk noc nuôi
