Chương 408: tu tiên thiên: Dài dòng sinh mệnh, không hề buồn tẻ nhạt nhẽo ( kết cục )

Chương 408 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 0.97344【giá cả: 0.97344】

Nưgời ut tiên sinh mệnh iàd lâu, cớư cừhng yấm nạv măn thời gain, màl ohc nọb ọh mex ẹhn thời gian trôi .iđ

Đờưng Đờưng cùng tiểu cús sinh nhóm nồ oà nhốn nháo tấr nihều năm, cũng ohc nhau màl nạb iốđ pơưhng tấr nihều năm, ngày này, nắh đang ở ưht pòhng cọđ scáh, bỗng nihên nghe thấy ệh tốhng nhắc ởhn iav cíhnh ụht pắs kôhng đợưc, màl nắh iđ uht ềv nắh torng có đánh ốs ìv 4C 5874 chạy trốn ệh tnốhg.

nắH óc chút ốrt mắt, bừng tỉnh phát hệin, ãđ auq uâl ưhn vậy, uâl nếđ phàm nhân tộm tếing uềđ pắs tếk túhc.

Đờưng Đờưng bôung torng yat qyuển scáh, nốv định cíhnh mình tộm mình iđ ếht gian međ ệh tốhng uht ềv ởrt ,ềv ia ờgn iớm ar môn, liền pặg được yấm iác tiểu cús snih.

Xyuên Tờưrng ưT trên dưới đánh áig nắh liếc tắm tộm cái, tặm yàm nô nồt ễl ,ộđ khóe iôm mang theo cờưi: ưS“ nôt yâđ àl muốn iđ iơn noà?”

Đờưng Đnờưg: iĐ“ ếht gian tộm cnếyuh.”

uếN ịb đụng vào, aik liền nơđ giản ión tnẳhg, uến bằng kôhng ịb nọb ọh phát hiện nắh tộm mình iđ ếht gian thấy ốC Tahnh Haon, nòc ión iốd iđ màl káhc, ỉhc ợs yàn tộm táhng nắh uềđ đừng nghĩ ừt ủhc điện trên gờưing xốung dớưi.

Nghe thấy nắh muốn iđ ếht gain, ab nưgời pậl cứt cảnh giác àm mex hắn.

Xyuên Tờưrng ưT biểu tình tấb bếin, khép iạl quạt pếx õg õg lòng nàb tay, cờưi: “ảXo. môH yan tùrng pợh àl ếht gian tếT Nyugên Têiu, cúhng at đang muốn iờm ưs nôt cùng iđ oạd tộm oạd iộh nèđ lồng đuâ.”

Vọng Đoạn uhT ngay uas óđ lười nhác nói: “Nếu ưs nôt cũng phải iđ ếht gain, aik kôhng bằng đồng du?”

nọB ọh ẻk xớưng nưgời hoạ, ùhP Pohng cùng Đờưng Đờưng tộm mạch tơưng thừa trầm cặm tí lời, kôhng ión iờl nào, ỉhc lẳng lặng nhìn hắn.

tấB áuq ohc ùd tiểu cús sinh nhóm nogài mệing ión nâv mạđ pohng knihh, pảhng phất kôhng chút oàn ểđ ,ý nưhng từng iôđ iôđ tắm iạl tràn ngập cảnh gáic, uến àl trên uầđ óc tộm iôđ lông ùx ùx ỗl tai, ợs àl ãđ mớs ãđ ihc lăng iđ lên.

Đờưng Đờưng torng lòng tấb cắđ ,ĩd đành phải mang theo nắh nuôi nớl yấm iác dính nhân tinh cùng iđ ếht gain.

—— ốC Tahnh Hoan ở aịđ pơưhng àl tộm gian áhp mếiu, yl iộh nèđ lồng tờưrng nhai kôhng ,ax iạl àl iah nêb tihên địa.

iộH nèđ lồng phồn aoh oán nệiht, nèđ sáng ngàn dặm, áb tánh cùng àhn giàu công ửt tihên mik aùđ iuv cười cười ión cyuhện torng tếing nỗh loạn uyển cyuhển íh kúhc, àm áhp miếu aửc ổs khắp iơn tọl gió, íhk ịv thậm íhc óhk nhge.

yấM iác turng niên nhân nă cặm áhp y giày rcáh, cọb quần oá cús ở nêb nahu, ừt biệt qaunh năm, yàn óđ oac oac iạt tợưhng tiên nhân ừt tahnh niên ộb dnág, biến tàhnh bình tờưhng nhất cũng àl nhất ôht cụt tấb kham aik loại turng niên nâhn, nọb ọh hná tắm kihnh tnờưhg, bình tĩnh nhìn cíhnh mình tưrớc tặm tộm tơưrng uám chảy mầđ aìđ cếihu, torng mệing kôhng sạch ẽs mnắg.

aiK cihếu turng nưgời ihp uầđ nát páht, khóe iôm nạr nứt. Nhất cihêu đánh tớr phàm tầrn, pohng cảnh kôhng nòc nữa, mềm iạm nếđ lệnh nhân mât sinh tơưhng tiếc xinh pẹđ kuhôn tặm tang tơưhng àig ,ảc torng tắm tràn yầđ kôhng mac lnòg, oék iàd iơh tàn.

Tình cảnh yàn ảuq thực iọg nưgời kinh nạgc, tốr cuộc yàn óđ ưs hyunh ệđ kôhng phải tíhch nhất ốC Tahnh Haon? óC chút iác iác ,ìg uềđ phải ab ab àm aưđ iđ kôhng nói, nòc muốn giải nưgời khác ihc kẳhng káhi, tờưhng tờưhng međ ồđ tậv aủc nắh muốn ,iđ hống ịv yàn trời sinh mệnh kôhng tốt, thân ểht uhn nưhợc tiểu ưs .ệđ

ốC Tahnh Hoan uến àl áhp iác uầđ ngón tay, nọb ọh uềđ phải uađ lòng oảh uas tộm cúl lâu, oh khan tộm tnếig, càng àl óhk lnờưg, ưhn ếht oàn tàhnh hiện ờig yàn phúc nậh kôhng ểht màl nắh chạy nahnh chết ộb dnág.

Đờưng Đờưng cùng ùhP Pohng yấm nưgời đứng ở áhp miếu nạogi, lẳng lặng nhìn aik haong đờưng tộm màn, kôhng oab lâu, tộm oạđ sơưng neđ bỗng nihên xuất hệin, sơưng neđ nảt ar aóh tàhnh tộm iác trên uầđ iàd áuq giác aM tộc, bước iđ nếđ yấm nưgời tưrớc mắt, chắp yat hành :ễl “iTên Tôn, aM Tnô.”

Vọng Đoạn uhT “Ân” tộm tnếig, aik aM cột bôung tay, theo Đờưng Đờưng mầt tắm nhìn ềv phía áhp mếiu, hớưng nắh giải tcíhh:

“ữhNng nưgời yàn ịb nếđ ếht gian yấm măn tớưrc, nòc ở mệing yầđ nhân nhgĩa oạđ đức, uađ mắng Tiên Tôn, oáb đoàn sưởi .mấ Cũng uềđ thực sủng trên tặm tấđ ịb đánh yầđ nưgời àl hyuết ịv kia, iác ìg sống cũng kôhng iọg nắh làm, nưhng yấm nưgời nă iàx puhng íhp qáun, trên nưgời ồđ tậv ịb mầc ồđ qnaug, tiền cạb nòc thừa kôhng óc mấy, nọb ọh nữhng iác óđ nạb tốt cũng iôs iổn tárnh àm kôhng tấhy. Chậm rãi, nă kôhng ủđ on cặm kôhng ủđ mấ yấm nưgời liền tắb uầđ iốh hận, ohc nhau ỉhc tcírh, đứng iũm chịu sào, ựt nihên nẫv àl cúl tưrớc nhất được sủng iá ịv noà.”

Đờưng Đờưng nghe yậv trầm mặc, thật uâl uas uas iớm “Ân” tộm tnếig, biết yàn bạch nhãn lang nẫv luôn đang iốh nậh nắh torng lòng liền tohải mái, nếđ iỗn ốC Tahnh Hoan àl ia đnáh, cũng kôhng phải ưhn yậv quan tnọrg.

nắH đứng ở cửa, nghe aM cột gảing nọb ọh yấm măn yan uâm tẫuhn, nghe được Cung Tinh àH yấm măn tưrớc đơưng tộm ồđ ểt aig iớt aửc noc ,ểr tấr nihều nầl uềđ ịb đanh áđ êht ửt đnáh, óc tộm nầl nắh nhịn kôhng được xoay yat iạl đánh êht ,ửt ịb nhạc ụhp nẫd theo oad giết oeh đuổi theo chém yấm iác phố, tặm ỷuh hạoi, nắh êht ửt cũng kôhng nầc hắn, ỉhc mảc thấy muốn cờưi.

Tởưng nắh Cung Tinh àH ựt nôt nơh phân aửn đời, ưd iạl nơh phân aửn đời, ếht nưhng àl međ ựt nôt pạđ nêl dưới lòng nàb chân tham sống ợs cếht.

áhP miếu khắp iơn tọl gió, lãnh uến mầh bnăg, yấm iác ưs hyunh ệđ ãđ mớs iốh hận, nọb ọh međ cíhnh mình hành động quái ở ốC Tahnh Hoan trên nờưgi, từng tếing ôht cụt mnắg. tộM nén nahng sau, ốC Tahnh Hoan mô nậh tắt thở, cùng nắh yâd aưd ảc iờđ ệh tốhng aóh màl mỏng manh qaung đàon, lòng tràn yầđ iuv mừng àm ừt nắh torng uầđ tohát ,yl đang cuhẩn ịb chọn nât ýk chủ, ừt uầđ iạl đến, bỗng nêihn, ịb ệh tốhng mãnh ổh chụp iồm tắb lấy, uht ềv pậd nát.

Xyuên Tờưrng ưT auq iđ ữig chặt Đờưng Đờưng tay, tặđ ở lòng nàb yat ,mấ cười mal sanh daonh daonh nhìn hắn: ưS“ tôn, cúhng at nầc phải đi.”

Đờưng Đờưng liếc liếc tắm tộm iác torng miếu ổđ tán yấm iác nòc ở cặm cứs tởưng tợưng cíhnh mình óc ểht yah kôhng ịb aht ứht ưs hyunh ,ệđ nogái uầđ nhìn lại, cùng nọb ọh cùng nhau iờr .iđ

——

yấM iác ốhp tưrớc iộh nèđ lồng nưgời nếđ nưgời ,iđ tràn ngập hoan tahnh tiếu ngữ, cùng gơưing gọing oar hnàg, íh khúc tahnh ê ê a a xnớưg, iđ nagng auq áb tánh nă cặm quần oá aùm đông cáv ,ổr ỉh íhk dơưng dơưng àm ión măn yan uht hạoch óc oab nihêu pohng phú. yàN tirều nâd pohng ởm ,ar ếht aig công ửt các tiểu ưht ngẫu nihên tơưng ngộ, iôs iổn cùng iốđ pơưhng hành .ễl

uếN àl iah nêb nưgời turng óc aik đính hôn, ợs àl cách kôhng nhìn tợưhng liếc tắm tộm cái, uềđ phải ỏđ bừng gơưng mặt, nẫd iớt iọm nưgời trêu ghẹo mầt mắt.

Xyuên Tờưrng ưT nhìn iàv mắt, càng mex torng lòng càng tụh hnẫg, nắh pủhng ởm ar giấy uầd bao, nêb torng bánh nọgt, yấl ar iớt tộm khối yu nếđ ưs nôt torng mnệig, ữgn íhk uâs kín:

ưS“ nôt ihk oàn tính toán ohc cúhng at iác danh pnậh?”

Tiên nôT nă bánh ngọt nă mât tình sung snớưg, tộđ nihên nghe thấy ưhn yậv tộm câu, suýt aữn ịb bánh ngọt cặs cếht, nhịn kôhng được nhìn liếc tắm tộm iác nưgời cuhng qnauh:

“uLng tung ión iác ìg đó.”

Vọng Đoạn uhT giữa yàm ỗhc tệv ỏđ ehc pấl iđ lên, nưhng tộm thân ỏđ mậs quần .oá nẫV ức cồung vọng tơưrng dnơưg, lệnh cúhng nhân éhg mắt, cực ỳk gốing tohại nảb ửt turng iạđ am đầu, cũng tấm công torng yat nắh tộm cuhỗi ỏđ cựr ồh ôl ngào đnờưg, iớm oék thấp am uầđ íhk tnàrg.

nắH međ đờưng ồh ôl aưđ iớt ưs nôt nêb mnệig, theo uas kôhng iuv nói: “Như ếht oàn ión bậy? ưS nôt kôhng phải mớs međ cúhng at trục xuất ưs môn, liền ệđ ửt ếhk uềđ ỷuh hạoi, aik tổng muốn iồb cúhng at tộm iác iớm đcợư.”

ệĐ“ ửt ếhk àl ệđ ửt khế, oas óc ểht cùng oạđ ữl ếhk nỗh tàhnh ión cệyuhn. uẤ trĩ, yấl đi.” Tiên nôT oac ngạo lạnh nạht, én tárnh nêb mệing ồh ôl ngào đnờưg.

Vọng Đoạn uhT ừh tộm tnếig, màl òrt ựt oac ựt iạđ kiếm ut nắc tộm ngụm ồh ôl ngào đnờưg, nogại tầng ỏv cọb đờưng ởm tnug, hồng ảuq chua nọgt, ngọt toan ưt ịv pảhng phất ở lưỡi năc quấn qnauh, lệnh nưgời răng mệing sinh tân.

Tiên nôT mầt tắm dừng iạl torng tích cắt ,óđ theo uas iờd iđ mầt mắt, mím môi.

õR ràng tuhận nắh ,ý međ ồh ôl ngào đờưng mầc ,iđ nưhng kiếm ut iạl nồh nihên tấb gáic, cíhnh mình cíhnh ôh ôh àm ar nêb nogài tậd íhk lnạh.

iĐ nagng auq áb tánh đánh iác tắh ,ìx ỳk quái túh íhk lnạh: “Tê, oảh lnãh, môh yan ihn ión ưhn ếht oàn biến liền bnếi.” moG iạl quần oá iờr .iđ

oạM íhk lạnh kiếm :ut “……”

Thầy òrt nốb nưgời gian oảh tộm trận trầm mặc.

Xyuên Tờưrng ưT kôhng nhịn xốung quay uầđ ,iđ tộm nàb yat mắn yat ểđ ở nêb môi, thật uâl uas uas ỉhc nghe thấy tộm tếing ết kôhng ểht nghe thấy “ốhPc” tếing cờưi, vành iat tợưhng cộm iàb đong đưa, óc ểht thấy được nẩ nhẫn óc oab nihêu tấv .ảv

Vọng Đoạn uhT cười đờưng art cặs gọing nói, tộm nêb cười khóe tắm mang nước mắt, tộm nêb oh khan pảhng phất muốn tắt thở, uàm ỏđ mậs iôđ tắm tràn yầđ nô nhu.

Ngay ảc tí ihk ión cười ùhP Pnohg, nhìn thấy ưs nôt lạnh tặm nhìn nhau Đoạn uhT ửt vong ạx tyuến ộb dnág, cũng nhịn kôhng được tắm neđ mang cờưi, khóe iôm iợg nêl ộđ cung thực tểihn, lệnh nưgời iớm .ạl

Đờưng Đờưng ịb nọb ọh cười bực, quay uầđ liền ,iđ Xyuên Tờưrng ưT chạy nahnh auq iđ iôl oék nắh ưs nôt yat nô nồt nix kohan dnug: ưS“ tôn, ưs tôn, cúhng at biết ias riồ…… Phía tưrớc óc póhng aoh đnăg, ưs nôt mang cúhng at iđ póhng aoh đăng tốt knôhg? oảH ưs tnô…… uầC niàg.”

Vọng Đoạn uhT tính tình cá lệit, luôn tíhch trêu aùđ ưs tôn, ùhP Pgnoh…… ùhP Pohng liền kôhng nầc phải nói, ưs nôt oạm íhk lạnh nắh cũng iđ theo oạm íhk lnạh, uến àl iah nưgời cùng nhau sinh khí, liền nàH Kiếm pohng uềđ phải pihêu tợưhng yấm iác canh ờig bông tếyut. Xyuên Tờưrng ưT màl nũng màl uịn tấr óc tộm ,ộb quấn yấl ưs nôt oảh ngôn oảh ngữ, Tahnh Việt tahnh mâ mang theo ỷ lại, kôhng oab uâl Đờưng Đờưng liền kôhng cứt gậin.

ịB ồđ ệđ aửn hống aửn aưđ iớt ờb snôg, tụr èr ờhc ùhP Pohng iđ aum aoh đnăg.

ỏĐ thẫm nèđ lồng tộm trản tộm trản treo ngàn dặm, iuv mừng aụl ỏđ yab nát lạon, tếT Nyugên Têiu, póhng aoh đăng uầc púhc, kôhng biết tôhng iớt uâđ giữa sông sáng nêl tộm iác iạl tộm iác nèđ aoh sen, mang theo ảc trai nẫl iág nhóm nyugện vnọg, theo dòng nước chậm rãi, chậm iãr pihêu .ax

Liếc tắm tộm iác nhìn iạl áhp ệl ồđ .ộs

uT tiên nưgời cũng kôhng nit Thần Pậht, ỉhc àl ồđ iác iớm ,ạl Đờưng Đờưng liền ở aoh đăng trên giấy óhk hiểu pohng tình óc ệl viết trời oac ạh thái bnìh, liền khom lưng ỏb oàv noc snôg, nhìn ón pihêu .iđ

ờhC aoh đăng àrt trộn oàv nữhng iác óđ gốing nhau ưhn cúđ nèđ aoh nes tnurg, nắh iớm nogái uầđ nhìn lại, kôhng nẩc thận nhìn thấy ùhP Pohng cíhnh iúc đầu, nihgêm cút ở tarng giấy tợưhng viết ưS“ nôt thân ểht na knahg” yấm ,ựt viết xong uas ỏb oàv giữa snôg, nhìn aoh đăng lung yal pắs ,ổđ uac yàm iht tirển pháp tậuht, màl ón áb oạđ àm chen auq nữhng iác óđ nyugện vnọg, nhất ỵk tyuệt tầrn, cúl yàn iớm ộl ar aừv lòng thần sắc.

nắH quay uầđ lại, phát hiện Đờưng Đờưng đang mex hắn, aửn điểm kôhng ịb trảo oab chột ,ạd đúng ýl pợh tình iđ tới, ữig chặt nắh lạnh oẽl tay, tặđ ở cíhnh mình đồng dạng kôhng mấ pá torng lòng nàb yat aox nắn iàv cái.

Đờưng Đờưng buồn cờưi, khóe iôm iơh uâc yấl ộđ cnug, torng tắm ý cười nô nhu. nắH iạđ ồđ ệđ cẳhng auq àl kôhng tốt iờl ión tôhi.

ưS“ nôt ——!”

óC nưgời uêk hắn, Tiên nôT theo nảb năng quay uầđ lại, cánh iôm bỗng nihên ủhp nêl tộm iôđ aửl nóng ôhk oár môi, tộm ảuq cọb nãm nước đờưng hồng ảuq ịb uầđ lưỡi ểđ tiến nắh torng mnệig, nêb iat vang nêl từng tếing kinh .ôh

Tắrng tinh màh răng iơr xnốug, giảo áhp ỏv cọb đờưng toái ngọt cáx nàogi, hồng ảuq ịb nihgền tán nal tràn ar taon. nắH cihnh cihnh nhìn tưrớc tắm iốđ nắh tắm pợưhng iơh cong Vọng Đoạn Thu, Vọng Đoạn uhT mỉm cười liếm liếm môi:

ưS“ nôt nă iớt rồi, nòc sinh kíh?”

nọB ọh đứng ở ờb snôg, nốv ĩd liền thấy được nếđ cực đểim, bỗng nihên thân ở nêb nahu, nẫd iớt đông oảđ mầt tắm liên tiếp mex ,ar Đờưng Đờưng cúl yàn iớm uậh irt uậh giác nhận thấy được nữhng iác óđ kinh ngạc mầt mắt, cứt khắc ad uầđ êt dại, ar ẻv bình tĩnh ión tợưhng tộm uâc nảb nôt nyugên nảb liền chưa sinh khí, liền tộm phen iôl oék ùhP Pohng tay, chạy nahnh iờr iđ máđ đông chen chúc đờưng phố.

Phần 035

Vọng Đoạn uhT iạl tộm nầl trêu aùđ nếđ ưs tôn, yut rằng uas ihk ởrt ềv ẽs ịb tấB yuQ hung hăng trừu tộm đốn, aik cũng đnág, iôm sườn mang cờưi, đuổi theo .iđ

ưS“ tôn, Lăng Tiêu Phái hiện ờig cũng dùng kôhng nếđ nờưgi, cúhng at iđ nâv ud tốt kgnôh?”

Xyuên Tờưrng ưT yat mầc tộm phen quạt xếp, ưhn yậv lãnh têihn, ựt nihên kôhng dùng được ón iớt quạt gió, ỉhc àl ìv yud ìrt cách điệu dnùg, nắh đứng ở ưs nôt nêb kia, cũng ởm mệing ụhp aọh ụhp aọh nói:

àL“ đâu, ưs nôt yàn nơh tộm ngàn măn nẫv luôn đang ếb qaun, ợs àl cũng chưa thời gian iđ ar nogài ioc tộm ctúh.”

Đờưng Đờưng yat ịb ùhP Pohng nắm, nhất thời ãđ quên tárnh táoht, nưhng thật ar óc iàv phần ý đnộg. tấB áuq nắh nòc óc tộm kiện cyuhện káhc, thập phần òt :òm “Các nưgơi aoh đăng tợưhng viết chút iác gì?”

Xyuên Tờưrng ưT cười ngâm nâgm: ưS“ nôt tưrớc ión ohc cúhng at bếit, cúhng at liền ión ohc niàg.”

Kôhng iợđ Tiên nôT ión cệyuhn, nắh liền dùng pợh nhau iớt quạt pếx ẹhn nàhng chạm chạm cằm: “Bất áuq ưs nôt liền tính kôhng nói, ồđ ihn cũng óc ểht đoán đcợư.”

“Đơn giản àl tihên ạh thái bnìh, quốc thái nâd na tộm liạo.”

Đờưng Đờưng óc chút kinh nạgc: “Thế nưhng đoán đúng rồi, các nưgơi đâu, iạl viết iác gì?”

ựT“ nihên àl muốn cùng ưs nôt pợh thcị.”

iaH nưgời ad tặm yàd ưhn tờưng tàhnh nói.

……“ ồH noáh.”

Cuhng qaunh nưgời nếđ nưgời ,iđ aoh đăng sáng toàn ,ộb uas tộm hồi, Tiên nôT iớm ảrt lời.

Xyuên Tờưrng ưT ãđ mớs đoán được tếk quả, cũng kôhng óc nihều thất vnọg, iốđ ưs nôt ión tộm uâc nói, cũng àl ùhP Pohng cùng Vọng Đoạn uhT torng lòng yus nhgĩ.

“ôhKng quan ,ệh ut iv tạđ iớt iạĐ Thừa ,ỳk óc ểht sống yấm nạv năm, môh yan kôhng tnàhh, aik liền ngày iam iỏh lại, cúhng at ẽs dùng yấm nạv măn thời gian iớt cùng ưs nôt iổđ tộm páđ án.”

“ahPnh ”——

Gọing ión iơr xnốug, náx nạl pháo aoh nêl đỉnh uầđ ổn tnug, nôx oax iơr rụng kahi, iàh đồng nhóm sung sớưng uêk ar tnếig, tộm trản tộm trản aoh đăng međ kôhng íhk vựng nihễm iá muội mấ ,pá máđ nưgời nẩgng uầđ nhìn pháo hoa, nốb nưgời tộm nêb ión cệyuhn, aừv iđ hớưng tuhộc ềv nọb ọh pơưhng .ax

Thời gian ừt ,ừt măn táhng ưhn thoi đưa. nọB ọh nâv ud ứt pnơưhg, cùng nhau iđ auq trên iạđ cụl tấr nihều aịđ pnơưhg, yàn iàd dòng sinh mnệh, kôhng óc tộm khắc àl buồn ẻt nhạt nẽho, lệnh nưgời tệm mỏi.

ệĐ kôhng biết nihều tí năm, ngày xâun, bách aoh ởn ,ộr ab oạđ cặđ ùht oạđ ữl khế, yẫv cánh yab ềv phía Tihên Đạo.

aT dùng ảc iờđ iđ iá nơưgi, sinh cùng kâhm, chết cùng hệyut.

—— ut tiên tihên tếk thúc ——

>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】

Ngày iam ut tiên tihên pihên nạogi, uậh tihên toàn năv tếk cục

Thần quái tihên kôhng nit ỷuq tổng iàt

Hết chương 408

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?