Chương 302: đối ta chân cũng có thể ngạnh, có phải hay không tiện ( cốt truyện? Thịt )

Chương 302 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.14348【giá cả: 1.14348】

Vĩnh Nhạc Cung tihêu tờưng ,mấ nỗh pợh tình cụd íhk ịv úhp ýuq iùm aoh càng thêm nồng đậm, nghe aừv nghe uềđ iọg nưgời mât thần rung đnộg.

Khắc aoh gờưing nớl cắl nhẹ, bạch bạch tếing đánh vang dội, tộm nưgời ad thịt ưhn tyuết àhn giàu tihếu aig ỳuq éhg oàv mệđ căhn, nắh tợưhng thân ôv cựl àm nád ở mệđ căhn, uàm neđ cót iàd chảy xốung nếđ tộm bên, áđ ýuq mik quan sang quý, nốv nên àl tiên y ộn ãm ihn lnag, hiện ờig iạl oac uẩd mông lên, pẹk tộm yâc ỏđ mít dơưng vật, cứn ởn ịb phía uas nưgời mâx pạhm.

,Ô“ ô ……a Nhẹ, ẹhn đmểi,” tiểu tihếu aig uẩd đít, bạch bạch av chạm màl nắh thân ểht đong đưa, nầd nầd nốu lượn nếđ chân sườn dính nhớp tinh dcịh, oat nắh tặm iùv oàv cánh tay: “uẩC…… uẩC ồđ vật, ……ô Nưgơi cờh!! n h…a…”

Póhng tộm uâc mang theo khóc cứn ,ởn thút aht thút thít nal sinh ếhc cát nàt nhẫn iờl nói, kích tíhch óhc điên ôh pấh càng tnọrg, Đờưng Đờưng liền ừt cánh yat cong nẩgng đầu. nắH kuhôn tặm gnử hnồg, lông im tợưhng treo ỏhn nụv nước mắt, thủy qaung liễm diễm tắm chứa yầđ mông lung ệl ,ý ngón yat óhk nhịn àm mắn mệđ căhn.

màL ộb kôhng nghe hiểu ốC Cảnh Sách ý ,ứt ịb nắh ôht cứng ồđ tậv màl mông ũig ar tủhy, sảng khóc tếing uêk càng thêm óhk nịhn.

“ốC…… ốC Hoài uD thấy iạđ tầhn, cùng at óc quan ệh ,ìg ,ia ia muốn pẹk niơưg…… !!A Nẹh…… ẹhN điểm —!—!”

ốC Cảnh Sách nghe vậy, oe hông điên động iơh hãon, thâm nhập ủhc nhân thân ểht dơưng ục ở tớư mầd ềd nhục bích turng thọc oàv túr ,ar khẩn írt tớư mềm nhục bích óc ểht mảc nhận được ón nihệt tnìh, oat mât cũng màl yuq uầđ thật mạnh đứng vnữg.

óhC điên as hcá tahnh băng ihg mâ cờưi, ộl ar tộm ổc ửt sung snớưg: “uQên cùng ủhc nhân nói, ốC Hoài uD cùng at óc song sinh ửt gian cặđ ùht mảc ứng, íht ụd ưhn at thao ủhc nhân hệyut, aik ựgN ưhT Pòhng ốC Hoài ,uD cũng óc ểht hởưng ụht nếđ yàn kohái cmả.”

“Nói kôhng cừhng nắh hiện ờig ãđ màl òrt iạđ thần tặm nhất ụrt kình têihn, đáng tcếi…… Đờưng tợưhng ưht ịb ccáh, bằng kôhng nòc óc ểht hcá ”—— óhc điên uầh tếk năl lộn, ngắn ngủi àm cờưi: “Chủ nhân iạl nắc ưhn yậv k…nẩh…”

nắH máb ụrt Đờưng Đờưng ,oe oe hông luật động iạl nàt nhẫn iạl mau, yuq uầđ thật mạnh nihgền pá oat tâm, ỏđ mít nihgệt năc túr ar nơh phân nửa, ở “ụhPt” mắc iđ vào, ôv ốs chất nhầy ịb mắc yẩv .ar

oaC nớl aig aỏh ehc ník cụđ dcịh, aik khối mềm thịt gốing oàđ mât gốing nhau ịb mắc chín cụr nắb ar nước sốt, tớư iốx thịt ruột phát điên nur rẩy.

A“ —!—!”

ựgN ưhT Pnòhg, tirều thần kịch liệt thảo lậun. Ngồi ở nàb uas nât ếđ kôhng biết uống nêl yấm chén lãnh trà, thái dơưng tràn ar tinh nịm ồm hôi, sống lưng bỗng nihên cứng ,ờđ nắh mắn yấl yat nịv yat căng tnẳhg, tihếu chút aữn pób tán yàn uầđ .ỗg

Dơưng ục mảc nhận được nốb pơưhng mát hớưng èđ ,pé thịt non tớư tá trơn tưrợt pấm máy, gốing ưhn từng tơưrng tham mal khẩu liều mạng túm túh cụd vnọg, nihệt năng ổđ pậ xốung ọc rửa, nắh theo nảb năng tởưng điên động oe hnôg, nóđ nihệt uưl av chạm nhục hệyut, thao ủhc nhân bụng ia ia tẳhng kêu.

“áhTnh Tnợưhg, ngài nghĩ ưhn ếht noà?”

iạL ộB tợưhng ưht cung kính tahnh ,mâ bỗng nihên oék ềv ốC Hoài uD thần trí, nắh tặm nogài kôhng ềh biến hóa, phía dưới nạgnh óc ểht mâđ tủhng long bào.

Bình tĩnh nói: “Rất ttố.”

Bạch bạch loạn hởưng mang theo tếing nớưc, oac nớl cá óhp ỡđ ủhc nhân ,oe gốing ưhn công uẩc giao phối điên cồung thao lộng ủhc nhân nhục hệyut.

Tiểu tihếu aig tợưhng thân mằn ở gờưing căhn, vòng oe ạh hãm, tắrng nõn mượt àm mông oac oac uhc lên, mông thịt nấ cá óhp diễm ệl nàb yat nâgn, nur nur phát nur àm pẹk yấl tộm iác ôht tárng nhục hnàh, nắh từng tếing khóc syuễn uâc nhân cực ,ỳk thân ểht theo cá óhp av chạm iđ phía tưrớc điên đnộg.

aiK tắrng nõn mông thịt gian tiểu aoh sưng ỏđ tấb kahm, thịt oeh hành ở torng óđ phụt phụt àm ar vào, oảđ ar ôv ốs nỗh pợh dịch tắrng cụđ dcịh, ừt sưng ỏđ hyuệt khẩu chảy ar theo iùđ năc tohng ảht nốu lợưn, cuối cùng thấm tớư ỳuq aik khối mệđ căhn.

n“ ,ah ô ——!! Kôhng đợưc, kôhng đcợư…… aT ãđ kôhng c,ó…… nắB kôhng ,ar a a a a!!! Đừng cmắ!”

Đờưng Đờưng ỳuq éhg oàv trên gnờưig, phía uas av chạm oék thân ểht hắn, dưới háng tớư cộl cộc tích thủy nôc thịt auq iạl cắl ,ưl nắh iơr ệl yầđ tặm nhgẹn nàgo, dùng ịb chơi ưh hyuệt phun ar nuốt oàv cá óhp iạđ dơưng .ục

Tiểu ủhc nhân thủy nihều ỳk cục, nộn hồng sung hyuết thịt ruột cưhớc khẩn dơưng căn, tờưhng tờưhng hớưng yuq uầđ tợưhng tưới iốx tộm uông nihệt nnăg. ốC Cảnh Sách ịb kohái mảc kích tíhch ad uầđ êt dại, pậl cứt oék Đờưng Đờưng oe nàt nhẫn làm, bạch bạch bạch loạn hởưng cùng Đờưng Đờưng hỏng tấm thét chói iat tnurg.

ôhT syuễn pá cựl nói: Ở“ pẹk chặt tộm cúht, áhc…… tộM iồh tinh dịch uềđ ohc nơưgi, međ bụng nắb pồhng lnê!! pấC oãl ửt hoài tộm ao óhc noc được k?gnôh!”

A“ a a a kgnôh!! Kôhng cần, kôhng nầc hoài óhc con, a —!—!”

ôhT cứng ở nhục hyuệt uấđ áđ lung tnug, tàhnh ruột ịb cạt ar mang tếing nước trầm đục, liên tiếp kôhng nừgng mãnh liệt kohái mảc mầ mầ ở tưrớc tắm ổn tung bạch qnaug, Đờưng Đờưng mông tẳhng run, nắh tộm nêb hỏng tấm thét chói tai, tộm nêb yat chân cùng ửs dụng iđ phía tưrớc ,òb nưhng cuối cùng nẫv àl ịb oék ởrt .ềv

ốC Cảnh Sách gốing ưhn động cụd ãd thú, tộm iôđ tắm lang gốing nhau hung ,cá nắh međ Đờưng Đờưng tậl auq tâhn, cờưng tárng thân hình bỗng nihên oab ủhp hắn, ở nắh ổc ỗhc ôht sễyun, tộm nầl aữn tẳhng lưng ỏx xyuên auq oat tàrng đạo.

nắH on ủđ ngực phập pnồhg, ôht tahnh cờưi, răng nanh liền toát ar tộm iác têim, tộm ngụm nắc Đờưng Đờưng uầh kết, oe hông iạl uam iạl nàt nhẫn đĩnh đnộg, ôht tárng dơưng ục yâl dính dịch tnắrg, cờưng uữh cựl cạt mấđ cúc hệyut.

Đờưng Đờưng ịb mâđ nur nêl nur lên, iạl tộm tếing uềđ uêk kôhng đợưc, uếy tớ ộb ịv ịb óhc điên cắn, uẩc điểu bang bang cạt mấđ tàrng đạo.

nắH ỉhc óc ểht ởm ot mông lung iah tắm mẫđ ,ệl uầh tếk gian nan àm năl lộn, tràn ar tộm iah tếing muốn mệnh ừh ,ừh tớư iốx cúc hyuệt cưhớc khẩn thịt oeh hnàh.

óhC điên ơc ồh uam ar nàt ảnh, tiểu tihếu aig iah chân óhk nhịn àm pẹk chặt iốđ pơưhng hùng ,oe ngón chân túr nâg dờưng ưhn banh tnẳhg, ỏđ mít ữd nợt nhục hành ở tiểu tihếu aig mông gian điên cồung ar vào, ôv ốs dịch tắrng ịb nhục hành èđ pé ar tới, tộm ổc tộm ổc theo mông chảy iớt trên đệm.

mệĐ chăn tớư iốx tộm tảng lớn, dịch tắrng ừt hyuệt tắm chảy iớt tặm têrn, kôhng ở iđ xốung vựng nễihm, àm àl hình tàhnh vũng nớưc.

Tiểu tihếu aig chết iđ sống iạl oac tàro, mông ịb cá óhp thao nếđ cồung vang nêl yấm chục ,ạh aik uẩc điểu “ụhPt” căng ar tiểu tihếu aig uếy tớ tếk tnàrg, yuq uầđ tắg oag ểđ ở điên cồung oc túr ứ cúx xích vách tnờưg, ữd nợt nác nâg xanh ổc đnộg, tộm tợđ tộm tợđ nóng cựr puhn.

ôH“ —!!—!”

ựgN ưhT Pnòhg.

cáC tirều thần nhân tộm ựs kiện khắc khẩu lên, ốC Hoài uD ngồi ở trên long ,ỷ song sinh ửt ac ac nắb tnih, ủhc nhân oac trào nhục hyuệt cưhớc kẩhn, kịch liệt kohái mảc màl nắh mắn chặt yat vịn, um nàb yat banh ar nẩ nhẫn nâg xnah, ịb giảo áhp kaohng mệing tràn ngập iùm uám tơưi.

nàB ,ạh long oàb ịb đỉnh khởi iổn mụt, tớư ngân ừt ôhn nêl đỉnh vựng nễihm, nầd nầd hớưng nốb phía kếuhch tán, Long Tiên Hơưng ehc yậđ íhk vị……

ốC Hoài uD cùng ốC Cảnh Sách đánh tộm tậrn, pấg iôđ uađ nớđ cũng chưa ngăn iạl được nọb ọh hớưng iốđ pơưhng trên nưgời tiếp đón, từng qyuền nếđ tịht.

Nưhng cuối cùng cặm ệk ia ịb đnáh, iah nưgời tất nihên cùng nhau uađ uêk rên.

Tiểu tihếu aig liền bưng pộh ảuq hcạh, trên iav đứng iác chồn tếyut, tộm nêb nă tộm nêb mex nọb ọh đánh nahu, mâ dơưng quái íhk nồ oà đánh chết tộm iác tihếu tộm cái.

nắH nhìn tộm iồh mảc thấy kôhng úht ,ịv mog iạl phía uas oá lông cồhn, liền mang theo trên iav nhìn cuhng qaunh àm tiểu tyuết cồhn, mầc ảuq hạch pộh khập kễihng iđ ar nàogi, tởưng thay iổđ mât tnìh.

Chưa từng tởưng yàn tộm oạd màl nắh mât tình càng tao.

ốC Hoài uD cùng ốC Cảnh Sách đánh tộm tậrn, torng lòng buồn cựb iớm óhk khăn mắl iđ xnốug, nọb ọh pób iũm nịhn, iồh Vĩnh Nhạc Cung iđ mìt tiểu tihếu gia.

iaH nưgời tộm tưrớc tộm uas oàv cửa, thấy tiểu tihếu aig ngồi ở pém gnờưig, tắrng nõn yat mầc ôht cắh roi, lạnh lùng àm nhìn nọb .ọh

ốC Hoài uD ốC Cảnh Scáh: “……”

Gốing ưhn ãđ từng quen biết cảnh tnợưg, pảhng phất iạl ềv iớt ở Đờưng gia, tiểu tihếu aig phạt nọb ọh quỳ, cá liệt àm iọg nọb nắh nogan uẩc uẩc thời đểim.

Trầm cặm tộm lát, ốC Hoài uD oh khan tộm tnếig, nẫd uầđ ởm mệing ión sang cyuhện káhc: “ờưĐng Đgnờư…… yàN roi, ihk oàn yấl tiến voà.”

ốC Cảnh Sách aựt ồh ớhn iớt iác ,ìg khóe mệing iơh từru: ……“ aT màl nưgời mang đnế.”

“……”

iạĐ tớưng quân phát hiện ệđ ệđ ổc quái mầt mắt, ìv torng sạch đành phải trầm nâgm:

“ùCng nữhng iác óđ àg cùng nhau aưđ tiớ.”

Đờưng Đờưng nhịn kôhng được cười nhạo tộm tnếig, lạnh lạnh ởm mệing châm cọhc: “ưgNơi ưhn ếht oàn kôhng međ at phát nưgơi ỳuq aik khối áđ pihến cùng nhau yạc iđ đuâ.”

ốC Cảnh Sách muốn tặm tahnh tahnh gọing nói.

Tiểu tihếu aig ôv mât tình cùng nắh ión gỡin, mằc kiêu căng aừv nấhc, minh cáx biểu tạđ ar iah chữ, iah iác óc ểht uêk nắh iơr uầđ .ựt

ịB tihên ịv kôhng óc ợs hãi, tiểu tihếu aig iạl àl ot nag nớl mật, liền hàong ếđ cùng tớưng quân uềđ mád têru, ốc tình yàn iah nưgời nòc dung túng hắn.

óC ểht àl phía tưrớc ở Đờưng ủhp ỳuq qáun, ốC Hoài uD cùng ốC Cảnh Sách hiện ờig nếđ kôhng óc ìg tihên ,ửt tớưng qâun, ỳuq nưgời kuhất nụhc. nọB ọh nab uầđ ỳuq ihk cũng muốn giết yàn nă chơi trác tnág, nưhng chậm iãr ỉhc nghĩ thao hắn, màl yàn kiêu căng tiểu tihếu gia, ở trên gờưing khóc cól uầc nọb .ọh

…… Ở cuhng uâl rồi, iạl muốn iđ uêy hắn.

Tiểu tihếu aig nớl nêl hảo, khóc nêl iọg nưgời mât uềđ mềm, luôn àl nogài mạnh torng yếu, tính tình ưh cùng uẩc gốing nahu, tốt thời điểm iạl gốing ỉhc miêu nhi, kiêu căng iạl oac ngạo àm nhìn nơưgi. óhC điên nhóm ảrt ùht ảrt thù, liền páđ tợưhng cíhnh mình tộm lnòg.

ốC Hoài uD tộm thân minh hàong long bào, nhìn ảc nưgời nôt ýuq ihp tnờưhg, nắh tấb cắđ ĩd hỏi: “ờưĐng Đnờưg, cúhng at iạl ưhn ếht oàn chọc nưgơi sinh kíh?”

Đờưng Đờưng nhấp iôm kôhng nói.

nêB aik ốC Cảnh Sách kôhng mang ngọc qaun, dùng yâd tộc cót oac thúc cót dài, tộm thân hyuền y ạh thân ưt cờưng tnárg, iôđ yat mô ngực àm yùt ý đnứg.

nắH cười cờưi, kôhng đàng hnàog: “úĐng vậy, ùd oas cũng phải màl cúhng at chết iác minh bạch đi.”

“Làm nưgơi ỳuq liền qỳu,” Đờưng Đờưng giữa yàm aừv níhu, kôhng kiên nẫhn: “Kia nihều ưhn yậv ôv naĩhg.”

ốC Hoài uD cùng ốC Cảnh Sách liếc nahu, aừv muốn ỳuq xốung ,iđ liền nghe tiểu tihếu aig áb oạđ ias ửs nọb ọh međ xiêm y iởc quỳ.

Phần 763

yaM nắm các cung nhân tất ảc uềđ iul xnốug, aửc ổs cũng àl nhắm cặht, uến bằng kôhng auv aủc tộm nước cùng kiêu dũng tihện cihến iạĐ tớưng quân tohát iác tinh qaung ỳuq trên tặm đất, aik tờưrng pợh nên nihều kinh tủng buồn cờưi.

ốC aig hyunh ệđ tớưng oạm đờưng đnờưg, ơc ngực on ,ủđ ơc bụng đờưng cong hoàn ,ỹm ỏđ mít nhục hành ủgn yas ở nồng mậđ lông ,*c toàn thân trên dưới iỗm tộm khối ơc pắb uềđ nảt ar mãnh liệt hnomroe, nọb ọh gốing ãd úht gốing nahu, ờig phút yàn iạl nogan nogãn iúc đầu.

Tiểu tihếu aig torng lòng cựb bội, kiêu căng tặm yàm tràn yầđ kôhng kiên nẫhn, mìt yấl ớc óc :ệl “Các nưgơi tợưhng at nihều ưhn yậv thứ, at íhk tấb áuq đánh các nưgơi ảx ảx gậin, kôhng áuq phận đi?”

Nghe được nắh nói, ốC aig song ửt cùng nhau nẩgng đầu, thấy ỗn cựl tyuhết phục cíhnh mình Đờưng Đnờưg, kôhng nhịn được àm tậb cười đồng tờhi, iạl ở ựt iỏh àl ia chọc hắn, àl ia ưhn yậv kôhng muốn sgnố……

ốC Hoài uD uht liễm thần sắc, cùng cúl tưrớc ở Đờưng ủhp ihk gốing nahu, tuhận theo iọg nưgời mât nứga:

“ôhKng áuq pậhn, ủhc nhân tởưng ưhN ếht oàn tếh gậin, liền ưhN ếht oàn tếh gnậi.”

Đờưng Đờưng liền ểđ chân trần xốung gnờưig, uàm neđ ior páđ trên tặm đất, nắh lẳng lặng mex auq iah nờưgi, tộm ior trừu hớưng ốC Hoài uD nựgc.

“naBg” àm tộm tnếig, tộm oạđ tếv ior nêihgng xuất hiện nựgc, uấd tếv ịb nêb phải uầđ úv tách ,ar iạl ở tặm trên cùng xơưng quai xanh xuất hệin.

“Ách ——!”

“…êT…”

uầĐ úv cùng ngực nóng tár đau, ốC aig song ửt đồng thời uêk rên, nòc chưa màl ar phản ứng, Đờưng Đờưng liền iạl qăung tộm roi.

nầL yàn ịb đánh cíhnh àl ốC Cảnh Scáh, bang àm tộm tếing giòn vang sau, ngực ơc bụng xuất hiện tếv roi, nêb trái uầđ úv nầd nầd sung hếyut.

Tahnh thúy quất tahnh kôhng nnừgg, lãnh bạch nàl ad nấs nếđ tệv ỏđ tươi đẹp, uầđ úv sung hyuết ỳk cục, iạl iạđ iạl uàm ỏđ tình cực .ỳk

ốC aig song ửt liên tiếp uêk rên, nóng tár uađ nớđ thổi quét thần knih, aik uầđ úv iạl ôt iạl ,am dâng nêl tộm ait óhk nhịn khác tờưhng kohái cảm, màl ohc nọb ọh ôh pấh iơh iơh ôht nnặg, ủgn yas ỏđ mít nhục hnàh, iạt ạh ểht nồng mậđ lông *c turng dâng tàro.

nọB ọh nưgời nớl nêl oac nớl đĩnh bạt, aik ửx phạt lợưng cũng cực ỳk đáng úhc ,ý nắh tộm chút thấy aik iah năc uấx ồđ tậv àl ưhn ếht oàn đứng lên.

Đờưng Đờưng uht iồh roi, ở iah nưgời nồd pậd àm ởht cốd tnurg, iđ nếđ ốC Hoài uD phía tớưrc, nắh ũr tắm trầm cặm tộm lát, bỗng nihên nhấc chân pạđ nêl ốC Hoài uD dâng trào đứng tẳhng dơưng ục tnợưhg.

yàN ỉhc ủđ sạch ẽs xinh đẹp, vựng nihễm nhàn nhạt thịt pấhn, mẫd nêl ữd nợt ồđ vật, thịt oeh hành ịb kích tíhch chảy ròng tủhy, ốC aig song ửt iớm aừv hởưng ụht tộm giây liền mảc giác được uađ đnớ…… ịB chân mẫd lộng dơưng ục uađ đớn!

nêB iat àl tiểu tihếu aig cá lệit, mang theo iàv phần trào púhng tahnh :mâ “Cẩu điểu iốđ at chân cũng óc ểht nnạgh, các nưgơi óc phải yah kôhng tiện kai.”

nắH chân áuq non, màl uađ nớđ turng nỗh loạn quái ịd snảg. ốC Hoài uD cùng ốC Cảnh Sách ảc nưgời ồm iôh mầđ đìa, uầh tếk năl lộn, kôhng biết Đờưng Đờưng ìv oas sinh khí, ốC Hoài uD cười ởht iàd tộm tnếig:

“Đại kiáh…… Là.”

Tiểu tihếu aig tính tình iớt mau, iđ cũng mau, pảhng phất nghe được ùhp pợh mât ý nói, bôung ar mẫd nêl nắh câhn.

“gNhe ión nưgơi muốn tyuển tú?” nắH ữgn íhk bình mạđ kôhng óc ìg biến hóa, theo uas iạl nhìn ềv phía ốC Cảnh Scáh: “Đại tớưng quân cũng nên cưới ợv đi.”

môH yan yàn nốđ ior àl ìv iác .ìg ốC aig song ửt cúl yàn iớm hiểu đợưc, nọb ọh óc chút ởd khóc ởd cờưi, thầm nghĩ uẩc tính tình iạl iổn lên.

“Nào nghe iớt êm sgnả,” ốC Hoài uD lãnh bạch cắs ad thịt tợưhng tếv ior nagng cọd nađ xen, nêb phải uầđ úv iạl hồng iạl snưg, nắh tuhận theo ỳuq trên tặm đất, nhục hành hớưng ềv phía Đờưng Đờưng dâng trào đứng tnẳhg, óc ểht nạgnh tích ar tủhy, tấb cắđ :ĩd aT“ nưhng thật ar tởưng cớưi, tiểu tihếu aig chịu ohc at soa?”

auV aủc tộm nước kôhng óc ìg điểm uấm cốht, iạĐ tớưng quân liền càng kôhng biết uấx .ổh

tộM iôđ lang tắm nhìn chằm chằm Đờưng Đnờưg, hná tắm nóng cựr àm pảhng phất ãđ tộl sạch nắh quần ,oá iđ thao aik màl nắh tohải iám đnộg, thấy Đờưng Đờưng nêihgng uầđ mex hắn, nháy tắm uht liễm khởi lang torng tắm tham lam.

óhC điên ộb dáng tuhận teho, ohn ãhn ễl ộđ cờưi: “oHặc àl tihếu aig cưới at cũng đgnú.”

Tiểu tihếu aig nă cặm uàm nos ,y áđ ýuq mik quan thúc khởi cót dài, ảc nưgời kiêu cnăg, àl ôv ốs iàt cựl cùng sủng iá uađ ar tới.

nắH mầc uàm neđ roi, kiêu căng ương nạgnh ộb dáng thực tihếu nàgy, liếc liếc tắm tộm iác ốC aig song ,ửt châm cọhc: “ôhKng dám, các nưgơi tộm iác hàong ,ếđ tộm iác tớưng qâun, at tính iác rắm, hừ…… Nihều mắl àl iác nogạn ý tiôh.”

nắH mâ dơưng quái íhk iờl ión màl ốC aig song ửt ơm ồh minh bạch iác .ìg ốC Cảnh Sách ữgn íhk kôhng tốt: “Lời yàn ia nói? aT mex nữhng nưgời yàn àl sống ủđ rồi! Hnàh, oãl ửt ựt mình aưđ nọb ọh iđ xgnốu!”

nắH tặm mâ trầm đứng lên, cặm tốt xiêm ,y nâng nêl Đờưng Đờưng tặm nôh hôn, nưgớc tắm nhìn nắh iôđ mắt: “ừĐng nghĩ nữhng iác óđ ôv dnụg, oãl ửt ohc nưgơi ỳuq oab nihêu lần? ohC nưgơi giặt sạch oab nihêu nầl câhn? Nihệt ảc nưgời nãh thấu cũng ợs đông lạnh nơưgi, liên tiếp thêm than haỏ.”

“ihTên ạh nớl ưhn vậy, kôhng ia óc yàn iãđ ngộ, ỉhc óc nưgơi yàn tiểu kôhng lơưng tmâ.”

yấL ior đánh nưgời kiêu căng tiểu tihếu gia, ịb oab dung pủhng tặm nôh môi, hnốg, gốing ưhn ịb theo oam loát áuq nếđ miêu ihn dờưng như, torng lòng aửl giận lặng ẽl iđ xốung nơh phân nửa. ốC Cảnh Sách iạl tuhận tuhận cót aủc hắn, ữgn íhk ẹhn nnàhg: Ở“ uâđ chịu yủ kấuht? iạĐ công ửt giúp nưgơi iòđ iạl tiớ.”

Đờưng Đờưng quán àl iác áb đạo, màl nắh phát tihện mât oab ehc iốb àm châm chọc cười nhạo nắh cung ,ữn ừrt ihp tặm trời cọm ừt hớưng tây. nắH ộb dáng tụr ,èr ốc àm màl cùng các man nhân oác tnạrg.

cáC cung ữn kihnh tờưhng iạl ơd nẩb nói, màl ốC aig song ửt cắs tặm lạnh lnùg, năc nảb kôhng rảnh ol iỏh tộm uâc Đờưng Đờưng óc phải yah kôhng ở ìv nọb ọh gehn. ốC Cảnh Sách liền pá suất thấp đứng dậy, cuhẩn ịb giết àg aọd khỉ.

môH yan việc ohc nọb nắh ềđ ar iác tnỉh, ốC Hoài uD yus ưt tộm lát, cũng mảc thấy ưhn yậv iđ xốung kôhng đợưc, nắh trấn na oảh Đờưng Đnờưg, iđ ựgN ưhT Pòhng ạh tộm oạđ táhnh chỉ, kinh ảc tirều ồ lên.

>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】

iớT cậhm, chưa pịk viết iav cíhnh ụht tếk ccụ……

( môh yan áuq tệm nhọc iạđ aig ủgn ngon )

ếhT aig năV íL kiêu căng tihếu aig

Hết chương 302

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?