Chương 283: sách, tiểu đáng thương ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 0.86112【giá cả: 0.86112】
Hàong cnug, ựgN ưhT Pnòhg.
Tiến uầh iạđ thái giám aoH nA đứng ở ựgN ưhT Pòhng tưrớc cửa, kôhng nặm kôhng nhạt liếc liếc tắm tộm iác tặm đông lạnh ỏđ bừng tiểu thái gáim, međ nắr chắc oá càohng iởc xốung tới, lướt auq tiểu thái giám vươn iớt 30 sanh 00 sanh 52 tộm iôđ ịb đông lạnh nếđ sưng ỏđ iôđ tay, páđ ở nắh cánh yat tnợưhg, tiêm ết tếing ión nói.
“Cấp àhn at oảh oảh pnủhg, bằng knôhg, nẩc thận ad aủc niơưg.”
Tiểu thái giám kôhng mád đnộg, đành phải pủhng aoH nA quần ,oá thưa ạd xưng .àl
aoH nA uht iồh mầt mắt, bước ar bước chân tiến ựgN ưhT Pnòhg, ởm aửc torng nháy tắm óc ểht os iớv ngày aùm èh dòng nước mấ tiết ộl àm ,ar iãđ ưht pòhng iạđ nôm tắg oag đóng lại, dòng nước mấ liền biến tấm kôhng tấhy.
ạM vàng ưl hơưng tihêu tốđ Long Tiên Hnơưg, nàb uas đứng thân xyuên long oàb ềđ túb ẽv tarnh man nâhn, aoH nA iđ oàv liền bước nahnh tiến lên.
Hành :ễl ệB“ hạ.”
Long ụD ếĐ “Ân” tộm tnếig, hỏi: ốC“ aig aik tiểu ,ửt nưhng aưđ nếđ Tợưhng ưhT pủh.”
“Hồi ệb ,ạh ãđ màl Đờưng tợưhng ưht mang về,” aoH nA ựt nihên biết ủhc ửt tíhch nghe iác ,ìg nắh cung trên nưgời tớưrc, cười mủt mỉt pấc Long ụD ếĐ iàm mực: “ờưĐng tiểu tihếu aig àl iác nhất tơưrng dơưng tính tnìh, kẳhng định ẽs oảh oảh cihếu ốc ốC ịhn công tử.”
Long ụD ếĐ ảuq nihên ểht cáx àv tinh thần sung snớưg, nắh torng tắm hiện nêl tộm ait kohái ,ý ưhn àl mầl mầb uầl bầu: ,A“ ốC Turng iác aik oãl thất phu, chém trẫm phái iđ giám quân kôhng nói, tặng lơưng thảo auq iđ iạl nẫv ngại kôhng ,ủđ mầc trẫm ồđ tậv iđ lung cạl biên cơưng tớưng sĩ.”
“Này biên cơưng iạđ qâun, uềđ uam tàhnh nắh ốC aig kôhng náb iah gái!” Long ụD ếĐ bang àm međ túb tộm pnóhg, tặm ộl ẻv mâ nogan ihc sắc.
aoH nA iộv vàng ỳuq xốung ,iđ uầđ chạm oàv trên tặm đất: ệB“ ạh tớb gnậi”, tấb qáu…… Nghe thấy Long ụD ếĐ măc giận tấb mãn, vòng àl nắh yàn mât cắh hoạn qaun, cũng torng lòng ión thầm yus nhgĩ.
Nghe ión aik giám quân àl kôhng tợưhng áuq cihến tờưrng năv nâhn, mầc lông àg đơưng lệnh tễin, iạh chết torng quân tộm iộđ binh lníh, nếđ iỗn ệb ạh ……a Ngài ión lơưng tảho, ia ,u ềv điểm yàn ồđ tậv tól tól bụng được knôhg, màl các tớưng ĩs uềđ nă mơc on nột, liền tất ảc uềđ àl ión đùa.
tấB áuq yàn óđ cùng nắh iác yàn gian thần kôhng quan ,ệh aoH nA uht mât ,ưt cùng ủhc ửt mnắg: “Kia ốC oãl tớưng quân cũng áuq kôhng biết tốt xuấ.”
Long ụD ếĐ cắs tặm nẫv ức mâ tầrm, auq uas tộm cúl uâl iớm ảht lnỏg, ừh cười nói: “Nhớ tưrớc yâđ trẫm cẳhng auq muốn nihều uht yấm tàhnh tuhế, aik oãl thất uhp liên tiếp tợưhng thư, liền mék ỉhc oàv trẫm iác iũm mnắg. aH ha…… Hiện ờig nắh ãđ cếht, trẫm liền màl noc aủc hắn, pấc Hàong Tàhnh nhất kiêu ngạo ương nạgnh nă chơi trác táng màl ạh nnâh!”
Phần 443
aoH nA liền nói: ệB“ ạh hna mhni!”
……
ộH ộB Tợưhng ưhT phủ.
Đờưng hnA Tihều nă cặm tirều pụhc, iổn giận đùng đùng tiến vào, aọd oãl uhp nhân nhảy dnựg, nàng iộv vàng oék auq Đờưng Đờưng hớưng phía uas tnàg, tấb nãm nói: “Gào nớl tếing ưhn yậv màl iác gì?” iãĐ úhc ý iớt tặm uas ốC Cảnh Sách khi, oãl uhp nhân kinh ngạc hỏi: ịV“ yàn cíhnh là…… ốC ịhn công ,ửt ốC Hoài Du?”
Đờưng hnA Tihều pậl cứt nhíu mày, càng íhk uấ ửt ảc ngày màl xằng màl bậy, màl ệb ạh iổn nêl mât ,ưt međ yàn iat tinh nhét oàv nắh Tợưhng ưhT phủ: “yàN…… yâĐ àl ệb ạh tởưhng ohc Đờưng Đờưng nưgời huầ.”
oãL uhp nhân nghe ión uas torng lòng ảc knih, tinh ết đánh áig ốC Hoài ,uD aứđ ỏhn yàn cùng nắh iạđ ac àl song sinh ,ửt nớl nêl càng àl gốing nhau ưhn đúc.
Nàng thời ẻrt pặg auq iạđ công ửt tộm lần, tihếu niên lang giục ngựa nôb tập, tặm yàm uềđ àl sang sảng aừb bãi, àl iác đỉnh tốt iàh .ửt
àM ịhn công ửt ốC Hoài ,uD năv kôhng tnàhh, õv kôhng pảhi, yud cộđ tộm yat nađ tahnh sinh động ưhn tậht, àl iác pohng ãhn ýuq công .ửt
Nưhng môh nya……
oãL uhp nhân torng lòng pỏhng đáon, mầt tắm lướt auq nàng aik ôv dụng ihn ,ửt dừng ở tặm uas trạm uềđ đứng kôhng vững tahnh niên trên nờưgi.
nắH ừt oàv aửc liền trầm cặm tí lời, aựt ồh iớm ừt àhn ùt ar tới, mấg cóv oá neđ yâl dính iụb đất, ịb ior trừu quần oá áhp lạon, tuấn ỹm kuhôn tặm iát nợht, tặm yàm àl oảh tính tình nô tôhn.
Nàng ởht dài, thầm nghĩ ệb ạh thật àl càng ngày càng ồh ,ồđ cặm ohc ia uềđ minh bạch ốC oãl tớưng quân tyuệt iốđ kôhng ểht náb đứng Mạnh Qốuc, nưhng ệb ạh ốc tình pấc ốC aig na tợưhng tôhng đồng iớv địch nêt tổui.
maT iạđ turng thần lơưng tớưng nha, hiện ờig liền ưd iạl ưhn yậv tộm ịv kôhng nên thân ịhn công ,ửt nòc màl ệb ạh phái tới, ohc nàng aig tiểu am uầđ art tấn.
oãL uhp nhân uềđ kôhng đành lnòg.
àhN nàng tiểu am uầđ uến biết nàng yus nghĩ iác ,ìg kẳhng định ẽs ión —— ổt mẫu, ngài nưhng ở nhìn ỹk ,iđ ôv luận Diêm Vơưng sống ốC Cảnh Sách nẫv àl nắh yàn ệđ ệđ ốC Hoài ,uD nưhng uềđ kôhng phải iác ìg ễd ihk ễd chủ, iác ìg kôhng nên thân nha, nô thôn nha, uềđ àl vơưng táb nảđ tạg nờưgi!
nắH ừt oãl uhp nhân tặm uas thăm òd iđ ar nàogi, yấl hná tắm đánh áig ốC Cảnh Sách liếc tắm tộm cái, cùng nắh ahc iốđ nịhgch dờưng như, ừh lnạh: “Sắc tặm iát nợht, yah àl uam bệnh ãđ cếht, at yàn nưhng kôhng ỗhc ngồi ohc nắh cnôh.”
ồH“ noáh!” Đờưng hnA Tihều tặm lnạh.
Torng trẻo tihếu niên mâ mâ dơưng quái khí, pảhng phất ngại nắh ô ếu àhn ,ở ốC Cảnh Sách hná tắm trầm nháy mắt, tấb động tahnh cắs nẩgng uầđ nhìn lại.
iạĐ công ửt nổb yầđ iõc lòng tás ,ý tởưng ờhc thời ơc iớt iồr tất uếy cùng ịv yàn ũv nhục nưgời tiểu tihếu aig tahnh toán tahnh toán môh yan tnớưrg. Nưhng aừv nhấc đầu, iạl nhìn thấy trên gnờưig, tộm nưgời uầđ mang mạn ồb uâc hyuết áđ ýuq mik qaun, iôm hồng răng tắrng kiêu căng tihếu aig ừt oãl uhp nhân phía uas thăm ,òd nãm nhãn ghét ỏb àm nhìn hắn.
…… nớL ưhn yậv nòc hớưng ổt uẫm phía uas tốrn. ốC Cảnh Sách torng lòng tás ý tộm chút biến tấm uầh ưhn kôhng còn, kôhng chút ểđ ý tnởưg: Tníh, chưa ủđ lông ủđ cánh tiểu íht hài.
cúL này, gian nogài tộđ nihên vang nêl ión cyuhện tnahh, oãl uhp nhân ahn hoàn iạl đây, nói: “Lão uhp nâhn, iạđ tihếu aig ở nogài aửc ờhc cùng ngài nấv an.”
“iNnh irT ãđ ởrt liạ?” Đờưng hnA Tihều kinh nạgc, ngày aưx cúl yàn iạđ ihn ửt nòc ở Quốc ửT Học, môh yan cũng kôhng biết ìv oas tưrớc têin, ữgn íhk aòh hoãn nói: “Bên nogài tihên lnãh, uam màl nắh tiến oàv mấ pá tnâh.”
ừT Đờưng hnA Tihều oàv cửa, óđ àl tộm ộb nậh tắs kôhng tàhnh thép ộb dnág, ohc iớt môh yan nghe ión iạđ ihn ửt tới, yàm iớm aừv iồr giãn ar tộm .tí
ốC Cảnh Sách ôv tahnh ôv tức, màl nhạt cíhnh mình nồt iạt cảm, thấy aik oam kôhng tờưrng ềt tiểu nă chơi trác táng cắs tặm tộm chút biến óhk coi, liền minh bạch nghĩ nếđ nắh cũng uưl ý iớt iồr Đờưng hnA Tihều biểu tình biến hóa.
Scáh, tiểu đáng tnơưhg.
ốC iạđ công ửt bình páhn.
ahN hoàn iđ xốung kôhng oab lâu, tộm thân uàm tihên tahnh oá gấm, tớưng oạm tahnh tuấn nưgời tihếu niên liền tiến oàv cung kính cùng oãl uhp nâhn, Đờưng hnA Tihều iỏh .ễl oãL uhp nhân iốđ nắh thái ộđ lãnh đạm, Đờưng hnA Tihều iạl iôl oék nắh ión ión yấm câu, iỏh nắh công kóha, cùng môh yan ưhn ếht oàn ởrt ềv ưhn ếht sớm.
Đờưng Ninh irT đứng ở đờưng tớưrc, tấb động tahnh cắs mex auq ốC Cảnh Scáh, iốđ nắh biết ýl àm cười cờưi, iớm quay uầđ iđ cùng ụhp thân nhất nhất páđ lại. Đờưng Đờưng tắm lạnh nhìn nọb ọh ụhp ừt ửt hếiu, bỗng nihên torng yat chợt lnạh, nắh iúc đầu, thấy torng yat nihều iác hàong mac mac ảuq qýut, nẩgng uầđ iốđ ổt uẫm cười ar tiểu bạch nha, ốc tình màl yậb tihếu niên íhk tươi sống đáng úhc .ý
nắH êx dịch mnôg, cuhẩn ịb iáb ảuq quýt ,nă phát hiện ốC Cảnh Sách đang mex hắn, cứt khắc hung pẹb từrng ởrt ,ềv aik hyuền y tahnh niên thấp iúc đầu, khóe mệing cạm danh iợg nêl tộm chút ộđ cnug.
Tiểu đáng tnơưhg, nòc tấr hnug.
-
nêB kia, Đờưng Ninh irT cùng Đờưng hnA Tihều ión cệyuhn, ịb iỏh nếđ ìv oas môh yan ạh cọh ưhn ếht mớs khi, hná tắm iơh lóe, oác tội: “Phụ thân ớhc tcárh, Nihgên Nih…… ãĐ chịu kinh ngạc uas mằn ở trên gờưing ồh ngôn loạn ngữ, id nơưng ịb aọd nếđ kôhng óc đúng mực, cúl yàn iớm međ ihn ửt uêk ãđ ởrt liạ.”
iạĐ ihn ửt ehc pấl nói, màl Đờưng hnA Tihều tộm chút ớhn iớt uấ ửt màl !ựs nắH trầm kuhôn tặm nhìn ềv phía trên gờưing uấ ,ửt ờhc nhìn nếđ uấ ửt cíhnh iúc uầđ ỹm ưt ưt iáb ảuq qýut, cứt giận quát lớn: “uSốt ngày ỉhc biết nă uống nogạn nạhc! nòC tuổi ỏhn mât ưt cá độc, động tấb động liền tárch phạt ạh nâhn, nòc međ nưgơi ịhn ỷt aọd ngất auq đi.”
nắH ữgn íhk càng ngày càng thất vnọg: “Như ếht kiêu căng ương nnạgh, ưhn ếht oàn tấb aòh iạđ ac nưgơi cọh điểm hảo? aT Đờưng aig nihều ếht ệh hiền lnơưg, tahnh danh uềđ ịb nưgơi yàn nịhgch ửt ỷuh hạoi! uếN ưhn uẫm thân nưgơi nòc ở……”
“ôhKng được ềđ at uẫm tnâh!”
Torng trẻo tihếu niên mâ rống gậin, iáb nếđ tộm aửn ảuq quýt tộđ nihên nện ở Đờưng hnA Tihều nựgc, iạl bang ỉk iơr trên tặm đất.
Trên gờưing xyuên uàm nos iốđ oá tihếu nêin, cốh tắm pihếm hồng giận từrng Đờưng hnA Tềihu, cạt oam noc nhím dờưng như, dựng tẳhng nêl néb nhọn ứht oảb ộh cíhnh mnìh.
nắH màl óhk ễd áuq tộđ nêihn, tộm pòhng ahn hoàn ủhc ửt ếht nưhng torng cúl nhất thời ếht nưhng kôhng phản gnứ iạl đây. Đờưng Đờưng ôh pấh nồd pậd nhìn ềv phía ốC Cảnh Scáh, dùng mầt tắm phân óhp nắh iạl đây.
ốC Cảnh Sách sửng sốt, nắh iớm aừv iđ nếđ phía tớưrc, liền thấy tiểu tihếu aig xyuên giày xốung gnờưig, tárnh ở nắh phía sau, ngón yat iỗd nắh phía uas lưng mệnh lnệh.
“Cho at cốhng ỡđ đmểi!”
ốC Cảnh Sách ịb nắh iỗd sống lưng cứng ,ờđ tấr tởưng kôhng diễn nắh ệđ ,ệđ tắb yấl tiểu tihếu aig ủht đạon, cảnh oác nắh móng vuốt kôhng nầc ưhn yậv tếihu.
…… Ngắn ngủn iàv giây thời gain, Đờưng hnA Tihều tốr cuộc ừt ihn ửt đánh oãl ửt kihếp ợs turng hoàn hồn, nắh íhk muốn tỉhnh aig pháp giáo huấn tấb hiếu nịhgch ,ửt oãl uhp nhân iộv chụp iác nàb màl nưgời iđ nảc hắn, nhất bang ahn hoàn kôhng ohc nắh auq ,iđ Đờưng hnA Tihều thật ựs kôhng óc biện páhp, cuối cùng ỉhc oàv nắh giận mnắg.
“Hỗn tớưrng ồđ vật! iạĐ ac nưgơi gốing nưgơi nớl ưhn vậy, uềđ óc ểht tộm mình mảđ đơưng tộm píha, nưgơi nhìn nhìn iạl niơưg.”
ốC Cảnh Sách óc õv công torng nờưgi, ịb tiểu tihếu aig tắb yấl quần oá đơưng ál chắn tịht, ơm ồh óc ểht ngửi được trên nưgời nắh thực mạđ thực tohải iám úhp ýuq iùm hoa, kiều íhk pẹđ ẽđ ýuq giá, gốing cực tiểu tihếu aig nưgời này.
Tẳhng nếđ Đờưng hnA Tihều ión ar aừv iớm nữhng iờl này, nắh bỗng nihên nẫm mảc phát hiện phía uas nưgời ôh pấh tộm lạon, tắb yấl nắh quần oá yat mắn thật cặht, theo uas ịb bôung ,ar tiểu tihếu aig tộm mình iđ nếđ phía tớưrc.
Kôhng ềh nogài ý mốun, iah ahc noc tắm ot từrng tắm nhỏ, ổb nhào àg dờưng ưhn oảs lên.
uaS lại, kôhng biết Đờưng hnA Tihều iạl ión ìg ,óđ aik uầđ iộđ áđ ýuq mik qaun, xyuên uàm ỏđ thắm thêu tờưng nâv iốđ ,oá tặm yàm kiêu căng tiểu tihếu aig bỗng nihên ịb íhk ỏđ cốh mắt, nắh kêu: “Là! aT uẫm thân ịb nắh nơưng pấc cứt cếht, ahc cũng ịb nọb ọh hyunh muội cướp ,iđ at ừt ỏhn liền kôhng ia gáio, ựt nihên àl iơn chốn os ar mék nắh Đờưng Ninh Tir!”
Nyugên nảb ịb nịhgch ửt íhk tưrớc tắm biến tàhnh uàm đen, muốn động aig pháp Đờưng hnA Tềihu, pảhng phất ịb nấ nếđ tún mạt dnừg, cứt giận nháy tắm dệit.
cáC ủhc ửt kôhng nưgời ión cệyuhn, nọb ahn hoàn kôhng ở ngăn nóđ oãl gia, međ iúc uầđ iđ kôhng ar tnếig, Tuhần aóH Trai iộn mâl oàv káhng Tờưrng nA tnĩh.
uaS tộm cúl luâ…… oãL uhp nhân ởht dài, ngồi ở trên gờưing ỡđ đầu. Đờưng tợưhng ưht nòc nă cặm ừt nhất phẩm tirều pụhc, nưhng cúl yàn lược hiện chật vật, nắh nêy lặng kôhng ión ,ìg áh mệing ởht cốd iạl kôhng biết ión iác .ìg
Cuối cnùg, Đờưng hnA Tihều gian nan nói: “Mẫu thân niơưg…… Nàng àl chết bnệh, nàng thân ểht kôhng tốt lắm, at ohc nàng tỉhnh tấr nihều iạđ phu, ựgn y……” nắH iảl nhải ión iàv câu, iồr iạl chợt dừng lại, nhìn uấ ửt ùht nậh hná mắt, ưhn àl ở kôhng tếing động iỏh hắn.
“hTân ểht kôhng tốt? nòC kôhng phải iởb ìv niơưg.”
Đờưng Đờưng kôhng muốn ở cùng nắh nihều lời, lạnh lùng oảđ auq nêb cạnh Đờưng Ninh Tri, cùng oãl uhp nhân ión xong iờl ừt bệit, liền muốn đứng yậd iờr iđ Tuhần aóH Tari.
ốC Cảnh Sách nghĩ nhgĩ, đuổi pịk đáng tơưhng tiểu aig hỏa, cẳhng auq iớm iđ iàv bước liền ịb uàm tihên tahnh thân hnả pấc ngăn lại, nưgời ọn iốđ nắh cười cờưi, thấp gọing ión cíhnh mình kính ãđ uâl nắh ãđ lâu, uến nắh óc iác ìg uêy uầc ợrt giúp óc ểht iđ cặM Nihgên Hiên mìt hắn, nắh nẫt ỏhn éb ihc cựl tơưng trợ.
ốC Cảnh Sách tặm nogài kinh ngạc cùng mảc đnộg, iạl ở torng iốt ựt lạnh nhạt tnởưg: ôV dyuên ôv ớc iốđ tirều đình phạm nhân ión ar loại yàn kôhng iàd uầđ có nói, ịv yàn iạđ tihếu gia, nếđ tột cùng àl thật ờhk đâu, nẫv àl óc khác iác ìg khác mcụ……
……“ Đờưng Ninh Tri, nưgơi cùng at nưgời uầh ión iác ìg đâu? màL tihếu aig at cũng nghe nghe biá.”
ốC Cảnh Sách torng lòng nâc nhắc ,ựs nhất thời thất tầhn, tẳhng nếđ nghe thấy yàn mâ dơưng quái íhk tahnh ,mâ torng lòng cứt khắc nhảy dnựg.
nắH nẩgng đầu, thấy ịv aik kiêu căng ương nạgnh tiểu tihếu gia, lông ùx ùx oá lông chồn pắs ehc kuhất tihên diễm môi, iôđ yat pủhng tộm iác ạm vàng òl sưởi tay, nhìn nắh cùng Đờưng Ninh Tri, hná tắm toát ar tộm ait chán géht.
“……” ốC Cảnh Sách nghĩ tầhm: “oXng điờ.”
nắH hoàn toàn cắđ iột nưgời yàn rồi.
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】
ãĐ iớt cậhm, tộm iồh trảo tùrng mex tọrng at cíhnh mnìh, nốv ĩd tởưng yàn cơưhng međ tiền năc uậh ảuq ión xnog, tếk ảuq ỉhc óc ểht tưrớc pấc Đờưng Đờưng mìt ơc iộh ihk ễd cnôg, iav cíhnh ụht ựs cũng nếđ ngày iam
( đúng rồi, 99 aửs iạl tộm chút nyugên nảb cuhẩn ịb tốt ảig tếiht, nyugên nảb ốC oãl tớưng quân àl auq đời, iổđ tàhnh thân ịb tọrng tơưhng nưhng kôhng chết hàong ếđ kôhng bếit, bằng kôhng ahc aừv iớm chết liền aik ,ìg kôhng nớl àl nưgời )
ếhT aig năV íL kiêu căng tihếu aig
