Chương 232: nho nhã nhạc phụ điên cuồng ghen ( cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 0.8307【giá cả: 0.8307】
yâV mex quần cúhng turng óc nưgời êt tộm tnếig, tất tất thúy thúy thảo lậun, nòc óc ữn sinh hưng phấn ión khái iớt rồi, a a a a oảh sủng ,a nghe tẳhng man nhóm ẻv tặm mộng bức, kôhng õr nyugên .od
cáB iág sửng tốs tộm iác chớp tắm uas hùng hùng ổh ,ổh torng mệing kôhng tộm uâc iờl hay, néb nhọn kiêu ngạo hớưng Liễu Pùhng Bạch uêk gào, cắđ ý àm ión nàng ihn ửt quan óc oab nihêu đại, ờhc nàng ihn ửt iạl đây, óc nọb ọh oảh nìhn.
Hùng iàh ửt cọh teho, nậh kôhng ểht ỗl iũm hớưng nêl tờri, cặm ệk iãn iãn ưhn ếht oàn mắng uềđ tậg đầu, dùng non tớn đồng ngôn ión cá cộđ nhất nói.
Nưgời ở cuhng qaunh nghe tẳhng túh khí, nếđ ừt iàh ửt nơđ tuhần cá ,ý màl ohc nọb ọh torng lòng ảc knih.
Nhảy nhót iav ềh auq iạl nhảy nóht, oảs nhân mât pềihn, Liễu Pùhng Bạch liền tộm hná tắm uềđ tihếu pnụhg, nắh iôl oék Đờưng Đờưng uas yàn iul tộm bớưc, én tárnh nước mếing phun ar phạm ,iv nô aòh hná tắm nhịn kôhng được aừv níhu.
Cuối cùng ìv na toàn yus nhgĩ, cảnh tás nhân nâd kôhng ểht kôhng međ ịv yàn được óhc điên bnệh, nòc muốn ốc ý ảđ tơưhng nưgời cáb iág pá tiến ex cảnh sát, tộm ịv khác cảnh tás nhân nâd trực tiếp ếb nêl hùng iàh ,ửt kôhng màng nắh ở giữa kôhng turng pịhch áđ nờưgi, cắs nhọn al ,ot nhét oàv nêb kia.
cáB iág đơưng nihên kôhng óc ảhk năng kôhng làm, tắg oag iáb aửc ,ex uêk trời khóc tấđ ión cíhnh mình mệnh khổ, uêk cảnh tás đánh nưgời lạp, cúl yàn id động tộđ nihên vang lên, cáb iág hná tắm sáng lên, iộv vàng oal cựl iđ pạl yấl ar id đnộg.
Cyuhển được sau, cũng kôhng iợđ điện tohại nêb aik nưgời ởm mnệig, àb điên cáb iág ngao tộm tnếig: “Nhi !ửt ihN ửt nưgơi uam tới, ia !u yàN giúp tang lơưng mât ỷ oàv tuổi trẻ, ihk ễd at nogan nôt tôn, nòc muốn međ at oãl àb ửt nhốt iạl oa!”
iD động aủc nàng òrt cyuhện àl nogại pnóhg, tất ảc iọm nưgời óc ểht nghe thấy tộm oạđ cứt muốn cộh uám man ,mâ màl nàng međ điện tohại pấc cảnh tás nhân dân.
óC“ nghe yah knôhg, at ihn ửt màl nưgơi tiếp điện tiạoh,” cáb iág óc nưgời cốhng lnưg, ựt nit càng ,ủđ ngưu cứb hống hống màl nưgời nhìn liền tởưng từru.
oaC yầg cảnh tás nhân nâd tiếp nhận điện tạohi, nêb aik man nhân kiêu căng ngạo nạm uêk nắh nếđ iơn khác iđ nhge, nghĩ thầm nòc 20 nal 95 nal 03 tấr úhc tọrng oảb ộh rêing ,ưt nắh óc ệl ừ tộm tnếig, kôhng iờr iđ kôhng quan kếuhch iạđ mâ tnahh.
Nưgời ọn oàn biết uâđ rnằg? nắH cười lnạh, ión yấm uâc liền međ cíhnh mình àl ,ia quan ihn óc oab nihêu phần nớl đại, iạl cùng torng cục ia ia àl nạb tốt pấc ảx ar tới, nòc mệnh lệnh nọb ọh nầc tihết ảht nờưgi, međ mìt việc tắb lại, ohc nắh uẫm thân cùng ihn ửt ỳuq xốung nix lỗi.
yâV mex quần cúhng nghe ẻv tặm măc gậin, tộm máđ id động ửc lên, ihg hình chụp hnả iác ìg nầc óc uềđ ,óc aik cáb iág thấy ựs kôhng tốt, muốn thét chói iat nhắc ởhn nàng ihn ,ửt áhk yậv ãđ cậhm.
Cuối cùng oac yầg cảnh tás nhân nâd ực tyuệt nắh uêy cầu, nơh aữn thực “Săn sóc” ión ohc hắn, nưgơi muốn tắb nưgời iọg àl ,ìg màl nắh iớt cục cảnh tás cùng iốđ pơưhng hiệp tnơưhg, nưgời ọn aừv nghe thấy “iLễu Pùhng Bcạh” ab chữ, kiêu ngạo íhk ếht “ốhPc” àm dệit, ión cyuhện uềđ tắb uầđ run.
maN nhân tìhnh lình yảx ar cyuhển bếin, màl yâv mex quần cúhng iôs iổn trộm ngắm iah nờưgi, ở torng lòng nâc nhắc nọb ọh thân pậhn.
Liễu Pùhng Bạch ưhn ũc ohn ãhn hiền hoà, kôhng ểđ ý iớt điện tohại nêb aik kủhng hảong nix lỗi, međ cuối cùng tếk thúc công cát giao ohc ùhP Tirết Mậu, iôl oék Đờưng Đờưng ủht đạon, iđ ar trận yàn ịht ihp turng tâm.
…………
Liễu Pùhng Bạch mắn Đờưng Đờưng ủht đạon, nẫd nắh hớưng ex nêb aik ,iđ tẳhng nếđ phát hiện phía uas káhng ực iôl kéo, nắh iớm dừng iạl bước chân quay uầđ lại.
“Làm oas vyậ?”
Đờưng Đờưng trên tặm mang theo aik óhp kính râm, nhìn kôhng thấy ôv thần iah tòrng mắt, nắh nghe được Liễu Pùhng Bạch nô uhn nói, mạt dừng iàv giây uas lãnh mạđ nói: “ưgNơi muốn mang at iđ noà.”
Tahnh niên mang theo kính râm, mầc oạđ manh bnổg, iác loại yàn káhng ực ưt thái õr ràng cíhnh cáx ịb Liễu Pùhng Bạch mex ở torng mắt, nắh nô aòh tắm iốt mầs lại, cười nói: “ôhKng phải ión sao? aT nếđ mang nưgơi ềv nàh.”
Phần 972
Bôung ar Đờưng Đờưng ủht đạon, tuhận ếht chảy xốung nếđ nắh trên tay, mấ pá cùng lạnh oẽl aừv tiếp xúc, Liễu Pùhng Bạch liền mắn chặt yàn lạnh lẽo, ohc nắh dùng yat tinh ết ,mấ ữgn íhk uhn hòa: “Tay ưhn ếht oàn ưhn yậv lhnã?”
Đờưng Đờưng tắb yat túr ,ar kôhng ảrt iờl Liễu Pùhng Bạch nữhng iờl này, nọg gàng tứd kohát nói: “iLễu ịhn gia, Liễu aig kôhng phải àhn aủc ta.”
aT“ cũng ẽs kôhng theo nưgơi ởrt về.”
Liễu Pùhng Bạch ý cười phai nạht, máb riết kôhng aht oék auq nòc kôhng óc ehc nihệt tay, mấ pá mắn yàn tộm pủhng lạnh oẽl :mấ “ưgNơi cùng Tiểu êhK àl pợh pháp uhp uhp quan hệ.” nắH mâ thầm châm nògi: “ôhKng ởrt ềv àhn ưhn ếht oàn óc ểht h…hnà…”
“……”
Đờưng Đờưng od ,ựd nắh cùng Liễu êhK hiện ờig nôh nhân nồt iạt trên danh nĩhga, ở yâd aưd iđ xốung cũng kôhng úht ,ịv kôhng bằng nhân cúl nòc mớs tách .ar ởhT iàd nói: aT“ ởrt ,ềv ửx ýl yl hnô.” Cùng Liễu êhK thảo luận xnog, liền ngồi ex iờr ,iđ tyuệt iốđ ẽs kôhng ở Liễu aig nihều nốgc.
Liễu Pùhng Bạch khóe iôm iợg lên.
……
Buổi tối.
Liễu êhK úx tặm ihk ởrt ,ềv Liễu aig ãđ nă cơm, nắh cũng kôhng biết toh sraech tợưhng ,ựs cũng kôhng phát hiện Đờưng Đờưng cùng Liễu Pùhng Bạch ihc gian kôhng tíhch hợp, giặt sạch yat ởrt iạl àhn ,nă od ựd tộm chút iớm ngồi ở Đờưng Đờưng nêb cnạh.
Đờưng Đờưng nhận thấy được nêb nưgời óc nưgời ngồi xnốug, quấy cháo tắrng yat tộm đốn, tắm manh tahnh niên bôung xốung mắt, na na tĩnh tĩnh ngồi ở kia.
aC“ ca,” Liễu êhK oék oék khóe mnệig, ớhn iớt torng tờưrng cọh aik yấm iác oãl đông yât liền kôhng vui, nưhng ìv nắh hình tợưng cùng tahnh dnah, nẫv àl miễn cỡưng cờưi, ión cyuhện pihếm dờưng ưhn nói: “Hôm yan Mạnh giáo ụht ión nắh cùng iàv ịv oãl ưs nghĩ nếđ nấv na niơưg.”
Đờưng Đờưng kôhng ngu, yus nghĩ tộm chút liền minh bcạh, Liễu êhK kôhng nghĩ iơr xốung tấb luận iác ìg nưhợc điểm hnả hởưng nắh tahnh dnah, nắh tihệt tình tởưng ión tộm uâc kôhng đợưc, cứt chết iav cíhnh ụht ứht này, nưhng kôhng màl ìg được óc ểht tưrớc tặm nưgời khác OOC, đành phải iạđ nậhp, nihgêm cút yus diễn iav cíhnh ụht iá nhân mảc xúc.
nÔ nuhận tahnh niên ión kôhng õr àl iác ìg ưt ịv cười cờưi, torng lòng cũng õr rnàg, torng kảohng thời gian yàn Liễu êhK iốđ thái ộđ aủc nắh ìv iác ìg biến iổđ iạl bếin.
Muốn ión tộm chút cũng kôhng thèm ểđ ,ý óđ àl kôhng óc ảhk nnăg, nọb ọh nhận thức tộm năm, ở nêb nhau cũng óc aửn măn thời gain, cúl tưrớc cũng ngọt ngào quá, uas iạl iôđ tắm ùm kôhng tíhch ứng, Liễu êhK ở bệnh viện iồb nắh tộm tnáhg.
nắH ỳk thật kôhng ,õr Liễu êhK ìv iác ìg ẽs iôb ọhn hắn, nòc međ nắh ởrt tàhnh mén kôhng xong trói bộuc.
cúL tưrớc uức nưgời ựs àl Đờưng Đờưng mac mât tình nệyugn, liền tính thay iổđ nưgời khác nắh cũng ẽs cứu, kôhng nầc tihết dùng iác ìg châm ngòi cùng lãnh oạb lực, ỉhc nầc nắh ión tộm câu, cíhnh mình liền ẽs tiêu iás iờr .iđ
aựT ưhn môh nay.
nắH ởrt iạl Liễu gia, nổb ý àl tởưng mơc cihều uas cùng Liễu êhK nơđ cộđ tơưhng tảho, tếk ảuq nghe được nắh ốc ý yấl lòng nói, uas tộm cúl uâl iớm ởht dài, nói: “ảHo, ờhc các oãl ưs iđ rồi, nưgơi cùng at ión cyuhện đi.”
Liễu êhK hoàn toàn ẹhn nàhng ởht ,ar ìv gnứ óhp ngày iam aik yấm iác oãl đông tây, màl ộb màl tịch pấc Đờưng Đờưng pắg ồđ ,nă muốn nật cựl aòh hoãn iah nưgời ihc gian đông cứng kôhng khí.
“Nếm ửht iác nyà,” nắh pắg khối sườn oeh chua nọgt, tặđ ở Đờưng Đờưng phía tưrớc mơc aĩđ tnợưhg, pảhng phất ởrt iạl iớm aừv nhận thức khi: “ưgNơi tíhch nhất ăn.”
Đờưng Đờưng cười cờưi, nắh tởưng oảh ụt oảh tán, ìv nọb ọh nôh nhân aọh tợưhng uấd chấm câu, liền phối pợh Liễu êhK ở mâm yàb biện pơưhng hớưng pắg iàv ,ạh iớm pẹk nêl iớt nắc tộm nụgm, ẹhn gọing ión uâc nă nogn.
Tiểu uhp uhp kôhng íhk aòh hợp, ủhc ịv tợưhng oãl man nhân cắs tặm càng ngày càng lnạh, tihếu chút aữn kôhng pób tán torng yat chén trà.
Liễu Pùhng Bạch torng tắm ý cười thực đạm, nhìn nàb nă nêb kia, Liễu êhK iúc uầđ ỏhn gọing cùng Đờưng Đờưng ión cệyuhn, cùng cíhnh mình cúl tưrớc tihết tởưng tơưhng nghị yl nôh cảnh tợưng hoàn toàn tấb đnồg, kôhng khỏi khóe iôm pé xnốug.
Liễu êhK óc ệl pắg ồđ nă pấc Đờưng Đnờưg, ơl đãng aừv nhấc đầu, mex Liễu Pùhng Bạch kôhng ưhn ếht oàn động cihếc đũa, muốn nă cũng kôhng oac ộb dnág, pậl cứt ol lắng hỏi: aB“ nưgơi kôhng ?nă môH yan cũng oas nă tí ưhn vyậ.”
Liễu Pùhng Bạch póhng yấl khăn nă aox aox mnệig, nẩgng uầđ liếc liếc tắm tộm iác Đờưng Đnờưg, nogài ựd đoán lãnh đạm: “Ân, nă no.”
Đờưng Đờưng nhìn kôhng tấhy, nă mơc cũng óc chút pihền pứhc, Liễu aig uầđ pếb ữn cuhẩn ịb nơđ cộđ mâm, gốing aig ịv pộh ưhn yậv tộm iác cách tộm iác cách tách ar tàhnh tộm phần tặđ ở nắh nêb cnạh, cũng pơưhng tiện pẹk lấy.
nắH nghe được Liễu Pùhng Bạch nói, pắg ồđ nă yat iơh đốn, theo uas iác ìg cũng kôhng phát sinh áuq gốing nahu, međ ồđ nă yu tiến mệing mnìh.
…………
oàV đêm.
mêĐ kuhya tĩnh lnặg, cỉhnh năc biệt ựht uềđ pảhng phất mâl oàv ủgn yên, torng pòhng ủgn lỡưng oạđ tếing tíh ởht vững vnàg, uhp uhp iah phân ịb àm mêin.
Thật uâl sau, pòhng nôm ịb ẹhn gọing ởm ,ar hành lang mỏng manh hná nèđ cihếu ạx tiến vào, nưgời iớt lặng nêy kôhng tộm tếing động tiến vào, nôm chậm iãr đóng liạ…… Hành lang mỏng manh hná nèđ uềđ ịb ehc ở nêb nàogi.
Liễu Pùhng Bạch đứng ở pém gnờưig, ũr tắm nhìn xốung trên gờưing iah nờưgi, noc nắh aưđ lưng ềv phía tahnh nêin, àm tahnh niên mằn tẳhng đang ủgn yas sưa.
oảH tộm ộb kích tíhch hình ảnh.
yàN uến àl cíhnh cnug, aik tưrớc tắm yâđ àl tắb gian hiện tnờưrg, nưhng Liễu Pùhng Bạch áhc…… àL tiểu tam.
Liễu ịhn aig torng mệing uềđ mến ar ịv cuha, nắh iởc giày nêl gnờưig, cốx nêl nắh tiểu bằng uữh căhn, ở tộm nầl aữn iác ở nọb ọh iah nưgời trên niờưg……
Nogài aửc ổs Ngân Nyugệt sáng tnorg, hná tărng uhn aòh xyuên thấu auq aửc ,ổs iás cạl ở pòhng ủgn iộn trên gờưing lớn, Liễu êhK iốb áuq thân ủgn nếđ cíhnh tầrm, nêb cạnh oãl công chăn iạl ốc yấl iác iạđ bao, pảhng phất óc ứht ìg ở nêb tnorg.
Liễu Pùhng Bạch ở chăn ,ạh tohng ảht oék xốung Đờưng Đờưng quần ủgn cùng miên chất quần lót, thấy aik đáng uêy phấn nộn ồđ tậv mềm pạđ đạp, na tĩnh ủgn say, tắm ộl ar tộm ait nô nhu.
Nhạc ụhp biến thái iúc uầđ ẹhn nửgi, theo uas éh mệing ngậm yấl noc ểr kích ỡc ảhk quan ồđ vật, nghe được tahnh niên ión êm uêk rên, thon iàd yat nịv ụrt nôc tịht, uầđ lưỡi tohng ảht liếm pál áuq cán.
“…ôgN…”
iôM mỏng ngậm yấl sạch ẽs dơưng vật, ừt đỉnh nẫv luôn nuốt tốr cộuc, nhận thấy được yuq uầđ đỉnh nếđ tếy hầu, Liễu Pùhng Bạch kôhng khoẻ nhíu nhíu ,im ửht thăm òd ảht lỏng hớưng torng nốut, tếy uầh phản ạx óc điều kiện oc cặht.
“A…… Đ…gnừ…”
Đờưng Đờưng torng cúl ủgn ơm mảc nhận được sảng káohi, theo nảb năng hớưng nêl trên tẳhng lnưg, nắh cứng ờđ kôhng ở đnộg, ởht cốd nỗh loạn ơm ồh ión .êm
Liễu Pùhng Bạch hná tắm mang cờưi, ở chăn ạh ihk ễd noc ểr kích ỡc ảhk quan sạch ẽs ồđ vật, nắh iôm lưỡi nưhng kôhng nô nhu, áb oạđ iạl cờưng ếht liếm láp, yuq uầđ ịb kích tíhch tẳhng kóhc.
Dơưng tậv pảhng phất ịb tớư nóng oab vây, nhục bích chấn động èđ ,pé tộm tợđ tộm tợđ cuồn cuộn kôhng nừgng kích tcíhh, màl Đờưng Đờưng pihêu nihên ở máđ mây.
nắH kôhng kiên ìrt oab uâl ôh pấh liền iộv xúc, iah tắm nhắm nihgền uac yàm ởht dốc, iôđ yat mắn chặt khăn trải gnờưig, theo nảb năng đong aưđ oe động cát tăng lớn, cuối cùng pá cựl uêk nêl tộm tnếig, nắb ở mấ pá kaohng mnệig, nắb tinh kích tíhch cũng màl nắh uâs ník cyuhển tnỉh.
Ý thức nòc kôhng óc uht hồi, liền mảc thấy dưới háng iơh lnạh, óc nưgời nô uhn nâng nêl nắh cằm, ở nắh trên iôm iơr xốung tộm iác tanh oát ịv hôn, uầđ lưỡi yạc ar khớp hàm, nắh ịb tắb mến nếđ cíhnh mình hơưng .ịv
nÔ uhn iạl kôhng tấm kốhng ếhc cụd ẽhk hôn, màl Đờưng Đờưng yus nghĩ hoàn toàn ơm ,ồh Liễu Pùhng Bạch iờr khỏi lỡưi, liên yụl ar ỉhc cạb tứđ gãy.
nắH liếm liếm khóe môi, thấy trên gờưing tahnh niên međ tỉnh chưa tnỉh, ơm ồh ởht nổh hển, ịb liếm túm sưng ỏđ iôm cùng khóe iôm tộm oạđ torng suốt ỉhc bạc, pấc nô nuhận tớưng oạm thêm iàv phần kôhng ểht ión cắs khí.
Liễu Pùhng Bạch hná tắm nô nhu, cười ohc nắh ual tớr aik tộm ait torng sốut, kôhng iợđ thấp gọing trêu ghẹo hắn, liền thấy nô nuhận noc ểr ởm ot ùm mắt, ởht nổh nểh bình phục nắb tinh kohái cảm, uac yàm chần ờhc hỏi: “iTểu Kêh?”
“……”
Liễu Pùhng Bạch ý cười cứng ,ờđ iàv giây uas khôi phục ưhn tnờưhg, cười nẫv àl ở ohn ãhn trên mặt, cíhnh àl torng tắm ghen tnôug, màl nưgời nhìn chân mềm.
Hảo, thực hảo.
iốB cứđ năV íL tắm manh noc ểr
