Chương 314: mật da thể dục sinh bị huynh đệ ôm thao

Chương 314 · đăng

cặT àg ihn ợs iãh Đờưng Đờưng trái mit bang bang tẳhng nảhy, nắh nổ định nur yẩr lòng nàb yat tộm hàonh tắb uầđ mìt đờưng cếht: “hCưa nghĩ ,ar nưhng tyuệt iốđ kôhng phải àl nam, at ẽs cưới iác nô uhn êht ,ửt sinh tộm iôđ đáng uêy ihn ,ữn aik ia ión nếđ kôhng sai, man cùng nma…… Ai.”

nắH thực tihếu thao àm cặm cứs tởưng tợưng tơưng lai, nghe ab nưgời cắs tặm càng ngày càng đen, cuối cùng tộm uâc màl ohc nọb ọh óhk chịu ión chưa ión iđ ar nàogi, ởS Kiêu liền tộđ nihên oạb khởi međ nắh nấ ở trên gnờưig, nưhng ohc ùd nắh phẫn ộn ngực phập pồhng kôhng cnừhg, cũng kôhng quên oảb ệv Đờưng Đờưng iác gáy.

tộM trận trời tấđ quay cnồug, Đờưng Đờưng iốg tợưhng ởS Kiêu tay, torng yat nàt tuhốc kôhng nẩc thận liêu nếđ ờb iav aủc hắn, nưhng ởS Kiêu pảhng phất kôhng mảc giác được uađ dờưng như, tắm neđ bớưng bỉnh àm nhìn chằm chằm Đờưng Đờưng ac ,ac tộm chút cũng kôhng mád yus nghĩ nắh miêu ảt cảnh tnợưg, ổhk ởs vành tắm uềđ pihếm .ỏđ

Đờưng Đờưng uầđ tiên àl tộm nốgc, theo uas cũng cặm ệk úhc ý kôhng úhc ,ý iộv vàng međ nàt tuhốc nấ ở áig tắs pém gờưing lộng dệit, cánh yat cốhng ỡđ ở nắh dưới thân nêl tộm cúht, tộm phen oék ar ởS Kiêu ổc oá hớưng torng xem.

ởS Kiêu nàl ad thực bcạh, trên iav năng ar tếv ỏđ liền tấr õr rnàg, íhk Đờưng Đờưng cắs tặm óhk ioc àm bôung ar nắh ổc ,oá pá kôhng được torng lòng cứt giận ôx yẩđ nắh nựgc, mnắg: “ảhTo, nưgơi ẹm ón điên rồi? aT aừv iồr uến àl ở ẹm ón nâng nêl điểm nhi, nưgơi hiện iạt liền yủh dgnu!”

nắH giận iơh ởht iơh tnọrg, torng tắm uềđ àl hná lửa, os ịb tơưhng nhân tình ựt kích đnộg, nưhng trên iav uađ nớđ kôhng kihến ohc ởS Kiêu cựl úhc ,ý nắh međ Đờưng Đờưng ac ac èđ ở trên gnờưig, iơh nớl nêl cót neđ ũr xnốug, cắs tặm iát nợht, iôm cắs diễm ,ệl cốx kôhng yậd iổn nợg sóng tắm nhìn Đờưng Đnờưg.

aựT ồh óhk hiểu nhíu mày, bệnh tạrng ỉn non: aC“ ,ac nưgơi ưhn ếht oàn óc ểht cưới ợv đâu, ưhn ếht oàn óc ểht sinh iàh t…ử…”

nắH cốhng nêb cạnh gờưing ngồi dậy, tộm phen oék yấl Đờưng Đờưng ảuq uầc ỏđ ,y nhìn ưhn yus nưhợc cánh yat căng tnẳhg, ơc pắb đồng phát ar cựl công kcíh.

“Thứ pạl ”——

tộM tếing éx rách tahnh mâ sau, Đờưng Đờưng tợưhng thân chợt lnạh, ảuq uầc ỏđ y tàhnh iảv vụn, treo ở nắh tậm cắs thân thể, ưhn nẩ ưhn hiện ơc ngực phập pnồhg, mạđ phấn điểm ỏhn nòc óc chút snưg, e pấ nợưgng nùgng ừt iảv tệd thăm .òd

iởB ìv nọb ọh nốb nưgời cọh tiểu cọh cúl yấ tihếu chút aữn ịb nưgời pấc tắb cóc, các aig tởưrng pậl cứt mảc tấhy, man iàh ửt ưhn ếht oàn cũng kôhng ểht yat trói àg kôhng cặht, kihến ohc nọb ọh cọh ãđ nihều măn qềyun, nơh aữn aig đình cùng tởưrng tàhnh hoàn cảnh hnả hnởưg, nẫd iớt nọb ọh tohạt nhìn tấr mớs tụhc.

ohC nên, dùng ềb nogài iớt phán định thực cựl aủc nọb ọh àl nhất kôhng cíhnh xác, yàn knôhg, xinh pẹđ iốt măt tiểu bệnh kềiu, hiện ờig kôhng phải međ hná tặm trời tậm ad tiểu oáb ửt èđ ở dưới thân éx tán quần oá sao.

Đờưng Đờưng aựt ồh ịb nắh lộng mnôg, iúc uầđ nhìn táohng auq cíhnh mnìh: ……“ Ngọa toà.” Phản gnứ iạl yâđ uas nhấc chân liền phải ,áđ cụl tặm rnốg: ởS“ Kiêu nưgơi ahn màl gì!! túC ohc at iđ xgnốu!”

nắH giãy giụa loạn ,áđ ởS Kiêu pá xốung nắh cát loạn câhn, nêihgng uầđ nhìn hắn, tahnh mâ bình tĩnh kôhng bình tnờưhg, ơm ồh mang theo điểm kôhng oac hnứg: aC“ ac ịb nưgời uấx yạd ,ưh at kôhng tíhch nghe nếđ ión vậy, ohc nên muốn từrng phạt ac ,ac ohc at thao tộm lnầ.”

“hTao nưgơi iạđ gai!”

Đờưng Đờưng kôhng nừgng àm duỗi câhn, nặv vẹo, nẫd iớt cỉhnh tơưrng gờưing nơđ uềđ ở cắl ,ưl cúl yàn pém gờưing nếY Tahnh Việt iùB Hành cũng động lên.

aB nờưgi, mat iôđ tay, éx tán tậm ad tẳhng man quần oá cắđ cựl ión uềđ ộl ar pá cựl phẫn ,ộn Đờưng Đờưng mằn ở trên gờưing giãy gụia, tộm qyuền đánh hớưng ởS Kiêu bnụg, iạl pạđ nếY Tahnh Việt tộm câhn, nắc iùB Hành yat tộm nụgm.

nọB ọh torng lòng các óc phẫn ,ộn cũng kôhng chịu chịu tuha, gốing ưhn nốb uầđ cờưng tárng hùng úht gốing nhau ở trên gờưing mầg ẹhn chém gếit, ỏhn pẹh gờưing nơđ oẽk tẹk kịch liệt yal đnộg, pảhng phất yùt thời muốn pụs gốing nahu.

Cuối cnùg, Đờưng Đờưng tệm ởht hồng hộc, iôđ yat ịb àc tạv ób trụ, phía dưới tohát nếđ trơn bnóg, uầc quần ịb éx tán mén xốung đất, nắh nă cặm bạch giày chơi bóng bạch ớv ịb iùB Hành ếb lên, ngồi ở nắh aỏl ồl ar dơưng tậv tnợưhg, mảc nhận được aik ồđ tậv cùng íhk uầc dờưng ưhn bành tớưrng biến iạđ biến nnạgh.

nắH ôht sễyun, ad uầđ nẩ nẩ êt dại, torng lòng uầc nyugện môh yan aoh ihn khai ẹhn đểim, nưhng mex yàn ưt thế, nẳh àl ẹhn kôhng đợưc.

yuT rằng cyuhện yàn thực tohải mái, thực snảg, nưhng nắh ẹm sảng áuq cứm mông cùng oe muốn uađ iàv têihn, nắh ỗhc óđ nòc kôhng óc oảh nahnh nhẹn đâu.

“Các nưgơi ab óc bệnh ”,a Đờưng Đờưng căng ad uầđ ở ab iác cắh aóh nhãi noc ýl írt điểm uấm chốt nhảy điệu nhảy cekcalt: aT“ ión at tíhch ữn nâhn, ỉhc tíhch ữn nâhn! aiK ia ión kôhng sai, man cùng man iọg àl ìg cyuhện yàn ,a đừng trêu chọc at óc được yah knôhg, taho, iùB Hành nưgơi ẹm ón đừng nhnạg!”

nắH ión gốing tộm phen lưỡi oad cắs bén, trực tiếp međ nếY Tahnh Việt ab nưgời trái mit thọc iác iốđ xêyun, uám tươi ít tách chảy xnốug, pảhng phất ôh pấh uềđ óc ểht liên yụl mệing tếv tnơưhg, buồn uađ kôhng tôhi.

iùB Hành phát tiết đụng phải nắh tộm cúht, nghe nắh tíh àh tộm iơh tahnh ,mâ tohng ảht nói: “ằBng kôhng nưgơi màl ón nghe iờl đmểi.”

aT“ ẹm ón ưhn ếht oàn lmà!”

Nghe iớt nihgến răng nihgến lợi, iùB Hành cực nóng ở nắh ẽk mông ọc xát, yuq uầđ chảy ar chất nhầy lộng tớư hyuệt khẩu pến uốn, nắh cười nhẹ: “Đơn gảin, ón sảng ủđ rồi, ựt nihên liền ẽs kôhng iạl nạgnh iđ x…gnốu…”

Đờưng Đờưng mắng tộm uâc nnơưg, ịb ób ụrt iôđ yat cũng muốn xoắn tậm cắs mông giãy gụia, muốn tohát iđ iùB Hành mô .pấ

Toàn thân tậm cắs ơc pắb dùng tếh toàn lực, thật tấv ảv cốhng ỡđ nêb cạnh ghế, nòc kôhng óc đứng dậy, vòng oe liền ịb tộm iôđ nàb yat ot tắb lấy, nắh theo tọrng cựl tộm chút ngồi ởrt iạl iạđ dơưng tậv tnợưhg.

nắH uêk nêl tộm tnếig, kôhng ờhc tiếp cụt giãy gụia, nếY Tahnh Việt cùng ởS Kiêu liền đnộg, nọb ọh iđ iớt iúc uầđ tộm nưgời nắc nắh tộm nêb uầđ ,úv từrng phạt aựt àm dùng cứs túh nắh nhũ, nòc mặg nắc mún úv cùng qầung .úv

A“ at thao —!—!”

Tưrớc ngực chôn iah iác đầu, nẫm mảc uầđ úv ịb ngậm cắn, nếY Tahnh Việt yàn vơưng táb nảđ nòc tộm nêb ít ít ,nă tộm nêb duỗi yat loát nắh dơưng vật, lòng nàb yat óc ỹk oảx àm kích tíhch yuq đầu, Đờưng Đờưng ãgn oàv iùB Hành torng lòng ngực nur rẩy, ãm tắm tộm trận êt mỏi, hyuệt khẩu cũng ịb ọc táx thực snảg.

Nưhng tẳhng man Đờưng Đờưng cũng kôhng ểht biểu hiện ar nàogi, chạy nahnh dùng chân áđ nọb ,ọh ưhn ếht oàn cũng kôhng chịu ưhn yậv chịu tuha, nưhng hyuệt khẩu ãđ nôc thịt nớl ịb ọc táx ôc ip ôc ip vnag, tham mal àm hớưng ar phun mâd thủy iôb tơrn.

iùB Hành mảc thấy kôhng ias biệt lắm, međ Đờưng Đờưng iơh iơh nâng lên, tộm iác yat khác ỡđ trơn tưrợt àm nôc thịt đỉnh khai tớư tá hyuệt mắt, ehc ník nâg xanh thịt ụrt tộm cất tộm cất đinh tiến tậm mnôg, căng ar noc đờưng tầng tầng nộn cúx xích tịht.

“Bùi Hnàh! aT ách, ẹm nưgơi túr ar !iđ aT a ——!! aT cùng nưgơi kôhng ểđ ynê!”

Hyunh ệđ ồđ tậv áuq aig súc, iộđ tởưrng iộđ bóng ổr tưrớc tắm iốt sầm, khẩn ưhn ửx ữn nhục bích ịb ữd nợt iạđ điểu pấc ỏx xyuên qua, nắh nhịn kôhng được ôht syuễn tộm tnếig, nắc răng bôung iờl hung ,cá nơh aữn tung chân áđ khai nếY Tahnh Vệit.

nếY Tahnh Việt cíhnh túh ũhn đâu, kôhng óc ìg pòhng ịb biên ịb ịb nắh áđ vnăg, torng mệing uầđ úv “…aB…” àM tộm tếing phun .ar

nắH kôhng chút ểđ ý liếm liếm môi, ồH yL tắm thấy Đờưng Đờưng tậm cắs on ủđ ơc ngực tợưhng uầđ úv ịb nắh nắc os ngày tờưhng nớl pấg đôi, nhan cắs cũng hiện ar mâd ĩm thục hnồg, uầđ úv tợưhng treo tộm ait torng suốt lung yal pắs ,ổđ nắh hná tắm nóng cựr àm nhìn chằm chằm cảnh đẹp, dưới háng hyunh ệđ ở torng quần nạgnh phát đau, nậh kôhng ểht ẻb ar Đờưng Đờưng chân thao iđ vào.

Phần 383

aửL nóng mầt tắm ưhn óc thực cấht, tộm cất tộm cất liếm pál Đờưng Đờưng nàl ,ad màl ngồi ở iùB Hành dơưng tậv tợưhng Đờưng Đờưng ởht nổh nểh pẹk chặt nhục hệyut, nộn hồng mềm thịt ník ẽk quấn chặt ẻk mâx lợưc, nhục bích yùt oạb cựl thọc oàv túr ar pấm máy, túm sảng ý ừt dơưng tậv toàn ộb chui oàv thần knih.

iùB Hành tohải iám thấp syuễn tộm tnếig, khóe iôm mang nêl tộm chút ý cờưi, tộm nêb khen Đờưng Đờưng hyuệt nệiht, tộm nêb điên động công uẩc oe hung hăng đóng cọc, ở tậm cắs nur yẩr mông thịt nihgền pá ar mâd tủhy, màl ohc nọb ọh giao pợh ỗhc tộm mảnh tớư xối, bang ỉk bang ỉk tếing nước màl tẳhng man nắc răng tặm .ỏđ

ôhT cứng sinh thực íhk thao tấr sâu, căng ar ỏhn pẹh tàrng oạđ iỗm tộm cất pến uốn, iờr khỏi ihk tàrng oạđ iạl khôi phục bình tờưhng hình dnạg, iớt iớt iul iul iàm ar nước tốs càng ngày càng nềihu, tẳhng man Đờưng Đờưng bụng ỏhn nahnh cóhng ôhn nêl ộđ cnug, ở theo torng ơc ểht đồng tính sinh thực íhk túr iul bình thản iđ xnốug.

aiK iạđ ồđ tậv áuq nnăg, năng thịt non ãđ phát oat gốing nhau nur rẩy, khóc chít chít àm phân ốb ar trơn tưrợt mâd tủhy.

“cÁh, hcá a……”

Đờưng Đờưng ịb thao snảg, pá cựl gọing iũm iá mộui, ịb ưh oah iảv nụv ảuq uầc ỏđ phục treo ở nắh tậm cắs thân ểht tnợưhg, tặm trái ịb nếY Tahnh Việt nă auq iạđ uầđ úv ừt áhp ốb ộl ar tới, ưhn nẩ ưhn hiện nưgợc iạl cắs tnìh, nêb aik uầđ úv ịb ởS Kiêu cách quần oá mặg cắn, uađ sảng nađ nex kohái mảc êt êt iạd dại, cíhnh àl óc loại ruột nag nồc oàc kôhng thỏa mãn.

iùB Hành yấm nưgời tưrớc iah ngày iớm hởưng auq tình cụd ưt ,ịv ìv Đờưng Đờưng thân ểht yus nghĩ ia cũng chưa nă snảg, càng miễn nàb uas iạl iạl ốt yấm nàgy, hiện ờig iùB Hành mắc xốung iđ oàv liền tắb uầđ iạđ khai iạđ pợh mãnh làm, tưrớc giải hiểu biết tèhm, ởrt nêl tạv oá đnộg, màl iạđ dơưng tậv quất đánh trơn tưrợt nộn cúx xích tịht.

ôhT iàd nihệt năng thịt điểu ở ngây ôgn nhục hyuệt iộn qấut, bạch bạch quất đánh khẩn írt thịt non, ôhn nêl nâg xanh am nếđ cúhng ón nur nur phân ốb dịch nầhy, aừv iớm tắb uầđ toan tớưrng ịd tậv mảc ịb sảng ởs thay thế, iạđ dơưng tậv ôht oạb tọv oàv iớt ihk đau, cũng ãđ mớs tàhnh màl nưgời hưng phấn kích tcíhh.

Đờưng Đờưng thân ểht nur nếđ iợl hại, nôc thịt nạgnh bang bnag, nắh ảig ờv tộm ộb phẫn ộn ộb dnág, aựt ồh nòc chưa ừt ỏb ý định tởưng ở giãy gụia, tẳhng nếđ nếY Tahnh Việt ngồi mổx xốung ngậm yấl nắh nạgnh bang bang ồđ vật, nắh iớm hoàn toàn ảc nưgời mềm nhũn ãgn oàv iùB Hành trên nờưgi, torng ổc họng tràn ar tộm tếing nêr .ỉr

ịB hyunh ệđ thao aik aịđ pnơưhg, nắh àl phẫn ộn uấx ,ổh nưhng dơưng tậv ịb hyunh ệđ mệing ngậm lấy, nắh uầđ tiên àl sửng tốs tộm cúht, tặm liền đằng liền hồng lên.

mâT ýl kôhng khoẻ màl nắh oax đnộg, thân ểht iạl iv phạm kôhng được kohái cảm, nóng yản ưhn tộm máđ noc kiến ở mặg nắc nắh trái tim, nắh kịch liệt giãy giụa mâ tyuến phát khẩn rống :ot “Yến Tahnh Vệit! nếY Tahnh Việt nưgơi màl !ìg iA ẹm ón màl nưgơi hàm, lăn, a !—— iùB Hnàh, at nhật nưgơi iạđ g!ai!”

ưD iạl ión ịb av chạm lộng tán, nếY Tahnh Việt gơưing mệing ngậm yấl nắh kích ỡc ảhk quan dơưng vật, uầđ lưỡi kihêu kíhch liếm pál nâg xnah.

nắH iah chân giãy giụa muốn ,áđ nưhng iạđ oảb iốb ở nhân aig torng mnệig, ợs tộm kôhng nẩc thận ịb nắc rớt, nắh khóc cũng chưa ỗhc ngồi khóc .iđ

ởS Kiêu ãđ ừt Đờưng Đờưng tưrớc ngực iờr ,iđ uầđ úv međ aik khối tớư tá iảv tệd đỉnh nếđ ôhn lên, iùB Hành mô Đờưng Đờưng điên động oe hnôg, ôht cứng dơưng tậv nahnh cóhng cạt đánh chín cụr nước chảy nhục hệyut, đỉnh nắh ơc ngực nur yẩr thân ểht iđ phía tưrớc tohán đnộg, dơưng tậv ịb tắb yu tiến phía tưrớc tớư hoạt kaohng mnệig.

tớƯ cộl cộc àm nhục hyuệt ịb ôht năng am thật ựs snảg, dơưng tậv cũng thực tohải mái, iốđ pơưhng mệing thực nệiht, uầđ lưỡi ở kihêu kíhch liếm pál ôhn nêl nâg xnah, thân ểht yàn ãđ mớs iv phạm tẳhng man ủhc nâhn, tặm uas ịb thao ar phụt phụt tếing nớưc, phía tưrớc mắc oàv đồng tính torng mệing ồđ tậv cnứg.

“gnừĐ…… Đừng yấm iác lếim, áhc!! Nhẹ, ẹhn đểim, bụng phải ịb thọc xêyun, toah…… aiG cús n!!ôg!”

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr ảuq uầc ỏđ y rách tán tàhnh ,ốb gọing iũm óhk nhịn ịb iùB Hành mô taho, tậm cắs mông turng gain, iơh sưng nhục aoh ịb iạđ điểu ỏx xyuên qua, èđ pé ar tàhnh it mâd tủhy, pấc iạđ điểu cũng lộng tầng thủy mnàg, màl ôhn nêl nâg xanh ữd tợn.

Dơưng tậv ịb nếY Tahnh Việt màh ở torng mnệig, trúc trắc phun ar nuốt vào, cộl cộc cộl cộc tahnh mâ mâd ĩm cắs tnìh, iốđ pơưhng iác iũm tờưhng tờưhng ểđ tás oàv nắh uàm neđ lông ,*c tiền uậh giáp kích kohái mảc thật ựs áuq snảg.

Đờưng Đờưng ởht cốd càng thêm ôht nnặg, cúl yàn nếY Tahnh Việt ohc nắh màl iác thâm hầu, nôc thịt phụt thao tiến tếy hầu, néb nhọn kohái mảc bỗng nihên tohán áuq toàn tâhn, nắh nêr ỉr ồh ngôn loạn ngữ: “Nhả ,ar hcá muốn bắn, muốn bắn, mua…… A b!nắ!”

nắH tưrớc uas uềđ oac tàro, nhục bích chợt pẹk chặt ôht cứng ẻk mâx lợưc, iùB Hành ịb pẹk nhịn kôhng được thấp syuễn tộm tnếig, hung hăng điên động phần hông iđ phía tưrớc đâm, iạđ điểu av chạm Đờưng Đờưng tyuến tiền liệt màl nắh thân ểht điên đnộg, phía tưrớc gắng gợưng nôc thịt mắc ở nếY Tahnh Việt tếy hầu, theo av chạm nur nêl nur nêl phun .ar

nếY Tahnh Việt gian nan nốut, uầđ lưỡi yấl lòng àm liếm láp.

Đờưng Đờưng gọing iũm óhk nịhn, rùng mình nắb xong tnih, iớm ịb nếY Tahnh Việt phun ar ,iđ nắh nă cặm nòc kôhng óc iớt pịk thay ếht bạch đồng pụhc, ngồi mổx Đờưng Đờưng tưrớc nưgời liếm liếm môi, thon iàd ngón yat tùng tùng ỡđ yấl nhan cắs thấu phấn nôc thịt lớn, ỏđ tươi uầđ lưỡi liếm sạch ẽs tặm nogài tinh dcịh, màh chứa nước tắm ồH yL tưrớc tắm tỉhnh tảohng nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg, theo uas nôh nôh nắh yuq đầu.

Tếing ión iơh iơh khàn kàhn: ……“ Hiện iạt nên ta.”

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr aựt ồh kôhng minh bạch nắh ý ,ứt nắh ngồi ở iùB ủhc tịch dơưng tậv tnợưhg, phía uas lưng aựd oàv iốđ pơưhng torng lòng nựgc, iah điều tràn ngập cứs tậb tậm cắs chân iàd ịb nắh pấc tách ,ar nă cặm bạch giày chơi bóng câhn, iởb ìv kohái mảc tinh ết phát run, uầđ tốrng rỗng nhìn man ồh yl tnih.

nếY Tahnh Việt cũng kôhng nóng nảy, nắh iởc ar quần oá aủc mnìh, loát iah tahnh phun tơưrng cụd vnọg, mầt tắm nhìn chằm chằm Đờưng Đờưng mnệig, tính toán ờhc nắh uêk iah tnếig, liền međ dơưng tậv mắc oàv iđ hởưng thụ.

nêB cnạh.

ởS Kiêu iởc ar quần ,oá ỡđ nạgnh tích thủy nôc thịt lớn, yuq uầđ ểđ ở ịb iùB Hành dơưng tậv căng oãl iạđ tớư iốx hyuệt mắt, ửht àm hớưng torng đnỉh, nưhng tấr nihều nầl uềđ hoạt iớt iồr yáđ chậu chỗ.

“Ách a!!”

Đờưng Đờưng ịb mâđ ảc nưgời nur lên, tớư mầd ềd nhục hyuệt pẹk ôht nihệt kôhng ở đnộg, nưhng cạm danh nguy hiểm mảc iạl màl nắh cứng ờđ iúc đầu, nhìn cíhnh mình tậm cắs pắb iùđ tộm mảnh tệv nớưc, nôc thịt aửn mềm kôhng nạgnh ũr ở uhk rừng đen, àm ởS Kiêu ỡđ cíhnh mình ồđ tậv hớưng hyuệt khẩu dùng sức.

Nưgời tihếu niên nốv àl óc cốb đnồg, hốung ihc yàn ab aig cús nớl ưhn vậy, màl nắh óc tộm loại ợs cíhnh mình môh yan ẽs ịb ngày chết ở trên gờưing ol lnắg.

Đờưng Đờưng liền yh vọng nắh đừng nạgnh cắm, nớl ưhn yậv ồđ vật, nạgnh mắc nắh thật ựs nă kôhng ôv .iđ nơĐ giản ởS Kiêu yut rằng kôhng óc kinh nệihgm, nưhng cũng ãđ màl công kóha, tưrớc dùng ngón yat iđ ohc nắh kếuhch tnơưrg.

“êT,” ngón yat mắc oàv nắh ịb phía uas nưgời iạđ dơưng tậv nhét yầđ tàrng đạo, toan tớưrng ịd tậv mảc õr rnàg, nắh tíh àh tộm hơi, nhìn ởS Kiêu hành đnộg, pảhng phất đoán được nọb ọh muốn màl ,ìg hảong :ợs “uêiK…… Kiêu Kiêu nưgơi đừng xằng yậb !a aT thảo at nă kôhng ,ôv at ẹm ón thật nă kôhng vô!! Bnụg, bụng ẽs ịb các nưgơi tứn v!ỡ!”

ởS Kiêu tếh cứs cyuhên úhc kếuhch tnơưrg, nưgợc iạl àl iùB Hành cười tộm tnếig, iúc uầđ nắc nắc ỗl iat hắn, nẫd iớt nắh mât nac ihn uềđ đang run.

ẽS“ knôhg, aik aịđ pơưhng tham nă tựhc, iah iác dơưng tậv cũng óc ểht nă ,ạh nòc óc t…ểh…” nắH dùng yuq uầđ đỉnh oat mât tắg oag nihgền ,pá tàrng oạđ ãđ chịu kích tíhch nur yẩr phun nớưc, Đờưng Đờưng uêk nêr tộm nur nur mềm ở nắh torng lòng nựgc, nihệt năng tộm tợđ tộm tợđ tưới iốx iùB Hành dơưng vật, iùB Hành tohải iám than thở: “Còn óc ểht hớưng ar phun nớưc, thật àl mâd đãng nếđ kôhng đcợư.”

ởS Kiêu túr ar tớư iốx ngón tay, dơưng tậv ừt ehk ởh chen oàv ,iđ ãđ pẹk tộm iác nôc thịt nớl tàrng oạđ thật ựs áuq cứm khẩn trí, iđ oàv tấr gian nan, ab nưgời uềđ ịb ễt óc chút đau.

,A“ a áhc…… aT toảh…… cáC nưgơi ẹm ,ón nôg!! ưhN ếht oàn nớl lên, shni…… aiG súc, a a ãd l…ư…” Đờưng Đờưng ãgn oàv iùB Hành torng lòng ngực mâ tyuến phát khẩn mnắg: “Ách ha…… Phải ịb các nưgơi thọc x!nêyu!”

nắH gọing iũm ôht nnặg, nur yẩr gọing ión tếing uêk màl ởS Kiêu torng lòng tộm mảnh aửl nnóg, pá cựl toàn iđ oàv ý nệim, nhẫn cắđ ủht cánh yat banh khởi nâg xnah, gian nan međ nôc thịt aưđ oàv nhục hệyut, iãđ Đờưng Đờưng hoãn aừv chậm iớm ừt chậm nếđ uam thọc oàv túr ,ar iùB Hành cũng kôhng ở ữig iạl ểht lực.

A“ at tảho, ôgn ——!! cáC nơưgi, ách, a a ẹhn đmểi!! ẹhN đ!mểi!”

nắH ngồi ở iah iác iạđ dơưng tậv tợưhng điên đnộg, aik iah ồđ tậv thao áuq sâu, màl nắh bụng ỏhn ôhn nêl iạl bình tảhn, iùB Hành nòc ngại kôhng ủđ sảng káohi, iôđ yat nâng nêl nắh chân tiếp cụt làm, đóng cọc gốing nhau hớưng torng tạc, phía tưrớc ởS Kiêu theo tás uas .óđ

Thân ểht tếing đánh vang dội, iộđ tởưrng iộđ bóng ổr đồng phục rách nát, oá rách quần manh àm treo ở trên nờưgi, nẩ nẩ ộl ar tậm cắs ơc bắp, nắh ịb tặm nưgời ạd úht cọh áb ,mô ngồi ở ếhg trên thao lộng man hệyut.

aiK iah điều tràn ngập cứs tậb tậm cắs chân iàd ịb iùB Hành pấc nâng lên, ộl ar iớt sưng ỏđ nhục hệyut, pẹk iah iác ôht tárng dơưng vật, tẳhng man aik khối ãđ ịb thao snưg, nă cặm bạch ớv bạch giày chơi bóng iah chân ở giữa kôhng turng cắl .ưl

nếY Tahnh Việt nghe nắh hùng hùng ổh ổh uêk gnờưig, thon iàd ỡđ nôc thịt lớn, tộm yat mắn Đờưng Đờưng cằm, cười ảgn nớgn: éH“ mnệig, ỷt ỷt yu nưgơi nă àc rtố.”

Đờưng Đờưng ẻv tặm nưgơi tởưng íht ,nă hung pẹb từrng nếY Tahnh Vệit, uềđ ịb đồng tính sinh thực íhk pấc mắc nếđ nhục hyuệt nước tốs văng khắp nơi, phía tưrớc nôc thịt tậd tnih, nòc ởht nổh nểh mâ trắc trắc àm yu hếip:

“ưgNơi ẹm ón mád ióv oàv tới, at liền mád ohc nưgơi nắc đứt, toah.”

“……”

nếY Tahnh Việt theo nảb năng pẹk chặt iác đôui, uas óđ yủ kuhất mẩl bẩm: aT“ uềđ nă aủc niơưg…… Nưgơi nòc nắb at tộm mgnệi.”

nắH ión Đờưng Đờưng ỗl iat hnồg, ổc cũng hnồg, iạđ man iàh ịb các hyunh ệđ óc nhân bánh yuq pẹk ở nêb torng taho, nòc óc tộm iác muốn thao nắh mnệig, yàn thật đúng àl mâd ĩm muốn mnệh.

nếY Tahnh Việt àt mât tấb ,ửt mắn Đờưng Đờưng cằm, ỡđ nôc thịt nớl međ yuq uầđ páđ ở nắh tớư mềm lưỡi mặt, torng nháy tắm aik kohái mảc màl nắh nắh uêk nêl tộm tnếig, tiếp cụt međ tớưrng hồng sinh thực íhk túđ ohc nắh .nă

“hTật tohải iám ,a Đờưng Đờưng ệđ ,ệđ mệing nóng qáu…… uầĐ lưỡi ỏhn cũng oảh mmề.”

nắH oat oat íhk àm ừh ,ừh Đờưng Đờưng pảhng phất cứng ờđ trụ, soái íhk hna tuấn tặm gnử hnồg, iơh iơh pihếm hồng iôm ởm ,ar ộl ar tớư cộl cộc àm uầđ lưỡi nộn hồng kaohng mệing cùng tắrng tinh màh rnăg, àm đồng tính ữd nợt nôc thịt nớl ở uầđ lưỡi tợưhng nihgền ,pá ý ồđ hớưng torng av chạm thọc oàv túr .ar

Hết chương 314

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?