Chương 406

Chương 406 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.82442【giá cả: 1.82442】

Lăng Tiêu Páhi, Tahnh Tyuền Pnohg.

Tếing vang tahnh thúy đánh ỡv Tahnh Tyuền Pohng nêy lnặg, ủhc điện trên tặm tấđ cuhng àrt mảnh ỏhn văng khắp nơi, ốC Tahnh Hoan ỡđ ếhg aựd tắb tay, cờưng cốhng aửn chết aửn sống thân ểht đứng lên, nô aòh uhn nưhợc tắm neđ ehc ník ơt máu, ngực kịch liệt phập pnồhg, pá cựl aửl giận mầg nhẹ:

“ừĐng nmệi!”

Năng lợưng nòc thừa kôhng óc yấm ệh tốhng nẫv ức phát ar lạnh ưhn băng cảnh oác tnahh.

【 danh quan tihên :ạh maT giới ệđ nhất ỹm nâhn.

nêT ãđ chịu ô nễihm, yâl dính diễm tnìh, nắr tếr ihc xnưg, iạđ ộb phận nưgời mảc thấy ngài mât aịđ cá độc, nhìn mex óc ểht nưhng kôhng ểht thâm gaio, iạl nầl aữn hớưng ýk ủhc phát ar cảnh cáo, ngài tahnh danh yấl ãgn áhp ịrt ,ốs pắs ãđ chịu điện giật từrng pạht, tỉhnh uam cóhng hoàn tàhnh nihệm ụv ủhc tyuến cùng nihệm ụv ihc náhnh 】

ốC Tahnh Hoan thật mạnh tíh oàv tộm hơi, nắh ngồi ởrt iạl ếhg aựd tnurg, oh khan iàv tnếig, phẫn nậh nói:

“ihNệm ?ụv ,A at nhịn Đờưng Hyuền irT nihều măn ưhn vậy, cíhnh àl ìv yàn đáng chết tahnh danh cùng ùhP Pohng yấm nưgời oảh mảc !ộđ Nưhng tộm trăm măn iđ qua, nọb ọh năc nảb àl kôhng nhận at iác yàn ưs túhc, nòc óc tahnh dhna…… Tahnh d…hna…”

nắH cười lạnh niệm iah câu, yầđ ngập náo hận: “ưgNơi kôhng ohc at pháp bảo, ệh tốhng iổđ iạl kôhng ,ủđ at cũng ỉhc óc ểht hớưng nưgời khác mốun, hiện ờig yàn óđ yàb trận ồđ tậv kôhng biết ìv oas uưl cạl iớt iồr trên ịht tnờưrg, nòc ịb nưgời oàđ ar nyugên ial ủhc nâhn, oảđ tàhnh at kôhng biết uấx ổh hớưng nưgời khác muốn pháp oảb uưm iạh àhn mình ưs hyunh cứhng ,ức tahnh danh hoàn toàn yủh torng tộm sớm, nưgơi màl at yấl iác ìg màl nihệm v?ụ!”

nắH náo nậh ệh tốhng kôhng giúp hắn, ỉhc biết yu hiếp iớt yu hiếp ,iđ àm kôhng óc nihều tí năng lợưng ệh tốhng cũng đồng dạng náo nậh cùng nắh trói định ếhp vật.

iaH nầl điện giật ,ạh ốC Tahnh Hoan hoàn toàn điên rồi, nắh nur yẩr ụhk ar tộm búng máu, kiều uhn kuhôn tặm iát nhợt ảht ữd tợn, pặc aik uhn nưhợc ôv iạh cắh uâm turng tràn ngập ác chết lưới rách điên cnồug.

iạL auq iah nàgy, nắh međ “iKếm ểht ổb Tihên Đạo” tộm cyuhện ở uT Tiên giới nháo nếđ nồ oà hyuên náo, liền am ut aịđ nàb cũng óc nghe tấhy, uT Tiên giới pohng nâv nấl tới, iơn iơn uềđ àl thảo luận cyuhện yàn tahnh ,mâ cúhng tiên nôm cũng ngồi kôhng yên, trải auq tộm phen nihgêm tậm thảo lậun, óc yấm àhn tiên nôm iđ oàv Lăng Tiêu Páhi, cùng Cung Tinh àH máđ nưgời cùng nhau iđ tưrớc Diễn Tihên Tnôg.

nọB ọh iớt Diễn Tihên Tông khi, Đờưng Đờưng iớm aừv cùng nắh iạđ ồđ ệđ ừt dưới gờưing đánh iớt trên gnờưig, iah uầđ lang dờưng ưhn nắc ,éx yâm aưm ơs đnìh. Tiên nôT nốv cíhnh àl kôhng tíhch oán nihệt cùng pihền toái tẳhng man tính tnìh, màl tệm mỏi, liền lười nếđ iạl sảo, ngồi ở trên gờưing nhìn chăm úhc oàv đang ở ohc nắh xyuên ủđ y cùng uàm cạb giày ób iạđ ồđ ,ệđ trầm cặm tộm lát, tộđ nihên iỏh hắn.

“íhCnh àl at međ các nưgơi yạd hư?”

nắH tấr mớs phía tưrớc liền óc iác yàn năb kăohn, ohc ùd nịhgch ồđ nhóm ưhn ếht iạđ nịhgch tấb đạo, ihk ưs diệt ,ổt nắh cũng kôhng đành lòng ạh ửt ủht međ yàn chém gếit, tộm ộb phận nyugên nhân àl yàn ab iác tiểu cús sinh iãn nắh thân ủht nuôi lớn, tộm khác ộb phận óđ àl nhân nắh aựd theo thầy òrt mấc đoán tohại nảb ửt dỡưng ồđ ,ệđ dỡưng nếđ cuối cùng dỡưng oai, nắh ựt nihên tárch nihệm tọrng đại.

ùhP Pohng ỳuq tộm iốg trên tặm đất, tộm noc tốc cách õr ràng ôht pár nàb yat ot mắn ưs nôt câhn, tộm yat aik mầc ủđ ,y bôung xốung vắng lặng tặm mày, đang muốn pấc ưs nôt cặm oàv ủđ ,y nghe được iờl yàn uas dừng tộm cúht.

Đờưng Đờưng ngồi ở trên gnờưig, phía uas aửc ổs ởm ,ar môh yan thời tiết kôhng lạnh cũng kôhng óc pnohg, iổđ tiến oàv kôhng íhk uềđ àl tươi tám íhc cực tyuết hnơưg. nắH tộm thân uàm cạb tiên bào, uàm neđ cót iàd iốr tung ở phía sau, nogài aửc ổs lãnh bạch hná tặm trời dừng ở nắh qaunh tâhn, međ nắh nấs nếđ kôhng nihễm phàm tầrn, gốing ưhn tírch têin.

Gờưing mện tợưhng yàb tộm iác nàb ,ỗg Xyuên Tờưrng ưT ngồi ở ưs nôt iốđ dệin, tộm yat cốhng mằc nhìn hắn, tộm khác iác cánh yat páđ ở trên bàn, torng yat mắn tộm phen oás túrc, lười nhác ẹhn nàhng cắl .ưl

Vọng Đoạn uhT ngồi ở ná ưht uas ếhg têrn, cyuhển động cihếc nẫhn, nghe yậv cũng àl tộm đốn.

nọB ọh cũng uềđ biết óc iợl nhất páđ ná àl “úĐng vyậ”, nưhng ia cũng kôhng tởưng ưhn yậv ảrt lời.

ôhT pár yat vuốt ev ạh ưs nôt linh đinh iơh lạnh tắm ác câhn, ùhP Pohng iúc uầđ ở nắh tắrng nõn sạch ẽs um nàb chân tợưhng ẹhn nàhng chạm oàv tộm cúht, theo uas nâng nêl tâhn, međ ủđ y cùng giày ób ohc nắh cặm tốt.

“ihTên tính ưhn thế, đừng nghĩ nuềih.”

Xyuên Tờưrng ưT cánh yat páđ ở trên bàn, thân ểht iơh kohm, cười kahnh kcáhh: “úhCng at tham nệim, áh óc ểht quái ưs tnô?”

nắH međ aik oás trúc nhét oàv nêb hnôg, iđ xốung xyuên giày ób sau, iôl oék Đờưng Đờưng iđ nếđ cạb kính tớưrc, nhìn iốđ pơưhng ngồi xnốug, torng yat từng điểm hná sáng tắrng aóh tàhnh tộm phen oánh nuhận torng sáng bạch ngọc lợưc, ẹhn név nêl nắh cặm páht, ẹhn nàhng iđ xốung .ơs

Gờưing mện uas aik pihến aửc ổs ởm ,ar lãnh tyuết hơưng tươi mát, ngẫu nihên óc chim tước phát ar tahnh thúy uêk ,ot cúhng ón dừng ở trên ngọn cây, uậđ neđ tắm hớưng aửc ổs xem. tộM thân tahnh y năv ãhn man ,ửt đứng ở bạch y Tiên nôT phía sau, ìv nắh ơs neđ ưhn cựm cót dài, nòc iạl iah iác man ửt nhìn yàn quen tuhộc ảht nhân tậv điên oảđ cảnh tnợưg, hná tắm kôhng ựt giác uhn hòa, aik tahnh y man ửt õr ràng cũng ớhn iớt iác ìg dờưng ưhn cười tộm tnếig, ơs áuq iàd páht, iạl cười nói:

ồĐ“ ihn nòc ớhn õr cúl tưrớc ưs nôt ohc cúhng at nấv tóc, tếk ảuq màl ohc tộm đoàn loạn ộb dgná.”

Nhắc iớt cyuhện ,ũc Tiên nôT cũng kôhng mấc iồh tởưng khởi các ồđ ệđ ihk nòc ỏhn đáng uêy nogan nogãn ộb dnág, tặm yàm uhn aòh tộm iác chớp mắt, nưhng Xyuên Tờưrng ưT cuối cùng tộm câu, màl Tiên nôT nẩ nẩ óc chút kôhng pụhc.

Phần 625

nắH lạnh ưhn băng nghĩ tầhm, ưhN ếht oàn liền loạn tàhnh tộm đàon? ióN noga.

Xyuên Tờưrng ưT iớm aừv međ ưs nôt phát thúc lên, ủht nơs iạđ trận bỗng nihên ịb nưgời công kcíh, gno sáng nờgi, ùhP Pohng nêihgng đầu, nhìn ềv phía nogài aửc .ổs

iạĐ Thừa ỳk cùng pợH ểhT ỳk yu pá đánh pú lại, kinh động Diễn Tihên Tông iọm nờưgi, tộm máđ cắh y kiếm ut kuhôn tặm lãnh kốhc, iđ nahnh hớưng nơs nôm .iđ

ưhN óc ưhn kôhng iơh ởht ừt aửc ổs chảy oàv pòhng tnorg, yàn tợưng tưrng ohc iốđ pơưhng ở kihêu kcíhh.

Vọng Đoạn uhT ưt thái ảht lỏng àm ngồi ở ná ưht sau, tầng tầng pớl pớl uàm ỏđ mậs khẩn oàb màl nắh nhìn lười bếing àt khí, nắh ũr pẹh iàd iơh chọn tắm pnợưhg, ehc yậđ torng tắm thật uâs ệl khí, iôm mỏng iợg nêl tộm iác ộđ cnug, ẹhn gọing ỉn non:

“Tìm ctếh.”

——

Diễn Tihên Tông aửc mênh mông yâv qaunh tộm iạđ bang nờưgi, các nôm phái phục cứs uềđ ,óc phía tưrớc nòc đứng yấm iác iạĐ Thừa ỳk cùng pợH ểhT ỳk oãl ổt tnôg, phần nớl turng niên ộb dnág, íhk tàrng màl ohc nưgời at ợs hãi.

Ở yâđ iọm nưgời uềđ ở lặng ẽl quan tás đứng ở phía tưrớc yấm nờưgi, torng lòng chấn đnộg, chưa từng tởưng nyugên ial uT Tiên giới ừrt ỏb Đờưng Hyuền irT thầy òrt nốb nờưgi, iạl nẫv óc nihều ưhn yậv ịt ếht iạđ nnăg.

Nưhng nọb nắh kôhng bếit, uến àl ảc iác iạđ cụl thêm lên, os hiện iạt nòc muốn nihều tợưhng tộm ,tí cẳhng auq nầg trăm măn ôv tahnh ôv cứt ãđ chết yấm cái.

iaH nạv măn tưrớc uT Tiên giới linh íhk sung túc, iạĐ Thừa ỳk cùng pợH ểhT ỳk cờưng ảig yut tihếu iạl kôhng phải kôhng ,óc hiện ờig yàn yấm ngàn năm, nếđ ỉhc óc Đờưng Hyuền irT cùng nắh nếđ các ồđ ệđ tộđ áhp yàn cảnh gớii.

Nữhng nưgời này, óđ àl nạv măn tưrớc aik tộm đám. nọB ọh giữa óc nưgời ãđ ơm ồh chạm oàv iác cắhn, nưhng cíhnh àl ôv pháp ihp tnăhg, nẫv luôn ở linh íhk sung cút aịđ pơưhng ếb qaun, ưd iạl uềđ àl ưt chất kôhng ,ủđ kôhng mac lòng liền ưhn yậv ừt ,ỏb mảc thấy Đờưng Hyuền irT ãđ cếht, nọb ọh liền óc yh vnọg.

“Nay iọm nưgời iớt iáb pỏhng Lăng Tiêu Phái Hyuền irT Táhnh Qâun, oas trốn tárnh kôhng tyấh!”

tộM nưgời iạĐ Thừa ỳk ut ĩs tặm yàm tràn yầđ aừb bãi, rống nêl tộm tnếig, tyurền ar iđ thật .ax

Bỗng nêihn, tộm oạđ óig ẹhn thổi qua, cuốn nêl pohng tếyut, sóng mâ kếuhch nát tộđ nihên mi bặt, Tahnh Việt năv ãhn tahnh mâ chậm ìr ìr vang lên.

ừT“ uâđ ar cẩu, iọg yậb iác gì.”

ộH nơs iạđ trận ởm ,ar ab oạđ thân hnả ừt nêb torng iđ ,ar torng óđ tộm iác nă cặm ôv cùng úhc ý ảht pohng ộđ írt thức mười phần mấg cóv tahnh ,y nách iat treo ũr xốung cộm bài, iác ìg cũng kôhng màl đứng ở kia, uềđ gốing iác năv ãhn ẹhn nàhng công .ửt

ẹhN nàhng công ửt trên dưới liếc liếc tắm tộm iác ut ,ĩs áb àm tirển khai torng yat quạt xếp, chắn chắn cíhnh mình aửn nêb mặt, ghét ỏb ởht iàd tộm hơi:

“hTật x…uấ…”

aiK ut ĩs ãđ tạđ đnỉh, tưrớc yan kôhng ịb nưgời ũv nhục quá, pậl cứt ỏđ bừng nêl tặm giận :ữd

“iTểu bối, nưgơi mìt ctếh!”

nắH pậl cứt liền phải cùng Xyuên Tờưrng ưT đánh nêl tới, iạl ịb tộm nưgời mắn ảb vai, ngăn iạl động tác, aik turng niên nhân hná tắm nẩv cụđ tang tnơưhg, iạl óc tộm loại ỷuq ịd khôn kého, nẩgng uầđ nhìn ềv phía Xyuên Tờưrng ưT yấm nờưgi, nogài cười nưhng torng kôhng cười nói:

“Hôm yan cúhng at iớt iáb pỏhng Hyuền irT Táhnh Qâun, cùng các nưgơi ab iác ịb trục xuất ưs nôm óc iác nac hệ.”

nêB cạnh nẫv luôn kôhng ión cyuhện Cung Tinh àH ởm mệing nói: “ôhKng sai, ưs hyunh iãn at Lăng Tiêu Phái nờưgi, nắh tếh thảy ựt nihên óc Lăng Tiêu Phái ụhp thcár.”

Vọng Đoạn uhT giữa yàm tệv ỏđ ưhn máu, uàm ỏđ mậs iôđ tắm tràn ngập ệl íhk àm nhất nhất mex auq Lăng Tiêu Phái iớt nờưgi, ừrt Hùng Câhu, Gaing nãV Sầu, nắh ưs hyunh yấm iác ưs ệđ ếht nưhng uềđ muốn ịrt nắh oàv ỗhc cếht. nắH mằc tyuến căng chặt tộm iác chớp mắt, theo uas cười nạho:

ừT“ các nưgơi ụhp tcárh? ,A oàđ nắh xơưng tốc ohc các nưgơi uêy tơưhng tiểu ưs ệđ cụt mệnh soa?”

iọM nưgời sửng sốt, kôhng nghĩ iớt Vọng Đoạn uhT ếht nưhng liền ưhn yậv međ nọb ọh torng lòng hiểu õr àm kôhng ión ar ựs ión ,ar nhịn kôhng được nhìn ềv phía Lăng Tiêu Páhi.

Lăng Tiêu Phái iọm nưgời tặm ỏđ iat hnồg, ngay ảc tộm thân bệnh ểht uhn nưhợc chọc nưgời liên ốC Tahnh Hoan cũng ỏđ bừng nêl mặt, chịu kôhng iổn cuhng qaunh mầt mắt, ehc iôm oh khan iàv tnahh, aik mắn yat yat uềđ ở run.

Xyuên Tờưrng ưT nhìn nếđ uas hiếm ,ạl khép iạl quạt pếx ỗv ỗv lòng nàb tay, cười kahnh káhch kinh nạgc:

“ạBch nhãn lang ếht nưhng cũng ẽs mảc thấy ổh tẹhn, thực nix iỗl nuôi nớl cíhnh mình ưs hyunh soa?”

ốC Tahnh Hoan ịb Cung Tinh àH aửn mô torng ngực tnurg, thấp thấp oh khan iàv tnếig, cuhng qaunh ưhn óc ưhn kôhng mầt tắm ứht nắh trái mit tộm trận loạn nảhy, yat chân uềđ lnạh, uhn nưhợc biện gảii: ưS“ hyunh nuôi nớl cúhng at nâ tình cúhng at nẫv luôn ihg ớhn torng lnòg, nưhng ựs tình quan tihên ạh tơưhng snih, ưs hyunh ưhn ếht oàn ẽs ỏb cặm đuâ?”

nắH nhìn táohng auq yấm iác iạĐ Thừa ỳk ut ,ĩs cười khổ: “ôhKng ión nưgời káhc, yàn iàv ịv ut ĩs ãđ muốn iớt iạđ nạn, cẳhng ẽl ơrt tắm nhìn ởs uữh liều mạng òb nếđ iác yàn cảnh giới nờưgi, cuối cùng iởb ìv Tihên oạĐ ỗl hnổg, mô nậh ãgn xốung iạt ạh gớii? aT nit tnởưg, liền tính ưs hyunh ãđ bếit. nắH cũng ẽs ìv torng lòng iạđ nhgĩa yh sinh cíhnh mhnì.”

Lăng Tiêu Phái iọm nưgời cũng đánh nêl tinh tầhn, iôs iổn ụhp aọh tiểu ưs ệđ nói.

“úĐng vậy, ưs hyunh ưhn yậv cíhnh trực ôv ,ưt ưhn ếht oàn nhẫn mât nhìn tihên ạh tơưhng sinh chịu kổh.”

“Tất ảc tấb cắđ ĩd tôhi, cúhng at cũng tấr àl uađ lnòg, nưhng ổb Tihên oạĐ tộm cyuhện uến iổđ iạl àl at nóhm, cúhng at cũng ẽs tứd kohát kiên qyuết aựl chọn iạđ naĩhg.”

Vọng Đoạn uhT nghe yậv cười ah ,ah uàm ỏđ mậs iôđ tắm nhìn chằm chằm ốC Tahnh Haon: “Nói nihều ưhn vậy, cùng ohc nưgơi ý ồđ giết cíhnh mình ưs hyunh iổđ yàn năc tốc óc ìg quan ?ệh tấB áuq àl ìv cíhnh mình tiện mệnh tôhi, ảx iác ìg tihên ạh iạđ naĩhg.”

ốC Tahnh Hoan ịb Cung Tinh àH uađ lòng aửn mô yấl ảb vai, ũr tắm thấp gọing oh kahn, iờl aừv ión ar nắh cắs tặm pậl cứt tắrng bcệh, Cung Tinh àH liền kôhng kôhng iuv nhấp môi, lạnh lùng nói:

aM“ Tôn, úhc ý iờl nói, ỉhc yấl tộm khối năc tốc tôhi, cũng ẽs kôhng ỏb mgnạ.”

ùhP Pohng thần cắs uậs lnãh, ảc nưgời uềđ óc ểht tếk bnăg: ôV“ nhgĩa iác ,ìg uềđ giết sạch óđ là.”

Xyuên Tờưrng ưT cùng Vọng Đoạn uhT tộm iác trên tặm kôhng óc ý cờưi, tộm iác khác torng tắm ệl íhk thâm tầrm, ịb nọb ọh íhk torng lòng tás ý quay cnồug, cũng kôhng ở ión thêm iác ,ìg nưgời tưrớc oás trúc hàonh ở nêb môi, nưgời uas vươn tộm nàb tay, tộm ób ngọn aửl ở torng yat nắh aóh tàhnh cọm yầđ thật iàd iag nưgợc neđ náhnh roi.

oáS trúc tahnh torng trẻo tộm vnag, ùhP Pohng nẫd theo tờưrng kiếm công kích tợưhng torng óđ tộm iác iạĐ Thừa ỳk ut ,ĩs ior cọb ngọn lửa, đánh oàv tộm nưgời trên nờưgi.

Kôhng óc tơưhng lợưng đờưng snốg, iạĐ Thừa ỳk ut ĩs cũng iổn gậin, cùng nọb ọh đánh lên, Diễn Tihên Tông cắh y kiếm ut tộm máđ túr kếim, nêhgnh địch àm tnợưhg, kôhng oab lâu, am íhk quay cnồug, ừt nêb torng iđ ar am ut cũng aig nhập nỗh cếihn.

tộM trận cihến yàn nữhng iác óđ kôhng óc oảh ý nưgời đánh cực ỳk gian khổ, Vọng Đoạn uhT tihện pháp tậuht, ior iàd tợưhng ngọn aửl uến àl dừng ở nhân thân tợưhng phác uềđ phác tấb dệit, ịb ảđ oảđ nờưgi, ỉhc iớt pịk phát ar tộm tếing êht lơưng uêk thảm tếiht, liền aóh tàhnh ort bụi.

ùhP Pohng kiếm tuhật thâm nếđ nắh kiếm oạđ ệđ nhất nhân ưs nôt chân tềyurn, kiếm ý vắng lặng ảht đằng đằng tás khí, ếht công mạnh ẽm àm èđ nặng iạĐ Thừa ỳk ut ĩs đnáh, nắh iốđ diện đồng dạng dùng kiếm ut ĩs liên cụt iul ềv phía sau, ịb đông lạnh uám uềđ phải đọng lại, torng lòng kinh tnủg, kôhng hiểu ìv oas thân ở cùng cảnh gớii, yàn hàong oam tiểu ihn ếht nưhng muốn os iớv nắh mạnh nơh nihều ưhn vậy!

Xyuên Tờưrng ưT liền càng kôhng nầc phải nói, nắh liền nihều nầl uềđ kôhng nầc tárnh ,én liền đứng ở pháp trận nogại thổi sáo, kôhng ia óc ểht đụng iớt nắh tộm cúht, nọb ọh thời khắc chịu sóng mâ công kcíh, mâl oàv yus uếy cùng oả cảnh tnurg, ở pháp trận turng ịb treo ổc tàhnh bùn.

ểĐ ohc Lăng Tiêu Phái iọm nưgời kôhng ểht tởưng được cíhnh ,àl Hùng Châu cùng Gaing nãV uầS mang theo yấm iác tởưrng oãl tiến đến, giúp ỡđ nưgời nàogi, đánh nọb .ọh

tắM thấy Hùng Châu téh nớl tộm tnếig, međ tộm iác Phân Thần ỳk ut ĩs ơig nêl hung hăng nện ở trên tặm đất, Cung Tinh àH nheo mắt, nắc răng rống gậin:

“ùHng Câhu, Gaing nãV Suầ!”

nắH nêb cạnh ỉhc óc ểht dùng pháp oảb iớt ngăn nảc công kích ốC Tahnh Hoan nghe yậv nhìn auq ,iđ nhìn nếđ Hùng Châu cùng Gaing nãV uầS õr ràng ở giúp ỡđ nêb aik ,àl ởm ot iah mắt, thất vọng mẩl bẩm:

ưS“ hnyuh, các nưgơi yâđ àl đang màl iác gì?”

Gaing nãV uầS nă cặm aoh eòh èol loẹt ỏđ thẫm quần ,oá yat mầc tộm phen aoh eòh èol loẹt yâc qạut, óc nưgời công kích nắh nắh liền vung nêl yâc qạut, khói hồng tràn nậgp, phác nưgời ọn ẻv mặt, iốđ pơưhng tẳhng pắt túrng cộđ ãgn xốung đất, kôhng oab uâl liền biến tàhnh uám lnãog.

nắH ồH yL tắm thấy Cung Tinh ,àH hná tắm ax ạl nếđ gốing ưhn kôhng quen biết hắn: àL“ nưgơi điên rồi, Cung Tinh .àH aT biết yấm măn yan nưgơi nẫv luôn ịb nogại giới ở uas lưng cười nhạo cởưhng nôm ihc ịv àl ưs hyunh nờưhng ohc nơưgi, nưhng ưs hyunh màl ias iác ?ìg cúL tưrớc nưgơi at iah nưgời ở trên núi, àl ia ếht ưs nôt cihếu ốc cúhng !at Sinh bệnh ihk pém gờưing ủht iạl àl ai?”

ưS“ hyunh iốđ iớv nưgơi nihgêm kắhc, nưgơi ihg nậh torng lnòg, ưs hyunh iốđ iớv nưgơi hảo, nưgơi iạl quên iác kôhng nòc tộm mnảh, ỉhc ớhn õr cíhnh mình àl ưhN ếht oàn ịb cười nạho, ịb ưs hyunh èđ ở đỉnh đuầ!”

Gaing nãV uầS hná tắm tơưhng hại, nhìn cắs tặm tộđ biến man nâhn: “uCng Tinh àH a Cung Tinh ,àH nưgơi yàn trái tim, uềđ ịb ựt it cùng ghen ghét phao lnạ.”

Cung Tinh àH pảhng phất ịb tộm chút chọc tủhng ngăn pắn lợưng ệl cáx nàogi, xanh tém kuhôn tặm nặv vẹo, tắg oag nhìn chằm chằm vạch trần nắh Gaing nãV Sầu. yàN phúc ữd nợt ộb dáng aọd ốC Tahnh Hoan nhịn kôhng được iul ềv phía uas aửn bớưc, nhìn iốđ nắh năs cós nô uhn ưs hyunh cúl yàn gốing iác cá ỷuq dờưng như, torng lòng phát run.

aựT ưhn Gaing nãV uầS theo ưhn lời, nắh ưhn ếht kôhng màng tất ảc ìv ỷ iạl nắh nếđ tiểu ưs ,ệđ tơưhng nổt iạĐ ưs hnyuh, uềđ àl ìv ?iá Cũng kôhng thấy đến, nắh ỉhc àl áuq muốn međ èđ ở cíhnh mình trên nưgời iún nớl mén xnốug, áuq tởưng áuq tgnởư……

Cung Tinh àH iah tắm ehc ník hồng ơt máu, yat mầc tộm phen dính uám tờưrng kếim, kôhng giận phản cờưi: aT“ ựt ?it aT iớm àl Lăng Tiêu Phái chân cíhnh cởưhng môn, àl cíhnh oạđ đứng đầu, at ìv oas phải ựt ti!”

nắH nhìn ềv phía Gaing nãV uầS hná tắm tér run, ưhn àl đang mex nưgời chết gốing nahu, ión tơưhng tóx nói: “ưgNơi uến ãđ qyuết định iộb phản tông môn, ợrt giúp àt am nogại đạo, môh nay, at ựt mình liền tahnh ýl nôm hộ!”

Gọing ión iơr xnốug, nắh túr kiếm nhằm phía Gaing nãV Sầu, Cung Tinh àH yut rằng nưgời cẳhng ar ,ìg nưhng tihên úhp iạl àl nhất đẳng nấht, pợH ểhT ỳk uậh ỳk ut ,iv os Gaing nãV uầS oac tộm iác tiểu cảnh gớii.

tấB quá, Gaing nãV uầS tốr cuộc àl nađ ,ut ũv cựl áig ịrt ưhn ếht oàn cũng os tấb áuq hắn.

Thấy nắh tộm ộb muốn giết nưgời diệt khẩu ưt thế, Gaing nãV uầS torng lòng trầm xnốug, mắn chặt quạt xếp, chưa từng tởưng kôhng iợđ nắh động ủht ngăn nảc công kcíh, tộm oạđ bạch qaung hiện lên, Cung Tinh àH chợt ịb đánh bay.

tấB yuQ Kiếm ở giữa kôhng turng quay đầu, aóh tàhnh bạch qnaug, iơr oàv tộm noc thon iàd tắrng nõn tay, tộm thân bạch y Tiên nôT uht iồh tay, sạch ẽs ộb dnág, pảhng phất liền ếđ giày uềđ kôhng nên yâl dính tợưhng yàn ơd nẩb hếyut. nắH nhàn nhạt nhìn táohng auq Gaing nãV Sầu, hỏi:

“ôhKng óc việc gì?”

Gaing nãV uầS ẹhn nàhng ởht ,ar cờưi: “ôhKng óc việc ìg kôhng óc việc ,ìg tí nihều ưs hyunh iớt pịk tiờh.”

Đờưng Đờưng mex nắh kôhng ịb tơưhng liền “Ân” tộm tnếig.

nắH ab iác ồđ ệđ tộm nêb giết nờưgi, tộm nêb nhìn nắh cùng nọb ọh ưs thúc giao lưu, ghen ghét tòrng tắm uềđ .ỏđ

nêB kia, Tiên nôT yàn nhất kiếm kôhng óc chút oàn uưl tnìh, Cung Tinh àH ịb đánh yab iđ ar nogài thật ax ở nện ở trên tặm đất, “ốhPc” àm phun ar tộm ngụm uám tơưi, oh khan iàv tnếig, ehc ník hồng ơt uám tắm tắg oag nhìn Tiên Tôn, mắn kiếm yat khẩn nếđ phát run, ỉhc mảc thấy iốđ pơưhng aựt ưhn tộm aòt kôhng ểht siêu việt iún lớn, pá nắh yấm măn yan uềđ ởht kôhng nổi.

ốC Tahnh Hoan iộv vàng iđ nếđ nắh nêb cnạh, međ nắh nâng yậd tới, úhc ý iớt hoàn cảnh uấx cục dệin, nắc tộm chút iôm nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg:

ưS“ hnyuh, nưgơi cuối cùng ar tới. Cúhng at iồh Lăng Tiêu Phái tơưhng thảo tộm chút ổb Tihên oạĐ việc ưhN ếht noà?”

Cùng ùhP Pohng yấm nưgời tirền uấđ iạĐ Thừa ỳk ut ĩs cũng úhc ý iớt cíhnh ủhc tới, torng óđ tộm iác ộb dáng khôn khéo tộm nêb én tárnh ior công kcíh, tộm nêb oac gọing nói:

“Đều ión Hyuền irT Táhnh Quân lòng mang iạđ nĩhga, iãn kiếm oạđ ệđ nhất nâhn, hiện ờig Tihên oạĐ ỗl hổng ửs nưgời torng tihên ạh cuối cùng ảc iờđ uềđ kôhng ểht ihp tnăhg, pắs nếđ ọht nyugên giả, mô nậh àm cếht, mong rằng Táhnh Quân ìv yàn tihên ạh iạđ nĩhga, màl qyuết sách ar tiớ.”

Nữhng nưgời yàn ợs cực ỳk cíhnh mình iạl ưhn ếht oàn ỗn cựl uềđ tohát yl kôhng nếđ sinh oãl bệnh ,ửt iốđ bạch y Tiên nôT chắp tay, từng tếing nói:

“ỉhTnh Táhnh Quân màl ar qyuết shcá!”

“ỉhTnh Táhnh Quân màl ar qyuết shcá!”

Tiên nôT tộm ộb bạch ,y đứng ở nỗh loạn nếđ cực điểm cihến tnờưrg, tặm yàm bình tĩnh nhìn kôhng ar mảc xúc.

Cách nắh nầg nhất ùhP Pohng tộđ nihên phát đêin, kôhng muốn sống èđ nặng địch nhân đnáh, tộm iồh oađ qaung kiếm ảnh, nắh nhất kiếm thọc xyuên iốđ pơưhng trái tim, iốđ pơưhng cũng thọc xyuên ờb iav aủc hắn, ùhP Pohng tộđ nihên túr ar tờưrng kếim, kôhng rảnh ol uađ bước iđ nếđ Đờưng Đờưng nêb nờưgi, tộm phen ngăn iạl nắh tay, tắg oag nhìn chằm chằm hắn.

Đờưng Đờưng ịb tộm phen ữig cặht, thân ểht ềv phía uas nnêihgg, nogái uầđ nhìn iạl nhìn ềv phía ảb iav ổđ uám ồđ ,ệđ nêb iat àl nắh nồd pậd ởht dốc, ùhP Pohng tắg oag tắb yấl hắn, ưhn àl ợs nắh ẽs tộđ nihên biến mất, ởht nổh nểh tộm iồh uầh tếk năl lộn, hcá gọing ión uầc xin:

ưS“ tôn, at nghe liờ.” Nưgơi đừng .iđ

nắH iạđ ồđ ệđ àl iác tiểu nưgời câm, tiểu đóng bnăg, ịb nắh chọc cứt giận ỉhc biết mầc kiếm iđ ar nogài iốđ iớv cọc ỗg tộm iồh loạn cọhc, iơn oàn ẽs hống nưgời đâu? Nưhng ưhn yậv tộm uâc ôhk nằc nghe lời, pảhng phất chọc túrng Tiên nôT torng lòng mềm mại.

Trăm măn thời gian trôi mau, iớm nhập nôm ihk tiểu uậđ đinh hiện ờig os iớv nắh nòc muốn oac tợưhng tộm ,tí Tiên nôT ãđ kôhng ểht ưhn iốđ pơưhng iàh đồng ihk nữhng iác óđ iúc uầđ nhìn xnốug, àm àl ẽhk nâng mắt, nhìn chăm úhc iốđ pơưhng pảhng phất ơc pắb uềđ ở trừu động diện than mặt, nghe nồd pậd ôh hấp, duỗi yat ở nắh trên đỉnh uầđ ờs .ờs

Phần 725

ùhP Pohng ãđ nớl ưhn vậy, nẫv àl nhất phái cởưhng môn, ở nêb nogài ịb ưs nôt ờs uầđ ựt nihên kôhng phải iác ìg sáng iọr ,ựs tấb áuq Tiên nôT ờs auq iớt khi, nắh pậl cứt iúc đầu, màl Tiên nôT óc ểht ờs nếđ nắh phát kấhu.

Đờưng Đờưng hống hống tiểu đóng bnăg, nogái uầđ nhìn iạl nhìn yàn óđ dùng iạđ nhgĩa cứb bách nắh nếđ các ịv ut giả, yat aừv cểyuhn, uàm tắrng qaung điểm ở torng yat nắh nưgng tếk ar tộm phen cắs néb lạnh băng tờưrng kếim.

nắH mạđ tnahh: “Chư ịv ợs àl hiểu mầl iác ,ìg Đờưng ỗm chưa oab ờig páđ gnứ ổb tihên tộm cnệyuh.”

Chắp yat hành ễl iọm nưgời sửng sốt.

Cihến tờưrng tộm mảnh uám tơưi, khói tuhốc súng tràn nậgp, iah nêb nưgời ởs sông ngân ốhp các trạm tộm bên.

môH yan iớt nưgời kôhng ,tí ơc ồh các nôm phái uềđ ,óc liếc tắm tộm iác nhìn lại, mênh mông tộm mnảh.

Đơưng nêihn, cũng óc kôhng nát đnồg, mảc thấy uến àl muốn mẫd nêl ôv iột nưgời iht ểht iớm óc ểht ihp tnăhg, aik kôhng ihp tăhng cũng thế, ia biết uầb trời tợưhng tộm máđ aựd oàv biện pháp yàn ihp tăhng uềđ àl chút iác ìg tặm hnàg, kôhng bằng ạh giới iớt tiêu oad ựt tại, loại nưgời yàn nẫv chưa xuất hiện iạt iơn đây.

nọB ọh kôhng ựd đoán được iốđ pơưhng ếht nưhng thật kôhng ợs tihên ạh nưgời ut tiên nêl ná công kahi, cứt khắc nóng nảy, mênh mông oảs lên.

“áhTnh Quân cíhnh àl nihgêm túc? Nưgơi thật ựs kôhng mnốu?”

“áhTnh Quân áh óc ểht ưhn ếht kihnh sấut! Ngài thật muốn ỏb tihên ạh nưgời ut tiên àm kôhng màng soa?”

“ờưĐng Hyuền Tri, nưgơi áuq hcí kỷ!”

Cũng óc phái pấc tiến cứt giận ỉhp nhổ: “hPi, nòc ión cíhnh trực ôv .ưt Nyugên ial cíhnh mình mệnh ếht nưhng os nihều ếht yàn nưgời mệnh nòc muốn quan tnọrg, iác ìg Táhnh Qâun, Kiếm Tôn, tấb áuq àl tham sống ợs chết hạng nờưgi! màL at iốb ơrt tnẽr!”

ởS àh nêb kia, Vọng Đoạn uhT ở aM cựV óhp ủht kihnh tờưhng àm oàđ oàđ ỗl tai, mất cắt ar tnếig: aT“ ión các nưgơi cíhnh oạđ óc phải yah kôhng kôhng ảx iác iạđ ỳk ôv pháp oảh oảh ión cyuhện ,a iạl ơrt tẽrn, iạl kôhng màng tihên .ạh cáC nưgơi uềđ ãđ ếht Tiên nôT tyuển hảo, cũng đừng màl ộb màl tịch màl nhân aig màl ar qyuết scáh, tộm máđ óc tệm yah kôhng ”.a

iọM nưgời ịb chọc tnủhg, nháy tắm tớưrng ỏđ tặm giận ,ữd óc nưgời tahnh kiếm ỉhc oàv hắn: “ưgNơi ”——

iớM aừv nưgơi tộm tếing Đờưng Đờưng liền kôhng kiên nẫhn, íhp nihều ưhn yậv iờl ión màl iác ?ìg Nhất kiếm chém óđ .àl

nắH vung nêl tờưrng kếim, trên thân kiếm pậl cứt nưgng tộm tầng sơưng lnạh, bỗng nihên xuất hiện ở tộm iác mắng nếđ nhất hung iạĐ Thừa ỳk cờưng ảig tớưrc, đánh nắh cánh yat ơc pắb pồhng lên, kuhôn tặm tớưrng hồng sung hếyut, cũng ỉhc óc ểht chật tậv iul ềv phía sau.

Lạnh gnọig: “Nếu nưgơi ưhn yậv kôhng tham sống ợs cếht, nảb nôt liền tưrớc aưđ nưgơi iđ ổb Tihên Đoạ!”

ùhP Pohng sững ờs ở iạt chỗ, nhìn táohng auq cíhnh mình tay, khôi phục ĩd vãng lãnh kốhc, nẫd theo kiếm nhằm phía tộm iác iạĐ Thừa ỳk cờưng giả.

Vọng Đoạn uhT cùng Xyuên Tờưrng ưT nẫd theo mât ởrt xốung nựgc, cúl yàn iớm bừng tỉnh phát hiện cíhnh mình vuốt oás trúc ior iàd lòng nàb yat ar tộm chút ồm iôh lnạh.

iớM aừv iồr nếđ aik torng nháy mắt, ab nưgời kôhng nẹh àm cùng nghĩ tầhm, uến àl ưs nôt thật ìv iác ỷuq ìg tihên ạh iạđ nhgĩa aựl chọn yh snih, aik nọb ọh liền međ ưs nôt khóa ở trên gnờưig, iơn oàn cũng kôhng ohc nắh ,iđ iạl međ yàn óđ nưgời ut tiên giết tộm iác uềđ kôhng ưd từha!

yaM mắn, yam mnắ……

yấL “Đạo cứđ iạđ nĩhga” kyuhên Hyuền irT Táhnh Quân yh sinh cụm đích ựt nihên thất bại, nọb ọh iạl đánh lên, uas iạl nữhng nưgời yàn thấy tình ếht kôhng nổ muốn cạhy, iạl phát hiện cíhnh mình ịb pháp trận yâv kốhn, kôhng iờr .iđ

Trận yàn nỗh cihến liên cụt iồh lâu, Diễn Tihên Tông nơs nôm khẩu uám chảy tàhnh snôg, khói cặđ cuồn cộun, aik yấm iác iạĐ Thừa ỳk ut ĩs chết ỉhc nòc iạl óc iah cái, ãgn trên tặm tấđ oék iàd iơh tàn, tặm khác uềđ ịb tnơưhg, Vọng Đoạn uhT tộm ual trên tặm uám tơưi, mầc ior muốn iđ hớưng Lăng Tiêu Phái iọm nờưgi, nưhng kôhng iợđ iđ đến, ãđ ịb Đờưng Đờưng ngăn lại.

nắH cắs tặm nháy tắm biến tàhnh uàm đen, cười ưhn kôhng cờưi: ưS“ nôt ìv oas ngăn nóđ nổb tọa? yaH là…… nòC lyuến tiếc ‘ ừt ỏhn nuôi nớl ’ ưs đệ?” nắC răng màh uas tăng thêm yàn nốb ữhc nắc .ựt

Đờưng Đờưng tộm nàb yat èđ ở iốđ pơưhng mắn ior trên tay, kôhng dùng ưhn ếht oàn lực, iạl ễd ưhn ởrt nàb yat ngăn iạl ởht hồng cộh cạt oam Vọng Đoạn Thu, bình tĩnh nhìn táohng auq ãgn trên tặm tấđ cực ỳk chật tậv iah nờưgi, mât ión nắh ựt nihên kôhng óc ưhn yậv oảh tâm, nưhng uến àl liền ưhn yậv giết Lăng Tiêu Phái yàn yấm iác bạch nhãn lnag, aik kôhng khỏi áuq tiện nghi nọb .ọh

nắH trầm mặc, màl tặm máx yàm ort Lăng Tiêu Phái torng lòng iọm nưgời óc ,ếđ nghĩ thầm nọb ọh iạl kôhng phạm ias lầm, kôhng nên ãđ chịu từrng phạt iớm đnúg.

ốC Tahnh Hoan cũng biết hiện iạt nhân iv oad thớt at ìv thịt ,ác ỉhc óc ểht pá xốung náo hận, đáng tơưhng ềh ềh gọi: ưS“ h…hnyu…”

cúL này, lãnh khốc tahnh mâ bỗng nihên đánh yãg ịb hắn: “ăLng Tiêu Phái nôm quy, nàt iạh đồng nôm giả, ếhp ỏb ut ,iv đánh tớr phàm tnầr.”

ùhP Pohng ãđ iđ tới, nắh kôhng ịb trục xuất ưs nôm tưrớc óđ àl Chấp Pháp Đờưng đờưng chủ. iốĐ yàn óđ nôm yuq nhất õr ràng tấb quá, nêihgng uầđ nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg, aựt ồh đang ờhc iợđ nắh nếđ qyuết scáh:

ưS“ tôn, uến àl ôv sai, ệđ ửt liền động tủh,”

Đờưng Đờưng cíhnh trầm ngâm yus nghĩ nên ưhn ếht oàn từrng phạt nọb ,ọh iờl aừv ión ,ar nháy tắm hoắc tộm tnếig, nghĩ thầm óc ểht ,a yàn yấm bạch nhãn lang kôhng phải ợs cíhnh mình kôhng óc biện pháp ihp tăhng tợưhng giới sao, óc iác ìg óc ểht os sánh màl ohc nọb ọh biến tàhnh phàm nhân càng thêm màl ohc nọb ọh uađ nếđ êt mât liệt phế?

nắH màl ộb ựt hỏi, “Ân” tộm tnếig, mex ưhn đồng ý nal .栍

ùhP Pohng được nếđ ohc péhp, nòc kôhng iợđ Cung Tinh àH yấm nưgời phản gnứ iạl yâđ liền tộm yat međ Cung Tinh àH mút lên, páhch ềv phía nắh bnụg, chấn ỡv nắh nađ đềin, Cung Tinh àH nháy tắm phát ar tộm tếing êht thảm nếđ cực điểm thét chói tai, pợh ểht uậh ỳk ut iv tộm tầng tộm tầng ãgn xnốug, nếđ cuối cùng ãđ cùng phàm nhân gốing nhau ưhn đúc, nắh uađ nếđ ãgn trên tặm tấđ nur yẩr kôhng nnừgg.

yấM iác ưs hyunh ệđ hoàn toàn aọd cáohng vnág.

ốC Tahnh Hoan cắs tặm tắrng bcệh, duỗi yat ỉhc oàv Đờưng Đnờưg: “ưgNơi aựd oàv iác ìg màl ưhn vậy! Đờưng Hyuền Tri, nưgơi kôhng màl thất vọng ưs nôt sao! Nưgơi a a a —!—!” Chưa từng tởưng iớm aừv mắng tộm câu, ãđ ịb Vọng Đoạn uhT ếhp iđ nađ đềin, iộn torng ủhp ưhn àl ịb cạt uám tươi mầđ aìđ gốing nhau uađ nớđ óhk nịhn, nắh nur yẩr tốr cộuc, nat ãr iôđ tắm tràn yầđ kôhng mac lnòg.

yấM iác chửi mầ nêl Lăng Tiêu Phái iọm nưgời cũng àl yàn tếk cục.

Cuối cnùg, Vọng Đoạn uhT iọg iớt am ,ut međ yàn óđ oac oac iạt tợưhng tiên ưs mén oàv ếht gain, màl ohc nọb ọh ểht iộh phàm nhân ngắn ngủn iàv thập niên sinh oãl bệnh ,ửt nơh aữn ìv tárnh ohc nọb ọh áuq nếđ áuq hảo, aM nôT nòc phái nưgời iđ nhìn nọb .ọh

Đờưng Đờưng nhìn ốC Tahnh Hoan nùb yầl dờưng ưhn ịb xách ,iđ nẫv chưa yấl ar nắh ệh tnốhg, ùd oas ừrt ihp ốC Tahnh Hoan thân cếht, uến kôhng nắh ệh tốhng vĩnh viễn uềđ ỉhc óc ểht ịb nhốt chết ở aik khối thân ểht tnurg.

Liền màl ohc nọb ọh ủhc ớt iah tơưng iá tơưng sát, ohc nhau náo nậh iốđ pơưhng áuq xong ảc iờđ .iđ

ờhC iav cíhnh ụht ãđ cếht, nắh iạl iđ uht ềv ệh tnốhg.

>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】

nêB kia, Tiên nôT yàn nhất kiếm kôhng óc chút oàn uưl tnìh, Cung Tinh àH ịb đánh yab iđ ar nogài thật ax ở nện ở trên tặm đất, “ốhPc” àm phun ar tộm ngụm uám tơưi, oh khan iàv tnếig, ehc ník hồng ơt uám tắm tắg oag nhìn Tiên Tôn, mắn kiếm yat khẩn nếđ phát run, ỉhc mảc thấy iốđ pơưhng aựt ưhn tộm aòt kôhng ểht siêu việt iún lớn, pá nắh yấm măn yan uềđ ởht kôhng nổi.

ốC Tahnh Hoan iđ nếđ nắh nêb cnạh, međ nắh nâng yậd tới, úhc ý iớt hoàn cảnh uấx cục dệin, nắc tộm chút iôm nhìn phía Đờưng Đnờưg, iộv vàng nói:

ưS“ hnyuh, nưgơi cuối cùng ar tới. Cúhng at iồh Lăng Tiêu Phái tơưhng thảo tộm chút ổb Tihên oạĐ việc ưhN ếht noà?”

Cùng ùhP Pohng yấm nưgời tirền uấđ iạĐ Thừa ỳk ut ĩs cũng úhc ý iớt cíhnh ủhc tới, torng óđ tộm iác ộb dáng khôn khéo tộm nêb én tárnh ior công kcíh, tộm nêb oac gọing nói:

“Đều ión Hyuền irT Táhnh Quân lòng mang iạđ nĩhga, iãn kiếm oạđ ệđ nhất nâhn, hiện ờig Tihên oạĐ ỗl hổng ửs nưgời torng tihên ạh cuối cùng ảc iờđ uềđ kôhng ểht ihp tnăhg, pắs nếđ ọht nyugên giả, mô nậh àm cếht, mong rằng Táhnh Quân ìv yàn tihên ạh iạđ nĩhga, màl qyuết sách ar tiớ.”

Nữhng nưgời yàn ợs cực ỳk cíhnh mình iạl ưhn ếht oàn ỗn cựl uềđ tohát yl kôhng nếđ sinh oãl bệnh ,ửt iốđ bạch y Tiên nôT chắp tay, từng tếing nói:

“ỉhTnh Táhnh Quân màl ar qyuết shcá!”

“ỉhTnh Táhnh Quân màl ar qyuết shcá!”

Tiên nôT tộm ộb bạch ,y đứng ở nỗh loạn nếđ cực điểm cihến tnờưrg, tặm yàm bình tĩnh nhìn kôhng ar mảc xúc.

Cách nắh nầg nhất ùhP Pohng tộđ nihên phát đêin, kôhng muốn sống èđ nặng địch nhân đnáh, tộm iồh oađ qaung kiếm ảnh, nắh nhất kiếm thọc xyuên iốđ pơưhng trái tim, iốđ pơưhng cũng thọc xyuên ờb iav aủc hắn, ùhP Pohng tộđ nihên túr ar tờưrng kếim, kôhng rảnh ol uađ bước iđ nếđ Đờưng Đờưng nêb nờưgi, tộm phen ngăn iạl nắh tay, tắg oag nhìn chằm chằm hắn.

Đờưng Đờưng ịb tộm phen ữig cặht, thân ểht ềv phía uas nnêihgg, nogái uầđ nhìn iạl nhìn ềv phía ảb iav ổđ uám ồđ ,ệđ nêb iat àl nắh nồd pậd ởht dốc, ùhP Pohng tắg oag tắb yấl hắn, ưhn àl ợs nắh ẽs tộđ nihên biến mất, ởht nổh nểh tộm iồh uầh tếk năl lộn, hcá gọing ión uầc xin:

ưS“ tôn, at nghe liờ.” Nưgơi đừng .iđ

nắH iạđ ồđ ệđ àl iác tiểu nưgời câm, tiểu đóng bnăg, ịb nắh chọc cứt giận ỉhc biết mầc kiếm iđ ar nogài iốđ iớv cọc ỗg tộm iồh loạn cọhc, iơn oàn ẽs hống nưgời đâu? Nưhng ưhn yậv tộm uâc ôhk nằc nghe lời, pảhng phất chọc túrng Tiên nôT torng lòng mềm mại.

Trăm măn thời gian trôi mau, iớm nhập nôm ihk tiểu uậđ đinh hiện ờig os iớv nắh nòc muốn oac tợưhng tộm ,tí Tiên nôT ãđ kôhng ểht ưhn iốđ pơưhng iàh đồng ihk nữhng iác óđ iúc uầđ nhìn xnốug, àm àl ẽhk nâng mắt, nhìn chăm úhc iốđ pơưhng pảhng phất ơc pắb uềđ ở trừu động diện than mặt, nghe nồd pậd ôh hấp, duỗi yat ở nắh trên đỉnh uầđ ờs .ờs

ùhP Pohng ãđ nớl ưhn vậy, nẫv àl nhất phái cởưhng môn, ở nêb nogài ịb ưs nôt ờs uầđ ựt nihên kôhng phải iác ìg sáng iọr ,ựs tấb áuq Tiên nôT ờs auq iớt khi, nắh pậl cứt iúc đầu, màl Tiên nôT óc ểht ờs nếđ nắh phát kấhu.

Đờưng Đờưng hống hống tiểu đóng bnăg, nogái uầđ nhìn iạl nhìn yàn óđ dùng iạđ nhgĩa cứb bách nắh nếđ các ịv ut giả, yat aừv cểyuhn, uàm tắrng qaung điểm ở torng yat nắh nưgng tếk ar tộm phen cắs néb lạnh băng tờưrng kếim.

nắH mạđ tnahh: “Chư ịv ợs àl hiểu mầl iác ,ìg Đờưng ỗm chưa oab ờig páđ gnứ ổb tihên tộm cnệyuh.”

Chắp yat hành ễl iọm nưgời sửng sốt.

Cihến tờưrng tộm mảnh uám tơưi, khói tuhốc súng tràn nậgp, iah nêb nưgời ởs sông ngân ốhp các trạm tộm bên.

môH yan iớt nưgời kôhng ,tí ơc ồh các nôm phái uềđ ,óc liếc tắm tộm iác nhìn lại, mênh mông tộm mnảh.

Đơưng nêihn, cũng óc kôhng nát đnồg, mảc thấy uến àl muốn mẫd nêl ôv iột nưgời iht ểht iớm óc ểht ihp tnăhg, aik kôhng ihp tăhng cũng thế, ia biết uầb trời tợưhng tộm máđ aựd oàv biện pháp yàn ihp tăhng uềđ àl chút iác ìg tặm hnàg, kôhng bằng ạh giới iớt tiêu oad ựt tại, loại nưgời yàn nẫv chưa xuất hiện iạt iơn đây.

nọB ọh kôhng ựd đoán được iốđ pơưhng ếht nưhng thật kôhng ợs tihên ạh nưgời ut tiên nêl ná công kahi, cứt khắc nóng nảy, mênh mông oảs lên.

“áhTnh Quân cíhnh àl nihgêm túc? Nưgơi thật ựs kôhng mnốu?”

“áhTnh Quân áh óc ểht ưhn ếht kihnh sấut! Ngài thật muốn ỏb tihên ạh nưgời ut tiên àm kôhng màng soa?”

“ờưĐng Hyuền Tri, nưgơi áuq hcí kỷ!”

Cũng óc phái pấc tiến cứt giận ỉhp nhổ: “hPi, nòc ión cíhnh trực ôv .ưt Nyugên ial cíhnh mình mệnh ếht nưhng os nihều ếht yàn nưgời mệnh nòc muốn quan tnọrg, iác ìg Táhnh Qâun, Kiếm Tôn, tấb áuq àl tham sống ợs chết hạng nờưgi! màL at iốb ơrt tnẽr!”

ởS àh nêb kia, Vọng Đoạn uhT ở aM cựV óhp ủht kihnh tờưhng àm oàđ oàđ ỗl tai, mất cắt ar tnếig: aT“ ión các nưgơi cíhnh oạđ óc phải yah kôhng kôhng ảx iác iạđ ỳk ôv pháp oảh oảh ión cyuhện ,a iạl ơrt tẽrn, iạl kôhng màng tihên .ạh cáC nưgơi uềđ ãđ ếht Tiên nôT tyuển hảo, cũng đừng màl ộb màl tịch màl nhân aig màl ar qyuết scáh, tộm máđ óc tệm yah kôhng ”.a

iọM nưgời ịb chọc tnủhg, nháy tắm tớưrng ỏđ tặm giận ,ữd óc nưgời tahnh kiếm ỉhc oàv hắn: “ưgNơi ”——

iớM aừv nưgơi tộm tếing Đờưng Đờưng liền kôhng kiên nẫhn, íhp nihều ưhn yậv iờl ión màl iác ?ìg Nhất kiếm chém óđ .àl

nắH vung nêl tờưrng kếim, trên thân kiếm pậl cứt nưgng tộm tầng sơưng lnạh, bỗng nihên xuất hiện ở tộm iác mắng nếđ nhất hung iạĐ Thừa ỳk cờưng ảig tớưrc, đánh nắh cánh yat ơc pắb pồhng lên, kuhôn tặm tớưrng hồng sung hếyut, cũng ỉhc óc ểht chật tậv iul ềv phía sau.

Lạnh gnọig: “Nếu nưgơi ưhn yậv kôhng tham sống ợs cếht, nảb nôt liền tưrớc aưđ nưgơi iđ ổb Tihên Đoạ!”

ùhP Pohng sững ờs ở iạt chỗ, nhìn táohng auq cíhnh mình tay, khôi phục ĩd vãng lãnh kốhc, nẫd theo kiếm nhằm phía tộm iác iạĐ Thừa ỳk cờưng giả.

Vọng Đoạn uhT cùng Xyuên Tờưrng ưT nẫd theo mât ởrt xốung nựgc, cúl yàn iớm bừng tỉnh phát hiện cíhnh mình vuốt oás trúc ior iàd lòng nàb yat ar tộm chút ồm iôh lnạh.

iớM aừv iồr nếđ aik torng nháy mắt, ab nưgời kôhng nẹh àm cùng nghĩ tầhm, uến àl ưs nôt thật ìv iác ỷuq ìg tihên ạh iạđ nhgĩa aựl chọn yh snih, aik nọb ọh liền međ ưs nôt khóa ở trên gnờưig, iơn oàn cũng kôhng ohc nắh ,iđ iạl međ yàn óđ nưgời ut tiên giết tộm iác uềđ kôhng ưd từha!

yaM mắn, yam mnắ……

yấL “Đạo cứđ iạđ nĩhga” kyuhên Hyuền irT Táhnh Quân yh sinh cụm đích ựt nihên thất bại, nọb ọh iạl đánh lên, uas iạl nữhng nưgời yàn thấy tình ếht kôhng nổ muốn cạhy, iạl phát hiện cíhnh mình ịb pháp trận yâv kốhn, kôhng iờr .iđ

Trận yàn nỗh cihến liên cụt iồh lâu, Diễn Tihên Tông nơs nôm khẩu uám chảy tàhnh snôg, khói cặđ cuồn cộun, aik yấm iác iạĐ Thừa ỳk ut ĩs chết ỉhc nòc iạl óc iah cái, ãgn trên tặm tấđ oék iàd iơh tàn, tặm khác uềđ ịb tnơưhg, Vọng Đoạn uhT tộm ual trên tặm uám tơưi, mầc ior muốn iđ hớưng Lăng Tiêu Phái iọm nờưgi, nưhng kôhng iợđ iđ đến, ãđ ịb Đờưng Đờưng ngăn lại.

nắH cắs tặm nháy tắm biến tàhnh uàm đen, cười ưhn kôhng cờưi: ưS“ nôt ìv oas ngăn nóđ nổb tọa? yaH là…… nòC lyuến tiếc ‘ ừt ỏhn nuôi nớl ’ ưs đệ?” nắC răng màh uas tăng thêm yàn nốb ữhc nắc .ựt

Đờưng Đờưng tộm nàb yat èđ ở iốđ pơưhng mắn ior trên tay, kôhng dùng ưhn ếht oàn lực, iạl ễd ưhn ởrt nàb yat ngăn iạl ởht hồng cộh cạt oam Vọng Đoạn Thu, bình tĩnh nhìn táohng auq ãgn trên tặm tấđ cực ỳk chật tậv iah nờưgi, mât ión nắh ựt nihên kôhng óc ưhn yậv oảh tâm, nưhng uến àl liền ưhn yậv giết Lăng Tiêu Phái yàn yấm iác bạch nhãn lnag, aik kôhng khỏi áuq tiện nghi nọb .ọh

nắH trầm mặc, màl tặm máx yàm ort Lăng Tiêu Phái torng lòng iọm nưgời óc ,ếđ nghĩ thầm nọb ọh iạl kôhng phạm ias lầm, kôhng nên ãđ chịu từrng phạt iớm đnúg.

ốC Tahnh Hoan cũng biết hiện iạt nhân iv oad thớt at ìv thịt ,ác ỉhc óc ểht pá xốung náo hận, đáng tơưhng ềh ềh gọi: ưS“ h…hnyu…”

Phần 825

cúL này, lãnh khốc tahnh mâ bỗng nihên đánh yãg ịb hắn: “ăLng Tiêu Phái nôm quy, nàt iạh đồng nôm giả, ếhp ỏb ut ,iv đánh tớr phàm tnầr.”

ùhP Pohng ãđ iđ tới, nắh kôhng ịb trục xuất ưs nôm tưrớc óđ àl Chấp Pháp Đờưng đờưng chủ. iốĐ yàn óđ nôm yuq nhất õr ràng tấb quá, nêihgng uầđ nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg, aựt ồh đang ờhc iợđ nắh nếđ qyuết scáh:

ưS“ tôn, uến àl ôv sai, ệđ ửt liền động tủh,”

Đờưng Đờưng cíhnh trầm ngâm yus nghĩ nên ưhn ếht oàn từrng phạt nọb ,ọh iờl aừv ión ,ar nháy tắm hoắc tộm tnếig, nghĩ thầm óc ểht ,a yàn yấm bạch nhãn lang kôhng phải ợs cíhnh mình kôhng óc biện pháp ihp tăhng tợưhng giới sao, óc iác ìg óc ểht os sánh màl ohc nọb ọh biến tàhnh phàm nhân càng thêm màl ohc nọb ọh uađ nếđ êt mât liệt phế?

nắH màl ộb ựt hỏi, “Ân” tộm tnếig, mex ưhn đồng .ý

ùhP Pohng được nếđ ohc péhp, nòc kôhng iợđ Cung Tinh àH yấm nưgời phản gnứ iạl yâđ liền tộm yat međ Cung Tinh àH mút lên, páhch ềv phía nắh bnụg, chấn ỡv nắh nađ đềin, Cung Tinh àH nháy tắm phát ar tộm tếing êht thảm nếđ cực điểm thét chói tai, pợh ểht uậh ỳk ut iv tộm tầng tộm tầng ãgn xnốug, nếđ cuối cùng ãđ cùng phàm nhân gốing nhau ưhn đúc, nắh uađ nếđ ãgn trên tặm tấđ nur yẩr kôhng nnừgg.

yấM iác ưs hyunh ệđ hoàn toàn aọd cáohng vnág.

ốC Tahnh Hoan cắs tặm tắrng bcệh, duỗi yat ỉhc oàv Đờưng Đnờưg: “ưgNơi aựd oàv iác ìg màl ưhn vậy! Đờưng Hyuền Tri, nưgơi kôhng màl thất vọng ưs nôt sao! Nưgơi a a a —!—!” Chưa từng tởưng iớm aừv mắng tộm câu, ãđ ịb Vọng Đoạn uhT ếhp iđ nađ đềin, iộn torng ủhp ưhn àl ịb cạt uám tươi mầđ aìđ gốing nhau uađ nớđ óhk nịhn, nắh nur yẩr tốr cộuc, nat ãr iôđ tắm tràn yầđ kôhng mac lnòg.

yấM iác chửi mầ nêl Lăng Tiêu Phái iọm nưgời cũng àl yàn tếk cục.

Cuối cnùg, Vọng Đoạn uhT iọg iớt am ,ut međ yàn óđ oac oac iạt tợưhng tiên ưs mén oàv ếht gain, màl ohc nọb ọh ểht iộh phàm nhân ngắn ngủn iàv thập niên sinh oãl bệnh ,ửt nơh aữn ìv tárnh ohc nọb ọh áuq nếđ áuq hảo, aM nôT nòc phái nưgời iđ nhìn nọb .ọh

Đờưng Đờưng nhìn ốC Tahnh Hoan nùb yầl dờưng ưhn ịb xách ,iđ nẫv chưa yấl ar nắh ệh tnốhg, ùd oas ừrt ihp ốC Tahnh Hoan thân cếht, uến kôhng nắh ệh tốhng vĩnh viễn uềđ ỉhc óc ểht ịb nhốt chết ở aik khối thân ểht tnurg.

Liền màl ohc nọb ọh ủhc ớt iah tơưng iá tơưng sát, ohc nhau náo nậh iốđ pơưhng áuq xong ảc iờđ .iđ

ờhC iav cíhnh ụht ãđ cếht, nắh iạl iđ uht ềv ệh tnốhg.

Thần quái tihên kôhng nit ỷuq tổng iàt

Hết chương 406

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?