Chương 141: có nghĩ thử xem lão sư càng ướt, càng mềm địa phương ( lớp học đạo cụ play )
>Hệ thốnggiá cả: 0.96642
ạH năV thái dơưng nhảy ar nâg xnah, óc ưhn yậv torng nháy tắm nắh torng có tởưng uềđ àl ——
iĐ noc ẹm ón iđ học, oãl ửt muốn tưrớc màl chết iác yàn oat hóa!
Cíhnh àl kôhng đợưc.
Đờưng oãl ưs uam iđ học.
Năng iợl iạh nàb yat ot mầc oãl ưs tắrng nõn ổc câhn, međ tắrng nõn chân mang yl cíhnh mình dưới háng ehc ník nâg xanh nôc thịt lớn, ạH năV ngực phập pồhng iác kôhng nnừgg, nắh gian nan međ oãl ưs yàn ỉhc tớư mẫđ uàm neđ ớv iởc rớt, iúc uầđ ẹhn nàhng nôh nôh bạch ngọc gốing nhau tinh ết tyuết tắrng ủđ bối.
“Lão ,ưs kôhng nghĩ ịb thao cũng đừng cihêu ta.”
nắH tếing ión thật ựs hcá iợl hại.
uêY tinh ỹm nhân oãl ưs ẽhk cười tộm tnếig, giật giật cíhnh mình câhn, ạH năV kôhng aht bôung tay, oãl ưs tuhận ếht túr ềv yàn ỉhc kôhng óc cặm ớv câhn, kôhng iợđ cíhnh nắh động thủ, ởS nA cúH liền mầc quần oá iạl đây, nhìn nhìn nắh yàn tộm thân ảig dnạg, thật ựs nhịn kôhng được nhéo nhéo iác mũi, muộn tahnh muộn khí: “Lão ưs chen chân vào, at ohc nưgơi cặm qnầu.”
Đờưng Đờưng nhạc óc nưgời uầh ,ạh lười bếing mằn ở trên bàn, hớưng ởS nA cúH vươn cánh tay, iạđ man iàh pậl cứt auq iđ međ nắh ếb nêl iớt ngồi xnog.
Tròn trịa mông aựd nầg iác nàb mặt, tàrng oạđ tậv ỏhn kôhng na phận hớưng torng thâm nhập tộm ,tí Đờưng Đờưng rùng mình nêr ỉr tộm tnếig, ỡđ ởS nA cúH ảb iav iơh iơh ởht dốc.
ởS nA cúH ừt nắh ,ỡđ ờhc Đờưng Đờưng hoàn toàn hoãn iạl đây, nắh iớm iúc uầđ chôn ở oãl ưs ổc gốing iạđ uẩc ửt gốing nhau ọc ,ọc uas óđ mầc yấl páđ ở nêb cạnh uàm neđ uâ phục qầun, nắh cong lnưg, óc chút kôhng tuhần thục pấc ỹm nhân oãl ưs cặm tốt, tiểu mât àm vuốt pẳhng tặm trên pến uốn.
Diệp Hoài Hình nhặt nêl iớt trên tặm tấđ loạn mén giày ,ad aửn ỳuq iđ xốung tưrớc pấc oãl ưs aik ỉhc xyuên ớv chân cặm oàv gàiy, ờhc xyuên nếđ tộm khác ỉhc thời đểim, nắh động cát tộm đốn, nẩgng uầđ nhìn ềv phía phía tưrớc nờưgi, liền thấy ỹm nhân oãl ưs tộm yat ihc tặm bàn, nêihgng uầđ mỉm cười mex hắn, ịm nhãn ưhn ,ơt iôm cắs hồng nậuhn, nắh kôhng óc cặm ớv chân ẹhn nàhng pạđ ở Diệp Hoài Hình ỳuq iác aik chân uầđ gối, tắrng nõn tinh ết gốing ưhn ỹm ngọc gốing nahu.
“iDệp đồng học, oãl ưs ưhn ếht oàn mảc tyấh…… Nưgơi tởưng liếm ”.a nắH tahnh mâ mỉm cờưi, ụd ỗd gốing nhau ẹhn nàhng cắl ưl cắl ưl câhn, theo sau, càng ìv dùng cứs àm pạđ nêl Diệp Hoài Hình uầđ gối, tắm pợưhng cười ưhn kôhng cười liếc liếc tắm tộm iác mầc giày ỳuq trên tặm tấđ cọh sinh iộh ủhc tcịh, ẹhn gnọig: “iBến tiáh.”
Trần trụi ủđ iợg nêl Diệp Hoài Hình torng yat giày ,ad Đờưng Đờưng cíhnh mình chậm ìr ìr cặm tốt, ut trúc gốing nhau đĩnh tạb đứng trên tặm đất, ngón yat ệh oảh oá sơmi ổc oá ỗhc cúc ,oá măn ngón yat mắc oàv tóc, aửs aửs nỗh nộđ thâm uàm uân turng cót dài.
aửS sang iạl oảh tếh tảhy, Đờưng oãl ưs mang oảh ựt mình ơt vàng tắm kníh, pohng ộđ ẹhn nàhng hớưng nọb ọh cờưi, ữgn íhk nô aòh đứng đắn: “Mau iđ học, các nạb cọh kôhng nầc nếđ ễrt ”.a
ióN xnog, oãl ưs uưl loát iđ ar pòhng pạt vật, ỉhc ưd ab iác àg ihn nạgnh phát uađ tiểu cús sinh ở nêb torng nậh nếđ tẳhng nắc rnăg.
ẹM ,ón nắh oas óc ểht ưhn yậv tihếu taho!
……
Côuhng iđ cọh tếing vnag, Đờưng Đờưng mang iat nhge, ohc iạđ aig gảing ngày môh auq phát xốung dưới tếing hnA iàb thi, iạl auq mười púht, ab iác tốr cuộc bình tĩnh ởrt iạl tiểu cús sinh iớm ởrt iạl torng ban.
Đờưng oãl ưs màl việc nghĩ nếđ nihgêm túc, tộm ión ềv khóa liền kôhng rảnh ol yấm iác tiểu cús snih, thậm íhc ở thời gian trôi iđ turng nầd nầd quên tấm cíhnh mình torng thân ểht tậv nhỏ, nắh mang kếuhch iạđ mâ tahnh iat nhge, dùng nô nuhận tahnh mâ tiếp cụt gảing gảii: “Ngữ pháp uâc iỏh điền oàv ỗhc tốrng cuối cùng tộm oạđ iạđ aig ias tơưng iốđ nềihu, at ở tộm nầl aữn pấc gảing tộm cúht, yàn n…ôg…” nắH tộđ nihên uêk nêl tộm tnếig, iộv vàng cốhng ỡđ cụb gnảig.
nọB cọh sinh hảong ,ợs ol lắng òd hỏi: “Lão ,ưs nưgơi màl oas vyậ?”
“ờưĐng oãl ưs thân ểht kôhng tohải iám soa?”
yàN tiết khóa mười yấm phút iđ qua, liền ở Đờưng oãl ưs uềđ quên torng thân ểht nữhng iác óđ tậv ỏhn thời đểim, ý uấx àm tiểu cús sinh nhóm iạl tộđ nihên màl nóm ồđ chơi tắb uầđ gno gno gno công cát lên.
Đờưng Đờưng ỗn cựl bình phục ạh ởht dốc, nihgến rnăg, bình tĩnh đứng yậd nói: “ôhKng óc việc ,ìg kôhng nẩc thận khái nếđ câhn, cúhng at tiếp theo nói, gná năv cơưhng yàn ủhc uếy gảing celloge iạđ cọh nêb tnorg, nọb cọh sinh óc ểht aum mắs ửs dụng áuq nsu……ôged toobtxeks ửs dụng áuq sách giáo k…aoh…”
Trên cụb gảing ỹm nhân oãl ưs ôh pấh óc chút lạon, vững vàng gảing giải iàb iht tợưhng irt thức đểim, cẳhng auq nắh ỡđ ở cụb gảing nêb cạnh yat dùng cứs ného, khớp xơưng ỗhc uềđ nẩ nẩ tắrng bcệh.
Tàrng oạđ iah ngón yat aửn ồđ tậv tộđ nihên căng đại, mếing thịt tặm trên mang theo tạh mảc ảig uầđ lưỡi ở tàrng oạđ “ạLch cạch lạch ccạh” chụp đánh thịt non, tạh ôht oạb àm quát aoh kiều nộn nẫm mảc thịt rộut, kôhng tộm tál liền tràn ar nước sốt.
ỹM nhân oãl ưs gian nan cốhng cụb gnảig, nyugên nảb nô nuhận gảing iàb tahnh khẩn iợl hại, liền ưhn yậv torng nháy tắm công phu, ngực iah viên mún úv tắb uầđ chấn đnộg, điện uưl kohái mảc nahnh cóhng tohán áuq toàn tâhn, Đờưng Đờưng thân ểht ẽhk run, ôh pấh tấr àl nồd dập, nắh kôhng biết yàn yấm iác tiểu cús sinh tốr cuộc ở uâđ định ếhc mâd ,ục ảig uầđ lưỡi cúx mảc ihp tờưhng chân tậht, thật gốing nưh…… Thật gốing ưhn thật ựs óc nưgời ở máđ đông nhìn chăm úhc pớl cọh tnợưhg, màh chứa nắh uầđ úv túm cắn, tộm khác điều uầđ lưỡi thăm tiến nắh cúc hệyut, liếm túm kiều nộn thịt ruột qấut, màl nắh oat hyuệt ngăn kôhng được uưl ữrt mâd tủhy, nầd nầd thấm tớư quần tól iảv dệt.
ẹM nó……
nắH nhịn kôhng được mắng tộm uâc nnơưg, ốc nén torng ơc ểht cuồn cuộn kohái mảc nhìn ềv phía tặm sau, liền thấy tặm uas aik ab nớl nêl nhân ôm uẩc dạng tiểu cús sinh đang nhìn nắh ộl ar ý cờưi, torng óđ ốs ởS nA cúH cười náx lạn, tặm yàm hná tặm tờri, tộm viên răng nanh cắs nhọn đáng úhc ,ý aựt ồh má ỉhc gốing nhau iốđ Đờưng Đờưng cắl ưl cắl ưl cíhnh mình uàm ngân bạch id đnộg, uas óđ ở Đờưng Đờưng nhìn chăm úhc ,ạh ẹhn nàhng điểm tộm chút nàm hnìh.
Tàrng oạđ íl cíhnh tờưhng man nhân dơưng tậv nớl ỏhn ảig uầđ lưỡi tộđ nihên nahnh nơh cốt ,ộđ “ạBch bạch bạch bcạh” chụp phủi chảy xuôi nước tốs oat hệyut, uầđ lưỡi loạn chụp loạn đnáh, ứht ứht đứng uầđ dùng cứs àm hớưng cúc mât mềm thịt tảon, Đờưng oãl ưs kôhng nhịn xốung uêk nêl tộm tnếig, nắh thấu kính uas đuôi tắm bỗng dưng ,ỏđ tihếu chút aữn kôhng ịb tiểu cús sinh yàn aừv ar pấc trực tiếp cỉhnh ỳuq xnốug.
Hoả…… oảH snảg.
“yàN…… ềĐ yàn ữgn ppáh,” nắh nuốt nước mnếig, gian nan bình phục torng ơc ểht kohái cảm, nô aòh đứng nắđ ỹm nhân oãl ưs ỗn cựl kôhng ohc cíhnh mình ữgn íhk kôhng đnúg, cụb gảing ạh nọb cọh sinh mah cọh iỏh mầt tắm màl nắh mảc thấy thẹn cực .ỳk
àM phía dưới nogan nogãn nọb cọh sinh năc nảb kôhng biết cíhnh mình oãl ưs hiện ờig đang ở ịb ab iác mầc úht cọh sinh dùng nóm ồđ chơi hung hăng àm taho, thịt mảc mười phần ảig uầđ lưỡi ở tàrng oạđ mén yab nnahh, ón “ạBch bcạh” quất oãl ưs kiều nộn nẫm mảc thịt rộut.
Phần 651
Thậm íhc oãl ưs tiểu úv cũng ịb ngực nád nêl tặm khác iah iác mini ảig uầđ lưỡi tợưhng ứht ứht tạh iớt iớt iul iul quát hoa, nogan nọb cọh sinh ỉhc àl ngẫu nihên ẽs mảc thấy Đờưng oãl ưs môh yan tặm oảh hồng ,a tahnh mâ cũng oảh oảh nghe ,a nắh nal 0sし75sし226 sanh nhóm năc nảb kôhng biết ờig phút yàn ab iác cùng pớl đồng cọh đang cúl nọb ọh tặm nahnh nơh nóm ồđ chơi nậv động cốt ,ộđ međ ỹm nhân oãl ưs aùđ nỡb àm oat lãng phun nước nhi.
cụB gảing uas pặc aik nă cặm uâ phục quần chân iàd ở tinh ết nur rẩy, nád ở trên bụng ỏhn nôc thịt ịb cặđ ùht băng dính cặl óc chút phát đau, iàv giây sua…… Gốing ưhn cắs tình điện hnả ahp quay chậm ưhn vậy, tộm ait chất nhầy ừt tràn nal hyuệt torng tắm chảy ,ar uas óđ theo gnố quần chảy xnốug, “ạLch c…hcạ…” Tích ở giày ad nêb cạnh trên nàs nhà, ỹm nhân oãl ưs tộm ngụm ngân ahn uềđ phải cắn, iớm nhẫn auq iđ yàn sóng oac tàro, hiện ờig sảng uầđ tốrng rnỗg, auq iàv giây iớm phản gnứ iạl đây.
“uQan Nêihn, cọđ tộm chút iàb iht tợưhng tếing hnA đcọ.” Đờưng Đờưng tếing ión óc chút ách.
nêY lặng ol lắng aửn ngày Quan Nihên aừv nhge, chạy nahnh đứng dậy, yấl tếh nac mảđ ỏhn gọing cọđ diễn mảc khởi iàb iht tợưhng aik tihên cọđ ýl gảii.
Thừa pịd nọb cọh sinh cựl úhc ý phân tán, Đờưng Đờưng hồng đuôi tắm hung hăng àm pihết ab iác tiểu cús sinh liếc tắm tộm cái, màl iác khẩu hnìh.
“Tắt đi.”
tặM nogài tộm ộb iạl đứng nắđ tấb áuq nếđ oảh oãl ưs hình dnág, trên thực ết iạl ịb yấm iác iav cíhnh công kích tíhch than iọg tộm tnếig, tuổi ẻrt thật tốt ,a nưgời ẻrt tuổi thật ẽs cơhi, ảig uầđ lưỡi cũng kôhng biết ở uâđ màl đợưc, nôg…… Liếm nắh oảh snảg.
yấM iác tiểu cús sinh nưhng đoán kôhng được Đờưng Đờưng torng lòng nghĩ nếđ chút iác ìg cắs tình ồđ vật, thấy oãl ưs đuôi tắm uềđ nhẫn nếđ ,ỏđ thân ểht cũng iơh iơh cứng ,ờđ nọb ọh liền minh bạch ợs àl oãl ưs cúc hyuệt nước tốs tắb uầđ tràn lan, màl tớư nắh uàm neđ uâ phục qầun, ión kôhng cừhng cúl yàn uềđ trên tặm tấđ uưl tàhnh tộm iãb pihếm oat iùm ịv vũng nớưc.
Shcá……
nọB ọh nhịn kôhng được liếm liếm môi, ếhc phục quần ạh iạđ dơưng tậv càng thêm nạgnh phát đau, ởS nA cúH ở ppa tợưhng nấ iác iác ,ìg uas óđ međ điện tohại nàm hình tặđ ở trên bàn, nọb ọh yấm iác cũng kôhng ión iờl nào, na tĩnh tởưhng thức trên nàm hình cảnh đẹp.
Trên nàm hình id động biểu hiện ar tộm iác ỏđ tươi nhục đnộg, iác yàn nhục động nêb torng óc chút tầng tầng pớl pớl pấm yám pến uốn, hồng diễm diễm trên tàhnh ruột biên treo tộm ait dính nhớp chất lnỏg, chậm iãr iơr xnốug, phía dưới cũng chứa yầđ tất ảc uềđ àl torng suốt dính nớhp, yàn kôhng ểht nghi ờgn àl Đờưng oãl ưs tàrng oạđ iộn cảnh sắc.
ừT nàm hình id động óc ểht tấhy, phấn nộn óc thịt kyuhnh hớưng mảc cúx ảig uầđ lưỡi iốđ iớv oat mât aik khối mềm thịt cíhnh àl tộm nốđ “ạLch cạch lạch ccạh” qấut, aik khối mềm thịt ịb chụp đánh pihếm hnồg, cúc hyuệt ãđ chịu kích tíhch cús tếin, phấn nộn oat lãng thịt ruột tầng tầng cặl torng ơc ểht màl loạn ảig uầđ lỡưi, mãnh liệt nước tốs nháy tắm “hPụt pụht” tưới iốx àm xnốug.
Đồng tờhi, phía tưrớc cọh sinh iỏh iàb iht tợưhng tộm nấv ,ềđ Đờưng oãl ưs thật ựs ión kôhng nên iờl iờl nói, ỉhc óc ểht iúc uầđ ảig ờv yus ưt ềđ mục, uas óđ dùng cứs nắc tốđ ngón tay, chịu đựng torng ơc ểht màl nắh iổn điên kohái cảm, gian nan ảrt lời.
Hồng diễm diễm mâd động phát điên gốing nhau nur yẩr iác kôhng nnừgg, tầng tầng pấm yám thịt ruột tộđ nihên chặt lại, dính nhớp ọc aửr nàm hnả tặm nàogi, aik ỉhc linh hoạt ảig uầđ lưỡi ịb tàhnh ruột pẹk kôhng động yậđ nổi, ỉhc óc ểht kôhng nhạy gốing nhau nur nêl nur lên, ôv ốs ỏđ tươi kiều nộn mềm thịt nád tás nàm hnả pấm yám lên, cách nàm hình uềđ óc ểht thấy mềm thịt ở ỗn cựl yấl lòng iàd rộng àm ảig uầđ lỡưi, nàc ỡr na iủ ón tộm cất ôht pár mang theo tạh tặm nàogi.
nọB ọh mex ôh pấh cứng lại, nậh kôhng ểht ở pớl cọh tợưhng cóm ar cíhnh mình ehc ník nâg xanh iạđ đểiu, iốđ iớv oat aóh oãl ưs tặm loát bắn, ở nhét oàv nắh iác mệing nhỏ, màl nắh cứn ởn nuốt tnih! Hoặc àl hung hăng àm thao tiến aik mâd đãng chảy nước ihn oat rộut, thao nước tốs uềđ yẩv ar ar tới.
Thật tấv ảv kiên ìrt nếđ nat học, yấm iác tihếu aig gàinh tưrớc tộm bước auq ,iđ màl ộb óc việc mìt Đờưng Đnờưg, međ nắh yâv nếđ ník kôhng ẽk ,ởh tặm khác muốn cùng Đờưng oãl ưs ión cyuhện nọb cọh sinh tộm chút dừng iạl bước câhn, nêy lặng mà…… nêY lặng àm tớr iác uầđ ar cửa.
“ờưĐng oãl ưs cúhng at ngày iam iạl nếđ mìt n!iơưg!”
ơC khát óhk nhịn Đờưng oãl ưs chịu đựng ởht dốc, ôv ngữ: “……” Chạy nahnh !iđ
pớL torng tộm cóg yầg uếy man sinh nhìn nhìn cụb gnảig, od ựd tộm cúht, nẫv àl iờr iđ lớp, trên nưgời nắh ếhc phục yẩt biên giác tắrng bcệh, ơm màng ồh ồđ torng có tặm tất ảc uềđ àl giữa trưa các man sinh táb quái uâc aik “ờưĐng oãl ưs nẳh àl iác gya”, 81 tuổi man iàh ửt liền bóng dáng uềđ yầg đáng tnơưhg, hiện ờig iạl ộl ar ịd tờưhng kiên đnịh.
uaM tốt nệihgp, Quan Nihên muốn ìv cíhnh mình qaung đánh cuộc tộm pehn, nưhng nắh ưhn yậv nạl niờưg…… iạL óc iác ìg óc ểht ìv Đờưng oãl ưs màl đuâ……
……
nọB cọh sinh iđ kôhng ias biệt lắm, nat cọh uas uhk yạd cọh nầd nầd nêy tnĩh, Diệp Hoài Hình cong lnưg, ếb nêl iụx ơl ở ếhg trên Đờưng Đnờưg.
Diệp ủhc tịch uàm neđ đuôi cót ở phần oe iơh iơh cuốn lên, uư ãhn iạl lãng nạm công chúa mô tộm iác cắs tặm gnử hồng oãl ,ưs torng lòng ngực êm yl iụx ơl oãl ưs mô cọh sinh iộh ủhc tịch ,ổc cót iàd cọh sinh iộh ủhc tịch mô oãl ưs iđ nếđ tặm uas cùng ỗhc nồgi, giày ad từng bước tộm pạđ trên tặm tấđ tahnh mâ tếing vọng ở na tĩnh uhk yạd cọh nội.
ạH năV màl nưgời oék tớr tờưrng cọh công cắt nugồn đệin, ihk oàn yẩđ ,ar phải iợđ nắh mệnh lnệh, àm ởS nA cúH uưl loát međ tặm uas iah iác iác nàb auđ ở nêb nahu, màl Diệp Hoài Hình međ ỹm ịv ngon mệing Đờưng oãl ưs póhng iđ lên, mat uầđ mầc úht liền cuhẩn ịb liền tắb uầđ hởưng dụng nọb ọh ỹm nhân oãl .ưs
“Lão ưs quần oảh ưtớ,” Diệp Hoài Hình túr ar tớư mẫđ tay, ữgn íhk bình tĩnh ựt tậuht.
Lang tahng hoan tàrng đờưng ỹm nhân cạm danh nêb iat ỏđ lên, iồr iạl chết sống kôhng chịu nhận thua gốing nahu, dùng lười nhác nàl điệu kihêu kcíhh: “Ướt sao? nòC óc càng tớư đ…uâ…” nắH uâc yấl hồng nuhận môi, tộm iôđ uàm ổh páhch iôđ tắm dờưng ưhn tấc giấu êm hoặc nưgời ôv nạh pohng tnìh: “iDệp đồng hcọ…… óC nghĩ ửht mex oãl ưs càng ướt, càng mềm aịđ pgnơưh?”
Diệp Hoài Hình lạnh nhạt iôđ tắm iốt mầs lại, nòc chưa ión iờl nói, nêb cạnh ởS nA cúH iđ tưrớc auq .iđ
nắH ngón yat uâc yấl Đờưng oãl ưs iađ lnưg, nẩgng đầu, cười iôđ tắm cong cnog: “yuXên tớư quần oá nưhng kôhng tốt mắl nha, at iớt pấc oãl ưs iởc ar đi?” Kôhng ờhc Đờưng oãl ưs đồng ,ý uâc khai nắh iađ lnưg, tộm chút tộm chút oék xốung nắh tớư mẫđ qầun, iạđ man iàh nàl điệu oék tnờưrg: “uhTận tnệi…… ửhT mex Đờưng oãl ưs “àCng ướt” aịđ pgnơưh.”
Vườn tờưrng năV íL ỹm nhân oãl ưs