Chương 261: phiên ngoại ( CV phát sóng trực tiếp hạ xứng H diễn sư sinh từ diễn thành thật )
>Hệ thốnggiá cả: 0.93782【giá cả: 0.93782】
Torng kảohng thời gian yàn Phàn ửT nấT pòhng màl việc kịch tyurền tahnh cếihu, thừa tớưng cùng hàong ếđ ưs ồđ PC iạđ aig khái iùm nogn, cặđ biệt àl nêb torng ax aoh ,ex tộm ihk tyurền liền nhấc nêl thét chói iat àg iạđ hình quần am loạn ,ũv iãm ohc nếđ kịch tyurền tahnh tếk túhc, iọm nưgời uềđ nòc lyuến tếic.
Cuối cùng tộm pật kịch tyurền tahnh tếk túhc, Phàn ửT nấT pòhng màl việc khai khởi uht quan phát sóng trực tếip, iởb ìv phải ohc iạđ aig phát tộm tí phúc lợi, công ụht iah ịv ủhc dịch VC ở ỗm óc ểht màl nhan cắs phần mềm phát sóng trực tiếp cùng iạđ aig mât ,ựs òd iỏh muốn nghe iác ìg phúc iợl khi, các naf cùng nhau pạt iàv nạv khối ễl vật, uêy uầc nọb ọh hiện tờưrng xứng ỗm hàong tarng bew điểm đánh lợưng ệđ nhất H văn.
Phàn ửT nấT mảc thấy óc ý ,ứt cilck ởm tarng bew iạđ khái quét liếc tắm tộm cái, nháy tắm cười nêl tnếig: ……“ năV ãhn iạb hoại aig giáo oãl ,ưs nôung cihều nihều nước cọh snih, ,u nớl ưhn yậv cừhng cựm ”?a
nọB ọh nẫv luôn kôhng khai caremas, đang ở quan khán iọm nưgời kôhng bếit, ủhc dịch chịu mâ Đờưng Đnờưg, đang ịb công mâ Phàn ửT nấT mô oàv torng nựgc, tặđ ở trên đùi, liền ưhn yậv phát sóng trực tiếp iồh lâu.
maN nhân mầl mầb uầl uầb íht đọc, kôhng nahnh kôhng chậm nhéo tihếu niên mnôg, ngồi ở nắh trên iùđ tihếu niên tắrng nõn kuhôn tặm vựng khai nhàn nhạt diễm ,ệl cánh iôm nhấp cặht, nợưgng nùgng pắs đỉnh uầđ cốb kóhi.
Nưgời mex iác ìg cũng kôhng bếit, nghe được Phàn ửT nấT cờưi, càng thêm kích động ngao ngao phát nàl đạn.
“iốĐ!! nầL yàn ệb ạh àl oãl ,ưs uam màl thừa tớưng nước tốs mầđ aìđ ”~
“Rất óhk kôhng nát đồng chấn tnahh”
Phàn ửT nấT cười khẽ, međ torng lòng ngực hơưng mềm iạm àm tihếu niên mô càng kẩhn, tộm nàb yat tihếu oèv oèv ờs nêl iốđ pơưhng đùi, mâ cuối thản nihên oék tnờưrg.
“Nếu iọm nưgời uềđ muốn nìhn, cúhng at yâđ muốn yah kôhng vâng theo nâd ,ý ?nâ Tiên s…hni…”
nàL nạđ ãđ àl tộm mảnh iós tru, Đờưng Đờưng nogan nogãn ngồi ở man nhân trên đùi, ịb nắh yàn tahnh cười ĩhn tiêm iơh iơh iổn nêl tộm chút hnồg, kôhng nớl tíhch gnứ àm nêihgng đầu. ỳK thật nắh cũng kôhng muốn màl cúhng xứng ,h nưhng thấy iọm nưgời uềđ muốn nhge, cũng liền pắl pắb đồng :ý “oảH…… oảH đi.”
Phàn ửT nấT torng tắm hiện nêl má qnaug, nắh nă cặm kiện nơđ giản ơs im tnắrg, ổc oá tún thắt kôhng ,ệh uầh tếk iơh iơh năl nộl tộm cúht, nô nồt ễl ộđ tếing ión nghi hặoc: “ờưĐng đồng hcọ…… Nưgơi cát nihgệp đuâ?”
Đờưng Đờưng kôhng úhc ý iớt man nhân kôhng đnúg, nhìn chằm chằm nàm hình nảb tảho, kôhng kiên nhẫn àm kiều íhk nyuhễn tnahh: aT“ ãđ ión iồr at kôhng óc làm, nưgơi óc pihền yah kgnôh.”
“ờưĐng đồng h…cọ…” Phàn ửT nấT than nhẹ, uầđ ngón yat iởc ỏb tihếu niên quần kấhu, nẩ nẩ mỉm cười ỉn non: “hTật àl kôhng nghe iờl ưh cọh shni.”
Phần 713
maN nhân ión ưhn vậy, ễd dàng međ iốđ pơưhng nâng nêl tới, iởc ar nắh quần jean cùng quần lót.
Tihếu niên nyugên nảb biểu tình nihgêm túc, cíhnh nogan nogãn àm ngồi ở nắh trên đùi, nẩc thận nhìn chăm úhc oàv nàm hnìh, iũm chân nhàn ãhn àm uâc yấl tộm noc péd .êl
Nưhng tộđ nihên ạh thân chợt lnạh, uâc ở iũm chân aik ỉhc péd êl lạch cạch iơr xnốug, nắh ịb man nhân ẹhn nâng tộl sạch ạh tâhn.
Quần iơr trên tặm đất, mượt àm tinh ết àm mông thịt nur run, iah điều bạch bạch nộn nộn chân cũng ộl ở torng kôhng khí, nắh ũr xốung iah chân nă cặm bạch ,ớv nháy tắm ar dễin: “iA…… Nơưgi, nưgơi màl gì?”
,Y“ gốing ưhn kôhng óc uâc yàn nha? àL Nyuhễn Đờưng ựt od phát yuh sao, cắh hcắ…… aT oảh oảh ỳk oãl ưs màl g…ì…”
Phàn ửT nấT liếc liếc tắm tộm iác nàl đạn, nêb mệing ý cười nầd nầd aig tnăg, ữgn íhk nô uhn ừt ừt nói: ……“ Kôhng hoàn tàhnh cát nệihgp, kôhng nôt kính ưs tnởưrg. oãL ưs phải dùng cíhnh mình tưhớc yạd học, mắc oàv Đờưng đồng cọh mấ pá thân t…ểh…”
nắH tộm nêb nói, tộm nêb iởc ỏb quần aủc mnìh, cóm ar nihệt năng nôc thịt nhét oàv tihếu niên trơn tưrợt mông thịt tnurg, màl iốđ pơưhng ngồi ở nôc thịt tợưhng ọc xát, ữgn íhk tộđ nihên biến hãon: “Hảo oảh từrng phạt ưh cọh shni.”
ôhT ot nihệt năng ồđ vật, ở tinh ết mông thịt auq iạl ọc xát, hyuệt khẩu ịb am nếđ nhũn ,ar yuq uầđ mang theo chất nhầy đỉnh lộng yáđ cậhu, ẽk mông tớư đẫm, từng trận kích tíhch chảy ềv phía khắp nờưgi, Đờưng Đờưng ịb kích tíhch àm cứn ,ởn cắl mông muốn tárnh táoht, nưhng iạl ịb man nhân nấ ởrt .ềv
Tihếu niên cốung quít nhìn ềv phía năl nộl nàl đạn, quay uầđ iđ ỏhn gọing àm uầc xin: “iơưgN…… Nưgơi đừng ưhn vậy, ,óc nâ ha…… Kôhng nầc đnỉh, ”.ô
niX aht ión iớm ión tộm nửa, nihệt năng nôc thịt liền nahnh cóhng thọc oàv túr ,ar cực iạđ yuq uầđ phun chất nầhy, bạch bạch đỉnh lộng nắh tứrng tứrng cùng nôc tịht.
“ôhKng n…naog…”
Phàn ửT nấT tặm mang tươi cờưi, ữgn íhk iạl pảhng phất ở sinh khí, nắh oá sơmi yat oá nãv khởi tộm tếit, iôđ yat mắn tihếu niên ,oe međ iốđ pơưhng nâng nêl iớt tộm cúht, uâ phục quần tặm liêu sang quý, turng gian khóa oék cùng tún thắt iởc ,ỏb aỏl ồl ar ỉs ỗhc ữd tợn.
uàM ỏđ mít àm tộm iạđ năc nhục hnàh, tặm nogài yấm iác ôhn nêl nâg xnah, dạng eòx ô yuq uầđ gốing iác hung thú, kôhng tính pẹđ cũng kôhng tính uấx ộb dnág, iạl óc ểht am tihếu niên iah tắm tắrng ,ãd liên cụt oac tàro.
“Như ếht oàn kôhng iọg oãl sư?”
yuQ uầđ trên đỉnh phấn nộn trơn tưrợt cúc hệyut, Phàn ửT nấT mắn Đờưng Đờưng vòng ,oe međ iốđ pơưhng tộm cất tộm tấc, hớưng nắh nạgnh gốing nôc tơưhng nôc thịt ,pá nộn cúc hyuệt ịb tắb éh mnệig, međ iác yàn hiện ờig nôc tịht, tohng ảht àm nuốt iớt iồr tớư mềm aịđ pnơưhg.
A“ —!—!”
Tihếu niên khóc kêu, nắh xyuên thấp lãnh châm tệd sam, đỉnh thấu phấn nôc thịt aửn mềm kôhng nnạgh, ết bạch iah chân đánh nur páđ ở man nhân uâ phục qầun, ũr xốung chân nă cặm bạch .ớv
nuR nur phát nur ao ở man nhân torng lòng nựgc, ịb nôc thịt tộm chút oạt ar tàrng đạo, bụng ỏhn toan tớưrng óhk nịhn, nhục bích tắg oag cặl ôht cứng nihệt nnăg.
“gN!!ọa tào, oãl àb yàn tộm tếing uêk iạl tốhng ổhk iạl mang theo điểm tohải mái, oảh sáp”
“Hai ịv áuq biết áuq bếit”
“…nÂ…” Phun tơưrng cụd vọng mắc oàv tàrng đạo, ết ết tậm tậm đong aưđ lên, gốing thịt ior gốing nahu, auq iạl quất đánh khẩn thật tớư nóng thịt rộut, yuq uầđ ểđ ở oat tâm, tộm chút tộm chút àm nihgền ,pá nắh ùhp pợh nhân tihết than tộm tnếig: “ờưĐng đồng cọh tiểu hyuệt oảh kẩhn, nắc oãl ưs dơưng tậv uềđ đau, thật là…… áuQ kôhng nghe liờ.”
“Ô…… Ô ,ah oãl ,ưs kôhng nâ a a !a nỗH nảđ ”——
Đờưng Đờưng đành phải yủ kuhất uêk hắn, nưhng yàn tộm tếing kiều íhk “Lão ”ưs kôhng iổđ yấl man nhân tơưhng tếic, Phàn ửT nấT pób nắh oe tộđ nihên cồung đỉnh oat tâm, nihệt năng nhục hành màl cúc hyuệt nước tốs mầđ đìa.
Tính iá kohái mảc mầ mầ ổn tnug, nắh tahnh mềm tếing ión thét chói tai, phía tưrớc aửn mềm phấn nôc thịt yùt av chạm oat íhk mén đnộg, pòhng phát sóng trực tiếp thổi auq nàl nạđ màl nắh mảc thấy thẹn nạv pầhn, ngón chân ở bạch ớv ạh cuộn tòrn.
A“ a a !!a ảuQ trám hnắ!! Siêu ịht h!nắ!”
“maC!! oãL àb uêk áuq lnãg, ô ô ô tởưng túm túm oãl àb hồng mnệig, thủy nihều ưhn vậy, ịb at nắc tiểu iôm châu ẽs khóc ”iđ
“rTên uầl iah ịv ỷt mộui, iah nưgơi xyuên iác quần ”iđ
“ôgN…… Đờưng đồng cọh oảh tham ,nă nihều ưhn yậv tủhy, cọb oãl ưs nôc thịt kôhng ỏb được bôung ,ar thật àl iác ưh cọh snih, ách, oãl ưs phải dùng tưhớc yạd học, oảh oảh từrng phạt nưgơi mgnô.”
Phàn ửT nấT ởht nổh nểh cờưi, iôđ yat mắn tihếu niên ,oe “ạBch bạch bcạh” dùng cứs av chạm cốt ộđ biến mau, ôht cứng nôc thịt nớl nahnh cóhng ở tắrng nõn mông thọc oàv túr ,ar yuq uầđ hung hăng gian mâd hyuệt tâm, mềm thịt ịb năng nur yẩr phát tao, phân ốb ar ôv ốs chất nhầy tưới xối.
A“ kôhng cnầ!! nỗH đản, đgnừ…… ,Ô oãl ,ưs oãl ưs at ias iồr a ——!! Đừng đỉnh hyuệt mât được knôhg, ……ô Muốn cếht, ãđ c…tếh…”
ìV kôhng iạb ,ộl Đờưng Đờưng ỉhc óc ểht phối pợh cọđ iờl kcịh, nưhng Phàn ửT nấT màl áuq nàt nẫhn, nắh ô ô tếy tếy àm khóc sễyun, uầđ phát ngốc thét chói iat ngồi ở man nhân nôc thịt tợưhng iđ phía tưrớc tẳhng lnưg.
Tích póg iuv tíhch ổn tnug, nắh cứng ờđ mảc ụht được yuq uầđ nàt nhẫn thao oat tâm, phấn nôc thịt nháy tắm nắb ar dịch tnắrg, yẩv ar ở trên nàm hình yám tníh, ít tách ít tách àm iđ xnốug, iọm nưgời kôhng ềh phát hệin.
A“ a a yàn đoạn liền nắb sao? tấB áuq oảh pás oảh sáp, ngẫu hứng biểu diễn oảh oảh ,a at gốing ưhn nòc nghe được bạch bạch tnahh, ……y ưhN yậv nấv ềđ tới, àl ia ở chụp cánh tya?”
aH“ ah ,ah tảho, tộm chút héo, miễn nàb chụp cánh yat cúhng at nẫv àl nạb tốt”
nàL nạđ ih ih ah ,ah iọm nưgời uềđ kôhng bếit, nogan mềm tiểu ủhc áb ờig phút yàn trần trụi ạh tâhn, ngồi ở VC iạđ thần nôc thịt tnợưhg, oac trào chết iđ sống lại, iah chân óhk nhịn àm uâc yấl man nhân câhn, tihếu niên băng ihg mâ khóc cứn ởn cứn ởn ởht dốc.
,Ô“ nỗh đản, hcá kôhng cần, ô ô ta…… aT ias riồ!! oãL ưs mắc oảh tâhm, hcá a a!!…… Thật tohải miá!! Thật tohải m!iá!”
Tihếu niên mông lung iah tắm mẫđ ệl nhìn nảb tảho, ngồi ở man nhân dơưng tậv tnợưhg, ịb nắh cồung chọc mãnh nihgền oat tâm, mảc thấy thẹn uêk gờưing tứđ qnãug.
yàN iàv tếing syuễn ễd nghe ãđ cếht, Phàn ửT nấT cũng sảng thấp sễyun, iah iác VC màl tình phát ar uêk nêr khóc thút tíht, màl nưgời nghe tặm ỏđ mit pậđ ìd cờưi.
Phàn ửT nấT ngồi ở ôs ahp ghế, nắh oá sơmi uâ phục quần xyuên cỉhnh ,ềt ỉhc ộl ar ôht ot dơưng vật, màl torng lòng ngực tihếu niên dùng chân uâc hắn.
tớƯ mềm tàrng oạđ ãđ ịb nôc thịt pấc thao kahi, ỏđ mít nhục hành tặm nogài yâl dính chất nầhy, mắc oàv tắrng nõn mông thịt tnurg, nhan cắs chín cụr sưng ỏđ tộm vòng hyuệt kẩhu, “hPụt pụht” èđ pé ar tàhnh it chất lnỏg.
tớƯ mềm trực tàrng khẩu tham mal liếm mút, cặl ar ar oàv oàv thịt trụ, aB“ ”ab động tĩnh nỗh pợh tếing nớưc, nghe iớt màl nhân úht cụd phun tnơưrg.
Phàn ửT nấT sảng ởht dài, mắn Đờưng Đờưng rùng mình ,oe liều mạng tưrớc uas lạong cnạohg, nôc thịt điên cồung quất đánh nhục hệyut, thủy mâl mâl nhục hyuệt tộđ nihên oc cặht, tihếu niên nur yẩr thét chói iat khóc thút tíht, năv ãhn oãl ưs ởht nổh nểh cờưi: “Kêu nớl tếing ctúh…… Ngô, ưh iàh ,ửt oãl ưs thảo nưgơi tohải iám yah kgnôh?”
A“ ——!! Tohải mái, tohải miá…… A ,a phải ịb thao ãđ cếht, !!ô ưH cọh sinh phải ịb ……ô ịB oãl ưs thao ãđ ctếh!”
Xinh pẹđ tiểu tihếu niên mâ cắs phát kẩhn, ngồi ở tàhnh thục man nhân oac nớl dơưng tậv tnợưhg, nă cặm bạch ớv chân nur nur yẩr kôhng pặg được .àm maN nhân ởht cốd ôht nặng àm ỡđ nắh oe cắl ,ưl ôht cứng nôc thịt nớl kôhng nừgng quất nur yẩr thịt rộut, sảng tihếu niên nur nur nước tắm bỗng nihên àm xnốug, kôhng ia na iủ nôc thịt phun ar tinh dcịh, ịb man nhân thao tứđ qnãug.
“Ân, oãl ưs cũng muốn bắn, iộn nắb pấc ưh cọh sinh được knôhg? oãL ưs međ tinh dịch tór nãm cọh sinh b!gnụ!” Phàn ửT nấT liều mạng hớưng kaohng bụng thâm nậhp, mềm iạm ôs ahp ếhg loạn hnảog, tihếu niên ịb đỉnh tẳhng trợn tắrng mắt, gơưing mệing chảy xốung tộm oạđ nước bọt, ưhn àl ịb thao cáohng vnág.
Bạch bạch bạch tộm trận cồung trừu loạn cụhp, nhục bích nur yẩr pẹk chặt dơưng vật, Phàn ửT nấT liền kôhng ở chịu đựng nắb ,ý yuq uầđ tắg oag ểđ ở sung hyuết oat tâm, mầg ẹhn lỏng tinh qaun: “!nắB!” nôC thịt aực quậy phun ar tinh dcịh, mãnh liệt ọc aửr tớư mẫđ tàrng đạo.
“A!! oảH nnăg, ,ô hỏng riồ…… Tiểu hyuệt muốn ưh rồi, hcá h…a…”
yuQ uầđ cốhng ỗhc uâs torng oat tâm, từng oạđ nihệt năng tưới iốx ở tặm têrn, năng chín cụr oat mât oc rút, điên cồung nur yẩr phân ốb ar iạđ ổc nihệt lưu.
Đờưng Đờưng từrng nớl iôđ mắt, khắp nưgời mầ mầ ổn tung bạch qnaug, bình thản bụng ỏhn ịb nôc thịt nớl liên cụt nắb ar dịch tắrng pấc tór nãm nếđ iơh iơh ốc lấy, tắrng nõn kuhôn tặm hiện yâl dính nước mắt, iụx ơl ở man nhân torng lòng ngực phát run, aựt uađ aựt sảng cứn .ởn
“Bắn bắn, at mảc ”ạt
A“ a a a at ãđ cếht! Cúhng at kôhng có!! yàN iah cũng áuq cyuhên nihgệp ”iđ
“Hắc hcắ…… Nyuhễn Đgnờư…… cắH hcắ…… oãL bà…… oảH pás chảy nước mpj.gnếig”
Phàn ửT nấT tohải iám ễd chịu nắb iác snảg, uầh tếk năl lộn, nhìn nàl nạđ óc nưgời ión áuq gốing ưhn tậht, uầh tếk năl nộl điều cỉhnh tộm chút mâ sắc.
nắH mô nòc đang rùng mình tihếu nêin, nôh nôh nắh iợs tóc, ữgn điệu cùng bình tờưhng kôhng khác nahu, lười bếing àm ưhn àl ión gỡin: “Này ex cũng áuq dài. Scáh, chụp at cánh yat uềđ đỏ.”
úhC ý iớt torng lòng ngực nưgời hoãn iạl đây, Phàn ửT nấT liền vuốt ev tộm chút nắh phía uas lnưg, trêu đùa: “úhCng at Nyuhễn Đờưng oãl ,ưs gọing ión uềđ uêk hcá đi?”
Tình cụd kôhng hoàn toàn ở torng ơc ểht bình ,nổ iạl ịb nàb yat ot ờs tộm giật mnìh, Đờưng Đờưng íhk tặm ỏđ ổc cũng hnồg, muốn nắc tộm ngụm nêt nỗh nảđ này, cíhnh àl hiện iạt nòc ở phát sóng trực tiếp đâu, ỉhc óc ểht chịu đựng phối pợh iốđ pơưhng màh :ồh “ôgN…… H diễn oảh óhk xgnứ.”
iaH nưgời nọb ọh nưgơi tộm uâc at tộm câu, tahnh mâ cùng mảc cúx kôhng ưhn ếht oàn bếin, iạđ aig cũng kôhng hớưng aik ỗhc tnởưg, nàl nạđ điên cồung năl nộl khen nọb .ọh
ờhC phát sóng trực tiếp uas ihk tếk túhc, Đờưng Đờưng iớm hoàn toàn ởht phào ẹhn nõhm, nắh cúc hyuệt nòc pẹk nạgnh nạgnh nôc tịht, nur nur chân muốn iđ xnốug, ohc rằng trận yàn sảng nếđ màl nưgời hỏng tấm art nất tốr cuộc nếđ cnùg.
Tắhng iợl hná rạng đông liền ở tưrớc mắt!
cúL này, iạđ nôm tộđ nihên tộm vnag, Đờưng Đờưng dừng iạl nẩc thận động tác, nêihgng uầđ mex auq .iđ
ạH cáB Dyuên cùng Hớưng Tnơưhg, đứng ở torng àhn pòhng phát sóng trực tiếp cửa, nưgời tưrớc lạnh tộm kuhôn mặt, nưgời uas úx tộm kuhôn tặm tẳhng lăng lăng mex hắn, “ốuMn, kôhng viu”, giấu ở nhìn auq iác yàn torng hná mắt.
Đờưng Đnờưg: “……”
,Ô ưhn ếht oàn iạl iớt lang .a
Phần 813
Gaing ồh tihên uêy nihgệt giáo ủhc
