Chương 324: vườn trường thiên ta khả năng không quá thẳng ( kết cục ) xong

Chương 324 · đăng

Mười táhng tạm náhnh yâc cạl trụi lủi, tohạt nhìn óc chút uih qnạuh, Đờưng ụhp thấp thấp oh kahn, cốhng yậg cốhng hớưng pòhng torng .iđ

nắH thân ểht nốv àl kôhng được tốt, Ninh Hưng tậD uẫm thân theo nắh ãđ nihều năm, màl ar loại yàn aưđ nọb ọh ụhp ửt aùđ nỡb iớv ổc cởưhng ,ựs nắh ohc ùd tặm nogài tohạt nhìn bình tnĩh, nàt nhẫn cộđ ,cá torng lòng cũng èđ nặng phẫn ộn cùng óhk cịhu, tộm phen năl nộl xốung dớưi, ạd yàd sông cuộn biển mầg đau.

oãL uưL nhìn ar nắh kôhng kohẻ, ol lắng tốs rộut: “Chủ tcịh, muốn uêk tihếu aig ởrt ềv soa?”

Đờưng ụhp aừv ,iđ tộm nêb nấ phát uađ ạd dày, nghe được oãl uưL nói, động cát ìrt hoãn ạh iớm tiếp tục, ữgn íhk kôhng óc ìg biến hóa: “Kia tiểu ửt thúi iạl kôhng phải cáb ,ĩs ión ohc nắh màl gì.”

“ưĐợc rồi, at nòc kôhng chết đcợư.”

Đờưng ụhp ưhn ếht oàn cũng kôhng ựd đoán đợưc, nắh iờl yàn ảht ar iđ kôhng oab lâu, bệnh tình tộđ nihên bùng ,ổn gnu ưht ết oàb kếuhch nát nàl ad nahnh hơn, ãđ iớt iồr phải dùng dinh dỡưng câhm, iớt yud ìrt ơc nảb uhn uầc nông nỗi.

nắH ngày càng yầg ,mố iơr oàv đờưng cùng công yt cũng iđ kôhng đợưc, các oãl bằng uữh cúl yàn iớm kinh giác nắh yảx ar cệyuhn, iôs iổn iớt bệnh viện mex hắn, àm ịb nắh nẫv luôn tạg Đờưng Đnờưg, cũng biết nit tức.

Thời tiết càng ngày càng lnạh, nọb cọh sinh uềđ thay ohc ngắn tay, ịb uẫm thân buộc tòrng nêl quần aùm thu, Đờưng Đờưng ừt tưrớc nếđ yan aỏh íhk vợưng tnịhh, măn iồr ạh tyuết tihên đánh xong cầu, bông tyuết iơr xốung trên nưgời nắh liền hóa, chín phần quần xyuên thực tiêu sái, ổc chân ộl ar tới, mex iùB Hành iỗm nầl uềđ ohc nắh túm.

măN yan uầđ aùm đnôg, Đờưng Đờưng iớm aừv tham aig xong trận bóng ,ổr nẫd tắd Thật Nihgệm Turng iộđ bóng ổr yấl được nếđ ihp tờưhng tốt tàhnh tcíh, mầc púc ởrt ềv khoe kaohng khi, nghe được yàn nit tức, trên tặm tươi cười nầd nầd biến mất.

nắH trầm cặm uas tộm cúl lâu, bôung cúp, ngồi ở ạh ôhp điểm điếu tốuhc, đĩnh tạb sống lưng iơh iơh cung lên, iúc uầđ túh tộm ngụm yên, bôung ihk ủht đoạn páđ ở uầđ gối, từng tợđ từng tợđ sơưng khói na tĩnh pihêu tán.

nắH yat tấr lớn, kôhng phải tắrng nõn nàl ,ad cũng kôhng óc trên nưgời ưhn yậv tinh ,ết tốc cách õr ràng ngón yat mang theo kén, tùng tùng pẹk cậb aửl tuhốc ,ál cùng xinh pẹđ cùng tinh ết kôhng dính dáng nhi.

àL tộm iôđ khấu ,ổr khởi động yám ,ex iơn chốn uềđ tràn ngập gốing cựđ ý ịv tay.

Nhàn nhạt iùm tuhốc ál tràn nậgp, ýk cút áx na tĩnh ỉhc nòc iạl óc tếing tíh thở. nếY Tahnh Việt ab nưgời đứng ở tưrớc gnờưig, nhìn kôhng nêr tộm tếing iạđ man hài.

Đờưng ụhp nưgời yàn thực oảh tặm mũi, ohc nên nhìn nếđ vedio, nghe được ưd luận iđ hớưng ihk tưrớc tiên aựl chọn tộm ựs nhịn chín ựs lnàh, ohc ùd biết tárch mầl ihn ửt cũng oék kôhng dưới tặm nix lỗi, iah ahc noc liền ưhn yậv nẫv luôn cnơưg.

Nưhng hiện ờig nắh bệnh tình nihgêm tnọrg, thời gian ôv nềihu, ab nưgời kôhng nghĩ nhìn Đờưng Đờưng nếđ cúl óđ iốh hận, ohc nên thảo luận tộm pehn, qyuết định ờhc nắh os xong iát ởrt ,ềv ở oáb ohc nắh Đờưng ụhp bệnh tnìh.

Đờưng Đờưng iúc đầu, mầt tắm dừng iạl ở cậb aửl tuhốc ,ál nhìn sơưng khói từng tợđ từng tợđ nảt ,ar torng cúl nhất thời torng lòng ờm tịm iơh .ổđ

Torng nyugên tác, ỉhc ión Đờưng ụhp sinh bnệh, pậl ạh id chúc uas kôhng nẩc thận ịb Ninh Hưng tậD uẫm thân nhìn đến, iớm aưđ nếđ nyugên ủhc nếđ ửt vnog, kôhng ục ểht ión nắh được bệnh ,ìg iạl àl ihk oàn auq đời.

nắH nấ diệt nàt tốuhc, nói: “Bùi Hnàh, ohc at tỉhnh iác giả, at muốn iđ tarnh bệnh vnệi.”

iùB Hành “Ân” tộm tếing páđ ứng.

Bệnh viện PIV pòhng bnệh, nước tás tùrng hơưng ịv tràn ngập ở torng kôhng khí, gờưing bệnh biên ihn tợưhng các loại dụng ục công tác. mằN ở trên gờưing bệnh man nhân yu nihgêm kuhôn tặm bệnh tạrng àig nua, uầđ cạb turng trộn nẫl kôhng nihều mắl hắc, oac nớl thân hình yầg ,mố mal bạch bệnh nhân phục uềđ óc ẻv tốrng vnắg.

Đờưng Đờưng đứng ở gờưing bệnh bêin, nhìn ụhp thân hiện iạt ộb dnág, ảx ar tộm tạm gian nan cờưi, gọing ión phát khẩn hcá tahnh trêu cọhc: “Ai, oãl uầđ nhi, nưgơi ưhn ếht oàn yầg tàhnh ưhn yậv ihn ”.a

Dụng ục đang ở công tác, phát ar thực ẹhn thực ẹhn “íTch tcíh” tnahh, Đờưng ụhp mang theo dỡưng íhk táro, cốx nêl ím tắm nhìn ềv phía nêb gờưing bêin, soái íhk tặm treo trêu cọhc, cười nếđ os iớv khóc nòc óhk ioc nơh ihn .ửt

nắH tặm yàm cong cnog, ơm ồh kôhng õr àm cười mnắg: “iTểu ửt tiúh…… Kôhng nớl kôhng nỏh.”

Đờưng Đờưng nếđ cười cứt khắc càng óhk nìhn.

Ngày óđ tắb đầu, Đờưng Đờưng cùng tờưrng cọh tỉhnh nghỉ iàd hạn, iớt bệnh viện cihếu ốc iồb gờưing Đờưng phụ, iùB Hành ab nưgời ahc ẹm tờưhng nếđ tăhm.

Tờưrng cọh kôhng ờig yạd học, ởS Kiêu nọb ọh cũng tổng thay pihên hớưng bệnh viện cạhy, giúp Đờưng Đờưng cihếu ốc Đờưng phụ.

Hoặc àl đơưng Đờưng Đờưng ểht cáx àv tinh thần iỏm mệt, ngồi mổx na toàn tôhng oạđ cóg túh tuhốc khi, nọb ọh cũng ẽs iồb ở Đờưng Đờưng nêb cnạh, cặm ệk Đờưng Đờưng ihk oàn međ iác trán ểđ ở nọb ọh ,ổc nọb ọh uềđ óc ểht iao tộm nêihgng đầu, ẹhn nàhng ọc tộm chút nắh kôhng tếing động na .iủ

auQ nơh phân aửn tnáhg, pơưhng cắb aùm đông ãđ tiến đến, Đờưng ụhp tạrng thái càng ngày càng kôhng tốt, cáb ĩs ión nắh ảhk năng căng kôhng nếđ nă tết.

Đờưng Đờưng óc cuhẩn ịb mât ,ýl nưhng kôhng nghĩ iớt ngày nyà…… iớT nahnh ưhn vậy.

Ngày óđ àl iác ngày nnắg, Đờưng ụhp muốn nă ảuq táo, nưhng cúl yàn nếđ nắh ãđ oàv kôhng được tựhc, Đờưng Đờưng ngồi ở tiểu băng ếhg tnợưhg, buồn kôhng ar tếing àm tước ảuq táo, nghĩ nắh óc ểht liếm liếm mến ửht cũng hảo.

nắH tưrớc yan chưa màl auq loại yàn ỹk tuhật snốg, ừt tưrớc nếđ yan àl iùB Hành tước ohc nắh ,nă nầl uầđ cíhnh mình động thủ, međ ảuq oát tước ồg ềhg iồl lõm.

Đơưng nắh nihgêm cút àm lộng iớt tộm aửn khi, bỗng nihên nghe được Đờưng ụhp uêk hắn, nắh nẩgng đầu, nhìn thấy Đờưng ụhp mầt tắm kôhng ngắm nhìn àm nhìn nắh pơưhng hnớưg.

Nogài aửc ổs cihếu oàv hná tặm trời thực ,mấ iạđ ổc iạđ ổc àm dừng ở trên gờưing bnệh, Đờưng ụhp yầg mố nếđ aọd nờưgi, iốđ nắh cười nô aòh ừt .iá

“ờưĐng Đnờưg, at ãđ pậl oảh id cúhc, công yt cùng iộh đồng quản ịrt nêb kia, cũng kôhng nầc ,ợs oãl Lưu, cùng nât nihệm tổng iàt ẽs thay nưgơi cihếu ,ốc óc nưgời cyuhện ìg iđ mìt nưgơi iùB áb phụ, nọb ọh nhìn nưgơi nớl lên, ãđ mớs međ nưgơi đơưng thân ihn t…ử…”

Dụng ục “íTch tcíh” cảnh oác càng cúl càng nnahh, Đờưng ụhp tahnh mâ cũng càng ngày càng mỏng mnah, ý thức tắb uầđ ơm .ồh

nắH oảh tặm iũm nơh phân aửn đời, mảc thấy thân àl ụhp thân hớưng noc iác iúc uầđ thực tấm mặt, nưhng hiện ờig nắh ẽs cếht, óc chút iờl ión iạl kôhng ión liền phải cậhm.

Đờưng ụhp mằn ở mấ pá hná tặm trời tnurg, mầt tắm nat ãr àm nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg, màh :ồh “Nhi ửt ,a ab ab gốing ưhn màl nưgơi tơưhng tmâ.”

aB“ ab ias riồ.”

cáB ĩs ộh ĩs iộv vàng yẩđ aửc àm oàv nháy mắt, điện mât ồđ “íTch ”—— nếđ tộm tnếig, phập pồhng biến tàhnh tộm oạđ tẳhng tắp, iác mầh aik iác ốh ao ảuq táo, ừt nur yẩr torng yat năl xốung nếđ trên tặm đất.

Muốn nă ón nưgời iđ rồi.

Đờưng ụhp auq đời, iùB Hành yấm nưgời ahc ,ẹm giúp ỡđ Đờưng Đờưng liệu ýl oảh Đờưng ụhp uậh ,ựs Đờưng Đờưng uẫm thân iớt tham aig ễl tnag, ễl tang uas nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg, iỏh nắh muốn yah kôhng cùng nàng .iđ

Đờưng Đờưng mầt tắm nhìn ềv phía nàng phía sau, aik cihếc lẳng lặng ờhc iợđ ,ex trầm cặm cắl cắl đầu.

ữN nhân na tĩnh nhìn hắn, nàng môh yan iớt aưđ cồhng tớưrc, xyuên tộm thân nihgêm cút uàm đen, cót nãv khởi mang tiểu ũm ,ạd kổhng tạrng tặm as ehc yậđ tắm pảhi, màl nàng tohạt nhìn oac ýuq iạl cờưng thế.

Thấy iạđ ihn ửt ạh qyuết mât tấb aòh nàng ,iđ ữn nhân cũng kôhng ềh ,ềđ tậg tậg uầđ ỏt ẻv bếit, uas óđ mẫd nêl giày oac tóg iờr .iđ

Đờưng Đờưng tắm nhìn cihếc ex aik iờr ,iđ ở nêb nogài đứng iồh lâu, iớm xoay nưgời ềv pnòhg.

ễL tang uas ihk tếk thúc tộm giờ, máđ nưgời nầd nầd xốung nâs kấhu, nắh pấc máđ nưgời uầh uềđ nhgỉ, ngồi ở pòhng káhch ôs pha, tộm yâc tiếp tộm yâc trừu yên, tẳhng nếđ iùB Hành tiễn xong nưgời ởrt ,ềv iđ nếđ ôs ahp phía tưrớc trạm hảo, međ torng mệing nắh ngậm nêy yấl rớt, nấ diệt ở nêb cạnh tạg nàt tốuhc.

Đờưng Đờưng nẩgng đầu, nhìn nếđ iùB Hành uac mày, thấu kính uas iôđ tắm tràn yầđ uađ lnòg, kôhng biết ìv iác ìg iác iũm uađ xót, međ iác trán ểđ ở torng lòng ngực hắn, ảb iav nur èhn ẹhn lên.

iùB Hành nầd nầd nhận thấy đợưc, aik ỗhc iảv tệd tyurền nếđ tộm ổc nihệt ,ý chôn ở torng lòng ngực nắh iạđ man hài, tếy uầh tràn ar tộm tếing than kóhc.

nắH iúc uầđ nhìn mex iốđ pơưhng uàm neđ xoáy tóc, lãnh bạch nàb yat auq ,iđ ỡđ nắh iác yág cót nắgn, na tĩnh àm màl nắh aựd vào.

“Bùi H…hnà…”

Torng lòng ngực iạđ man iàh cỉhnh tàrng ễl tang uềđ ỉhc àl hồng cốh mắt, nưhng ờhc ởs uữh káhch nhân uềđ iđ rồi, torng àhn ỉhc nòc iạl óc cíhnh hắn, iớm ộl ar uếy tớ tộm mặt, gốing ịb ahc ẹm tứv ỏb iós con.

tếY uầh nhgẹn nàgo, oàg kóhc: aT“ kôhng óc gia, iùB H…hnà…”

Đờưng aig cổng lớn, ởS Kiêu cùng nếY Tahnh Việt aừv ởrt ,ềv liền nghe được Đờưng Đờưng nói, torng lòng chợt êt rần.

nọB ọh thấy Đờưng Đờưng tộm ngày kôhng nă cơm, ốc ý đính mơc hộp, ởrt ềv os iùB Hành nãv tộm bớưc, nhìn nếđ Đờưng Đờưng ngồi ở ôs pha, uầđ ểđ ở iùB Hành torng lòng ngực kóhc, iộv vàng iđ auq iđ hống hắn.

Đờưng Đờưng tếing khóc tấr lớn, nước tắm thực hnug, êm mang mảc cúx nghe được nhân mât đau, ưhn àl ở phát tếit, nước tắm međ iùB Hành tưrớc nưgời quần oá uềđ lộng ướt.

iùB Hành đứng ở ôs ahp tưrớc màl Đờưng Đờưng aựd vào, iạđ cởưhng ờs ờs nắh iác gáy, trầm thấp tếing ión nô nhu: “ưgNơi ,óc Đờưng Đgnờư…… Cúhng at thực iá nơưgi, cũng ẽs nẫv luôn màl nạb niơưg.”

“Chờ cúhng at tợưhng iạđ học, ở ụhp nậc aum tộm ộb pòhng ,ở dỡưng tộm noc mèo, tộm iác cuẩ.”

“Yến Tahnh Việt tíhch nhất trêu aùđ nơưgi, chọc nưgơi kôhng vui, nắh ẽs òht iạl nầg hớưng nưgơi màl nnũg, ẽs cùng nưgơi uầđ iốg miêu tarnh gàinh tình cảm, međ ón bôung ,iđ cíhnh mình bò.”

ởS“ Kiêu ỉhc ìv nưgơi aọh cắs uàm ,mấ međ nưgơi aọh treo yầđ nắh nếđ pòhng ẽv tnarh, uến ịb kôhng nẩc thận mâx nhập uẩc quấy yầr tuhốc màu, nắh liền ẽs ởht ìhp ìhp ngồi ở kia, ờhc nưgơi auq iđ ohc nắh ual tay, hớưng nưgơi yủ kuhất nêl ná uẩc cá hhnà.”

“Mau cuối ,ỳk ợs năv aóh khóa kôhng ủđ tiêu cẩuhn, nưgơi ẽs ẻv tặm uađ ổhk chạy iớt mìt at tỉhnh gáio, at ẽs ohc nưgơi hớưng tộm yl ồđ unốg, ở mấ qaung dưới nèđ ohc nưgơi gảing ,ềđ thảo tộm iác nôh iớt màl khen t…gnởưh…”

“Đây àl cúhng at nốb iác gai.”

Đờưng Đờưng càng nghe iác iũm càng taon, nước tắm mãnh liệt chảy iđ ar nàogi, uềđ ọc ở iùB Hành trên quần ,oá torng lòng nihệt ý nãm tnớưrg.

nắH tíh tíh iác mũi, muộn tahnh muộn íhk nòc mang theo điểm nhgẹn nàgo, ghét ỏb ión tầhm: “nởưTg, tởưng ,ởb at nòc àl btú…… Tẳhng pắt tẳhng tpắ.”

“……”

iùB Hành ẽhk cười tộm tnếig, nắh iúc uầđ nhìn Đờưng Đờưng uầđ đnỉh, iạl ờs ờs nắh iác gáy: “ảHo, cúhng at yâđ tiếp cụt ỗn lcự.”

Nogài aửc ổs pihêu iổn nêl yab nát loạn tiểu tếyut, nêy tĩnh Đờưng aig biệt ựht óc nhân khí, ôc cộđ iós noc ở tyuết nab mêđ mìt được iồr cíhnh mình bằng hữu.

Hoặc àl nên dùng iá nhân iớt hình dnug.

Táhng ,1 pắs póhng nghỉ đnôg, môh tưrớc buổi iốt iớm aừv ạh tộm iồh tếyut, ngày môh auq liền hná nắng tươi snág, màl ohc tyuết uềđ tếk tàhnh thật yàd bnăg.

nọB cọh sinh ừt uhk yạd cọh iđ ar nàogi, nếđ phía dưới àl iác iạđ sườn dốc, tờưrng cọh ãđ tahnh tộm nầl bnăg, nưhng noc đờưng ưhn ũc hoạt tựhc, iạđ aig àht rằng vòng đờưng ax cũng kôhng muốn iạt yâđ qăung ãgn iác mông ngồi mổx nhi, ngnưh…… Cũng óc tơưng iốđ quật cnờưg.

iạĐ trời lạnh nhi, ngày môh auq nòc ịb iôl oék màl nậv đnộg, Đờưng Đờưng ạd yàd ióđ óhk cịhu, tứd kohát tiểu mât bước nêl sườn dốc, nắh nhìn iùB Hành iđ tấr ,nổ liền cũng nớl tậm iđ phía tưrớc iđ tộm bớưc.

tếK ảuq yàn aừv iđ hoàn toàn tás kôhng đợưc, nắh tộđ nihên uas yàn tộm nnỡưgg, dưới chân tẹx tẹx hạot, iôđ yat kôhng biết hớưng oàn pnóhg, nóđ óig rống :ot “gNọa tào! Ngọa tào! A a a a !—— iùB Hhnà!! Tárnh !ar Tárnh r!a!”

iạĐ sườn cốd thật iàd thật dài, iùB Hành iđ ở Đờưng Đờưng phía tớưrc, nghe được tahnh mâ aừv quay uầđ lại, ãđ ịb yab auq iớt cắh hnả nhào oàv .àm

iớM aừv ạh nếđ tộm tầng bông tyuết mềm mại, nọb ọh đồng thời ãgn oàv tặm têrn, “…mùB…” nắB iổn nêl bông tếyut, iạl ổđ oàr oàr àm iơr xnốug.

“……”

nọB ọh uầđ oal xốung nẫv luôn tưrợt chân phía dớưi, iớm dừng lại, Đờưng Đờưng éhg oàv iùB Hành trên nờưgi, uấx ổh mex téx hắn, iùB Hành nhìn nắh ởht dài, tấb cắđ ĩd thấp gnọig: “ưrTớc lên, ở ngồi xốung iđ at muốn nhnạg.”

nắH tặm ỏđ iat hồng đứng dậy, mẩl bẩm: ủĐ“ iồr ,a các nưgơi ưhn ếht oàn iỗm ngày torng có uềđ àl cyuhện óđ nih.”

iùB Hành ừt trên tặm tấđ lên, ỡđ ạh trên iũm tắm kníh, chụp sạch ẽs oá lông ũv tợưhng tếyut, iốđ Đờưng Đờưng uâc iôm cười nạht, aừv định áh mồm ión iác ìg ,óđ ãđ ịb Đờưng Đờưng yat tắm lanh ẹl ehc tnợưhg.

iốĐ pơưhng hná tắm ơm ồh nhìn ềv phía nêb cnạh, iđ nagng auq yấm iác cọh snih, sách tộm tnếig: “íTnh tníh, nưgơi nẫv àl međ mệing nhắm iạl đi.”

Phần 793

nọB ọh ión cyuhện thời đểim, ởS Kiêu ừt pòhng ẽv tarnh iạl đây, nếY Tahnh Việt cũng ión cyuhện điện tohại xong ởrt ,ềv mex nọb ọh nòc ở ỗhc yàn kôhng nhúc ncíhh, uêk hắn: iĐ“ iồr Đờưng Đnờưg, at đính oảh aig aik aửc hàng ịv tír.”

Đờưng Đờưng aừv nhge, cứt khắc bôung ar ehc iạl iùB Hành tay, biên hớưng nắh oàn iđ biên téh lên.

“Tới tiớ.”

cóT ngắn ểht cụd sinh nă cặm uàm neđ oá lông ,ũv oac ổc ngăn ởrt ,ổc iah ỉhc ỗl iat đông lạnh nếđ hồng hnồg, iđ nếđ nếY Tahnh Việt nêb cnạh.

nếY Tahnh Việt muốn pohng ộđ kôhng nầc ộđ ,mấ nă cặm nắr chắc oá káohc, nêb torng phối pợh oac ổc oá lnôg, cíhnh duỗi yat pấc Đờưng Đờưng ehc ỗl tai.

Kôhng biết nắh ión chút iác ,ìg chọc nếđ Đờưng Đờưng cười mắng tộm câu, ởS Kiêu khom lưng chụp nắh trên iùđ tếyut, međ nắh yat ỏb oàv cíhnh mình torng túi.

iùB Hành iạt ỗhc nhìn nọb ,ọh Đờưng Đờưng ión ión cệyuhn, aựt ồh phát hiện nắh nòc kôhng óc iạl đây, quay uầđ iạl nhìn xung qaunh tộm cúht, nhìn nếđ nắh uas iớm liệt mệing cờưi, iốđ nắh yẫv yẫv yat kêu.

“Bùi Hành nưgơi ahn nhìn iác ìg đuâ.”

iùB Hành cười cờưi, nhấc chân iđ auq .iđ

aùM đông trời iốt mau, ar tờưrng cọh yàn giai đoạn iah bên, tồrng trọt iah iàb yâc cối, cúhng ón náhnh yâc ở giữa kôhng turng yâd dưa, nẩ nẩ hình tàhnh tộm iác hình vòm, trụi iủl treo yầđ tyuết tnắrg.

nọB ọh oẽk tẹk oẽk tẹk mẫd nêl tếyut, ở tyuết aịđ uưl iạl tộm cuhỗi uấd câhn, ểht cụd sinh òt òm hỏi: “Ai, nưgơi aừv iớm nhìn iác ìg đuâ.”

Ở“ nhìn at nưgời torng lgnò.”

iùB cọh áb ión được tộm chút kôhng e ,ệl nghe được iờl yàn Đờưng Đờưng iạl oat tặm ỏđ iat hnồg.

ởS Kiêu mảc thấy ac ac oảh đáng yêu, nưhng àl yàn phúc đáng uêy ộb dnág, kôhng phải nắh liêu ar tới, nắh iôl oék torng iút ac ac tay, áb oạđ àm cùng nắh mười ngón yat nađ oàv nahu, uấ ĩrt ỷuq gốing nhau ừh .ừh

aC“ ac cũng àl at nưgời torng lgnò.”

iaH nưgời nọb ọh uềđ màl nũng ổht ,ộl nếY Tahnh Việt liền càng kôhng ểht muốn mặt: “àHnh đi…… cáC nưgơi uềđ nói, thật àl ta.”

nắH tirền miên nói: “ờưĐng Đờưng ệđ ệđ àl at oảb bối, at mât nac nhi. nĂ cặm đồng phục chạy iộv ở nâs bóng ihk tấr tuấn ,út chơi nihệt nhấc nêl tạv oá ual mặt, ộl ar iớt tậm cắs phần ,oe pihếm ar tộm tầng tinh nịm hãn, màl nưgời tởưng mến ửht óc phải yah kôhng nọgt, cứs tậb mười phần chân iạl tờưrng iạl tnẳhg, vòng ở trên oe ưt ịv at nòc kôhng c…ó…”

“Yến Tahnh Vtệi!” Đờưng Đờưng nghe aừv e thẹn aừv cắm ,ỡc ỏđ nêl tặm rống nêl nắh tộm gọing nói.

nếY Tahnh Việt chợt mi tnếig, nắh cười cong mắt: “Hảo hảo, kôhng oán lnạo.”

“Bảo bối, at uêy niơưg.”

“……”

nêB nogài thực lnãh, đông lạnh nếđ Đờưng Đờưng iũm ỏđ bnừg, ởht ar iớt oab qaunh sơưng tnắrg, nắh aừv iớm tắb uầđ iác ìg cũng chưa nói, uas iạl iớm thấp thấp nêl tnếig, aựt ồh ở ảrt iờl nọb ọh tình yêu.

nếĐ iỗn ìv iác ?ìg

óC ểht àl ụhp thân sinh bệnh aik đoạn thời gain, hởưng ụht iớt iồr lệnh nưgời tham lyuến mấ ,pá àl ụhp thân iđ rồi, iùB Hành đứng ở ôs ahp tớưrc, hống nắh tahnh mâ áuq cứm mê tai, iạl hoặc àl nhìn nếđ ởS Kiêu pòhng ẽv tnarh, thật ựs treo yầđ nắh họa.

nâS bóng chạy vội, khấu ,ổr pớl cọh nghe gảing bài, cười mnắg, xong việc nhắm iah tắm ủgn say.

ởS uữh tình uêy uềđ trút xốung ở nêb tnorg.

Đơưng nêihn, cũng óc ểht àl óc tộm nầl sinh khí, nếY Tahnh Việt iạl xyuên ữn tarng hống hắn, uas iạl nắh kôhng nẩc thận yấl ias id đnộg, nhìn nếđ iốđ pơưhng mex ýk cụl uềđ àl chọc nạb trai sinh íhk màl oas yâb giờ.

…… nọB ọh áuq uađ nắh

“Ai, ab cús shni.”

tộM tếing mảc thán ở ngày tyuết vang lên.

aT“ ảhk năng kôhng áuq tgnẳh.”

iợS bông tạrng bông tyuết na tĩnh yab xnốug, iah nêb nèđ đờưng mấ hnàog, ôhp uậh tyuết đờưng ỏhn tnợưhg, ểđ iạl yấm uâx nhợt nhạt uấd câhn.

—— vườn tờưrng têihn, xong ——

Hết chương 324

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?