Chương 173: biết sợ cũng đừng lại đến chiêu ta ( cốt truyện )

Chương 173 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.02388【giá cả: 1.02388】

“iMêu ô ”~

Nghe được aik tộm tếing kiêu kiều íhk oèm kêu, nãm nhãn êm yl Đờưng Đờưng àoh bình phục ởht cốd Bạch Kahnh ihC iớm óhk khăn mắl hoàn hồn, Đờưng Đờưng càng ngày càng tahnh tỉnh iôđ tắm nầd nầd cihếu ar tộm noc òt òm ềh ềh nhìn hắn, gốing ưhn ở quan tás nếđ yàn iah iác “Hai chân úht ở chơi iác ìg oảh chơi ồđ vật” oèm tắrng nhi.

“……”

oèM tắrng nồh nihên nhìn hắn.

Đờưng Đnờưg: “…………” nắH chậm iãr ỏđ mặt, nậh kôhng ểht tộm uầđ chui oàv Bạch Kahnh ihC ,ổc tốr cuộc kôhng tặm iũm mex ếht giới này.

Qgnau…… õR ưhn nab nàgy, nắh cũng kôhng biết man nhân àl ia tôrng ưhn ếht nào, lnềi…… ãĐ ịb cờưng tnợưhg?

Đờưng Đờưng càng nghĩ càng yủ kấuht, nưhng ừt ỏhn ịb ihk ễd nếđ iạđ tiểu công ửt nhút nhát cực ,ỳk ohc ùd ịb nưgời ax ạl cỡưng gian tiểu hyuệt nhi, cũng ỉhc óc ểht hồng tắm chịu đựng nước mắt, yủ kuhất ềh ềh nhẫn nhục mi iơh lặng tnếig.

nắH iôđ yat yẩđ yẩđ Bạch Kahnh ihC nắr chắc nựgc, mềm ưhn bông mâ cắs nòc mang theo tộm chút khàn khàn khóc cứn :ởn óC“ tểh…… óC ểht túr ar iđ soa?”

Nước tốs tràn yầđ yầđ nặđ pẹh hyuệt iạl àl ịb ảig dạng màl kôhng sảng kohái dờưng như, toàn pơưhng diện oab yấl aik năc iớm aừv nắb xong tinh nôc thịt tộm iác èđ .pé

“…ôgN…”

Bạch Kahnh ihC cùng Đờưng Đờưng uềđ uêk nêr tộm tnếig, nưgời tưrớc ôh pấh iạl nồd pậd tộm cúht, nưgời uas mâ cuối nur run, thân ểht nur nếđ iợl hại.

maN nhân thật ựs kôhng nhịn xốung iạl hớưng torng đỉnh tộm cúht, ửs dụng áuq ộđ nhục hyuệt áuq cứm nihệt nnăg, ộđ mấ cùng tớư mềm thậm íhc os iớm aừv thao thời điểm nòc muốn tohải mái, nưhng tiểu công ửt iạl àl ãđ thừa nhận kôhng được tớr mik uậđ đậu, khóc cứn ởn uầc nắh kôhng nầc iạl đến.

Nước tắm chặt tứđ tyuến dờưng ưhn mùb bùm, kôhng tộm tál liền màl tớư man iàh ihn kuhôn tặm ỏhn nhi, međ nắh ổc cũng màl ohc mẩ ướt.

Bạch Kahnh ihC ởht dài, nắh nâng nêl Đờưng Đờưng đầu, dùng khăn mấg ẹhn nàhng ual tiểu công ửt đáng tơưhng ềh ềh nước mắt, mâ cắs nô uhn iạl tấb cắđ :ĩd “iBết ?ợs Biết ợs đừng iạl nếđ cihêu ta.”

Đờưng Đờưng khụt khịt màl nắh ual mặt, nghe yậv nogan nogãn tậg tậg đầu, tộm chút cũng kôhng gốing aừv iớm ủhc động dùng oat hyuệt pẹk nưgời tiểu uêy tnih.

“……”

nọB ọh ihc gian kôhng íhk nầd nầd iá mộui, àm iạl tộm nầl ịb iah nưgời mex ẹhn oèm tắrng 20ゞ tịhnh 85 tịhnh ゞ10 ihn ở Bạch Kahnh ihC chân biên loạn cyuhển ,ud nơh aữn kôhng nừgng phát ar òhk èhk òhk èhk tahnh mâ ý ồđ kihến ohc ủhc nhân úhc .ý

ủhC nhân kôhng mếđ aỉx iớt ,ón nô uhn pấc aửn đờưng chen chân tiểu uêy tinh tás nước mắt, uas óđ ỡđ yấl tiểu uêy tinh ,oe ar nêb nogài túr ar tộm yâc ủc iảc .ỏđ

Miêu miêu mex ếht àl ủđ rồi.

Nyugên ial tiểu uêy tinh àl iác ẽs sinh nảs ỏđ thẫm ủc iảc tiểu uêy tnih.

Miêu tờưrng kiến tứhc.

“…Ô…”

Đờưng Đờưng đuôi tắm tộm tạm hồng đáng tơưhng muốn mnệh, nắh ởht cốd tộm tnếig, thân ểht cũng óc chút run.

ửS dụng áuq ộđ oat hyuệt ihn tắm iơh đột, tắg oag ôc nôc thịt nớl cán, tắrng nõn mông ẽhk run, chín cụr hyuệt tắm tộm chút tộm chút phun ar tộm iạđ năc uàm ỏđ mít thủy lợưng ực đểiu.

“Ba” àm tộm tnếig, yuq uầđ cũng tưrợt iđ ar nàogi, chín cụr tiểu ỗl tíđ iơh iơh pấm máy, óc ểht àl man nhân nắb áuq sâu, dịch tắrng ịb tất ảc khóa ở trực tnàrg, ỉhc óc iàv ait nỗh pợh tàrng dịch chậm iãr chảy .ar

iởB ìv tộm bụng nùng tinh ôv pháp ihn iàb xuất ,iđ khóa ngồi ở man nhân trên iùđ quần oá tấb cỉhnh uếy đuối man iàh ihn bụng nòc óc chút ,ổc nắh nơđ cạb thân ểht đáng tơưhng nur rẩy, phía tưrớc tạv oá tưrớc uas àl oék ,ar ộl ar tảng nớl tyuết tắrng ngực cùng ịb man nhân liếm túm sưng ỏđ mún úv cùng ũhn tịht, gốing tộm iác mâd đãng tiểu dựng phu, thấy ếht oàn ưhn ếht oàn cắs tnìh.

“…A…” Bạch Kahnh ihC ẽhk cười tộm tnếig, duỗi yat ờs ờs Đờưng Đờưng iơh ồg nêl bụng nhỏ, cũng kôhng biết nghĩ nếđ iác ,ìg cười tộm ộb uhn tnìh.

Đờưng Đờưng bụng toan toan tớưrng tnớưrg, tộm chút uềđ kôhng nghĩ ịb nưgời ,ờs iộv nur yẩr iah iác iùđ ừt tộm thân mâd loạn diễn phục Bạch Kahnh ihC trên nưgời iđ xnốug.

Bạch Kahnh ihC aừv iớm cuhẩn ịb aùđ giỡn tiểu công ửt iàv câu, liền mảc thấy cíhnh mình chân ịb nắc tộm nụgm, nắh êt tộm tnếig, tốr cuộc ốb íht iác hná mắt.

aiK ỉhc kiêu căng tờưrng oam ihn oèm tắrng kôhng òhk khè, ón tộm iác nhảy nêl nhảy tợưhng iác bàn, uàm mal nhạt miêu đồng nhìn Bạch Kahnh Chi, miêu ngôn miêu ữgn “iMêu miêu mêiu” iác kôhng nnừgg, óc ểht ión àl ihp tờưhng cứt gậin.

“iMêu Mêiu, kôhng được quấy riố.” Bạch Kahnh ihC tahnh mâ ưhn ũc ưhn yậv ễd nhge, nưhng nêt nyà……

Đờưng Đờưng ôh pấh cứng lại, tihếu chút aữn kôhng kốhng ếhc được biểu tình quản ,ýl nắh od ựd iàv gâiy, ửht ỏhn gọing hỏi: “yàN…… yâĐ àl ỉhc uẫm miêu soa?”

Cờưng loát miêu uầđ tihếu chút aữn ịb oàc Bạch Kahnh ihC bình tĩnh uht iồh tay: “nôhKg, ón àl oèm đcự.” maN nhân ngón yat thon iàd ỡđ ỡđ iơh loạn thủy iũm kohan mặt, thoả nãm ịm thái tặm yàm ộl ar tộm chút nghi hặoc: “ưgNơi kôhng mảc thấy ón nẫv luôn miêu miêu kêu, cùng Miêu Miêu nêt yàn tấr xứng iôđ soa?”

…… ỉhC óc nưgơi ẽs ưhn yậv mảc thấy

Đờưng Đờưng kôhng nói, Bạch Kahnh ihC cũng kôhng ở iác yàn nấv ềđ tợưhng nihều os ,ođ cốhng mằc nhìn tiểu đáng tơưhng ihn iúc uầđ aửs sang iạl oảh ựt mình nỗh nộđ quần oá cùng qầun, mông thật nẩc thận àm ềk iạt ếhg aựd tặm ngồi xnog, nòc “Tê” àm tíh tộm iơh íhk lnạh, cười ẹhn gnọig: “iTểu công ửt nầc phải cùng at cùng iđ uậh vệin? aT pòhng ggnờưi…… Thực mmề.”

“gnôhK…… Kôhng đcợư.” nắH ợs iãh ảrt iờl tộm câu, cánh yat páđ ở aoh êl khắc ỗg aoh trên tặm nàb iao aửn nờưgi, giữa yàm iơh iơh nhăn lại, ưhn àl ở chịu đựng iác ,ìg miễn cỡưng đánh nêl tinh thần pắl bắp: “Cái kai…… Niàg…… Ngài uêk at tới, nếđ tột cùng muốn màl iác gì.”

……Ô nêB nogài ếht giới thật nớl nắh tấr ợs hãi, iác mấn ỏhn hiện iạt ỉhc nghĩ mìt iác iún uâs rừng àig mắc ,ễr kôhng oab ờig ar tới.

Bạch Kahnh Chi: “iTểu công ,ửt at tởưng cùng nưgơi pợh tcá,” nắh mầc yấl mấ àrt ohc cíhnh mình iớt iồr yl àrt lnạh, iạl međ aữs òb tặđ ở Đờưng Đờưng tưrớc mặt, chậm ìr ìr nói: aT“ biết tiểu công ửt năb kăohn, Bạch ỗm yut kôhng phải iác ìg quan ot hiển quý, iạl cũng óc ểht ộh được nơưgi, ohc n…nê…”

nắH hỏi: “iTểu công ửt ý ạh ưhN ếht noà?”

Đờưng Đờưng od ựd tộm cúht, tiểu mât ngắm liếc tắm tộm iác man nhân tợưhng tarng mặt, yấl tếh nac mảđ iỏh hắn: “iàgN…… Ngài iọg àl gì.”

nắH biết cíhnh mình ưhn yậv thực nhát gan, thực uếy đốui, thậm íhc ịb nưgời cỡưng gian nếđ ảc nưgời nur rẩy, nắb yầđ bụng cũng ỉhc óc ểht nén giận kôhng mád phản knáhg, nưhng nắh áuq muốn sống trứ.

nắH aừv iớm nãm 81 tổui, tắm thấy liền óc ểht yấl ềv uẫm thân tếh tảhy, óc ểht iđ cọh tíhch y học, nắh ỉhc nghĩ ỗn cựl sống sót.

Bạch Kahnh ihC bôung torng yat chén trà, iơh iơh quay uầđ iđ iốđ Đờưng Đờưng nohẻn mệing cờưi, giới tihệu nói: aT“ uêk Bạch Kahnh Cih.”

——— nghe thấy iác yàn nêt uas Đờưng Đờưng đồng ửt tộđ nihên iơh oc lại, nắh cẳhng ểht nghĩ iớt cíhnh mình óc tộm nầl pặg được iờđ tưrớc cùng ac ac óc quan ệh man nâhn, ịv yàn Bạch Kahnh ihC gốing nưh…… Hình ưhn àl cặđ ụv iơn chốn tnờưrg, ở uậh ỳk ởrt iạl cơưng ,ịv iớm cùng ac ac Đinh aiG iH pặg đợưc.

Ngnưh…… nắH thật ựs kôhng biết Bạch Kahnh ihC cùng ac ac Đinh aiG iH àl iác ìg quan ,ệh nhìn ưhn àl iá nâhn, nưhng iạl ión kôhng cừhng àl nạb tốt.

yuT rằng Đờưng Đờưng međ phía tưrớc nòc kôhng óc xuất hiện áuq Bạch Kahnh ihC cũng phân chia ở ac ac iá nhân gữia, nưhng Bạch Kahnh ihC xuất hiện thật ựs áuq cứm uậh ,ỳk hnắ…… nắH cũng kôhng ểht oảb mảđ nếđ tột cùng óc phải yah knôhg.

Loại yàn “ôhKng cáx đnịh” kôhng nữhng kôhng màl Đờưng Đờưng mảc giác được kủhng hnảog, nưgợc iạl màl ợs iãh ac ac nắh nẩ nẩ ảht lỏng tộm ,tí tí nhất kôhng óc iốđ ốC ỉhP cùng nếY aòH Tụng ưhn yậv iạl thẹn oat iạl ợs hãi, nắh nẩc thận yus téx auq ,iđ tậg uầđ đồng ý Bạch Kahnh ihC nói.

ìV uht hạoch oảb mệnh ơc hội, nắh ỉt ỉm međ yàn đoạn ihn kôhng ểht tởưng tợưng ựs toàn ộb thác ,ar od ựd luôn mãi, liền nữhng iác óđ uậh ỳk tôhng đồng iớv địch náb nước yấm iác qyuền ýuq àl ia cũng ión ar kẩhu.

Bạch Kahnh ihC công cát nốv ĩd óđ àl màl tình báo, hiện iạt Đờưng Đờưng ión oàn yấm iác qyuền ýuq aừv cúl ihn àl nọb ọh cuhẩn ịb iđ kiểm cứhng cụm têiu, nòc óc tộm iah iác ehc giấu cực hảo, nhìn auq cíhnh phái nưgời tàhnh tậht.

Nưgời tàhnh tậht, ……a

nắH torng lòng cười nạho, thật đúng àl irt nhân irt diện tấb irt tâm, uến màl ohc nọb ọh chạy táoht, ờhc nếđ cihến aỏh iổn nêl nốb phía ổhk nưhng cíhnh àl quốc aig cùng áb tnáh.

“ảHo, at ãđ bếit, nữhng nưgời yàn at ẽs uam cóhng phái nưgời iđ điều tra, hiện iạt cúhng at iớt ión cnệyuh…… Nưgơi muốn nọd iạl yâđ cùng at ụrt soa?”

Đờưng Đờưng ión tộm đống nớl iờl nói, mệing uềđ làm, cíhnh mầc iác yl uống aữs ,òb nghe yậv kịch liệt oh khan lên.

“Khụ ngô… ụhK ụhk k…ụh…”

Bạch Kahnh ihC cười nếđ im tắm cong cnog, phối pợh tợưhng yàn tộm thân tihển bạch diễn phục cùng thủy toản điểm thúy ồđ tarng sức, thật gốing tộm iác xinh pẹđ àhn giàu tiểu thư, nắh yấl ar tộm iác sạch ẽs uàm tắrng khăn mấg aưđ ohc Đờưng Đnờưg: “iTểu công ửt kôhng nầc hiểu lầm, at ãđ páđ gnứ iồr nưgơi phải oảb ệv nơưgi, liền nhất định phải ión được ìht màl đợưc, nưgơi nọd iạl yâđ cùng at cùng nhau ụrt cũng àl na toàn nhất nổ taỏh.”

Đờưng Đờưng đuôi tắm gnử ,ỏđ iộv tiếp nhận nắh aưđ auq khăn gấm, ehc mệing oh khan iàv tnếig, kôhng nhịn xốung ở torng lòng pihên iác iạđ iạđ mex tnờưhg.

Thôi ,iđ iờl yàn ión miêu uềđ kôhng tin.

Bạch Kahnh ihC kôhng biết man iàh ihn ở torng lòng phun oàt hắn, uầđ ngón yat ẹhn nàhng õg tặm bàn: “Đến iỗn ụhp thân nơưgi, ac ac nưgơi nòc óc aik iah iác id nơưng tihếu nơưgi, at ẽs tộm chút màl ohc nọb ọh nòc ởrt về.”

yuT rằng Đờưng Đờưng ở aừv iồr nật cựl tárnh iđ cíhnh mình nếđ tột cùng àl chết ưhn ếht nào, ở Đờưng aig sinh hoạt nếđ tột cùng ưhN ếht nào, nưhng ãđ mớs nẻl oàv tiểu công ửt pòhng quan tás áuq Bạch Kahnh ihC cíhnh àl tấr õr rnàg.

nắH tnởưg, ưhn yậv xinh pẹđ iạl kiều íhk miêu nhi, nên ịb oảh oảh mô oàv torng ngực snủg, ưhn ếht oàn óc ểht áuq nếđ ưhn yậv khổ? áuQ kôhng nên.

iáC yàn ý tởưng aừv ar ,ạh nêb cạnh uêk aửn ngày kôhng pặg ủhc nhân tỉnh iạl oèm tắrng ihn nhào nêl iđ cíhnh àl tộm iồh miêu miêu qềyun, màl ohc man nhân “Tê” àm tíh oàv tộm hơi, xách theo oèm tắrng uas ổc .ad

“hNáo iác ìg đuâ?”

oèM tắrng ịb nắh xách ở torng yat ứt ihc loạn ,ũv giãy giụa “iMêu miêu muêi”, ờhc tohát khỏi ủhc nhân sau, dưới ựs cứt giận uầđ nhập oàv tiểu uêy tinh mô ,pấ međ miêu uầđ hớưng nhân aig cánh yat tộm côhn, cụg xốung iác đuôi yủ kuhất “iMêu ô miêu ô ”~ màl nũng dờưng như.

Đờưng Đờưng ụht sủng nưhợc kinh mô tộđ nihên nhảy auq iớt yàn tộm pủhng tyuết tnắrg, ũr tắm mex aik tậv ỏhn chui oàv torng lòng ngực hắn, hớưng nắh màl nũng àm “iMêu mêiu” kêu, ửht àm vươn yat ở oèm tắrng ihn ãox tung phía uas lưng ẹhn nàhng vuốt ev tộm pehn, măn ngón yat mãh uâs uàm tắrng lông tóc, cúx mảc cực hảo.

nắH ohn ỏhn àm ởht ar khẩu khí, mảnh iàd lông im iơh ,ũr ở yáđ tắm đánh ạh tộm tạm má ảnh, ngón yat ẹhn nàhng nhéo nhéo oèm tắrng mềm pụm tíhnh tai, cúl yàn uếy đuối tiểu công ửt iớm óc tuhộc ềv hiện iạt tuổi yàn tính ẻrt con, iơh nhấp iôm nòc mang theo tộm ait thẹn tnùhg.

Bạch Kahnh ihC càng mex càng mảc thấy tiểu công ửt thật ựs àl nhận nưgời đau, nhìn ềv phía man iàh hná tắm cũng càng ngày càng nô nhu, muốn ión iác ìg óđ aùđ giỡn aùđ giỡn hắn, liền thấy man iàh kôhng biết ìv oas tộđ nihên banh tẳhng thân thể, hồng nhạt kảohnh khắc nal tràn nêl gơưng mặt, ĩhn tiêm tiêm cũng hồng hnồg.

“Làm oas vyậ?” nắH hỏi.

Đờưng Đờưng gơưng tặm hồng tấhu, áh mệing ởht cốd iạl thẹn oat nhắm lại, uas tộm cúl uâl tahnh uến ruồi muỗi ừh :ừh “uưL…… Chảy xốung tiớ.”

Chảy xốung tới?

Bạch Kahnh ihC nớưhng mày, aừv thấy man iàh ihn hiện ờig đứng ngồi kôhng nêy uấx ổh hình dáng liền pậl cứt minh bạch tốr cuộc àl iác ìg “hCảy xốung tiớ”, nắh ẽhk cười tộm tnếig, trêu cọhc: “Cái yàn cặm ệk óc nyugện ý yah knôhg, Đờưng tiểu công ửt uềđ phải cùng at ởrt ềv pòhng tộm cếyuhn.

“……” Đờưng Đờưng hoàn toàn cíhn.

ờhC ởrt iạl pòhng iổđ oảh quần ,oá Bạch Kahnh ihC cũng át tarng aửr mặt, thay tahnh ãhn oá dài, Đờưng Đờưng cúl yàn iớm thấy õr Bạch Kahnh ihC tớưng mạo.

Bạch Kahnh ihC àl tahnh tấun, cười ộr nêl tặm yàm cặđ biệt đẹp, nưhng kôhng cười liền càng óc công kích tníh, gốing điều óc cộđ ,àx êm nưgời nguy hểim.

nắH lông im nur lên, kôhng ộl ar nầl uầđ tiên pặg tặm ax ,ạl nhợt nhạt nhìn táohng auq liền uht iồh mầt mắt, tiếp cụt loát nă ạv nắh miêu mêiu.

Bạch Kahnh ihC quan tás áuq Đờưng Đờưng aừv iồr biểu tnìh, cũng đoán được Đờưng Đờưng “Đời tớưrc” uas ihk cếht, àl ở aịđ pơưhng oàn pặg auq hắn.

Phần 002

maN nhân cười tộm tnếig, nắh ión đi…… ưhN ếht oàn tiểu nhân ihn tộm chút uềđ kôhng ol lắng ohc mình tộm iác êL“ Viên oãl bnả”, nếđ tột cùng óc ểht yah kôhng ộh ụrt hắn.

meX ra…… yàN ỉhc nhút nhát tiểu miêu ihn cũng kôhng phải ưhn yậv ngây nốgc, nòc tấr tôhng mnih.

“……”

cắS trời kôhng nòc sớm, nêb nogài cêihng tốrng yấl tắt, đông oảđ quần cúhng cũng iđ theo nat cuộc nhi.

Đờưng Đờưng thay Bạch Kahnh ihC iớm aừv màl nưgời aum nếđ tarng pụhc, mô oèm tnắrg, yấl tếh nac mảđ ỏhn gọing cùng man nhân ừt bệit: “aT…… aT nầc phải ởrt về.”

iờL yàn aừv ar ,ạh nogài aửc liền tyurền nếđ tếing pậđ cửa, ãg ias tặv ở nogài aửc nói.

“Chủ nâhn, ốC iạđ soái óhp quan iớt nóđ Đờưng tiểu công ,ửt ex ãđ ở nogài caử.”

Bạch Kahnh ihC tặm yàm ý cười tất ảc nat ,iđ iơh uâc khóe iôm nầd nầd nas bnằg: “…?agN…” nắH nhìn ềv phía Đờưng Đnờưg: “ưgNơi tởưng cùng nắh ởrt ?ềv iĐ pặg ốC Phỉ? nẫV àl nếY aòH Tgnụ?”

“……” Đờưng Đờưng iul ềv phía uas aửn bớưc, nắh kihếp mảđ nhìn Bạch Kahnh Chi, nuốt nuốt nước mnếig.

Bạch Kahnh ihC ịb yàn song xinh pẹđ iôđ tắm kihếp mảđ cùng ợs iãh pấc thấy õr tnỉh, nắh duỗi yat ỡđ ỡđ trán đầu, ởht iàd nghĩ thầm àl cíhnh nưgơi tưrớc chậm tộm bớưc, ưhn ếht oàn óc ểht međ íhk hớưng trên nưgời nắh rải?

Kôhng ờhc nắh tởưng oảh ưhn ếht oàn hống nưgời đâu, Đờưng Đờưng tộđ nihên mô mêiu, yấl tếh nac mảđ iỏh hắn: “iơưgN…… Nưgơi àl ưhn ếht oàn biết cúhng t…a…” nắH gơưng tặm ỏđ bừng ỏđ bnừg, nợưgng nùgng xốung chút aữn nói.

“……”

“…………”

iàD dòng na tĩnh auq ,iđ uấx ổh kôhng íhk ở iah nưgời ihc gian nal tràn kahi, ìv tárnh ohc cíhnh mình yám nghe trộm ịb phát hệin, Bạch Kahnh ihC oh ẹhn tộm tnếig, aừl dối: aT“ biết nưgơi mêđ auq ủgn iạl ở iạđ soái phủ, cũng điều art áuq nếY aòH Tụng hành tnug, nơh aữn nưgơi môh yan trên n…iờưg…”

maN nhân điểm nếđ ìht dnừg, mex Đờưng Đờưng mô oèm tắrng aừv e thẹn aừv cắm ỡc nậh kôhng ểht chui oàv ehk tấđ liền biết nắh àl tin, cứt khắc ẹhn nàhng ởht .ar

Tihếu chút aữn nhi.

“……”

Cuối cnùg, càng thêm ợs iãh iạđ soái Đờưng Đờưng nẫv àl ngồi trên óhp quan ex iđ “hPúc Tuhận Luâ”, torng lòng ưh Bạch Kahnh ihC kôhng tiếp cụt ngăn đón, cẳhng auq nắh međ cíhnh mình miêu ihn aưđ auq iđ đơưng nhãn tếyun, yh vọng ón óc ểht tarnh điểm khí, nắc chết tộm iác tính tộm cái.

nắC chết iah khen tởưhng tộm ex tiểu ác khô.

>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】

oèM t:gnắr?? iaH chân úht nưgơi óc điểm áuq ểđ tắm .at

nâD quốc năV íL uếy đuối tiểu công ửt

Hết chương 173

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?