Chương 240: phiên ngoại ( đặt play, mất khống chế )

Chương 240 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.21862【giá cả: 1.21862】

ạH tộm ngày tếyut, ừt aửc ổs ar nêb nogài xem, pậđ oàv tắm àl mênh mông ôv ờb bcạh, nèđ đờưng na tĩnh àm đánh ạh mấ qnaug, bông tyuết iôs iổn yab xnốug.

Liễu Pùhng Bạch đỉnh tộm thân pohng tyuết ởrt ,ềv pòhng ủgn iộn mìt kôhng thấy nắh tiểu bằng hữu, nẫv luôn iđ nếđ aửc ưht pòhng kẩhu, ởm aửc liền mex nắh tiểu bằng uữh đang ngồi ở oãl nảb ếhg nội, àm uàm neđ Ldarbaor éhg oàv nắh nêb câhn, đang ủgn ngon lnàh.

nắH hná tắm torng kảohnh khắc uhn hòa, yẩđ aửc àm oàv ihk uêk Đờưng Đờưng tên: “ờưĐng Đ…gnờư…” aựT ồh nòc muốn ión ìg nữa, nưhng mầt tắm tộđ nihên oảđ auq tahnh niên tay.

Phần 882

Tahnh mâ tộđ nihên mi bặt.

Tahnh niên ngồi ở oãl nảb ghế, torng yat mầc tộm iác hná vàng cựr ỡr yâd xcíh, yàn yâd xích tohạt nhìn áuq quen mắt, màl Liễu Pùhng Bạch torng lòng nhảy dnựg.

Đờưng Đờưng vuốt xcíh, mạđ nihên àm nhìn ềv phía nắh ịv trí, iạl iởb ìv nhìn kôhng tấhy, kôhng óc tiêu ực tắm sinh ar tộm ait lệch lạc, iốđ iớv aik kôhng óc tộm bóng nưgời pơưhng hnớưg, nói: “ưgNơi ãđ ởrt liạ.”

“nÂ.”

Liễu Pùhng Bạch oh khan tnahh, iđ auq iđ đứng ở Đờưng Đờưng tưrớc mặt, mầt tắm ết kôhng ểht iơh oảđ auq yâd xích vnàg, ar ẻv kôhng bếit: “Đây l…à…”

Nghe nắh màl ộb màl tịch tahnh ,mâ Đờưng Đờưng torng lòng muốn cờưi, tặm nogài bình tĩnh “gNa” tộm tnếig, tinh ết tởưhng thức man nhân tưrớc aik cuhẩn ịb dùng ểđ khóa ụrt nắh xcíh, ữgn íhk ẹhn nnàhg: “orTng ngăn oék mìt đợưc, Liễu Pùhng Bhcạ…… yâĐ àl iác gì?”

uếN ión ia quen tuhộc nhất Đờưng Đnờưg, aik kẳhng định àl Liễu Pùhng Bạch lễiu, thấy ếht trực tiếp međ nắh ếb nêl tới, cùng nhau ngồi ở ếhg têrn, thân tậm àm túm nôh nắh cằm, mỉm cười nix kohan dnug: aB“ ab ias riồ…… oảB oảb iạđ nhân óc iạđ lnợưg, mex ở at tợưhng tuổi phân tnợưhg, aht at cúl yàn đây, ân?”

auQ măn liền nãm 04 tuổi oãl man nâhn, ión iờl yàn ihk mang theo tộm loại ựt náo iốh tiếc ữgn khí, ốc ý hớưng nắh tiểu bằng uữh muốn na .iủ

Đờưng Đờưng biết õr Liễu Pùhng Bạch ỉhc àl ở trêu aùđ hắn, nưhng nghe được iờl yàn ihk nẫv àl torng lòng mềm nũhn, tấb áuq nắh môh yan àl muốn cùng Liễu Pùhng Bạch tính ,ổs cũng kôhng tính toán hống hắn.

ưhT pòhng iộn ộđ mấ mấ pá ễd cịhu, tahnh niên nă cặm iãn uàm tắrng oá lnôg, uàm neđ cót tuhận teho, nắh khóa ngồi ở Liễu Pùhng Bạch trên đùi, uas oe nêihgng tộm iác cánh tay, lãnh đạm: “agN?”

nắH iơh mang châm cọhc: “Nhị aig càng àig càng oẻd dai, thân ểht nạgnh lãng uềđ óc ểht thức mêđ ửx ýl năv kệin, tộm mêđ kôhng nghỉ nơgi, ngày môh uas ức theo ẽl tờưhng tham ựd iộh nhgị, thậm íhc giữa trưa uềđ kôhng nầc nghỉ tưra, nghe ùhp ợrt ýl nói, ịhN aig tuổi ẻrt ihk cũng ưhn yậv đau?”

tắM manh tahnh niên cười tộm tnếig, ión cyuhện mâ dơưng quái íhk tựhc: “Kia thật đúng là…… oảB oađ chưa oãl ”.a

“……”

Liễu Pùhng Bạch tươi cười ở Đờưng Đờưng iàv iác “ãLo” ựt turng nầd nầd cứng ,ờđ tộm phen tahnh oađ thọc ở nắh nựgc, man nhân tohạt nhìn nâv mạđ pohng knihh, mắn tiểu bằng uữh cằm, mấ pá àm ỉn non: éB“ nnaog…… iạL ión tộm iác oãl ,ựt at liền màl chết niơưg.”

nÔ nuhận tahnh niên iạl cũng kôhng ,ợs ịb nắh nhéo cằm, ũr tắm ốc ý chọc giận ohn ãhn oãl man nâhn, đơưng iác aik ựt iạl ión ,ar Liễu Pùhng Bạch nâng nắh mnôg, mang theo nắh iđ hớưng pòhng ủgn gờưing lớn.

nêB cạnh uàm neđ Ldarbaor phun uầđ lỡưi, mằn ở mềm iạm tảhm, ủgn nếđ cùng uẩc gốing nahu, yut rgnằ…… óN nốv ĩd cíhnh .àl

…………

cứB nàm oék ník mít, nèđ treo iơr rụng mấ qnaug, thâm cắs khăn trải gờưing trên gờưing lớn, tộm nưgời tahnh niên ngọc ểht nagng cọd àm nằm, nắh aik kiện iãn uàm tắrng oá lnôg, ịb nogại cựl éx rách ưh tàhnh iah nửa, ộl ar uưl sớưng àm tắrng nõn cùng pẹb pẹb mún ,úv linh đinh tắm ác câhn, ủht nẵs tộm iác băng lãnh lãnh mik loại xềing câhn, kôhng ôht kôhng ết mik náx xích bôung xnốug.

Kôhng ỉhc àl tắm ác câhn, tahnh niên iôđ yat cũng ịb àc tạv buộc chặt lên, thon iàd tắrng nõn iah chân cỡưng ếhc tách ,ar quần ãđ mớs kôhng cánh àm bay, sạch ẽs ảht phân lợưng ảhk quan nôc tịht, mềm pạđ pạđ ủgn yas phần hnôg, tắrng nõn mông thịt gian uàm hồng nhạt hyuệt mắt, pến nốu sạch ẽs nhắm cặht, kôhng óc tộm ait lông tóc.

“ôgN…… Ô……”

Liễu Pùhng Bạch ỳuq iốg trên gnờưig, máb oàv nưgời cùng nắh tiểu bằng uữh tớư hôn, uầđ lưỡi liếm pál nẫm mảc màh têrn, ngậm trơn tưrợt iác lưỡi liếm mút, thân Đờưng Đờưng tràn ar tớư tá ởht dốc, nước mếing màl ohc mằc torng suốt tộm mnảh, cắs tình iạl mâd đãng kẩhn.

maN nhân iờr khỏi cíhnh mình uầđ lỡưi, nôh nôh Đờưng Đờưng tớư tá khóe mnệig, nắh ũr tắm nhìn ềv phía trên gờưing cíhnh ởht nổh nểh iá nâhn, ữgn íhk nô nhu: ……“ Torng kảohng thời gian yàn công yt ựs áuq nềihu, at iộv kôhng óc thời gian nghỉ nơgi, màl at tiểu bằng uữh ol lnắg? Ân?”

Đờưng Đờưng ảrt iờl kôhng ,ar nắh ịb man nhân thân uầđ có kôhng ,õr hiện ờig mằc nòc sinh đau, ởm ot nhìn kôhng thấy tắm kôhng nừgng ởht dốc, nơh aữn ịb éx tán oá lnôg, àc tạv ób nêl iôđ tay, tình cảnh yàn ảuq thực gốing cỡưng gian uhp phạm iột hiện tnờưrg.

Liễu Pùhng Bạch thỏa nãm ởht iàd tộm tnếig, torng lòng dâng nêl mấ ,pá nưhng yàn ưh phôi õr ràng nòc ớhn õr tiểu bằng uữh ở ốc ý chọc giận cíhnh mình khi, ión aik yấm iác oãl .ựt

Liễu Pùhng Bạch iờđ yàn chưa ợs auq ứht ,ìg nắh luôn luôn àl tơưhng giới yàb uưm pậl ,ếk ohn ãhn thân ĩs ồH ,yL nầl uầđ mảc nhận được ợs hãi, ếht nưhng àl cíhnh mình tuổi tác, os tiểu bằng uữh mék áuq nềihu.

nắH ợs cíhnh mình iđ rồi, kôhng ia cihếu ốc nắh tiểu bằng hữu, nòc chưa iớt 04 tuổi liền màl tốt ôv ốs na bài, nưhng ohc ùd àl ưhn ếht yàn Liễu Pùhng Bạch nẫv àl kôhng nêy lnòg.

Đờưng Đờưng iốđ yàn óđ kôhng biết ,ìg liên tiếp yấm iác oãl ,ựt thật thật àl ở ịhN aig torng lòng thọc oad nhỏ, nắh lyuến tiếc dùng cách ửx phạt ềv ểht cáx nắh tiểu bằng hữu, yậv chơi iác tình thú, mang tiểu bằng uữh ểht nihgệm kôhng gốing nhau kohái cảm.

yấL ar tộm yâc ôht tárng dơưng tậv giả, ứht yàn àl aựd theo nắh ỉt ệl làm, xanh mít nâg ốc lấy, nờv qaunh ở uàm ad iạđ dơưng tậv tnợưhg.

Liễu Pùhng Bạch ưhn yậv năv ãhn nờưgi, uâđ oàv yấđ àm iớt iồr bình nuhận hoạt ,ềt mầc cắs tình ồđ tậv ểđ ở aik hyuệt mắt, ẹhn chọc loạn ứht nhắm chặt tớư tá cúc hệyut, ở Đờưng Đờưng óhk khăn mắl yấl iạl tinh thần khi, “Ba” àm tộm chút mắc kahi, tộm chút tộm chút međ ỏhn pẹh căng nếđ oãl đại.

“Ách a ”——

iạĐ ồđ tậv căng nếđ nhục hyuệt tớưrng tnớưrg, nâg xanh ọc táx áuq mềm tịht, iạl ỷuq ịd àm dâng nêl tộm ait snảg, Đờưng Đờưng tộm pặc chân iàd nur rẩy, cúc hyuệt ịb dơưng tậv ảig căng ,ar iđ oàv tộm aửn thời đểim, yuq uầđ ãđ ểđ ở trực tàrng kẩhu.

Liễu Pùhng Bạch điều cỉhnh tộm chút cóg ,ộđ động cát nô uhn àm iôl oék dơưng tậv ảig đáy, “hPụt pụht” mắc iàv cái, theo sua…… Ở Đờưng Đờưng rùng mình turng nật cốg àm nậhp, tahnh niên “cÁh” àm ngắn ngủi thét chói tai, bình thản bụng ỏhn bỗng nihên ôhn lên, nhìn ảuq thực màl ohc nưgời at ợs iãh cực .ỳk

“gnaB.”

Dơưng tậv ảig yáđ khóa ở hyuệt kẩhu, aik kôhng nên thừa nhận hoan iá cúc hệyut, ịb tộm yâc ôht dài, uàm ad dơưng tậv ảig căng tàhnh oãl iạđ tộm iác vêin, nhìn cạm danh cắs khí, màl man nhân ôh pấh aig tốc.

“Bảo b…oả…” Liễu Pùhng Bạch òht iạl gần, nôh nôh Đờưng Đờưng môi, ữgn íhk cặđ biệt tirền mêin: “Bồi ab ab chơi iác òrt c…iơh…”

nắH chưa ohc Đờưng Đờưng dùng khẩu già, àm àl dùng tộm iác uàm tắrng khăn aụl ẹhn nàhng thít chặt nắh mnệig, vòng nếđ uas uầđ ệh hảo, trìu nếm ờs sạong tộm phen mềm pạđ nôc tịht, ohc ón tòrng nêl uàm neđ khóa tinh hàon, iah iác uàm cạb noc bướm ũhn pẹk pẹk ở pẹb pẹb mún ,úv nẫd iớt Đờưng Đờưng uêk nêl tộm tnếig.

Theo sua…… Liễu Pùhng Bạch đứng yậd ngồi ở trên ôs pha, yấl ar uàm neđ kốhng ếhc khí, nấ xốung .iđ

“!Ô!”

cúC hyuệt iộn dơưng tậv ảig tộđ nihên tắb uầđ chấn đnộg, ôm pỏhng nưgời ồđ tậv “Ong ong” vnag, yuq uầđ ở khẩn thật àm tàrng oạđ ẹhn nàhng cyuhển đnộg, èđ pé àm mềm thịt nur nur yẩr rẩy, Đờưng Đờưng nâng thân ểht cứn .ởn

nắH tưrớc tắm àl tộm mảnh cắh ,má mệing ịb khăn aụl lặc, iôđ yat màl àc tạv buộc chặt lên, aửn nưgời trên iãn uàm tắrng oá lông ỡv tàhnh iah nửa, pahnh ngực ộl ,úv phía dưới tứd kohát liền kôhng óc tộm ait ehc đậy, tắrng nõn tắm ác chân nòc màl yâd xích vàng kóha, ẹhn nàhng aừv đnộg, liền cắl ưl khởi ar ễd nghe tahnh .mâ

Liễu Pùhng Bạch ngồi ở cách óđ kôhng ax ôs pha, píh tắm tinh ết đánh áig trên gờưing tahnh nêin, nắh kôhng ỏb được međ Đờưng Đờưng trói lại, ỉhc ốc định ụrt nắh ứt chi, nưhng ohc ùd cảnh tợưng ưhn vậy, cũng àl ôv cùng cắs tnìh, iác aik hná vàng cựr ỡr yâd xcíh, ảuq nihên thực nấs tiểu bằng uữh tắrng nõn linh đinh tắm ác câhn.

“Ong ong” chấn động tnurg, tộm tợđ tộm tợđ kohái mảc trào dnâg, nhân tắm manh càng thêm nẫm mảc thân thể, kôhng torng chốc tál liền pihếm ar gnử hnồg, gờưing mện nôc thịt aửn bột, tộm chút međ khóa tinh hoàn căng lên.

“Ô…… Á…hc…”

Đờưng Đờưng tưrớc tắm tộm mảnh cắh ,má nồd pậd ởht nổh hển, kôhng áuq phận yầg uếy man tính thân ểht nầd nầd iổn nêl tộm tầng ồm iôh mnỏg, art nất nưgời kohái mảc cũng kôhng nừgng lại, nắh nắc uàm tắrng khăn aụl gian nan àm nuốt nước mnếig, chịu đựng dơưng tậv ảig ở torng bụng quất kích tcíhh.

oảH ổhk sở……

uầĐ úv ịb pẹk nếđ tớưrng tớưrng đau, ngực phập pồhng khi, uàm cạb noc bướm gốing ưhn ẹhn nàhng yab múa, néb nhọn àm kích tíhch Đờưng Đờưng thần knih.

“ôgN…… N…ôg…”

iaH tém thâm cắs trên gờưing lnớ…… uhP ịb éx tán oá lnôg, àc tạv buộc chặt iah yat aủc hắn, noc bướm ũhn pẹk sưng ỏđ uầđ ,úv tràn ngập ỹm mảc thân ểht nưgng ết ết tậm tậm àm ồm hôi, theo ngực phập pồhng chảy xốung iđ xnốug, gốing ưhn ia ở liếm pál nắh man tính ỹm hoàn ỹm thân thể.

Tếing ởht cốd óhk nịhn, ạh ểht nôc thịt biến đại, hoàn toàn khởi động khóa tinh hàon, đỉnh đáng tơưhng àm tràn ar tộm ait tủhy, uậh hyuệt càng àl ịb chơi tớư mầd ềd chảy tộm iãb dính nớhp, nưhng cíhnh àl chậm chạp nếđ kôhng được oac pnohg, thật nớl ưh kôhng màl nắh xoắn thân thể, cát động tắm ác chân xích leng keng vnag.

Trên ôs ahp man nhân hná tắm iơh ,má nắh cyuhển động kốhng ếhc khí, theo uas dừng liạ…… nẤ xốung tộm iác iác nút, dơưng tậv ảig ùv ùv tahnh tộđ nihên tăng lớn.

“Ách —!—!”

Torng phút cốhc, tắm nưgời ùm uhp gốing ưhn trên ờb tấm nước ác gốing nahu, tộđ nihên hớưng nêl trên nắb tộm cúht, nắh thấm ồm iôh thân ểht nur rẩy, ngắn ngủi téh nêl tnahh, ngực phập pồhng ửs iah ỉhc noc bướm nur rẩy, oac oac đứng nêl nôc thịt ãđ ịb nhgẹn phát mít ỏđ lên, pẹk dơưng tậv ảig cúc hyuệt aựt ồh tarng kôhng dưới ưhn yậv nihều mâd tủhy, “hPốc pốhc” èđ pé thấm tớư khăn trải gnờưig.

Liễu Pùhng Bạch bỗng nihên đứng dậy, hớưng pém gờưing iđ iồr iah bớưc, iạl pá cựl cíhnh mình kôhng đành lnòg, tộm nầl aữn iul ềv ngồi xnog.

nắH ởht ar khẩu nihệt năng khí, ạh ểht ơc ồh muốn tứn ỡv qầun, aik căng pồhng tộm iạđ đàon, màl nưgời nhìn liền tặm ỏđ mit đập.

Thật àl óhk cuịh…… oảH tởưng bắn.

Nưgời ùm tahnh niên nắc khăn lụa, nhìn kôhng thấy tắm chảy ar sinh ýl nước mắt, iốg uầđ ịb thấm tớư tộm tiểu khối uấd vết, nắh óhk nhịn ôh pấh nồd dập, pihếm tình tirều thân ểht ở kịch liệt nặv vẹo, ảx nếđ yâd xích mầr vang lên, ịb khóa tinh khoá vòng ụrt nôc tịht, đỉnh gian nan tràn ar tộm ait tinh dcịh.

Tàrng oạđ iộn dơưng tậv ảig ẹhn tộm ,tí pấc nô nuhận uhp tộm chút ngon nọgt, iồr iạl chậm chạp kôhng ohc nắh snảg, nôc thịt ãđ ịb nhgẹn phát tím.

Liễu Pùhng Bạch cuối cùng nẫv àl kôhng đành lnòg, nắh ộl tộm yâc oac nớl ữd tợn, auq iđ iởc ỏb khóa tinh hàon, nưhng tohát khỏi trói buộc Đờưng Đờưng iạl nắb kôhng ,ar iởb ìv uậh hyuệt kohái mảc cũng kôhng .ủđ

Ngửi được man nhân trên nưgời quen tuhộc iùm hnơưg, Đờưng Đờưng ốc cứs àm chớp chớp mắt, nắh tưrớc tắm tộm mảnh cắh ,má torng ổc họng kôhng nừgng phát ar cứn ,ởn thấm ồm iôh uầh tếk năl lộn, tọb nước yùt nuốt dừng ở xơưng quai xnah, aik ộđ cung đựng yầđ nhợt nhạt vũng nớưc.

Đáng tnơưhg, iạl óc ểht nưgời đau.

Liễu Pùhng Bạch oad động tộm chút mún úv noc bớưm, nhìn ón ẹhn nàhng rung đnộg, àm tahnh niên nur nếđ càng thêm iợl hại, kôhng mád ở nihều mex xốung gnờưig, iđ pòhng pếb tọv tộm yl tậm gno tủhy, ờhc nắh ởrt nêl iđ khi, nô nuhận uhp ãđ ịb khai áhp tấhu.

nôC thịt đĩnh nếđ oac cao, nhan cắs tớưrng cót ỏđ tím, chất nhầy uưl àm tộm nác uềđ àl torng sốut, ãm tắm tơưrng tơưrng pợh hợp, nưhng cíhnh àl nắb kôhng ar tinh dcịh.

cụD aỏh tihêu Đờưng Đờưng ơm ơm màng mnàg, iổn nêl tình tirều thân ểht thấm ồm hôi, ở trên gờưing óhk nhịn nặv vẹo, nhục hyuệt tràn ngập trơn tưrợt nước sốt, tham mal àm pấm yám dơưng tậv giả, ý ồđ được nếđ kohái cảm.

Nưhng càng àl pấm máy, càng àl ịb điếu oac cao, ưh kôhng mảc giác ưhn kiến mặg nắc trái tim, nô nuhận uhp ôht nặng ởht dốc, ảc nưgời nẫm mảc nur rẩy, nước mếing ãđ mớs thấm tớư uàm tắrng khăn lụa.

Liễu Pùhng Bạch iđ auq ,iđ međ tậm gno thủy tặđ ở ủt uầđ gnờưig, nắh iởc ỏb Đờưng Đờưng nắc khăn lụa, ỉhc cạb iôl kéo, cuối cùng tách .ar

Đờưng Đờưng êm mang àm nuốt nước mnếig, nắh iah tắm nhìn kôhng tấhy, nưhng nẫm mảc khứu giác màl nắh nghe thấy đợưc, man nhân trên nưgời thực mạđ àrt hnơưg, cùng nảb thân gốing cựđ hnomroe, nồd pậd uêk hắn.

“iLễu Pùhng B…hcạ…”

“Ân, at ”.ở

Liễu Pùhng Bạch iúc uầđ iđ nôh nắh môi, uầđ ngón yat oad động ngực nắh noc bớưm, ảuq thực ưh kôhng biên nhi: “Bảo boả…… óC nghĩ mnốu?”

Đờưng Đờưng nghe nắh tahnh ,mâ nhịn kôhng được chớp chớp mắt, nước tắm bỗng nihên ừt nô nuhận iạl kôhng óc tiêu ực tắm chậm iãr uưl lạc, cụd aỏh tihêu gọing ión phát kẩhn, ngắn ngủi nói: “nởưTg, mnốu.”

“…oảH…”

maN nhân cong tắm cờưi, túr ar tớư mầd ềd dơưng tậv giả, ở Đờưng Đờưng thân ểht hớưng nêl trên aực quậy tnurg, međ cíhnh mình ôht tárng ồđ tậv tộđ nihên mắc vào, nihgền pá xuất cắs tình “ụhPt” tnahh, iạđ điểu hung hăng ỏx xyuên auq uhp chín cụr ơc khát oat rộut!

“!!A!”

Torng uầđ ổn vang ổn tung bạch qnaug, uhp téh nêl tộm tnếig, liền iác ìg cũng kôhng bếit, nưhng torng hiện thực thân ểht nòc ở oc rút, oe hông hớưng nêl trên nnâg, nhgẹn nếđ phát mít àm nôc thịt biểu ar cụđ bcạh, yẩv ar iơn iơn uềđ ,àl nòc óc tộm oạđ phun ở Liễu Pùhng Bạch gơưng mặt, iãđ tẹx auq khóe miô……

ịB man nhân quét nếđ torng mnệig.

Phần 982

Chín cụr tàrng oạđ nước tốs on ,ủđ ơc khát túm iạđ dơưng vật, oék mút ón hớưng ỗhc uâs torng ,iđ oảh oảh thao thao cíhnh mình giải giải nứga, Liễu Pùhng Bạch tohải iám ởht iàd tộm tnếig, èđ nặng Đờưng Đờưng hnág, međ nắh pấg iạl thực thao tớư mẫđ mnôg.

“A…… A ách, mnốu…… pắS hỏng rồi, nôg!! Hoả…… oảH thâm ,a luễi…… Liễu Pùhng Bcạh, cnò…… ,n thật tohải m…iá…”

Căng pồhng tứrng tnứrg, “ạBch bạch bcạh” av chạm hyuệt kẩhu, ôht tárng ệh ễr mắc hyuệt tắm nogại pêihn, uhp tếing ión ơm ồh khàn kàhn, ồh ngôn loạn ữgn nêr ,ỉr ãđ àl tộm ộb tấm iđ thần írt ộb dnág.

Liễu Pùhng Bạch sảng kohái ởht dài, nôc thịt ở tham nă tàrng oạđ nội, “hPụt pụht” thọc oàv túr ,ar tộm kahng chín cụr mềm thịt ơc khát liều mạng túm hút, ễd bảo, oab yâv yấl nắh nôc tịht, nắh tộm nêb ôht oạb thọc oàv túr ar av cạhm, tộm nêb ũr tắm nhìn chăm chú.

nắH tiểu bằng uữh cánh iôm ỏđ tơưi, ẽhk nếhch ởht dốc, tộm tiết uầđ lưỡi ở iôm pùhng ưhn nẩ ưhn hệin, nô nuhận ưhn ngọc oảh tớưng mạo, iạđ cọh cọh thần giáo tảho, hiện ờig iạl mằn ở nắh dưới tâhn, uàm tắrng oá lông ịb nắh éx nát, thân ểht ịb nắh màl tộm tohán tộm táohn, kôhng tiêu ực tắm tràn ar nước mắt.

yàN phúc hoạt cắs sinh hnơưg, ỉhc óc nắh pặg qua.

Liễu Pùhng Bạch thấp ởht nổh nểh tộm tâhn, èđ nặng Đờưng Đờưng câhn, hung cá àm tẳhng lưng cồung thao chín cụr nhục hệyut, oạb tớưrng pấg iôđ nôc thịt nâg xanh ôhn lên, nihgền pá thịt ruột oc rút, nước tốs “hPốc pốhc” hớưng ar mạo.

A“ a !!a Kôhng cần, đnừg! ẹhN đểim! ẹhN đểim! hcÁ a a a a!!”

Đờưng Đờưng ngửa uầđ thét chói tai, nắh giãy giụa yus nghĩ cạhy, iồr iạl ịb Liễu Pùhng Bạch oék ởrt ,ềv tắm ác chân yâd xích vàng nôx oax vnag, Liễu Pùhng Bạch ôht sễyun, yuq uầđ hung hăng mắc nếđ kaohng bụng ỗhc uâs tnorg, ở oc túr tàrng oạđ turng bùng ,ổn mầg ẹhn hung mãnh nắb tnih.

“!!hcÁ!”

Đờưng Đờưng torng ổc họng pạt khẩu khí, bụng ỏhn nòc ở oc rút, tàrng oạđ iộn nôc thịt nớl nur rẩy, tinh dịch tộm tợđ tộm tợđ ọc rửa, nắh torng có tốrng rnỗg, nhgẹn mít nôc thịt hỏng iồr gốing nahu, theo phun ar ít tách ít tcáh, nước tiểu nọb ọh yầđ nờưgi.

ôH pấh biến nhẹ, nồh páhch pảhng phất ừt torng mệing yab iđ ar nàogi, nắh ưhn àl ịb man nhân ngày ãđ cếht.

Thời gian kôhng biết auq iđ oab luâ……

Đờưng Đờưng ừt kohái mảc turng yấl iạl tinh tầhn, iớm nhận thấy được thân ểht ôhk mát, nữhng iác óđ ồm iôh cùng cụđ dcịh, kôhng biết ihk oàn ịb aửr sạch sạch .ẽs

nắH sống lưng ịb ,ỡđ mệing bỗng nihên đụng iớt tớư ,tá óc nưgời uầđ lưỡi yạc ar nắh màh rnăg, hớưng torng ộđ nhập tộm ổc chất lnỏg. iơH lạnh ngọt aoh nhập tếy hầu, hoàn toàn đánh thức nắh ýl trí.

aừV iồr tếh thảy gốing ưhn điện hnả ahp quay cậhm, uịd nogan ưhn cộl tahnh niên óhk thở, kôhng chút káhch íhk àm oãl man nhân lưỡi nắc tợưhng tộm nụgm, nêb iat tộđ nihên vang nêl thấp sễyun, tộm ait hyuết tinh ở iôm răng nal tàrn.

nêB iat tyurền nếđ tộm thân muộn tahnh cười nhẹ, man nhân yùt ý nắh cắn, trấn na àm theo nắh sống lnưg, ờhc Đờưng Đờưng tốr cuộc nắc ủđ rồi, quay uầđ iđ tộm mình iđ giận iỗd khi, Liễu Pùhng Bạch iớm cười nhẹ, tàhnh khní…… Ở nắh khóe tắm iơr xốung tộm hôn.

Nogài aửc ổs tắrng tinh iạđ tyuết yab nát lạon, biệt ựht vách torng òl aửl nnóg, tiểu mêđ nèđ sáng nêl mấ pá qnaug, pòhng ủgn cíhnh tyurền nếđ thấp gọing àm nô uhn ụd hnốg.

oãL man nhân chọc àhn nắh tiểu bằng uữh sinh khí, mỉm cười hống nưgời tahnh ,mâ iạt yâđ tér lạnh oàv đgnô…… mẤ pá nếđ cực đểim.

óC iôđ ihk nậv mệnh cíhnh àl ưhn yậv thần ,ỳk tahnh niên ìv uức cíhnh mình ihn ửt iah tắm ,ùm nưhng nếđ uas liạ…… nắH yàn màl nhạc ụhp iạl mac mât tình nệyugn, đơưng nắh ảc iờđ iôđ mắt.

Phần 092

Phát sóng trực tiếp năV íL tahnh uư ủhc áb

Hết chương 240

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?