Chương 87: bên trong có ta xà trứng sao ( cốt truyện? Thịt )
>Hệ thốnggiá cả: 1.001
Giữa tưra, trên ủt uầđ gờưing aoh hồng nảt ar hơưng khí, mấ dơưng iảr tiến iạđ aửc ổs tás đất, pấc trên gờưing mô nhau iah nưgời uâc aọh ar mik cắs vầng snág.
iốT măt man nhân nhắm iah mắt, iát nhợt uữh cựl cánh yat mô yấl tihếu nêin, međ mềm bạch tiểu aig aỏh oab ủhp torng nựgc, áb oạđ kôhng ión ,ýl gốing tộm iác kaohnh iạl uâ mếy ihc tậv ực lnog.
ựC long mô tihếu niên giật gậit, ốc cứs cốx nêl ím mắt, môh yan thời tiết thực hảo, aửc kính thấu oàv hná tặm tờri, náohng lnê…… neĐ náhnh tắm ịm tộm iác chớp mắt, iổn nêl ơm ơm màng màng sinh ýl iơh nớưc.
Đờưng Đờưng àl ịb ióđ tnỉh, ừt ngày môh auq buổi cihều Liễu ôV Tơưng međ Đờưng Đờưng mang ềv iớt sau, nọb ọh liền nẫv luôn ở dio…… Kôhng nừgng doi. Thái dơưng iơr xốung iđ iạl dâng nêl tới, Đờưng Đờưng iớt iớt iul iul nôh êm tấr nihều lần, iỗm tộm nầl uềđ àl ịb màl thnỉ…… Nghĩ yậv nhi, Đờưng Đờưng iốđ cíhnh mình tấr àl kính .ển
ưC nihên liền ưhn yậv ihp nhân loại ảig tihết uềđ óc ểht thừa nậhn, nắh thật đúng àl iác lang dtệi……
ỏhT noc chép chép mnệig, giật giật thân mình muốn ừt Liễu ôV Tơưng áb oạđ mô pấ turng òb iđ ar nàogi, nưhng yàn tấb động nòc hảo, aừv động nắh liền mảc thấy emmm…… Gốing ưhn điểm kôhng tíhch hợp.
Phía uas uêy nihệt ộđ ơc ểht tihên lnạh, nọb ọh ad thịt tơưng dán, buồn ủgn nat ,iđ qaunh thân mảc giác nầd nầd sống liạ…… Đờưng Đờưng kôhng tíhch gnứ nhíu mày, tổng mảc thấy cúc hyuệt pảhng phất óc tộm loại ịd tậv cảm, nắh đuôi tắm gnử ,ỏđ theo nảb năng chặt iạl tộm chút aửc uậh môn, iổđ yấl iạl àl sinh thực íhk ở nêb torng nhảy lên.
“…Ô…” Tiểu bạch ỏht nêr ỉr tộm tnếig, đuôi tắm ỗhc hồng nhạt nầd nầd vựng nễihm, ô nuhận iôđ tắm cũng tràn ar iơh nớưc.
Phần 68
ởhT nổh nểh tộm iồh lâu, Đờưng Đờưng iớm lặng ẽl cốx nêl chăn gcái…… Torng chăn iah ục tắrng nõn ad thịt ềk sát, trơn bóng đuôi nắr quấn qaunh tuhộc ềv nhân loại iah câhn, ngày môh auq ửs dụng áuq ,ộđ ãđ ngứa sưng ỏđ nhục hyuệt gốing ưhn nòc mắc àx hnàh, iah năc ôht iàd sinh thực íhk ưhn ũc gắng gnợưg, ở mềm mấ nhục hyuệt tohải iám ễd chịu ngây nưgời tộm đêm, năc nảb kôhng túr ar .iđ
aựT ồh àl mảc giác được torng lòng ngực tiểu aig aỏh đnộg, Liễu ôV Tơưng giữa yàm tộm xúc, quấn yấl iah chân uàm neđ đuôi nắr cưhớc kẩhn, kôhng ohc nắh nhìn túrng tiểu noc iồm chạy .iđ
Đờưng Đờưng nắc môi, ơc ồh àl theo nảb năng bưng ník bnụg, aựt ồh àl phải oảb ệv torng bụng kôhng nồt iạt nhãi con.
Đuôi nắr nô lơưng ưhn nọgc, tắg oag quấn qaunh Đờưng Đờưng iah câhn, nắh kôhng mád đnộg, cíhnh àl iạl ióđ nếđ kôhng đợưc. ióN nữa, cíhnh mình kôhng nă kôhng óc quan ,ệh ngnưh…… Nưhng cũng kôhng ểht ịb ióđ nhãi noc nha!
ưhN yậv nhgĩ, tình tơưhng aủc ahc qaung yuh nầd nầd áhp nat iốđ tihên địch ợs hãi.
Đờưng Đờưng uẩd mnệig, mềm bạch kuhôn tặm ỏhn ốc yấl tộm iác cọb nhỏ, nắh mô cóg căhn, mẩl nhẩm mầl nầhm: “Như ếht oàn nòc kôhng tỉnh nha, thái dơưng uềđ cạl nơs l…pạ…”
“Hừ, lười ,àx tặm trời xốung iún lpạ!”
“QAQ Đờưng Đờưng oảh đ…ió…”
“Ô…… Nhãi noc cũng oảh đ…ió…”
“ừĐng ủgn pạl lười ,àx nưgơi tứrng ión nắh oảh đói, muốn nă c…mơ…”
Liễu ôV Tơưng ở tộm trận nụv tặv mềm iạm torng tếing thức tnỉh, nắh giữa yàm ninh tàhnh kết, má mik cắs loài nắr dựng đồng gốing châm chọc gốing nahu, nắh aựt ồh kôhng ủgn tnỉh, ởm ot tắm cũng ỉhc àl muốn nhìn tộm chút tốr cuộc àl ia aik oas nồ .oà
nỒ oà tiểu bạch ỏht ỗl iat giật gậit, nòc uẩd mệing iảl nảhi: àX“ kôhng phải aùm đông iớm muốn ủgn đông sao? Ngô, nhãi noc uềđ ióđ bnụg, àx tứrng cũng ióđ b…gnụ…”
nắH mệing uẩd oãl cao, tiểu tiểu tahnh mẩl bẩm: “ờưĐng Đờưng cũng ióđ l…pạ…”
Liễu ôV Tnơưg: “……” aỏH íhk nháy tắm biến tấm ôv tung ôv ảnh, nắh kôhng nhịn cười tộm tnếig, međ tiểu aig aỏh hớưng torng lòng ngực mô ,mô mỏng lạnh iôm nôh nôh lông ùx ùx tờưrng ỗl tai.
“Bảo oảb ióđ bgnụ?”
Lười nhác tahnh mâ mang theo tộm chút buồn ủgn hcá ,ý tiểu bạch ỏht tờưrng ỗl iat uềđ iđ theo nur rẩy.
“úĐng vậy, ta…… aT muốn nă cmơ!”
Đờưng Đờưng từrng mắt, ỗn cựl khắc ếhc cíhnh mình nur nur tahnh tếyun, ảig ờv tộm chút uềđ kôhng ợs hãi, nưhng cót neđ gian tộm iôđ nur nur iat ỏht iạl tiết ộl mât ưt aủc hắn, međ tếh thảy mềm iạm iộn ộb rộng ,ởm ôhp bình ở Liễu ôV Tơưng tưrớc mặt.
Liễu ôV Tơưng cười nhẹ, iát nhợt uầđ ngón yat tộm chút tộm chút nhéo tờưrng ỗl tai, cánh yat aik međ nắh vòng kẩhn, đuôi nắr cũng ở iác mông am ,am dơưng tậv iag nưgợc pạt ở tàrng đạo, kích tíhch tiểu bạch ỏht iạl àl tộm trận nur nầb bật.
Bôung ar iat thỏ, iơh lạnh nàb yat tiến căhn, oab trùm ở tiểu bạch ỏht pồhng nêl bụng nhỏ, lạnh lạnh nihệt ộđ ơc ểht màl Đờưng Đờưng tộm nur run, Liễu ôV Tơưng yl gần, thấp gọing ìht tầhm: “Bảo boả…… nêB torng óc at àx tứrng soa?”
aừV nghe nấv ềđ này, nyugên nảb ịb tihên địch mô oàv torng nựgc, nòc óc tộm tí ợs iãh ỏht noc nợưgng nùgng iúc đầu.
nắH thật nẩc tậhn, ẹhn nàhng vuốt ev tór nãm tinh dịch bụng nhỏ. Liễu ôV Tơưng lười nhác tárnh đầu, má mik cắs tắm iơh ,ũr nhìn tiểu aig aỏh bạch bạch nộn nộn nòc mang theo điểm ẻrt noc ìhp kuhôn tặm ỏhn nihgêm túc, tás óc cyuhện ạl nói.
“Có, nêb tgnor…… nêB torng óc tộm iác àx tnứrg, nòc óc iah iác nhãi cno.”
Cũng kôhng biết iác yàn ảrt iờl iơn óđ yấl lòng nếđ hắn, Liễu ôV Tơưng pẹh iàd tắm iơh cọhn, cười tahnh mâ tấr lớn, nắh lười nhác yl nầg ỏht con, iát nhợt yat loát međ iat thỏ, dùng thon iàd tốđ ngón yat iđ quấn qaunh Đờưng Đờưng iợs tóc.
nắH sung sớưng nói: “Hảo ,a kai…… màL àx tứrng tộm iác khác “Phụ tnâh”, oảb oảb óc phải yah kôhng óc chút áuq ợs ,at ân?”
Liễu ôV Tơưng yl thật ựs gần, lãnh hơưng iơh ởht tất ảc phun ở nẫm mảc iat thỏ, tihên địch íhk tàrng ník kôhng ẽk ,ởh međ ỏht noc oab yâv ở nêb tnorg.
Đờưng Đờưng tộm nur run, nốv ĩd muốn ohc Liễu ôV Tơưng yl ax tộm cúht, nưhng nghe được tặm uas nói, ỏht noc giữa yàm aừv níhu, mềm iạm kuhôn tặm ỏhn ôv cùng nihgêm túc, mâl oàv trầm .ưt
Đúng vậy!
ịB Liễu ôV Tơưng vòng iđ oàv tiểu ngốc ỏht ẻb ngón tya…… àX tnứrg, iós con, ồH yL nhãi con, uềđ àl yấm iác tihên địch oảb bảo.
Kai…… aiK nắh liền kôhng nầc ợs iãh ịb nă sao, tí nhất nhãi noc sinh ar tớưrc, nắh ỏht mệnh uềđ àl na tàon!
ỏhT noc nêy tâm, ìv nhãi noc yus nhgĩ, nắh qyuết định ở yấm iác tihên địch torng àhn nỗh nă nỗh unốg, pấc nọb nhãi noc ổb sung dinh dnỡưg, ờhc uam sinh thời điểm ở chạy ềv cựC iaL Sơn.
,ừH yâđ uềđ àl nắh nhãi con, ia cũng kôhng cho.
óC ựt tin, ỏht noc nỡư nựgc, nàl điệu mềm mại, mệnh lệnh Liễu ôV Tơưng túr ar ,iđ dùng nảb cắs yus diễn tộm phen 《 hiệp nhãi noc yấl lệnh àX Vơưng .》
ịB oác mượn iao mùh àX Vơưng hná tắm hiện nêl má mnag, nogài mệing ión “Hảo a ,”~ hống yủs nhãi noc tiểu bạch thỏ, iah năc đứng tẳhng àx hành iạl ý uấx hớưng torng thâm cắm, màl ohc ỏht noc ỉK“ ”ỉk uêk iác kôhng nnừgg.
àX hành ngâm mình ở mềm mấ tàrng đạo, tohải iám cực ,ỳk Liễu ôV Tơưng hná tắm mỉm cờưi, thấy ỏht noc thật chịu kôhng nổi, iớm mang theo chút kôhng aht hớưng ar rút.
iaH năc sinh thực íhk nyugên nảb pạt ở ỗhc uâs tnorg, túr ar thời điểm iag nưgợc uâc yấl thịt rộut, Đờưng Đờưng đuôi tắm ịm hnồg, thân mình ết ết tậm tậm phát run, ỏhn gọing ổc họng ỉk lên.
tộM chút tộm cúht, àx hành túr ar nếđ tộm nửa, aửc uậh nôm thịt ruột oék mút ar tộm tếit, ỏđ tươi oat thịt ruột iộl nớưc, Liễu ôV Tơưng đồng ửt ởrt tối, iờr khỏi nơh phân aửn dơưng tậv tộđ nihên tộm iác thâm đnỉh!
“!!A!”
oaT thịt ruột ịb thọc iồh torng ơc thể, àx hành “ụhPt” tộm tnếig, màl tiến kôhng khép iạl trực tàrng kẩhu. Đờưng Đờưng thét chói tai, tiểu nôc thịt tớưrng hồng aực qậuy, ừt yuq uầđ tràn ar tộm giọt chất lnỏg. Kịch liệt kohái mảc màl nắh gốing tấm nước ác gốing nhau nur rẩy, tạđ iớt màl tính oac tàro.
“Bảo bảo, nưgơi kôhng ểht iạl bnắ,” Liễu ôV Tơưng tahnh mâ nô nhu, gốing ưhn cíhnh mình kôhng phải iác cỡưng bách giả, nắh nói: “úhCng at ổđ lên, iạl iđ nă mơc được kgnôh?”
oC túr nur yẩr tiểu bạch ỏht iah tắm êm ,yl tộm uâc cũng ión kôhng nên lời, Liễu ôV Tơưng thân thân nắh iôđ mắt, ừt kôhng gian pháp oảb yấl ar iác ngọc târm, nấs ỏht noc kôhng phản gnứ iạl đây, yat tắm lanh ẹl nhắm ngay niệu oạđ kẩhu, hớưng torng mắc xnốug.
“A!! uaĐ qáu…… Ô ô ô……”
Đờưng Đờưng tộm nur run, nước tắm ngăn kôhng được àm tràn ar ,iđ uếy tớ niệu oạđ ịb tộm yâc ngọc trâm pohng tỏa, nắh ô ô tếy yết, óhk chịu tẳhng kóhc.
“…naogN…”
Liễu ôV Tơưng iát nhợt tặm iổn nêl gnử hnồg, diễm cắs aựt ưhn ỷuq ,ịm nắh ẹhn nàhng nôh Đờưng Đờưng tihên agn ,ổc iah yat xyuên auq chân cong ếb nêl ỏht con, uàm neđ đuôi nắr oék trên tặm đất, hớưng àhn nă iơb lội.
“ôhKng phải muốn nă mơc sao? Nogan oảb boả,” àX Vơưng tahnh mâ mỉm cờưi, “ốUng tưrớc tộm yl aữs ,òb iốđ torng bụng nhãi noc hoả.”
……
àhN nă ịb oảh ồđ ,nă tất ảc uềđ tặđ ở ữig mấ tráo ờhc iợđ àX Vơưng iờr gnờưig, kôhng óc tộm bóng nưgời àhn ,nă trên uầl òb động tahnh cùng kiều syuễn tahnh càng ngày càng gần.
aửN nưgời aửn àx man nhân dựng đồng nguy hểim, iah yat xyuên auq tihếu niên chân cnog, uàm neđ đuôi nắr òb tás hớưng nàb ăn…… Tihếu niên ảc nưgời oc rút, bụng gốing ưhn hoài thai ab tnáhg, theo đuôi nắr động tác, nòc óc ểht nếđ mex iah năc ôht iàd àx hành căng ar aửc uậh môn, mắc oàv kaohng bnụg.
“…Ô… ……A áuQ uâs đgnừ…… hcÁ ha…… Đừng cmắ…” iỗM tộm nầl đuôi nắr iơb iộl uềđ ẽs màl sinh thực íhk mắc oàv trực tàrng kẩhu, Đờưng Đờưng cứn ởn nix tha, đáng tiếc nẫv àl ịb man nhân mô oàv torng ngực tắg oag mắc lnộg.
Tiểu ỗl tíđ pẹk iah năc nhục côn, oat thủy theo thọc oàv túr ar chảy xuôi nếđ uàm neđ đuôi rắn, ít tách ít tcáh, pấc yàn ngọc tạhch iác đuôi nihễm tầng thủy nuhận hná snág, Liễu ôV Tơưng cũng kôhng ểđ ,ý nắh mô ỏht noc ngồi ở ủhc ,ịv ưt ếht yàn màl iah năc àx hành iag nưgợc tộm chút pạt ụrt trực tàrng kẩhu.
“!A!” Đờưng Đờưng uầđ ùv ,ùv ảc nưgời nur rẩy, tộđ nihên ãgn oàv Liễu ôV Tơưng torng lòng nựgc, mắc oàv ngọc trâm nôc thịt tớưrng hnồg, oat ruột oc túr phun nớưc, màl ohc ạh thân tộm mảnh nỗh độn.
Liễu ôV Tơưng tếy uầh năl lộn, ốc nén međ nắh èđ ở trên nàb nàt nhẫn thao ý nệim, tirệt tớr ữig mấ tráo međ nêb torng uar aưd siwdnach cùng aữs òb tắb được Đờưng Đờưng tưrớc mặt, ión gọing khàn kàhn: “ôhKng phải ióđ bụng sao? Nahnh nă đi.”
aiK ữgn íhk muốn nihều đứng nắđ óc oab nihêu đứng đắn, pảhng phất dưới háng iah năc dơưng tậv kôhng mắc ở nhân aig hyuệt nihgền tán gốing nahu.
Đờưng Đnờưg: eh tui! úX kôhng biết uấx !ổh
Mắng ềv mnắg, nưhng nắh thật ióđ chịu kôhng đợưc. Đờưng Đờưng đuôi tắm dạng hnồg, ửht nâng nêl mông nỏh…… Liễu ôV Tơưng ũr mắt, lười nhác uas yàn ,ỷ dựng đồng nhìn ềv phía ỏht noc nur nầb bật, aửc uậh nôm tộm chút tộm cúht, ỗn cựl međ thủy lợưng lợưng sinh thực íhk túr .ar
àX hành iag nưgợc pạt ở trực tàrng kẩhu, pảhng phất muốn međ oat ruột uềđ oék ar iớt dờưng như, Đờưng Đờưng ợs iãh cực ,ỳk thút aht thút thít cứn ởn túh iác mũi, yấl áuq sciwdnah, nắc chặt rnăg, iđ xốung ngồi xnốug!
Ô“ ”—— Đờưng Đờưng tắb yấl siwdnach than khóc tộm tnếig, thân ểht cứng ờđ uas tộm cúl lâu, iớm ởht nổh nểh aựd oàv Liễu ôV Tnơưg, khóc cứn ởn àm mắng hắn: “iơưgN…… Ô ô ô nưgơi hư!”
Liễu ôV Tơưng pẹh iàd tắm tộm cọhn, ôv iột nhìn ềv phía ỏht con: ?A“ aT ưhn ếht oàn hỏng riồ?”
nắH nôh nôh Đờưng Đờưng kuhôn mặt, dùng íhk mâ nói: “àL…… aT thao nưgơi phun nước ?ưh nẫV àl màl nưgơi yủs nhãi con, nắb kôhng ar tinh dịch hư?”
“Bảo bảo, nưgơi ión ohc at àl iác noà?”
Đờưng Đờưng từrng nắh liếc tắm tộm cái, ởht ìhp ìhp quay đầu, trảo trảo mô sciwdnah, “Bẹp bẹp” àm tắb uầđ gặm.
uaR aưd siwdnach tấr nớl tộm cái, Đờưng Đờưng mềm iạm kuhôn tặm yâl dính tơưng salad, nắh cyuhên úhc iớv nă cơm, tộm hná tắm uềđ cẳhng phân biệt pấc Liễu ôV Tnơưg, nưhng àX Vơưng cũng cặm ệk nắh iồh kôhng ảrt lời, iah năc àx hành căng ar trực tàrng kẩhu, quấy ỏht noc kaohng bnụg, màl ohc oat thủy ôC“ ip ôc ”ip chảy tộm iác đôui.
“…Ô…” ỏhT noc tộm iác cóx nảy, aữs òb iảr tộm tâhn, cụđ bạch chất lỏng theo ngực nốu lợưn, ôv biên cắs tnìh.
cứT muốn cộh uám tiểu bạch ỏht oék auq Liễu ôV Tơưng tay, ảig ờv hung nàt iúc đầu, ở tặm trên A“ ”ô nắc tộm nụgm.
néB nhọn uađ nớđ ừt trên yat tyurền đến, Liễu ôV Tơưng cắs tặm kôhng thay đổi, ỉhc àl nhéo nhéo Đờưng Đờưng iat thỏ, buồn ãb nói: “ăRng nòc áhk ttố.”
ỏhT noc ngậm àX Vơưng yat nihgến rnăg, Liễu ôV Tơưng nàt nhẫn tảho, nắh liền cứn ởn nàt nhẫn cắn, àX Vơưng ợs lộng tơưhng ỏht con, ohc nên cũng ôv dụng tấb luận iác ìg pháp tậuht, nưhng Đờưng Đờưng iởb ìv ệh tốhng công kích thêm tnàhh, nếđ thật đúng àl màl nắh međ ad pấc giảo phá.
iùM uám tươi tràn ngập ở kaohng mnệig, ô ô ia thảo ỏht noc trợn tròn iôđ mắt, nắh ihp ihp phun ar iát nhợt kính tiết tay, hná tắm nhìn ềv phía tặm trên pihếm hồng ổđ uám răng aửc ấn…… ỏhT noc chột ,ạd òht iạl nầg liếm lếim.
Hnắ…… nắH kôhng phải ốc ý nha.
Đáng tơưhng ỏht noc hoàn toàn kôhng biết cíhnh mình ưhn yậv óc oab nihêu êm nờưgi, tuhận theo cót neđ tớư ,tá sáng ngời tròn eox iôđ tắm ộl ar tộm ổc ửt chột ạd kníh, nắh lặng ẽl tắb yấl Liễu ôV Tơưng tay, thật nẩc thận dùng uầđ lưỡi liếm láp.
mảC cúx toàn viết ở trên mặt, màl nưgời aừv thấy liền bếit, yàn ỉhc iạl nogan iạl mềm iạm ỏht noc kôhng nẩc thận màl tộm kiện cyuhện xấu, nưhng nắh cũng kôhng phải ốc .ý
Sạch ,ẽs oảh hểiu.
oảX árt mang ùht àX Vơưng hná tắm iơh ,má nắh liếm liếm môi, cỡưng bách međ ỏht noc xoay niờưg…… iaG nưgợc nihgền pá tộm vnòg, kihến ohc Đờưng Đờưng thét chói tai.
ỏhT noc ảc nưgời nur run, cúc hyuệt tộđ nihên pẹk chặt —— Liễu ôV Tơưng ôh pấh iơh tnọrg, hung hăng àm nôh Đờưng Đờưng môi, uữh cựl vòng oe điên cồung điên đnộg, ơc ồh tứv ar nàt ảnh.
“ạBch bạch bạch bcạh”
ếT ết tậm tậm av chạm oat đểim, uàm neđ đuôi nắr kaohnh iạl đuôi thỏ, iah năc àx hành “hPụt pụht” ở oat hyuệt yab nahnh ar vào, iag nưgợc tắg oag pạt ở trực tàrng kẩhu, auq iạl oék túm.
A“ a ……a Muốn chết ô áhc…… Nhãi cno…… aH ……a Nhãi c…no…”
A“ —— kôhng đợưc, pắs hỏng iồr ô ô ô……”
Nhgẹn ngào thét chói iat cùng thân ểht tếing đánh iộh ụt tàhnh tộm ộb mâd loạn hình ảnh, àX Vơưng kaohnh iạl màl nắh mât động ỏht con, međ nắh ừt torng ar nogài đánh tợưhng tuhộc ềv cíhnh mình ýk hệiu.
Torng pòhng yâm aưm nòc chưa nừgng lại, àm cúl này, biệt ựht nogại động ơc ổn vnag, iah iác kôhng tỉhnh ựt nếđ káhch kôhng iờm àm nếđ đứng ở cổng lớn.
uêY quái năV íL tiểu bạch ỏht