Chương 311: dã ngoại sau hẻm play công tam nữ trang thảo đội trưởng đội bóng rổ

Chương 311 · đăng

àC êhp uas hẻm.

uD dơưng dơưng mầc tahnh láong tnáohg, nhàn nhạt àc êhp hơưng tràn nậgp, uas mẻh sạch ẽs ngăn nắp, kôhng óc tộm ait ơd lạon.

tộM iôđ bạch giày chơi bóng khái ở tặm tnờưg, theo uas uàm ỏđ giày oac tóg mắc vào, giày chơi bóng ủhc nhân ý ồđ phản knáhg, iạl ịb hồng giày oac tóg trấn .pá

“gNô, thnah…… Tahnh ,ỷt đgnừ.”

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr phía uas lưng nád tnờưg, ịb trên nưgời oac yầg uêy diễm yáv ỏđ ỹm nhân tâhn, iốđ pơưhng uầđ lưỡi quấy loạn nắh kaohng mnệig, ngậm yấl nắh uầđ lỡưi, mang theo chút aửl giận cùng yủ kuhất mút.

nắH uầh tếk iợg mảc năl lộn, ỗn cựl nuốt nước mnếig, ơm ồh kôhng õr ực tyuệt ữn nâhn.

ữN nhân aựt ồh càng thêm cứt gậin, từrng phạt túm oàv nắh lỡưi, ồđ hồng nơs móng yat nàb yat tiến nắh quần ,oá aox cục tộb dờưng ưhn aox nắn tậm cắs on ủđ ơc nựgc, móng yat pób ịb nưgời khác túh sưng mún ,úv torng nháy tắm aik néb nhọn kích tíhch chui oàv nắh thần knih.

Đờưng Đờưng ảc nưgời tộm nur run, aựt uađ aựt sảng điện uưl ở uám nel lỏi, tộm ổc àt aỏh tohán tiến bụng nhỏ, nắh ôh pấh nồd pậd iộv vàng yẩđ trên nưgời nờưgi.

Nưhng ịv yàn ỷt ỷt óc ểht àl lyuện qua, ếht nưhng tộm nêb pá ếhc hắn, tộm nêb oék xốung trên ổc cắh iảd lụa, međ nắh tộm iôđ yat trói lên. Động cát uưl loát sạch ,ẽs nắh cũng chưa óc ểht phản gnứ iạl đây.

“ahTnh ngô, Tahnh tỷ,”

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr nớl nêl oac oac soái sáoi, ịb ób ụrt iôđ tay, ạh thân phản gnứ iạl ehc kôhng đợưc, nậv động quần ịb đỉnh pồhng lên, nắh ãđ quẫn bách iạl thẹn tao, hồng ổc cùng mặt, ít ít tếing nước nỗh pợh nắh uêk ữn nhân nêt tahnh ,mâ torng kôhng íhk uềđ nhộn nhạo iá mộui.

yàN tộm tếing quẫn bách Tahnh ,ỷt cùng ỏđ ổc cùng mặt, màl ữn nhân torng lòng aỏh íhk kôhng óc tộm nửa, móng yat oév oév nắh iạđ uầđ úv mún ,úv nghe nắh ngắn ngủi nêr ,ỉr theo uas nô nhu, aùđ nỡb khởi cúx mảc tốt ơc nựgc.

õR ràng àl ưhn yậv soái khí, hná tặm tờri, tặm yàm nòc mang theo điểm óhk tuhần nếđ ãd kính ihn man hài, ưhn ếht oàn hồng khởi tặm cùng ,ổc quẫn bách nhíu yàm khi, màl nưgời mảc thấy đáng uêy mât uềđ mềm.

ỉhC nĩhg…… màL chết hắn.

nếY Tahnh Việt ồH yL tắm ngậm cờưi, cờưng ếht công lược tàhnh trì, uầđ lưỡi quấy iốđ pơưhng kaohng mnệig, tộm nàb yat ióv oàv nắh quần ,oá aox trảo on ủđ tậm cắs ơc nựgc, ờs nếđ nắh cắh oá thun pìhnh pnìhh, aừv động aừv động ảuq thực cắs tnìh.

nắH mẫd nêl giày oac gót, nă cặm sườn ẻx àt yáv ,ỏđ ừt yáv láong táohng ộl ar bạch chân cặđ liêu nâhn, ờig phút yàn iơh iơh cung khởi uầđ iốg ở iạđ man iàh nậv động quần ôhn nêl kihêu kíhch ẹhn nàhng ọc xát, ọc iốđ pơưhng thân ểht nur rẩy, ơc ngực nạgnh nắh uềđ phải trảo kôhng đợưc.

Đờưng Đờưng tặm ỏđ ỳk cục, nắh ịb èđ ở trên tờưng nôh môi, kôhng pịk nuốt nước mếing màl ohc mằc tớư cộl cộc, aựt ồh iốđ ỹm ữn ỷt ỷt mik cơưng Babi cựl oạđ kihếp ,ợs iạl ìv nắh nihệt tình nợưgng nnùgg.

Liên cụt nặv oẹv thân thể, uâm tuhẫn iốđ pơưhng kihêu kcíhh, nưhng xoắn xoắn bỗng nihên phát hiện bụng pảhng phất đụng phải iác ìg nạgnh nạgnh ồđ vật.

Kôhng ờhc nắh yus nghĩ nẩc tậhn, ỹm ữn ỷt ỷt bỗng nihên nắc nắc nắh môi, túr ar tớư cộl cộc lỡưi, tộm noc lãnh bạch yat ngón yat thon dài, móng yat ồđ hồng nơs móng tay, ừt tậm cắs ơc ngực hoạt nếđ phía dưới iởc ỏb nắh nậv động quần quần tnằhg, nậv động quần ễd ưhn ởrt nàb tay, ịb nắh iởc nếđ mượt àm mông .ạh

Quần iởc ar nháy mắt, miên chất quần tól ộl ar tới, turng gian ôhn nêl aịđ pơưhng tớư ,tá kôhng ỉhc óc ịb ỹm ữn ỷt ỷt ọc nnạgh, nòc ịb nắh pấc ọc nước cảhy.

nếY Tahnh Việt kôhng tếing động cười ộr lên, nắh liếm liếm yáv ỏđ môi, uêy ịm ồH yL tắm iơh cọhn, mex Đờưng Đờưng phản gnứ iạl yâđ uas cắs tặm oạb hnồg, cũng kôhng rảnh ol óc ểht yah kôhng tơưhng nếđ hắn, tắb uầđ kịch liệt giãy gụia, mệing tợưhng pắl pắb kêyuhn.

“nahTh, Tahnh ỷt ưhn yậv kôhng đợưc, at tảho, kôhng piảh…… Nưgơi đừng ớgn nẩgn, ưhn yậv thật kôhng đcợư!”

nếY Tahnh Việt iơn oàn ẽs nghe hắn, međ nắh tắg oag èđ ở trên tnờưg, cách quần tól loát nắh nôc tịht, cíhnh mình phần hông cũng ẹhn nàhng .ọc

“Ách a!!” nắH mêđ auq iớm mến ưt ,ịv môh yan thân ểht nòc nẫm mảc iợl hại, ỉhc ịb cách quần tól ờs ờs dơưng vật, nòc kôhng óc tiêu sưng uậh hyuệt liền pảhng phất tràn ar tớư ,tá nắh ởht cốd óhk nhịn nur rẩy, torng ổc họng aik tahnh Tahnh ỷt iạl cắm kẹt, cứng ờđ iúc uầđ iđ xốung xem.

nếY Tahnh Việt yáv ỏđ ãđ ịb đỉnh kởhi, ôhn nêl ọc nắh bụng nhỏ, thấy ịb Đờưng Đờưng phát hệin, nơđ giản cũng kôhng ở ehc gấiu.

Tuhần yút man ,mâ lười bếing ẽhk cười tộm tnếig, nắh oék xốung Đờưng Đờưng tớư iợl iạh quần lót, cốx nêl cíhnh mình yáv ,ỏđ ộl ar uàm tắrng quần tól ữd tợn, ehc ník nâg xanh iạđ aig hỏa, međ đồng ửt động tấđ Đờưng Đờưng tậl auq ,iđ nấ nắh ịb buộc chặt khởi yat èđ ở quán àc êhp uas mẻh tnờưg.

Tẳhng man iớm phản gnứ iạl đây, mệing gian nan tơưrng tnơưrg: “…mằN…, ngọa toà!! Thnah…… Nơưgi, nưgơi nắh miêu ữn tarng iạđ loã?”

nếY Tahnh Việt mằn ở trên nưgời hắn, međ aik ỗhc cực nóng chen oàv nắh ẽk mnôg, mang điểm mảc cúx mâđ tộm cúht, dùng gọing iũm ừh ar tộm iác “Ân” .ựt

uậH hyuệt ôht nệiht, màl mat quan nẫt toái Đờưng Đờưng minh bạch hiện iạt kôhng phải ión iác yàn thời đểim, ở kôhng giãy giụa iạl phải ịb làm!

uếN kôhng phải ,ữn nắh cũng kôhng nầc uht cựl oạđ ợs lộng ảđ tơưhng nờưgi, kịch liệt giãy giụa lên, cá tahnh cá íhk màl nắh bôung .ar

yàN pihên uâm tuhẫn màl nếY Tahnh Việt aỏh đại, tắg oag međ nắh èđ ở trên tnờưg, ồH yL torng tắm tộm mảnh cú sắc, đồng dạng nihgến răng nihgến iợl nói.

“Như ếht nào, ởS Kiêu cùng iùB Hành chạm oàv đến, at liền chạm oàv kôhng được đúng kgnôh?”

ióN xong uâc ,óđ nếY Tahnh Việt liền nhận thấy được aừv iồr nòc ở kịch liệt giãy giụa nưgời nháy tắm ảc nưgời cứng ,ờđ kihếp ợs nếđ buột mệing thốt .ar

“gNọa tào, nếY Tahnh Vtệi!”

“gNọa oàt nưgơi ẹm ón cũng àl g!ya!”

“gNọa oàt theo at tộm iác t!!gnẳh!”

“……”

nếY Tahnh Việt aừv cứt giận aừv buồn cờưi, ôht cứng ở nắh ẽk mông ,am lướt auq aik sưng ot iác mệing nhỏ, tohải iám nắh xơưng tốc uềđ mềm, tahnh mâ cũng biến càng thêm lười bnếig: “iHện iạt iớm phát hiện nha? óC phải yah kôhng óc điểm cậhm, màl nưgơi lung tung loạn lêiu, liêu yảx ar cyuhện cíhnh àl muốn ụhp thcár.”

aT“ năl nưgơi iạđ gai!” ừT kihếp ợs turng phản gnứ iạl yâđ iộđ tởưrng iộđ bóng ổr tặm uềđ iát rồi: “Lão ửt muốn mớs biết rằng các nưgơi ab uềđ àl gay, nòc uềđ àl cús sinh kôhng bằng ơm cớư cíhnh mình hyunh ệđ mông gay, at ẹm ón ãđ mớs ựt sớưng c!yạh!”

nắH tộm nêb ión tộm nêb kịch liệt giãy gụia, nưhng nếY Tahnh Việt cũng kôhng phải nă cahy, međ nắh hung hăng àm ngăn cặhn, ỡđ nôc thịt hớưng nắh sưng hyuệt tắc.

Đờưng Đờưng a tộm tnếig, ịb nắh nấ ổc kôhng ểht động đậy, hùng hùng ổh :ổh “Yến Tahnh Việt nưgơi ẹm ón ohc at tárnh ra!” nắH nhìn ưhn giãy giụa nặv ẽk mông pẹk tộm yâc nôc thịt tậm cắs mnôg, ỳk thật kôhng cuhẩn uấd tếv dùng sưng ỏđ hyuệt khẩu iđ túh aik yuq đầu, túh nếY Tahnh Việt tính cụd tăng vọt.

Quán àc êhp uas mẻh thực na tnĩh, ỉhc nẩ nẩ óc ểht nghe thấy dơưng mầc tnahh. uếN cúl yàn óc nưgời tiến vào, liền óc ểht thấy uêy diễm iạđ ỹm nhân tớưng soái íhk iộđ tởưrng iộđ bóng ổr nấ ở dưới tâhn, sườn ẻx àt yáv ỏđ ,ạh ộl ar tộm yâc tớưrng hồng nôc thịt lớn.

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr quần hàonh ở mông ,ạh thít chặt ar tròn trịa cánh mnôg, ịb uêy diễm ỹm nhân dơưng tậv cnốhg, tộm cất tộm cất đinh iđ vào, hoàn toàn iđ oàv tậm cắs mượt àm nếđ mnôg, căng ar mêđ auq ịb man nhân thao tấhu, sưng ỏđ tấb kham nhục hoa.

A“ !—— aT ngày nưgơi ổt t!gnô!”

nếY Tahnh Việt ừh tộm tnếig, nắh yáv ỏđ aửl nnóg, tarng dung uêy dễim, tohạt nhìn uêy ịm uâc nâhn, nưhng yáv ạh oac nớl tớưrng hồng iạđ điểu iạl mắc oàv tẳhng man tậm cắs mnôg, nắh međ ưd iạl chen oàv ,iđ căng ar yầđ nặđ sung hyuết mềm tịht.

“Tê! aT toảh.”

“gNô, hyuệt nóng q…áu…”

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr mêđ auq iớm aừv ịb trải qua, thịt non ịb yạd ỗd ễd bảo, nôc thịt ủhp mắc xốung iđ vào, liền ịb tớư tá thịt non pấc oab cọb lấy.

iạĐ man iàh cùng ữn nhân cùng nhau nêr ,ỉr man iàh nắc răng mắng uâc tảho, ỹm ữn ỷt ỷt dơưng tậv snảg, sảng nắh điên động oe hông nàt nhẫn làm.

Hyuệt tắm iạl hồng iạl snưg, ịb tộm yâc thịt điểu mắc nogại pêihn, ehc ník nâg xanh iạđ ồđ tậv ở nêb torng ar ar oàv oàv oảh kôhng iuv snớưg, tậm cắs mông ịb thao chảy ròng tủhy, chín cụr tàrng oạđ iổn nêl tộm trận êt iỏm óhk nhịn ngứa cùng snảg, mâd thủy ịb oảđ yẩv ,ar pấc oac nớl nôc thịt cọb tầng thủy mnàg.

“ôgN…… Á…hc…” Đờưng Đờưng yat ịb uàm neđ ner ób trụ, ịb nắh nấ ổc ểđ ở trên tờưng dùng sinh thực íhk ỏx xyuên auq sưng ỏđ hyuệt mắt, oat điểm ịb ọc xát, phía tưrớc cơưng cứng dơưng tậv sảng chảy ròng tủhy.

ịB cíhnh mình nhìn nớl nêl nhãi noc ỏx xyuên qua, Đờưng Đờưng torng lòng nẫv àl óc điểm biệt nữu, nưhng ở nếY Tahnh Việt sinh thực íhk ar oàv khi, nẫv àl ảig ờv iàb xích đồng tính pẹk chặt uậh hệyut, ỳk thật iạl àl ở tham mal túm vào.

nắH ịb buộc chặt ụrt tay, nád ở tặm sườn trên tặm tnờưg, nôc thịt ọc pậg gềhnh tnờưg, ọc uađ turng mang theo nứga, mông ịb thao bạch bạch vang lên, nắh iơh ởht kôhng xong mnắg:

“ếYn, nếY Tahnh Vệit, nưgơi ẹm ón nôg!! Cpấ…… pấC oãl ửt túr ar đ!!i.”

nếY Tahnh Việt ịb cưhớc ar tếing thấp sễyun, thịt non túm oàv yuq uầđ êt dại, thật ựs àl áuq sảng káohi.

nắH oàn biết uâđ rằng iốđ pơưhng yus nghĩ iác ,ìg èđ nặng nắh càng thêm ôht oạb gian dâm, nôc thịt mắc oạb mâd tủhy, phát ar “hPụt pụht” mâd loạn tnahh, Đờưng Đờưng ịb thọc bụng ỏhn êt mỏi, gọing iũm óhk nhịn nád tnờưg, iah chân aựt ồh uềđ ở đánh run.

Phần 973

Phun tơưrng cụd vọng ôht ot ữd tợn, ở sung hyuết nộn hyuệt liều mạng thọc oàv túr ,ar mêđ auq iớm aừv ịb màl thấu hệyut, iơn oàn chịu iổn loại yàn kích tcíhh, iớm ịb màl kôhng torng chốc lát, Đờưng Đờưng liền ảc nưgời cứng ờđ phun tếit, tếy uầh tràn ar rách tán mâ đệiu.

“!hcÁ!”

nắH nắb iớt trên tnờưg.

uậH hyuệt thịt non chợt quấn chặt nôc thịt lớn, mâd thủy ổđ pậ xốung ọc rửa, nếY Tahnh Việt tohải iám nêr ,ỉr sảng xơưng cùng tộm trận êt mỏi.

nắH nă cặm tộm thân ữn tnarg, tarng dung tinh uêy dễim, međ iộđ tởưrng iộđ bóng ổr èđ ở trên tnờưg, kôhng màng nắh oac trào uas cựl cản, iạđ điểu nóđ phun tiết tủhy, điên cồung ở tậm cắs mông ar vào, túr ar ihk dơưng tậv yâl dính tộm tầng chất nầhy.

Bạch bạch bạch thân ểht chụp đnáh, nỗh loạn pá cựl ởht dốc, cùng tohải iám than thở.

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr tậm cắs mông tớư xối, turng gian oàđ mât nạl hnồg, ịb thịt oeh hành pấc căng oãl đại, ngăn nảc iđ iớt thịt non, cũng màl thịt oeh hành căng ,ar tàrng oạđ uềđ tàhnh dơưng tậv hình dnạg.

nếY Tahnh Việt điên động oe hnôg, mắc tẳhng man tậm cắs mông phun nớưc, aik sung hyuết man hyuệt cũng pẹk càng kẩhn, kôhng khỏi syuễn cười nhẹ.

“ahNnh ưhn yậv liền sảng bnắ?”

ệĐ“ ệđ thật nahnh ”.a

Đờưng Đờưng ịb nắh èđ nặng cũng nẫv luôn ở giãy gụia, nưhng nắh giãy giụa tộm cúht, iốđ pơưhng liền nàt nhẫn màl nắh tộm cúht, nộn hồng sung hyuết nhục hyuệt chịu kôhng iổn kích tcíhh, iỗm nầl uềđ ịb màl ảc nưgời nhũn ,ar nắr chắc ơc pắb tàhnh iàb trí, nghe được nếY Tahnh Việt trêu cọhc, nắh nắc răng tứđ qãung mnắg.

“ảSng nưgơi mộui! aT ẹm ,ón áhc…… Liền tníh, liền tính yấl năc yậg cộg uềđ os niơưg…… A ——!! ẹhN đmểi!! ẹhN đmểi!! nếY Tahnh Việt at thao ẹm nưgơi a a a!!”

nắH kihêu kíhch ión nòc chưa ión tàon, iốđ pơưhng bỗng nihên nahnh nơh cốt ,ộđ ôht cứng iạđ điểu nahnh cóhng thọc oàv túr ,ar am chín cụr tàrng oạđ tẳhng phun nớưc, chọc nưgời cựb êt iỏm nứga, màl tẳhng man nur nur yẩr yẩr tẳhng kêu, nồh cũng iđ theo av chạm yab iđ ar nàogi.

“Gậy cộg os iớv at snảg? ?n yậG cộg oàn óc at tohải iám ,a at thảo nưgơi óhk chịu soa?”

nếY Tahnh Việt ữgn íhk mang theo taon, yáv ỏđ ạh oac nớl iạđ điểu ở iốđ pơưhng tớư mẫđ tậm cắs mông av cạhm, cạt đánh tàhnh ruột nur rẩy, yủ kấuht: “Kia ia màl snảg? ởS Kiêu nẫv àl iùB Hhnà?”

“ưgNơi ahn hcá ,ah có…… óC bệnh !a aT tíhch ữn nâhn! aiG cús ồđ tậv ẹm ,ón thọc a ách, thọc chết t…a…”

Đờưng Đờưng kôhng phản gnứ hắn, tẳhng nhịn kôhng được mắng hắn, nắh uậh hyuệt ngày môh auq iớm aừv ịb nưgời thao quá, am thịt non chín cụr sung hếyut, môh yan ởrt nên càng thêm nẫm cảm, mẩ tớư nihệt nihệt cọb ôht cứng iạđ đểiu, ịb mắc nếđ kaohng bụng iớm nur run, trực ngôn trực ữgn phải ịb thọc ãđ cếht, màl nếY Tahnh Việt càng thêm phấn kởhi.

Dơưng mầc tahnh nẩ nẩ ừt quán àc êhp tyurền đến, cách óđ kôhng ax đờưng iác ngựa ex ưhn nớưc, yáv ỏđ ữn nhân èđ nặng oac soái man hài, yáv ạh iạđ điểu ỏx xyuên auq hắn.

iạĐ man iàh tộm thân tậm cắs ơc bắp, dơưng qaung soái khí, nòc mang theo điểm ãd kính nhi, nôc thịt nớl kôhng nừgng ọc phía tưrớc tnờưg, àl nhất chịu các ữn iàh ửt hoan nnêhgh, hiện ờig iạl ịb oac yầg ỹm ữn thao tậm cắs mượt àm mông tớư cộl cộc, phun ar nuốt oàv phun tơưrng cụd vnọg, bạch bạch tahnh mâ cùng ởht cốd giao tềirn.

“hcÁ…… A at tảho, oảh tmâh!! aiG cús ẹhn đểim, a bgnụ!! Nưgơi ẹm ón màl chết t!a!”

Đờưng Đờưng soái íhk im iơh níhu, ịb ób ụrt yat nád ở tặm bêin, óc ểht pặg được tờưng ngón yat kôhng ựt giác iom ở tặm tờưng giảm bớt, ởht cốd ôht nặng nhgẹn nàgo, phía tưrớc nôc thịt nớl chảy tủhy.

tớƯ nóng thịt non từng tợđ cưhớc hút, nếY Tahnh Việt phấn khởi hung mãnh oal tới, tớưrng hồng iạđ điểu nật cốg tiến nật cốg ,ar mắc ihp từng vòng nước sốt.

ịB nưgời khác khai bao, chơi nếđ sung hyuết nộn hồng nhục hệyut, hiện ờig ar oàv nắh nôc tịht, nọb ọh ở õr ưhn nab ngày ,ạh ạh ểht tắg oag tơưng lêin, yut iah àm tộm hởưng ụht iuv tcíhh.

nếY Tahnh Việt ồđ nơs móng yat tay, đờưng vòng phía tưrớc ióv oàv quần oá tắb yấl Đờưng Đờưng tậm cắs ơc nựgc, tộm nêb tẳhng lưng màl nắh tẳhng man hệyut, tộm nêb trảo aox iạđ ơc nựgc, ởht nổh nểh lười nhác aùđ gỡin.

úV“ thật nớl ,a nẫv àl tậm scắ.”

ệĐ“ ệđ hyuệt cũng nóng qáu…… cọB ỷt ỷt dơưng tậv cắn, nắc thật tohải miá.”

Thịt oeh hành tặm nogài nờv qaunh nâg xanh pồhng lên, am nếđ nhục hyuệt nur yẩr phun nớưc, Đờưng Đờưng bụng ỏhn êt mỏi, chịu đựng torng lòng biệt uữn vuốt ev nắh dơưng vật, mệing ùhp pợh nhân tihết mnắg: iĐ“ nưgơi iạđ gia, oãl ửt yàn áhc…… iáC yàn uêk ơc nựgc! ưhN ếht oàn knôhg, kôhng yấm iác nắc tứđ nơưgi, a ẹhn đ!mểi!”

A“ a a a!!”

Phía uas nưgời kôhng ưhn nắh mong mốun, ôht cứng iạđ điểu màl iạl uam iạl nàt nẫhn, thao nắh phát điên giãy gụia, cuối cùng nẫv àl cưhớc khẩn nôc thịt phun tếit, phía tưrớc cũng nắb ở trên tặm tnờưg, Đờưng Đờưng ảc nưgời ơc pắb căng cặht, torng ổc họng tràn ar iàv tếing ôht sễyun.

tớƯ nóng thịt non cưhớc khẩn nôc tịht, nihệt năng ổđ pậ xốung phun tếit, nếY Tahnh Việt cánh yat ơc pắb căng cặht, tộm nàb yat mắc oàv iốđ pơưhng ehk ởh ngón tay, tộm khác ỉhc dùng cựl trảo aox on ủđ ơc nựgc, yáv ỏđ ạh iạđ điểu oạb nưgợc av cạhm, mắc oạb nêhgnh diện àm nếđ nước sốt!

Giày oac tóg cốhng iạl bạch giày chơi bnóg, phía uas xyuên ữn tarng nưgời oe hông nahnh cóhng điên đnộg, õr ràng àl uêy diễm iạđ ỹm nâhn, ởht cốd iạl ôht nặng gốing ỉhc động cụd ãd thú, hcá gọing ión ở Đờưng Đờưng nêb iat thấp sễyun, khen nắh hyuệt oảh ẽs cắn, nước trôi nắh dơưng tậv sảng ãđ cếht.

Biên khen biên hung hăng hớưng torng taho, nạgnh gốing cục áđ dờưng ưhn nôc thịt nớl nâg xanh nhảy lên, yuq uầđ đỉnh khai iỗm tộm cất pến uốn, am chín cụr tàrng oạđ nur rẩy, trực tàrng khẩu ịb nắh thao kahi, ở nêb torng điên cồung toản tạc!

ôH“ ——!” Đờưng Đờưng bụng ỏhn oc rút, ơc bụng thít chặt ar nôc thịt uấd vết, thịt non nahnh cóhng nád phục nôc tịht, tàhnh ruột cũng oab cọb yấl iạđ yuq đầu.

aiK ỗhc sưng ỳk cục, nắc iạđ yuq uầđ ehk rãnh chỗ, nur nur phát nur phun ar mâd tủhy.

“A!! oảH sgnả,” nếY Tahnh Việt ảc nưgời êt dại, kohái mảc ở uám ổn tnug, kôhng ềh ión nữhng iác óđ kích tíhch nưgời nói, phun tơưrng cụd vọng phát naogn, kôhng màng cựl nảc iôl oék hung nãh thọc oàv túr .ar

Trên đờưng iác nưgời nếđ nưgời ,iđ uas mẻh pihêu nát nhàn nhạt àc êhp hnơưg, oac yầg yáv ỏđ ữn nhân èđ nặng iạđ man hài, ồđ hồng nơs móng yat yat mắc oàv iốđ pơưhng ehk ởh ngón tay, međ tậm cắs yat nấ ở trên tnờưg.

tộM iác yat khác ở torng quần ,oá trảo aox on ủđ iạđ ơc nựgc, móng yat mắc sưng ỏđ mún ,úv iạđ dơưng tậv hung mãnh ar vào!

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr ịb nắh thao bụng ôhn lên, tặm yàm nhộn nhạo xuân tnìh, tậm cắs thân ểht pihếm tầng hnồg, nắc răng tràn ar rách tán mâ đệiu.

Nhìn ỹk mex nắh đồng ửt uềđ phải nat ,ãr phía tưrớc nôc thịt ngày môh auq nắb áuq nềihu, hiện ờig tớư cộl cộc ũr đầu.

ưhN yậv tộm ộb tậm sắc, óc ơc ngực ơc bụng nhân ưgn tếyun, tuhần man tính ỹm thân thể, ếht nưhng ịb nă cặm sườn ẻx àt yáv ,ỏđ nàl ad lãnh bạch oac yầg ỹm nhân pấc thao nhục động uềđ khép kôhng đợưc.

……“ aT muốn bắn, ,a uềđ nắb pấc ệđ đệ!! nắB ohc nưgơi oat r!tộu!”

aT“ thảo ẹm niơưg!! Đừng b!nắ!”

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr tắb uầđ kịch liệt giãy gụia, mầg ẹhn mắng nếY Tahnh Vệit, nắh muốn én tárnh đồng tính tinh dcịh, nòc àl ịb hung hăng èđ pé ởrt .ềv

nếY Tahnh Việt mẫd nêl giày oac gót, khấu khẩn nắh ịb trói chặt tay, hung hăng tắb iah tahnh nắh ơc nựgc, tớưrng hồng iạđ điểu oạb nưgợc tộm tạc, ehk rãnh ỗhc pạt trực tàrng kẩhu, aB“ ”ab thao lộng yấm chục ,ạh hởưng ụht tớư hoạt thịt non cưhớc kẩhn, trực tàrng khẩu phát oat chấn đnộg, mâd thủy ọc aửr yuq uầđ kohái cảm.

“ụhPt” đỉnh đầu, đánh oàv ứ hồng nhục bcíh, bôung ar tinh quan hung mãnh phun !ar

“!!”

Đồng tính sinh thực íhk ở torng ơc ểht nhảy lên, yuq uầđ cốhng nhục bcíh, phun ar ar tộm ổc tộm ổc nihệt nnăg, nộn hồng mềm thịt ịb dịch tắrng ọc rửa, năng Đờưng Đờưng kuhôn tặm nặv vẹo, toan tớưrng mảc sảng nắh tưrớc tắm biến tàhnh uàm đen.

…… Ô thật nềihu, oảh nnăg.

uaS mẻh àc êhp hơưng nội, nầd nầd nỗh pợh tộm loại mâd ,ĩm màl nưgời tặm ỏđ mit pậđ hơưng ,ịv tộm iôđ tiểu tình ữl iá muội mô nahu, ạh ểht tắg oag liền ở nêb nahu, ỉhc àl nắh cùng nạb iág ưt thế, aựt ồh óc chút điên đảo.

nếY Tahnh Việt lười bếing píh mắt, iợg mảc ởht nổh hển, nắh mằc páđ ở Đờưng Đờưng ảb vai, yat nòc vuốt Đờưng Đờưng nựgc, nêihgng uầđ ẹhn nàhng túm nôh nắh gơưng mặt, hởưng ụht nắb tinh kohái cảm.

nốV định iạl nếđ tộm lần, pảhng phất pắs kôhng đứng được dờưng như. Đành phải tưrớc iởc ỏb cắh iảd lụa, túr ar dơưng tậv međ iảd aụl pấl kín, kôhng ohc nắh tinh dịch chảy .ar

Theo uas aửs sang iạl tộm chút váy, cùng nòc kôhng óc hoàn nồh Đờưng Đờưng ión màl nắh ừt ừt cíhnh mình pậl cứt quay lại, liền mẫd nêl giày oac tóg iđ aum thủy aum khăn gấiy, nòc óc uàm neđ oab nolin, ởrt ềv pấc Đờưng Đờưng nơđ giản aửr scạh, uht thập oảh nộl nộx uas hẻm.

iãĐ Đờưng Đờưng ừt kohái mảc turng yấl iạl tinh thần khi, oac yầg cót ỏđ ỹm nhân cíhnh khom lnưg, tás trên tờưng nắh nắb tinh dcịh, nắh aựd nêb cạnh sạch ẽs tnờưg, ỉt ỉm đánh áig iốđ pơưhng mặt, biểu tình càng ngày càng lục, nắc răng màh uas căng tẳhng nắc .ơc

íhK nắh cũng kôhng màl nờưgi, cũng íhk cíhnh mình iôđ tắm hạt: aT“ ión õr ỷt ưhn ếht oàn ưhn yậv quen mắt, nếY Tahnh Việt nưgơi ẹm ón yàn iác ìg mađ mê.”

oaC yầg ỹm nhân nghe được iờl này, quay uầđ iạl iốđ nắh cười cong iôđ mắt, khóe tắm ạh ệl íhc càng thêm uêy dễim: aT“ ữn tarng thực kôhng gốing nahu? nòC tởưng rằng ẽs ịb nưgơi nhận ar iớt đâu, tốr cuộc nhận thức mười yấm năm, kôhng nghĩ iớt nưgơi kôhng nhận ar tiớ.”

ôhT thần kinh tẳhng man Đờưng Đờưng nhgẹn kấuht, èđ nặng aỏh khí: “hNận iác rắm, nưgơi iôđ tắm kôhng phải iác yàn sắc! tặM ộb đờưng cong cũng kôhng ưhn yậv nhu, nòc óc ệl chí, lông mày, kôhng pảhi, nưgơi ahn iđ cỉhnh dung đi?”

nếY Tahnh Việt mex nắh yàn đáng uêy dnạg, liền mảc thấy yàn tiền tiêu áig trị, torng tắm hiện nêl tộm ait ý cờưi, nắh uht thập oảh uas mẻh cùng cár rởưi, nghĩ iớt iđ ữig chặt Đờưng Đờưng tay, iạl ịb nắh tộm phen chụp bay.

iốĐ pơưhng hung nợt từrng tắm hắn, tộm ộb “ưgNơi ờhc oãl ửt óc cứs lực, at ẹm ón međ nưgơi x đánh ar tới” ộb dnág, nắh nhịn kôhng được tahnh tahnh gọing nói, biết Đờưng Đờưng nă mềm kôhng nă cnứg, bôung xốung dáng nưgời hống hắn, međ cíhnh mình ión đáng tơưhng cực .ỳk

“Bảo iốb nhi, nưgơi đừng nóng gnậi.” nếY Tahnh Việt oék oék nắh quần ,oá ữgn íhk mang theo điểm yủ kấuht: aT“ ìv uâc nẫd nơưgi, tặm uềđ ừt ,ỏb thật ,ựs yàn giày oac tóg óhk xyuên muốn m…hnệ…”

nắH vươn yat ,ar tốc cách õr ràng thon iàd ngón tay, lãnh bạch nàl ,ad phối pợh hồng nơs móng yat nòc áhk xinh đẹp: “ưgNơi xem, at liền iác yàn uềđ ,ồđ ếhp iđ nớl ưhn yậv kính nhi, thật tấv ảv màl nưgơi páđ gnứ ,at tếk ảuq kôhng nếđ tộm nàgy, nạb trai ãđ ịb aik iah cús sinh ngậm cyạh.”

nếY Tahnh Việt tahnh mâ tấr mê tai, àl iác loại yàn tahnh nậuhn, èđ thấp mâ tyuến ihk thực êm nờưgi. Nữhng iờl yàn càng ión tahnh mâ càng tấhp, càng ión càng yủ kấuht, màl Đờưng Đờưng cứng nắr mât ẽhk nhúc ncíhh.

Nưhng iốđ pơưhng cỡưng bách hắn, cùng aik iah cús sinh tộm iác cứđ hnạh, tarng yủ kuhất cũng kôhng oảh !ửs

nắH kiên cờưng nạgnh cười lạnh tộm tnếig, liền thấy nếY Tahnh Việt iôl oék nắh quần ,oá iỏh nắh ếht oàn iớm kôhng cứt gậin, nắh iác ìg uềđ nyugện ý làm.

Đờưng Đờưng yấl mầt tắm trên dưới đánh áig nắh liếc tắm tộm cái.

nắH hiện iạt kôhng óc ìg cứs lực, uất nếY Tahnh Việt uất kôhng đau, nắh torng lòng aỏh cũng ar kôhng đợưc, tứd kohát tưrớc mìt ar khẩu íhk iạl nói.

“hnàH,”

iộĐ tởưrng iộđ bóng ổr nói: “Cái ìg uềđ nyugện ý màl đúng knôhg, yậv ữn tarng cùng at iồh tờưrng hcọ.”

nếY Tahnh Việt biểu tình cứng .ờđ

Hết chương 311

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?