Chương 227: nhạc phụ trang nhi tử thao mắt người mù phu bạo gian nội bắn

Chương 227 · đăng

>Hệ thốnggiá cả: 1.09902【giá cả: 1.09902】

Liễu Pùhng Bạch nă cặm oá mắt iàd iđ ar nàogi, liền thấy nă cặm uàm neđ ơt aụl oá ủgn tahnh nêin, na tĩnh àm ngồi ở gờưing mện tợưhng cọđ ữhc nổi, iớm aừv mắt iộg xong tahnh niên ión kôhng nên iờl uhn hòa, Liễu Pùhng Bạch kôhng mấc hná tắm iơh lóe, tấb động tahnh cắs iđ auq ,iđ ở gờưing mện nêb aik ngồi xnog.

Tahnh niên nhận thấy được nêb cạnh ngồi nưgời ngồi xnốug, theo nảb năng quay uầđ lại, pặc aik nô nuhận tắm nhìn kôhng thấy ồđ vật, aựt ồh ở ừt hơưng ịv phân biệt nắh àl ,ia iàv giây uas nắh khép iạl thư, mỉm cờưi: “ưgNơi ãđ ởrt liạ.”

Kôhng ờhc nưgời nêb cạnh iồh pụhc, Đờưng Đờưng međ ưht tặđ ở trên nàb trà, đứng ở Liễu Pùhng Bạch phía tớưrc, mắn chắc oảh kích ỡc ửht duỗi tay.

Liễu Pùhng Bạch uư ãhn ngồi ở gờưing nệm, ẽhk nâng đầu, nhìn đứng ở cíhnh mình tưrớc tặm tahnh nêin, nhìn nắh vươn tay, cũng kôhng én tnárh, yùt ý aik iơh lạnh uầđ ngón yat ẽhk vuốt ờs nêl nắh gơưng mặt.

Đờưng Đờưng iôđ tắm thật xinh đẹp, đồng ửt nhất nêb nogài ưhn àl lỡưng oạđ thực tihển uàm àrt tărng non, nưhng nắh iạl nhìn kôhng tấhy, međ yat nád ở iá nhân trên ,ám ngón iác ẹhn nàhng vuốt ,ev thấy iá nhân môh yan nogài ựd đoán kôhng trốn cũng kôhng kôhng kiên nẫhn, khóe iôm kôhng mấc iợg nêl tộm tạm cờưi, nô uhn tahnh mâ mang theo tộm chút nịch snủg: “Khi oàn ởrt về?”

Liễu Pùhng Bạch chưa thấy auq tahnh niên nô nhu, kôhng khỏi ẹhn nêihgng đầu, gơưng tặm nád nád nắh lòng nàb tay, ốc tình kôhng bôung ar gọing nói: “Vừa ởrt về.” nắH mâ cắs cùng Liễu êhK tấr gnốig, uến nhéo ión cệyuhn, càng àl màl nưgời phân biệt kôhng .ar

Đờưng Đờưng nghe oãl man nhân màl ar ,ẻv muốn cười muốn mnệh, tặm nogài iạl kôhng ộl ar aửn điểm hoài nhgi, nắh aựt ồh ở ìv môh yan iá nhân thái ộđ iuv ,ẻv khóe iôm nô uhn nịch sủng cờưi, màl Liễu Pùhng Bạch nhìn thực kôhng tohải mái.

Tahnh niên ởht iàd iúc đầu, màl ộb kôhng biết ,ìg pủhng Liễu Pùhng Bạch gơưng mặt, dùng ngón iác cáx định oảh ịv trí, ở nắh trên iôm iơr xốung tộm iác thực ẹhn hôn.

Hoàn toàn kôhng biết cíhnh mình thân kôhng phải nắh lãnh cứhng iá nâhn, àm àl nhạc ụhp Liễu Pùhng Bcạh, nắh nhạc ụhp mảc cúx liễm ở torng mắt, thâm trầm u má oãb táp, ưhn àl muốn međ nắh nốut.

Đờưng Đờưng nôh thực nhẹ, Liễu Pùhng Bạch ỉhc óc ểht mảc giác ar nắh trên iôm tớư tá mấ ,pá nọb ọh ôh pấh giao tirền ở nêb nahu, màl Liễu Pùhng Bạch mât viên ý ,ãm nưhng ngay uas đó…… Tahnh niên iơh iờr iđ tộm chút kảohng ccáh, tấb cắđ ĩd nói: “iTểu Khê, at màl ias cyuhện ìg soa?”

Liễu Pùhng Bạch minh bcạh, tahnh niên yàn phân nô uhn kôhng phải ìv cíhnh mnìh, àm àl ìv cíhnh mình ihn .ửt

“ưgNơi iốđ at áuq lạnh ntạh.”

Liễu Pùhng Bạch ý cười phai nạht, kôhng muốn nghe Đờưng Đờưng ión thêm ìg nữa, cũng kôhng muốn biết mal tahnh nọb ọh àl ếht oàn ngọt nàgo, trực tiếp ếhc ụrt Đờưng Đờưng iác gáy, pấl ník nắh iôđ môi, dùng uầđ lưỡi yạc ar noc ểr màh rnăg, màl nhạc ụhp àig àm kôhng đứng đắn, hoàn toàn ihk ễd nắh thân ihn ửt oãl cnôg.

“…ôgN…”

Đờưng Đờưng óc chút kinh ngạc iá nhân nihệt tnìh, iạl ión tiếp cũng buồn cờưi, nọb ọh ở nêb nhau nơh aửn năm, nầg nhất tộm bước cũng ỉhc àl nôh môi.

tấB áuq nắh kôhng rảnh tởưng káhc, mảc giác được nôh uâs nồng mậđ công kích tníh, ựt nhận àl àl 1 tahnh niên ỉhc mảc thấy cíhnh mình ịb kihêu kcíhh, oảđ káhch tàhnh ủhc aig tăng ụn nôh này, túm oàv iá nhân lỡưi, nghe được nêb iat pá cựl thấp sễyun, tặm yàm iơh iơh cong lên.

Kiểu Turng Quốc biệt ựht điển nhã, cộm chất gờưing mện tnợưhg, nă cặm ơt aụl oá ủgn tahnh nêin, međ ohn ãhn nhạc ụhp èđ ở dưới tâhn, nọb ọh tình mảc mãnh liệt nôh nồng nệiht, ởht cốd óhk nịhn, ít ít tếing nớưc, màl nưgời nghe liền tặm .ỏđ

ựS tình nầd nầd hớưng kôhng ểht kốhng phát tểirn, iah iác man nhân nôh hôn, yat liền ohc nhau vuốt ev iốđ pnơưhg, Liễu Pùhng Bạch međ iah nưgời điểm ịv trí, màl iạl ngăn chặn Đờưng Đnờưg, tham mal túm oàv ngọt nàgo.

Đờưng Đờưng ịb pá uas yàn dựa, ơc ồh àl aửn mằn ở gờưing nệm, nắh vuốt iÁ“ nâhn” ,oe dung túng tiếp uht nắh nôh môi, cíhnh là……

Tahnh niên iah tắm ôv tầhn, ịb nhạc ụhp nôh nước tọb ngăn kôhng được àm uưl cạl cằm, cắs tình iạl mâd đãng kôhng ựt bếit, nắh mắn yấl iá nhân oe ủht ạh ý thức nhéo ného, tổng mảc thấy os tưrớc aik ôht kôhng .tí

tấB áuq nắh cũng kôhng ghét ,ỏb tộm nàb yat theo oá mắt iàd nêb cạnh hoạt iđ vào, cuhẩn ịb uâ mếy tộm chút iá nhân thân thể, tỉnh nắh nầl uầđ tiên ẽs đau.

iáC yat aik tấr óc cụm đích tníh, nếđ iác mông dừng lại, iãg iãg man nhân khẩn thật mnôg, Liễu Pùhng Bạch ảc nưgời cứng ,ờđ tộđ nihên ừt tình cụd turng yấl iạl tinh tầhn, mầt tắm tahnh minh sửng sốt, kôhng ềh đnộg.

Đờưng Đờưng cũng óc chút lnăg, ửht nầl iah iãg gãi, cáx định mảc ụht cúx mảc àl khẩn tậht, àm kôhng phải oc nãd mềm mại, kôhng mấc mảc thán nyugên ial Liễu êhK mông vểnh ỉhc àl nhìn Q đạn, nắh ợs iá nhân ựt ,it trấn na tộm nầl aữn túm ụrt nắh lỡưi, chậm iãr trảo lộng khởi kôhng oảh xốung yat mông tịht.

Phần 472

Thấy tahnh niên nóng lòng muốn ửht muốn công cíhnh mình hình dnág, Liễu Pùhng Bạch tặm uềđ đen, međ nàb yat tiến tahnh niên quần ,oá ảrt ùht trảo aox nắh mnôg, yầđ nặđ tinh ết ừt ehk ởh ngón yat trốn ,iđ mạnh ẽm iạl ôht oạb aox bóp, màl Đờưng Đờưng thấp syuễn tahnh kôhng nnừgg, bừng tỉnh phản gnứ iạl yâđ “Lão ”àb yâđ àl muốn pá cíhnh mnìh, quay uầđ iđ ởht pấg gáp: “ờhC…… ờhC hạ…”

Tahnh niên nẫv luôn ohc rằng cíhnh mình àl tợưhng ịv giả, iá nhân àl phía dớưi, nưhng hiện iạt tình hình hiển nihên kôhng đnúg, nhạc ụhp hành iv màl nắh hiểu lầm, Liễu êhK tưrớc yan tấb aòh nắh thâm nhập giao uưl nyugên nâhn.

Nyugên lai, nọb ọh mâđ hào.

Liễu Pùhng Bạch nád tahnh nêin, ôh pấh phun ở nắh ,ổc hná tắm iơh iơh iốt mầs tộm iác chớp mắt.

Nhạc ụhp oá mắt iàd ạh dơưng tậv ơig nêl thật cao, iổn giận đùng đùng ỏhn nớưc, nắh nôh tahnh niên thon iàd ,ổc ốc tình ngụy tarng tàhnh ihn ửt mâ sắc, hống tắm manh noc ểr mút: aT“ mnốu…… Nưgơi màl at cúl yàn yâđ ,iđ được kgnôh?”

“……”

Đờưng Đờưng syuễn tấr iợl hại, tớư nóng nôh mậr pạr dừng ở ,ổc nắh uầh tếk năl lăn, êm mang àm kôhng biết màl ếht oàn iớm tốt, nắh măn yan ,22 muốn ión tộm chút cụd vọng uềđ kôhng ,óc aik ảhk năng thân ểht óc nấv ,ềđ nơh aữn iá nhân ưhn yậv nihệt tnìh, nắh cũng lyuến tiếc màl iá nhân ổhk .ởs

nắH od ựd uas tộm cúl lâu, mím môi, chịu đựng torng lòng kôhng khoẻ ảht lỏng cíhnh mình mềm ở trên gnờưig, mex ưhn páđ gnứ iồr iá nhân tỉhnh cầu.

Liễu Pùhng Bạch cong iôm cờưi, mầt tắm cực nóng ảht trần trụi oảđ auq tahnh niên thân thể, pảhng phất ở ịht gian nắh gốing nahu, theo uas iôl oék nắh yat ,oá međ tắm manh noc ,ểr mang tiến ihn ửt pòhng nội.

…………

Đờưng Đờưng uas yàn tộm nỡưgng ãgn oàv trên gnờưig, mềm iạm mện cắl ẹhn hnảog, nắh ôv thần iah tắm ỗl tnốrg, iôm ịb túm pihếm hồng êm nờưgi, ơt aụl oá ủgn tún thắt nhảy kahi, ộl ar tộm mảnh ứs bcạh.

Liễu Pùhng Bạch ũr tắm mex hắn, iởc ar oá ngủ, òb nêl trên phía uas gờưing cưỡi ở Đờưng Đờưng trên đùi, tộm chút tộm chút iởc ỏb nắh tún tắht, iởc ar Đờưng Đờưng quần ngủ.

ưT tậm ộb ịv tiếp cúx kôhng khí, tắm manh noc ểr kôhng tíhch gnứ động đnộg, theo nảb năng tắb yấl khăn trải gnờưig, ờhc iah iác ngón yat thăm tiến ẽk mnôg, chọc khai hyuệt tắm giúp nắh kếuhch tnơưrg, nắh cứng ờđ tihếu chút aữn áđ nờưgi.

nÔ nuhận tahnh niên ỗl iat ,ỏđ nắh nắc răng chịu đnựg, yùt ý nắh tởưng iá nhân ỳk thật àl nhạc ụhp ngón yat thọc oàv túr ar tiểu hệyut, kếuhch tơưrng khai khẩn thật tàrng đạo, ửht aùđ nỡb nắh thịt rộut.

yâĐ àl Đờưng Đờưng cùng Liễu êhK pnòhg, trên ủt uầđ gờưing àl iah nưgời chụp hnả cnuhg, ihk óđ nọb ọh mảc tình nòc hảo, Liễu êhK cười náx lạn, Đờưng Đờưng nô uhn iúc uầđ nhìn chăm úhc oàv hắn, áig oá nòc treo Liễu êhK quần ,oá Liễu Pùhng Bạch nạgnh điểu ỳuq iốg trên gnờưig, međ cíhnh mình thân ihn ửt oãl công tộl scạh, nhìn nắh tắrng nõn nàl ,ad iơh mỏng ơc ngực tợưhng mún ,úv gắng gợưng dơưng tậv phân lợưng ảhk qaun, ếht nưhng àl sạch ẽs mạđ pấhn, liền tộm ait lông cót cũng knôhg.

oaT muốn mnệh.

pÁ cựl ởht cốd óhk nịhn, tàrng oạđ nầd nầd mềm mại, oab yâv yấl Liễu Pùhng Bạch thon iàd ngón yat pấm máy, èhn ẹhn mâd thủy tràn ,ar Liễu Pùhng Bạch mảc thấy kôhng ias biệt lắm, “Ba” àm túr ar iah ngón tay, mâd it liên yụl àm ar ỏhn gọit, màl ohc trên yat nắh tràn yầđ dính nớhp.

nắH tách ar Đờưng Đờưng câhn, ỡđ dơưng tậv ểđ tợưhng uưl thủy hyuệt mắt, mảc ụht được tahnh niên cứng ,ờđ nhạc ụhp gơưing tắm nhìn táohng auq chụp hnả cnuhg, nhìn cười náx nạl ihn ,ửt yuq uầđ nầd nầd áhp ỡv dưới thân uhp ôv cùng ngây ôgn hyuệt kẩhu, hớưng torng hung hăng nhất qáun, hoàn toàn mâx cihếm cíhnh mình noc .ểr

“Ách —!—!”

Đờưng Đờưng tộđ nihên kôhng pịk pòhng ngừa ịb căng mãn, tộđ nihên cung khởi thân thể, nắh từrng nớl ôv thần iôđ mắt, uađ tặm iũm tắrng bệch tộm iác chớp mắt.

Cứng ờđ tộm iồh lâu, iớm ởht nổh nểh iđ nẩc thận mảc ụht torng ơc ểht bồng tộb cụd vnọg, yầđ tặm kinh nạgc, aựt ồh kôhng nghĩ iớt Liễu êhK iạl àl ưhn yậv đại, iạđ uềđ phải ảđ kích nắh nit tnởưg.

Liễu Pùhng Bạch ỉhc mảc thấy cụd vọng thọc oàv khẩn thật mấ pá pẹh hệyut, nhục bích liếm pál iỗm tộm cất nâg xnah, yuq uầđ đỉnh iớt iồr iác ìg ngăn nảc nắh iđ iớt thịt bao, màl nắh nòc óc non aửn năc lợưng ở nêb nàogi.

nắH sảng ởht dài, nấs tahnh niên cứng ờđ nòc kôhng óc phản gnứ iạl đây, iôđ yat mắn yấl nắh ,oe hung hăng međ ưd iạl thịt giâm ễr iđ vào.

yuQ uầđ tộđ nihên mắc oàv trực tàrng kẩhu, međ iác mệing ỏhn turng gian mềm thịt căng ,ar Đờưng Đờưng nur nếđ càng thêm iợl hại, nắh kủhng hảong ión “gnôhK…… Kôhng cnầ”, liều mạng ở Liễu Pùhng Bạch dưới thân giãy gụia, nòc àl ịb mắn cặht, nẫv luôn thao tiến càng khẩn thật tếk tnàrg, noc ểr tắrng nõn bnụg, ịb nhạc ụhp đỉnh nếđ ôhn lên.

“!Ô!”

nắH tốhng ổhk uac mày, aựt ồh kôhng ,õr ìv iác ìg iá nhân dơưng tậv nớl ưhn vậy, đờưng iạđ cọh thần nhìn kôhng tấhy, cũng kôhng biết màl nắh kôhng phải iá nâhn, àm àl ohn ãhn nhạc phụ.

Liễu Pùhng Bạch hoàn toàn mâx cihếm noc ,ểr kôhng màng thịt ruột ngây ôgn ữig lại, đóng cọc iạl uam iạl mnãh, nắh màl tình pơưhng thức gốing tộm uầđ ãd thú, kôhng óc aửn điểm ihn tặm nogài ohn ãhn năv nhã, iạđ điểu ở ngây ôgn nhục hyuệt cồung trừu loạn cắm, thao tắm nưgời ùm uhp kịch liệt đong aưđ “Ách ”a than kóhc.

Đờưng Đờưng iác ìg cũng tởưng kôhng đợưc, nắh thon iàd chân hớưng iah nêb ẻb ,ar iÁ“ nâhn” phần hông hung hăng av chạm tớư mẫđ hyuệt mắt, bình thản bụng ỏhn pồhng nêl mếing thịt auq iạl ar oàv uấd vết, iác loại yàn toan toan tớưrng tớưrng ịd tậv cảm, màl nắh nắc iôm nhẫn nại.

nắH nốv ĩd nhgĩ, ỉhc nầc nhẫn áuq cúl yàn yâđ liền kôhng óc việc ,ìg nưhng nầd dnầ…… Dơưng tậv ở nắh torng thân ểht thọc oàv túr ar mảc giác thay iổđ .ịv

“Ách h…a…”

iạĐ điểu “Ba” àm ỏx xyuên auq trực tnàrg, thịt ụrt căng ar ỏhn pẹh uếy tớ tếk tnàrg, sưng ỏđ oat mât ịb ết ết tậm tậm av cạhm, màl ar “hPụt pụht” mâd loạn tếing nớưc, Đờưng Đờưng ô ô nắc iôm nêr ,ỉr mằn ở cùng iá nhân trên gnờưig, ịb nhạc ụhp khai áhp iác hoàn tàon.

Liễu Pùhng Bạch međ cụd vọng toàn ộb túr ,ar ỉhc chừa iác uầđ ở nhục hyuệt nội, ỏđ mít thịt ụrt tặm nogài yâl dính tộm tầng thủy lợưng chất nầhy, ở tộm iác dùng cứs thọc oàv ,iđ “ụhPt” tộm tếing màl xyuên tàrng đạo.

A“ a a a!!!”

Đờưng Đờưng tếy uầh nhgẹn khẩu khí, tihếu chút aữn kôhng ịb nầl yàn màl cếht, nắh iôđ yat lung tung tắb yấl khăn trải gờưing nur yẩr uêk tộm tnếig, nưgng nãh thân ểht kịch liệt nur rẩy, tớưrng hồng nôc thịt theo thọc oàv túr ar “ạBch bcạh” loạn ném, tyuến tiền liệt dịch theo ãm tắm mâd đãng chảy iđ xnốug, kohái mảc đánh uâs oàv nắh nòc tós iạl ýl trí, tứđ qãung nêr ỉr nầd nầd tậd iđ ar nàogi.

Liễu Pùhng Bạch hởưng ụht nhục hyuệt nắc cặht, ởht iàd tộm tnếig, nur yẩr oe hông hung cá đóng cọc, cồung thao cíhnh mình thân ihn ửt oãl cnôg, nhìn kôhng ịb oạt hình ỹm ngọc ở cíhnh mình dưới thân toát ar pohng tnìh, torng lòng aửl nnóg, thao cũng càng tnọrg, iạđ điểu “hPụt pụht” hớưng hyuệt torng tắm tảon.

“ohTải iám soa?” nắH than tộm tnếig, ũr tắm iđ mex trên gờưing nớl õr ràng međ cíhnh mình ởrt tàhnh ihn ửt phu, tahnh mâ khàn khàn òd hỏi.

Đờưng Đờưng đơưng nihên àl tohải mái, man nhân ôht tárng nôc thịt thọc khai tầng tầng thịt rộut, bình thản bụng iớt iớt iul iul ịb đỉnh ar ôhn nêl nạgnh kốhi, tàrng oạđ ịb kích tíhch pấm yám nắc kẩhn, kôhng nừgng ar nêb nogài tiết chất nầhy, theo thọc oàv túr ar dừng ở khăn trải gnờưig, màl tớư nắh cùng iav cíhnh ụht gnờưig.

nắH sảng ở torng lòng ởht dài, tặm nogài tarng ohc rằng thao cíhnh mình cíhnh àl iá nâhn, ĩhn tiêm ỏđ tộm cúht, ởht nổh nểh páđ iạl nắh nưgời yêu: “ôgN…… Tohải miá…… A Tiểu Kêh…… Chậm tộm c…túh…”

Liễu Pùhng Bạch tặm tộđ nihên đen, torng lòng ao tộm ổc hỏa, thọc oàv túr ar cựl oạđ cùng cốt ộđ nahnh hơn, ehc ník nâg xanh iạđ điểu túr ar iđ ở nàt nhẫn đỉnh ởrt ,ềv ehk rãnh ỗhc auq iạl aùđ nỡb tếk tnàrg, thao “Ba” “Ba” loạn hnởưg, kích tíhch àm thịt ruột liều mạng liếm mút, aựt ồh ở ar nêb nogài pé tnih.

“A…… A chậm tộm c…túh…” óhK nhịn kohái mảc màl Đờưng Đờưng mắn chặt khăn trải gnờưig, sóng tirều tộm tợđ tiếp theo tộm tợđ kohái mảc hung mãnh thổi quét thân thể, nôc thịt tẳhng pắt đứng tnẳhg, ar nêb nogài chảy xuôi mâd đãng chất nầhy, nắh chịu kôhng iổn ởht dốc, nix tha: “Ách ,ah tuểi…… Tiểu ách! A a a a!!!”

Cũng kôhng biết tốr cộuc, yàn iạl àl iơn oàn chọc iớt iá nâhn, cạt màl ohc cựl oạđ tăng têhm, aựt ồh muốn međ nắh ruột thao lạn, thao kôhng oab ờig óc ểht phát tao, ngay uas óđ uầđ úv tyurền nếđ uađ đớn, nắh nhìn kôhng tấhy, ỉhc óc ểht mảc giác được cíhnh mình tặm trái uầđ úv ịb hung nợt cắn, mạnh ẽm iôl kéo.

“!!”

Tahnh niên thất thần uêk tộm tnếig, ở nhạc ụhp torng yat ninh dùng cứs nur rẩy, nôc thịt phun ar ar nùng tnih, tàrng oạđ oc túr nắc khẩn iạđ dơưng vật.

Đáng tơưhng uhp ịb nhạc ụhp thao bắn.

áuQ sung snớưg!

Nhục hyuệt điên cồung pấm máy, tộm ổc nihệt uưl “ụhPt” ổđ pậ xốung tưới ở nẫm mảc yuq uầđ tnợưhg, Liễu Pùhng Bạch sảng nâg xanh tẳhng nảhy, nắc noc ểr ,úv nôc thịt nàt nhẫn hớưng nêl trên đnỉh, međ tiểu hyuệt màl oac trào thay nhau iổn lên, kohái mảc liền kôhng iđ xốung quá.

Đờưng Đờưng nhìn kôhng thấy ồđ vật, ỉhc óc ểht nghe thấy ôht nặng pá cựl thấp sễyun, aịđ pơưhng khác kohái mảc ịb póhng đại, iạl uađ iạl sảng tếing ởht cốd tứđ qnãug, nùb yầl gốing nhau ịb trên nưgời nưgời cồung taho, hyuệt tắm uềđ nogại pêihn, ah ah àm nắc chặt ôht tárng dơưng vật.

Thân ểht phấn khởi chụp đnáh, gờưing nớl loạn hnảog, av chạm àm trên ủt uầđ gnờưig, Liễu êhK cùng Đờưng Đờưng chụp hnả cuhng rung đnộg, nhạc ụhp nắc noc ểr mún ,úv ở tuhộc ềv nọb ọh uhp uhp iah trên gnờưig, thao nô nuhận noc ểr thân thể, khai áhp ihn ửt oãl cnôg.

Liễu Pùhng Bạch ịb nắc túh ad uầđ êt dại, nắh torng tắm nô aòh kôhng ,ở tràn yầđ tình cụd điên cnồug, hùng oe điên cồung đĩnh động tọrng oảđ Đờưng Đờưng oat tâm, màl Đờưng Đờưng óhk nhịn đặng sàng đan, dơưng tậv gốing ưhn ưh iồr gốing nahu, tứđ qãung phun ar tinh dcịh.

“!!hcÁ!”

yuQ uầđ ịb tộm vòng hoàn nắc kẩhn, kohái mảc màl Liễu Pùhng Bạch linh nồh chấn đnộg, nắh bôung ar Đờưng Đờưng uầđ ,úv thấp syuễn tộm tếing hung hăng hớưng torng đnỉh, yuq uầđ međ Đờưng Đờưng bình thản bụng đỉnh ar tộm iác iạđ nạgnh kốhi, man nhân hoàn toàn bôung ar tinh qaun, “ìhTnh tcịhh” phun ar tnih.

“gnôhK…… Kgnôh…… A!!!”

Dòng nước mấ oac cốt phun ar tiến tàrng đạo, Đờưng Đờưng cúl yàn iớm phản gnứ iạl đây, nắh tốhng ổhk uac mày, međ khăn trải gờưing uềđ trảo ar pến uốn, muốn tohát iđ iộn nắb nậv mnệh, nưhng tộm iôđ yat bỗng nihên pób nắh thon chắc vòng ,oe dơưng tậv ở torng thân ểht nur rẩy, cuồn cuộn kôhng nừgng dịch tắrng tór nãm tàrng đạo.

Liễu Pùhng Bạch sảng tặm yàm thoả mãn, ôht tárng ệh ễr nur rẩy, liên cụt hớưng noc ểr nhục hyuệt thua tnih, ịb căng tàhnh oãl iạđ ỏđ tươi hyuệt tắm iàb ừrt tộm ait cụđ bcạh, nốu lượn dừng ở ihn ửt trên gnờưig.

ảC pòhng mâd ĩm iơh thở.

Chụp hnả cuhng tợưhng Liễu êhK tươi cười náx lạn, torng hiện thực nắh uêy nhất ụhp thân ở trên gờưing thao nắh oãl cnôg, nơh aữn međ hùng tinh iộn nắb iđ vào, đơưng nêihn, ịb mang theo song tọrng nón xanh ihn ửt cũng kôhng mảc kcíh.

>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:【tác gia tưởng lời nói:】

iaV cíhnh ụht gnố nihgệm ẻrt noc ( công cũng kôhng biết ) ịhN aig ẻk iá ộm ìv tợưhng ịv trăm pơưhng nhgìn ếk màl ar iớt iàh ửt

>Hệ thốngmặt sau bớt thời giờ sẽ giảng【mặt sau bớt thời giờ sẽ giảng】

iốB cứđ năV íL tắm manh noc ểr

Hết chương 227

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?