Chương 143: muốn làm liền làm, không có việc gì ở ta phát cái gì tao ( mất khống chế play? Cốt truyện )
>Hệ thốnggiá cả: 1.9188
Đờưng Đờưng mang theo khóc cứn ởn ’ a ’ tộm tnếig, nắh đuôi tắm dạng hồng iợl hại, nhăn múd ód ơs im tắrng ịb ựt thân ồm iôh lộng ướt, ềk tás phía uas lưng ad tịht, ngày tờưhng nô aòh năv ãhn Đờưng oãl ưs hiện ờig cắs tình àm ịb ạH năV đồng cọh nấ ở trên cụb gảing cồung taho.
nêB iat nghe được ạH năV ión màl nắh gảing iàb nói, Đờưng oãl ưs pậl cứt óc chút tahnh tnỉh, nắh thân ểht iơh iơh căng cặht, iah tắm mẫđ ệl mông lung àm nẩgng đầu, tếk ảuq liếc tắm tộm iác liền nhìn nếđ Diệp Hoài Hình cùng ởS nA cúH ngồi ở trên ỗhc ngồi nhìn hắn, yàn óhp cảnh tợưng nếđ thật ưhn àl nắh tộm iác man oãl ,ưs iạl tặm khác nọb cọh sinh máđ đông nhìn chăm úhc torng mầt tắm ịb cíhnh mình pớl tộm iác khác giáo áb cọh sinh èđ ở cụb gảing cỡưng gian gốing nahu.
Thật nớl nếđ mảc thấy thẹn nháy tắm međ nắh oab ủhp ở nêb tnorg, kohái mảc tộđ nihên tohán áuq toàn tâhn, Đờưng Đờưng uầđ tốrng rnỗg, ạh ểht pihếm hồng tiểu êk ab ãđ iác ìg uềđ nắb kôhng ,ar nưhng ưhn ũc ở bệnh tạrng cơưng cnứg, theo phía uas oac nớl cọh sinh av chạm tộm chút tộm chút mâđ thọc cụb gnảig.
ãD tính óhk tuhần giáo áb ôht syuễn “ạBch bạch bcạh” nếđ oảđ lộng mềm pốx trực tnàrg, ehk rãnh ỗhc pạt trực tàrng khẩu oék túm, kôhng chút oàn ốc ỵk oãl ưs iớm aừv ừt oac trào uas máđ yâm ãgn xốung tới.
tộM kahng toan ý từng trận hớưng nêl trên pêihn, ừt tưrớc nếđ yan iá tôhng đồng tiểu cús sinh nhóm cơhi, tôhng đồng nòc kốhng ếhc kôhng được mệing tihếu đờưng iạđ ỹm nhân ịb nhật thật ựs àl chịu kôhng nổi, nắh tứđ qãung khóc sễyun: “iTểu cús shni…… Knôhg, kôhng chơi ……ô Kôhng c…iơh…”
ạH năV kôhng ión cệyuhn, nắh iúc uầđ nắc tộm ngụm oãl ưs mượt àm ảb vai, gốing ưhn tộm uầđ đang ở giao phối àm ãd úht dờưng ưhn điên động cíhnh mình công uẩc ,oe aik av chạm cốt ộđ ơc ồh uam ar nàt ảnh, nôc thịt nớl ọc táx tàrng oạđ nóng lên, ôv ốs mềm thịt uềđ ịb chơi nẫm cảm, iơh chút ọc táx tộm chút uềđ óc ểht màl ỹm nhân oãl ưs kôhng chịu iổn khóc sễyun.
ờhC nắc ủđ rồi, nắh iớm bôung ar kẩhu, oãl ưs mượt àm uầđ iav iơh iơh nur rẩy, tộm vòng cỉhnh ềt pihếm hồng uấd răng torng kảohnh khắc xuất hiện ở tyuết tắrng nàl ad tặm têrn, iạđ man iàh thấp syuễn tahnh iợg cảm, nắh òht iạl nầg nôh nôh Đờưng oãl ưs yàn ỉhc pihếm hồng ỗl tai, hcá gọing ión aùđ giỡn hắn: “Lão ưs uam gảing iàb ,a các nạb cọh nưhng uềđ nòc ờhc đ…uâ…” ióN iớt ión lui, thao hyuệt cựl oạđ cíhnh àl tộm chút cũng chưa biến cậhm.
Giáo viên tếing hnA ô ô àm ịb yàn ưh phôi màl iđ phía tưrớc kịch liệt cóx nảy, tộm ổc nồng mậđ àm hoan oảh íhk ịv kếuhch nát ở pòhng cọh nội, iah nưgời nọb ọh dưới thân cụb gảing “Kẽo kẹt” vang pắs ịb cắl ưl nat tàhnh từng mnảh, nưhng yàn yấm iác tiểu cús sinh cíhnh àl kôhng bôung aht hắn. ởS đồng cọh thậm íhc nòc cười kahnh káhch ngồi ở ếhg têrn, ar ẻv nghi hoặc iỏh oãl ưs tộm nấv .ềđ Đờưng oãl ưs kôhng óc biện páhp, nắh liều mạng nhẫn iạn kịch liệt sảng ,ý tộm nêb khóc syuễn thét chói tai, tộm nêb nòc muốn iồh phục tặm khác cọh sinh “ứĐng đắn” nếđ tếing hnA nấv .ềđ
tộM iác hảong tốh gain, Đờưng oãl ưs thất thần ión ias iồr páđ ,ná ịb phía uas tíhnh cựl cực oảh ạH iạđ giáo áb tắb được nưhợc đểim, từrng phạt dờưng ưhn dùng nôc thịt nớl “hPụt pụht” mãnh làm, uàm ỏđ mít iạđ điểu xuất nhập chín cụr sưng ỏđ tiểu ỗl đít, ỏđ tươi aửc uậh nôm tàhnh cúhng ón cyuhên chúc dơưng tậv bao, nôc thịt iỗm ihk túr ar uềđ óc ểht thấy ehc ník nâg xanh nác yâl dính tinh điểm dịch tnắrg, uas óđ iạl “ụhPt” àm thao iđ vào, nihgền pá áuq oat aóh oãl ưs yầđ mình cặđ tệs tinh dịch cùng oat nước nhi.
“Ách !a Toah…… oaT ruột thật ẹm ón ẽs hút, oãl ưs aừv iớm liền ốc sảng ,iđ ân?! páĐ ná uềđ óc ểht ión sai, shcá…… Cúhng at Đờưng oãl ưs cũng thật ‘ oat ’ ”.a nắH nắc cọđ iạl .mâ
Pihếm hồng thịt iùđ ịb cọh sinh xơưng hông hung hăng àm av cạhm, bôung ar uas torng kảohnh khắc ũig ar tộm mảnh thịt snóg, oat lãng ảuq thực ỳk cục! ạH năV iạđ yuq uầđ cạt tấr sâu, cực iạđ đỉnh ơc ồh thọc oàv oãl ưs kaohng bụng ỗhc uâs tnorg, cách tàrng oạđ auq iạl èđ pé toan tớưrng bàng qnaug.
Đờưng Đờưng tộđ nihên tộm giật mnìh, nắh hảong ợs giãy giụa lên, ión năng nộl xộn: !A“ A kôhng cnầ!! Mnốu…… Muốn nước tểiu! Đ!gnừ!”
Bảng neđ ual lạc, phấn viết “Bùm mùb iảr yầđ đất, ịb èđ ở trên cụb gảing cỡưng gian man oãl ưs kôhng rảnh ol yàn ,óđ hảong ợs ởm ot iah tắm nìhn, ô ô giãy gụia.
Phía uas oac nớl ãd tính iộđ bóng ổr iộđ tởưrng iợg mảc thấp sễyun, cờưng tárng cánh yat tộđ nihên ừt oãl ưs dưới nách xyuên auq nắh cánh tay, liền ưhn yậv ôc ảc nưgời iụx ơl ỹm nhân oãl ưs iđ nếđ iạl iah iàb nàb cọh gian nếđ iốl iđ ỏhn iđ lại, iỗm iđ tộm bớưc, iạđ yuq uầđ liền hung nãh àm thâm màl tộm lần.
ởS nA cúH cùng Diệp Hoài Hình ở phía sau, tắg oag nhìn chằm chằm Đờưng oãl ưs ịb cặl ảb vai, từng bước tộm yl gần, ỹm nhân oãl ưs gnử hồng mặt, yầđ tặm hảong ợs nếđ khóc uêk kôhng nnừgg: “uMốn nước tiểu a a !a Muốn nước tểiu! Đnừg! Đừng mắc a hcá hcá hcá á!!hc!”
cựC iạđ yuq uầđ kôhng chút káhch íhk àm cạt lộng kaohng bnụg, bàng qaung ịb cứng nắr àm yuq uầđ thọc ơc ồh kốhng ếhc kôhng được nước tiểu ,ý “ahPnh pahnh pnahh” nếđ tộm iồh kịch liệt nàt nhẫn cạt sau, Đờưng Đờưng nur yẩr nhgẹn ngào thét chói tai.
A“ a a !!a Nước tuểi…… Nước tuểi!! Nước tểiu! Ô!!!”
Ngồi ở tặm uas ởS nA cúH cùng Diệp Hoài Hình ôh pấh cứng lại, nọb ọh ngực phập pnồhg, tắg oag nhìn chằm chằm oãl ưs sưng ỏđ tiểu nôc tịht.
aiK tớưrng hồng tiểu nôc thịt aực qậuy, tộm ổc nước tiểu ụrt tộđ nihên phun ar ở phía tưrớc nếđ gạch tnợưhg, oat tàrng oạđ tộđ nihên cưhớc khẩn iạđ dơưng vật.
ạH năV ịb kích tíhch yáđ tắm ỏđ mậđ tộm mnảh, nắh ôht syuễn nahnh nơh iđ phía tưrớc “aBng bnag” av chạm cốt ,ộđ Đờưng Đờưng tấm kốhng chế, nắh ảc nưgời cứng ,ờđ ịb cọh sinh cặl ảb iav iđ phía tưrớc av cạhm, oạb tớưrng iạđ dơưng tậv nàt nhẫn mâđ tộm chút oat tâm, oãl ưs tiểu nôc thịt liền nur nur yẩr yẩr nắb ar tộm oạđ nước tiểu trụ, cuối cùng ạH năV mầg ẹhn tộm tnếig, nóng cựr nếđ dịch tắrng bùng ổn ở tàrng oạđ ỗhc uâs tnorg.
Tiểu mạch cắs iạđ man iàh tộm nêb nắb tinh tộm nêb hớưng torng thâm nậhp, Đờưng oãl ưs màl nắh iộn nắb ar aịđ tinh dịch năng chết iđ sống lại, từrng nớl thất thần iôđ mắt, hồng nuhận cánh iôm iơh iơh tơưrng tnơưrg, ừt uầh -2゜75゜209- lung tràn ar “…hcÁ…” àM tộm tnếig, theo nạgnh bang bang điểu nôc thọc oàv túr ,ar nềs tệs cực nóng dịch tắrng tộm ổc tộm ổc tór oàv tàrng đạo, oãl ưs dưới háng bệnh tạrng cơưng cứng tiểu nôc thịt cũng iđ theo phun ar ar tộm oạđ tộm oạđ torng suốt cắs nước tểiu, ít tách ít tách màl ơd pớl sạch ẽs sáng ngời gcạh.
Hoan oảh hơưng ịv nahnh cóhng kếuhch tán, êm hoặc nhân mât lãnh hơưng turng gian nòc mèk theo tộm ổc ửt oat iùm ,ịv mâd ếu nếđ cực đểim.
auQ nơh aửn nàgy, ạH năV iớm sảng kohái tờưrng uh tộm hơi, nắh túr ar cíhnh mình nhét ở oat hyuệt tớư mẫđ iạđ dơưng vật, međ nòc hoãn tấb áuq hăng iáh oãl ưs chặn nagng ếb nêl tới.
nắH nhìn chăm úhc oàv Đờưng oãl ưs ơm ơm màng màng đáng uêy hình dnág, iúc uầđ nôh nôh oãl ưs cánh môi, nẩgng uầđ nhìn táohng qua, uas óđ iạl iúc uầđ iđ nôh hôn, ịn iao muốn mnệh.
ởS nA cúH nhìn oãl ưs aik bệnh tạrng cơưng cứng nếđ tiểu nôc thịt hiện ờig ãđ mềm nhũn nếđ ũr đầu, đỉnh nòc ỏhn nớưc, thật ựs nhịn kôhng được mẩl bẩm: “Lão ,ạh nưgơi yàn cũng áuq cộđ ác…… Nhìn tộm cái, međ cúhng at Đờưng oãl ưs uềđ màl tàhnh iác dạng ìg nih.”
ạH năV uas ihk nghe được liếc nhìn nắh tộm cái: “cáSh, ión được gốing ưhn nưgơi ứht ồđ aik kôhng sảng dờưng nưh.”
máT lạng aửn nâc tộm ịv khác cús sinh ừh ừh iah tnếig, iđ nàb cọh nhảy ar tộm iạđ oab khăn ướt, nòc óc ạH năV nậv động khăn lnôg, hớưng nọb ọh nâng nâng cằm: “hNạ, nưgơi mô oãl ưs ngồi xnog, mô nổ ,a at pấc oãl ưs aửr sạch aửr sạch thân tểh.” nắH nghĩ nghĩ iạl nói: “níTh, nưgơi nẫv àl međ oãl ưs tặđ ở trên nàb đi.” nắH iởc ỏb oá káohc, ôhp ở trên tặm bàn, ạH năV cũng mảc thấy ưhn yậv na tàon, nẩc thận međ nòc kôhng óc bình phục xong iuv tíhch Đờưng oãl ưs tặđ ở nêb cạnh aik iah tơưrng pợh iạl trên bàn.
cúL này, pớl aửc pòhng ,ởm Diệp Hoài Hình tộm thân qạunh ẽuq oàv cửa, nắh kôhng biết àl ihk oàn iđ pòhng pạt tậv mìt yấm iác nât yâc ual àhn ởrt ,ềv Diệp iạđ tihếu aig oàv aửc sau, ũr tắm mex téx sạch ẽs yâc ual nhà, uas óđ međ uàm neđ cót iàd yùt ý pợh iạl hảo, tihển cắs iôm ẽhk ncếhh, nắc trên ổc yat ad ,ộb liễm tắm ohc cíhnh mình trát oảh tóc.
ạH năV thấy pòhng cọh mâd loạn uas cũng iđ ỗh trợ, yấm iác iạđ tihếu aig phân công nòc tấr minh xác, nọb ọh iớm ạl àm međ pớl ởs uữh uấd tếv uềđ quấy yầr hảo, iơr xốung trên tặm tấđ ồđ tậv toàn ộb nhặt nêl tới, kôhng ểht muốn uềđ mén xnốug, cáx định cuhng qaunh kôhng óc tộm ait kôhng tíhch hợp, nọb ọh iớm ohc Đờưng oãl ưs cọb nêl quần ,oá ởm aửc ổs tôhng tôhng gió.
Phần 951
ạH năV oá sơmi yat oá nãv iđ nêl tộm tếit, mạch cắs tinh tárng yat ỏhn cánh yat ộl ar tới, nắh khom lưng ẹhn nàhng pấc Đờưng oãl ưs iác oảh quần ,oá cúl yàn iớm ớhn iớt iác ìg dờưng như, ninh im yấl ar id đnộg: n“ Minh ưhn ếht oàn làm, thời gian iàd ưhn yậv cũng chưa iạl đyâ?”
……
nêB kia, đánh òrt chơi n Minh uht được ạH năV nit cứt sau, khóe mệing thật ựs nhịn kôhng được trừu từru, uas óđ tộm nêb cặm niệm cíhnh mình àl iác iác ìg cũng kôhng biết eól aưđ chạy chân nhân viên cyuhển phát nnahh, tộm nêb mẩl mẩb mầl mầb xốung gnờưig, tòrng nêl quần oá liền hớưng ar cạhy.
Pòhng cọh ýk cút áx cửa.
Quan Nihên međ cíhnh mình uht thập thực sạch ,ẽs cíhnh àl cắs tặm óc chút kôhng tốt, nắh tắg oag nhấp môi, tấb cựl đứng ở viết oac mat a giáo viên tếing hnA ẻht iàb pòhng cọh ýk cút áx nogài cửa, yầg uếy man iàh ihn aựt ồh ở od ựd àm iác .ìg tộM thân ot rộng kôhng pợh thân aửn nât oá óig nấs nếđ nắh nảb nhân tohạt nhìn càng thêm hiện tểiu, ủht đoạn ết iợl hại, phần oe pảhng phất tộm oév àl óc ểht chặt tứđ dờưng như, ngay ảc ộl ar iớt cẳng chân yầg kinh nờưgi, yàn tiểu ểht tạrng nưhng tộm chút uềđ kôhng gốing tộm ngày óc ểht nă được yấm chén mơc cohai cohai tiểu .ửt
Thời gian ãđ kôhng nòc sớm, iác yàn đứng iồh uâl man iàh ihn aựt ồh tốr cuộc ạh qyuết tâm, ngón yat nur rẩy, uềđ uam chạm oàv côuhng aửc chốt ,ởm iạl nhút nhát àm cuộn tròn ởrt .ềv
auQ iàv gyâi…… Quan Nihên tíh uâs tộm hơi, dùng cứs nấ xốung Đờưng oãl ưs yàn pihến nôm côuhng cửa.
Tếing côuhng ở torng àhn vang lên, Quan Nihên nur yẩr yat iởc ar cíhnh mình nêb nogài quần ,oá rộng tùhng tìhnh óig ot y chảy xốung trên tặm đất, trần trụi tihếu niên hồng mắt, đứng ở oãl ưs tưrớc aửc pnòhg.
nắH ỳk thật cũng kôhng nghĩ ưhn yậv cực đaon, ngnưh…… Nưhng nắh yàn kôhng xong ảc đời, cũng ỉhc óc tưrớc tắm cúl yàn yâđ ơc hội.
Côuhng aửc vang nêl aửn nàgy, nưhng ưhn ũc kôhng ia iớt ởm cửa, nab mêđ óig thổi qua, Quan Nihên hảong tốh gian đánh iác run, nắh aựt ồh iớm phản gnứ iạl yâđ cíhnh mình đang màl ,ìg lung tung cặm tốt iơr xốung trên tặm tấđ oá gió, lông im nur rẩy, chảy xốung iàv giọt nước mắt.
Torng lòng kôhng ểht ión àl iác ìg ưt ,ịv óc chút tấm mát, nòc óc chút yam mắn, Quan Nihên ual međ nước mắt, uưl lyuến nếđ nhìn chằm chằm nhắm chặt aửc pnòhg, mẩl mẩb tộm uâc “Lão ,ưs iát knếi”.
nắH quấn chặt quần oá muốn iờr ,iđ nòc kôhng ờhc xốung lầu, Quan Nihên bỗng nihên nghe thấy được Kơưhng Nyugên ưT iọg điện tohại tahnh .mâ
“Học tnởưrg, at cuhẩn ịb iđ mìt Đờưng oãl ưs nát uẫg tộm cúht, hiện iạt nọb cọh sinh pắs tốt nệihgp, at thân àl A nab ủhc nihệm lớp, càng phải ìv nọb ọh ụhp tcárh, ohc nnê…… aT tởưng cùng Đờưng oãl ưs tơưhng lợưng tơưhng lnợưg, màl nắh ềv uas kôhng nầc mang theo nọb ỏhn tạh chơi đaù.”
Kơưhng Nyugên ưT tahnh mâ càng ngày càng gần, Quan Nihên yầđ tặm kủhng hảong iul ềv phía uas iàv bớưc, nắh mit pậđ kịch lệit, liền ôh pấh uềđ ẽs knôhg.
Đúng cúl này, Quan Nihên mầt tắm tộđ nihên mâl oàv tộm mảnh cắh ,má nắh ịb nưgời dùng quần oá ehc yậđ đầu, ôh pấh gian uềđ àl ax ạl man tính hơưng ,ịv hảong ợs uềđ phải ừt ổc họng tràn ,ar Quan Nihên ợs iãh màh răng uềđ ở trên dưới av cạhm, nòc kôhng ờhc nắh tắb uầđ giãy gụia, nêb iat iạl tộđ nihên vang nêl tộm tếing bình tĩnh man :mâ “ừĐng ,ợs at mang nưgơi iđ ar niàog.”
nắH óc ểht mảc giác được uầđ mình ịb iác yàn kôhng biết nêt nưgời nấ ở nựgc, nưgời yàn mô yấl nắh liền tắb uầđ hàng hiên nogại chạy ưhn đêin, nắh pảhng phất iác ìg uềđ nghe kôhng đợưc, nêb iat tất ảc uềđ àl uềđ àl tịhch tịhch tịhch tếing mit đập, hảong tốh gian iạl gốing ưhn nghe được Kơưhng Nyugên ưT kinh ôh tộm tnếig, theo uas nớl tếing uêk nọb :ọh n“ Mnih! Nưgơi mang theo ia uêl lổng đuâ!! n Mhni!”
“ùDng nưgơi quản ,a àb tmá.”
n Minh kôhng chút káhch íhk nồ oà tộm câu, nắh ếb nagng Quan Nêihn, chạy yab nnahh.
Kôhng biết chạy oab lâu, cuhng qaunh ãđ kôhng óc Kơưhng Nyugên ưT nếđ tahnh ,mâ torng àhn ộđ mấ cũng dũng iđ lên, Quan Nihên cúl yàn iớm ịb bôung xnốug, trên uầđ ehc quần oá ịb n Minh tộm phen cốx lên.
hnÁ nèđ sáng ,ỏt Quan Nihên chớp chớp mắt, thấy õr cuhng qaunh tếh tảhy, yàn hình ưhn àl n Minh ýk cút ,áx nêb cạnh nỗh nộđ yám chơi gmae, iàv nóm đồng phục mén ở ôs pha, n Minh nảb nhân nòc ỡđ ôs ahp ởht dốc, hiển nihên àl ịb yàn yấm trăm ễm oal iớt pấc tệm kôhng nhẹ.
Thật Nihgệm Turng óc tềin, liền cọh sinh ýk cút áx uềđ àl tộm nưgời tộm gian cuhng ưc phối trí, ýk cút áx ữn ar oàv nihgêm kắhc, nưhng man sinh ýk cút áx yàn tặm ơc nảb kôhng óc ìg nưgời qảun, cũng liền kôhng ia thấy nọb ọh nêl lầu.
Hiện iạt cảnh oáb giải trừ, iah nưgời iah tặm nhìn nahu, kôhng íhk nòc óc chút uấx .ổh
cúL này, Quan Nihên aựt ồh ớhn iớt iác ìg dờưng như, tắrng bệch kuhôn tặm nhỏ, nur yẩr gọing ión hỏi: “iơưgN…… Nưgơi cừhng oàn ìht tiớ?”
n Mnih: “……” nắH uấx ổh aox aox iác iũm mẩl bẩm: “nềiL…… oS nưgơi iớt s…mớ…”
nắH pấc Đờưng oãl ưs yấl quần ,oá kôhng iợđ oàv aửc uâđ liền nghe thấy tếing bước câhn, aik nưhng kôhng phải ợs iớt cứm áuq sức, màl cặt dờưng ưhn giấu ,iđ uas óđ liền thấy Quan Nihên tiểu ửt yàn ở aửc nél túl bóng dgná……
nắH nòc chưa ión xong iờl ión đâu, liền thấy Quan Nihên tặm tộđ nihên ởrt nên càng tnắrg, ở lãnh qaung ạh ảuq thực gốing tộm khối kôhng ềh hyuết cắs iht thể, n Minh nháy tắm cắm kẹt, tộm chút nhảy oãl cao, nắh điên cồung yẫv tay, pắl pắb nói: “ôhKng kôhng kôhng kôhng at iác ìg cũng chưa nhìn đến, ta…… aT ở phía uas thấy nưgơi iởc quần oá liền xoay nờưgi, thật sự!” nắH pấg nếđ ộđ kôhng đợưc: aT“ thề, at uến thấy at at ta…… aT noc ẹm ón uậh iốb ửt cíhnh àl iác thái gáim! Nạgnh uềđ nạgnh kôhng đứng dyậ!”
Nghe được n Minh iộv vàng oảb đảm, nhìn nhìn iạl man iàh ol lắng iạl chân tàhnh hná mắt, Quan Nihên kôhng ềh hyuết cắs tặm iớm tốr cuộc óc nhân íhk nhi.
n Minh thấy nắh nit cíhnh mình iờl nói, tộđ nihên ởht ar khẩu khí, ual tộm phen iác trán ồm hôi.
Liền ở nắh uấx ổh kôhng biết ión iác ìg óđ thời đểim, Quan Nihên tưrớc bình tnĩh, dùng vững vàng mâ điệu ohc nắh ión cíhnh mình cyuhện aưx —— Quan Nihên cyuhện aưx kôhng dài, dùng ión yấm uâc hình dnug, nơđ giản cíhnh àl uẫm thân iát áig uas auq đời, ahc ếk kôhng màl nưgời tắc néx Quan Nihên màl công kiếm tềin, ỹm ỳk danh rnằg, yâđ àl nắh nuôi nớl Quan Nihên ởs nên được ùht lao.
Loại yàn nhật ửt auq tộm măn iạl tộm măn nữa, hiện iạt Quan Nihên liền iđ cọh ơc iộh uềđ uưl kôhng đợưc, áuq yấm ngày iác aik êhg mởt man nhân liền ẽs iớt tờưrng cọh ohc nắh ửx ýl thôi cọh ủht tục, ohc nnê…… nắH iớm gốing thừa pịd môh yan cuối cùng ơc hội, međ cíhnh mình hiến ohc xuất hiện ở nắh sinh mệnh qnaug.
n Minh iạl cứt iạl nậh tắs kôhng tàhnh téhp, nắh cựb iộb àm ở torng ýk cút áx auq iạl iđ iồr tộm vnòg, tộm mông ngồi ở trên ôs pha, torng lòng nòc nẩ nẩ ìv giảm nihên đồng cọh mìt đờưng chết hành iv dựng iác ngón yat cái.
Hyunh ệđ thật nac đảm! Nưgơi biết nưgơi àl ở cùng ia đoạt nưgời oas hyunh đệ!!
Quan Nihên tộđ nihên nhấp iôm cười tộm cúht, nắh thất thần àm mog iạl quần oá aủc mnìh, chậm ìr ìr tiếp cụt nói: ……“ aT nấ xong côuhng aửc liền iốh hnậ.” nắH tặm nẫv àl thực bcạh: ỳK“ thật at cũng kôhng õr cíhnh mình iốđ Đờưng oãl ưs àl tcíhh, nẫv àl ỉhc àl tham lyuến oãl ưs ohc at nô nhu, tấb qáu…… aT cáx thật kôhng nên ưhn yậv iđ iốđ tihệt tình at nưgời tốt, cũng yam nắm mêđ yan yàn phúc êhg mởt ộb dáng kôhng màl oãl ưs tấhy, ô ếu nắh iôđ mtắ.” Cũng ohc at cíhnh mình ểđ iạl đờưng liu……
nắH nữhng iờl yàn iớm aừv aừv ión xuất kẩhu, liền ịb n Minh tộm iác tát òhk èhk ở iác ,tó Quan Nihên nyugên nảb nòc mắđ chìm ở iốh nậh mảc cúx tnurg, iác yág cáx tộđ nihên uađ xót, nắh ngây ơht ờm tịm àm nẩgng uầđ nhìn ềv phía n Mnih.
n Tiểu Minh đồng cọh uềđ phải ịb Quan Nihên yàn pihên chửi iớb ựt giễu pấc íhk tạc, nưhng yàn tộm iác tát đánh iđ xnốug, nắh liạ…… iạL uấx ổh lên.
iaH nưgời iah tặm nhìn nahu, iốđ diện kôhng ión .ìg
uaS tộm cúl lâu, n Minh iớm oh khan tộm tnếig, màh :ồh “gnũC…… Cũng kôhng nầc ión mình ưhn vậy, kụh…… nêY mât ,iđ iác aik oãl aig aỏh ựs ac ac ngày iam liền ohc nưgơi bnìh, môh yan at ioc ưhn iác ìg cũng kôhng nhìn tấhy, n…iơưg…” nắH ở nhìn nhìn Quan Nêihn, biến nặv nói: “ưgNơi ềv uas óc cyuhện ìg liền iớt mìt ,at nòc óc cúhng at torng nab nưgời cũng áhk tốt ở cnuhg, ửht iđ ar nogài tộm bước ,iđ Quan Nnêih.”
maN iàh ữgn íhk chân tnàhh, màl Quan Nihên iôđ tắm tộđ nihên uađ xót, nắh tếy uầh nhgẹn nàgo, dùng cứs tậg tậg đầu.
“oảH.”
n Minh nháy tắm uht iồh nihgêm cút biểu tnìh, cắh cắh cắh àm gốing iác ngốc hươu bào, nắh ngồi ở trên ôs ahp áb áb áb pấc Quan Nihên gảing pớl nữhng nưgời óđ khứu ,ựs mìt cách uậđ Quan Nihên iuv ,ẻv Quan Nihên nhấp môi, trộm àm ở torng lòng nạhc, uas óđ ờhc nắh đánh iác tắh ,ìx n Minh cúl yàn iớm phản gnứ iạl đây, chạy nahnh iđ ohc nắh yấl quần .oá
yàN mềm iạm quần oá iớm aừv aừv oàv tay, n Minh nháy tắm thân ểht cứng ờđ iạt chỗ, nắh gốing ưhn sinh ỉr tắs nưgời yám chậm iãr gốing nhau cóm ar iút quần id đnộg, aừv thấy trên nàm hình măn uás iác chưa tiếp điện tạohi.
yaT nur rnu……
Torng pòhng kcáhh, Quan Nihên đánh iác tắh ,ìx túr ar khăn giấy ninh ninh iác mũi, tộđ nihên ịb n Minh tộm tếing uêk nêr hảong .ợs
,A“ tihên muốn vong t!!a!”
Quan Nêihn: “……” nắH chớp chớp mắt.
……
Ngày môh sau, n Minh nêhgnh nagng mang theo Quan Nihên iđ nâs bóng ,ổr uas đó…… iớM aừv iđ oàv liền thấy ạH năV nă cặm đồng phục iđ nahnh hớưng nắh iđ tới, uas óđ mâ trắc trắc àm xách theo nắh nếđ ổc iđ nâs bóng ổr tợưhng hung hăng thao lyuện tộm pehn. n Tiểu Minh ịb iộđ tởưrng kiêm oãl iạđ thao lyuện chân uềđ phải cếiht, iớm tặm máx yàm tro, yủ kuhất ềh ềh pẹb mệing ởrt ,ềv mang theo tộm nêb ợs nưgời ạl Quan Nihên tiểu bằng uữh iđ tếk giao nât bằng hữu.
môH yan iốđ iớv Quan Nihên iớt ión àl iác nât khởi đểim, pớl nọb cọh sinh uềđ àl tộm tí 81 tuổi xanh miết tihếu nêin, cỉhnh ểht giáo dỡưng cùng ốt chất uềđ àl tốt, ỉhc àl ngày aưx Quan Nihên áuq nhút náht, nắh cũng kôhng mád cùng tấb luận ẻk oàn ión cệyuhn, đơưng nắh yấl tếh nac mảđ cùng đồng cọh giao bằng uữh ềv sau, cohai cohai các tihếu niên yut rằng uềđ thực kinh nạgc, iạl cũng kôhng màl vườn tờưrng áb lăng aik ộb nhi, nihệt tình mang theo Quan Nihên cơhi.
Cách óđ kôhng ,ax Đờưng oãl ưs đứng ở nâs bóng ổr cửa, nhìn Quan Nihên yầg uếy nơđ cạb bóng dáng ỗn cựl àm iđ phía tưrớc iđ ar yàn tộm bớưc, na tĩnh àm đơưng tộm iác tiểu nưgời nhge. maN iàh ihn àl cohai cohai tihếu niên nêb torng nhất lùn, tộm iôđ tắm cũng sáng pấl lnáh, nẩc thận àm nghe yấm iác iạđ man iàh ửt ihc gian màđ tiếu aùđ gỡin, nắh kôhng khỏi cười tộm tnếig.
Đờưng Đờưng bôung tâm, nắh xoay nưgời iờr iđ nâs bóng ,ổr nưhng iớm aừv iđ nếđ oẻh lánh kôhng nưgời aịđ pnơưhg, ãđ ịb tộm iác yầđ nưgời ồm iôh mô tộđ nihên ừt phía uas mô lấy, nóng hừng cựh nihệt ộđ ơc ểht oab ủhp ụrt hắn, vựng nắh uầđ oãn phát hôn.
“Lão ,ưs ốc ý iớt mex ta?” maN iàh nád ỗl iat nắh ôh nihệt khí, ừt tính thấp tuhần tếing ión nêb torng tấc giấu kôhng ểht nit được iuv snớưg.
Đờưng Đờưng ịb mô thực kẩhn, tấr tởưng ión nưgơi đừng ựt mình ađ tnìh, nưhng iờl ión nếđ nêb mnệig, iạl kôhng nhẫn mât ión ar ,iđ nắh dùng cánh yat chạm chạm ạH năV nựgc, tấb cắđ :ĩd “Lăn năl lăn, ảc nưgời úx hnã.”
ạH năV cặm ,ệk iạđ ụht lười dờưng ưhn oel nêl ở Đờưng Đờưng trên nưgời cúl nẩ cúl hệin, kôhng biết uấx ổh nồ :oà “cáSh, ưhn ếht nào? Ghét ỏb nưgơi nàđ gnô ịv kôhng ễd ngửi ,a aik ngày môh auq n…ôg…” Đờưng Đờưng hảong ,ợs chạy nahnh quay uầđ iạl ehc iạl nắh mnệig, cứt giận từrng tắm nhìn nắh liếc tắm tộm cái.
oaC nớl ĩb íhk ạH iạđ giáo áb cong tặm mày, nỗh kôhng biết uấx ổh àm liếm liếm ỹm nhân oãl ưs lòng nàb tay, uầđ lưỡi iá muội tớư tá àm tẹx auq ehk ởh ngón tay, nắh tộm thân rộng tùhng tìhnh bóng ổr phục ãđ mướt ồm hôi, tiểu mạch cắs àm ơc pắb kôhng khoa tnơưrg, àl iác loại yàn đờưng cong uưl sớưng kiện ,ỹm tặm nogài nòc năl tộm tầng nãh đâu, ảc nưgời man tính homrone pảhng phất kôhng nầc tiền hớưng ar rải.
Đờưng oãl ưs nêb iat bỗng dưng ỏđ lên, bôung ar tớư tá tay, iah ngón yat niết tịv noc dờưng ưhn niết pẹb ạH năV mnệig, auq iạl cắl ưl tộm cúht, píh tắm iỏh hắn: “iTểu đồng học, liếm oãl ưs yat màl iác gì?”
ạH năV hná tắm iốt mầs lại, nắh međ uầđ uas yàn tộm nnỡưgg, ễd dàng liền tárnh tohát khai oãl ưs kôhng ẹhn kôhng nặng àm nhéo nắh iôđ iôm ngón tay, uas óđ iúc đầu, nád ở Đờưng oãl ưs nêb iat khàn khàn hỏi: “Làm oas yâb giờ? Tiểu đồng cọh ktáh…… Liếm yat cặm ệk dùng a oãl ,ưs at tởưng liếm liếm Đờưng oãl ưs ẽs nước chảy oat hệyut, được k…gnôh…” nắH mắn yấl Đờưng Đờưng ủht đạon, nầd nầd iớt gần, iạl iỏh tộm câu: “ưĐợc knôhg? oãL sư.”
“àHnh iác rmắ,” đờưng ỹm nhân hảong tốh tộm iác chớp mắt, nắh kôhng dùng ưhn ếht oàn cựl liền túr ar nảb thân ủht đạon, ngón yat cốhng ạH năV tớư tá ôhk nóng ơc nựgc, iơh iơh uas yàn dùng cứs chọc auq ,iđ thấy ĩb íhk giáo áb theo nắh cựl oạđ tuhận theo àm iul ềv phía uas tộm bớưc, nắh kôhng biết nghĩ nếđ iác ìg dờưng ưhn ninh :im “uMốn màl liền ión muốn làm, kôhng óc việc ìg hớưng at phát iác ìg toa?”
ạH năV nyugên nảb nòc ở ĩb ĩb íhk nòc tôhng đồng uầđ ảuq mit ỹm nhân oãl ưs đâu, àm ihk nghe được iờl yàn nháy tắm ìv yàn thất bại, buồn cựb nói: ……“ oảB iốb nhi, cúhng at thật kôhng međ nưgơi đơưng pháo huữ.”
Lang tahng hoan tàrng ỹm nhân oãl ưs lông yàm theo nảb năng aừv níhu, ạH năV pậl cứt uầđ hnàg: “Hảo oảh hảo, at kôhng nói, kôhng nió…… ùD oas thời gian tờưrng đâu, cúhng at ab cũng uềđ màl tốt cùng nưgơi yâd aưd ảc iờđ cuhẩn bị.” Giáo áb uas ihk ión xong ãd tính nớưhng mày, nit tởưng tràn đầy: aT“ cũng kôhng tni…… tộM ngày oàn óđ nưgơi ẽs yấl ‘ ạH năV nạb trai ’ ựt ohc mình là.”
Phần 061
nắH póhng xong nàt nhẫn iờl ión uas yab nahnh ở Đờưng Đờưng trên iôm nôh tộm cái, thừa pịd Đờưng Đờưng kôhng phản gnứ iạl yâđ chạy nahnh chạy ,iđ náx nạl mấ pá dưới hná tặm tờri, iạđ man iàh bóng dáng ở cách óđ kôhng ax mạt dừng xốung dớưi, nắh xoay nưgời ĩb íhk cười cờưi: “Bảo iốb nhi, cúhng at ờhc mex đi.”
…… ạH năV iđ iồr nơh aửn nàgy, sững ờs ở iạt ỗhc iồh uâl ỹm nhân oãl ưs iớm tốr cuộc hoạt động bước câhn.
nắH torng lòng nghĩ cyuhện này, kôhng biết iđ nếđ iđ uâđ vậy, ờhc ở yấl iạl tinh tầhn, tộđ nihên nghe được tộm trận uư ãhn ẹhn nàhng dơưng mầc tnahh.
Tahnh pohng mang theo uư ãhn mê iat dơưng mầc tahnh thổi qua, Đờưng Đờưng nẩgng uầđ aừv tấhy, phía tưrớc tộm gian mầc pòhng torng suốt aửc kính ngồi iác nă cặm ut thân ếhc phục cót iàd cọh snih, nắh sống lưng đĩnh nếđ tẳhng pắt tẳhng tắp, thon iàd xinh pẹđ ngón yat dơưng mầc ở cắh bạch kiện tợưhng nhảy lên, mê iat dơưng mầc tahnh tậd iđ ar nàogi, yàn gian mầc pòhng ụhp nậc ãđ mớs yâv qaunh iàv iác tấb đồng niên pấc cọh snih, óc man óc nữ……
mẤ pá hná tặm trời ịb nogài aửc ổs nưgời ngăn trở, iàv nưgời hình bóng am khắc ở trên tặm đất, mầc torng pòhng tặm nàđ uất yàn tihếu niên nầd nầd dừng động tác, uư ãhn mâ nhạc tahnh tộđ nihên tộđ nihên mi bặt, nắh nêihgng uầđ nhìn ềv phía yâv qaunh nưgời aửc kníh, lãnh mạđ tặm yàm kôhng óc tấb luận iác ìg mảc cúx phập pnồhg, màl òrt nữhng nưgời yàn tặm yấl ar id đnộg.
Nogài aửc ổs yâv qaunh nưgời thấy thế, pậl cứt thất vọng “…A…” tộM tnếig.
“iDệp ủhc tịch iạl muốn đóng aửc aửc kníh, a…i…”
“úĐng vậy, at iợđ ãđ uâl yấm nàgy, thật tấv ảv iớm ờhc nếđ nắh iớt mầc pòhng lyuện tpậ.”
nêB nogài nụv tặv ión cyuhện tahnh kôhng nnừgg, ịb nọb ọh ohc rằng pắs muốn ehc yậđ aửc kính Diệp Hoài Hình iạl tộđ nihên dừng iạl động tác, nắh ưhn ũc mầc id đnộg, cẳhng auq mầt tắm gốing ưhn xyuên thấu auq aửc kính dừng ở nêb nogài tộm nưgời trên nờưgi.
Cuhng qaunh nụv tặv ión cyuhện tahnh nnừgg, uas tộm cúl lâu, iớm óc cọh sinh nghi hoặc hỏi: ỳK“ qáui, ủhc tịch đang mex ia ”?a
Nữhng nưgời khác ohc nhau mex xét, iôs iổn ỏt ẻv kôhng bếit, iồr iạl mâ thầm yh vọng Diệp Hoài Hình mex nưgời àl cíhnh mhnì…… tặM uas cùng Đờưng Đờưng tấb động tahnh cắs hớưng nưgời iôđ ihn giấu gấiu.
aửC kính nưgời uht iồh mầt mắt, tộđ nihên cong iôm cười tộm cúht, nắh màl iạl quay uầđ lại, ngón yat tặđ ở dơưng mầc cắh bạch kiện tnợưhg, nầl yàn mầc torng pòhng tặm ếht nưhng vang nêl tộm khúc uêy uầc oac ộđ uầc iá danh kúhc, iỗm nưgời mâ tiết pảhng phất uềđ ở nhảy nêl yầđ ngập tình yêu.
Nogài aửc ổs hiểu được dơưng mầc khúc man ữn nháy tắm kinh ,ôh nhịn kôhng được cùng nữhng nưgời khác chia ẻs tộm chút yàn đoạn tưrớc pấc tình uêy dơưng mầc kúhc, uas óđ iạl toan pẹb ở hiện tờưrng mìt kiếm cíhnh mình tình đcịh.
“……”
Đờưng Đờưng nêy lặng àm iờr ,iđ nắh nyugên nảb àl phải ềv năv pnòhg, nưhng pắs nếđ ãgn ,ẽr od ựd tộm cúht, iđ iồr cùng năv pòhng tơưng phản ,ộl mầl mầb uầl bầu: “níTh, at liền iđ mex tộm cái, liền mex tộm iác tộm iác khác tiểu cús shni.”
Toán cọh iht auđ ban.
Ngày tờưhng dơưng qaung soái íhk ởS nA cúH hiện ờig mang tộm ộb ôv biên tắm kníh, ở cụb gảing tưrớc nồgi, pấc phía dưới yấm iác iớm iớt cọh sinh giám thị.
Torng pòhng cọh ỉhc óc túb ở tarng giấy tợưhng ưht viết “Toa Toa” tahnh ,mâ nắh biểu tình nihgêm túc, torng cúl ơl đãng pihết nếđ Đờưng Đờưng xuất hiện ở nogài cửa, ởS nA cúH iôđ tắm bỗng dưng tộm chút snág, mệing giật gậit, aựt ồh muốn ión ,ìg nưhng nêb torng nòc ở khảo íht đâu, nắh đành phải iạl međ mệing nhắm lại, yấl áuq cụb gảing nêb cạnh giấy cùng túb viết ứht ,ìg thấy kôhng ia phát hệin, “ưHu” àm hớưng ar tộm ném, uấ ĩrt ỷuq dờưng ưhn pấc oãl ưs tyurền ờt gấiy.
Đờưng Đnờưg: “……” nắH nhặt nêl ờt giấy ởm ,ar tặm trên vếit.
>Hệ thốngoa, lão sư cố ý tới xem ta sao? Tưởng ta sao? Sở sở đáng yêu phủng mặt.jpg
nắH nhịn kôhng được cờưi, mảc thấy ởS nA cúH os ạH năV nòc biết uấx ổh yah kôhng tộm .tí
nẩC thận međ ờt giấy pấg lại, nêb aik ởS nA cúH éhg oàv trên bàn, cười ìh ìh cong mắt, iạl “ưHu” àm mén ar tộm iác tiểu giấy đàon.
Tiểu giấy đoàn cộl cộc cộl cộc năl nếđ tộm bên, Đờưng Đờưng ôv ữgn mex iác yàn uấ ĩrt ỷuq liếc tắm tộm cái, khom lưng međ giấy đoàn nhặt nêl tới, ởm ar aừv tấhy.
>Hệ thốnglão sư lão sư, đề này ta sẽ không, ngươi dạy dạy ta bái? [ ( n+52.8 ) ×5–3.9343]÷0.5-10×n+1=], tùy tiện điền cái con số ( rung đùi đắc ý.jpg ) sở bảo bảo sẽ không…… Muốn Đường Đường lão sư giáo QaQ
Đờưng Đờưng liễm mắt, ẹhn nàhng ờs ờs ờt giấy tợưhng đáng uêy tiểu biểu tnìh, uas óđ nẩc thận quan tás tộm chút ềđ mcụ…… nắH mẩl mẩb tộm uâc tiểu phôi đản, međ tiểu giấy đoàn pến nốu vuốt pẳhng ỏb oàv quần oá torng túi, kôhng iđ mex pòhng cọh iộn iác aik éhg oàv trên nàb iốđ nắh cười náx nạl tiểu phôi đản, iờr iđ nòc ở khảo íht turng toán cọh iht auđ ban.
—— ngày iam cíhnh àl oac mat cuối cùng tộm nầl iạđ iộh ểht taho, Đờưng Đờưng nghĩ tầhm, nắh môh yan nat mầt uas nẫv àl iđ aum tộm iác caremas, nihều chụp tộm chút A nab đồng cọh hnả cụhp, tuhận tnệi…… Tuhận tiện chụp yấm tơưrng yàn ab tiểu cús snih.
Ân…… Cũng ỉhc àl tuhận tiện ỗv .ỗv
>Hệ thốngtác gia tưởng lời nói:
iạĐ iộh ểht thao auq iđ
Đờưng oãl ưs nhìn ỹk mex cíhnh mình chụp hnả cụhp, iạl mếđ tộm chút ab tiểu cús sinh ốs lnợưg, hảong ,ợs nél túl giấu .iđ
Vườn tờưrng năV íL ỹm nhân oãl ưs