Chương 102: Sở đại lão trừng phạt trộm người bác sĩ ( dược vật dạy dỗ, buộc chặt, súng lục cắm huyệt )
>Hệ thốnggiá cả: 1.57482
maN iàh yl nếđ gần, tộm thân mấ dơưng phơi áuq iơh thở, cười tấr soái khí. Đờưng Đờưng nhìn ềv phía ịv yàn ựt quen tuhộc hàng móx mới, iạl iúc uầđ nhìn nhìn ịb cắt tộm yat iạđ bạch ỏht oẹk sữa, međ yàn óđ đờưng tấc oàv torng túi, ễl phép giới tệihu: “ưgNơi hảo, at uêk Đờưng Đgnờư.”
maN iàh cười càng soái khí, iah viên răng nanh nhòn nọhn, “Ca, nưgơi àl cáb ĩs soa?” nắH uàm àrt tắm năb kohăn áuq tahnh niên trên nưgời oá buolse tnắrg, mẩl mẩb ar ngực iàb tợưhng chức ,ịv kinh ngạc mảc táhn: “Oa, ac nưgơi thật àl iợl iạh a……”
maN iàh torng hná tắm óc ngôi oas dờưng ưhn sùng bái, Đờưng Đờưng cạm danh mảc thấy tặm nệiht, nắh nhấp môi, ỡđ ỡđ tắm kính ehc giấu cíhnh mình quẫn bcáh.
óC iác ìg thật àl iợl hại, nắh tnởưg.
aT“ iớm aừv nọd iạl đây, trời ax tấđ ,ạl ac môh yan nat t…,mầ…” uữD ửT cúH êm ệđ tợưhng tâhn, tộm iác Hsuky dờưng ưhn ehp phẩy iác đôui, nưhng ión nếđ tộm nửa, nắh dừng tộm cúht, cóm id động :ar “hTêm *02. .55 *55 iác WhCeat iáb ,ac buổi iốt tỉhnh nưgơi nă cmơ.”
Đờưng Đờưng cũng kôhng phải iác loại yàn tíhch giao ết tính tnìh, nắh cánh iôm ẽhk nhúc ncíhh, aừv định ión kôhng cần, nưhng iờl ión nếđ nêb mnệig, liền nhìn nếđ tưrớc tắm yàn iạđ uẩc uẩc ihc lăng ỗl tai, iác đuôi diêu cặđ biệt iuv snớưg, tộm iôđ uẩc uẩc tắm nòc sáng pấl lánh nhìn chằm chằm nơưgi.
“……”
Đờưng Đờưng trầm cặm tộm iác chớp mắt, yấl ar id động cùng ịv yàn ựt quen tuhộc àhn nêb ệđ ệđ ỏb thêm iác WahCet, hná ạh yàn aữb mơc sau, iớm ohc nhau ừt bệit, hớưng ngầm gara .iđ
nắH kôhng quay uầđ lại, đơưng nihên cũng liền kôhng biết cíhnh mình ohc rằng iạđ uẩc cẩu, ở nắh iđ iồr ềv uas trên tặm ý cười thay đổi, tộm iôđ uàm àrt tắm nhìn chằm chằm nắh bóng dnág, liếm liếm cắs nhọn răng nnah.
aT“ cũng kôhng phải àl iác ìg uịd nogan aig uẩc đuâ…… Ca.” nắH im tắm cong cnog, cũng ếht tộm ộb tiểu óhc điên diễn xấut, ừh ẹhn cạm danh đệiu, hớưng torng tộm mêđ liền tàhnh cíhnh mình aig pòhng ở iđ đến.
iớM aừv iđ iàv bớưc, torng iút id động tộđ nihên tộm vnag, uữD ửT cúH dừng tộm cúht, yấl ar id động nhìn táohng qua, àl nA aig phái nưgời aưđ hyuết iớt rồi. uữD ửT cúH nhíu mày, nắh ãđ mìt được ùhp pợh cíhnh mình nă uống hếyut, kôhng nầc tihết iạl chịu đựng nữhng iác óđ ơd ồđ vật.
Ngnưh……
uữD ửT cúH nghĩ nhgĩ, iác yàn nA tiểu tihếu aig hình ưhn àl cíhnh mình ốc ủhc ……a Tiền tahnh táon, hyuết từru, tếk ảuq cíhnh mình ioc tọrng nihệm ụv cụm têiu? ưhN yậv ngẫm lại, ịv yàn nA tiểu tihếu aig àl tấr đáng tnơưhg. tấB qáu…… uữD ửT cúH tộđ nihên cờưi, ưhn yậv nihều úht ?ịv Thuê am ỷuq liền phải cuhẩn ịb tốt ịb phản ệhp cuhẩn ,ịb nắh nưhng ohc iớt yâb ờig kôhng phải iác ìg tuân ủht aứh nẹh cíhnh nhân quân ửt đâu.
“Nếu kôhng tứd kohát uềđ giết đi?” uữD ửT cúH ựt iỏh ựt páđ tậg tậg đầu, khóe iôm iợg nêl cười óc chút bệnh tnạrg: aC“ ac liền cót it uềđ àl aủc ,at ia uềđ knôhg, óc thể, đgnộ.”
Gốing tộm noc ộh thực óhc đêin.
——
iãB ỗđ ,ex Đờưng Đờưng ởm aửc ex ngồi oàv pòhng điều kểihn, ớhn iớt uas lưng uữD ửT cúH pảhng phất phải ohc nắh chọc tợưhng ýk hiệu hná mắt, ờs cíhnh mình trên nưgời iổn ad ,àg nắh sách àm tộm tnếig: “Lại iớt iác tiểu ẻk đnêi.”
nắH đánh hỏa, međ điệu thấp ex khai ar iãb ỗđ .ex Nogài aửc ổs ựs tậv iđ oạd auq ,iđ uàm tắrng ex chạy ở iđ hớưng bệnh viện trên đnờưg.
iàV phút sua……
Đờưng Đờưng cắs tặm óc chút hnồg, aựt ồh kôhng tohải iám giật giật thân mnìh, nắh mông iớm aừv dính nêl mệđ kôhng oab lâu, liền mảc thấy óhk chịu kôhng đợưc, iác loại yàn ịd tậv mảc mãnh lệit, pảhng phất nẫv luôn óc năc ôht iàd ưhn nôc tắs ồđ tậv ở nêb tnorg, iạl gốing chạy tộm suốt mêđ Mohtaran, tệm chân uềđ suýt aữn khép kôhng đợưc.
Hiện iạt nắh cuhẩn ịb iđ bệnh vệin, bệnh viện nòc óc iác iạđ ẻk đnêi…… Đờưng Đờưng tộm ngày ịb thao ab lần, màl nắh các man nhân nòc iỗm nưgời àl thân cờưng ểht tnárg, íhk iạđ tậv tộb aừl chơi gnứ nhi, màl thời điểm àl thật ựs snảg, xong việc uas nắh liền oat ưnơg.
ốC nén kôhng kohẻ, međ ex nừgng ở bệnh viện iãb ỗđ ,ex cáb ĩs mầc iút hớưng trốn ,iđ nưhng yàn chân iớm aừv bước oàv năv pnòhg, ãđ ịb tộm noc cờưng uữh cựl yat oék nhập torng lòng nựgc.
iạĐ ẻk điên ừt uas lưng mô chặt hắn, mằc hớưng ảb iav ỗhc tộm đáp, mấ pá ôh pấh phun ở tặm sờưn: “Sớm na ,a cáb sĩ.”
ưT ếht yàn màl nắh ớhn iớt ngày môh auq cíhnh mình àl ưhN ếht oàn ịb nưgời yàn èđ ở náv aửc tợưhng taho. Đờưng Đờưng ôh pấh cứng lại, tinh oảx uầh tếk năl lăn, ảc nưgời cứng ờđ gốing tảng áđ dờưng như.
uaS tộm cúl lâu, nắh iớm mìt ềv cíhnh mình tahnh .mâ
Phần 301
“ôuBng ra.”
“ôhKng bỏ,” ởS Vọng ngậm yấl tưrớc tắm vành tai, nàb yat ot quấy áhp thăm tiến tạv ,oá nàb yat ôhk nnóg, tộm cất tộm cất ờs auq cáb ĩs ịb nắc ơc ồh kôhng tộm khối oảh aịđ pơưhng ad tịht.
Đờưng Đờưng tộm nur run, oá buolse tắrng tạv oá ãđ ịb név lên, lòng nàb yat tếv chai mỏng màl ohc nắh iạl uađ iạl nứga, yùt ý vuốt ev ết ết tậm tậm đánh run.
ởS Vọng thỏa nãm cáb ĩs ờig phút yàn phản ứng, uầđ lưỡi liếm pál vành tai, tộm iôđ neđ náhnh iôđ tắm cũng uhn aòh tấr nềihu. nắH ngày môh auq mệing tếv tơưhng vạch tầrn, chảy kôhng tí hyuết thậm íhc nòc màl iạl khâu iạl tộm lần. yuT rằng kôhng mảc giác được đau, nưhng ưhn yậv auq iạl pặl iạl năl nộl ẽs màl nắh mằn viện thời gian oék dài.
nắH tấr vội, cùng Vsnion pợh cát nguy ơc ứt píha, cũng kôhng óc thời gian ohc nắh lãng phí, ohc nên môh yan ởS Vọng cũng ỉhc àl nhịn kôhng được iạl yâđ uậđ uậđ cáb ,ĩs kôhng nghĩ màl hắn.
tốR cộuc, tơưng ial nòc dài.
Nưhng iớm aừv ưhn yậv tởưng xnog, ởS Vọng yat liền tộm đốn, nắh bôung ar cáb ,ĩs trực tiếp tớv khai nắh ổc ,oá tộm iôđ neđ náhnh tắm tắg oag nhìn chằm chằm nữhng iác óđ kôhng tuhộc ềv nắh uấd vết, nháy tắm neđ mặt: ẹM“ ,ón nưgơi ịb nưgời lmà?”
“ùCng nưgơi kôhng quan hệ.” Đờưng Đờưng tárnh tohát ởS Vọng kốhng chế, kuhôn tặm bình tnĩh, liễm tắm aửs sang iạl ổc ,oá torng kảohng thời gian ngắn tĩnh nhìn kôhng ar iớt nắh àl ủhc đnộg, nẫv àl ịb bắt.
“ôhKng liên quan ìg iớt t…a…”
ởS Vọng auq iạl nhấm nuốt yàn nốb chữ, thần cắs iốt măt tậg tậg đầu: “oảH…… Hảo, uến cáb ĩs Đờưng ưhn yậv ơc káht, aik màl nưgời bnệh, at nhất định phải ‘ oảh oảh ’ thỏa nãm cáb ĩs tính dục, iớt oáb páđ cáb ĩs Đờưng uức mệnh ihc nâ iớm đgnú.”
Đờưng Đờưng lãnh mạđ liếc tắm nhìn hắn, liền cuhẩn ịb iờr iđ năv pnòhg, iờr ax iác yàn ẻk đêin.
Nưhng nắh nòc chưa iđ iàv bớưc, ãđ ịb ởS Vọng tộm phen oék yấl cánh tay, tahnh mâ ngọt ngào aựt tậm đnờưg: “uMốn iđ đuâ?” nắR cộđ nốu lượn àm tnợưhg: “Cởi quần ,oá cáb sĩ.”
maN nhân yat kính thực kẩhn, pảhng phất muốn cặl toái xơưng tốc cựl đạo. Đờưng Đờưng lạnh mặt, dùng cứs mén ar nắh tay, tárnh tohát trói buộc sau, lạnh gọing ión tộm uâc ẻK“ đnêi”, ngay uas óđ mắn yấl then aửc tay, cuhẩn ịb iờr ax óc nưgời man nhân yàn ở aịđ pnơưhg.
Nnưhg, òc súng khấu động tahnh ừt phía uas tyurền đến, ết kôhng ểht iơh tếing vang sau, cáb ĩs nêb chân gạch tộđ nihên tàhnh mạng nhện tếv rạn, tộm ảuq ỗl nạđ ở giữa torng .óđ Đờưng Đờưng bước chân tộm đốn, sống lưng cứng ờđ nầd nầd tràn ar tinh nịm ồm iôh lnạh.
“Bác sĩ,” ởS Vọng iát nhợt iôm iơh nấhp, mang theo điên kùhng cờưi: aT“ nió…… iởC quần áo.”
——
năV pòhng iỏh khám trên gnờưig, cáb ĩs ỉhc nă cặm tộm kiện sạch ẽs oá buolse tnắrg, ủht đoạn cùng ổc chân ób ở nêb nahu, ỉhc óc ểht aửn éhg oàv trên gờưing oac uẩd mgnô…… Lãnh bạch sườn tặm aựd nầg uàm neđ ad ếhc iỏh khám gnờưig, yầđ tặm kuhất nhục nắc chặt khớp hàm.
ởS Vọng cốx nêl ehc yậđ mông oá buolse tắrng tạv ,oá ộl ar iah cánh nhan cắs phấn nộn, cúx mảc trơn tưrợt yầđ nặđ thịt mnôg, yàn mông hình dáng đờưng cong pẹđ cực ,ỳk gốing tộm viên on ủđ thủy tậm đào, chọc tộm chút uềđ óc ểht màl ar tộm uông nước tốs tới.
Thủy tậm oàđ turng gian àl nhất non tớn oàđ tâm, nưhng yàn tộm khối thịt mềm ãđ ịb căng lạn, sưng gốing thịt oab dờưng ưhn oat thục ịm hồng tộm mnảh, ngay ảc pến nốu uềđ sưng snưg.
ởS Vọng cắs tặm iốt tăm: “Tao mông uềđ sưng nêl a……” Torng yat nắh đoạt na thật iàd gnố giảm tnahh, ểđ ở tinh ết tyuết uhp tợưhng hoạt đnộg, ừt uấd nắc tộm chút tộm chút nếđ tiểu ỗl đít. “ụhPt” tộm tnếig, gnố giảm tahnh hoàn toàn iđ oàv nắh oat hệyut.
“…ôgN…” Đờưng Đờưng uêk nêl tộm tnếig, oac uẩd iạđ bạch mông lạnh nur nur yẩr thịt lnãg, ngay ảc turng gian tệm nhọc áuq ộđ aửc uậh nôm uềđ iơh iơh pấm máy, tràn ar èhn ẹhn torng sốut.
“ôgN…… Á…hc…”
Lạnh oẽl nòng súng ịb nihệt ộđ ơc ểht ehc nệiht, ôc ip ôc ip thọc oàv túr ar tnurg, Đờưng Đờưng nắc khẩn cánh môi, ảc nưgời phát run, tràn ar tinh tinh điểm điểm mâ đệiu. Nòng súng auq iạl lăng nưgợc sưng ỏđ thịt rộut, tộm tợđ tộm tợđ sảng uađ nađ nex cuồn cuộn kôhng nnừgg. Nưhng torng thân ểht tộđ nihên tyurền ar tộm tếing “Cùm cụp” tahnh ,mâ ịb cụd vọng art nất chết iđ sống iạl cáb ĩs chợt ảc nưgời cứng ,ờđ oat tàhnh ruột pẹk chặt nòng snúg.
yâĐ àl súng cụl oék động ộb gnố tahnh .mâ
Đờưng Đờưng torng uầđ ổn tung bạch qnaug, mit pậđ ưhn àl muốn yab ar lồng nựgc, nắh cúc hyuệt nur rẩy, ạh ểht tiểu nôc thịt gắng gợưng nur rẩy, tràn ar tộm giọt lãong chất lnỏg.
oaC trào ưd ịv mãnh lệit, nắh ôh pấh nồd pậd nổ định cíhnh mình lung yal pắs ổđ thân thể, tahnh mâ gian nan: “iơưgN…… Nưgơi tốr cuộc muốn màl gì!”
aiK chín cụr aửc uậh nôm kôhng óc ehc đậy, thời điểm oac trào màl nưgời khởi xớưng óc ểht õr ràng thấy hyuệt thịt liếm túm nòng súng cảnh sắc. ởS Vọng nâng nêl tarng gnố giảm tahnh tnơưhg, nhìn chăm úhc oàv oat cứb nur yẩr phun nớưc, lười nhác cờưi: aT“ a……”
nắH oék tờưrng mâ đềiu, yut rằng đang cười soái khí, nưhng noc nưgơi tộm chút ý cười cũng knôhg: “Nói ohc at gian uhp àl ai?” Nòng súng tộđ nihên mắc oàv ỗhc uâs tnorg, kích tíhch Đờưng Đờưng ảc nưgời nur lên, óc chút ợs iãh ô ô iah tnếig.
ứT cứđ măn ỹm cáb ĩs nầl uầđ tiên nhìn thấy tnơưhg, ãđ ịb yàn chơi gnứ ihn mắc hệyut. Torng thân ểht neđ náhnh cắs ủht tơưhng iơh iơh nóng lên, nẫv àl khấu động òc snúg, ảhk năng tộm iác kôhng úhc ý liền ẽs cướp ,òc nắb tủhng nắh tàrng đạo.
Loại yàn cách chết nưhng áuq tấm mặt.
Đờưng Đờưng ôh pấh càng ngày càng nồd dập, mảnh iàd lông im iơh pếihn, nắh sống lưng cứng cnòg, ỗn cựl kốhng ếhc cíhnh mình phát nur mâ tếyun: “ôhKng có…… Kôhng óc ìg gian phu, ởS tiên snih, ngài tốr cuộc tính toán ihk oàn ảht ta.”
“Thả niơưg?” ởS Vọng kinh nạgc, ưhn àl nghe được iác ìg buồn cười êhc cười gốing nahu. nắH bôung ar ịb mâd thủy tớư nhẹp súng lục, yùt ý ón uưl iạt sưng ỏđ nhục hyuệt tnurg, nhàn ãhn àm iđ nếđ phía tớưrc, dùng ngón yat thon iàd mắn Đờưng Đờưng cằm, gốing ưhn am ỷuq ión ỏhn nói: “Bảo bối, at oas óc ểht bôung aht nưgơi đ…uâ…”
“ưgNơi iờđ này, uềđ àl aủc ta.” ởS Vọng iơh iơh dùng sức, cứ ếhc ụrt torng lòng điên cồung yủh diệt dục, tươi cười ngọt nàgo: “Cho nnê…… aT iớm muốn càng thêm ‘ oảh oảh từrng phạt ’ iác yàn kôhng nghe lời, nòc mâd đãng trộm nưgời tiểu aoh hồng đuâ.”
nắH bôung ar Đờưng Đờưng cằm, màl iạl mắn yấl súng lục, thậm íhc ngón ỏrt uềđ đụng phải òc snúg. Nòng súng ôC“ ip ôc ”ip ở khẩn thật nhục hyuệt av cạhm. cáB ĩs ởht cốd nồd dập, yầđ nặđ iạđ bạch mông nur nur phát run, iạl ợs iãh iạl sảng màl nắh ảc nưgời uềđ phân liệt tàhnh iah nửa. tộM nêb ợs iãh viên nạđ đánh xyuên auq bnụg, tộm nêb iạl mảc thấy tàrng oạđ ngứa óhk nịhn, muốn càng nihệt ồđ tậv iđ oàv năng tộm nnăg.
“Bác ,ĩs đừng nộl nộx a……” ởS Vọng vuốt nur nếđ kôhng ar ìg thịt mnôg, nàl điệu ôv cùng cắs khí: “ảSng oas cáb ?ĩs ịB tơưhng thao uềđ óc ểht phun nớưc, nưgơi cũng thật oat a……” Nòng súng dùng cứs thâm nậhp, hung hăng av chạm sưng ỏđ hyuệt tâm.
“A…… Đừng ô ……a Đừng cmắ…… hcÁ a ”—— Đờưng Đờưng torng uầđ căng chặt tộm yâc hềyun, tứđ qãung nêr ,ỉr nắh óc ểht mảc giác được nòng súng iơh nnăg, ợs iãh oat mât uềđ ở pấm yám iác kôhng nnừgg, ết ết tậm tậm kohái mảc tích góp, pậl cứt liền phải iớt iồr iớt nạh áig trị.
“Cùm cụp”
maN nhân khấu động òc snúg, cáb ĩs ảc nưgời cứng còng thân mnìh, torng uầđ aik năc hyuền băng rồi, gno gno nỗh loạn tahnh ổn vnag, thật nớl kohái mảc gốing ưhn sóng tirều gốing nhau iam tộm Đờưng Đnờưg.
ởS Vọng nahnh cóhng túr ar nòng snúg, neđ náhnh tắm tởưhng thức aik chín cụr aửc uậh nôm liều mạng nur rẩy, mâd thủy “hPốc pốhc” phun tung éot iơn iơn uềđ ,àl kôhng tộm tál liền theo iùđ năc nốu lợưn, màl tớư dưới thân uàm neđ ad thật ếhg dựa.
“Tao h…aó…”
ởS Vọng gọing ión ách, nắh bình phục ôh hấp, yấl áuq màl pấc dưới ốc ý cuhẩn ịb iàv nóm ồđ vật, međ cáb ĩs tậl nưgời lại, mầc niệu oạđ bổng yat tắm lanh ẹl mắc oàv dơưng vật.
A“ ”—— uađ nớđ màl Đờưng Đờưng ừt oac trào ưd ịv turng hoàn hồn, nắh nur yẩr iđ xốung xem, liền nhìn nếđ cíhnh mình gnử ỏđ tiểu nôc thịt tợưhng mắc oàv tộm iác uàm neđ oek scilion bnổg, oek scilion bổng ụrt ểht cũng kôhng bóng lnáog, óc chút thật ỏhn lnăg, àm đỉnh àl tộm iác óc ểht màl nưgời ở tính iá uâc động thọc oàv túr ar vòng tòrn.
Đờưng Đờưng yat ỏhn cánh yat cùng cẳng chân buộc chặt ở nêb nahu, trái iạl phía uas cũng àl iah chân nôm ộh ởm ar ưt thế, ởS Vọng chưa ohc Đờưng Đờưng hảong tốh ơc hội, mầc tộm yâc túb lông iós bút, yâl dính tợưhng uàm hồng nhạt dược ,ềt trực tiếp ở ngực ỗhc tộm câu, oat lộng cáb ĩs ôv cùng cắs tình iạđ mún .úv
“ôgN…… Sở…… ởS Vgnọ!” Đờưng Đờưng kôhng ịb viên nạđ đánh tnúrg, liền tứd kohát tấb chấp tất ảc ôh iác yàn ẻk điên iạđ dnah, tahnh mâ phát kẩhn: “hcÁ…… Đnêi…… ẻK đnêi…… Bôung at ra…… Ô á…hc…”
ẻK điên nảb nhân liễm mắt, tếh cứs cyuhên úhc ở ehc ník uấd tếv tyuết uhp tợưhng ẽv tnarh, yâl dính dược ềt túb lông iós túb tẹx auq nẫm mảc nàl ,ad međ óc ểht màl nưgời ịb tình cụd ởs ihc phối dược tậv thẩm thấu tiến uầđ ,úv uấd rnăg, cuối cùng iơh nạgnh túb lông iós kích khởi tộm mảnh nur yẩr iđ xốung đnộg, chạm oàv iơh iơh pấm yám tiểu ỗl đít.
“A…… Đgnừ…… Đừng ”—— Đờưng Đờưng mâ cuối thay iổđ đềiu, nắh ehp phẩy mông ỏhn uas yàn tốrn, đáng tiếc iôđ yat cùng cẳng chân ịb buộc chặt ở nêb nahu, ỉhc óc ểht tắm thấy ôht pár túb lông iós ở nẫm mảc aửc uậh nôm auq iạl hoạt đnộg, iôb tợưhng uàm hồng nhạt dược .ềt
Trên nền tyuết iơr xốung ỏhn nụv aoh hna oàđ cnáh, thối tán iùm hơưng ihn uâs kín, aòh nat băng tyuết lạnh lẽo.
Đờưng Đờưng đuôi tắm dạng hnồg, qạunh ẽuq kuhôn tặm nihễm tình cụd nhan sắc, ngay ảc thấu kính uas tihển cắs iôđ tắm cũng aóh tàhnh thủy gốing nhau êm .yl
nắH ởht cốd óhk nịhn: “ôgN…… Nóng qáu…… hcÁ ……a Thật àl óhk chịu ô……”
yâL dính tợưhng dược ềt aịđ pơưhng gốing iơr xốung tộm phen hỏa, ngọn aửl càng tihêu càng vnợưg, torng kảohnh khắc tốđ tứđ nắh ýl trí. nắH tắm mang ịm sắc, cánh iôm ẽhk nếhch àm ởht dốc, kôhng nừgng ehp phẩy mông iđ truy mìt túb lông iós túb mâđ tọhc, khẩn uầc tộm chút kohái mảc óc ểht giúp nắh tưới diệt torng ơc ểht cụd hỏa.
ởS Vọng ẽhk cười tộm tnếig, međ túb lông iós túb tuhận ãđ tớư mẫđ hyuệt tắm hớưng nêl trên hoa, iơh nạgnh túb lông iós tẹx auq yáđ cậhu, tứrng tnứrg, cuối cùng pấc ụrt ểht nihễm mạđ phấn nhan sắc, nắh ụd hnốg: “Bảo biố…… ióN ohc at nưgơi cùng ia nêl ggnờưi.”
“gnôhK…… Kôhng biết hcá a……” Đờưng Đờưng thất thần mẩl bẩm, tiểu ỗl tíđ tộm oc tộm túr uêk oàg ơc káht, “Khó cuịh…… ……Ô ohC ta…… Thật àl óhk chịu hcá a……”
ởS Vọng màh răng toan iợl hại, nắh màh dưới tyuến căng chặt tộm iác chớp mắt, theo uas iạl cười kahi: “ảHo, kôhng ión cũng đgnú.” nắH mầc chủy ủht aoh khai yâd tnừhg, ngồi ở iỏh khám trên gnờưig, ihc chân uas yàn tộm dựa, neđ náhnh tắm nhìn ơc khát óhk nhịn cáb ,ĩs iôm mỏng ẹhn thở: iĐ“ lên, cíhnh mình đgnộ.”
Đờưng Đờưng iôđ tắm mông tầng iơh nớưc, ỡđ oảh iơr xốung ạh iũm tắm kníh, gốing động cụd tiểu óhc iác gốing nhau òb hớưng man nhân nêb nưgời ,òb nắh iộv vàng ởht dốc, ạh ểht oac oac đứng nêl tiểu nôc thịt mắc oek scilion bnổg, nòc vung vnug.
Cánh yat mô ởS Vọng ,ổc ảc nưgời khóa ngồi ở man nhân trên nờưgi. Đờưng Đờưng sống lưng cong nêl xinh pẹđ ộđ cnug, oac oac nâng nêl mông nhắm ngay aik năc nâg xanh oạb khởi uàm ỏđ mít ực mnãg, tiểu ỗl tíđ tham nă nuốt oàv iạđ yuq đầu. cáB ĩs sung sớưng ô tộm tnếig, nur nur yẩr yẩr iđ xốung nồgi, nôc thịt nớl iạl năng iạl nnạgh, iỗm nuốt oàv tộm cất uềđ óc ểht am oat ruột sảng nếđ cứm nật cnùg.
ởS Vọng sảng ởht ar tộm hơi, nấ Đờưng Đờưng ảb vai, tộđ nihên iđ xốung tộm ,pá oac nớl ực mãng ếht ưhn ẻhc ert toàn năc àm nậhp, nihgền pá áuq oat nước “ụhPt” tahnh õr ràng cực .ỳk
A“ a a oàv đcợư…… oàV được hcá a a……” cáB ĩs tếing thét chói iat nầd nầd sung snớưg, oá buolse tắrng ehc yậđ nọb ọh giao pợh chỗ, ỉhc óc tặm uas aik tộm khối ot thấm tớư iảv tệd ềk tás ở liên tiếp iah nưgời aịđ pnơưhg.
Loại yàn thôi tình dược cũng kôhng óc cát dụng phụ, nưhng dược cựl cực cnờưg, ngắn ngủn iàv giọt àl óc ểht màl qạunh ẽuq cáb ĩs biến tàhnh póhng đãng ỹk .ữn
ởS Vọng sảng than gọi, nắh ỗv ỗv cáb ĩs thịt mnôg, mâ tyuến lười bnếig: “Dâm phụ, nặv khởi oat mnôg, cíhnh mình đgnộ.”
Tàrng oạđ iỗm tộm cất pến nốu uềđ ịb căng ,ar Đờưng Đờưng sảng sống lưng uềđ ở nur rẩy, cụd aỏh tốđ tứđ nắh ýl trí, nghe được man nhân mâd ngôn lãng ngữ, cáb ĩs hưng phấn tụr tụr uậh hệyut, xoắn oat mnôg, lộng cúc hyuệt ủhc động vuốt ev man nhân cực nóng gốing euq iờc aửl gốing nhau iạđ aig hỏa.
“Ngô ……a Thật tohải miá…… Áhc…… Ô ô ô thật tohải m…iá…” Đờưng Đờưng qạunh ẽuq tếing ión hiện ờig tình cụd má ách, ễd nghe óc ểht ninh ar nớưc, nắh ỡđ ởS Vọng ảb vai, bạch bạch bạch iđ xốung nồgi, điên cồung dùng tàrng oạđ iđ pấm yám yàn năc cùng nắh mang nếđ iuv sớưng iạđ dơưng vật.
Tihên agn ổc ẽhk ncếhh, uầh tếk rung đnộg, tộm tếing tộm tếing lãng uêk ảuq thực ễd nghe ãđ cếht.
ởS Vọng nhìn ổc ạh kôhng tuhộc ềv cíhnh mình uấd vết, nàb yat ot nhéo aik tiết xinh pẹđ ,ổc kôhng ỏb được dùng sức, ỉhc dùng ngón yat iơh iơh vuốt ev iàv cái, liền tấb nãm sách tnahh: “uNốt thâm đểim, oat mông diêu nòc chưa ủđ mua.”
Đờưng Đờưng yủ kuhất cứn ,ởn torng tắm tràn yầđ êm yl iơh nớưc, nắh mầr ìr iđ xốung nồgi, yàn phúc đáng uêy hình hnả xuất hiện ở cáb ĩs qạunh ẽuq trên mặt, màl ởS Vọng óc chút iớm .ạl
nòC tấr naogn.
nắH nắc cáb ĩs mún ,úv pấc ngon ngọt dờưng ưhn dùng cứs hớưng torng cạt lnộg, iạđ yuq uầđ oảđ tâhm, ở bình thản bụng ỏhn uềđ nấ ar uấd vết, Đờưng Đờưng sung sớưng ehp phẩy oat mnôg, “hPụt pụht” phối pợh međ cíhnh mình thao uầđ váng tắm hoa.
Phần 401
n“ ha…… oảH thâm ……ô Thật tohải miá…… Mông thật tohải m…iá…”
Kịch liệt cóx yản kôhng nnừgg, Đờưng Đờưng tắm kính rớt, ơm ồh kôhng õr mông tầng iơh nớưc, nắh mô ởS Vọng “ạBch bạch bcạh” iđ xốung nồgi, nắb khởi oat nước uềđ màl tớư ad thật iỏh khám gnờưig, thậm íhc nòc màl ơd ởS Vọng qầun.
oaT hyuệt sưng ỳk cục, tộm am uềđ iạl uađ iạl snảg, nêb torng trực tàrng khẩu cũng ịb mắc sưng lên, thao tàhnh tộm iác vòng tròn nớl đnộg, ờhc iợđ dơưng tậv nầl uas mắc vào.
Đờưng Đờưng ãđ tiết iah lần, oá buolse tắrng tợưhng ơd nẩb tộm mnảh, ởS Vọng ôh pấh iơh lạon, ngón yat thon iàd uâc động niệu oạđ bnổg, theo oat mông phun ar nuốt oàv tộm chút tộm chút trừu đnộg.
A“ —— a kgnôh!! Đừng c!mắ!” Đờưng Đờưng tếing thét chói iat nhgẹn nàgo, ảc nưgời ết ết tậm tậm đánh run, niệu oạđ bổng nác kôhng bóng lnáog, tộm iác lăng tộm iác lăng am tás nắh uếy tớ niệu đạo, av chạm nật cùng nêb torng tyuến tiền lệit.
Điện uưl kích tíhch kohái mảc trào dnâg, màl ohc Đờưng Đờưng uềđ ừt dược tậv turng ởrt ềv hoàn hồn, giãy giụa muốn chạy tốrn, nòc àl ịb cứs cựl iạđ ởS Vọng nấ ở iỏh khám gnờưig, cạt tờưng “ahPnh pahnh pnahh” liều mạng av cạhm. iạĐ yuq uầđ hung hăng ọc táx trực tàrng kẩhu, aik cựl oạđ màl ohc toàn ộb nhục hyuệt uềđ ở oc rút.
A“ a a kôhng cnầ…… hcÁ ……a Ô ô oảh sgnả…… oảH sgnả…… A a a a ”—— cáb ĩs ồh ngôn loạn ngữ, nước tọb theo khóe mệing chảy xốung ,iđ gốing uẩc gốing nhau ịb nấ ở iỏh khám gờưing cồung taho, oat mông ộl ar pấhn, tiểu ỗl tíđ ít tách ít tách chảy nớưc, toàn ộb tộm mâd ao đãng phụ, oàn óc aửn điểm ngày tờưhng qạunh ẽuq ưhn tyuết ộb dnág.
“Tao aóh nôg…… Ách… cáB ĩs Đ…gnờư…” ởS Vọng tộm iôđ pẹh iàd torng hná tắm tràn yầđ ốđ :ỵk aT“ thao nưgơi sảng kôhng snảg? Nôg…… cáB ,ĩs cáb s…ĩ…”
nắH thấp thấp ởht dốc, uêk iàv uâc cáb ,ĩs iớm ở Đờưng Đờưng tếing thét chói iat turng thọc oàv trực tàrng mệing phun nắb nóng bnỏg, tếing ión iốt măt iơh kàhn: “aĐng uâc nẫd nờưgi, at liền đánh yãg chân aủc nơưgi, međ nưgơi khóa ở trên gờưing ảc đ!iờ!”
Hung nợt ión nưhng óc mắn cắhc, cũng kôhng biết àl ia thấy cáb ĩs trên ổc kôhng tuhộc ềv cíhnh mình uấd vết, ghen ghét muốn mnệh, nòc ốc tình lyuến tiếc dùng cứs oév iđ xnốug.
Dung nham nóng cựr tinh dịch phun tiến kaohng bnụg, Đờưng Đờưng tộđ nihên nur lên, iụx ơl đang iỏh khám trên gờưing ởht dốc, thôi tình dược được nếđ giảm bớt, màl oac trào thay nhau iổn nêl cáb ĩs ừt mảc thấy thẹn tình cụd turng hoàn hồn. nắH sống lưng mông tầng ồm iôh mnỏg, xinh pẹđ xơưng bướm ịb nô nuhận iôm ết ết tậm tậm túm hôn.
“Bảo biố…… yL biệt man nhân cùng ữn nhân ax tộm cúht, iạl ohc at mang nón xanh at ãđ óc ểht thật ựs sinh íhk đuâ.” ởS Vọng tahnh mâ màh chứa tình dục, lười bếing iợg cảm, nắh mô yấl cáb ,ĩs cánh iôm nád tràn yầđ uấd tếv ad tịht, ión cyuhện thời điểm óc ểht màl Đờưng Đờưng õr ràng mảc giác được iôm tặm aoh văn.
“ưgNơi óc bhnệ?” Đờưng Đờưng tếing ión hcá iợl hại, nắh íhk ảc nưgời uềđ run, đáng tiếc chịu áuq tốt pẹđ giáo cụd cáb ĩs cánh iôm nur nur aửn nàgy, cũng ỉhc mắng ar ưhn yậv tộm uâc kôhng uađ kôhng ngứa nói.
ởS Vọng phụt cười nêl tnếig, im tắm cong cong cực ỳk aừb bãi, nắh iát nhợt tặm óc chút hyuết sắc, tình cụd nihễm ịm táhi, nưhng cựl công kích iạl tộm chút cũng chưa giảm bớt, “Bảo iốb thật đáng y…uê…” nắH hớưng ềv phía xơưng ảb iav pẹb tộm nụgm, ở ngậm yấl tinh ết mặg cắn.
ởS Vọng kôhng phải iác ìg rộng lợưng nờưgi, cũng cíhnh àl torng lòng ngực nưgời yàn óc ểht cát động nắh iàv phần mât ,ưt nưhng ngày môh auq iớm aừv được nếđ yat oảb bối, nòc kôhng óc nẩc thận phẩm ,ịv ãđ ịb nưgời đạot? ởS Vọng tặm yàm iốt tăm, mât ión ờhc điều art ar àl ,ia tộm iah phải măb tớr aik vơưng táb nảđ nihgệt năc yu cẩu.
iớM aừv ưhn yậv nhgĩ, cáb ĩs aửc năv pòhng tộđ nihên ịb nưgời yẩđ ,ar vơưng táb nảđ nảb nhân iđ đến, nắh kôhng biết đứng ở aửc ãđ oab lâu, cũng kôhng biết nghe xong nihều ,tí ùd oas iôm mỏng nhấp cặht, tộm iôđ uàm xanh thẳm iôđ tắm tấc giấu ôv biên óig lốc, mâ u nhìn ềv phía nẫv ưhn ũc liên tiếp iah nờưgi.
ởS Vọng uac yàm međ cáb ĩs ehc ở torng lòng nựgc, aừv muốn ión iác ,ìg liền thấy cáb ĩs biểu tình quái ,ịd ảc nưgời cứng ờđ nếđ cực đmểi…… nắH píh píh mắt, nhìn ềv phía nhìn chằm chằm oàv cáb ĩs giáo phụ, tộđ ngột dâng nêl tộm loại nôn ar uám pỏhng đáon.
ẹM !ón
cắH oad năV íL mấc cụd cáb ĩs